Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 18: Nhiệm vụ đầu tiên, và người cháu đến từ phương xa.

Arc 1: Sự khởi đầu

"Các cậu muốn nhận nhiệm vụ ngay bây giờ sao?"

"Vâng." Raidou đang đứng trước Bảng Nhiệm Vụ, nơi treo vô số tờ giấy ghi đủ loại công việc. Đó chắc hẳn là những "nhiệm vụ" được giao.

"Ha... Nhiều thật đấy." Raidou ngước nhìn những tờ nhiệm vụ được ghim đầy trên bảng.

Từ nhiệm vụ hỗ trợ người dân, săn bắt thú vật, cho đến việc giết Quái vật.

Tất cả các nhiệm vụ đều được chia cấp bậc rõ ràng, từ 'Sơ cấp' đến 'Trung cấp'.

Nhưng tuyệt nhiên không có nhiệm vụ cấp cao nào, dù chỉ là một tờ giấy nhỏ mang cấp B hay A.

Thật kỳ lạ. Hiển nhiên, Raidou sẽ hỏi Lilia về chuyện này.

"Lilia!?"

"Các cậu có chuyện gì thắc mắc sao?"

Lilia lập tức đáp lời, đó là bổn phận của một 'Lễ tân' tại Công hội.

"Tại sao lại không có nhiệm vụ cấp B và A?"

Raidou tò mò hỏi Lilia. Cô không để cậu chờ đợi mà lập tức đáp: "Vâng, về chuyện đó, chúng tôi không thể để những nhiệm vụ nguy hiểm ở đây được."

Tất nhiên rồi, nhiệm vụ cấp cao thường đòi hỏi tính mạng của người nhận, chúng cực kỳ nguy hiểm. Nên việc cất chúng đi là điều bình thường.

"Thật ra, chúng tôi cất những nhiệm vụ đó ở một nơi khá đặc biệt."

"Đó chính là phòng của Chủ hội!?"

Raidou cứ tưởng họ sẽ cất giấu những nhiệm vụ cấp cao. Nhưng việc đặt chúng trong phòng Chủ hội cũng là một ý tưởng không tồi.

"Giờ mới để ý, những nhiệm vụ trên bảng toàn là cấp cao. Mình mới đăng ký chắc chỉ 'cấp F', thấp nhất luôn còn gì..."

Raidou cố gắng tìm kiếm những nhiệm vụ cấp F, và cậu chỉ tìm thấy một vài cái.

{Nhiệm vụ cấp F: Dọn dẹp chuồng ngựa +15 Xu Đồng Aurora.}

{Nhiệm vụ cấp F: Giao dụng cụ đến Nông trại +7 Xu Đồng.}

Chỉ có vỏn vẹn hai tờ nhiệm vụ cấp F.

Thế mà Raidou đã nghĩ sẽ nhiều lắm chứ.

Nhưng mà, thất vọng này lại nối tiếp thất vọng khác.

Bởi vì hai nhiệm vụ đó chắc chắn là của ông Martin.

"Hết hy vọng rồi. Cái nào cũng như cái nào, đều liên quan đến Nông trại và chuồng ngựa."

Chết tiệt... Raidou bất lực nghĩ, phải vất vả lắm cậu mới thoát khỏi cái chuồng ngựa.

Thế mà giờ đây, cậu lại gặp phải những nhiệm vụ dẫn đến nông trại của Martin, thật chẳng khác gì nhau.

"Haiz." Raidou thở dài, đoạn cầm lấy tờ nhiệm vụ "Dọn dẹp chuồng ngựa".

Đến nước này, Raidou đành phải nhận nó.

Bởi vì hiện tại, hầu bao của cậu chỉ còn vỏn vẹn ba Xu Đồng. Nghèo đến mức không tưởng là đây sao?

"Các cậu đã chọn được nhiệm vụ của mình rồi sao?"

"Vâng." Khi bước đến quầy lễ tân, Lilia mỉm cười hỏi hai cậu. Nhưng Raidou chỉ đáp cụt lủn một tiếng "Vâng".

Cô ấy rất khó hiểu, cho đến khi đọc tờ nhiệm vụ: Dọn dẹp chuồng ngựa.

Một nhiệm vụ cấp sơ.

"Dọn dẹp chuồng ngựa sao, một nhiệm vụ không tồi đâu!?"

Lilia mỉm cười, trên tay cô vẫn cầm tờ nhiệm vụ. "Không tồi" ��, thật kỳ lạ có phải không?

