(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 17: Đặt chân vào Thị trấn bù nhìn, đăng ký và trở thành Mạo hiểm giả.
“Ha… Ha…”
“Rai… Rai!!”
Trước mắt Raidou là Ruijerd, người bạn của cậu. Cậu ta đang cố gắng gọi tên Raidou.
“Raidou!!”
“Ha!!” – Raidou chợt bừng tỉnh, hoang mang nhìn quanh.
Nỗi sợ đang lấn át lý trí cậu, nhưng Ruijerd đã phá tan nó. Bằng một cách thức mà chẳng ai ngờ tới.
“Graa!!”
“…!!BỤP!!…” – Một cú cụng đầu mạnh đến đau điếng. Raidou đã bị Ruijerd tấn công ngay giữa lúc hoảng loạn.
“AHHH!! Cậu làm cái gì thế hả, đau chết tôi rồi!?”
Vì thấy Raidou không đáp lại, Ruijerd đã tấn công bằng cách cụng đầu. Dù không bị thương, cú cụng đó đã khiến Raidou lảo đảo.
“Au… Đau chết tôi rồi.” – Raidou ôm lấy đầu, ngước nhìn Ruijerd. “Cậu bị cái gì thế hả? Có biết là đau lắm không!?”
Raidou hét lên, suýt nữa thì chửi Ruijerd, nhưng cậu đã dừng lại đúng lúc.
“À… Xin lỗi, tôi hơi nóng giận.”
Raidou xin lỗi Ruijerd. Cậu đã hiểu lầm.
Nãy giờ, Raidou cứ để nỗi sợ lấn át lý trí. Dường như ánh mắt của người bí ẩn kia vẫn còn ám ảnh cậu… Nhưng may mắn thay, Ruijerd đã giúp cậu thoát khỏi trạng thái đó.
Raidou hơi áy náy. Cậu đã nóng giận một cách ngu ngốc, trong khi Ruijerd đang cố gắng giúp mình.
“Đi… Đi!!” – Ruijerd kéo áo Raidou, thúc giục cậu tiếp tục đi đến Thị trấn Bù Nhìn.
“Ừm… Chúng ta đi thôi.” – Raidou sử dụng ngôn ngữ của lục địa này. Có lẽ, cậu nên tập làm quen với nó thôi.
Cả hai cùng bước đi, tiến thẳng đến Thị trấn Bù Nhìn.
“Nhưng mà… Ánh mắt của người đó, rốt cuộc là sao chứ?”
Raidou vừa cầm nỏ vừa bước đi, cậu đã suy nghĩ khá nhiều về người bí ẩn kia.
“NÀY!! HAI TÊN KIA!!”
Khi vừa đặt chân lên cây cầu bắc qua Thị trấn Bù Nhìn, một giọng nói lớn đã vang lên từ phía bên kia.
Có hai người đàn ông đang bước đến. Họ đều mặc một bộ giáp lưới bao phủ toàn thân. Bên hông họ đeo một thanh kiếm rèn từ sắt… Dường như hai người đó là kỵ sĩ, hoặc không.
Khi họ đến gần, Raidou mới để ý những chi tiết nhỏ. Cả hai người đàn ông đều có mái tóc nâu. Một trong số họ dường như đã 30 tuổi với bộ râu ria rậm rạp. Người còn lại chừng 20 tuổi, trông khá trẻ và râu ria không nhiều lắm.
“Gừ!!”
“Ruijerd, đừng làm bậy!?” – Raidou ngăn Ruijerd lại, bởi vì cậu ta đang gầm gừ họ. Việc này có thể gây hiểu lầm cho hai người lính.
Khi họ tiến đến gần, người đàn ông khoảng 30 tuổi bước ra. Anh ta ngước nhìn hai cậu một lúc, như thể đang kiểm tra.
“Chúng tôi là binh lính tuần tra của khu vực này. Phiền các cậu cho chúng tôi kiểm tra đồ đạc.”
“Kiểm tra đồ đạc?” – Raidou ngơ ngác, người đàn ông đó rốt cuộc muốn gì chứ?
Binh lính tuần tra ư? Chẳng lẽ họ là đội bảo vệ của nơi đây? Raidou nghĩ vậy.
“Cậu biết đấy, gần đây có một số kẻ buôn bán nô lệ trái phép. Vì vậy, chúng tôi buộc phải kiểm tra. Phiền cậu hợp tác.”
“À… Vâng.” – Raidou chẳng th�� nào từ chối được, bởi hai người đàn ông đó mang theo kiếm. Cậu chắc chắn đó là những thanh kiếm thật sự, chứ không phải đồ chơi.
Raidou đưa cây nỏ cho họ kiểm tra, và cuối cùng là hầu bao. Hai người đàn ông ngỡ ngàng khi kiểm tra cậu và Ruijerd.
