Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 13: Cuộc trò chuyện giữa đêm lửa trại.

Arc 1: Sự khởi đầu

“Lộc… Cộc…”

Vài giờ sau đó, đoàn xe ngựa của ông Louis đã dừng lại.

“Thưa ngài Louis, chúng ta đã đến nơi dừng chân rồi ạ?”

Một trong các thuộc hạ của Louis tiến đến thông báo cho ông.

Cánh cửa của toa xe được mở ra.

Nhưng chỉ có một mình Louis bước xuống. Dường như, hai người Raidou và Ruijerd vẫn còn đang ngủ bên trong.

Louis dặn dò thu���c hạ của mình: “Hai cậu ta vẫn còn ngủ trong đó. Chút nữa, ngươi gọi chúng dậy giúp ta nhé!”

“Vâng thưa ngài.”

Louis rời khỏi toa xe ngựa.

Nơi đoàn thương nhân của ông Louis dừng chân là một bãi đất trống nằm trong một khu rừng rộng lớn. Ngay bên cạnh bãi đất trống cũng chính là con đường mòn mà đoàn thương nhân đang đi.

“Nước đây ạ, thưa ngài Louis.”

“Ùm… Tiện thể, ngươi lấy giúp ta cuốn sổ ở toa thứ hai luôn nhé.”

“Vâng. Tôi sẽ mang nó đến cho ngài ngay ạ.”

Louis ngồi xuống một khúc củi lớn vừa được chặt. Trước mắt ông là một đống lửa trại vừa được các thuộc hạ của mình thắp lên.

“Ngài Louis, cuốn sổ đây ạ. Chúng tôi cũng đã mang theo bút lông chim và hũ mực đến rồi.”

“Được rồi. Các ngươi có thể rời đi.”

“Vâng. Chúng tôi xin phép.”

Thuộc hạ của Louis rời đi. Chỉ còn lại một mình ông giữa đống lửa trại đang rực cháy.

Cuốn sổ kia chính là tài sản quý giá nhất của Louis. Bởi vì nó ghi lại những gì ông đã trải qua, từ những việc nhỏ cho đến chuyện lớn, tất cả đều được ghi chép tỉ mỉ trong đó.

Louis dùng bút lông chim nhúng vào hũ mực, ông bắt đầu ghi lại những gì mình đã trải qua trong ngày hôm nay.

Từ việc trao đổi với Califa cho đến cuộc gặp gỡ với Raidou và Ruijerd.

Ông ghi lại từng chi tiết nhỏ nhất, không bỏ sót bất cứ điều gì.

Cứ như thế, Louis đã quên bẵng thời gian xung quanh mình và đắm chìm vào việc ghi chép lại những chuyện đã xảy ra trong hôm nay.

Và rồi, bầu trời cũng đã sắp tối.

Thuộc hạ của Louis bắt đầu đánh thức Raidou và Ruijerd dậy.

“Này hai nhóc! Mau tỉnh dậy đi nào!”

“Ùm… Có chuyện gì vậy?”

“Grah~?”

Cuối cùng thì Raidou và Ruijerd cũng đã thức giấc. Hai người bọn họ đều ngơ ngác không biết chuyện gì đang xảy ra.

Thuộc hạ của Louis liền nói với họ: “Trời sắp tối rồi đấy. Mau ra ngoài đi, đồ ăn cũng đã xong hết rồi. Ngài Louis đang chờ đấy!”

Raidou cố gắng giữ tỉnh táo. Cậu vẫn còn khá ngơ ngác khi vừa mới thức dậy.

Nhưng rồi, Raidou đáp lại:

“Xin lỗi, tôi ra ngay đây. Nào Ruijerd, đi thôi.”

“Grah!?”

Raidou nắm lấy tay Ruijerd và kéo cậu ta đi theo. Cả hai người bước ra ngoài toa xe.

Cảnh tượng bên ngoài thật mới mẻ đối với Raidou. Cậu chợt tỉnh táo lại và nhìn mọi thứ xung quanh.

Những túp lều được dựng bằng những thanh gỗ cứng cáp, phủ lên bởi những tấm vải lớn. Tấm vải lớn đó được cố định ở sáu góc, tạo thành hình lục giác.

