Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 12: Lời chia tay đầy hứa hẹn hay chỉ là sự hoang đường.

Sau một hồi tính toán kỹ lưỡng, Louis nói với Califa:

“Tổng cộng có 17 chiếc bánh xe gỗ, nhưng có vài cái không đạt tiêu chuẩn.”

“Biết làm sao bây giờ, tôi chỉ mới bắt đầu thôi mà,” Califa cười gượng gạo đáp.

Dường như cô đã biết trước sẽ có vài bánh xe gỗ không đạt tiêu chuẩn.

“Có khoảng sáu chiếc bánh gỗ không đạt tiêu chuẩn. Mười một chiếc còn lại, ch��ng tôi sẽ thu mua với giá hai xu đồng mỗi chiếc.”

Califa đột nhiên nhăn mặt, cau mày hỏi: “Hả? Tôi nhớ trước đây, những cái đủ tiêu chuẩn đều có giá ba xu đồng cơ mà?!”

“Xin lỗi quý cô, nhưng dạo gần đây việc buôn bán của chúng tôi không được thuận lợi cho lắm.”

Louis đáp lời Califa bằng giọng điệu có vẻ buồn bã nhưng đầy vẻ giả tạo.

“Được rồi. Vậy thế này nhé, chúng tôi cũng sẽ thu mua những chiếc bánh xe gỗ không đạt tiêu chuẩn với giá một xu đồng mỗi chiếc, cô thấy sao?”

Louis ngỏ ý mua cả những chiếc bánh xe gỗ không đạt tiêu chuẩn. Dường như mọi việc đã nằm trong tính toán của ông ta.

Nhưng Califa không thể từ chối, bởi lẽ ông ta là nguồn cung cấp thực phẩm duy nhất cho ngôi làng của cô.

Ngoài những đoàn thương buôn khác, Louis chính là người ghé thăm ngôi làng này thường xuyên nhất. Cô không thể làm ông ta giận dữ hay phật lòng.

“Được rồi. Mong ông hãy đổi số tiền đó sang lương thực giúp tôi nhé.”

“Rất sẵn lòng, thưa quý cô Califa!”

Khuôn mặt Louis hiện rõ vẻ vui mừng khi Califa đồng ý. Ông ta lập tức ra lệnh cho thuộc hạ: “Nào các cậu, mau mang đến đây hai thùng bánh mì!”

“Vâng, thưa ngài Louis! Chúng tôi sẽ trở lại ngay.” Những người đàn ông vạm vỡ liền rời đi, tiến đến một toa xe để lấy món đồ trao đổi.

Louis chỉ việc đứng đó chờ đợi họ. Nhưng Califa đột ngột lên tiếng hỏi ông ta: “Này ông Louis?”

“Hử? Có chuyện gì ư, thưa quý cô Califa?”

“Tôi có thể nhờ ông một vài chuyện không?”

Khuôn mặt Califa đột nhiên buồn bã một cách lạ lùng, khiến Louis phải buột miệng hỏi: “Được rồi. Thế chuyện đó là gì nào?”

“Tôi biết mình không đủ tư cách để nhờ vả ông. Nhưng làm ơn hãy giúp đỡ tôi, chỉ lần này thôi.”

“...” Sự thay đổi đột ngột của Califa bắt đầu khiến Louis cảm thấy thích thú.

“Được thôi. Cứ nói đi, miễn sao chuyện đó nằm trong khả năng của ta là được.”

“Thế thì… xin ông hãy giúp đỡ cho…”

Califa nói nhỏ với Louis. Những lời cô nói khiến ông ta im lặng.

Raidou đứng quá xa, không thể nghe được những lời đó.

Nhưng Louis đột nhiên ngước nhìn cậu.

“Ta hiểu r���i. Cô không cần phải lo lắng đâu. Việc này quá dễ dàng đối với ta.”

“Thế thì tôi yên tâm rồi. Nhờ ông giúp đỡ họ nhé.”

