(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 14: Lời chào tạm biệt của Louis, và công việc mới tuyệt vời...
“...!!!ỌE!!!...”
“Nào nhóc… cứ bình tĩnh mà nôn ra hết đi.”
“Hãy từ từ thôi, đừng cố gắng quá. Lần đầu nhìn thấy cảnh tượng đó, ai mà chẳng phản ứng như cậu chứ.”
“Vâ… vâng.” – Raidou đang đứng cạnh một trong số những thuộc hạ của thương nhân Louis. Anh ta cũng đã giúp đỡ cậu nãy giờ.
Hiện tại thì cả hai đang đứng ở một gốc cây, cách xa nơi có cái xác của con Goblin do Ruijerd mang về.
Đã được một lúc kể từ khi Ruijerd mang cái xác kia về.
Raidou đã nôn sạch những gì mình đã ăn. Cậu đang cực kỳ mệt mỏi, và khuôn mặt thì xanh xao.
“Được rồi… Ngài Louis đã bảo tôi phải dẫn cậu trở về toa xe.”
“À, vâng, làm phiền anh rồi.”
Trước khi rời đi, Louis đã ra lệnh cho thuộc hạ dẫn Raidou trở về toa xe lúc sáng. Bởi vì chỉ có chỗ đó cậu mới có thể ngủ được, còn ở đây chỉ có mỗi một túp lều dành cho Louis mà thôi.
“Nếu cậu cần gì thì cứ gọi chúng tôi nhé.”
“Vâng.” – Raidou bước vào bên trong toa xe ngựa. Cậu ngồi xuống một chỗ và dựa đầu vào một góc xe.
“Được rồi. Chúc cậu ngủ ngon nhé!?”
Người thuộc hạ của Louis rời đi. Chỉ còn lại mỗi mình Raidou trong toa xe ngựa đó.
“Haizzz!.” – Raidou thở dài, từ từ nằm gục xuống chỗ ngồi trong toa xe.
Đôi mắt cậu giờ đây đã nặng trĩu vì mệt mỏi.
Raidou cứ thế nhắm mắt lại. Cậu đã ngủ thiếp đi, kết thúc một ngày dài mệt mỏi.
Giờ đây, Raidou đã chìm vào giấc ngủ sâu.
…
“Anh hai! Đến đây với em nào!?”
Khi chìm vào giấc ngủ, Raidou lại mơ thấy nó.
“Nhanh lên nào anh hai.”
Lại là cơn ác mộng này. Nó đã giày vò cậu không biết bao nhiêu lần rồi.
“Đừng có chạy lung tung như thế chứ Yuki!?”
Nhưng mỗi lần mơ thấy nó, cậu lại không thể phản kháng được.
“Em sẽ không sao đâu. Bởi vì hôm nay đường vắng mà!?”
“Có lẽ mọi người ở đây đều bận rộn hết cả rồi!?”
Raidou chẳng thể thay đổi được gì.
Mỗi lần cậu mơ thấy con bé, đều là một diễn biến khác nhau.
“Này Yuki. Em đang nói cái gì vậy?”
“Đường hôm nay rất nhiều người đấy.”
“Vậy nên hãy cẩn thận vào. Không thì đụng trúng người khác bây giờ!?”
Đôi khi diễn biến có khác biệt.
Nhưng kết cục thì vẫn chẳng hề thay đổi.
“Này Yuki! Em làm sao thế?”
Con bé lại đứng yên đó, ngay trước mắt Raidou.
“Anh hai… em đi trước nhé!?”
Cậu chẳng thể thay đổi được gì.
Cơn ác mộng này lại bắt đầu rồi.
“Hả? Em đang nói cái gì vậy Yuki?”
Lại là nụ cười đó của con bé.
Nụ cười rạng rỡ ấy, cậu chẳng thể nào quên được.
“Tất nhiên là em sẽ trở về nhà rồi!?”
“Tạm biệt nhé anh hai!?”
Con bé lại nói như thế nữa rồi.
“Hả? Này, chờ đã!?”
“Yuki! Dừng lại mau, đừng đi ra đó!”
“Nguy hiểm lắm. Mau trở lại đi!?”
Cậu đã luôn nói như vậy với con bé.
Nhưng lần nào cũng không thể ngăn cản được.
“…!!!ẦM!!!...”
Cảnh tượng đó lại xảy ra thêm một lần nữa.
Dù cho cậu đã cố gắng ngăn cản, nhưng mọi thứ đều vô tác dụng.
Màu đỏ cứ thế nhuộm đỏ cả con đường.
Những mảnh thịt tươi rơi vãi khắp xung quanh cậu.
