Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 16: Tiến đến Thị trấn bù nhìn, ánh mắt đáng sợ từ Kẻ mang đến thảm họa.

“Grah~.” Ruijerd tỉnh dậy giữa đống rơm trong chuồng ngựa.

“Này Ruijerd!?” Giọng nói của Raidou vang lên ngay gần đó.

“Cậu có biết ngày mai là ngày gì không!?”

Khuôn mặt Raidou trông thật kỳ lạ đối với Ruijerd, vừa lộ vẻ vui mừng lại vừa có chút gì đó khó hiểu. Điều đó khiến Ruijerd cảm thấy hơi khó hiểu và dè chừng.

“Gra.. Grah?”

“Không biết ư..? Vậy thì, để tôi nói cho cậu nghe!?”

Raidou đang đứng trước mặt Ruijerd, tay cầm cây xẻng xúc phân ngựa.

“Nghe kỹ đây! Ngày mai chính là ngày chúng ta sẽ tạm biệt nơi này!?”

Raidou vui mừng nói. Nếu những lời đó là sự thật, thì hẳn họ đã ở đây được hai ngày.

“Cậu biết nó có ý nghĩa như thế nào không, Ruijerd?”

“Gra!?” Raidou quỳ xuống nắm lấy tay Ruijerd, tỏ vẻ vô cùng mừng rỡ.

“Ngày mai… chúng ta sẽ không còn phải dọn phân của bọn chúng nữa!?”

Những lời vừa rồi của Raidou chính xác là đang ám chỉ lũ ngựa ở đây.

“Nói thật với cậu, tôi đang hào hứng đến mức không thể kiểm soát được!”

“Sau khi xúc phân xong… chúng ta sẽ đi tắm rửa thêm một lần nữa!?”

“GRAHH!?” Ruijerd giật mình hoảng hốt. Những lời Raidou vừa nói đều là ngôn ngữ của lục địa này, và Ruijerd có thể hiểu được chúng.

“À… hình như tôi phản ứng hơi quá rồi thì phải… Xin lỗi cậu nhé.”

Raidou ngại ngùng gãi đầu. Cậu cũng cười lên để không khí bớt kỳ lạ. Dường như Raidou đã hành động hơi thái quá thật.

“Chà… cũng đã hai ngày rồi, sao chúng ta không đi tắm nhỉ?”

“Tôi không muốn ai đó ngửi thấy mùi phân từ mình đâu.”

“Grah?” Ruijerd lại chẳng hiểu gì nữa, bởi vì Raidou lại quen miệng dùng tiếng Nhật.

“À… xin lỗi, chắc hẳn cậu không hiểu gì nhỉ?”

Raidou lập tức chuyển sang ngôn ngữ của lục địa này, và Ruijerd đã hiểu được cậu nói gì.

“Được rồi… chúng, ta, sẽ đi, tắm!?”

“Để mai, lên đường.”

Raidou cố gắng sử dụng ngôn ngữ của lục địa này, điều đó khó khăn hơn cậu tưởng nhiều.

Nhưng ít ra, Raidou cũng đã giao tiếp được với Ruijerd.

“Graa.” Ruijerd gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.

“Phù… Cũng may là có cuốn sách đó.”

“Chứ không thì bây giờ mình đã hóa điên lên rồi.”

Raidou thở phào nhẹ nhõm thầm nghĩ. Cậu cảm thấy thật tốt khi được tặng cuốn sách ngôn ngữ kia. Louis thật sự rất tuyệt vời.

“Được rồi… Chúng ta đi thôi!?”

“GRAH!!” Ruijerd kêu lên đáp lại Raidou.

Và rồi… cả hai người đã quyết định đi tắm rửa.

Cũng thật may mắn cho Ruijerd, khi công việc xúc phân đã được hoàn thành một mình bởi Raidou. Nhờ vậy, cậu ta chẳng cần làm việc gì nữa.

“Này các cháu!?” Vừa bước ra khỏi chuồng ngựa, một giọng nói quen thuộc vang lên. Đó chính là Martin, chủ nhân của nông trại này.

“Chào buổi sáng thưa ông Martin.”

“Bộ có chuyện gì sao ạ?”

Raidou chào buổi sáng Martin với tâm trạng vui vẻ và phấn khởi.

Thấy Raidou vui mừng như thế, Martin cũng vui lây. Ông ấy mỉm cười và bảo: “Cháu mau xòe tay ra đi, Raidou.”

“Hể? Vâng ạ.” Raidou làm theo lời Martin, xòe lòng bàn tay ra.