“Ta chỉ giúp đỡ cô lần này thôi đấy. Sẽ không có lần sau đâu.”

“Vâng, tôi hiểu mà.” Cuộc trò chuyện của họ cứ thế kết thúc. Những người đàn ông vạm vỡ kia cũng đã trở lại.

Họ mang theo hai thùng gỗ trông rất to lớn, có lẽ dùng để đựng những ổ bánh mì – đó cũng là lương thực Califa đã đổi lấy.

“Thưa quý cô Califa. Cô có cần chúng tôi mang những thứ này đến nhà không?”

“Tất nhiên rồi. Làm phiền các anh nhé.”

Califa mỉm cười rạng rỡ đồng ý.

Louis liền ra lệnh cho thuộc hạ của mình: “Ta cần các ngươi khiêng chúng đến nhà của quý cô Califa!”

“Hãy mau chóng vào việc đi, chúng ta còn rất nhiều lịch trình phải làm đấy!”

“Vâng, thưa ngài Louis! Chúng tôi sẽ vào việc ngay đây ạ!”

Những người đàn ông vạm vỡ khiêng hai thùng gỗ đi. Họ đều hướng đến nhà của Califa.

“Ông Louis?” Califa đột ngột lên tiếng. Khuôn mặt cô đang tỏ vẻ khó hiểu.

“Có chuyện gì ư?” Louis liền đáp lại.

“Hình như hai thùng lương thực đó hơi lớn thì phải? Tôi nhớ kích cỡ của chúng đâu lớn đến thế.”

“...” Louis đột ngột im lặng một cách kỳ lạ.

Những lời nói của cô dường như đã khiến ông ta phản ứng như vậy.

“Không đâu. Có lẽ là cô nhầm lẫn rồi đấy. Chúng đâu có khác biệt gì nhiều đâu!”

“Ừm… chắc là thế.”

Louis phản bác lời cô nói. Dường như ông ta đang che đậy điều gì đó.

“Này, Califa!” Raidou và Ruijerd đã tiến đến gần. Dường như họ đã biết cuộc trao đổi đã kết thúc, có lẽ những người đàn ông vạm vỡ kia đã nói với họ chăng.

“Đã để cậu phải chờ lâu rồi, Raidou.”

“Vậy cuộc trao đổi của cô thế nào rồi?”

Raidou hỏi Califa. Cô bước qua cậu và đáp: “Ừm, mọi thứ đều rất suôn sẻ, cậu không cần phải lo lắng đâu.”

“Vậy ư?” Raidou bước đi theo sau Califa.

Nhưng đột nhiên cô lại dừng bước trước mặt cậu.

“Raidou?”

“Hể? Có chuyện gì ư?” Raidou khó hiểu khi trông thấy Califa dừng lại.

Cô liền quay người lại nhìn cậu.

“Raidou à, cậu không cần phải đi theo tôi nữa đâu!”

“...” Raidou chết lặng. Những lời đó của cô khiến cậu hơi sốc.

Thấy vẻ mặt đó của Raidou, Califa lập tức giải thích: “Cậu biết đấy. Làng của tôi đã bị phá hủy rồi. Lương thực chắc chắn sẽ rất khó kiếm được.”

“Vậy nên, tôi đã nhờ ông Louis giúp đỡ hai cậu.”

“...” Raidou bây gi�� mới nhận ra một điều: cậu đang cần phải trở về nhà của mình.

Nơi này vốn dĩ đã không dành cho cậu nữa rồi.

Raidou chỉ đang được Califa giúp đỡ bởi vì cậu đang gặp khó khăn.

Nhưng bây giờ, cô ấy cũng đang gặp khó khăn, thậm chí còn tồi tệ hơn cả cậu.

Lương thực cô ấy hiện có chỉ đủ duy trì được vài tuần mà thôi.