Và thứ được dùng để cố định nó là những cây cọc làm từ một loại gỗ rất bền.

Ngay gần túp lều, Raidou có thể nhìn thấy một đống lửa trại, cùng với những khúc củi được đặt xung quanh để làm chỗ ngồi.

“Ồ… Cuối cùng thì hai cậu cũng đã thức dậy rồi.”

Giọng của ông Louis phát ra. Ông ấy vừa bước ra từ toa xe ngựa gần đó.

“À… Vâng, cho tôi hỏi, tại sao chúng ta lại dừng lại thế ạ?”

“Hừm. Nếu ta không dừng lại để nghỉ ngơi thì ngựa sẽ dễ kiệt sức lắm, nhóc ạ. Với lại, cũng phải cho chúng ăn nữa chứ!”

“À. Tôi hiểu rồi.” Raidou ngước nhìn sang phía gần đó. Cậu thấy các thuộc hạ của Louis đang chăm sóc những chú ngựa của ông.

“Này nhóc Raidou!”

“Hể, vâng?”

“Cầm lấy đi!” Louis tiến đến gần. Ông đưa tay ra và trao cho Raidou một thứ gì đó.

Raidou liền bất ngờ khi trước mắt cậu là một cây nỏ được làm từ gỗ, rất tinh xảo. Dường như nó đã được một thợ lành nghề tạo ra một cách rất tỉ mỉ.

“Thứ… thứ này là?” Raidou hoang mang nhìn cây nỏ trên tay Louis.

Cậu vẫn không thể hiểu được tại sao ông ta lại đưa nó cho mình.

Thấy vẻ hoang mang trên khuôn mặt của Raidou, Louis lập tức nói:

“Đây là món quà của ta.”

“Cảm ơn nhóc vì đã làm bạn với Califa.”

“Ùm… Không cần phải như vậy đâu, tôi không thể lấy…”

Raidou đã cố gắng từ chối. Nhưng Louis đã đưa cây nỏ cho cậu.

Ông đặt nó lên tay Raidou rồi nói: “Cứ giữ lấy đi. Dù sao ta cũng chẳng dùng đến nó nữa rồi.”

“Nếu như cậu không thích món quà này thì cứ xem như đây là một vụ đặt cược của ta đi.”

“Còn nếu không thì cứ vứt đi. Hãy làm những gì cậu muốn.”

“Nó bây giờ là của cậu rồi.”

“…” Raidou hoang mang cầm cây nỏ trên tay. Cậu rất muốn hỏi thêm về chuyện này, nhưng Louis đã rời đi. Ông tiến đến đống lửa trại và ngồi xuống những khúc củi kia.

“Cái này là nỏ thật ư?” Raidou ngắm nghía cây nỏ trên tay mình. Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy nó ở ngoài đời thực. Thật tuyệt vời, Raidou đã nghĩ như vậy.

“GRAH!?” Ruijerd đột nhiên kêu lên. Cậu ta lập tức dùng tứ chi của mình và chạy đi.

“Này Ruijerd, cậu định chạy đi đâu thế hả?”

Raidou thắc mắc gọi cậu ta. Nhưng có vẻ đã quá muộn rồi.

“Cái tên này… Mà thôi kệ vậy, dù sao hắn ta cũng là người rừng cơ mà.”

“Với lại, mình và hắn ta chẳng quen biết gì nhau cả.”

Raidou đứng thẫn thờ nhìn về hướng mà Ruijerd đã chạy. Cậu ta đã lao vào khu rừng rồi.

“Này nhóc! Đừng đứng yên ở đó nữa, mau lại đây!”

Louis kêu lên gọi Raidou. Ông đang ngồi bên đống lửa trại kia.

Raidou cũng đã nghe thấy tiếng ông. Cậu bước đến hỏi: “Ông Louis, có chuyện gì ư?”

“Nào… nào… cậu cứ ngồi xuống trước đi.”

“Vâng.”

Raidou ngồi xuống những khúc củi kia. Trước mắt cậu là một đống lửa trại đang rực cháy.