Cảnh tượng trước mắt Raidou… cơn ác mộng này là để hành hạ cậu sao?
“Yu… Yuki.”
-------------------------------------
“…!!!YUKI!!!...”
Raidou bật dậy khỏi giấc ngủ.
Cậu thở hổn hển, nhìn quanh. Vẫn là toa xe ngựa của Louis.
Nhưng ánh sáng mặt trời đang chiếu rọi qua khung cửa sổ.
“Ha… ha… Lại nữa sao… lại là cơn ác mộng đó ư?”
Raidou ngồi gục vào một góc xe. Cậu đang cố gắng lấy lại bình tĩnh.
Mọi thứ thật tồi tệ. Kể từ khi Yuki qua đời, cậu chẳng thể nào ngủ ngon giấc được nữa.
“Ha… ha… Có lẽ mình nên rời khỏi toa xe thôi.”
Raidou quyết định rời khỏi toa xe ngựa của Louis. Cậu nghĩ rằng mình sẽ cảm thấy tốt hơn nếu ra ngoài một lúc.
“Ồ, cậu đã thức dậy rồi sao!?”
Giọng nói của Louis bất ngờ phát ra.
Ông ta vừa mới bước ra từ toa xe gần đó, trên tay là một cốc nước gỗ.
“Trông cậu hơi xanh xao đấy.”
“Đây, cầm lấy đi!?”
“Hả? Cái này là gì?”
Louis đột nhiên đưa cốc nước cho Raidou. Ông ta bảo với cậu rằng:
“Đây là trà thảo mộc. Ta thường uống nó khi thấy mệt mỏi.”
“Biết đâu nó sẽ giúp ích cho cậu đấy!?”
“Ra vậy. Chân thành cảm ơn ông, Louis-san.”
Raidou cầm lấy cốc nước. Cậu cảm thấy rất thoải mái sau khi uống một ngụm nhỏ.
“Đừng thêm cái từ kia vào tên ta. Nghe lạ lắm đấy nhóc à!?”
“À, xin lỗi, lần sau tôi sẽ chú ý hơn.”
Raidou đứng yên ngắm nhìn mọi người xung quanh.
Cậu vừa thưởng thức cốc trà, vừa ngắm nhìn xung quanh.
Các thuộc hạ của Louis đang dọn dẹp túp lều của ông ta. Những chú ngựa cũng đã được chuẩn bị sẵn sàng lên đường.
Raidou cứ thế ngắm nhìn họ, cho đến khi một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cậu.
“Ông Louis, cho tôi hỏi chút!?”
“Hửm? Nói đi, có chuyện gì à?”
Raidou ngước nhìn về phía Ruijerd, cái xác chết kia đã không còn ở đó nữa rồi.
“Thứ đó hôm qua, cũng là một loại quái vật ở đây ư?”
“…” – Louis im lặng trước câu hỏi của cậu. Ông ta suy nghĩ một lát rồi đáp: “Phải. Nó cũng là một loại quái vật cấp thấp giống như Slimes. Người ở đây thường gọi nó là Goblin.”
Raidou băn khoăn, khó hiểu, cậu thắc mắc hỏi Louis: “Thứ đó mà cũng là quái vật ư? Theo tôi thấy, trông nó cứ như một đứa trẻ vậy.”
Raidou không thể tin được. Cái thứ trông như một đứa trẻ đêm qua, lại là một con quái vật ư.
“Ờ… Chuyện đó bình thường thôi mà nhóc! Vốn dĩ hình hài của bọn chúng đã như vậy rồi.”
“Ra là thế.” – Raidou nhớ lại. Tối hôm qua, cậu đã thấy một điều kỳ lạ.
Màu da của con quái vật Goblin đó thật kỳ lạ.
“Tại sao màu da của con Goblin đó lại là màu xanh ạ?”
Câu hỏi của Raidou đã khiến Louis phải suy ngẫm thêm. Ông ta cũng đành chịu và bảo rằng: “Cái này thì ta chịu rồi nhóc. Chẳng có cuốn sách nào ghi chép lại chuyện đó cả.”
“Ra vậy.” – Raidou im lặng ngắm nhìn xung quanh.
Dường như Raidou khá hứng thú với những loại quái vật đó.
Dẫu sao đây cũng là lần đầu tiên cậu biết đến chúng mà.
“Mà này nhóc… bạn của cậu kỳ lạ thật đấy!?”
“Hả?”
“Xơi tái nguyên con Goblin như vậy mà không gặp vấn đề gì… thật kỳ lạ.”
Louis đang nghi ngờ về Raidou và Ruijerd. Liệu họ có phải bạn bè của nhau không.