Nếu như nhà cô còn chứa thêm hai miệng ăn nữa, cô sẽ sớm cạn kiệt lương thực.

“Xin lỗi nhé, Raidou, Ruijerd! Có lẽ chúng ta phải tạm biệt tại đây rồi.”

Califa mỉm cười nhẹ nhìn hai người. Nụ cười đó thật ấm áp nhưng ẩn chứa chút đau buồn.

“Tôi hiểu rồi.” Raidou không hề buồn bã như cô, cậu đang mỉm cười.

Khoảng thời gian vừa qua thật ngắn ngủi.

Nhưng cậu vẫn quý trọng nó.

Dù cho Califa chỉ là một người xa lạ, nhưng cô ấy vẫn là một người bạn của cậu.

“...” Califa chết lặng. Cô bất ngờ khi lời hồi đáp của Raidou quá đỗi ngắn ngủi.

Cũng phải thôi. Dẫu sao thì cô và cậu cũng chỉ là những người xa lạ mà thôi.

Khoảng thời gian hai người biết nhau cũng thật quá ngắn ngủi.

Điều đó chứng tỏ, dù là bạn bè của nhau, nhưng hai người có lẽ không thân thiết đến vậy.

Califa trông hơi ủ rũ. Cô im lặng quay người đi, định trở về nhà.

“Califa!”

Nhưng khi cô vừa quay người đi thì giọng nói của Raidou lại tiếp tục vang lên.

“Nếu như lần sau chúng ta gặp lại nhau!”

“Tôi sẽ kể cho cô thật nhiều điều thú vị.”

“À không, tôi sẽ dẫn cô đi khắp nơi trên thế giới này! Lúc đó, cô có thể làm bất cứ điều gì mình thích!”

“Kể cả kiến thức, tôi cũng sẽ dạy cho cô.”

Raidou mỉm cười nói. Những lời hứa hẹn của cậu thật hoang đường.

Nhưng chẳng hiểu tại sao, cậu lại muốn nói như vậy nữa. Chẳng lẽ cậu đã phát điên rồi ư?

Hoặc có thể, người phụ nữ trước mắt cậu trông thật tội nghiệp và đau khổ.

Nhưng những lời mà Raidou vừa thốt ra…

Chúng đều là những lời thành thật từ tận đáy lòng cậu.

“Tôi nói thật đấy!”

“Vậy nên, cô hãy cứ sống tốt nhé! Rồi chúng ta sẽ gặp lại mà thôi!”

“...” Califa ngỡ ngàng đứng nhìn Raidou.

Không lẽ cô đã hiểu lầm rồi ư?

“��ừng… đừng có lừa tôi đấy chứ?”

“Nếu như cậu không quay trở lại thì tôi phải làm sao đây?”

“Tôi không nói đùa đâu, bởi vì cô là bạn của tôi mà.”

Raidou lập tức đáp lại Califa. Dù là người xa lạ, nhưng hai người vẫn là bạn bè của nhau.

“...” Califa cũng đã nhận ra, hai người trước mắt mình cũng giống như những người trong ngôi làng. Cô đều yêu thương họ, như thể là gia đình của mình vậy.

“Cảm ơn cậu, Raidou. Tôi vui lắm!”

Califa mỉm cười nói, nhưng khuôn mặt cô lại đang rưng rưng nước mắt.

Có lẽ cô sẽ cố gắng sống sót và chờ đợi họ trở lại nơi này.

“Tôi sẽ ở đây chờ đợi hai người.”

“Lần sau nếu gặp lại, hãy kể thật nhiều thứ cho tôi nghe đấy nhé.”

Cảnh tượng này khiến Raidou không thể rời mắt. Nụ cười của Califa đã khiến cậu không thể nào quên được nơi này.

Cậu đã thề với lòng mình rằng sẽ trở lại đây sớm thôi.

“Ừm. Tôi sẽ trở lại đây và đón cô.”