Họ đều thầm nghĩ rằng cả hai cậu là lũ nghèo rách mùng tơi.
“Anh Kane.” – Người lính khoảng 20 tuổi lên tiếng, nhưng thì thầm với người đàn ông kia.
Dù họ nói chuyện nhỏ tiếng, Raidou vẫn hóng hớt được vài từ: “Hay là… cởi hết quần áo… kiểm tra.”
“Hể?” – Raidou nghe được vài lời từ họ, nhưng có gì đó hơi sai sai.
“Chờ đã… Đừng bảo họ muốn lột sạch mình ra chỉ để kiểm tra ư?”
Raidou từ từ lùi lại. Khuôn mặt cậu đầy vẻ ngờ vực, mọi thứ đã thể hiện rõ.
Hai người lính tuần tra cũng đã phát hiện ra Raidou nghe hết mọi thứ.
Một trong số họ bước đến. Đó chính là người đàn ông khoảng 30 tuổi. Anh ta mỉm cười với cậu.
“Thành thật xin lỗi vì đã làm phiền hai cậu!”
Raidou rất hoang mang, nhưng người đàn ông đó chỉ muốn xin lỗi cậu mà thôi.
“Các cậu là người đến từ nơi khác nhỉ?”
Người đàn ông cũng đã nhận ra sự khác biệt giữa họ và Raidou cùng Ruijerd. Đó chính là màu tóc.
“Vâng, chúng tôi đến từ nơi khác.”
Raidou cũng đã trả lời. Người đàn ông gật đầu và bắt đầu giới thiệu.
“Tôi là Kane, còn chàng trai này là Fergal. Chúng tôi là binh lính tuần tra của Thị trấn Bù Nhìn. Nếu các cậu gặp rắc rối, thì hãy đến tìm chúng tôi.”
Họ bước sang một bên, nhường đường cho Raidou và Ruijerd.
“Chào mừng đến với Thị trấn Bù Nhìn, hỡi những người xa lạ đáng quý.”
Hành động của họ khiến Raidou cảm thấy hơi hoang mang. Nhưng cậu cũng đã bước đi, không quên kéo theo Ruijerd.
“Anh để họ đi thật sao, Kane?”
“Fergal, thằng nhóc này. Đừng có gợi ý những hành động thô tục như vậy! Cậu có thể sẽ trở thành một vết nhơ với những hiệp sĩ. Hiểu chưa?”
“Vâng… Vâng… Thưa ngài hiệp sĩ Kane.”
Cứ thế, hai người lính tuần tra bước đi, rời khỏi đó. Vậy là, họ lại tiếp tục công việc của mình… Đó chính là bảo vệ Thị trấn Bù Nhìn.
***
Về phần Raidou và Ruijerd, khi bước qua cây cầu, cảnh tượng trước mắt không thể nào diễn tả thành lời.
“Nơi đây… Đông người hơn mình tưởng.”
Raidou bất ngờ, khi xung quanh cậu có rất nhiều người. Nơi này đông đúc hơn cậu tưởng tượng nhiều.
Nhà cửa căn nào cũng to, nhưng đa phần chúng đều được xây dựng từ gỗ hoặc những khối đá. Vách tường thì có một vài chỗ là đất sét trộn với rơm.
Nơi đây thật tuyệt vời. Đường xá được lát đá, nhưng có một vài chỗ chỉ là con đường mòn bình thường, ví dụ như con hẻm mà Raidou đang ngắm nghía.
“Có người ở trong đó ư?” – Raidou nhìn thấy một số người ở trong con hẻm đó.
Nhưng cậu đã không tiến vào bên trong.
“Đi thôi, Ruijerd.” – Raidou kéo theo Ruijerd và tiếp tục bước đi. Cậu cần phải tìm Công hội thật nhanh để đăng ký làm Mạo hiểm giả.
“Chắc hẳn Công hội nằm đâu đây thôi.”
Raidou đã nghĩ rằng Công hội nằm tại một nơi đông người, bởi vì Mạo hiểm giả thường sẽ ra vào nơi đó… Một suy nghĩ ngây thơ, để rồi cả hai đều lạc đường.
“Mời vào… Mời vào, hoa quả tươi đây!!”
“Thịt bò và thịt gà, chỉ với 10 Xu Bạc!?”
“Vải tự thêu và d���t đảm bảo chất lượng, chỉ với 16 Xu Bạc!?”
Dường như… Raidou và Ruijerd đã đi lạc thật rồi.
Đây chắc hẳn là khu chợ. Những quầy hàng đều được bày bán ở bên ngoài nhà.
Nơi thì bán trái cây, chỗ thì bán thịt gia súc. Lụa và vải cũng được bày bán ở bên ngoài, dù chúng rất quý giá.