“Ực… ực…” – Những lời đó của Louis đã khiến Raidou phải suy ngẫm. Nhưng rồi cậu mặc kệ, tiếp tục thưởng thức cốc trà trên tay.
“Thật sự cảm ơn ông vì cốc trà này!?”
“Hừm, được rồi, vậy thì chuẩn bị đi. Chúng ta cũng sắp khởi hành rồi đấy.”
Louis lấy lại cốc nước trà. Ông ta rời đi với những câu hỏi vẫn chưa được giải đáp.
“Grah!?”
“Này tên kia! Mau trả lại nó cho ta!?”
Trong khi Raidou đang suy nghĩ, Ruijerd đột nhiên chạy đến chỗ cậu. Phía sau cậu ta là một trong số các thuộc hạ của thương nhân Louis.
Anh ta giận dữ chạy đến nói với Raidou: “Này nhóc! Mau bảo bạn cậu trả lại cho ta cây roi quất ngựa đi!?”
“Hả?” – Raidou hoang mang nhìn Ruijerd. Cậu ta đang ngậm thứ gì đó trong miệng.
Đó chính là cây roi dùng để quất ngựa.
“Nào, nào Ruijerd, mau đưa đây!?”
“Grah?”
Ruijerd có vẻ như không hiểu những gì Raidou đang nói. Cậu ta cứ thế lùi lại.
Raidou cũng chẳng để tâm đến suy nghĩ của Ruijerd. Cậu lập tức lao đến giật lấy cây roi ngựa.
Vì quá bất ngờ trước những gì vừa xảy ra, Ruijerd không kịp phản ứng. Cây roi ngựa cũng vì thế mà bị giật mất.
“Xin lỗi anh, bạn tôi hơi quậy phá một chút.”
Raidou liền trao trả cây roi ngựa lại cho thuộc hạ của Louis. Anh ta có hơi tức giận, nhưng rồi cũng bỏ qua chuyện này mà rời đi.
“Haizzz… mới sáng sớm mà đã như vậy rồi sao.”
Raidou thở dài suy nghĩ. Rồi cậu ngước nhìn Ruijerd.
“Haizzz… đừng có làm vẻ mặt ngơ ngác đó nữa. Đi thôi.”
Raidou tiến lại gần và kéo Ruijerd đi theo mình. Cả hai người bước vào toa xe ngựa chờ đợi thương nhân Louis.
…
Và rồi một lúc sau, ông ta cũng xuất hiện.
“Ồ… hai cậu đã vào đây sẵn rồi sao.”
“À vâng… dù sao chúng tôi cũng chẳng có việc gì làm mà.”
“Hừm.” – Lão Louis nhìn hai người họ, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
“Thưa ngài Louis!?”
Nhưng rồi những dòng suy nghĩ đó của ông bị một người thuộc hạ cắt ngang.
“Ngươi có chuyện gì à?”
“Vâng thưa ngài. Tôi muốn thông báo rằng túp lều đã được gỡ bỏ và dọn dẹp. Ngài có muốn lên đường ngay bây giờ không ạ?”
Louis nhìn thuộc hạ của mình. Ông ta liền phẩy tay ra hiệu bảo: “Được rồi, hãy khởi hành đi, đừng để tiến độ bị chậm trễ thêm nữa.”
“Vâng thưa ngài.”
Người thuộc hạ rời đi, cánh cửa chính của toa xe ngựa cũng khép lại.
Xe ngựa bắt đầu khởi hành, và chẳng mấy chốc đã rời đi.
“Lộc cộc… lộc cộc…”
Tiếng xe ngựa cứ thế vang lên giữa con đường mòn trong khu rừng.
“Grahh!?”
“Này Ruijerd. Cậu ngồi yên một chỗ có được không hả!? Đừng có loi nhoi nữa, làm ơn đấy.”
“Grah?”
Khi xe ngựa khởi hành, Ruijerd đã rất hưng phấn. Dường như cậu ta khá thích chiếc xe ngựa của thương nhân Louis.
“Này nhóc Raidou!?”
“Vâng?” – Trong khi Raidou đang ngăn cản Ruijerd, Louis đã lên tiếng.
Ông ta tò mò hỏi: “Tại sao bạn của cậu cứ kêu 'Grah Grah' thế? Bộ cậu ta có chuyện gì sao!?”
“À… chuyện này.” – Những lời đột ngột đó từ Louis đã khiến Raidou phải suy xét lại. Cậu không biết nên trả lời ông ta ra sao.
“Hay là mình cứ nói dối nhỉ?”
