Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 10: Điềm xấu của ngôi làng không tên.

Arc 1: Sự khởi đầu

“Được rồi… Tôi đi đây, nếu có chuyện gì, hai cậu cứ tìm tôi ở khu rừng hôm qua nhé.”

“Ừm… Chúng tôi sẽ không sao đâu.”

Một lúc sau, thưởng thức xong con cá, Califa bắt đầu lên đường đến khu rừng hôm qua. Công việc của cô là làm ra những bánh xe gỗ thô sơ.

Khi rời đi, Califa mang theo cây rìu cùng giỏ đựng dụng cụ của mình, trông chúng khá nặng nề.

Thế nhưng Califa chẳng hề tỏ ra mệt mỏi. Dường như cô ấy đã quá quen thuộc với việc mang theo những thứ đó bên mình rồi.

“GRAH!!” – Ngay sau khi Califa rời đi, Ruijerd đột ngột chạy đến chỗ Raidou bằng cả bốn chân.

Ngay lập tức, Ruijerd ngước nhìn khắp nơi trên mặt đất, như thể cậu ta đang tìm kiếm thứ gì đó.

“Này?... Gì thế này? Ngươi đang làm gì vậy?!”

Ruijerd chạy vòng quanh Raidou bằng cả bốn chân. Cậu ta hít hà, ngửi khắp vị trí Raidou vừa đứng.

“Grah?!”

“Cứ kêu như thế thì làm sao người ta hiểu được cơ chứ?”

Raidou lùi lại và nói với Ruijerd. Đáp lại là những hành động khó hiểu của Ruijerd.

“À… Đừng… đừng nói là ngươi đang tìm con cá vừa nãy nhé?!”

“GRAH!!” – Mất một lúc, Raidou mới hiểu ra Ruijerd đang tìm kiếm con cá mà mình vừa mang đến. Khi Raidou hỏi về con cá, Ruijerd kêu lên.

Thì ra nãy giờ Ruijerd chỉ muốn Raidou giữ hộ con cá đó, chứ không phải là biếu cậu luôn.

“Ha… haha…” – Đến nước này thì Raidou cũng thật sự bó tay với Ruijerd. Cậu ta thật sự quá khó hiểu.

“Con cá kia ư… Califa đã ăn nó mất rồi.”

“Grah?” – Ruijerd có vẻ như không hiểu lời Raidou.

Thấy Ruijerd vẻ mặt khó hiểu, Raidou liền chỉ tay về phía đống lửa nhỏ từng rực cháy. Đống lửa nhỏ do Califa nhóm giờ chỉ còn là tro tàn.

Nhưng đáng chú ý hơn cả là đống xương cá còn sót lại trên mặt đất.

“Gra… Grah!!” – Mất một lúc, Ruijerd mới hiểu ra rằng con mồi của mình đã bị ăn sạch. Cậu ta đã nhận ra đống xương cá.

“Này… Nếu đói bụng thì cầm lấy.” – Raidou đưa ra một ổ bánh mì cứng. May mắn là Califa đã đưa cho Raidou hai ổ, và cậu chưa ăn hết.

Raidou đã xin lỗi bằng cách đưa cho Ruijerd ổ bánh mì cuối cùng. Nhưng đáp lại Raidou là một cú hất tay mạnh và những tiếng gào thét.

“GRA!!… GRAHHH!!!” – Ruijerd hất tay Raidou khiến ổ bánh mì văng xuống đất, và sau đó là những tiếng gào thét khó hiểu. Ruijerd ngã ra đất, giãy giụa liên hồi.

“GRAH!!… GRAHHH!!!”

“Này… Dừng lại đi, nó chỉ là một con cá thôi mà.”

“GRAHHH!!!” – Mặc cho Raidou có nói gì đi chăng nữa, tiếng gào thét cứ thế vang vọng khắp nơi.

Tiếng gào thét của Ruijerd càng ngày càng lớn hơn. Đến nước này, Raidou không thể chịu đựng thêm nữa.

“Haiz…” – Raidou thở dài, cúi xuống nhặt ổ bánh mì dưới đất. Kì lạ là ổ bánh mì vẫn còn nguyên vẹn, dù Ruijerd đã hất mạnh tay.

“GRAH!!… GRAHH!!!”

“Này!!… Đừng có mà la làng nữa, ồn ào chết đi được!”