Khi băng qua khu chợ, Raidou đã nhìn thấy một số người bán những món đồ kỳ lạ, ví dụ như vũ khí và trang sức.
Raidou hơi bối rối. Nơi đây thật sự quá xa lạ đối với cậu. Dù trông rất giống những lễ hội cậu từng đi, nhưng tại sao họ lại bán vũ khí cơ chứ?
“Này hai chàng trai trẻ!!”
Một người buôn bán đã gọi Raidou và Ruijerd. Quầy hàng của người đó bày bán rất nhiều loại vải. Dường như hai cậu đã lọt vào mắt xanh của người đó.
“Quần áo hai cậu trông không ổn lắm. Cũng đã sắp đến lễ hội rồi, tại sao không nhân dịp này mua vài chiếc áo nhỉ!?”
“Hể?” – Raidou bắt đầu cảm thấy hoang mang. Người buôn bán đột ngột đem ra một vài bộ quần áo không rách rưới.
“Thấy sao? Một bộ chỉ có giá 14 Xu Bạc mà thôi. Nếu các cậu muốn, tôi sẽ giảm xuống còn 8 Xu Bạc…”
Người buôn bán rõ ràng là đang mời gọi hai cậu. Những bộ quần áo đó cũng giống hệt như của các cậu, nhưng chúng không rách rưới và chắc hẳn sẽ không ngứa ngáy như đồ hai cậu đang mặc.
Nhưng mà, đến tận 8 Xu Bạc lận ư? Số tiền đó cũng quá lớn rồi, làm sao mà Raidou mua nổi cơ chứ.
“Hai cậu thấy thế nào, có muốn mu…”
Raidou đã không trả lời người buôn bán đó. Cậu lập tức kéo theo Ruijerd và rời đi.
“Ê này… Hai cậu khoan đi đã…”
Giọng nói của người buôn bán cứ thế mà xa dần. Raidou đã rời khỏi khu chợ cùng với Ruijerd. Nhưng bây giờ, biết đi đâu đây?
“Haiz… Giờ biết đi đâu để tìm Công hội đây.”
Raidou thở dài. Cậu vừa bước đi vừa kéo theo Ruijerd. Giữa một thị trấn rộng lớn, cậu biết đi đâu để tìm kiếm Công hội đây.
“…” – Cứ bước đi bước lại cũng chẳng được gì. Raidou đã tìm kiếm một chỗ nghỉ ngơi cho mình và Ruijerd. Cả hai ngồi xuống một bên đường.
“Nơi đây rộng lớn thật. Làm sao để tìm kiếm Công hội đây? Hay là… thử hỏi một người qua đường nhỉ?”
Raidou ngước nhìn những người đang bước đi trên đường. Ai ai cũng đều bận rộn cả.
Dường như những người ở đây đang chuẩn bị cho Lễ hội Bù Nhìn của thị trấn này.
“…” – Raidou vẫn ngồi ở đó, cậu đang phân vân không biết có nên hỏi người qua đường.
Nhưng rồi, một giọng nói đã phát ra kế bên cậu. Nó đã phá vỡ sự phân vân đó của Raidou.
“Này… Này, hai người đến từ nơi khác sao?”
Giọng nói đó là của một cậu bé. Quần áo của cậu bé rách rưới y hệt như Raidou.
Mái tóc cậu bé trông rất ngắn, và nó có màu nâu. Khuôn mặt thì lấm lem một chút bùn đất. Dường như cậu bé này còn nghèo hơn cả Raidou và Ruijerd nữa.
“Ừm… Bọn anh đến từ nơi khác.”
Raidou đã trả lời. Thấy vậy, cậu bé đã bước đến và xòe lòng bàn tay ra.
“Hai người bị lạc đường, có đúng không? Đưa cho tôi 1 Xu Đồng đi… Tôi sẽ dẫn hai người đến nơi muốn đến trong thị trấn này.”
Cậu bé mỉm cười và nhìn hai cậu. Dường như đây là cách kiếm tiền duy nhất của đứa trẻ này: dẫn đường cho người đi lạc.
Raidou cũng không còn cách nào khác. Cậu liền đứng dậy cùng với Ruijerd.
“Dẫn đến Công hội Mạo hiểm giả.”
Từ hầu bao, Raidou đã lấy ra 1 Xu Đồng và đưa cho cậu bé.
“Công hội Mạo hiểm giả sao? Cứ để đó cho tôi.”
Cậu bé bước đi, theo sau là Raidou và Ruijerd. Cứ như vậy là được dẫn đường rồi ư, Raidou đã nghĩ thế.
“Mong là cậu bé dẫn đúng đường.”
Raidou cảm thấy hơi bất an, bởi vì cậu vừa mới được dẫn qua một con hẻm nhỏ.
Những con hẻm ở Thị trấn Bù Nhìn này hơi tối tăm và đáng sợ. Ai mà biết được sẽ có thứ gì ở bên trong đó chứ? Côn đồ ư, hay là những tên ăn mày chăng?
