(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 15: Một ngày như bao ngày khác, tại nông trại của Martin.
“Này Ruijerd! Dậy mau!” “Trời sáng rồi kìa!”
Ruijerd chầm chậm mở mắt. Trước mặt cậu là Raidou. “Haiz… Cậu tính ngủ đến bao giờ nữa đây?” “Grah~.” Ruijerd ngáp dài một tiếng.
Xung quanh hai người họ là chuồng ngựa cũ, nằm trong nông trại của ông Martin.
“Cầm lấy cái này đi. Hôm nay, chúng ta phải cuốc đất giúp ông Martin đấy!” “Grah?”
Raidou vừa nói, vừa đưa cho Ruijerd một cây cuốc có thân gỗ và đầu bằng sắt.
“Được rồi. Chúng ta đi thôi.” “Grah~.”
Raidou bước đi, rời khỏi đó. Ruijerd lẽo đẽo theo sau. Cả hai rời khỏi chuồng ngựa.
“Haiz… May mắn cho cậu đấy, Ruijerd. Bởi vì lúc nãy tôi đã cho lũ ngựa ăn rồi.” “Nên hôm nay, cậu chỉ cần chăm chỉ cuốc đất là được.”
Raidou vừa nói vừa bước đi. Phía sau, Ruijerd gật đầu lia lịa và đáp lại: “Grah! Grahh!”
“Haiz… Cậu cứ nói ‘grah’ mãi thì ai mà hiểu được chứ?” Raidou thở dài ngao ngán, bởi vì Ruijerd cứ kêu 'grah' nên cậu chẳng thể hiểu được gì. “Thôi kệ đi. Ít ra thì cậu cũng hiểu được lời tôi nói.”
Raidou cho rằng Ruijerd đã hiểu được những gì mình nói. Cậu cũng bỏ qua chuyện vừa rồi mà bước tiếp.
“Ông Martin! Bọn cháu đến rồi đây ạ!” Khi đến gần cánh đồng ngô, Raidou lập tức gọi to vì cậu đã nhìn thấy ông Martin.
“Ồ. Hai cháu cuối cùng cũng đến rồi.” “Ta đã chờ khá lâu đấy. May mà hai cháu đến sớm.”
Ông Martin đáp lại, mỉm cười với hai cậu. Raidou bước đến gần ông và trả lời: “À ha ha… Thành thật xin lỗi vì đã để ông phải chờ chúng cháu ạ.”
“Không sao, không sao. Ta cũng quen với việc này rồi mà.” Ông Martin mỉm cười nói, rồi quay người đi. “Nào, đi thôi. Ta sẽ dẫn các cháu đến nơi làm việc.” “Vâng ạ, làm phiền ông rồi!”
Ông Martin bước đi. Cứ thế, Raidou và Ruijerd theo sau ông.
Cả ba đi qua cánh đồng ngô, tiến thẳng đến một ngôi nhà nhỏ – đó là nhà của ông Martin. Ngôi nhà được dựng từ những thanh gỗ, vách tường làm bằng đất trộn rơm, mái lợp ngói đất sét. Tuy đơn sơ nhưng rất ấm cúng.
“Sao chúng ta lại đến đây ạ?” “Cháu cứ tưởng sẽ cuốc đất ngoài cánh đồng chứ ạ.”
Raidou ngơ ngác đứng trước ngôi nhà. Ông Martin bảo cậu: “Không, không phải ở đây. Cháu cứ đi theo ta rồi sẽ biết.” “Vâng ạ.” Raidou gật đầu, bước theo chân ông Martin.
Và rồi, cậu được dẫn đến phía sau nhà ông. Một bãi đất trống không có một cọng cỏ nào hiện ra trước mắt Raidou. Ông Martin lên tiếng: “Ta tính trồng trọt vài thứ ở đây. Phiền các cháu cuốc đất giúp ta nhé.” “Vâng ạ, cứ để đó cho bọn cháu.”
Ông Martin yên tâm rời đi, chỉ còn lại Raidou và Ruijerd ở bãi đất trống này.
��Được rồi. Bắt tay vào làm thôi, Ruijerd!” “Grah?”
Raidou hào hứng nói, nhưng Ruijerd thì có vẻ không thích thú cho lắm.
“Ruijerd! Cậu đừng hòng trốn việc thêm một lần nào nữa đấy.” “Nếu không, tối nay cậu sẽ phải nhịn đói!” “Grah!?” Raidou đã đe dọa Ruijerd bằng cách bỏ đói cậu ta.
Và dường như, nó đã có tác dụng.
“Nếu không muốn bị bỏ đói thì chúng ta hãy cố gắng lên nhé, Ruijerd!” “Gra… Grah.” Raidou mỉm cười với Ruijerd. Đó là một nụ cười nhẹ nhàng, nhưng đối với Ruijerd thì nó thật đáng sợ.