“Tạm biệt nhé, Califa. Cảm ơn vì đã giúp đỡ chúng tôi trong thời gian vừa qua.”

Califa mỉm cười nhẹ nhõm. Dường như mọi khúc mắc trong lòng cô đã tan biến.

Hai người bạn này, cô sẽ không bao giờ quên được họ – Raidou và Ruijerd.

Cứ thế, Califa bước đi, rời khỏi đó.

Bóng lưng của cô càng ngày càng xa dần.

Cho đến khi hai người Raidou và Ruijerd không còn nhìn thấy nữa.

“Hử? Cô ấy vừa mới khóc ư?”

“Không lẽ mình đã làm hơi quá rồi chăng?”

Tuy chỉ là một khoảnh khắc nhỏ,

Nhưng Raidou đã nhìn thấy Califa rơi lệ.

Nhưng cậu cũng chẳng thể làm gì được.

“Tạm biệt cô, Califa.”

Raidou chỉ biết mỉm cười và lặng lẽ bước đi khỏi đó. Ruijerd theo sau cậu.

Rồi cậu cũng sẽ trở lại nơi này mà thôi.

Raidou đã nghĩ như vậy, nhưng ai mà biết được thời gian để cậu trở lại là bao lâu.

Có thể là vài tuần, hoặc vài tháng.

Nếu không thì một hay hai năm nữa chăng.

Tuy không biết mình sẽ trở lại nơi này khi nào, nhưng cậu chắc chắn rằng:

Califa sẽ sống tốt cho đến khi gặp lại cậu.

“Chỉ là tạm biệt thôi. Có cần phải lâu lắc vậy không? Hai ngươi làm chậm trễ tiến độ của ta rồi đấy!”

Khi hai người Raidou và Ruijerd đến đoàn xe của Louis, ông ta đã lập tức phàn nàn với họ.

“Haha… Xin lỗi vì đã khiến ông phải chờ đợi.”

“Ngươi cứ gọi ta là Louis! Còn bây giờ thì, mau vào bên trong toa xe đi.”

Louis bước đến toa xe ngựa chính. Ông mở cửa và đi vào trong.

“Hai ngươi còn đứng đó làm gì! Mau vào trong đây đi, không thì ta bỏ lại luôn đấy!”

“À vâng, chúng tôi đến liền đây.”

Raidou lên tiếng trả lời. Cậu liền nắm tay Ruijerd và kéo anh ta đi theo mình.

“Grah?”

Khi bước vào bên trong toa xe ngựa chính, Raidou tỏ vẻ bất ngờ khi thấy không gian bên trong.

“Cái này được gọi là toa xe ngựa ư?”

Đây là lần đầu tiên Raidou nhìn thấy xe ngựa, và cũng là lần đầu cậu được trải nghiệm nó.

“Tuyệt thật.” Raidou không kìm được mà thốt lên lời khen ngợi.

“Dĩ nhiên là tuyệt rồi. Bởi vì đây là xe ngựa dành cho những quý tộc cơ mà!”

Louis cười khẩy nói. Ông ta nói thêm: “Thường dân thì không được trải nghiệm nó đâu. Nên các ngươi hãy tận hưởng đi. Đây là phúc lợi mà ta dành riêng cho hai ngươi đấy.”

“Quý tộc ư? Không lẽ những người giàu ở nơi đây đều đi xe ngựa kiểu này sao?”

Raidou đứng yên một chỗ và nhòm ngó xung quanh không gian toa xe ngựa.

“Này! Ngươi định đứng ở đó đến khi nào nữa? Mau ngồi xuống đi, chúng ta sắp khởi hành rồi đấy!”

“À vâng.” Raidou bước đến gần chỗ ngồi. Tại đó có lót thêm một tấm thảm lớn với những họa tiết kỳ lạ. Khi cậu ngồi xuống, nó thật sự rất êm ái.

“Grah?”

“Nào lại đây, Ruijerd!”