“…!!BỤP!!…” – Raidou dùng sự cứng nhắc của ổ bánh mì trên tay mình. Cậu đã ném thẳng vào mặt Ruijerd. Ổ bánh mì cứng đến nỗi khiến Ruijerd phải gào thét vì đau đớn.

“GRAHHH!!!”

“Thật hết nói nổi… Nếu cứ ở đây với tên này, mình sẽ phát điên mất.”

Raidou không thể chịu đựng được tiếng gào thét của Ruijerd nữa, cậu bước đi rời khỏi đó. Chỉ còn lại Ruijerd nằm dưới đất, bên cạnh là ổ bánh mì cứng.

Nhưng dường như Ruijerd không muốn bị bỏ lại một mình, cậu ta ngồi dậy và ngậm lấy ổ bánh mì cứng kế bên.

Raidou hiện đang bước đi đến ngôi làng của Califa, theo sau là Ruijerd.

“Tại sao tên này lại đi theo mình chứ… Rõ ràng lúc trước còn tấn công mình nữa cơ mà.”

Raidou cảm thấy khó chịu khi thấy Ruijerd lẽo đẽo theo sau.

Ruijerd thì đang sử dụng đôi chân để bước đi giống với Raidou. Những bước đi chập chững như một đứa trẻ, trên tay là ổ bánh mì cứng ngắc ban nãy.

Dù khó chịu với những hành động kỳ lạ của Ruijerd, Raidou cũng không để tâm nhiều. Miễn là Ruijerd không bất chợt tấn công là được.

Raidou ngước nhìn Ruijerd một lúc, nhưng ngay sau đó cậu tiếp tục bước đi.

Cả hai cứ thế bước đi, cho đến khi đặt chân vào ngôi làng của Califa.

Khi dân làng trông thấy hai người, họ lập tức giữ khoảng cách và đưa mắt nhìn.

Những ánh mắt ấy đa phần là tò mò xen lẫn chút hiếu kỳ.

Vài đứa trẻ tò mò lại gần nhìn Raidou, nhưng đa số đều bỏ chạy ngay sau đó khi chạm phải ánh mắt của Ruijerd.

Dân làng không hề có ý xấu, họ chỉ đơn thuần đề phòng những người lạ từ phương xa đến.

Mặc kệ những ánh mắt dò xét, Raidou vẫn tiếp tục bước trên con đường mòn, cho đến khi rời khỏi làng.

Ngay từ đầu, Raidou không có ý định chào hỏi dân làng vì cậu chẳng quen biết ai.

Ánh mắt của họ Raidou cũng có thể hiểu được một phần nào đó, vì thế cậu đã quyết định tiến đến khu rừng để tìm kiếm Califa.

Còn Ruijerd, cậu ta tỏ ra rất tò mò về dân làng.

Nhưng Ruijerd cũng không muốn để mất dấu Raidou, nên cậu ta chập chững bước theo sau.

Bước đi trên con đường mòn một lúc, sau đó thì Raidou đã đặt chân vào khu đồng bằng tự nhiên tuyệt đẹp, xung quanh cậu là những ngọn cỏ thấp bé nhưng lại rất xanh tươi và đầy bát ngát.

Raidou cùng với Ruijerd đã bước đi trên vùng đồng bằng này một lúc, và ngay sau đó thì cả hai cậu đã tiến tới khu rừng hôm qua.

Băng qua những hàng cây và tán lá xanh tươi, cuối cùng Raidou dừng bước.

Trước mắt Raidou và Ruijerd là con sông hôm trước, nơi Califa đã cứu sống cả hai. Con sông này dường như trải dài đến tận làng của Califa, hoặc có lẽ có chung nguồn nước.

“Âm thanh này…” – Ngay khi nhìn thấy con sông, Raidou đã bị thu hút bởi một âm thanh phát ra ở gần đấy.

Không tránh khỏi tò mò, Raidou rẽ qua những hàng cây để đến gần âm thanh đó. Sau đó, cậu thấy một cô gái trẻ tóc đuôi ngựa màu nâu, trên tay cầm chiếc rìu.

“Là cô sao, Califa?” – Raidou lên tiếng khi nhìn thấy cô gái trẻ. Đó chính là Califa, cô ấy hiện đang chặt cây với chiếc rìu của mình.

“Ah!!… Raidou, là cậu đấy ư!?” – Califa rất bất ngờ khi nghe thấy giọng nói của Raidou. Cô ấy liền dừng công việc chặt cây, hạ chiếc rìu xuống.