“Haha… Của cháu đây!?” Martin đặt vài đồng xu vào lòng bàn tay Raidou.

Ông ấy mỉm cười nhân hậu, bảo rằng: “Công việc dọn chuồng ngựa của các cháu có thể dừng lại tại đây rồi!?”

Những lời đó của Martin khiến Raidou ngỡ ngàng, nụ cười vui mừng cũng tắt hẳn.

“Bọn… bọn cháu đã làm gì sai rồi sao ạ?”

Raidou lo lắng hỏi. Cậu sợ Martin đã tức giận vì một điều gì đó.

“Không… cháu không làm sai gì cả.”

Martin lên tiếng nói. Ông ấy giải thích: “Đây là số tiền thưởng của ngày mai, các cháu không cần phải làm việc nữa đâu.”

“Nhưng mà thưa ông, nếu như vậy thì…”

Raidou lo lắng nói. Cậu sợ rằng nếu nhận số tiền này, ông Martin sẽ bị thiệt thòi.

Nhưng rồi, ông ấy bảo: “Không sao đâu, cháu cứ giữ lấy đi.”

“Dù sao thì các cháu cũng đã giúp đỡ cho ta rất nhiều rồi.”

Martin cứ thế bước đi. Ông ấy cũng không quên dặn dò: “Hãy làm những điều mà các cháu muốn. Đừng vì lão già này mà ép buộc bản thân phải ở lại đây.”

“Các cháu nên nhớ rằng, một mạo hiểm giả luôn phải có tham vọng của riêng mình. Đừng để cho ai sắp đặt con đường của mình.”

Cứ thế, Martin rời đi, nở một nụ cười vui mừng dành cho Raidou và Ruijerd.

“Rai… Rai!?… Đi tắm!?” Ruijerd kéo áo Raidou. Dường như cậu ta đang muốn đi tắm thật nhanh. Thật kỳ lạ.

“Ừm… chúng ta đi thôi, tôi sẽ chuẩn bị nước cho cậu.”

“GRAH!!” Cả hai bước đi, tiến đến phía sau chuồng gia súc.

Vẫn là Raidou đi lấy thau nước từ nhà kho. Nước được kéo lên từ giếng, cũng lại là Raidou làm.

Công việc của Ruijerd chỉ là ngồi nghỉ ngơi và ngắm nghía xung quanh.

Nhưng không vì thế mà Raidou tức giận. Cậu vẫn làm việc như bình thường, mặc cho có cực nhọc đến đâu đi chăng nữa.

Dường như mọi thứ lại quá đột ngột nữa rồi.

“Ông ấy đưa cho mình ‘20 đồng xu đồng’ sao?”

“Vậy có nghĩa là… mình đã đủ tiền để đăng ký làm mạo hiểm giả rồi.”

Raidou đang ngồi dựa vào vách tường của chuồng gia súc, suy ngẫm về một vài chuyện.

“Gra~!?”

Trong khi đó, Ruijerd đang tận hưởng thau nước vừa mới được đổ đầy. Nói trắng ra thì cậu ta đang nghịch nước.

Cứ thế, chuyện tắm rửa lại trôi qua. Raidou cũng đã đổ đi thau nước của Ruijerd.

Cậu cũng đã đổ đầy lại nó, và tắm rửa cho bản thân mình.

“Phù… Có lẽ mình nên chuẩn bị thôi.”

Raidou cũng đã tắm rửa xong. Cậu mặc lại bộ quần áo của mình và đem cái thau nước kia cất vào nhà kho.

“Oh… là cháu ư, Raidou!?”

Vừa bước đến nhà kho, Raidou đã gặp lại Martin. Dường như ông ấy đang tìm kiếm một thứ gì đó.

“Vâng là cháu ạ.” Raidou đặt thau nước xuống bên trong nhà kho.

Martin đứng gần đó nhìn cậu. Ông ấy đột ngột lên tiếng nói rằng: “Raidou, cháu có cần thứ gì trước khi rời đi không?”

Những lời đó của Martin làm Raidou tò mò. Nhưng rồi, cậu đáp lại:

“Vâng… thật ra cháu đã có những thứ cần thiết rồi.”

“Nên ông không cần phải lo lắng cho cháu đâu ạ.”

Những lời đó của Raidou cũng không phải là sự thật. Cậu đã nói dối, bởi vì không muốn Martin phải giúp đỡ mình nữa.

Ông ấy đã giúp đỡ cho Raidou và Ruijerd quá nhiều rồi.

“Ra vậy… Cháu nói thế thì ta yên tâm rồi.”

Martin đã tìm được thứ mình cần. Ông ấy rời đi ngay sau đó.