“Nhóc biết không? Ta thật sự rất mừng khi biết Califa có những người bạn như cậu đấy.”

“Vậy nên… ta muốn cảnh báo cho cậu vài chuyện!”

Raidou chợt bất ngờ. Rốt cuộc Louis đang muốn nói gì với cậu.

“Cậu và bạn của mình, hãy cẩn trọng hơn đi!”

“Ý ông là sao?”

Louis đưa tay lên mái tóc của mình. Ông nói: “Màu tóc của hai cậu rất đặc biệt đấy.”

Louis nói thêm: “Vì vậy, hãy cẩn thận vào. Những kẻ khác có thể nhắm vào các cậu đấy.”

“Hể? Ý ông là…?” Raidou ngơ ngác nhìn Louis. Ông đã nhận ra cậu đến từ một nơi khác.

“Cậu đến từ một nơi khác, có đúng không?”

“À, vâng, đúng vậy.” Raidou gật đầu đáp lời.

“Nghe kỹ đây nhóc! Ở nơi đây, việc sở hữu mái tóc màu trắng là cực kỳ hiếm gặp!”

“À không… phải nói là màu tóc đó đã không còn tồn tại nữa rồi!”

Raidou đang lắng nghe Louis. Ông đã bắt đầu kể về chuyện chính.

“Bởi vì rất hiếm gặp nên các cậu rất dễ bị bọn thợ săn nô lệ truy đuổi đấy!”

“Nô… nô lệ ư?”

“Phải. Bọn chúng luôn săn lùng những thứ được cho là hiếm có.”

“Không phải chỉ có thợ săn nô lệ đ��u nhóc. Cậu cũng sẽ bị các linh mục truy bắt đấy!”

“Khoan đã… Tại sao họ lại muốn truy bắt chúng tôi kia chứ?” Raidou hoảng hốt hỏi. Cậu chẳng thể hiểu được tại sao họ lại muốn truy bắt Ruijerd.

“Ta đã bảo rồi, là màu tóc của hai cậu đấy!”

“…” Raidou chết lặng người.

“Màu… màu tóc ư.”

Dù cho Louis có nói cái gì đi nữa, Raidou vẫn không thể nào hiểu được.

“Thợ săn nô lệ? Linh mục? Tất cả chỉ vì màu tóc của mình và hắn ta ư?”

Cứ thế, Raidou thẫn thờ nhìn vào đống lửa trại. Cho tới khi Louis an ủi cậu rằng:

“Yên tâm đi, miễn là cậu không đến những nơi như Nhà thờ là được rồi.”

“Còn giờ thì, hãy thưởng thức bữa tối cùng với ta nhé, nhóc!”

“Hể?” Raidou ngước qua nhìn Louis. Cậu thấy thuộc hạ của ông đang tiến đến chỗ này.

Trên tay của người thuộc hạ đó là một chiếc bát làm từ gỗ. Có vẻ nó được dùng để đựng thức ăn cho ngài thương nhân.

“Thức ăn cho bữa tối đây, thưa ngài Louis.”

“Tôi cũng sẽ lấy thêm nước uống cho ngài, xin hãy đợi ạ.”

Người thuộc hạ đưa cho Louis bát thức ăn. Ông cầm lấy và nói: “Này… sẵn tiện ngươi có thể lấy thêm một phần thức ăn cho cậu nhóc này được không?”

“Vâng thưa ngài!”

Cứ như thế, người thuộc hạ rời đi, và rồi anh ta quay trở lại với trên tay là một bát thức ăn và hai cốc nước.

“Chúng tôi đã làm theo lời ngài dặn, thưa ngài Louis. Thức ăn và đồ uống đây ạ.”

“Được, các ngươi có thể rời đi rồi.”

“Vâng. Chúc ngài buổi tối ngon miệng ạ.”

Louis cầm lấy hai cốc nước và bát thức ăn kia. Ông đưa cho Raidou một phần và nói: “Đây. Cầm lấy đi nhóc.”

“Hể? Cái này cho tôi ư?”

“Ùm.” Louis gật đầu. Ông đã đưa cho Raidou bát thức ăn và một cốc nước.