Ruijerd thì vẫn còn đứng ở bên ngoài.

Nhưng khi Raidou kêu lên thì anh ta lập tức bước vào trong.

Cả hai người đều ngồi đối diện với lão thương nhân Louis. Không khí bên trong thật kỳ cục.

Louis cứ trừng mắt nhìn hai người, như thể ông ta đang dò xét họ vậy.

“Này! Các ngươi thật sự là bạn của con bé Califa ư?”

“Hể?” Raidou bất ngờ và ngơ ngác khi ông ta đột ngột hỏi vậy, nhưng cậu cũng đã đáp lại: “Vâng. Chúng tôi đúng là bạn của cô ấy.”

“Thế sao.” Louis lặng im. Ông ta ngước nhìn ra bên ngoài cửa sổ toa xe ngựa.

Dường như Louis đang suy nghĩ về một chuyện gì đó.

“Tại sao ông lại hỏi chúng tôi như vậy?”

Raidou đã lên tiếng. Cậu đang thắc mắc và tò mò tại sao Louis lại hỏi như vậy.

Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng đến từ ông ta.

...

Việc đó cứ kéo dài cho đến khi xe ngựa khởi hành.

“Ôi… cảm ơn các cậu vì đã làm bạn với con bé nhé!”

Louis đột nhiên lên tiếng. Khuôn mặt ông ta cũng đã thay đổi.

Đã không còn cái vẻ khinh thường như lúc nãy nữa.

Louis đang mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, như thể có một người rất hiền từ đang nhìn thẳng vào Raidou.

“Hể?”

Raidou hơi ngơ ngác trước sự thay đổi đột ngột đó. Louis liền giải thích chuyện khi nãy: “Nói sao nhỉ…”

“Ta cứ nghĩ hai cậu sẽ giống với những kẻ hay lừa đảo thông qua cái gọi là tình bạn.”

“Nhưng có vẻ ta đã nhầm lẫn rồi.”

“Bởi vì chẳng có tên ngốc nào lại đi hứa hẹn những lời hoang đường như cậu cả, Raidou!”

Louis mỉm cười nói.

Ông ta đã bảo những lời khi nãy của cậu với Califa đều là hoang đường.

“Chúng không hề hoang đường đâu. Chỉ là hơi phóng đại lên mà thôi, và tôi vẫn sẽ trở l���i nơi đây…”

Raidou đã thốt ra những lời đó. Cậu đã không hề nói suông, những lời lúc trước đều là thật.

Nhưng có điều Raidou vẫn chưa biết được đến khi nào cậu nên trở về lại nơi đây… Có lẽ sẽ rất lâu chăng.

“Ôi… Chắc là con bé đã rất hạnh phúc khi có được những người bạn như các cậu đây.”

Louis mỉm cười nói. Ông ta đang rất vui mừng bởi vì Califa đã tìm được những người bạn tốt rồi.

Cách nói chuyện của ông ta đã khiến Raidou tò mò. Rốt cuộc Califa có quan hệ gì với ông ta?

“Cho tôi hỏi, ông có quan hệ gì với Califa ư?”

“Bởi vì theo tôi thấy, cách ông nói chuyện chẳng khác nào đã quen nhau từ lâu rồi.”

Raidou không kìm nén, cậu đã thẳng thắn hỏi Louis. Ông ta bật cười trả lời: “Haha! Tất nhiên là quen biết rồi. Bởi vì ta là cha đỡ đầu của con bé mà!”

“Hể! Cha đỡ đầu ư?” Raidou bất ngờ nhìn Louis. Ông ta liền gật đầu như thể muốn khẳng định thêm lời đó.

“Kỳ lạ thật! Nếu như ông thật sự là cha đỡ đầu của Califa, thì tại sao lại không dẫn cô ấy đi theo chứ? Để cô ấy ở lại đó, không phải quá nguy hiểm ư?”