Raidou lặng lẽ ngước nhìn bóng lưng của Martin. Ông ấy đã giúp đỡ cho cậu rất nhiều, nên cậu không thể làm phiền ông ấy được nữa.

Cứ thế, Raidou rời khỏi nhà kho. Cậu đi đến chuồng ngựa và gặp được Ruijerd ở bên trong.

“Grah!!” Ruijerd đang cầm cuốn sách ngôn ngữ trên tay. Dường như cậu ta đã biết rằng cả hai sắp sửa phải rời đi khỏi nơi này.

“Được rồi… Cậu đã sẵn sàng chưa!?”

“GRAH!!”

Cả hai cậu mỉm cười và bắt đầu chuẩn bị rời khỏi đây.

Raidou đã suy nghĩ rất nhiều về việc nhờ Martin giúp đỡ. Bởi vì hiện tại, Raidou đang cần một thứ gì đó để đựng đồ, có thể là một chiếc túi chăng.

Nhưng Raidou cũng đã dẹp bỏ suy nghĩ đó, bởi vì cậu không thể mắc nợ ông ấy được nữa. Mọi thứ hiện tại đều đã quá đủ rồi.

Cái hầu bao đựng tiền, Raidou đã đeo lên thắt lưng của mình. Quần áo cậu đang mặc chính là do Califa tặng cho.

Bộ quần áo cũng chẳng có gì nổi bật cả, không họa tiết, cũng chẳng màu mè gì. Chỉ có duy nhất cái thắt lưng là để cố định chúng lại, nếu không sẽ bị tụt hết mất.

Thắt lưng cũng không có gì nổi bật, chỉ là một miếng da thuộc có chiều dài quấn quanh bụng của Raidou.

Để đánh giá quần áo của Raidou và Ruijerd, thì chỉ có một vài từ mà thôi: "rách rưới" và "thường dân".

“Nó đây rồi.” Raidou bước đến gần một góc tường của chuồng ngựa. Tại nơi đó chính là cây nỏ mà Louis đã tặng cho cậu.

Raidou cầm lấy cây nỏ lên, cậu đã đặt nó ở đó quá lâu rồi. Bây giờ chính là lúc cần mang theo nó.

“Được rồi… Đã chuẩn bị xong, ta đi thôi nào Ruijerd!!”

“GRAH!!”

Raidou bước đi với cây nỏ trên tay. Về phần Ruijerd thì cậu ta đang giữ cuốn sách ngôn ngữ kia. Và rồi, cả hai đã rời khỏi chuồng gia súc đó.

“Này các cháu, chờ lão già này với!?”

Khi cả hai vừa bước đến lối ra khỏi nông trại, giọng nói của Martin đột nhiên vang lên phía sau. Ông ấy đang bước đến một cách khập khiễng, trên tay là một giỏ đựng được làm từ tre.

“Ông Martin… Có chuyện gì sao ạ?”

Martin đưa chiếc giỏ đựng ra trước mắt của Raidou. Cậu có thể thấy vài ổ bánh mì trong đó. Nó chính là một giỏ đựng bánh mì.

“Các cháu vẫn chưa ăn gì nhỉ?”

“Hãy cứ lấy một ít đi. Ta vừa mới làm chúng đấy!?”

Martin đã ngỏ lời giúp đỡ cho Raidou và Ruijerd. Tuy rằng rất muốn từ chối, nhưng hiện tại Raidou và Ruijerd vẫn chưa có gì lót dạ. Cả hai cậu cũng không thể từ chối lòng tốt của ông ấy được.

“Thành thật cảm ơn ông ạ… Chúng cháu xin phép.”

Raidou cầm lấy hai ổ bánh mì từ chiếc giỏ. Cậu đưa cho Ruijerd một ổ và cảm ơn ông Martin.

“Nếu các cháu cần gì, thì cứ việc đến nông trại này… Ta sẽ giúp đỡ các cháu trong khả năng của mình.”

“Vâng ạ, thành thật cảm ơn ông.” Raidou cúi đầu cảm ơn Martin. Sau đó, cậu đã tạm biệt ông ấy và rời đi cùng với Ruijerd.

“Lên đường thượng lộ bình an nhé các cháu.”

“Vâng ạ.” Cả hai bước đi, rời khỏi nông trại của ông Martin.

“Được rồi… Tiến đến Thị trấn b�� nhìn thôi nào, Ruijerd!?”

“GRAHH!!”

Cứ thế, cả hai cậu bước đi trên con đường mòn dẫn đến Thị trấn bù nhìn ở phía xa.