Cứ thế, cả hai bắt tay vào công việc. Đó là cuốc đất ở phía sau nhà ông Martin.
Công việc tại nông trại này rất khó khăn và cực nhọc, nhưng ông chủ lại rất tốt bụng và dễ tính. Ông thường xuyên giúp đỡ Raidou và Ruijerd. Bởi vì cả hai đã gặp rất nhiều khó khăn khi mới vào làm ở đây. Nếu tính từ lúc Raidou tạm biệt thương nhân Louis, thì cũng đã hơn mấy ngày rồi. Raidou cũng dần dần quen với cách sống ở đây. Cậu cũng bắt đầu nghi ngờ nơi đây không phải Trái Đất. Bởi vì ông Martin và Louis đã kể cho cậu rất nhiều thứ, từ các loại quái vật cho đến lối sống nơi đây. Tất cả đều khác biệt với nơi cậu từng sinh sống: Nhật Bản.
***
“Ha… ha… Ôi trời! Hình như mình vẫn chưa quen với công việc này thì phải!”
Sau một lúc cày cuốc, Raidou nghỉ ngơi bằng cách ngồi dựa vào vách tường. Trời nắng mà còn phải làm việc mệt nhọc nữa. Lần đầu tiên trong đời, Raidou mới cảm nhận được sự mệt mỏi của những người nông dân.
“Này Ruijerd! Cậu cũng vào đây nghỉ ngơi đi, không thì lại ngất xỉu giống tôi đấy!” “…” Raidou cứ mãi ngước nhìn lên bầu trời cho đến khi cậu cảm thấy có điều gì đó rất kỳ lạ. Ruijerd đã không trả lời cậu. “Này Rui…” Khi Raidou cúi đầu nhìn xuống, cậu chẳng còn thấy Ruijerd đâu nữa. “Ê, này! Cậu đâu rồi, Ruijerd?” “Đừng có đùa chứ? Mới rời mắt một lúc mà cậu ta đã biến mất tiêu rồi!”
Raidou chợt hoảng hốt khi Ruijerd đột nhiên biến mất. Cậu đứng dậy tìm kiếm xung quanh. Và rồi, sau một lúc, cậu đã tìm thấy Ruijerd.
“Grah?” Ruijerd đang ngồi trước cửa nhà ông Martin, trên tay là một cốc nước.
“Mẹ kiếp! Cậu đừng chạy lung tung nữa có được không!” “Grahhh!?” “Tại sao lúc nào cậu cũng làm tôi lo lắng hết vậy hả!”
Raidou nổi giận hét lên. Ruijerd thì chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tại sao Raidou lại tức giận một cách vô cớ như vậy chứ? Có lẽ vì mệt mỏi mà sinh ra tức giận chăng.
“Nào, nào. Hai cháu đừng có cãi nhau nữa.” “Dù sao cũng là bạn bè của nhau kia mà.”
Giọng ông Martin cất lên. Ông vừa bước ra từ bên trong nhà, trên tay là hai cái cốc gỗ.
“Đây! Cháu cầm lấy đi.” Ông Martin đưa cho Raidou một cái cốc, nở nụ cười nhân hậu và bảo: “Đây là loại trà thảo mộc tốt nhất ta có. Nó sẽ giúp ích cho cháu đấy, nên hãy uống từ từ thôi.” “Vâng ạ, thành thật cảm ơn ông.”
Raidou cảm ơn ông, cầm lấy cốc trà rồi ngồi xuống ngay kế bên Ruijerd. Mặc dù Ruijerd đang khó hiểu về cơn giận của Raidou, nhưng rồi cậu ta cũng chẳng bận tâm gì nữa.
“Có vẻ như các cháu đã vất vả rồi nhỉ.” “Nếu cảm thấy mệt thì không cần phải làm tiếp đâu. Ta sẽ tìm cách khác để cuốc bãi đất trống đó lên.”
Ông Martin ngồi xuống ngay gần đó, chẳng bận tâm việc quần áo sẽ bị bẩn. Dù sao mảnh đất này cũng là của ông mà.
“Không sao đâu ạ. Bọn cháu sẽ hoàn thành công việc nhanh thôi, nên ông không cần phải lo lắng đâu.” “…” Ông Martin uống một ngụm trà, chợt mỉm cười và bảo: “Các cháu đúng là những đứa trẻ ngoan.” “Dù biết công việc này rất vất vả nhưng các cháu vẫn cố gắng làm nó.” “Hiếm khi nào ta thấy được tinh thần đó ở những đứa trẻ bây giờ.”
