Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 11: Chiếc lá cuối cùng, kèm theo lời tạm biệt của người dân ngôi làng.

“Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra thế này?.. Mùi này, mình muốn nôn mất.”

Raidou nhìn quanh ngôi làng Califa. Khắp nơi là những thi thể người dân, mùi máu tanh tưởi và thịt thối rữa nồng nặc đến khó tả.

Cảnh tượng trong làng khiến Raidou tái mét mặt mày và buồn nôn dữ dội. Nhưng cậu vẫn cố gắng chịu đựng để tiến về phía Califa.

“Mình cũng từng chứng kiến nhiều cảnh máu me rồi, nhưng ở đây thì quá kinh khủng rồi.”

Raidou bịt miệng, quay mặt đi. Cậu chẳng muốn ngắm nhìn những thi thể đáng sợ và ghê tởm kia thêm chút nào.

Nhưng Raidou đã cố gắng chịu đựng, bước tới chỗ Califa. Cậu rất ngạc nhiên khi nhìn thấy một thi thể nằm ngay trước mặt cô.

“Đó… đó là cô bé hôm qua ư?” Raidou nhận ra, đó chính là cô bé cậu gặp hôm qua.

“Califa… cô ổn chứ?” Raidou tiến đến gần Califa, lo lắng hỏi han.

Califa chầm chậm quay đầu lại. Cô nhìn cậu với khuôn mặt đầy đau đớn, những giọt nước mắt lăn dài trên má.

Dù đau khổ tột cùng trước cảnh tượng làng mình bị tàn phá, Califa vẫn cố gắng lên tiếng: “Tôi không sao… Cậu không cần phải lo lắng đâu, cứ để tôi một mình như thế này.”

“…” Những lời đó của Califa khiến Raidou nhớ về bản thân mình ngày trước. Cậu cũng đã tuyệt vọng như thế khi Yuki qua đời.

“…” Raidou đành im lặng, đứng lặng lẽ phía sau Califa. Cô ấy trông thật tội nghiệp, và cậu phần nào thấu hiểu cảm giác đó.

Chứng kiến người thân ra đi đột ngột, thật sự rất khó để kìm nén cảm xúc.

Raidou cũng không biết phải làm gì. Cậu không dám an ủi Califa, bởi chính bản thân cậu cũng không biết nên làm gì khi Yuki mất.

“Raidou…” Sau một lúc im lặng, Califa lên tiếng. Cô đứng dậy, nhìn Raidou, nở một nụ cười đầy đau khổ.

“Tôi có thể nhờ cậu một việc không?”

“Tất… tất nhiên rồi, dù sao cô cũng là người đã cứu tôi mà.”

Califa lên tiếng nhờ vả, và Raidou không hề chần chừ mà lập tức trả lời. Điều đó khiến Califa có chút vui trong lòng khi có người nguyện ý giúp đỡ.

“Phía sau nhà tôi có một cây xẻng. Cậu có thể mang nó đến cho tôi chứ?”

“Ừm… tôi sẽ đi lấy đây, cô hãy chờ chút nhé.” Raidou đồng ý, và Califa rất mừng.

“Thành thật cảm ơn cậu, Raidou.”

Mặc dù không biết Califa cần xẻng để làm gì, nhưng Raidou vẫn muốn giúp đỡ cô.

Bởi vì Califa trông thật giống cậu, cũng dùng nụ cười để che giấu nỗi buồn của mình khi ở trước mặt người khác.

“Ừm… vậy thì tôi đi lấy đây, cô hãy chờ chút nhé.”

Raidou quyết định đi lấy cây xẻng.

Nhưng khi đi được vài bước, Raidou chợt khựng lại. Vì quá lo lắng cho Califa, cậu ngoái đầu nhìn xem cô ấy đang làm gì.

Và rồi, hành động của Califa khiến Raidou phải sửng sốt và kinh ngạc. Cô ấy đang ôm lấy thi thể bé nhỏ của Alia vào lòng.

Sau khi ôm cô bé, Califa cố gắng bế thi thể bé nhỏ ấy lên và bước đi. Dường như cô ấy đang cố gắng đem Alia đi đâu đó.