“Xin lỗi vì đã bất ngờ xuất hiện, nhưng mà cô đang làm gì ở đây thế, Califa?”

Raidou tò mò hỏi Califa về công việc mà cô ấy đang làm.

Ngay lập tức cô ấy trả lời cậu với những giọt mồ hôi lấm tấm trên mặt: “Như cậu thấy đấy, tôi đang chặt hạ cái cây này. Đây là một phần công việc thường ngày của tôi.”

“Ra là thế…” – Raidou rất nể phục Califa. Dù trông khá mảnh mai, cô ấy vẫn có thể sử dụng chiếc rìu một cách thuần thục.

“Được rồi, chúc cô thuận lợi với công việc của mình nhé.”

“Ừm… Cảm ơn cậu nhé, Raidou.” – Vì không muốn làm phiền Califa nên Raidou đã quyết định rời khỏi đó.

Khi Raidou rời khỏi đó, Califa lau đi những giọt mồ hôi trên mặt, và cô ấy lại tiếp tục với công việc chặt cây kia.

Về phần Raidou thì cậu hiện đang bước đi qua những hàng cây xanh. Cậu đã bước đi về hướng ngược lại để tiến đến con sông lúc trước, nhưng đã có chút điều kỳ lạ xảy ra.

“Chuyện gì thế này?... Rõ ràng là hướng này kia mà?!”

Raidou hoảng hốt khi đang bước đi. Bởi vì cậu đã không đến được con sông ban nãy, thay vào đó là một cái cây c�� thụ to lớn đến mức không tưởng.

“To… to quá… Là cây cổ thụ sao?” – Raidou không thể giấu được sự kinh ngạc của mình. Trước mắt cậu là một cây cổ thụ rất to, như thể nó đã nằm chễm chệ ở khu rừng này hơn chục năm rồi.

“Hể?... Sao mình lại khóc cơ chứ, cảm giác này lạ quá.”

Raidou đã chảy nước mắt khi đứng trước cái cây cổ thụ kia, cậu đã cảm thấy được sự yên bình khi ở gần với nó.

“Có lẽ, mình nên nghỉ ngơi một chút.”

Raidou đã quyết định tiến đến gần cái cây cổ thụ kia. Xung quanh cái cây cổ thụ chẳng có một bóng cây nào khác ngoài nó, một bãi đất trống trải rất thích hợp để nghỉ ngơi một chút.

“Haiz… Rốt cuộc thì mình đang ở đâu thế này, hình bóng cao lớn đó rốt cuộc là gì chứ?... Với lại, Grey rốt cuộc là ai?”

Trong khi ngồi nghỉ ngơi dưới cái cây cổ thụ kia, thì Raidou đã suy nghĩ rất nhiều về những chuyện đang xảy ra với mình. Cậu tự hỏi hình bóng cao lêu nghêu cùng với những cái đồng hồ kia rốt cuộc là gì, và tại sao cậu lại ở nơi này.

Hàng loạt những dòng suy nghĩ cứ liên tục xuất hiện bên trong đầu Raidou, cứ thế thời gian lại tiếp tục trôi qua.

Raidou đã hoàn toàn chìm đắm vào những dòng suy nghĩ của mình.

-------------------------------------

Trong lúc Raidou đang chìm đắm trong những suy nghĩ của mình, thì tại ngôi làng của Califa đã có hai kẻ lạ mặt ghé qua.

Hai kẻ lạ mặt đó đều mang theo vũ khí bên mình. Một cây rìu to lớn và thanh đao cũng bự không kém cạnh gì.

Hai món vũ khí to lớn đấy hiện đang được hai kẻ lạ mặt kia vác theo bên mình.

Hai kẻ lạ mặt đó chính là anh em Orc, Lankak và Loreb. Bọn chúng đã tìm được một ngôi làng không tên của nhân loại.

“Anh Lankak… Ngôi làng này cũng quá ít nhân loại rồi đi.”

“Ngươi đừng có than phiền nữa Loreb!!… Mau làm những gì mà ngươi cần đi, ta không muốn phải chờ đợi thêm đâu!!”

Loreb đã than phiền về việc ngôi làng của Califa quá ít người, nhưng ngay sau đó thì Lankak đã thúc giục hắn ta với vẻ khó chịu.

“Vâng thưa anh Lankak!!” – Loreb và Lankak đã tiến thẳng vào ngôi làng của Califa, việc mà bọn chúng sắp làm không gì khác ngoài hủy diệt m��i thứ.