“Cảm… cảm ơn ông Louis.”

Raidou cầm lấy chúng. Cậu có thể thấy bên trong bát thức ăn là một món súp, và nó vẫn còn nóng hổi.

Dường như bát thức ăn này vừa mới được làm ra.

“Phải rồi… Từ nãy đến giờ ta chẳng nhìn thấy bạn của cậu đâu cả!”

“Bộ có chuyện gì xảy ra với cậu ta ư?”

Louis đã hỏi Raidou về Ruijerd. Bởi vì từ nãy đến giờ ông chẳng nhìn thấy cậu ta đâu cả.

Đứng trước câu hỏi đó, Raidou chỉ có thể trả lời qua quýt rằng:

“À… không có chuyện gì xảy ra đâu. Cậu ta chỉ đi khám phá khu rừng một lát mà thôi.”

Louis cũng không mảy may nghi ngờ, ông bật cười khi nghe vậy.

“Hahaha! Bạn của cậu có tâm hồn phiêu lưu đấy.”

“Nhưng cũng thật may mắn là khu rừng này rất ít thú dữ.”

“Kể cả quái vật cũng rất hiếm khi xuất hiện ở nơi đây.”

Louis cũng đã bắt đầu thưởng thức bữa ăn của mình. Nhưng Raidou thì lại đang tò mò về những lời lúc nãy của ông.

“Chờ đã! Quái vật mà ông nói đến chính là cái thứ nhìn như thạch rau câu ư?”

“Thạch?... Ý nhóc là món tráng miệng đến từ lục địa lớn sao?”

Louis dường như đã hiểu lầm. Raidou giải thích lại cho ông rằng: “Ý tôi không phải là món ăn. Tôi chỉ đang ví dụ về cái thứ đó mà thôi.”

“Nó nhớt nhát, dính dính như thế này nè.”

Raidou cố gắng miêu tả lại hình dáng của cái thứ mà lần đầu cậu chạm trán khi vừa đến nơi đây.

Và rồi Louis cũng đã nhận ra. Cái thứ mà cậu đang miêu tả cũng là một loại quái vật mà ông biết đến.

“Hm… Theo như những gì cậu miêu tả thì…”

“Thì ta nghĩ… cái thứ đó chính là một con Slimes!”

Dường như Louis đã từng nhìn thấy nó rồi. Nhưng khuôn mặt ông lại tỏ ra vẻ khó hiểu.

“Slimes ư? Thì ra nó được gọi như vậy sao!”

“Đúng vậy đó nhóc. Nó cũng được tính là một loại quái vật đấy!”

“Kỳ lạ thật.” Raidou đã thốt ra những lời đó. Louis thấy vậy cũng hơi tò mò.

Ông hỏi: “Kỳ lạ sao? Ý nhóc là gì chứ?”

“À vâng… thú thật thì đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy con Slimes đó đấy.”

“Gì cơ? Nhóc nói thật sao!”

Louis dường như rất bất ngờ. Ông cũng đã hỏi lại Raidou thêm một lần nữa cho chắc ăn. Cậu cũng đã gật đầu như thể muốn chứng minh đó đều là sự thật.

“Màu tóc thì ta không nói. Nhưng đến cả những chuyện này mà cậu cũng không biết ư.”

“À thì… ở nơi mà tôi sống không hề có những thứ đó. Nên là…”

Louis chẳng thể nào hiểu nổi. Đứa trẻ bên cạnh ông, cậu ta rốt cuộc là đến từ đâu chứ.

“Haiz… chắc tại vì cậu đến từ một vùng đất khác nhỉ.”

“Nên việc không biết đến lũ Slimes là chuyện bình thường thôi.”

“Vâng, có vẻ là như vậy.” Raidou vẫn chưa bắt đầu bữa tối của mình. Cậu vẫn còn đang giữ nguyên bát thức ăn trên tay.

“Mà thôi… cứ ăn xong đi, rồi ta sẽ kể những thứ đó cho cậu nghe.”

“Vâng.”