“Ca… Califa… Cô đang làm gì thế?!”

Thấy hành động của Califa, Raidou vội lên tiếng hỏi. Cậu rất thắc mắc, rốt cuộc cô ấy định làm gì.

Nhưng rồi… thắc mắc đó đã được Califa giải thích: “Tôi sẽ tìm chỗ chôn cất con bé… Vậy nên, nhờ cậu lấy giúp tôi cây xẻng nhé.”

“…” Raidou chết sững trước những gì mà cô ấy vừa nói.

“Vậy ra. Đó là lý do mà cô ấy nhờ mình đi lấy cây xẻng ư.”

Raidou đứng nhìn Califa bế thi thể bé nhỏ ấy. Hóa ra cô ấy nhờ cậu đi lấy cây xẻng, là để đào hố chôn cất thi thể Alia. Một thi thể bé nhỏ, không còn nguyên vẹn, với phần đầu đã bị phá hủy.

“…” Sau cùng thì Raidou quay người chạy đi.

Raidou băng qua những thi thể trên mặt đất và tiến đến căn nhà của Califa bên bờ sông. Cậu ra phía sau nhà theo lời của Califa, tại nơi đó có những bó củi và cành cây nhỏ được sắp xếp gọn gàng.

“Cô ấy nói là để nó ở phía sau nhà… Chắc chắn là ở quanh đây thôi.”

Raidou tìm kiếm xung quanh phía sau nhà của Califa. Đúng thật như lời của Califa nói, cậu tìm được cây xẻng chỉ trong vòng vài phút.

“Giờ thì, chỉ cần quay lại ngôi làng thôi.”

Raidou cầm cây xẻng trên tay. Cậu chạy thật nhanh để trở về làng của Califa.

Trên con đường mòn của ngôi làng toàn là thi thể rải rác khắp nơi, điều này khiến cho Raidou cảm thấy ghê rợn và sợ hãi tột độ.

“Mình cần phải bắt kịp Califa, nơi này kinh khủng quá rồi…”

Khi đặt chân vào ngôi làng, Raidou phát hiện Califa đang ở khá xa trên cánh đồng. Cậu không chần chừ mà chạy nhanh về phía cô ấy.

“Califa!!” Raidou lên tiếng khi sắp sửa bắt kịp Califa.

Califa đang ôm thi thể Alia trong lòng. Mồ hôi lăn dài trên khuôn mặt cô ấy.

“Cô không sao chứ, Califa?”

“Raidou… Tôi không sao, chỉ là hơi mệt mà thôi.”

“Thế ư… Phải rồi! Tôi mang cây xẻng đến cho cô rồi đây.”

Raidou giơ cây xẻng ra cho Califa xem. Cô ấy rất mừng khi nhìn thấy nó.

“Tốt quá rồi… Cảm ơn cậu nhé.”

Califa liền ôm chặt thi thể Alia trong lòng. Cô ấy lại tiếp tục bước đi, vừa nói với Raidou: “Được rồi… Chúng ta đi thôi nào, Raidou… Nơi chôn cất cũng không xa lắm đâu, cậu không cần phải lo lắng.”

“À… Ừm…” Califa bước đi, theo sau là Raidou.

Cả hai rời khỏi ngôi làng, tiến thẳng vào khu rừng.

Theo chân Califa băng qua những hàng cây xanh, khi họ dừng lại, Raidou tròn mắt kinh ngạc.

Trước mặt Raidou là cái cây cổ thụ to lớn lúc trước, nó đã đứng sừng sững tại khu rừng này hơn hàng chục năm. Nhưng hôm nay, nó lại đang dần héo tàn.

“Califa… Chúng ta sẽ chôn cất ở đây ư?”

“Phải… Tôi sẽ chôn cất con bé ở dưới gốc cây này, bởi vì nơi đây gắn liền với bao kỷ niệm của làng chúng tôi.”

“…” Raidou không hỏi thêm khi thấy vẻ mặt u buồn của Califa. Sau đó cậu xung phong đào hố chôn giúp cô.

Nhưng thật kỳ lạ, trong lúc đào đất, Raidou tự hỏi: “Kỳ lạ thật, cảm giác này rốt cuộc là sao?”