Việc tiếp theo chính là đăng ký để trở thành mạo hiểm giả.

Hình bóng của hai cậu cứ thế mà rời xa dần. Martin vẫn đứng đó và lặng lẽ ngước nhìn.

“Hm… Hai đứa trẻ trông thật giống với chúng nó.”

Hình bóng của Raidou và Ruijerd đã làm Martin nhớ đến những đứa con của mình.

Thật hoài niệm. Martin lặng lẽ ngước nhìn lên bầu trời.

“Chúng nó… giờ ra sao rồi nhỉ?”

Martin đã bắt đầu cảm thấy nhớ những người con của mình.

Nhưng rồi, ông ấy cũng đã rời đi và trở về nông trại.

Một lúc sau, khi đang bước đi trên con đường mòn, Raidou đã dừng lại.

“Ha… ha… Ruijerd, chúng ta nghỉ ngơi một chút đi.”

“Gra?”

Raidou ngước nhìn về phía Thị trấn bù nhìn. Nó thật sự ở quá xa.

“Ha… ha… Tôi cứ nghĩ thị trấn đó sẽ ở gần lắm.”

“Ai mà ngờ được, nó lại xa đến vậy chứ.”

Raidou bước sang bên lề con đường mòn. Cậu ngồi xuống bãi cỏ và than thở: “Bánh mì của ông Martin đúng thật là rất ngon… Biết thế mình đã xin thêm rồi.”

Raidou đã ăn hết bánh mì do chính tay ông Martin làm ra, nhưng cậu đã cảm thấy hối hận khi chỉ lấy mỗi hai ổ bánh mì.

Trong khi đang ngồi ở bên lề con đường mòn, Raidou đã lấy hầu bao của mình ra để kiểm tra.

“Để xem nào… ‘20 đồng xu đồng’ của hai ngày trước. Và ‘20 đồng xu đồng’ của ngày hôm nay.”

“Tổng cộng là ‘2 xu bạc và 10 đồng xu đồng’.”

Raidou có chút bất ngờ. Đáng lẽ phải là 200 đồng xu đồng, nhưng Martin lại cho cậu thêm 10 xu.

“Martin… ông ấy đúng thật là một người tốt bụng.”

Raidou mỉm cười mừng rỡ. Kế bên chính là Ruijerd đang khó hiểu nhìn cậu.

Hai cậu đều ngồi nghỉ ngơi ở bên lề con đường mòn, cho đến khi một âm thanh phát ra từ phía xa.

“Lộc… cộc…”

“Rui… Rui…” Ruijerd kéo áo Raidou. Dường như cậu ta đã nhìn thấy một thứ gì đó.

“Đó là… xe ngựa ư?” Raidou ngước nhìn về phía xa. Cậu có thể thấy một chiếc xe ngựa đang tiến tới đây.

Chiếc xe ngựa đó hoàn toàn khác với cái của Louis. Phần bên trên không thực sự được làm từ gỗ, nó chỉ là một miếng vải lớn được bao phủ lên để che nắng và mưa.

Khi xe ngựa đến gần Raidou và Ruijerd, thì nó đã dừng lại.

Người đang lái chiếc xe ngựa đó là một ông chú râu ria khoảng chừng 30 hoặc 40 tuổi.

Ông ta có mái tóc màu nâu đậm. Quần áo thì trông rất giống với Raidou, nhưng nó không rách rưới và khâu vá lại như của cậu.

“Này hai chàng trai trẻ! Đang muốn đến Thị trấn bù nhìn sao?”

“Vâng… đúng vậy, chúng tôi đang đi đến đó.”

Người đàn ông đang lái xe ngựa không muốn nhiều lời. Ông ta đưa năm ngón tay ra và bảo: “Chỉ với ‘5 đồng xu đồng’ cho mỗi người, ta sẽ chở các cậu đến đó!?”

“5… 5 đồng xu đồng ư.” Raidou suy nghĩ một lúc lâu. Và rồi, cậu đứng dậy khỏi mặt đất.

“5 đồng xu đồng, có vẻ hơi đắt… Ông có thể giảm xuống còn 3 xu không?”

Raidou đã cố gắng giao tiếp bằng ngôn ngữ của lục địa này. Ban đầu cậu đã cảm thấy rất lo lắng, nhưng rồi ông ta cũng mỉm cười và bảo: “Được thôi… Hai cậu hãy lên xe đi, chúng ta sẽ khởi hành ngay bây giờ!?”

Ông ta đã chấp nhận số tiền mà Raidou đưa ra.