Từ nãy đến giờ, Raidou cứ ngắm nghía bát thức ăn và đặt câu hỏi cho thương nhân Louis. Có lẽ, cậu nên bắt đầu thưởng thức nó thôi.

“Itadakimasu.”

“Hử?” Louis chợt khựng lại. Dường như ông vừa mới nghe thấy điều gì đó phát ra từ miệng của Raidou.

“…” Nhưng rồi Louis đã cho rằng mình chỉ nghe lầm mà thôi.

Và cứ thế, cả hai người đều thưởng thức bữa ăn của mình.

“Phù… Thấy sao hả nhóc, nó có ngon không?”

Sau một lúc, Louis cũng đã thưởng thức xong bữa ăn của mình. Ông nhìn Raidou đang ăn và hỏi.

“Vâng… nó ngon lắm.”

“Đây là lần đầu tiên tôi ăn những món như thế này đấy.”

Raidou đã khen ngợi món súp đó.

Điều này dường như đã khiến Louis vui thêm. Ông lập tức nói: “Tất nhiên phải ngon rồi chứ! Bởi vì nó đã được nấu bởi các thuộc hạ của ta mà!”

Raidou cứ thế mà thưởng thức hết bát súp đó, mặc cho Louis cứ luyên thuyên bên cạnh.

“Ực… ực… phù.” Sau khi ăn xong bát thức ăn, Raidou đã uống vài ngụm nước từ cái cốc gỗ do thuộc hạ của Louis mang đến khi nãy.

“Thành thật cảm ơn vì bữa ăn, th��a ông Louis.”

“Ôi thôi… ta đây xin từ chối lời cảm ơn đó từ cậu.”

“Hể?” Raidou bất ngờ, khó hiểu khi Louis nói như thế. Nhưng ông lập tức giải thích rằng:

“Nhìn đi! Người mà cậu nên cảm ơn chính là anh ta đấy!”

Louis chỉ tay về phía thuộc hạ của mình. Ông đã đúng, nếu không có thuộc hạ của mình thì làm sao có được món súp kia chứ.

“Cậu không cần phải cảm ơn chúng tôi đâu. Đây là chuyện đương nhiên mà.”

Một trong các thuộc hạ của Louis đã lên tiếng nói. Anh ta cũng đã tiến đến chỗ hai người để dọn dẹp những bát thức ăn kia.

“Được rồi… chúng ta vào chuyện chính thôi nào, nhóc.”

“Hể? Chuyện chính ư?”

“Đừng bảo là nhóc quên rồi đấy nhé. Khi nãy ta có nói là sẽ kể cho cậu biết thêm về lũ Slimes kia mà.”

“À… tôi quên mất, xin lỗi ông nhé.” Raidou cười gượng gạo và nói.

Louis cũng đành cho qua chuyện.

Ông nghiêm túc nói: “Nghe này nhóc… Slimes hay còn được gọi là Ooze.”

“Bọn chúng là một trong những loại quái vật được đánh giá là bình thường nhất.”

“Bình thường ư? Cái thứ mà tôi đã gặp ý hả?” Raidou hoang mang nói.

Rốt cuộc là sao chứ, cái thứ mà cậu từng gặp ở bên trong khu rừng, nó được xem là bình thường ư.

Thật vô lý… Nó còn có thể phun ra Axit nữa cơ mà. Raidou đã nghĩ như vậy.

“Bình tĩnh lại đi nhóc à! Con Slimes mà cậu gặp rất có thể nó đã bị biến đổi rồi.”

“Biến… biến đổi ư?”

“Phải.” Louis uống một ngụm nước từ cốc gỗ trên tay mình. Và rồi, ông lại tiếp tục kể rằng: “Lũ Slimes đấy, tuy bị đánh giá là bình thường, nhưng lại nguy hiểm đến khôn lường.”

“Một con Slimes bình thường cũng đã đủ để giết chết một đứa trẻ 10 tuổi rồi.”

“Nhưng nếu chúng biến đổi thì mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.”

Louis nhìn vào đống lửa trước mắt mình. Ông dường như đang nhớ về một điều gì đó.