Raidou đã cảm thấy kỳ lạ. Mỗi lần xúc đất cậu lại nhớ đến người em gái của mình.

“Cậu ổn chứ, Raidou?”

“À… Không sao, chỉ là đất bay vào mắt tôi mà thôi.”

Nước mắt đã rơi khi cậu đào hố chôn. Nhưng cậu dụi mắt và nói mình ổn khi Califa nhận ra.

Cứ thế mà thời gian trôi qua. Sau cùng thì việc đào hố chôn cho Alia cũng đã được hoàn thành.

“Được rồi… Vậy là, chắc hẳn đã đủ để chôn cất rồi.”

Raidou dừng lại công việc đào đất khi thấy chiếc hố chôn đã đủ để chứa thi thể bé nhỏ ấy.

Khi đặt thi thể Alia xuống dưới chiếc hố, Califa đã bắt đầu rưng rưng nước mắt.

Khi thi thể bé nhỏ ấy được đặt vào cái hố, cũng chính là lúc Raidou bắt đầu việc lấp đất. Từng lớp đất dần được phủ lên thi thể bé nhỏ ấy.

“Thật kinh khủng… Phần cổ của con bé, là ai đã làm ra chuyện này chứ?”

Trong lúc lấp hố chôn, Raidou đã không chú ý quá nhiều đến phần đầu của thi thể Alia. Bởi vì nó quá kinh khủng và đáng sợ.

Một lúc sau thì việc chôn cất cho cô bé Alia đã hoàn thành.

Raidou và Califa đã không lập tức rời đi, cả hai đều ngắm nhìn cái cây cổ thụ lần cuối trước khi nó chết hẳn.

“Nó… đang dần chết đi?!”

“Hể?” Ban đầu thì chỉ có Califa để ý đến cái cây cổ thụ, nhưng bây giờ Raidou cũng nhận ra. Cái cây cổ thụ đang chết dần, những chiếc lá rụng lả tả xuống đất.

“Cái gì?.. Chuyện này rốt cuộc là sao chứ?!”

Raidou ngơ ngác trước cảnh tượng mà mình đang thấy.

Những chiếc lá từ cây cổ thụ đang rụng dần từng chiếc một, như thể đang ám chỉ đến số phận ngôi làng của Califa.

“Chuyện này rốt cuộc là sao, này Califa?”

“Con…” Khi nhìn thấy cây cổ thụ chết dần, Califa đã rơi nước mắt. Cô ấy đã không thể kìm nén được cảm xúc của mình thêm nữa.

“Con xin lỗi ông!!” Califa kêu lên và dùng tay che mặt, khóc nức nở.

“Tôi… tôi đã không thể gìn giữ ngôi làng được nữa rồi… Mọi thứ đã kết thúc rồi.”

“Califa… cô làm sao thế, có chuyện gì ư?”

Raidou bắt đầu lo lắng khi nhìn thấy Califa hành động như vậy. Nhưng ngay sau đó cô ấy đã kể cho cậu nghe mọi chuyện.

“Tuy chuyện này rất kỳ lạ, nhưng ông tôi từng nói rằng… Cái cây cổ thụ này chính là linh hồn của ngôi làng tôi.”

“Linh… linh hồn ư?” Raidou ngơ ngác khi nghe Califa nói, nhưng đó không phải là tất cả.

“Đúng vậy… Cây cổ thụ này chính là linh hồn của ngôi làng tôi, khi một người trong làng chết đi thì những chiếc lá sẽ rơi xuống… Ông tôi đã nói như vậy.”

“Ông ấy đã dặn dò tôi rất nhiều lần.”

“Nhưng tôi thì lại không để tâm đến lời ông.”

Giọng nói của Califa bắt đầu nhỏ dần, đầy đau đớn và hối hận. Cô ấy đang cảm thấy hối hận với những gì mình đã làm trước đây.

“Khi ông mất đi… Tôi đã được giao trọng trách gìn giữ, bảo vệ làng, nhưng mọi thứ đã dần tệ đi.”

“Dân làng dần rời bỏ, cuối cùng thì nó đã bị xóa tên khỏi sổ bộ của ngài bá tước… Chính tôi… đã hủy hoại ngôi làng của mình.”