“Ahahaha!!… Hai người muốn trở thành Mạo hiểm giả sao? Nhìn bộ dạng đó, tôi cứ nghĩ là ăn mày không đấy!?”
Khi đang dẫn đường, cậu bé đã bật cười khúc khích. Bộ dạng của hai người Raidou và Ruijerd đúng thật rất giống với những kẻ ăn mày ở nơi đây.
Raidou cũng chẳng mấy để tâm đến chuyện đó. Cậu cứ thế mà bước đi, theo sau cậu bé.
Và rồi… Một lúc sau, khi băng qua một con hẻm nhỏ khác, cậu bé kia đã dừng lại.
“Kia rồi!! Chỉ cần đi lên trên kia là sẽ nhìn thấy Công hội ngay!!”
Trước mắt của Raidou là bậc thềm rộng lớn nằm tại một con phố nhỏ.
Bậc thềm được làm từ những khối đá lớn, và chỉ cần bước lên khoảng chừng năm cái là sẽ đến nơi. Liệu rằng ở trên đó có thật sự là Công hội?
“Thế nhé… Tạm biệt hai người.”
“Hể? Này chờ đã.” – Cậu bé đã lập tức rời đi, mặc cho Raidou đang thắc mắc về Công hội.
“Cứ thế mà rời đi ư?” – Raidou ngỡ ngàng trước hành động nhanh nhẹn của cậu bé dẫn đường. Nhưng rồi, cậu cũng đành chịu mà thôi.
“Đi thôi, Ruijerd.”
“Grah!?”
Raidou cùng với Ruijerd bước đi lên bậc thềm của khu phố này. Một số người đã để ý đến hai cậu. Họ đều nhìn cả hai bằng ánh mắt khinh thường và thương hại.
Chắc hẳn là tại bộ quần áo do Califa tặng cho. Nhưng cũng đành chịu thôi, bởi vì cả hai cậu chỉ có duy nhất một bộ đồ đó.
“Chắc hẳn là ở đây.” – Khi bước lên bậc thềm của khu phố, hai cậu đã dừng lại.
Trước mắt là một ngôi nhà to lớn đến mức không tưởng. Nó được xây dựng nên từ một loại gỗ chắc chắn, và vách tường thì được làm từ đất sét trộn với rơm. Khác với những ngôi nhà xung quanh, nó còn có cả tầng lầu ở phía trên… Cửa chính trông khá to lớn, ngang ngửa với cái từ chuồng ngựa của Martin.
Khi bước đến gần, Raidou đã nhìn thấy một lá cờ khá to được cắm ngay trên cửa chính. Lá cờ hình chữ nhật, có họa tiết kẻ sọc ở bốn bên góc cạnh. Nó chỉ là khung nền, để làm nổi bật lên hình chiếc khiên và thanh kiếm ở giữa lá cờ.
Thật không thể tưởng tượng được, nơi đây chắc hẳn là Công hội. Bởi vì ngôi nhà này khác biệt hoàn toàn với những cái khác.
Nó nổi bật hơn tất cả mọi thứ ở Thị trấn Bù Nhìn này.
“Chắc hẳn đây là Công hội rồi, nhưng mà… Tại sao lại đóng cửa thế này?”
Raidou đang khá hoang mang. Trước mắt cậu đúng thật là Công hội.
Nhưng mà… nó hiện đang đóng cửa, và chẳng náo nhiệt như lời kể của Martin và Louis. Hay là, cả hai cậu đã nhầm lẫn rồi chăng?
“Không thể nào, chắc hẳn có người ở bên trong đó.”
Raidou không tin rằng đứa trẻ kia lại lừa gạt mình. Cậu bước đến trước cánh cửa của ngôi nhà to lớn đó.
“Được rồi, chỉ cần gõ nhẹ. Chắc chắn sẽ có người nghe thấy thôi.”
Raidou đã quyết định gõ cửa. Nhưng khi cậu đụng vào nó, cánh cửa đã lập tức hé ra một chút. Dường như, nó không bị khóa lại.
“Hể? Họ không khóa cửa lại ư!?”
Raidou đã ngơ ngác một lúc. Nhưng cậu đã bình tĩnh lại ngay sau đó.
“Chắc hẳn có người ở bên trong nhỉ.”
Raidou đã nghĩ rằng sẽ có người ở bên trong. Cậu lập tức mở cánh cửa chính ra.
Bên trong ngôi nhà là một nơi khá rộng lớn.
Xung quanh là bàn ghế, được sắp xếp ngay ngắn theo hàng. Thẳng đến phía trước là một quầy lễ tân, và chúng đều được làm từ gỗ.
“Tuyệt… Tuyệt thật.”