“Nếu như chúng ta không ngăn chặn những con Slimes biến đổi đó lại thì mọi thứ sẽ trở thành một thảm họa.”

“Đã từng có một vụ việc như thế xảy ra ở một thị trấn. Chỉ vì không ngăn chặn kịp thời, một con Slimes biến đổi.”

“Nó to lớn hơn và khủng khiếp hơn những loại quái vật khác. Chỉ trong một ngày, thị trấn đó đã bị phá hủy.”

Raidou nhìn Louis trong im lặng. Cậu chẳng thể ngờ được những thứ đó lại nguy hiểm như vậy.

“Không lẽ… con Slimes mà tôi từng gặp nó cũng giống như vậy ư?”

Louis cũng đoán thế. Nhưng ông hỏi: “Ta cũng không rõ lắm. Nhưng nếu thứ đó có tinh thể thì chắc là không rồi.”

“Tinh thể? Nó là cái gì thế?”

“Ôi… nói sao đây nhỉ.” Louis đang phân vân không biết nên giải thích ra sao.

“Tinh thể chính là thứ định hình cho lũ quái vật. Chúng sẽ chết đi nếu chúng ta phá hủy nó.”

“Thường thì những tinh thể đó rất giống với một loại khoáng sản hoặc đá quý.”

“Xin lỗi nhóc nhé… ta không phải là mạo hiểm giả nên chỉ biết có nhiêu đó mà thôi.”

“…” Raidou chết lặng người. Cậu chẳng thể hiểu được những thứ đó là gì.

“Quái vật? Slimes? Tinh thể? Mạo hiểm giả?! Cái gì thế này, mình chẳng hiểu cái gì cả… Rốt cuộc thì nơi đây là chỗ quái nào thế!?”

“Hể? Chờ đã!” Raidou đột ngột thốt lên. Dường như cậu đã nhớ ra đi���u gì đó.

“Nhớ ra rồi! Con Slimes mà tôi đã gặp qua có một cục đá nằm ngay giữa trung tâm. Liệu đó có phải là tinh thể không?”

Louis khá bất ngờ trước những lời đột ngột của Raidou. Ông liền suy nghĩ và nói: “Hm… có lẽ đó chính là tinh thể của nó.”

Vừa nói xong những lời đó, Louis lập tức thở phào nói: “Phù… nếu có tinh thể thì chúng ta chẳng cần phải lo lắng về nó rồi.”

“Thật ư?”

“Ùm… lũ Slimes biến đổi thường sẽ không còn tinh thể trong người nữa. Bởi vậy mà bọn chúng rất khó để bị giết chết.”

Louis nói thêm: “Con Slimes mà cậu chạm trán… rất có thể nó chỉ đang trong giai đoạn biến đổi mà thôi.”

“Hể!?” Raidou lo lắng hỏi Louis:

“Liệu có ổn không nếu chúng ta cứ để nó tiếp tục sống và phát triển?”

“…” Louis im lặng trước những lời đó của cậu. Ông chỉ đáp lại rằng:

“Ta cũng không rõ lắm! Nhưng cứ để cho thời gian giải quyết nó đi, rồi cũng sẽ có người phát hiện ra mà thôi.”

“Nhưng mà…” Raidou có vẻ vẫn còn đang lo lắng. Nhưng Louis đã nói thêm là:

“Cứ mặc kệ n�� đi nhóc. Dù sao thì chúng ta cũng không phải là mạo hiểm giả.”

“Cứ xem như chưa thấy gì là được rồi.”

Những lời đó của Louis đã khiến Raidou an tâm hơn. Nhưng cậu vẫn còn một thắc mắc, rốt cuộc mạo hiểm giả là gì.

“Ông Louis… mạo hiểm giả rốt cuộc là cái gì vậy?”

Louis im lặng nhìn Raidou. Ông hơi bất ngờ vì cậu ngay cả chuyện đó cũng không biết.

“Để xem nào… cậu có thể coi đó như một ngành nghề. Bởi vì có rất nhiều người muốn trở thành một mạo hiểm giả.”

“Thường thì những mạo hiểm giả sẽ tập trung về một nơi được gọi là hội quán.”