Những lời đó của Califa khiến Raidou cảm thấy thương cảm cho cô.

Chính cậu cũng thấu hiểu cảm giác này. Cảm giác người thân ra đi đột ngột trước mắt mình.

“Hể?” Raidou tròn mắt kinh ngạc khi thấy một chiếc lá bay ngang qua.

Một cơn gió đã thoảng qua nơi này, kéo theo là những chiếc lá từ cây cổ thụ kia.

Sau cùng thì chỉ còn lại thân cây trơ trụi, héo tàn theo thời gian, đã không còn một chiếc lá nào nữa cả.

“Không… không phải chứ.” Đến lúc này thì Califa đã không thể kiểm soát được cảm xúc của mình nữa.

Những giọt nước mắt không ngừng rơi xuống đất, Califa đã khóc nức nở khi nhìn thấy cây cổ thụ.

Thời gian vừa qua hẳn là rất khó khăn với Califa.

Dù cho có bị một số người trong làng ghét bỏ, cô vẫn yêu thương họ.

Bởi vì ngôi làng chính là gia đình duy nhất của cô.

Nhưng mà bây giờ, bọn họ đã không còn trên đời nữa rồi… Cô cũng đã không còn cơ hội để chuộc lại lỗi lầm do mình gây ra.

Tất cả là tại cô nên ngôi làng mới bị xóa tên… Là do cô không đủ tự tin để dẫn dắt mọi người… Cũng vì khi đó cô còn quá trẻ để gánh vác trọng trách trưởng làng.

Bây giờ cô đang cảm thấy hối hận với chính bản thân mình. Tại sao người chết không phải là cô mà là bọn họ chứ.

“Tôi… tôi muốn quay về như trước.”

“Tại sao mọi thứ lại thành ra thế này chứ?”

“Làm ơn, hãy nói đây chỉ là một giấc mơ mà thôi… Làm ơn đi mà.”

Califa nức nở gào thét giữa khu rừng, nơi cây cổ thụ đang chết dần. Sự đau buồn là không thể phủ nhận được.

“Mọi người… đừng bỏ tôi lại một mình chứ… Tại sao… tại sao mọi chuyện, lại như thế này.”

“Giá như… giá như đây chỉ là giấc mơ mà thôi.”

Dù cho Califa có khóc lóc đến mấy, thì mọi thứ vẫn như thế. Ngôi làng đã bị tàn phá và người dân không còn sống sót nữa.

“Giá như ư…” Raidou đứng thẫn thờ nhìn Califa và cây cổ thụ. Nếu thật sự là giấc mơ thì tuyệt vời biết mấy, nhưng đây là hiện thực và từ ‘giá như’ không thể cứu vãn được gì.

Califa đã khóc rất nhiều, và chiếc lá cuối cùng cũng đã rơi xuống.

Chiếc lá đó nhẹ nhàng rơi xuống bên cạnh Califa, như thể đó là một sự an ủi nhỏ nhoi từ những người cô yêu thương.

Califa… cô ấy giống hệt một đứa trẻ bị gia đình bỏ rơi vậy.

Một đứa trẻ lạc lõng và đơn độc khi phải gánh vác trọng trách giữ gìn ngôi làng.

Mọi thứ thật đột ngột đối với cô, và cũng không khác Raidou là bao.

Có lẽ cả đời này, cô ấy sẽ không bao giờ quên được hình ảnh của những người cô xem là gia đình.

“Mọi người ơi!”

“Đừng bỏ tôi lại đây mà!”

Cứ thế từng giây từng phút trôi qua, Califa đã khóc rất nhiều.

Nhiều đến nỗi đôi chân đã mềm nhũn, không thể đứng vững, Califa gục ngã xuống mặt đất và đau đớn khi ngôi làng đã mất.

Cô đã rất đau buồn, nước mắt cứ rơi xuống cho đến khi chúng dừng lại.

“Raidou… Xin lỗi vì đã bắt cậu phải chịu đựng đến mức này.”

“Haha… Không sao đâu, tôi ổn mà.”

Sau khi Califa dừng khóc thì Raidou đã an ủi cô. Cả hai sau cùng đã quyết định rời khu rừng, trở về làng.