Khi bước vào bên trong, Raidou có thể thấy rõ từ xa là một cầu thang lớn được dẫn lên trên tầng. Và nó cũng được xây dựng từ gỗ.
“Nơi này rộng lớn thật…”
Tuy rộng lớn là thế… nhưng mà xung quanh chẳng có bóng dáng một ai cả.
Nơi này vắng vẻ một cách lạ thường.
Dường như… Raidou đã nhầm lẫn rồi chăng? Nơi này rất có thể không phải là Công hội Mạo hiểm giả.
“He… He… He!?”
Một tiếng cười kỳ lạ đột nhiên phát ra ở xung quanh.
“…” – Raidou đã bắt đầu cảm thấy hoang mang, tiếng cười đó rốt cuộc là gì chứ?
“He!!… Heh!!…”
Lại nữa sao… Tiếng cười đó lại phát ra thêm một lần nữa. Nhưng mà lần này, nó lớn hơn nhiều so với lần trước.
“Âm thanh đó, là từ hướng đó ư?”
Raidou đã phát hiện ra. Tiếng cười đó vang lên từ phía quầy lễ tân.
“…” – Tuy có chút sợ hãi, nhưng Raidou vẫn bước đến đó.
Những tờ giấy trắng nằm rải rác khắp nơi trên quầy lễ tân. Bút lông chim thì văng xuống mặt đất, mực thì lấm lem khắp nơi.
“Bừa bộn quá.” – Raidou cũng phải thốt lên những lời chê bai. Quầy lễ tân mà còn hơn cái chuồng ngựa của Martin nữa chứ.
Chê bai là thế… nhưng khi bước đến gần hơn, cậu đã phải chết lặng đi.
Bên trong quầy lễ tân là một người phụ nữ xinh đẹp. Cô ấy có một làn da sáng, và thân hình thì rất mảnh mai, đường cong không thể chê được. Trông cô ấy còn khá trẻ, ước chừng khoảng 20 tuổi.
Người phụ nữ đó sở hữu một mái tóc dài màu nâu đậm. Nó đã được cột lại thành đuôi ngựa. Trông khá giống Califa, nhưng trưởng thành hơn nhiều.
“He… Heh…”
“…” – Mặc cho vẻ ngoài xinh đẹp đến đâu, nhưng cái dáng ngủ kia đã khiến cho cô ấy mất đi hết tất cả.
Dáng ngủ trông khá quẹo, nước bọt thì đang từ từ nhiễu xuống. Lại còn ngủ mơ nữa chứ.
“Đây… là Công hội ư?” – Raidou dường như đã mất hết hy vọng. Cậu cứ nghĩ Công hội là một nơi rất tuyệt vời, nhưng có vẻ không phải rồi.
“GRAHH!!!” – Tiếng kêu của Ruijerd đột ngột vang lên, lớn đến mức khiến Raidou cũng phải chú ý.
“Ruijerd!!! Cậu làm cái gì thế!!!?”
Khi ngước nhìn Ruijerd, Raidou đã hoảng hốt.
Bởi vì… Ruijerd hiện đang bị treo ngược trên cầu thang. Chân của cậu ta thì đang mắc kẹt ở lan can cầu thang, nó cũng được làm từ gỗ.
“Thế quái nào mà cậu lại bị mắc kẹt như thế chứ?”
Raidou đã lập tức chạy đến, với vẻ mặt khó hiểu và lo lắng. Rốt cuộc thì Ruijerd có thật sự bị mắc kẹt không?
Tất nhiên là không rồi.
Ruijerd chỉ là nghịch ngợm một chút thôi, cậu ta đang tìm hiểu mọi thứ đó mà.
“Gra!?” – Nhưng… sự nghịch ngợm đó chẳng thể nào kéo dài được nữa.
Ruijerd đã trượt chân. Cậu ta không còn chỗ bám víu nữa rồi, có nghĩa là sắp sửa rơi xuống.
“Hể?”
“GRAHHH!?” – Ruijerd lập tức rơi xuống, chính xác là Raidou.
“Này… Chờ đã!!”
“…!!!BỤP!!!…” – Cả hai chạm vào nhau, tạo ra tiếng động lớn.
“Chết thật. Cậu nặng quá đấy!?”
Raidou bị Ruijerd đè bẹp không thương tiếc.
Cả hai cứ thế nằm bất động tại chỗ. Cơn đau khi bị Ruijerd rơi trúng còn đáng sợ hơn cả con Griffin ngày trước.
“Này… Hai cậu ổn không?”
Một giọng nói dễ chịu đã phát ra. Nó đến từ phía quầy lễ tân.
Dường như… tiếng ồn từ hai cậu đã khiến người phụ nữ kia thức giấc.