“Tuyệt.” Raidou mừng rỡ. Cậu liền lấy ra ‘6 đồng xu đồng’ từ hầu bao của mình.

“Của ông đây.” Raidou đưa cho ông ta số tiền đó. Sau đó, cậu cùng với Ruijerd đã tiến ra phía sau xe ngựa.

Khi bước ra phía sau, Raidou chợt khựng lại. Bởi vì trên xe ngựa hiện đang có một người ngồi bên trong.

Người đó trùm kín cơ thể bằng một chiếc áo choàng màu nâu. Kế bên là một vật gì đó được quấn lại bởi những miếng vải rách rưới. Vật đó trông rất lớn và nó đã chiếm gần hết chỗ ngồi của người đó.

Raidou đã rất bất ngờ, bởi vì người đó chẳng phát ra âm thanh hay một tiếng động nào cả. Trông thật bí ẩn và kỳ lạ.

Nhưng mà… đây không phải là lúc để tò mò, bởi vì cậu cần phải đến Thị trấn bù nhìn ngay bây giờ.

“Các cậu đã lên chưa!?”

“Vâng. Chúng tôi đã lên rồi.” Sau khi leo lên xe ngựa từ phía sau, Raidou đã lập tức đưa tay ra và kéo Ruijerd lên xe.

Hai cậu đã ngồi xuống, ngay đối diện với người bí ẩn kia. Ruijerd lại bắt đầu nảy sinh sự tò mò với cái thứ được bao bọc bởi những miếng vải rách rưới.

“Grah!?” Sự tò mò là quá lớn, Ruijerd đã quyết định kiểm tra nó là gì.

“Dừng lại mau, Ruijerd!?” Raidou đã lập tức ngăn cản sự tò mò của Ruijerd. Cậu cũng đã không quên xin lỗi người kia.

“Thành thật xin lỗi. Bạn của tôi hơi hiếu động một chút… Nên l…”

“KHÔNG!!!” Trong khi đang xin lỗi, Raidou đã nghe thấy một giọng nói kỳ dị.

Giọng nói kỳ dị đó phát ra từ người bí ẩn kia. Giọng điệu đó thật khó nghe và rùng mình.

Và rồi… từ chiếc áo choàng kia, có những giọt nước bắt đầu rơi xuống. Nó chính là nước bọt của người đó.

“KHÔNG SAO!! TRẺ CON TÒ MÒ LÀ CHUYỆN BÌNH THƯỜNG!!”

“…” Raidou chết lặng đi. Người đang ngồi ngay đối diện cậu thật đáng sợ và rùng mình.

“Được rồi!! Chúng ta bắt đầu khởi hành nhé!!”

Nhưng cũng thật may mắn. Bầu không khí rùng mình khi nãy đã bị cắt ngang bởi người lái xe ngựa.

“Lộc… cộc…”

“Lộc… cộc…”

Cứ thế, Raidou im lặng đi, cậu vẫn giữ chặt Ruijerd mặc cho mọi thứ đã kết thúc.

Dường như Raidou đang sợ hãi trước giọng nói vừa rồi của người bí ẩn kia.

Nhưng rồi, một lúc sau. Sự sợ hãi đó đã tan biến đi, thay vào đó là sự chóng mặt không hề nhẹ.

Chiếc xe ngựa cứ rung lắc liên hồi. Nó khác hoàn toàn với cái của Louis, bởi vì nó chẳng có chỗ ngồi như xe ngựa kia.

Raidou và Ruijerd buộc phải ngồi bệt trên chiếc xe ngựa này. Cộng thêm việc rung lắc từ nó, thật buồn nôn.

Đó là đối với Raidou và Ruijerd. Còn những người khác thì lại rất bình thường.

“Gra!!” Ruijerd đột nhiên bịt miệng lại, dường như cậu ta sắp sửa nôn tới nơi rồi.

“Ông chú!! Mau dừng xe lại, làm ơn!!”

Sau khi nhìn thấy Ruijerd sắp sửa nôn ra, Raidou đã lập tức kêu lên bằng ngôn ngữ của lục địa này.

“Hở… Được thôi.” Người đàn ông lái xe ngựa cũng đã nghe được giọng nói của Raidou. Ông ta lập tức dừng xe lại với một vẻ mặt ngơ ngác và đầy khó hiểu.

“Ruijerd!! Xuống dưới, mau!!”

Raidou lập tức kéo Ruijerd xuống dưới xe ngựa. Cả hai người bước ra xa.

“…!!ỌE!!” Lập tức, Ruijerd đã ngã gục xuống mặt đất và nôn ra tại chỗ, trên con đường mòn.