Ông Martin vừa nói vừa ngắm nhìn cánh đồng ngô của mình. Ông đã từng trải qua rất nhiều thứ rồi, nên ông mới nhận ra những đứa trẻ bây giờ không còn giống như trước nữa.
“Thưa ông Martin, cho cháu hỏi một chuyện có được không ạ?” “Được chứ. Cháu cứ việc nói đi.”
Raidou đang thắc mắc về một chuyện mà cậu đã suy nghĩ từ mấy ngày trước rồi. “Theo cháu thấy, nông trại này rất rộng lớn.” “Nhưng tại sao lại chỉ có một mình ông vậy ạ?”
Raidou đã thắc mắc từ rất lâu rồi. Một nông trại rộng lớn mà lại chỉ có mỗi mình ông Martin, thật kỳ lạ.
“Không phải chỉ có mình ta đâu cháu à, mà là cả một thị trấn đấy!” “Hể?” Raidou ngơ mặt ra. Rồi ông Martin giải thích.
“Ta thường gửi các yêu cầu của mình lên thị trấn. Từ đó, sẽ có người đến giúp đỡ ta trong công việc thường ngày.” “Không chỉ vậy, vào Lễ hội thu hoạch, cả thị trấn sẽ tụ tập ở đây và cùng nhau làm việc. Lễ hội trồng trọt cũng như thế.” “Lúc đó, cả thị trấn cứ như là một gia đình vậy, không khí lúc nào cũng náo nhiệt cả.” “…” Raidou im lặng. Những lời ông Martin nói đã giải quyết được thắc mắc của cậu. Thật tuyệt vời khi ông xem cả ‘thị trấn bù nhìn’ là gia đình của mình.
“À… Lúc trước từng có vài người trong thị trấn đến đây.” “Cháu đã nghe họ kể về gia đình của ông. Nhưng mà, họ đã đi đâu rồi ạ?” “…” Vì quá tò mò, Raidou đã đột ngột hỏi về gia đình ông Martin. Điều đó thật bất lịch sự.
“À… Cháu xin lỗi vì đã hỏi như thế ạ.” Raidou lập tức xin lỗi. Cậu đã đi quá xa rồi chăng?
“Không, không sao cả.” Ông Martin lắc đầu nói. Ông vẫn mỉm cười mặc cho Raidou đã nhắc đến gia đình mình. “Cháu nói đúng. Ta có hai người con, nhưng bọn chúng đều đã có hướng đi riêng của mình.”
Ông Martin lặng lẽ nhìn cánh đồng ngô của mình. Giọng điệu của ông nhẹ nhàng đến mức khó tả, thật êm dịu và cũng có chút buồn. “Ta đã từng nghĩ sẽ cho chúng nó tiếp quản nông trại này.” “Nhưng khi thấy được quyết tâm của chúng, ta đã từ bỏ ý định đó.” “Dù sao ta cũng không thể cản trở ước mơ của chúng được.”
Những lời ông Martin nói có chút tiếc nuối và buồn, nhưng ông vẫn mỉm cười và bảo: “Lá thư gần đây chúng nó gửi cho ta…” “Có viết rằng chúng nó đã được nhận vào làm ở một công hội lớn.” “Thật sự ta đã rất bất ngờ khi đọc được lá thư đó.” “Chúng nó đã thật sự trưởng thành rồi.”
Ông Martin tự hào nói. Ông dường như đã vui trở lại, không còn nụ cười buồn kia nữa.
“Công hội ư? Cháu đã từng nghe qua nó một lần rồi.” “Nhưng mà rốt cuộc nó là gì thế ạ?”
Đúng thật, thương nhân Louis đã từng nói về công hội rồi, nhưng ông ta vẫn chưa giải thích rõ ràng cho Raidou. Nên thành ra, cậu chẳng biết gì về nó ngoài cái tên.
“Các cháu muốn làm mạo hiểm giả có phải không?” Ông Martin lên tiếng. Dường như ông đã biết lý do vì sao Raidou lại đến nông trại n��y.
“Hể? À vâng, mọi chuyện là…” “Cháu không cần phải giấu giếm đâu. Louis đã kể hết mọi chuyện cho ta nghe rồi.”
Thì ra ngay từ đầu ông đã biết hết rồi. Đã đến nước này, Raidou cũng chẳng muốn giấu giếm gì nữa. Cậu lập tức nói: “Vâng ạ… Cháu chỉ muốn tìm một công việc để trang trải cuộc sống của mình mà thôi.”
“Ra là thế. Cháu đúng là một đứa trẻ chăm chỉ.” Ông Martin đặt cốc trà xuống đất, mỉm cười rồi bảo: “Được rồi, ta sẽ kể cho cháu biết thêm về Hội quán và công hội.” “Vâng ạ, làm phiền ông rồi.” Raidou vừa thưởng thức cốc trà, vừa lắng nghe ông Martin kể. Những cơn gió nhẹ bắt đầu thoảng qua nơi đây, khiến khung cảnh cánh đồng ngô bây giờ thật yên bình và dịu nhẹ.