Cô ấy hiện đang đứng nhìn hai cậu từ phía quầy lễ tân. Khuôn mặt vẫn còn hơi ngơ ngác, như thể chưa tỉnh táo hẳn sau giấc ngủ vừa rồi, và cô ấy trông khá khó chịu với Raidou và Ruijerd.
“Cô ấy thức dậy rồi ư?” – Raidou ngước nhìn đến quầy lễ tân. Khuôn mặt của cậu có đôi chút lo sợ, bởi vì chính cậu và Ruijerd đã phá hỏng giấc ngủ của cô ấy.
“Tránh ra nào, Ruijerd!?”
“Gra~.” – Raidou đẩy mạnh Ruijerd ra. Cậu từ từ đứng dậy, toàn thân đau nhức.
“Đau chết đi được.” – Raidou ôm lấy vai mình, đó chính là phần bị thương nặng nhất, bởi vì chính nó đã chịu lực cực mạnh từ cơ thể của Ruijerd.
“Thành thật, xin lỗi, chuyện này, hiểu lầm.”
Raidou bước đến quầy lễ tân. Cậu đã cố gắng giao tiếp bằng ngôn ngữ của lục địa này.
“Không sao… Chuyện này cũng thường xuyên xảy ra thôi.”
Người phụ nữ đã đáp lại bằng một giọng nói dễ chịu. Cô ấy cũng chẳng trách móc hay giận dữ. Dường như ‘tiếng ồn’ là một phần quen thuộc đối với nơi đây rồi.
“Thường xuyên xảy ra ư?” – Raidou đã ngỡ ngàng khi cô ấy bảo như thế. Cậu cũng lo sợ rằng người phụ nữ này đã thật sự tức giận.
“Vậy, các cậu đến đây để làm gì!?”
Người phụ nữ đã lên tiếng hỏi về hai cậu.
Raidou cũng đã trả lời rằng: “Cho hỏi, đây có phải là Công hội Mạo hiểm giả không?”
Những lời lẽ ngắn gọn đó cũng đủ để người phụ nữ nhận ra Raidou là người đến từ nơi khác.
“Vâng… Nơi đây là Công hội Mạo hiểm giả, thuộc quyền quản lý của Ngài Tử tước. Nếu cậu có thắc mắc gì, cứ việc nói.”
Người phụ nữ nhẹ nhàng đáp lại Raidou. Dường như đó đã trở thành thói quen của cô ấy, bởi vì những lời lẽ đó chẳng sai sót gì cả.
“Vâng… Chúng tôi đến đây, đăng ký Mạo hiểm giả?”
“…” – Người phụ nữ chợt im lặng. Cô ấy nhìn chằm chằm vào Raidou một cách rất kỳ lạ.
“Cô ổn không?” – Raidou cũng đã bắt đầu lo lắng. Người phụ nữ này rốt cuộc bị làm sao thế? Chẳng lẽ cậu đã nói sai gì ư?
“Cho tôi, xin l…”
“Ha… Hahahaha!” – Người phụ nữ đột nhiên cười phá lên, mặc cho Raidou đang định xin lỗi. Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra thế này?
“Xin lỗi nhé… Chỉ là chuyện này có hơi kỳ lạ chút.”
Người phụ nữ bắt đầu giữ bình tĩnh lại. Cô ấy đã cười rất nhiều dù Raidou chẳng hiểu chuyện gì.
Và rồi… Người phụ nữ đã bắt đầu giải thích rằng: “Thường thì rất ít người đến đây để đăng ký, nói chi là người từ nơi xa đến.”
Vậy là đã rõ lý do người đàn ông lái xe ngựa bảo các cậu kỳ quặc.
“Xin lỗi vì đã cười cợt hai người nhé. Tên của tôi là Lilia. Tôi là một lễ tân ở Công hội này, rất vui được gặp hai cậu.”
Dường như… sự khó chịu đã tan biến, người phụ nữ đang mỉm cười với Raidou.
Cô ấy đã trở nên vui vẻ hơn, khuôn mặt cũng đã tỉnh táo trở lại.
“Nếu hai cậu muốn đăng ký làm Mạo hiểm giả, thì hãy chờ đợi một chút. Sẽ nhanh thôi.”
Người phụ nữ đã bảo hai cậu chờ đợi. Trong khi đó, cô ấy đang lục lọi đống giấy tờ trên quầy.
Mọi thứ trông khá lộn xộn, nhưng cô ấy bảo: “Chờ tôi một chút. Nó chắc hẳn ở đâu đây thôi.”
Người phụ nữ đang tìm kiếm một thứ gì đó.
“Đây rồi.” – Và rồi… Cô ấy cũng đã tìm ra được nó, đó là một tờ giấy có những dòng chữ ở bên trên.
Cô ấy đẩy những tờ giấy khác xuống đất, rồi lấy ra hũ mực. Nhưng cây bút lông chim thì lại chẳng thấy đâu.