Raidou đã che miệng đi khi nhìn thấy cảnh tượng đó.

“Eo ôi… Kinh chết đi được.”

Sau khi nôn ra hết những gì mình đã ăn được, Ruijerd đã trở nên chậm chạp và không còn năng động như trước nữa.

Khi cả hai bước đi trở lại xe ngựa, người đàn ông kia đã bật cười lên.

“Hahahaha!! Thật hiếm khi nào thấy được người bị say xe ngựa đó!?”

Người lái xe ngựa cười như được mùa khi nhìn thấy Ruijerd nôn ra.

Và rồi… chiếc xe ngựa lại bắt đầu chạy đi.

“Lộc… cộc…”

“Lộc… cộc…”

“Xin lỗi đã bắt phải dừng lại!?”

Trên đường đi, Raidou đã trò chuyện một chút với người đàn ông đang lái xe ngựa.

“Hahaha… Không sao đâu, ta cũng đã quen với chuyện đó rồi.”

Dường như ông ta cũng là một người tốt.

Nhưng mà… ông ta cứ cười lên như thế, khiến cho Raidou cảm thấy hơi ngại ngùng chút.

“Mà này… Hai người các cậu đến Thị trấn bù nhìn để làm gì thế?”

Người đàn ông đang lái xe ngựa đã hỏi Raidou. Cậu cũng không mảy may nghi ngờ và nói rằng: “Chúng tôi đến đó đăng ký mạo hiểm giả.”

“Thì ra là như vậy sao.” Người đàn ông đáp lại với một khuôn mặt tươi cười.

“Thật hiếm khi có người từ nơi khác đến đây để trở thành mạo hiểm giả… Các cậu kỳ quặc thật đấy!?”

Những lời đó của ông ta liền khiến cho Raidou cảm thấy khó hiểu. Cậu tò mò và cố gắng hỏi: “Kỳ quặc, ý đó là sao?”

“Hahaha!! Cậu là người từ nơi khác đến có phải không. Nhìn cách nói chuyện là đủ biết rồi.”

Người đàn ông đã nhận ra Raidou đến từ nơi khác. Cách nói chuyện của cậu cứ như là một đứa trẻ vậy, ông ta đã nghĩ như thế.

“Để ta nói cho cậu nghe. Nếu muốn đăng ký làm mạo hiểm giả thì bắt buộc phải đến Công hội.”

“Tại Thị trấn bù nhìn cũng có một Công hội thuộc nhánh của ngài Tử tước. Nếu cậu muốn đăng ký thì hãy đến đó đi.”

Người đàn ông đã nói cho Raidou biết thêm về mạo hiểm giả. Thật tuyệt vời khi cậu đã biết nơi để đăng ký.

“Cảm ơn ông vì đã chỉ đường.”

“Nhưng cho tôi hỏi.” Raidou đã cảm ơn ông ta, nhưng cậu vẫn còn một số câu hỏi cần được giải đáp.

“Tại sao lại gọi là Thị trấn bù nhìn?”

Raidou vẫn còn băn khoăn một vài chuyện, Thị trấn bù nhìn vẫn là thứ khiến cho cậu tò mò nhất.

“Hahahaha!!! Thật tuyệt vời khi cậu hỏi về thị trấn thân yêu của ta!?”

Người đàn ông bật cười. Ông ta đã gọi Thị trấn bù nhìn là ‘Thị trấn thân yêu’. Vậy có nghĩa, ông ta đến từ nơi đó chăng.

“Để xem nào… Thị trấn bù nhìn, cách gọi này cũng đã có từ rất lâu rồi. Nhưng thật ra tên gọi ban đầu của nó là Thị trấn cỏ khô!?”

Người lái xe ngựa chợt mỉm cười. Ông ta nói thêm rằng: “Nhờ có ngài Tử tước nên nó mới được gọi là ‘Thị trấn bù nhìn’ như bây giờ.”

“Ngài Tử tước rất tuyệt vời. Lễ hội bù nhìn cũng chính là do ngài ấy tổ chức.”

Người đàn ông thốt lên những lời khen ngợi dành cho Tử tước. Dường như người đó rất đặc biệt và quan trọng với Thị trấn bù nhìn. Nhưng mà, lễ hội đó rốt cuộc là sao chứ?

“Lễ hội bù nhìn là sao?”

Raidou vì tò mò nên đã hỏi người lái xe ngựa về Lễ hội bù nhìn. Ông ta đã không ngần ngại mà trả lời bằng một giọng điệu vui cười: “Hahahaha!! Thì ra cậu có hứng thú với nó… Vậy hãy để ta kể cho.”