Vì đôi chân của Califa đã rã rời, nên Raidou bất đắc dĩ phải cõng cô ấy trên lưng.

“Mà… tôi mới là người phải xin lỗi cô đấy, Califa.”

“Hả?.. Cậu đã làm gì sai đâu mà phải xin lỗi tôi chứ?!”

“Có đấy…” Raidou vừa cõng Califa trên lưng vừa lên tiếng bắt đầu một cuộc trò chuyện.

“Đáng lẽ khi nãy tôi phải làm gì đó giúp cô mới phải… Thế mà, tôi lại chỉ đứng im nhìn cô.”

Raidou đang cảm thấy rất áy náy.

Đáng lẽ ra khi nãy Raidou phải an ủi hoặc trấn an cô ấy. Thế nhưng vì quá hoang mang nên cậu chỉ đứng ngơ ngác một chỗ và nhìn cô ấy và cây cổ thụ.

“Cảm ơn… Cảm ơn cậu, Raidou.”

“Cảm ơn vì đã lo lắng cho tôi nhé, cậu thật tốt bụng.”

“Tôi mà tốt bụng sao…” Raidou chợt thấy vui khi Califa nói vậy.

Nhưng trong lúc Raidou đang vui, thì Califa đã đột ngột ghé sát mặt cậu, thì thầm: “Thật mà… Cậu rất là tốt bụng… Nếu có cơ hội thì tôi sẽ lấy một người chồng giống cậu đấy, Raidou.”

“…” Raidou sững sờ im lặng trước những lời đó của Califa. Cô ấy vừa ghé sát tai cậu nói những lời ấy, và điều đó thật sự khiến cậu vô cùng ngượng ngùng.

Khuôn mặt của Raidou dần đỏ bừng lên. Cậu đang vừa ngượng ngùng vừa khó xử trước những lời đó.

“Chờ… chờ đã, ý của cô là sao?”

“Một… một người chồng, giống tôi ư?!”

“Hahaha! Nhìn cậu kìa, tôi chỉ đùa chút thôi mà… Đừng tưởng thật chứ.”

Califa đã cười khúc khích khi nhìn thấy vẻ ngại ngùng của Raidou.

Cậu ta thật sự là một người bạn tuyệt vời trong mắt cô. Một người bạn đáng để cô tôn trọng và tin cậy khi khó khăn.

Nhưng liệu những lời vừa rồi có phải là một trò đùa, chắc chỉ có một mình cô ấy mới biết được mà thôi.

“Haiz… Trò đùa gì mà ác thế, làm người ta hú hồn muốn chết…”

Raidou cứ thế mà tiếp tục bước đi, cõng Califa trên lưng. Cô ấy đã dựa vào vai của cậu với khuôn mặt cũng đỏ ửng.

Dường như cô ấy cũng cảm thấy ngại ngùng khi nói những lời vừa rồi.

“Hử?.. Này Califa!!”

“Hả!!.. Có chuyện gì sao, Raidou?!”

Raidou đột nhiên lên tiếng khi họ sắp đến gần ngôi làng. Cậu đã nhìn thấy một thứ gì đó ở ngay lối vào làng.

“Đó là gì vậy?” Raidou hỏi Califa về vật đang chắn lối vào làng.

“Đó… đó là, đoàn xe buôn mà!!”

“Xe buôn ư?.. Là những người mà cô hay trao đổi ý hả?”

Raidou đã từng nghe Califa nói về đoàn xe buôn, nhưng họ không giống như cậu tưởng tượng.

“Đúng vậy… Nhưng kỳ lạ thật, họ đến sớm hơn tôi nghĩ.”

“Hể?.. Vậy là họ đã đến nhanh hơn dự kiến của cô à?”

“Có thể là vậy… Phải rồi Raidou, cậu mau thả tôi xuống đi… Chân tôi đã hết tê rồi.”

“Ừm… Được thôi.” Raidou thả Califa xuống. Khi cô ấy đặt chân xuống thì cũng là lúc lưng Raidou thấy ê ẩm.

“Có lẽ. Mình nên tập thể thao nhiều hơn nữa… Ôi trời, cái lưng của mình.”