Khuôn mặt Raidou đầy thắc mắc và tò mò. Điều đó đã bắt đầu khiến Louis phải hứng thú.

“Nhóc à. Câu hỏi đó của cậu khá bất lịch sự đấy.”

“À, cho tôi xin lỗi. Chỉ là tôi có hơi tò mò mà thôi.”

Raidou liền xin lỗi ông. Nhưng Louis lại mỉm cười bảo: “Ừm… Ta có một số lý do nên không thể mang theo con bé được.”

“Mà cậu cũng thấy rồi đấy, ngôi làng đó rất quan trọng với con bé. Nó sẽ không chịu rời đi đâu.”

Louis vừa nói vừa nhìn ra cửa sổ. Xe ngựa cũng đã rời đi khỏi ngôi làng.

Raidou cũng có thể hiểu rằng Califa thật sự rất yêu thương ngôi làng đó, nhưng nó đã bị phá hủy rồi kia mà.

“Tại sao cô ấy lại quyết định ở lại chứ?”

“Rõ ràng là ngôi làng giờ đây đã không còn rồi kia mà.”

...

“Là vì kỷ niệm với ngôi làng đấy nhóc!”

“Califa… con bé rất dễ mềm lòng.”

“Nên việc mang theo con bé ra khỏi ngôi làng thật sự quá nguy hiểm.”

Louis đã quá cẩn trọng rồi chăng? Dẫu sao thì ngôi làng vừa bị phá hủy bởi một thứ gì đó kia mà. Raidou đã nghĩ như thế.

“Nhưng ông không thấy ư? Ngôi làng đã bị phá hủy rồi mà?”

“Chuyện để cô ấy ở lại đó cũng quá nguy hiểm rồi đi. Còn vấn đề về lương thực nữa chứ.”

Sự lo lắng cho Califa là điều không thể phủ nhận. Raidou đang cực kỳ bất an cho cô ấy. Nhưng Louis thì lại không, bởi lẽ ông ta có lý do để làm như vậy.

“Không cần phải lo lắng đâu nhóc.”

“Đợi đến lúc thích hợp thì ta sẽ mang con bé theo thôi.”

“Việc bây giờ cần làm chính là chờ đợi cho thời gian trôi qua.”

“Nhưng mà, còn lương thực thì…”

“Cứ yên tâm đi, ta sẽ lại ghé qua ngôi làng mà thôi.” Louis đã giải đáp những lo lắng của Raidou. Còn về phần lương thực, thì ông ta cũng nói thêm: “Số lượng lương thực mà ta vừa đưa cho con bé trong hôm nay đã đủ để cho nó sống được thêm vài tháng rồi.”

“...” Raidou chết lặng trước những lời nói đó của Louis. Ông ta cũng không phải là người xấu như cậu nghĩ.

Có lẽ ông ta có lý do để làm như vậy.

Còn đó là lý do gì thì cậu sẽ không thể nào biết được.

Raidou im lặng. Đoàn xe ngựa của Louis cứ thế mà lên đường.

Louis thì đang ngước nhìn ra cửa sổ.

Ông ta đang nhớ lại những kỷ niệm xưa cũ của chính mình. Ngôi làng này cũng rất đáng quý đối với ông.

Dù nó chỉ là một ngôi làng nghèo và không có tên trên bản đồ, nhưng nó chứa rất nhiều kỷ niệm đối với ông ta.

“Này Louis. Khi con của tôi được sinh ra thì anh hãy làm cha đỡ đầu cho nó nhé.”

“Eh? Lý do gì để tôi phải làm như vậy chứ?”

“Không phải quá rõ ràng rồi ư? Anh là linh mục duy nhất trong làng này cơ mà.”

“Duy nhất cái gì chứ? Đừng có viện cớ như thế, không phải anh cũng từng là linh mục hay sao? Với lại, tôi cũng chỉ mới là học viên thôi đấy!”