Raidou đã quyết định nói dối Louis. Có lẽ đó là cách tốt nhất cậu có thể làm lúc này.
“À vâng… Thật ra thì, kể từ khi Ruijerd sinh ra, đã có một số chuyện xảy ra nên đầu óc cậu ta… có một chút vấn đề.”
“…” – Louis im lặng trước lời nói dối đó. Dường như ông ta đang nghi ngờ Raidou.
“Haizzz… ta hiểu rồi.”
Khi Raidou đang lo lắng lời nói dối của mình sẽ bị phát hiện, Louis đã lên tiếng.
“Cũng không thể trách được. Dẫu sao cũng chẳng có ai là hoàn hảo cả.”
“Nhưng mà… cậu định để bạn mình cứ như thế mãi sao?”
“Hả?” – Những lời đó của Louis dường như đã xua tan hết sự lo lắng trong lòng Raidou.
Cậu cứ thế tiếp tục nói: “À… về chuyện đó, tôi vẫn chưa tính đến.”
“Trước khi tìm cách chữa trị cho cậu ta, tôi phải kiếm thật nhiều tiền trước đã.”
Miệng lưỡi nói vậy, nhưng thực chất Raidou chỉ đang muốn kiếm tiền để chăm lo cho cuộc sống của mình mà thôi.
Còn về Ruijerd thì cứ mặc kệ cậu ta đi. Raidou đã nghĩ như vậy.
“Thì ra là như vậy sao… Cậu cũng trưởng thành hơn ta nghĩ đấy!?”
Louis đã khen ngợi Raidou. Nhưng thực ra, ông ta đã nhìn thấu tất cả rồi.
Lời nói dối không chớp mắt của Raidou.
Louis đã nhìn thấu hết cả rồi. Bởi vì đối với một thương nhân, chuyện nói dối cũng như cơm bữa hằng ngày mà thôi.
Nhưng cũng không vì thế mà Louis trách móc cậu. Bởi vì chuyện nói dối là điều rất cần thiết trong cuộc sống này.
Và cứ thế, xe ngựa vẫn lăn bánh.
“Mà này ông Louis, nơi chúng ta sắp đến là đâu thế ạ?”
Trên đường đi, Raidou đã tò mò hỏi thương nhân Louis.
Ông ta cũng không để cậu phải chờ đợi lâu, lập tức đáp lời: “Hừm… để xem nào, hình như là 'Thị trấn Bù Nhìn' thì phải.”
“Thị trấn Bù Nhìn ư? Nơi đó ra sao ạ?”
“Hừm… nơi đó cũng chỉ là một thị trấn bình thường thôi. Chắc thứ nổi bật nhất ở đó chính là Lễ hội Bù Nhìn.”
“Lễ hội Bù Nhìn?” – Raidou ngơ ngác nhìn Louis. Đây là lần đầu tiên cậu nghe đến một lễ hội như vậy, thật tò mò.
“Ờ… cái Lễ hội Bù Nhìn đó chính là nơi tụ tập của những kẻ yêu thích nghệ thuật.”
“Haizzz… nói chung là năm nào cũng diễn ra hết, thể lệ cuộc thi chính là làm ra những con bù nhìn đẹp nhất!?”
“Hả?” – Raidou tỏ vẻ khó hiểu và ngơ ngác.
Lễ hội Bù Nhìn đó nghe cũng có vẻ thú vị. Nhưng rốt cuộc thì nó có ý nghĩa gì cơ chứ?
“Nếu ta nhớ không lầm, khoảng một năm trước, Lễ hội Bù Nhìn đó được khá nhiều người tham gia.”
“Phần thưởng cũng rất hấp dẫn đấy. Chắc khoảng 10 hoặc 20 Xu Bạc Aurora. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để sống cả một năm mà chẳng cần làm việc.”
Louis nói với vẻ mặt ngao ngán, dường như ông ta chẳng có hứng thú gì với Lễ hội Bù Nhìn đó.
“Phải rồi Louis… ông có nói sẽ giới thiệu cho tôi một công việc nhỉ.”
Raidou bất ngờ lên tiếng. Cậu đang rất tò mò, không biết công việc đó rốt cuộc là gì.
“Cũng chỉ là một công việc bình thường thôi. Cậu không cần phải để tâm đâu.”
“Hả? À vâng.” – Raidou ngơ ngác trước câu trả lời của Louis, dường như ông ta đang che đậy điều gì đó.
“Mà… cứ đến nơi thì cậu sẽ biết ngay thôi.”
“Vì vậy đừng suy nghĩ nhiều quá… cứ thư giãn đi nhóc à.”