Raidou sờ vào cái lưng ê ẩm của mình, Califa cũng đã nhìn thấy sự mệt mỏi của cậu.

Cô ấy đã mỉm cười và bảo: “Cậu đã vất vả rồi, cảm ơn vì đã giúp tôi nhé, Raidou.”

“Ừm… Không sao đâu, chúng ta là bạn bè cơ mà… Ay da!?”

Cứ thế Raidou và Califa tiếp tục bước đi, tiến vào làng. Nhưng khi đến được nơi thì mọi chuyện có vẻ không ổn lắm.

Một đoàn xe ngựa đang ở ngay lối vào làng. Một số toa xe ngựa được sử dụng để chứa hàng hóa.

“GRAHH!!” Thế nhưng, điều bất ổn là Ruijerd đang bị rất nhiều người bao vây, khống chế.

“MAU ĐÈ BẸP HẮN TA XUỐNG MAU!!”

“AHHH!!.. TÔI BỊ HẮN CÀO TRÚNG RỒI!!”

“TẤT CẢ LAO LÊN ĐI!!. ĐÈ BẸP HẮN TA!!”

Cảnh tượng thật hỗn loạn, Ruijerd đang vùng vẫy và cậu ta cứ liên tục tấn công những người kia. Nhưng ngay sau đó thì Ruijerd đã bị họ đè xuống.

“BỊCH!!!”

“GRAHH!!.. GRAHHH!!” Những người kia đều là những gã đàn ông cơ bắp, dù khỏe đến mấy, Ruijerd vẫn bị đè xuống đất.

“Này!!.. Chờ đã, các người đang làm gì cậu ta thế hả!!” Raidou hoảng hốt chạy đến hỏi đám đàn ông cơ bắp.

“Hử?.. Thằng nhóc nào nữa đây?”

“Này… có thể là đồng bọn của gã này đấy!?”

“Nếu vậy thì cứ bắt hắn luôn là được rồi!?”

Những người đàn ông kia bàn tán với nhau, họ định bắt luôn Raidou vì nghĩ cậu là đồng bọn của Ruijerd.

“Này chờ đã!?. Tôi xin các anh, hãy thả bạn của tôi ra đi mà.”

“Oh… Califa, là cô đó ư?” Trong khi Raidou sắp sửa bị nhắm vào thì Califa đã xuất hiện và giải nguy. Mà còn có thêm một người khác nữa.

“Đủ rồi!!. Mau thả chàng trai đó ra đi!!”

Một giọng nói vọng ra từ phía toa xe ngựa. Ngay sau đó thì một người đàn ông bước ra từ bên trong.

Đó là một người đàn ông trưởng thành với khuôn mặt từng trải, khoảng chừng 40 tuổi. Mái tóc màu nâu nhạt được cắt tỉa gọn gàng, nhưng đã điểm vài sợi bạc vì tuổi tác.

Quần áo mà người đàn ông đang mặc thì không chê vào đâu được, chúng đều được làm từ những sợi vải tốt nhất trong vùng, không hề lấm lem bùn đất và cực kỳ sang trọng.

Người đàn ông này chính là một thương nhân và là chủ của những kẻ đang khống chế Ruijerd.

Ấn tượng đầu tiên của Raidou khi nhìn thấy người đàn ông, chính là sự bất ngờ trước bộ trang phục sang trọng và lịch lãm kia.

“Là ông ư, Louis!?” Califa bất ngờ khi thấy người đàn ông đó. Cô ấy cũng thốt lên tên ông ta, dường như cả hai đã quen biết nhau từ trước rồi.

“Thật đáng tiếc thưa cô Califa… Trong làng thật bi thảm, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Cách nói chuyện của người đàn ông khiến Califa hơi gượng gạo, nhưng cô ấy cũng không quên đáp lời: “Tôi… tôi cũng không biết nữa, khi tôi trở về thì mọi thứ đã ra nông nỗi này rồi.”

Califa run rẩy khi nói chuyện, khuôn mặt thì tái nhợt vì sợ hãi khi nhắc đến ngôi làng này. Thấy Califa run rẩy, người đàn ông lên tiếng chia buồn.