Người đàn ông lái xe ngựa vui tươi và kể rằng: “Đã từ rất lâu rồi. Lễ hội đó là một phần không thể thiếu của Thị trấn bù nhìn.”

“Hàng năm, lễ hội sẽ được tổ chức một lần. Những du khách và những người du mục đều có thể tham gia, mặc cho giàu hay nghèo đều không phân biệt.”

“Như cậu thấy, ngài Tử tước chính là người tổ chức lễ hội. Phần thưởng cũng là do ngài ấy trao tặng.”

“Về phần lễ hội. Những người tham gia buộc phải làm ra những con bù nhìn của riêng mình. Nếu cái nào đẹp thì sẽ được ngài Tử tước công nhận và trao thưởng.”

“Nói cho cậu biết. Phần thưởng rất là hậu hĩnh đấy!?”

“Hạng nhất thì sẽ được ngài Tử tước trao tặng ‘30 xu bạc’. Còn hạng nhì thì sẽ là ‘15 xu bạc’. Cuối cùng là hạng ba ‘5 xu bạc’.”

“Hahahaha!! Chỉ cần nghĩ đến số tiền đó thôi là muốn thèm rớt nước bọt rồi.”

Người đàn ông đã kể hết những gì mình biết được. Vậy có nghĩa là, Lễ hội bù nhìn đó là do Tử tước tạo nên.

“Tử tước là gì?”

Raidou khó hiểu mà hỏi. Chắc hẳn đó là cấp bậc cao quý nào đó của bọn họ, Raidou đã nghĩ như vậy.

“Hahaha!! Đến cả Tử tước mà cậu cũng không biết, đúng thật là thú vị.”

Người đàn ông lại bật cười như được mùa. Ông ta chẳng thể ngờ được chàng trai Raidou này lại không biết đến từ đó.

“Nghe đây. Đó là tước vị của những quý tộc đấy. Thông thường bọn họ sẽ chia cấp bậc rõ ràng.”

“Người đứng đầu cũng chính là Nhà vua Dermot. Ngài hiện đang ngự trị tại vương quốc Vassia.”

“Tước hiệu đầu tiên chính là Công tước. Sau đó là Hầu tước… Cứ như thế mà đến ‘Bá tước’, ‘Tử tước’, cuối cùng là Nam tước.”

“Thật tuyệt vời khi thị trấn được cai quản bởi một quý tộc như ngài Tử tước.”

Người đàn ông kết thúc lời kể của mình bằng một tiếng cười nhỏ nhẹ.

Raidou đã bất ngờ khi biết đến những thứ đó. Quý tộc dường như là những người cấp cao, giống như là ‘Chính phủ’ ở nơi mà cậu từng sinh sống, chính là Nhật Bản.

“Cậu đang thắc mắc tại sao ta biết nhiều như vậy. Có phải không!?”

“Hể?” Người đàn ông lái xe ngựa đột nhiên lên tiếng. Dường như ông ta đã tự nghĩ rằng Raidou đang tò mò và thắc mắc về mình. Nhưng thực ra, cậu chỉ đang suy nghĩ về Lễ hội bù nhìn kia mà thôi.

Mà thôi… cứ mặc kệ để cho ông ta nói đi vậy. Raidou đã nghĩ như thế.

“Như cậu thấy. Ta là một người đưa đón, công việc thường ngày chính là đi và về.”

“Thường thì ta sẽ di chuyển qua rất nhiều nơi. Ví dụ như vương quốc Vassia và Thị trấn Valerie.”

“Những vị khách mà ta đưa đón đều cung cấp thông tin cho ta bằng những cuộc trò chuyện vui vẻ. Đó là lý do ta biết đến cấp bậc của quý tộc.”

“Hahahaha!! Làm nghề này cũng rất tuyệt đấy.”

Người đàn ông đã cười rất nhiều. Ông ta dường như chẳng để tâm rằng tiếng cười của mình có thể làm phiền Raidou hay ai khác. Thật nhức đầu!

“Nếu cậu giống ta thì sẽ được đi khắp nơi trên lục địa này đấy…”

“…” Raidou lặng im. Cậu không đáp lại một lời nào cả, cứ để cho ông ta luyên thuyên về mọi thứ là cách tốt nhất.

Đôi lúc như vậy cũng tốt… Dù sao cũng là con người kia mà. Nghe ông ta luyên thuyên như thế cũng khá vui đấy chứ.

Raidou đã nghĩ như vậy đấy. Và cậu cũng đang rất vui tươi về mọi thứ.