“Chắc hẳn cháu đã từng nghe đến mạo hiểm giả rồi nhỉ.” Raidou gật đầu trả lời: “Vâng ạ. Ông Louis đã từng kể cho cháu nghe rồi.” “Ra là thế.” Ông Martin hỏi Raidou về mạo hiểm giả, rồi bảo: “Vậy cháu có biết công việc của một mạo hiểm giả là gì không?”
“Công việc của mạo hiểm giả là nhận nhiệm vụ từ Hội quán và công hội, và họ bắt buộc phải hoàn thành, nếu không sẽ bị xử phạt… Có phải không ạ?” Raidou nói hết những gì mình biết. Những lời vừa rồi đều do thương nhân Louis kể cho cậu.
“Cháu nói đúng. Mạo hiểm giả thường nhận nhiệm vụ tại Hội quán hoặc công hội, vì đó là chuyện đương nhiên.” “Nhưng mà cháu có biết ý nghĩa của công việc đó là gì không?” “Hể?” Những lời vừa rồi của ông Martin khiến Raidou phải suy ngẫm thêm. Cậu chỉ biết rằng mạo hiểm giả sẽ nhận nhiệm vụ từ Hội quán và công hội, nhưng ý nghĩa và lý do của việc đó thì cậu vẫn chưa rõ lắm.
“Chắc là để giúp đỡ mọi người, có phải không ạ?” Raidou trả lời. Cậu cho rằng mạo hiểm giả thường sẽ nhận nhiệm vụ từ những người khác, chắc hẳn đó là một việc tốt chăng.
“Ha ha! Cháu nói đúng rồi, nhưng chỉ một phần mà thôi!” Ông Martin bật cười trước câu trả lời của Raidou. “Ý nghĩa thật sự chính là tham vọng!” “Tham… Tham vọng?” Raidou ngơ ngác trước câu trả lời của ông Martin. Ông cười lên khi thấy khuôn mặt ngơ ngác của cậu.
“Cháu nghe đây, Raidou. Đối với một mạo hiểm giả, ước mơ và tham vọng là trên hết.” “Như vậy thì tất cả mạo hiểm giả đều có tham vọng hết ư?” Raidou ngơ ngác nói. Những lời đó của cậu như thể muốn nói lên rằng tất cả mạo hiểm giả đều có tham vọng cao.
Nhưng Louis đã lập tức phản bác, ông lắc đầu và nói: “Không, cháu đã lầm rồi.” “Trên cuộc đời này, ai cũng đều có một tham vọng riêng. Kể cả là thường dân đi chăng nữa, họ vẫn muốn vươn lên cao mà thôi.” “Mạo hiểm giả cũng giống như thế. Họ cũng có tham vọng riêng.” “Vài người thì muốn vươn lên để chạm tới nhiệm vụ cấp bậc cao.” “Có người thì muốn kiếm thật nhiều tiền để không phải sống khổ sở, kể cả phải dùng đến mưu kế xảo quyệt.”
Ông Martin ngước nhìn cánh đồng ngô của mình. Ông bảo: “Như cháu thấy đấy. Có tham vọng cũng không có nghĩa là xấu, miễn là nó không đi ngược với đạo đức của con người.” “…” Raidou chết lặng. Những lời ông Martin nói khiến cậu phải suy ngẫm thêm nữa.
Cứ thế, thời gian lại trôi qua. Ông Martin rời khỏi đó, và Raidou cũng trở lại với công việc của mình.
“Gra~.” Nhưng thay vì làm việc, Ruijerd đã nghỉ ngơi trong nhà ông Martin. Cậu ta lười biếng trốn việc. Chỉ còn lại một mình Raidou cuốc đất ở phía sau nhà ông Martin.
“Ha… ha… Chết tiệt!” “Mình thì ngày nào cũng làm việc, còn cậu ta thì ngày nào cũng ngủ. Có cần phải lười biếng đến mức đó không!”
Raidou vừa cuốc đất vừa tức giận nghĩ đến Ruijerd. Nhưng rồi cậu cũng mặc kệ và tiếp tục công việc của mình.
***
Và rồi, thời gian lại tiếp tục trôi qua cho đến khi trời xế chiều.
“Dậy đi, Ruijerd!” “Gra~.” “Đừng có ngủ nữa! Mau tỉnh dậy đi, đồ ăn sắp nguội rồi đấy!”