“Hội quán cũng là nơi ra vào của các mạo hiểm giả.”

“Còn cao hơn hội quán thì chính là Công hội mạo hiểm giả, thuộc về những nơi như thị trấn Bù Nhìn.”

“Thế công việc của họ là gì vậy?”

Raidou đã không kìm được tò mò. Cậu đang cực kỳ quan tâm đến những thứ ở nơi này. Chúng thật mới mẻ làm sao.

“Công việc của mạo hiểm giả à? Để xem nào.”

“Nếu ta nhớ không lầm, những mạo hiểm giả thường sẽ nhận các nhiệm vụ từ hội quán hoặc c��ng hội.”

“Họ bắt buộc phải hoàn thành những nhiệm vụ mà mình đã chọn. Nếu không thì sẽ bị Hội quán hoặc Công hội xử phạt.”

“Đa số các nhiệm vụ đó đều là yêu cầu từ người dân hoặc những thương buôn như bọn ta đây.”

“Nhiệm vụ của những mạo hiểm giả cũng được phân chia cấp bậc rõ ràng.”

“Từ thấp cho đến cao. Cấp bậc nhiệm vụ càng cao thì số tiền nhận được cũng rất nhiều.”

“Phần thưởng từ nhiệm vụ có cấp bậc cao nhất chắc là khoảng 10 đến 20 xu vàng Aurora.”

Louis cũng đã kể hết tất cả mọi thứ mà ông biết được. Nhưng như vậy vẫn chưa thỏa mãn được sự tò mò của Raidou.

“Số tiền đó có nhiều không?”

Raidou đang tò mò. Sự phân chia tiền tệ ở nơi đây thật sự rất thú vị. Cậu đã nghĩ như thế.

“Tất nhiên là rất nhiều rồi. Chỉ với 20 xu vàng thôi, cậu đã có thể làm những điều mình muốn!”

“Ví dụ như mua một căn nhà rộng lớn tại vương quốc Vassia chẳng hạn.”

“Còn không thì cậu có thể dùng số tiền đó để kinh doanh như ta đây.”

“À, ùm.” Raidou không thể ngờ được số tiền đó lại có thể làm được nhiều thứ đến như vậy.

“Mà quan trọng hơn là chúng ta có thể hoàn thành được nhiệm vụ đó không kìa.”

“Hể? Ý ông là sao?”

“Haiz…” Louis thở dài và nói: “Nghe kỹ đây nhóc… những nhiệm vụ bình thường cũng đã rất nguy hiểm rồi, huống chi là một nhiệm vụ cấp cao!”

“Thật ư?”

“Phải.” Louis uống cạn cốc nước của mình.

Ông nghiêm túc nói: “Để ta lấy ví dụ nhé.”

“Một con Slimes bình thường sẽ được tính là nhiệm vụ cấp thấp. Nhưng nếu nó biến đổi thì nhiệm vụ đó sẽ trở thành cấp cao.”

“Cứ như vậy… nhiệm vụ càng nguy hiểm thì phần thưởng sẽ càng lớn.”

“Ực.” Raidou căng thẳng nuốt nước bọt. Cậu cũng đã hỏi Louis:

“Thế làm mạo hiểm giả có nguy hiểm không?”

Lại một câu hỏi từ Raidou. Nhưng lần này, Louis đã không cần suy nghĩ. Ông lập tức đáp lại: “Tất nhiên là có chứ! Bởi vì ngành nghề nào cũng nguy hiểm như nhau mà thôi.”

“Kể cả có là đức vua hay thường dân.”

“Thì bất cứ ngành nghề nào họ đang làm cũng đều ẩn chứa nguy hiểm.”

Louis đặt cốc nước xuống mặt đất. Ông nói thêm rằng: “Và cả ta cũng vậy.”

“Một thương nhân cũng luôn phải đối mặt với rất nhiều nguy hiểm. Từ việc tính toán hàng hóa cho đến chuyện chi tiền thuê người hộ tống… bọn ta phải tính toán kỹ lưỡng, nếu không thì mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ.”