“Cậu biết không. Còn chín ngày nữa là đến Lễ hội bù nhìn rồi đấy.”

“Thị trấn sẽ rất náo nhiệt cho mà xem.”

Trên đường đi, người đàn ông lái xe ngựa vẫn luyên thuyên về đủ thứ. Nhưng có vài thứ đã khiến cho Raidou quan tâm đến.

“Thường thì người cung cấp rơm chính là chủ nông trại Martin. Năm nay ông ta cũng đã chuẩn bị rất nhiều trong kho rồi.”

“Nên là chẳng phải lo gì cả… Hahaha!!”

Hóa ra là vậy.

Raidou đã nghĩ rằng người cung cấp rơm là một người khác chứ không phải ông Martin.

Bởi vì cậu chỉ thấy được cánh đồng bắp mà thôi… Có lẽ ông ấy đã cất hết những đống rơm kia rồi chăng.

“Cậu cũng nên tham gia lễ hội một lần đi!?”

“Bởi vì nó sẽ rất tuyệt đấy.”

Người đàn ông đã khuyên Raidou nên tham gia Lễ hội bù nhìn. Cậu cũng mỉm cười và đáp lại rằng: “Vâng, tôi sẽ tham gia.”

“Hahahaha!!! Thế thì tuyệt quá rồi còn gì bằng.”

Và rồi… cứ thế thời gian trôi qua.

Xe ngựa vẫn tiếp tục chạy, tai Raidou thì vẫn bị tra tấn bởi tiếng cười của người đàn ông.

“Lộc… cộc…”

“Lộc… cộc…”

Một lúc lâu sau. Xe ngựa cũng đã dừng lại.

“Chúng ta đã đến nơi rồi!?”

Người đàn ông lái xe ngựa đã lên tiếng. Ông ta đã bảo rằng đã đến Thị trấn bù nhìn. Raidou cũng vì thế mà ngước nhìn xem.

Cậu đã thấy nó. Thị trấn bù nhìn đang ở rất gần. Nó nằm ở bên một con sông nhỏ và có cầu bắc qua đó. Một cây cầu được xây dựng từ những viên đá to lớn, trông nó rất chắc chắn và vững vàng.

“Xin lỗi, ta chỉ có thể đưa các cậu đến đây thôi. Nếu muốn đến Thị trấn bù nhìn thì hãy băng qua cây cầu kia.”

Người lái xe ngựa đã nói như thế. Raidou cứ thế mà bước xuống xe ngựa, theo sau là Ruijerd.

Dẫu sao thì đây cũng chỉ là chuyến xe ngựa bình thường với giá 5 đồng xu đồng.

Nên ông ta không đưa các cậu vào bên trong là chuyện hiển nhiên. Raidou cũng biết được chuyện đó, dù sao cuộc trò chuyện cũng đã vui lắm rồi, nên cậu cũng chẳng bận tâm hay tức giận gì cả.

“Cảm ơn vì chuyến đi.”

“Hahahaha!!! Lần sau nếu có duyên thì sẽ gặp lại thôi… Tạm biệt, chàng trai, chúc cậu đăng ký thành công nhé.”

“Lộc… cộc…” Cứ thế, xe ngựa đã rời đi.

Người đàn ông đó không xấu tính như Raidou nghĩ. Ông ta rất dễ tính.

Nhưng mà… kẻ bí ẩn đang ngồi trên xe ngựa. Hắn chính là người làm cho Raidou sợ hãi nhất.

Và hắn ta… hiện đang ngước nhìn cậu từ trong xe ngựa.

“…” Raidou chết lặng đi. Khuôn mặt của cậu đang biểu lộ sự sợ hãi.

Bởi vì… từ trong chiếc áo choàng kia, có một ánh mắt đang ngước nhìn các cậu.

Đôi mắt màu xanh lục, khuôn mặt thì nhợt nhạt như đã chết. Kẻ đó đang ngắm nhìn hai cậu.

Điều đó khiến cho Raidou bắt đầu cảm thấy ớn lạnh đến tận xương tủy.

“Ha… ha… Ánh mắt đó là sao chứ!?”

Raidou đã lập tức thở hổn hển. Cậu đang bắt đầu cảm thấy lo lắng.

Ánh nhìn đó của người bí ẩn khiến cho Raidou chẳng thể nào mà thở nổi.

Cậu ngã quỵ xuống mặt đ���t và cố gắng giữ bình tĩnh lại. Ruijerd đã rất khó hiểu.

Mọi chuyện lại quá đột ngột rồi chăng.

Mọi bản quyền nội dung đều thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free