Louis đang mỉm cười với Raidou. Những lời đó của ông ta khiến cậu cảm thấy hơi bất an.
Nhưng Raidou cũng chẳng thể làm được gì cả. Cậu đành chịu, chờ đợi cho tới khi đến được nơi đó.
“Lộc cộc… lộc cộc…”
Xe ngựa cứ thế lăn đi… cho tới khi nó dừng lại.
“Thưa ngài Louis! Chúng ta đã đến nơi rồi ạ!?”
Một trong số những thuộc hạ của Louis lên tiếng. Anh ta cũng đã giúp họ bằng cách mở cửa toa xe ra.
“Mới đó mà đã đến nơi rồi sao? Nhanh hơn dự kiến của ta đấy.”
Thương nhân Louis là người bước ra ngoài đầu tiên, tiếp theo đó là Ruijerd và Raidou.
“Đây… đây là?” – Cảnh tượng trước mắt Raidou thật mới lạ và thú vị.
Một nông trại rộng lớn đang hiện ra trước mắt cậu. Từ phía xa, cánh đồng bắp bát ngát trải dài.
Thật sự thì khung cảnh nơi đây rất đẹp.
“Thưa ngài Louis! Tôi sẽ đi gọi chủ nhân của nơi này. Mong ngài hãy chờ đợi ở đây ạ.”
“Ừm… ngươi cứ đi đi. Đừng gấp gáp quá là được.”
“Vâng thưa ngài.” – Người thuộc hạ của Louis rời đi, tiến vào bên trong nông trại để gọi chủ nhân của nó.
Rồi một lúc sau, đã có người bước ra cùng thuộc hạ của Louis.
Người đó là một ông lão có khuôn mặt già nua và hiền hậu.
Ông ta đang từ từ bước đến, một cách khập khiễng.
Raidou có thể thấy ông ta đang mặc một bộ quần áo trông rất giống với cậu.
Trên đầu ông ta là một chiếc mũ làm từ rơm.
Dường như ông ta chính là chủ nhân của nông trại này.
“Ồ, là cậu đấy sao, thương nhân Louis?”
Vừa bước đến, ông ta đã nở một nụ cười hiền hậu với thương nhân Louis.
“Rất vui được gặp ông, thưa Martin.”
“Ồ, ta cũng rất vui vì đã gặp được cậu, Louis.”
Cả hai người họ chào hỏi nhau vui vẻ như thể đôi bạn thân thiết. Nhưng hôm nay, có vẻ khác với những lần gặp mặt trước đây.
Bởi vì hiện tại, Louis đang có một bất ngờ muốn thông báo cho ông.
“Ông Martin! Cho tôi hỏi chuyện này được không!?”
“Được, được. Cậu cứ tự nhiên mà hỏi đi.”
Martin không hề ngần ngại hay mảy may nghi ngờ. Bởi vì ông ta cực kỳ quý trọng người thương nhân đang đứng trước mắt mình.
“Tôi chỉ muốn hỏi, có phải lúc trước ông đã bảo rằng muốn có thêm vài người giúp đỡ trong công việc của mình không?”
“Phải, phải. Ta cần một hoặc hai người giúp đỡ. Dẫu sao ta cũng đã già rồi.”
Martin gật đầu đáp lời Louis.
Ông ta dùng bàn tay ốm yếu của mình xoa dịu cơn đau sau lưng. Có lẽ năm nay lão ta cũng đã ngoài 60 hoặc 70 tuổi rồi.
“Thế thì… tôi có một bất ngờ dành cho ông đây, thưa Martin!?”
“Nhìn xem, hai chàng trai trẻ này có đủ tiêu chuẩn giúp đỡ ông không!?”
Louis lùi lại, đặt hai tay lên vai Raidou và Ruijerd.
Cả hai người họ đều bất ngờ trước hành động của thương nhân Louis.
“Rất, rất vui được gặp ông, cháu tên là Raidou ạ.”
Raidou liền cúi đầu chào hỏi ông ta, nhưng Ruijerd thì không.
“Grah!” – Ruijerd lập tức kêu lên, lại bắt đầu cư xử như một con thú hoang.
Louis lập tức bỏ tay khỏi vai Ruijerd.
“Đủ rồi Ruijerd! Dừng lại đi, đừng cư xử như thế chứ!?”
Raidou đã cố gắng ngăn cản Ruijerd.
Cậu ta cũng có chút kháng cự, nhưng rồi cũng dừng lại.
“Này, này Louis! Cậu trai này bị làm sao thế hả!?”
Martin khó hiểu nhìn Louis. Khuôn mặt lão ta bây giờ có phần sợ hãi và băn khoăn, dường như Martin đang sợ hãi trước những hành động của Ruijerd.