Raidou đang cố gắng đánh thức Ruijerd. Dường như công việc cuốc đất đã hoàn thành. Raidou ướt đẫm mồ hôi khắp người. Cậu mệt mỏi nhìn Ruijerd.
“Grah?” “Grah cái gì chứ. Còn ngủ nữa là tôi ăn luôn phần của cậu đấy!”
Ruijerd đang cố gắng lấy lại sự tỉnh táo. Nơi cậu ta ngủ là chỗ thưởng thức bữa ăn thường ngày của ông Martin, có một chiếc bàn tròn và hai cái ghế gỗ. Raidou đặt một bát thức ăn và muỗng lên chiếc bàn tròn. Cậu nhìn Ruijerd ngao ngán, bảo: “Mau ăn lẹ đi. Còn mỗi mình cậu là chưa ăn gì thôi đấy!”
“Đâ… Đây… La… Là?” Quên nói thêm, dạo gần đây Ruijerd cũng đã bắt đầu biết nói. Nhưng mà ngôn ngữ cậu ta đang nói là học được từ cuốn sách do Louis tặng cho.
“Là cháo ngô đó. Mau ăn nhanh đi rồi còn đi tắm nữa.” Raidou ngồi xuống cái ghế kế bên. Cậu chán nản chờ đợi Ruijerd ăn xong. Ruijerd bắt đầu cầm cái muỗng gỗ lên. Cậu ta trông thật tự tin. Nhưng khi múc cháo ăn thì mọi thứ đã trở thành một thảm họa.
“Grah!?” “Này! Coi chừng đổ hết bây giờ!”
Cách Ruijerd múc đồ ăn còn thua xa cả một đứa trẻ, bởi vì cháo đã văng thẳng ra phía Raidou.
“Đưa đây! Để cậu tự múc ăn chắc là đến tối mất!” Raidou giật lấy cái muỗng gỗ từ tay Ruijerd. Cậu chẳng thể nào chịu nổi nữa. Vì vậy, Raidou đã giúp Ruijerd trong việc ăn uống. Nói trắng ra là đút cháo cho cậu ta ăn.
“Được rồi, há miệng ra đi.” “Graa!”
Raidou gắng gượng đút cho Ruijerd từng muỗng thức ăn. Cậu vừa mệt mỏi vừa bất lực trước người bạn của mình.
“Haiz… Sao cứ như trông trẻ thế này.” “Graa!”
Raidou thở dài. Trong khi đó thì Ruijerd lại đang chờ đợi muỗng cháo tiếp theo.
“May cho cậu là có tôi đấy! Nếu gặp người khác, có khi họ đã chạy mất tiêu rồi, nói gì đến chuyện đút thức ăn thế này!” Raidou lại tiếp tục đút cho Ruijerd ăn. Cậu than thở rất nhiều, nhưng Ruijerd thì lại chẳng hiểu gì cả.
***
Cứ như vậy, thời gian lại tiếp tục trôi qua. Sau khi đút cho Ruijerd ăn xong, Raidou dọn dẹp bát thức ăn và muỗng gỗ.
“Grah~.” “Này! Cậu đừng hòng ngủ thêm nữa!”
Sau khi dọn dẹp bát và muỗng, Raidou lên tiếng ngăn cản Ruijerd. “Nghe này, chúng ta phải đi tắm. Đã hơn 17 ngày rồi đấy!” “Và tôi không thể chịu đựng được cái mùi từ cậu nữa đâu!” “GRAH!!” Ruijerd tỏ ra bất ngờ, không phải vì cậu ta hiểu được những lời đó, mà là do Raidou đã hét vào mặt cậu ta.
“…” Raidou tỏ vẻ bất lực. Nếu đã không giao tiếp được thì chi bằng dùng đến vũ lực đi cho rồi.
“Grahh!?” Và lập tức, Raidou kéo Ruijerd đi mặc cho cậu ta cố kháng cự. Nhưng đã quá muộn rồi. Khi bước ra ngoài nhà, Ruijerd cũng chịu thua và để Raidou kéo mình đi. Cả hai bước đi, băng qua cánh đồng ngô.
Và rồi, điểm dừng chân lại chính là phía sau chuồng gia súc. Tại sao ư? Bởi vì ở đây có một cái giếng để múc nước.
“Cậu ở yên đây nhé. Tôi sẽ đi múc nước để tắm rửa!” “Grah!?”
Tuy rằng Ruijerd không thể hiểu được ngôn ngữ mà Raidou đang sử dụng. Nhưng cậu ta vẫn có thể hiểu được thông qua hành động và cử chỉ của Raidou. Ruijerd ngồi xuống đất và dựa vào vách tường gỗ của chuồng ngựa. Trong khi đó, Raidou đã mang đến một cái chậu nước gỗ to lớn, đủ rộng để một người ngồi vào.