“Chia buồn với cô, Califa… Hãy cứ yên tâm, khi đến vương quốc Vassia thì ta sẽ báo cáo chuyện này đến tai ngài bá tước. Mọi thứ sẽ sớm được phục hồi thôi.”

Nhưng lời đó của ông ta thật kỳ lạ, rõ ràng ngôi làng của Califa đã bị xóa tên rồi mà. Làm sao có thể bình phục được chứ.

“Bình phục lại ư?.. Người đã chết rồi, thì làm sao mà sống lại được chứ.”

Raidou vừa suy nghĩ, vừa thấy khó hiểu về người đàn ông đó. Ánh mắt của ông ta giống hệt những kẻ xấu, hoặc có lẽ cậu nghĩ quá nhiều rồi.

“Phải rồi… Hôm nay ta đến đây để thu mua những bánh xe gỗ. Không biết cô đã chuẩn bị đủ số lượng bánh xe gỗ như đã hẹn chưa?”

Người đàn ông Louis đã thay đổi giọng điệu của mình, bây giờ ông ấy đã trở nên đúng dáng một thương nhân hơn.

“GRAHHH!!” Nhưng rồi cuộc trò chuyện của Louis và Califa đã bị chen ngang bởi tiếng gầm của Ruijerd.

Ruijerd thực sự nổi điên, cậu ta giãy giụa liên hồi, khiến đám đàn ông cơ bắp phải e dè.

“Phải rồi… Ông Louis, làm ơn hãy bảo với bọn họ dừng lại đi, người đó chính là bạn của tôi.”

“Hử?…” Người đàn ông Louis tỏ vẻ ngạc nhiên khi Califa nói Ruijerd là bạn của cô.

“Được thôi… Nhưng trước tiên phải làm cho bạn của cô bình tĩnh lại trước đã.”

“Hả?.. Chuyện này thì…” Califa ngước nhìn Raidou, như thể cô cần cậu giúp đỡ.

“GRAHHH!!” Ruijerd ngày càng điên cuồng hơn, đến mức này thì Raidou không thể đứng yên được nữa.

“Ruijerd!!.. Đủ rồi, mau dừng lại đi!!”

“GRAH?.” Raidou đã lao đến giữ chặt Ruijerd trước khi cậu ta thoát ra.

“Nếu không muốn bị đá thì bình tĩnh lại đi!!”

“Gra… Grah…” Ruijerd đã gào thét, giãy giụa dữ dội, nhưng khi có sự ngăn cản của Raidou thì cậu ta đã dừng lại. Một phần là vì sợ bị đá vào chỗ hiểm.

“Ơ kìa… Sao hắn ta dừng lại rồi, ban nãy còn sung sức lắm mà.”

Raidou đã rất bất ngờ khi thấy Ruijerd ngừng giãy giụa. Đám đàn ông lực lưỡng kia cũng không khỏi ngạc nhiên.

“Được rồi… Thế thì tranh thủ trói hắn lại luôn đi!!”

“Này các người, định làm cái quái gì thế hả?!.. Dừng lại mau, cậu ta đã bình tĩnh lại rồi kia mà.”

Raidou cố gắng ngăn cản đám người cơ bắp, nhưng với sức cậu thì không thể nào. Ngay lập tức Raidou đã dễ dàng bị đẩy ra.

“Đừng có hấp tấp, rồi cũng sẽ đến lượt ngươi bị bắt lại thôi!!”

Raidou bất lực nằm sõng soài dưới đất. Lưng của cậu đang rất đau đớn, bọn họ đẩy quá mạnh rồi.

“Được rồi… Được rồi… Các cậu mau dừng lại đi, đó cũng là khách hàng của chúng ta đấy!?”

“Ngài Louis!?” Người đàn ông Louis đã bước đến và vẫy tay ra hiệu dừng lại.

“Vâng!!.. Chúng tôi đã hiểu rồi ạ.” Sau đó từng người một đứng dậy theo lệnh của Louis.

“Grah.” Ruijerd cuối cùng cũng đã được thả ra, cậu ta ngay lập tức chạy đến chỗ Raidou một cách lạ lùng.