“Thành thật xin lỗi ông! Bạn tôi đã rất buồn khi rời xa nhà.”
“Cậu ta chỉ hơi sốc trước những gì đang xảy ra thôi.”
Raidou đã cố gắng biện minh trước những hành động vừa rồi của Ruijerd bằng một lời nói dối khác của cậu.
“Phải đấy! Mong ông hãy thông cảm cho hai chàng trai trẻ này!?”
“Dù sao thì hai đứa nó cũng đã trải qua rất nhiều chuyện rồi. Nên việc hoảng loạn là điều đương nhiên!?”
Louis cũng đã góp lời, hùa theo lời nói dối của Raidou. Ông cũng chẳng muốn cả hai đi theo mình nữa.
Bởi vì một thương nhân sẽ luôn phải đối mặt với những nguy hiểm khôn lường. Hoặc có thể ông không muốn mang theo hai cậu ta.
“Cậu nói đúng! Rời xa nhà không phải là một điều dễ dàng gì.”
“Ta cũng phần nào hiểu được, bởi vì ngày trư���c ta cũng giống như vậy.”
Martin lên tiếng nói. Lão ta chẳng mảy may nghi ngờ về những lời nói dối của Raidou.
“Chắc là hai cậu phải khó khăn lắm mới đến được đây nhỉ.”
“Được rồi, ta sẽ nhận hai đứa trẻ này! Cảm ơn cậu nhé Louis.”
Cuối cùng thì Martin cũng đã nhận hai người họ. Việc này thật tuyệt vời đối với Raidou, nhưng cậu cũng cảm thấy có chút áy náy vì đã nói dối lão ta.
“Thế thì tuyệt quá rồi! Cảm ơn ông vì đã nhận hai đứa trẻ nhé, thưa Martin.”
“Được rồi, được rồi. Chúng ta vào chuyện chính thôi nhỉ Louis?”
“Vâng thưa Martin.”
Cả hai người họ cũng đã bắt tay vào việc. Raidou liền kéo tay Ruijerd, hai cậu bước đi ra một chỗ khác.
“Ôi… tôi không thể làm chậm trễ công việc của mình nữa. Thưa Martin, không biết ngài đã chuẩn bị hết những thứ đó chưa?”
“Hừm… ý cậu là bột ngô nhỉ?”
“Phải, chính là nó. Không biết ông đã chuẩn bị đủ số lượng chưa?”
Louis lập tức ra lệnh cho thuộc hạ.
“Được rồi, tất cả các ngươi đều nghe thấy hết rồi nhỉ! Hãy mau chóng bắt tay vào việc của mình đi!?”
“…!!Vâng thưa ngài!!...”
Tất cả những thuộc hạ đều đồng thanh đáp lại mệnh lệnh của Louis.
Họ lập tức rời đi, tiến vào bên trong nông trại. Theo sau đó chính là lão già Martin.
“Phiền ông hãy dẫn chúng tôi đến nhà kho, thưa Martin!”
“Được, được. Cứ để đó cho ta.”
Cứ như thế, họ đã tiến vào bên trong nông trại. Nhưng vẫn có vài thuộc hạ ở lại để bảo vệ thương nhân Louis.
Raidou thì đang đứng gần đó cùng với Ruijerd. Cậu đang ngắm nhìn xung quanh nông trại, nơi này thật mới mẻ và tuyệt vời.
Bao quanh nông trại là hàng rào làm từ những thanh gỗ cứng cáp.
Ngay gần cánh đồng bắp là một cối xay gió khổng lồ, lớn bằng một căn nhà nơi Raidou sinh sống.
Khung cảnh ở đây cũng thật yên bình.
Raidou cứ thế đứng tại hàng rào và ngắm nhìn mọi thứ ở đây.
…
Một lúc sau, thuộc hạ của Louis cũng đã trở lại.
Họ mang theo trên người những bao tải làm từ vải đay.
Bên trong những bao tải đó chắc chắn là bột ngô, bởi vì họ đã bảo rằng:
“Thưa ngài Louis. Đây là tất cả những gì mà chúng tôi đã lấy được.”
“Tổng cộng là 11 bao bột ngô và 6 bao bột yến mạch.”
Thuộc hạ của Louis đã đặt những bao tải đó xuống dưới mặt đất. Martin bước đến từ phía sau họ, lão ta liền lên tiếng nói rằng: “Cậu xem, bấy nhiêu đây đã đủ chưa?”
“Ôi… thật tuyệt vời! Nó vượt ngoài sức mong đợi của tôi, thưa Martin.”