“Grah?” “Đừng có ngồi vào! Để tôi múc nước cái đã!”
Raidou lên tiếng dặn dò. Ruijerd thì trông khá tò mò về cái chậu nước đó. Raidou tiến đến chỗ cái giếng. Thật may mắn khi ở đó có sẵn vài cái xô nhỏ để đựng nước, dường như ông Martin đã để chúng ở đó sẵn tiện cho việc giữ nước.
“Thì ra đây là giếng nước ở đây ư?” “Trông cũng tuyệt thật.”
Đây là lần đầu tiên Raidou nhìn thấy một cái giếng như này. Xung quanh cái giếng được bao phủ bởi những khối đá nhỏ và cố định lại bằng đất sét. Ở hai bên giếng có hai thanh gỗ to lớn dùng để giữ một mái che. Có thể gọi chúng là hai cây cột. Về phần mái che, nó được làm từ những tấm ván gỗ rất chắc chắn.
“Ồ… Nó cũng sâu thật đấy!” Raidou ngước nhìn xuống giếng. Cậu chẳng thể nhìn thấy được nước ở dưới đáy giếng, bởi vì mọi thứ đã bị cái mái che khuất rồi.
“Chắc dùng cái này để múc nước nhỉ?” Raidou ngước qua. Cậu có thể nhìn thấy một cái ‘xô nước’ được thắt chặt bởi một sợi dây thừng rất dài. Sợi dây thừng đó được nối với một thanh gỗ hình tròn, đặt dẫn qua hai thanh cột gỗ kia. Và chúng ta có thể gọi nó là ròng rọc.
“Cái xô nước này hơi nặng thì phải?” Raidou cầm thử cái xô nước lên. Nó trông khá nặng đối với cậu, nhưng giờ không phải lúc để tìm hiểu. Raidou phải bắt đầu lấy nước ngay, nếu không trời sẽ tối mất.
“Được rồi. Cứ từ từ xoay ròng rọc như thế này, chắc là sẽ ổn thôi.” Raidou cứ thế xoay ròng rọc để sợi dây thừng dài ra. Cái xô cũng vì thế mà từ từ xuống dưới giếng.
Nhưng sau khi cái xô múc được nước, thì việc kéo lên mới là một vấn đề.
“Ư! Việc này khó hơn mình tưởng nhiều!” Việc xoay ròng rọc ngược lại để kéo xô nước lên đã trở nên khó khăn. Việc này cần dùng đến sức lực khá nhiều. Raidou cũng rất khó khăn mới có thể kéo lên được một xô nước.
“Ha… ha… Mình sẽ chết mất.” Raidou dường như đã muốn bỏ cuộc. Nhưng mà mùi hôi từ cơ thể của Ruijerd còn đáng sợ hơn chuyện này nữa.
“Mình… phải làm tiếp!” “Grah?”
Raidou cật lực kéo lên cho đủ nước. Trong khi đó, Ruijerd thì lại chẳng hiểu gì mà nhìn cậu.
“...BỊCH!...” “Chúa ơi… Đây là xô cuối cùng rồi.”
Raidou ngã quỵ xuống đất. Trước mắt cậu hiện tại là một chậu nước đã đầy. Không thể tin được Raidou đã cố gắng đến mức này chỉ vì muốn xóa sổ cái mùi trên cơ thể của Ruijerd. Raidou cũng từng nghĩ đến chuyện mùi hôi trên cơ thể Ruijerd có thể là từ cái xác Goblin lúc trước.
“Ha… ha…” “Grah?”
Raidou tiến đến chỗ Ruijerd với một khuôn mặt hừng hực. Cậu trông thật đáng sợ.
“Tôi chuẩn bị nước rồi đấy. Mau đi tắm đi.” “Gra… Grah?” Raidou chĩa tay đến chỗ chậu nước, nhưng Ruijerd thì lại chẳng hiểu gì.
“Đừng bảo cậu không biết tắm rửa là gì nhé?” “Grah!?” Ruijerd vẫn chưa hiểu gì, cậu ta vẫn tỏ vẻ ngơ ngác trước mặt Raidou.
“Ha… ha… Chết tiệt! Cái tên này còn chẳng biết đến tắm rửa là gì.” Khuôn mặt của Raidou đang dần trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết. Ruijerd cũng cảm thấy có chuyện không lành sắp xảy đến với mình.
“G… Gra?” “Cởi quần áo ra mau! Đừng có bắt tôi phải ra tay!” “GRAHH!!!”
Raidou buộc phải dùng biện pháp mạnh với Ruijerd.
“...Tũm!...” “GRA~!?” Một lúc sau, Ruijerd cuối cùng cũng ngồi vào chậu nước.