“Ơ kìa? Nó đâu rồi.”
Người phụ nữ cố gắng tìm kiếm xung quanh mình. Để rồi Raidou phải lấy hộ cô, bởi vì cây bút lông chim đó hiện đang ở dưới chân cậu.
“Cô tìm kiếm thứ này?”
Raidou đã đưa nó cho người phụ nữ. Cô ấy lập tức bất ngờ và cảm ơn cậu.
“Là nó!? Cảm ơn cậu nhé.”
Người phụ nữ cầm lấy cây bút lông chim. Cô ấy nhúng đầu của nó vào hũ mực, và rồi bắt đầu viết lên tờ giấy kia.
“Được rồi… Xin cậu hãy điền thông tin của mình vào đây!?”
Người phụ nữ đưa cho Raidou cây bút lông chim. Cậu đã bắt đầu lo lắng, bởi vì ngôn ngữ ở lục địa này khá là khó để viết ra.
“Không cần phải gấp gáp đâu, cậu cứ từ từ mà điền nhé.”
Người phụ nữ đã biết được Raidou đang lo lắng. Cô ấy động viên cậu, và rồi dọn dẹp giấy tờ ở xung quanh.
Raidou cũng đã bình tĩnh lại. Cậu bắt đầu điền thông tin của mình.
{Tên: Raidou.}
Raidou chỉ ghi mỗi tên của mình. Còn về họ, thì cậu chẳng muốn ghi ra một chút nào cả.
{Tuổi tác: 18.}
{Xuất thân: …}
Raidou chết lặng trước từ xuất thân. Cậu đang rất phân vân, không biết nên điền vào cái gì… Nhật Bản ư, hay là Nông trại Martin hoặc Ngôi làng của Califa?
“Tôi có cần điền vào đây?”
Raidou đã hỏi Lilia. Cô ấy đã lập tức trả lời rằng: “Ý của cậu là xuất thân sao? Hm… Chắc là không cần thiết đâu, nếu muốn, cậu cứ bỏ qua nó đi.”
Người phụ nữ đã nói thế. Raidou cũng chẳng cần phải điền vào đó nữa.
Cậu lại tiếp tục điền thông tin, cho đến khi gặp một dòng chữ khá kỳ lạ.
{Ưu điểm: …}
Raidou ngơ ngác nhìn nó. Cậu hơi khó hiểu, vì vậy đã hỏi Lilia rằng: “Cho hỏi, dòng chữ này là?”
Người phụ nữ lập tức nhìn vào tờ giấy của Raidou. Cô ấy trả lời rằng: “Cậu không cần thiết phải điền vào, nếu là người Du mục.”
“Hể?” – Người du mục sao? Thế thì Raidou bắt buộc phải điền vào rồi còn gì.
“…” – Raidou lại phân vân giữa những lựa chọn của mình. Nhưng rồi cậu đã chẳng bận tâm, và điền rằng:
{Ưu điểm: Có thể làm mọi thứ.}
Lilia ngơ ngác nhìn những gì mà Raidou ghi vào. Đây là lần đầu tiên cô ấy thấy một người điền như thế… Có thể làm mọi thứ ư?
“Cái… Cái này là?” – Cô ấy nhìn vào tờ giấy một cách khó hiểu. Raidou cũng đã lập tức giải thích cho cô ấy.
“Tôi không biết mình giỏi thứ gì, nên là…”
Lilia cũng bắt đầu phân vân giống Raidou. Nhưng cô ấy cũng chẳng thể làm gì được.
“Nếu cậu đã quyết định như thế, vậy thì tôi không thể cản lại được rồi.”
Cô ấy mỉm cười mà nói. Thật sự thì, cả cuộc đời cô chưa thấy ai điền thông tin như Raidou. Thật kỳ lạ.
“Tôi có thể đăng ký giúp cậu ta?”
Raidou đột nhiên lên tiếng. Cậu vừa nói vừa chĩa tay đến phía của Ruijerd.
“Vâng… Tất nhiên là được rồi.”
Lilia lại mang ra thêm một tờ giấy trắng, trên đó vẫn là những dòng chữ khi nãy.
“Cậu điền giúp bạn mình ư?” – Raidou đã cầm bút lông chim lên. Lilia đã liền ngơ ngác và hỏi cậu về hành động đó.
“Vâng… Cậu ta có chút vấn đề.”
“Thế ư?” – Những lời đó của Raidou khiến Lilia cảm thấy thương hại Ruijerd.
Và rồi… Cô ấy đã không còn nghi ngờ gì nữa, Raidou cứ thế mà tiếp tục điền thông tin vào tờ giấy đó.
“Để xem nào. Tên Ruijerd, 16 tuổi, ưu điểm là săn bắt?”