Sau đó sẽ thưởng thức “nhân loại” ở ngôi làng này.

-------------------------------------

“…” – Raidou từ từ mở mắt ra, dường như cậu đã ngủ thiếp đi khi cứ mãi chìm đắm trong những dòng suy nghĩ của mình.

“Cuối cùng thì cậu cũng đã dậy rồi, Raidou.”

“Califa?” – Ngay khi vừa mới tỉnh dậy, Raidou đã nghe được một giọng nói kế bên mình. Califa hiện đang ngồi trên mặt đất ngay cạnh cậu.

“Tại sao cô lại ở đây?”

“Hehe… Tôi vừa mới làm xong công việc của mình, nên tiện thể ra đây nghỉ ngơi thôi. Còn cậu, tại sao lại ngủ ở đây thế?”

Califa nhìn Raidou với nụ cười trên mặt. Quần áo cô ấy lấm lem khá nhiều bùn đất.

“À… Chuyện đó… Tôi chỉ đang tìm đường trở về con sông, nhưng không ngờ lại bị lạc đến đây.”

Raidou nhìn ra phía sau nơi có cây cổ thụ to lớn kia. Cậu tiếp tục bảo rằng: “Tôi định nghỉ ngơi một chút, nhưng không ngờ lại ngủ quên lúc nào không hay.”

“Ha… Hóa ra là thế.” – Califa khẽ cười khi nghe những lời Raidou nói.

“Có phải cậu cũng cảm thấy nó nhỉ… Cảm giác yên bình khi ngồi dưới gốc cây cổ thụ này.”

Califa lên tiếng với nụ cười vui mừng trên mặt, những lời của cô ấy hoàn toàn chính xác. Raidou đã cảm thấy rất yên bình khi ở gần cái cây cổ thụ.

“Thật ra thì… Cái cây cổ thụ này, là do chính ông tôi đã gieo trồng. Nó chính là linh hồn của ngôi làng, ông tôi vẫn thường nói vậy.”

Califa ngắm nhìn cái cây cổ thụ cùng với Raidou. Cô ấy đã mỉm cười nhẹ khi đứng quan sát cái cây, và Raidou thì lại chảy nước mắt khi nhìn nó.

“Linh hồn của ngôi làng sao?” – Raidou nhìn cái cây cổ thụ một lúc. Sau đó, Califa ngỏ lời dẫn cậu trở lại con sông.

“Nào ta đi thôi, tôi sẽ dẫn cậu quay lại con sông kia.”

“Ừm… Làm phiền cô rồi.” – Raidou đã bước đi theo Califa.

Cả hai rời khỏi gốc cây cổ thụ. Nhưng ngay khi họ vừa khuất bóng, vài chiếc lá khẽ rụng rơi, như thể báo hiệu một điềm chẳng lành đang xảy ra ở làng của Califa.

“Mà này Raidou, cậu rốt cuộc là đến từ phương nào thế… Ngay từ đầu, tôi đã cảm thấy cậu không phải là người ở vùng đất này rồi.”

Trên đường trở về với con sông, Califa đã lên tiếng bắt đầu một cuộc trò chuyện với Raidou. Cô ấy hiện đang rất tò mò về nơi Raidou sinh sống.

“Ừm… Tôi sinh sống tại Nhật Bản, một nơi nằm ở phía đông của Châu Á và phía tây của Thái Bình Dương.”

Raidou chẳng giấu giếm gì, nói thẳng ra những gì mình biết. Nghe xong, Califa lộ rõ vẻ mặt khó hiểu.

“Lạ thật… Tôi chưa từng nghe qua những cái tên đó. Là một vương quốc mới ư?”

“Hể?... Vương quốc gì cơ??” – Raidou ngơ ngác khi nghe Califa nói.

“Nơi cậu sống hẳn rộng lớn lắm, nếu vậy thì còn gì là không phải vương quốc nữa.”

“Hể… Ừm…” – Raidou không phản đối Califa. Cậu cũng không biết giải thích thế nào cho cô hiểu.

Nhưng có vẻ ý nghĩa của hai từ “Vương quốc” và “Đất nước” cũng khá tương đồng, nên Raidou đành nói xuôi cho qua chuyện.

“Hẳn là như vậy… Nhưng mà ở nơi tôi sinh sống thường sẽ không gọi thế.”

“Hả?... Vậy nơi đó không phải là một vương quốc sao?”