“Cầm lấy!” Raidou bước đến và đưa cho Ruijerd một thứ gì đó. Đó là một nhánh cây nhỏ có một miếng giẻ quấn quanh đầu. “Mau dùng nó để chà lưng đi!” “Grah?” Hóa ra thứ đó được dùng để chà lưng, nhưng Ruijerd thì lại chẳng hiểu gì. Cách biệt ngôn ngữ thật sự quá lớn rồi.
“Haiz… Bó tay với cậu luôn rồi.” Raidou đành phải làm hết tất cả mọi thứ. Từ công việc cuốc đất ở nhà ông Martin, cho đến chuyện giúp Ruijerd ăn uống và tắm rửa. Mọi thứ cứ như vậy. Mỗi ngày ở đây đều là những trải nghiệm khác nhau. Nhưng liệu cuộc sống hiện tại của Raidou có tốt đẹp hơn không? Tất nhiên là không rồi. Việc thiếu đi những thiết bị và đồ dùng hiện đại đã khiến cậu gặp rất nhiều khó khăn. Một cây bút còn chẳng có, nói gì đến những thứ như TV và điện thoại.
Nơi đây đúng thật là rất yên bình, nhưng cũng có phần nhàm chán khi mọi thứ phải luôn dùng đến tay chân.
“Grah~.” Sau khi tắm rửa xong cho Ruijerd, Raidou dùng một miếng giẻ để lau chùi cơ thể cho cậu ta. Mọi thứ đều đã xong xuôi sau khi mặc đồ cho Ruijerd. Chỉ còn lại một mình Raidou là chưa tắm rửa. Việc kéo nước lên từ giếng thật sự rất cực nhọc. Nhưng Raidou lại chẳng thể nào làm khác được, bởi vì chậu nước khi nãy đã hoàn toàn bốc mùi rồi.
“...Tũm!...” “Ha… ha… Mệt chết mất.” “Grah?” “Mau đi ra chỗ khác đi. Nếu không cậu sẽ bị ướt đó.”
Raidou đã chuẩn bị xong nước để mình tắm rửa. Nhưng trời thì cũng đã tối rồi, cậu cũng đành phải tắm rửa thật nhanh để còn đi nghỉ ngơi nữa.
“…” Raidou im lặng và tận hưởng phút giây yên bình của mình. Cậu đã có một ngày cực nhọc, nhưng khi nghĩ đến việc được giúp đỡ ông Martin thì cậu đã cảm thấy rất vui rồi. Có lẽ chuyện sinh sống ở đây cũng không phải tệ lắm.
***
Và rồi, một lúc sau, Raidou cũng đã tắm rửa xong. Cậu đã đổ chậu nước và mang nó đi cất vào nhà kho của nông trại.
“Phù… Cuối cùng thì cũng xong rồi. Giờ chỉ cần trở lại chuồng ngựa thôi.” Raidou bước đi rời khỏi nhà kho. Cậu tiến thẳng đến phía chuồng ngựa. Bởi vì nơi đó chính là chỗ ngủ nghỉ của Raidou và Ruijerd.
“Hử? Ông Martin!” Raidou dừng bước lại. Bởi vì cậu đã nhìn thấy ông Martin, chủ nhân của nông trại này.
“Ồ… Cháu đây rồi, Raidou!” Ông Martin từ từ bước đến gần Raidou. Ông nắm lấy tay cậu. Và rồi, mười đồng xu đã được đặt vào lòng bàn tay của Raidou.
“Đây… Đây là?” Raidou ngơ ngác nhìn nó. Cậu nhận ra đó là tiền lương của mình và Ruijerd trong ngày hôm nay. Nhưng Raidou vẫn cứ hỏi để chắc ch��n thêm về số tiền này. Ông Martin mỉm cười, liền nói với cậu: “Nó là tiền thưởng của các cháu đấy, hãy cầm lấy đi.”
Sau khi được ông Martin xác nhận đó là tiền thưởng của mình, Raidou cũng yên tâm hơn. Ông cũng rời đi.
“Ta có vài chuyện cần làm. Chúc các cháu ngủ ngon nhé.” “Vâng ạ.” Raidou chào tạm biệt ông Martin. Và cũng đã đến lúc cậu trở lại chuồng ngựa.
“Graa!?” “Ồ… Cậu đã vào đây từ trước rồi ư?”
Khi trở về chuồng ngựa, Raidou gặp lại Ruijerd. Cậu ta dường như đang chờ đợi một thứ gì đó.
“Đọ… Đọc!?” “Thôi đi, cho tôi xin. Hôm nay đã đủ mệt lắm rồi.” Raidou từ chối. Ruijerd đang giữ cuốn sách ngôn ngữ trên tay. Cậu ta hào hứng vì nghĩ rằng Raidou sẽ tiếp tục dạy nó cho mình. Nhưng hôm nay, có lẽ là không rồi.