Louis đã nở một nụ cười mừng rỡ khi ông nhìn thấy những bao tải kia.
“Thế thì mừng quá rồi… ta cứ ngỡ chúng sẽ không đủ với cậu.”
“Nhưng giờ thì tốt rồi.”
Martin thở phào nhẹ nhõm, bởi vì chúng đã đủ số lượng để giao dịch.
“Được rồi. Tôi sẽ tính toán và đưa ra một số tiền hợp lý với những thứ này.”
“Phiền ông hãy chờ đợi, thưa Martin.”
Louis đã bắt đầu công việc của mình. Việc tính toán cũng là một phần rất quan trọng đối với những thương nhân.
…
Và rồi… cứ như thế, thời gian lại trôi qua.
Raidou cùng với Ruijerd đã phải chờ đợi rất lâu. Đến mức mà hai cậu phải ngồi chờ ở hàng rào.
“Này hai nhóc!?”
“Hả?” – Trong khi cả hai đang ngồi chờ đợi, Louis đã tiến đến.
Dường như cuộc giao dịch đã kết thúc, và cũng đã đến lúc để nói lời tạm biệt.
“Đây… hãy cầm lấy đi!?”
Louis đưa cho Raidou một cuốn sách trông khá tồi tàn.
“Cuốn sách này là sao ạ?”
“Hừm… nói sao đây nhỉ!?” – Louis đã suy nghĩ rất nhiều, và rồi ông ta nói rằng:
“Nó là sách ngôn ngữ của lục địa này đấy nhóc! Cứ giữ lấy đi.”
“Cậu cũng cần phải khiến cho người khác hiểu được mình… chứ không phải cậu để họ hiểu cậu.”
Vẻ mặt hiện tại của Raidou trông khá ngỡ ngàng. Louis cũng đã thở dài và nói rằng:
“Haizzz… nói trắng ra, là ngôn ngữ của cậu khác biệt quá đấy.”
“Nếu mà không học ngôn ngữ ở đây, thì cậu sẽ không thể kiếm tiền được đâu!?”
Louis đã nói thẳng ra với Raidou. Cậu bắt đầu cảm thấy khó hiểu, mà hỏi rằng:
“Hả? Nhưng ông vẫn hiểu đượ…”
“Sai rồi nhóc!?”
Raidou đã cố gắng hỏi Louis tại sao ông ta lại hiểu được ngôn ngữ của cậu.
Nhưng Louis đã phản bác lại, và ông nói rằng: “Nghe đây nhóc! Lý do ta hiểu được ngôn ngữ của cậu là vì chiếc nhẫn này!?”
Louis lấy ra một chiếc nhẫn. Nó được điêu khắc rất nhiều những ký tự kỳ lạ ở bên trên.
“Thứ này được gọi là Ma đạo cụ. Ta đã thu mua nó ở bên kia Lục địa lớn.”
“Về mặt công dụng… thì nó sẽ giúp cho những người ở gần có thể thấu hiểu được ngôn ngữ của nhau.”
“Hả?” – Raidou ngơ ngác trước những gì mà Louis đang nói.
“Để cho cậu dễ hiểu hơn, thì ta sẽ tháo nó ra!?”
Louis đã lập tức tháo chiếc nhẫn ra. Ông ta bắt đầu mở miệng nói.
“…!!!#### ###!!!...”
Nhưng mà… những lời mà ông ta đang thốt ra, Raidou chẳng thể nào hiểu được.
Louis thay thế cũng đã đủ. Ông ta đeo lại chiếc nhẫn, và bảo rằng: “Như cậu thấy đấy. Đó là công dụng của chiếc nhẫn này!?”
“Hả?” – Raidou ngơ ngác trước những gì đang xảy ra. Louis cũng đã nói thêm rằng:
“Không chỉ có mỗi mình ta là có chiếc nhẫn này. Califa và Martin cũng có nó!?”
“Một vài thuộc hạ của ta cũng như vậy!?”
Louis đã giải thích hết tất cả những gì mình cần phải nói. Ông cũng bảo với Raidou rằng: “Hãy học cho tốt vào!?”
“Bởi vì lần gặp mặt tiếp theo, ta muốn các cậu nói bằng ngôn ngữ ở nơi đây!?”
Louis mỉm cười. Và rồi ông ta đã rời đi khỏi đó.
Raidou ngắm nhìn những thứ mà ông Louis đã tặng cho mình. Từ cây nỏ cho đến cuốn sách ngôn ngữ ở nơi đây.
Mọi thứ đều quý giá như nhau.