“Không đâu… Chỉ là cách gọi khác nhau mà thôi.” – Raidou vừa đi vừa suy nghĩ thêm về nơi này, vương quốc là một cách gọi cũng khá lâu đời rồi đi.

“Thú vị thật… Nơi cậu sinh sống chắc hẳn tuyệt vời lắm nhỉ.”

“Ừm… Đúng vậy.” – Raidou và Califa đã có một cuộc trò chuyện rất tuyệt vời, cho đến khi cả hai trở lại con sông.

“GRAH!!” – Tiếng kêu của Ruijerd phát ra từ phía bên kia bờ của con sông. Cậu ta hiện đang ăn những con cá sống do mình bắt được.

“Raidou!!… Bạn của cậu, đang ăn cá sống kia kìa!?”

Califa đã hốt hoảng lên khi nhìn thấy Ruijerd ăn những con cá mà không cần nướng chín.

“À… Ờ… Không sao đâu cứ mặc kệ cậu ta đi.”

Trái ngược với vẻ hoảng hốt của Califa, Raidou hoàn toàn chẳng để tâm đến hành động ăn cá sống kia.

“Nhưng… Nhưng mà, cậu ta sẽ bị đau bụng đấy.”

“Cô không cần phải lo lắng đâu, cậu ta là như thế đấy.” – Raidou thật sự hết nói nổi những hành động của Ruijerd. Dù sao thì ngay từ đầu cậu ta cũng chẳng khác gì một con thú hoang, ăn thịt sống đã là gì chứ.

“Vậy sao… Thôi chết, tôi phải đi làm công việc của mình rồi.”

“À… Ừm.” – Raidou nhìn Califa rời đi. Cô ấy cũng không đi đâu xa xôi cả, chỉ ở ngay gần đây mà thôi.

Raidou có thể thấy được tại chỗ mà Califa đến có một khúc gỗ và chiếc rìu, cùng với giỏ đựng dụng cụ của cô ấy.

Califa lại tiếp tục với công việc của mình, về phần Ruijerd thì cậu ta đã ngủ thiếp đi ở bên kia bờ sông.

Raidou bây giờ chẳng biết mình nên làm gì nữa. Cậu tiến đến bờ sông và ngồi xuống ngắm nhìn khung cảnh xung quanh mình. Cảm giác yên bình đã biến mất khi cậu rời xa cái cây cổ thụ kia, thay vào đó là sự lạc lõng đến mức khó tả.

“Mình… Rốt cuộc là đang ở đâu chứ?”

Raidou lại chìm vào những suy nghĩ của mình thêm một lần nữa.

Cứ thế thời gian lại tiếp tục trôi qua, cho đến khi có một giọng nói can thiệp vào những dòng suy nghĩ của Raidou.

“Cậu ổn chứ, Raidou?”

“Califa?” – Raidou chợt bừng tỉnh lại khi nghe thấy giọng nói của Califa. Cô ấy hiện đang đứng ở ngay kế bên cậu.

“Cô đã hoàn thành công việc của mình rồi sao, Califa?”

“Cậu nói gì thế?... Tôi đã hoàn thành từ nãy giờ rồi kia mà.”

“Hể?…��� – Raidou bất ngờ nhìn đến phía chỗ mà Califa đã làm việc. Tại nơi đó có một chiếc bánh xe khá là thô sơ và những dụng cụ rải rác xung quanh.

Quả thật là Califa đã hoàn thành công việc của mình.

“Raidou… Cậu muốn quay lại làng cùng với tôi chứ?”

“Cậu cùng với bạn của mình có thể ở lại nhà của tôi một thời gian. Tôi luôn chào đón những người đến từ phương xa như hai cậu đây.”

Califa mỉm cười rạng rỡ với Raidou. Cô ấy sẵn sàng cho cậu cùng với Ruijerd ở lại nhà mình một thời gian, thật tốt bụng làm sao.

“Nếu đã vậy, hãy để tôi giúp đỡ cô nhé, Califa.”

“Ừm… Tất nhiên rồi.” – Raidou đã ngỏ lời giúp đỡ cho Califa. Cậu sẽ mang vác chiếc bánh xe gỗ thô sơ kia giúp cho cô ấy.

Cả hai đã quyết định rời khỏi khu rừng và trở về với ngôi làng. Khi bọn họ rời đi thì Ruijerd liền bước theo một cách chập chững, cậu ta đã tỉnh dậy từ ban nãy rồi.

“Mà này Califa… Những bánh xe gỗ mà cô làm ra, chúng đều sẽ được bán cho những thương buôn sao?”