Louis ngước nhìn Raidou. Ông thắc mắc hỏi cậu: “Mà… tại sao nhóc lại hỏi ta những chuyện đó? Bộ muốn làm mạo hiểm giả hay sao?”

“À, vâng, có lẽ vậy.” Raidou cũng đã ngẫm nghĩ một lúc. Cậu suy nghĩ rằng, nếu nơi đây không phải Nhật Bản thì cậu buộc phải làm gì đó để sống sót trở về nhà.

Tìm kiếm thông tin về nơi này cũng là điều cần thiết. Nhưng trước khi làm điều đó, cậu phải kiếm tiền trước đã, bởi vì hiện tại cậu chẳng có gì trong người, kể cả là thức ăn.

“Nếu cậu muốn trở thành một mạo hiểm giả thì điều đầu tiên cần làm đó chính là làm thủ tục đăng ký!”

“Nếu ta nhớ không lầm, phí đăng ký cho một người là một xu bạc thì phải.”

“Một… một xu bạc ư?” Raidou ngơ ngác nói. Louis thấy vậy thì cũng tò mò hỏi:

“Sao thế nhóc? Có chuyện gì ư?”

“À… vâng. Tôi vừa mới đến nơi này nên là chưa chuẩn bị gì cả.”

“Nói trắng ra thì tôi chẳng có một xu nào trong người cả!”

“…” Louis ngơ ngác nhìn Raidou.

Ông có vẻ hơi bất ngờ, nhưng cũng giữ được bình tĩnh và nói: “Hm… ta hiểu rồi, thì ra đó là lý do vì sao cậu muốn trở thành một mạo hiểm giả!”

Louis dường như đã hiểu ra. Raidou vì muốn kiếm tiền nên mới chọn làm một mạo hiểm giả.

“Nếu như cậu muốn kiếm tiền để đăng ký làm mạo hiểm giả thì ta có một công việc đang cần người làm đây!”

“Thật ư? Thế công việc đó là gì vậy?”

Raidou lập tức đáp khi nghe Louis nói vậy.

“Chuyện là thế này. Ta có quen biết một người bạn già… lão đó là chủ nhân của một nông trại lớn nằm tại thị trấn Bù Nhìn.”

“Nếu muốn, ta sẽ giới thiệu công việc ở đó cho nhóc.”

“Cảm ơn ông Louis! Xin hãy giới thiệu nó cho tôi ạ!”

Raidou đã lập tức trả lời. Mặc kệ cho công việc đó là gì đi nữa, cậu vẫn sẽ làm nó.

“Được rồi… khi nào đến nơi thì ta sẽ giới thiệu cho cậu.”

“Còn giờ thì…” Louis đứng dậy khỏi đó. Dường như ông sắp sửa rời đi làm việc gì đó.

“CHÚA ƠI! CÁI QUÁI GÌ THẾ NÀY!”

Khi Louis đang định rời đi thì một tiếng hét rất lớn đã phát ra ngay gần đó.

Louis cùng với Raidou đã lập tức chạy đến.

“Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra!”

Louis kêu lên khi nhìn thấy những thuộc hạ của mình đang tụ tập ở phía trước. Ông cùng với Raidou tò mò bước lại gần.

“Cái… cái quái gì thế này!”

Louis lập tức bịt mũi của mình lại. Trước mắt ông là một cảnh tượng rất đáng sợ.

Xác chết của một sinh vật nhỏ bé đang nằm ngay trước mắt ông. Và ngay bên cạnh chính là Ruijerd.

“Chúa ơi, đó là một con Goblin!”

Louis loạng choạng nói, và rồi ông rời đi bởi vì không thể chịu nổi nữa.

Ruijerd hiện đang ăn sống một con Goblin.

Và cảnh tượng đó đã khiến Raidou khiếp sợ và buồn nôn.

Để rồi, khi không thể chịu đựng thêm nữa thì Raidou đã nôn ngay tại chỗ.

Mọi thứ thật tồi tệ.

Có lẽ đêm nay sẽ là một đêm khó quên đối với Raidou.

…!!!ỌE!!!… Truyện này được dịch và đăng tải miễn phí tại truyen.free, xin đừng đọc ở nơi khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free