Raidou đang lục lọi một đống rơm. Đó cũng là nơi cậu cùng với Ruijerd ngủ nghỉ mỗi ngày. “Đây rồi.” Sau một hồi lục lọi, Raidou đã tìm thấy một thứ gì đó. Thứ đó là một chiếc túi nhỏ khâu từ một miếng vải bé. Nói trắng ra, đó chính là hầu bao đựng tiền do Raidou tự làm. Raidou dùng tay kéo một sợi dây. Từ đó, chiếc hầu bao đã được mở ra. Bên trong là những đồng tiền Aurora’s mà cậu đã cất giữ bấy lâu nay.
“Để xem nào… 2, 4, 6, 60, 100, 160.” “Nếu cộng thêm 10 xu đồng trong ngày hôm nay, tổng cộng là 1 xu bạc và 70 xu đồng… Vậy có nghĩa là chỉ còn lại ba ngày nữa thôi!”
Raidou mừng rỡ khi cậu sắp hoàn thành ý định của mình. Chỉ còn lại ba ngày nữa thôi… Cậu sắp sửa phải chia tay với nông trại này rồi.
“Gra~!?” “Gì đây? Cậu lại định dùng cái thứ nước mắt giả tạo đó nữa à?”
Raidou chợt khựng lại việc vui mừng. Bởi vì Ruijerd đang cố gắng nhõng nhẽo trước mặt cậu.
“Mu… Muốn tôi đọc nó?” Raidou chợt đổi sang ngôn ngữ khác. Cậu đang sử dụng ngôn ngữ của lục địa này, mặc dù không thành thạo nó cho lắm. Ruijerd cũng đã hiểu được những gì mà Raidou đang nói. Cậu ta lập tức gật đầu lia lịa, lên xuống.
“Mơ đi!” “Gra~~.” Ruijerd vẫn cứ tiếp tục nhõng nhẽo với Raidou.
“…” Raidou đang có ý định nằm ngủ. Nhưng Ruijerd cứ nhõng nhẽo trước mặt cậu, trông cũng hơi khó chịu một chút. Nên là Raidou đã nói: “Nghe đây!” “Khuôn mặt và mái tóc của cậu trông rất thư sinh đấy!” “Nhưng mà cái hàm răng sắc nhọn như con cá mập đó, cùng với bộ móng tay như quỷ dữ kia!” “Có nằm mơ, tôi cũng không thay đổi ý định đâu. Chúc ngủ ngon!” “…” Ruijerd đã câm nín. Những lời vừa rồi của Raidou, cậu ta chẳng thể hiểu được chữ nào cả, bởi vì đó là tiếng Nhật.
Raidou nằm xuống đống rơm, cậu từ từ nhắm mắt lại. Mọi thứ trở nên yên tĩnh khi Ruijerd im lặng. Thật tuyệt vời.
“Giờ thì mình đã có thể yên tâm mà ngủ rồi.” “GRAH!!” Khi Raidou nghĩ mọi thứ đã kết thúc, nhưng Ruijerd thì lại không. Cậu ta cứ thế gào lên như một kẻ bị điên. Ruijerd đang ăn vạ Raidou ư?
“GRAAA!!” “GRAHHH!?” Cậu ta bắt đầu nằm lăn lóc khắp nơi. Chuồng ngựa cũng vì thế mà trở nên ồn ào hơn bao giờ hết.
“Đủ rồi! Đừng la hét nữa, tôi đọc là được chứ gì!” “Grah~.” Ruijerd đột nhiên cười lên. Dường như cậu ta đã hiểu được những gì mà Raidou vừa nói đến. “Haiz… Đưa nó đây.”
Ruijerd đưa cho Raidou cuốn sách ngôn ngữ do chính Louis tặng cho hai người. Cứ như vậy, giấc ngủ của Raidou đã bị c���n trở bởi Ruijerd. Buổi học ngôn ngữ của lục địa này cũng đã bắt đầu. Raidou ngồi trên đống rơm cùng với Ruijerd. Cả hai lặng lẽ học thêm về lục địa này. Buổi tối hôm đó cũng đã kết thúc khi Ruijerd ngủ thiếp đi trong lúc học tập.
“Haiz… Mong là ngày mai mọi thứ sẽ yên ổn.” Raidou nằm xuống đống rơm, cậu từ từ nhắm mắt lại. Mọi thứ xảy ra trong hôm nay đều như bao ngày khác. Lại thêm một ngày nữa, đã kết thúc.
“Khò… khò…”
***
Toàn bộ bản biên tập này là tài sản trí tuệ độc quyền của truyen.free.