“Thành thật xin lỗi hai cậu… Chúng tôi đã không nhận ra hai cậu là khách hàng của chúng tôi… Để tạ lỗi, xin ngài Louis hãy trừng phạt chúng tôi.”

Đám người đàn ông cơ bắp kia sau khi nhận ra Raidou và Ruijerd là bạn của Califa, họ lập tức xin lỗi. Nhưng rồi sau đó thì họ đã trở lại chỗ Louis, chờ đợi hình phạt.

“Thôi… thôi… trừng phạt cái gì chứ, ta không có mấy sở thích bệnh hoạn đó đâu.”

Người đàn ông Louis phản đối việc trừng phạt họ và quay người, tiến đến chỗ Califa.

Chẳng mấy chốc Louis đã bắt đầu vào công việc chính, đó chính là thương lượng về giá cả.

“Thưa cô Califa… Đoàn xe của chúng tôi được cô giúp đỡ rất nhiều, tất cả là nhờ những bánh xe gỗ cô đã trao đổi.”

“Vì vậy hôm nay, tôi đến đây để tiếp tục thu mua chúng… Và cũng thật vinh hạnh khi chúng tôi là đoàn thương buôn đầu tiên đến đây.”

Những lời của Louis như thể đang khen ngợi về tài nghệ của Califa, nhưng điều đó không khiến cô vui vẻ là bao. Cô ấy biết rõ khả năng của mình, và không thể sánh bằng những nghệ nhân điêu khắc khác.

“Nếu ông muốn chúng, thì tôi sẽ đi lấy từng cái đến.”

Califa tránh mặt Louis, định đi lấy bánh xe gỗ ở nhà mình, nhưng rồi Louis đã ngăn cô lại.

“Không được đâu thưa cô Califa… Thời gian là vàng bạc mà… Với sức của cô khi mang chúng đến đây sẽ mất rất nhiều thời gian đấy.”

“Hay là cô dẫn theo thuộc hạ của ta đi. Bọn họ rất thạo việc khiêng vác đấy.”

Louis chỉ tay về phía thuộc hạ của mình. Califa cũng không thể từ chối được, bởi vì họ là đoàn xe buôn và sự nhanh gọn là rất quan trọng. Cô ấy cũng không muốn làm đình trệ công việc của họ.

“Được thôi, làm phiền các anh rồi.”

“KHÔNG CẦN PHẢI NGẠI ĐÂU THƯA CÔ CALIFA!! ĐÓ ĐỀU LÀ CÔNG VIỆC CỦA CHÚNG TÔI MÀ!!”

Califa đã rất gượng gạo khi thấy những người đàn ông cơ bắp kia đồng thanh đáp lời. Nhưng rồi cô ấy cũng đã bước đi dẫn đường cho họ về nhà.

“Này Ruijerd… Đừng có gây ra rắc rối nữa có được không!?”

“Grah!?” Raidou đã trách mắng Ruijerd. Cậu ta cứ một chút lại gây rắc rối, lần trước thì là con quái vật đầu đại bàng, thân sư tử… Lần này thì là đám đàn ông cơ bắp.

Louis đứng cạnh đoàn xe buôn của mình, ông ta cũng đã để ý đến Raidou và Ruijerd. Nhưng Louis vẫn chưa có ấn tượng gì về hai người, nên ông ta chẳng để tâm đến hai cậu.

“Ngài Louis!! Xin lỗi đã bắt ngài phải chờ đợi lâu, đây là tất cả những bánh xe gỗ của quý cô Califa.”

Một lát sau thì những người đàn ông cơ bắp kia đã trở lại với những chiếc bánh xe thô sơ.

Những người đàn ông cơ bắp đã mang vác những bánh xe gỗ kia đến và đặt xuống trước mặt Louis.

“Đây là tất cả bánh xe mà tôi đã làm ra, phiền ông hãy kiểm tra qua chúng.”

Califa bước đến và nói với Louis. Ông ấy cũng đã lập tức bắt tay vào công việc của mình.

“Mọi thứ sẽ nhanh thôi. Cô cứ đứng ở đây chờ ta một lúc là được.”

“Vâng được thôi ạ..”

Phiên bản dịch này thuộc về truyen.free và được đăng tải độc quyền tại đây.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free