“Được rồi, tôi nhờ cả vào anh đấy Louis!”

“Eh? Này chờ đã, cậu có nghe tôi nói gì không đấy Ethan?”

“Xin lỗi nhé. Tôi phải trở về rồi, vợ của tôi đang chờ ở nhà. Lần sau gặp lại nhờ cả vào anh đấy nhé Louis!”

“Thật hết nói nổi với cậu rồi, Ethan.”

Những dòng ký ức cứ thế mà ùa về trong tâm trí Louis. Ông ta đã có rất nhiều kỷ niệm đẹp tại ngôi làng của Califa.

Kể cả những kỷ niệm xấu, về những tháng ngày đau buồn của ông.

“Nhờ cả vào anh Louis.”

“Này… hai người thật sự nhất quyết trở về lại cái nơi đó sao?”

“Ờ, chúng tôi cần phải trở về lại đó. Dẫu sao nơi đó cũng là quê hương của chúng tôi kia mà.”

“Đừng có đùa tôi chứ! Vậy còn đứa bé thì sao đây hả?!”

“Nhờ cậy vào anh Louis.”

“...”

Louis khi đó đã chết lặng. Ông đã không thể ngăn cản được người bạn của mình.

“Quê hương sao? Vậy ngôi làng đó là gì đối với hai người cơ chứ?!”

Louis thầm nghĩ. Những gì mà ông đang làm cho Califa chỉ là sự thương hại dành cho con bé mà thôi.

“Cậu cũng quyết định rời đi sao Louis?”

“Xin lỗi trưởng làng Manfred. Tôi buộc phải rời đi rồi. Mong ngài hãy chăm sóc con bé giùm tôi.”

“Phù… Được rồi, cậu cứ đi đi. Dù sao thì ta cũng không cản lại được.”

Louis khi đó đã quyết định rời đi. Bởi vì chính bản thân ông vẫn còn trẻ.

Việc cứ ở lại ngôi làng này cũng chẳng phải là chuyện gì tốt đẹp cả.

“Louis. Chú định rời đi thật sao?”

“Ừm. Ta sẽ rời đi. Califa, cháu hãy ngoan ngoãn nghe lời trưởng làng đấy nhé.”

“Vâng ạ.”

Louis đã quyết định rời đi. Ông đã nhờ trưởng làng chăm sóc cô bé giúp mình.

Nhưng không phải vì ghét bỏ cô bé mà ông lại rời đi như vậy.

“Khi nào tìm được cha mẹ của cháu thì ta sẽ trở lại đây. Thế nên đừng có buồn nhé, Califa.”

Louis đã nói như thế khi ông rời đi.

Nhưng những lời đó sẽ không bao giờ trở thành hiện thực.

Bởi vì cha mẹ của Califa đã không còn trên cõi đời này nữa.

“Đến lúc thích hợp thì ta sẽ kể cho con nghe về nó, Califa.”

...

Cứ như vậy, Louis đã kết thúc những dòng ký ức đó. Ông lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ.

Raidou và Ruijerd đã ngủ thiếp đi.

Hai người đã quá mệt mỏi sau những chuyện vừa rồi. Có lẽ, việc nghỉ ngơi là điều tốt nhất hiện tại.

Đoàn xe ngựa của Louis đã rời đi.

Băng qua khu đồng bằng rộng lớn kia.

Và rồi, họ đã tiến vào bên trong khu rừng kia, đi qua những hàng cây xanh.

Louis đang ngắm nhìn khung cảnh tại nơi đây.

Những kỷ niệm đẹp, những ký ức buồn.

Chúng đều đọng lại trong ông và sẽ không bao giờ bị quên lãng cho đến khi ông rời khỏi thế giới n��y.

“Lại phải tạm biệt ngươi rồi, ngôi làng thân yêu của ta.”

Từng câu chữ trong bản thảo này đã được truyen.free dày công chỉnh sửa và thuộc bản quyền của họ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free