Tuy rằng cây nỏ chỉ có duy nhất một mũi tên, và cuốn sách ngôn ngữ trông cũng rất rách nát.
Nhưng từ trước đến nay, Raidou đều rất quý trọng những thứ mình đã nhận được.
“…!!Thành thật cảm ơn, ông Louis!!...”
“…!!Hẹn lần sau gặp lại ạ!!...”
Raidou đã chào tạm biệt Louis. Cậu cũng đã không quên cảm ơn ông ta.
“Lộc cộc… lộc cộc…”
Cứ thế, đoàn xe ngựa của Louis đã rời đi. Họ đã tiến thẳng đến Thị trấn Bù Nhìn ở phía xa.
“Vậy là họ rời đi rồi.”
Raidou cảm thấy có chút tiếc nuối.
Mặc dù khoảng thời gian ở với Louis khá ít ỏi, nhưng cậu cũng cảm thấy rất vui. Dẫu sao thì ông ta cũng là một người rất tốt bụng.
Mặc dù ban đầu cậu đã rất nghi ngờ Louis, nhưng những hành động của ông ta đã thể hiện sự tốt bụng của mình.
“Này hai cậu nhóc!?”
Giọng Martin phát ra từ phía sau. Khi Raidou quay lại, lão đã nói: “Đi thôi nào. Ta sẽ dẫn các cậu tham quan nông trại của ta!?”
“Dạ vâng, làm phiền ông rồi ạ.”
Martin đã ngỏ lời dẫn hai cậu đi tham quan và tìm hiểu về nông trại của mình.
“Đi thôi nào, Ruijerd!?”
“Grah?”
Raidou cứ thế mà kéo theo Ruijerd. Cả hai cậu bước đi theo sau ông lão Martin.
Cả hai cậu đã được dẫn đi rất nhiều nơi trong nông trại này.
Từ 'Cánh đồng bắp ngô' bát ngát cho đến 'Cối xay gió' dùng để xay bột.
Mọi thứ ở đây thật tuyệt vời.
“Ta sẽ giải thích về công việc của hai người các cậu. Dọn dẹp chuồng gia súc và cho chúng ăn!?”
“Đó chính là những công việc thường ngày của các cậu. Còn những lúc cần sự giúp đỡ thì ta sẽ kêu gọi các cậu.”
“Về phần tiền bạc, một ngày ta sẽ trả cho mỗi đứa 5 Xu Đồng Aurora.”
“Chân thành cảm ơn ông. Chúng cháu đã hiểu sơ qua rồi ạ.”
“Tốt, tốt. Hai đứa đúng là những đứa trẻ ngoan và hiểu biết.”
Raidou cảm thấy rất vui vì đã được nhận vào làm việc ở nơi đây.
Chủ nhân nông trại là một người tốt, khung cảnh nơi này thì không thể chê bai được. Mọi thứ thật sự quá tuyệt vời.
Đó là cho tới khi cậu đến được chuồng gia súc.
“Tới rồi. Đây là nơi các cậu sẽ làm việc và ngủ nghỉ!?”
Trước mắt của Raidou là một ngôi nhà to lớn được xây dựng bằng gỗ. Nó có hai cánh cửa chính rất to.
Khi Martin lại gần mở nó ra, một mùi hương khó chịu đã xộc tới.
“Ư! Cái mùi này là!?”
Raidou lập tức bịt mũi lại. Cậu có thể thấy bên trong ngôi nhà to lớn kia chính là những con ngựa mà ông Martin đang nuôi. Đây chính là chuồng gia súc mà lão ta đã nói.
Nhưng cái mùi ở bên trong…
“Ahahahaha! Xin lỗi cháu nhé… chuồng ngựa này có một chút vấn đề cần được giải quyết.”
Cái vấn đề mà lão ta đang nói đến chính là phân của lũ ngựa.
“Ha, ha… Chúa ơi… liệu mình có thể làm được công việc này không?”
“Những thứ này… thật kinh khủng!?”
Raidou ngỡ ngàng trước những gì mình đang thấy. Những điều tốt đẹp mà cậu đã suy nghĩ hoàn toàn tan biến.
“Được rồi… chúc các cậu may mắn trong công việc!?”
Martin đưa cho mỗi người một cây xẻng.
Lão ta cũng đã giải thích cách làm việc cho cả hai, rồi rời đi.
Raidou ngỡ ngàng nhìn mọi thứ. Cậu đã thực sự rất sốc trước những gì đang xảy ra.
“Ha, ha… mình… sẽ chết mất thôi.”
“Grah?”
…Kết thúc…
Mọi bản quyền tác phẩm này thuộc về truyen.free.