Khi đọc tờ giấy đăng ký của hai người, Lilia đã có chút phân vân. Cô ấy bắt đầu nghi ngờ, liệu bọn họ có thật sự đến đây để đăng ký làm Mạo hiểm giả.
“2 Xu bạc đây!?” – Nhưng rồi… sự nghi ngờ đó đã bị dập tắt bởi Raidou.
“…” – Lilia chợt im lặng. Cô ấy đã rất bất ngờ khi Raidou đặt 2 Xu Bạc lên quầy lễ tân.
Sự nghi ngờ cũng đã không còn nữa.
“Có vẻ như cậu đã tìm hiểu rất kỹ nhỉ?”
Người phụ nữ tên Lilia lên tiếng nói. Cô ấy đã mỉm cười, bởi vì Raidou đã đưa ra 2 Xu Bạc. Đồng nghĩa với việc cậu đã tìm hiểu trước về Công hội và Mạo hiểm giả.
“Được rồi… Tôi sẽ gửi đơn đăng ký này cho Chủ hội. Mong các cậu hãy chờ đợi.”
Lilia đã bảo phải chờ đợi, nhưng tới khi nào mới xong chứ? Không lẽ, cứ thế mà rời đi hay sao?
“Đúng rồi… Trước mắt, tôi sẽ giải thích về những thứ cần biết ở đây.”
Lilia chĩa tay đến nơi gần đó. Cô ấy bảo rằng: “Đằng kia là bảng thông tin nhiệm vụ. Các cậu có thể nhận nhiệm vụ tại đó. Nhưng trước khi đi làm nhiệm vụ, các cậu phải nộp nó cho lễ tân để xác nhận thông tin. Việc đó là bắt buộc, nên hãy tuân thủ quy định ạ.”
Lilia nói rất nhiều, giải thích cho Raidou về đủ thứ đến mức không để cậu nói một lời nào.
“Tiếp theo, chính là cấp bậc của Mạo hiểm giả. Chuyện này… là cực kỳ quan trọng, nên hãy nghe thật kỹ ạ. Bởi vì chúng là điều cần thiết để nhận nhiệm vụ.”
Lilia bắt đầu giải thích về cấp bậc của Mạo hiểm giả.
“Đầu tiên, chính là Rank F, cấp bậc dành cho người mới vào. Tiếp theo là Rank E, dành cho những tập sự lâu dài, khoảng vài tuần. Hai cấp bậc trên đều dành cho người mới vào. Nhiệm vụ cũng không nguy hiểm đến tính mạng người nhận.”
Cô ấy đã giải thích về cấp bậc sơ cấp cho Raidou biết đến. Tiếp theo, chắc hẳn là cấp bậc trung cấp.
“Những cấp bậc sau đây… đều sẽ có nhiệm vụ nguy hiểm ở mức độ bình thường. Bắt đầu từ Rank D, dành cho dân nghiệp dư. Tiếp theo là Rank C.”
Cô ấy bắt đầu trở nên nghiêm túc hơn. Cấp bậc cuối cùng, chắc chắn sẽ rất nguy hiểm đến tính mạng người nhận.
Như vậy… cấp bậc trung cấp đã kết thúc, vỏn vẹn chỉ có hai Rank.
“Tiếp theo… chính là cấp bậc mà mọi người hằng ao ước được chạm vào. Đó chính là Rank B và Rank A, đại diện cho những chuyên gia và bậc thầy. Nhiệm vụ ở hai cấp bậc này là cực kỳ nguy hiểm. Bởi vì… cần đến một tổ đội gồm 10 người mới có thể hoàn thành được chúng!?”
Dường như Lilia đã giải thích hết tất cả mọi thứ về Mạo hiểm giả, nhưng thật kỳ lạ.
Theo Raidou được biết thì từ "A" rồi lên "S".
Nhưng ở đây thì lại không có Rank S. Tại sao lại vậy chứ?
“Vậy, còn Rank S thì sao?”
Raidou đã hỏi cô ấy. Cậu đang nghi ngờ Rank A không phải là cấp bậc cao nhất của Mạo hiểm giả.
“Rank S? Cậu đang nói cái gì thế, rõ ràng Rank A là cao nhất rồi kia mà.”
Lilia đã trả lời Raidou. Rank S hoàn toàn không tồn tại ở nơi đây.
“Chờ đã!? Hình như tôi đã nghe qua cấp bậc đó rồi. Nhưng, nó chỉ là một câu chuyện truyền miệng mà thôi… chứ thật ra chẳng có Rank S nào cả.”
Rank S… Chỉ có tồn tại trong những câu chuyện truyền miệng thôi sao?
“Cậu ổn chứ?”
Raidou vẫn còn đang suy nghĩ về một số chuyện. Lilia tỏ ra lo lắng cho cậu.
“Không, tôi không sao. Mọi thứ đều ổn.”
***
Bản dịch này được phát hành độc quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.