Trên đường trở về Raidou đã trò chuyện một lúc với Califa. Cậu hiện đang vác theo chiếc bánh xe gỗ thô sơ ở trong lòng mình.

“Phải đấy… Tôi sẽ bán tất cả cho những đoàn thương buôn ghé qua làng của mình.”

“Họ thường thu mua chúng để sử dụng trong những trường hợp khẩn cấp.”

Califa nhìn bánh xe gỗ trên tay Raidou. Cô ấy mỉm cười và nói thêm rằng: “Như cậu thấy đấy… Công việc này thật sự rất khó, nhưng tôi vẫn sẽ tiếp tục làm. Bởi vì đây là cách kiếm Xu Aurora nhanh nhất mà tôi biết được.”

“Tôi muốn làng mình được đặt tên lại một lần nữa.”

“Vì vậy, việc tôi cần làm bây giờ là kiếm đủ số tiền cống nạp cho ngài bá tước.”

Hóa ra cô ấy chọn công việc cực nhọc này là vì người dân bên trong làng.

Lòng tốt của Califa khiến Raidou vừa nể phục vừa kinh ngạc.

“Nhưng mà… Đôi lúc thì công việc này cũng rất thú vị đấy, tuy rằng tôi vẫn còn rất non nớt.”

“Không có gì là hoàn thành được chỉ trong một lần thử. Con người chúng ta cũng như những khúc gỗ vậy. Phải trải qua quá trình mài giũa bản thân, ta mới trở nên hoàn thiện.”

“Và tôi cũng sẽ cố gắng để mài giũa bản thân mình.”

Califa trông thật tự tin và tích cực. Nụ cười rạng rỡ của cô khiến Raidou cũng vui lây.

“Mùi này là…” – Khi cả ba ra đến bìa rừng, một mùi cháy khét len lỏi vào mũi họ.

“Califa, cô ổn không?” – Raidou lên tiếng gọi Califa, cô ấy đứng sững lại khi ngửi thấy mùi cháy đó.

“Cô ổn không? Có chuyện gì xảy ra ư?”

“Này Raidou, cậu có ngửi thấy mùi cỏ bị cháy không?”

“Hể?... Không, tôi chẳng ngửi thấy gì cả.”

Califa lên tiếng hỏi về mùi cháy kia, nhưng đáp lại là sự khó hiểu đến từ Raidou. Dường như Raidou không thể ngửi thấy mùi cháy kia giống như Califa.

“Nào chúng ta đi tiếp thôi, Califa.”

“Ừm…” – Khi ngửi thấy mùi cháy kia, Califa đã rất lo lắng. Nhưng Raidou lập tức lên tiếng trấn an cô.

“Đừng lo lắng, có thể là do cô mệt quá mà thôi.”

“Cậu nói đúng…” – Dù được Raidou an ủi, Califa vẫn không khỏi lo lắng trong lòng.

Nhưng rồi sự lo lắng của cô ấy đã đúng.

Mùi cỏ và gỗ cháy xém, những ngọn lửa đang dần tự dập tắt. Ngôi làng của Califa đã trở thành một mớ hoang tàn, đổ nát.

Những ngôi nhà xung quanh bị phá hủy và thiêu rụi. Dân làng cũng không được yên ổn, họ đang nằm sõng soài trước mắt Califa.

“Chuyện… Chuyện gì thế này, đó là xác chết ư?”

Raidou đã cảm thấy sợ hãi khi nhìn thấy người dân ở bên trong ngôi làng.

Cảnh tượng tại ngôi làng của Califa thật hỗn loạn và đáng sợ. Thi thể dân làng nằm rải rác khắp nơi trên mặt đất, xung quanh là những bộ phận cơ thể đứt lìa. Đa số thi thể không còn toàn vẹn, nhiều bộ phận bị ăn mất hoặc đứt lìa.

Califa đã không thể giấu được khuôn mặt sợ hãi của mình. Cô ấy bước vào làng, băng qua những thi thể nằm la liệt xung quanh, cho đến khi bắt gặp một thi thể nhỏ bé.

Một cơ thể còn nguyên vẹn, nhưng phần đầu thì không. Bộ quần áo và thân hình nhỏ bé đó, Califa nhận ra ngay đây là thi thể của Alia, đứa em cô ấy thương yêu nhất.

…Kết thúc…

Phiên bản chuyển ngữ này được thực hiện bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free