Một công việc vừa hôi thối vừa cực nhọc, mà lại không tồi ư? Chắc hẳn cô ấy chỉ đang muốn an ủi Raidou mà thôi.

"Nhiệm vụ này chẳng có ai nhận cả."

"Đã đến 22 ngày rồi, kể từ khi nó được gửi đến đây."

Dường như những lời vừa rồi không phải là an ủi, mà đều là sự thật.

Nhiệm vụ của ông Martin chẳng có ai bận tâm đến, mặc dù số tiền không ít.

Nhưng thời gian dọn dẹp chuồng ngựa chắc hẳn sẽ rất lâu. Tiêu tốn một ngày chỉ vì 15 Xu Đồng thôi sao, thật nực cười.

"Cậu chắc chắn sẽ nhận nó chứ?"

Lilia hỏi lại cho chắc. Cô còn nói thêm: "Ngày mai sẽ có nhiều nhiệm vụ hơn. Khi đó, cậu có thể nhận những nhiệm vụ khác chẳng hạn."

Lilia không chắc chắn lắm, bởi vì nhiệm vụ này chẳng mấy ai muốn nhận.

"Nhận! Tôi sẽ nhận nó."

Raidou từ từ đáp. Tuy cậu ghét dọn dẹp chuồng ngựa, nhưng Martin cũng là ân nhân của cậu. Không đời nào cậu lại từ bỏ nhiệm vụ này.

"Thế thì tốt quá rồi. Xin các cậu hãy đợi một chút, tôi sẽ xác nhận nhiệm vụ này ngay."

Lilia rất mừng, cô lấy cây bút lông chim đặt cạnh hũ mực.

Cứ thế, nhiệm vụ được lễ tân Lilia xác nhận. Cô điền những thông tin cần thiết vào tờ giấy nhiệm vụ.

Nhưng rồi Raidou phân vân một chuyện: nếu cả hai nhiệm vụ cấp F đều dẫn đến nông trại, vậy tại sao không làm chúng cùng lúc nhỉ?

"Cô Lilia!?"

"Vâng... Có chuyện gì sao?" Lilia tỏ vẻ thắc mắc nhìn Raidou.

"Liệu tôi có thể nhận nhiệm vụ kia!?"

Raidou lập tức hỏi. Những lời đó khiến Lilia chết lặng một chút.

"Về chuyện đó, là không thể."

Và rồi cô đáp lại Raidou bằng một giọng điệu đáng tiếc.

Việc nhận hai nhiệm vụ cùng lúc chẳng khác nào phá luật của Công hội.

"Luật thứ bảy của Công hội nghiêm cấm chọn hai nhiệm vụ cùng lúc. Thành thật xin lỗi cậu nhé."

Rõ ràng là vi phạm luật, nhưng Raidou vẫn cố gắng lách: "Không phải cho tôi... mà là Ruijerd!?"

Raidou dùng tay chỉ vào Ruijerd ở phía sau. Cậu ta cũng đăng ký mà nhỉ?

"..." Lilia ngỡ ngàng một lúc, rồi giữ bình tĩnh nói: "Xin lỗi nhé."

"Hai người các cậu đi chung với nhau nhỉ?"

"Nếu vậy thì cũng được tính là một tổ đội rồi. Nên việc nhận hai nhiệm vụ là điều không thể."

"..." Raidou cũng câm nín, không ngờ mọi thứ lại khó khăn đến vậy. Nhưng cậu cũng đã có cách của riêng mình.

"Không đâu!? Tôi và cậu ta không phải đi chung."

Raidou thẳng thừng bác bỏ chuyện đi chung với Ruijerd. Cậu đang cố gắng lách luật, chỉ vì tiền... hoặc có thể là để giúp đỡ Martin.

"..." Lilia thật sự đã hết cách. Cô biết Raidou đang cố gắng lách luật.

Nhưng 'điều luật' là thứ không thể tùy ý phá bỏ được. Không thể.

"Không thể..." Lilia thốt lên, chợt nói ra những suy nghĩ của mình.

"Raidou, cậu đừng cố gắng lách luật nữa."

Lilia lên tiếng. Cô đã biết hết tất cả những việc Raidou đang làm.

"Cậu muốn nhận hai nhiệm vụ đó để tiện cho việc kiếm tiền nhỉ?"

Lilia nghi ngờ Raidou. Cô cho rằng cậu đang lách luật chỉ vì ham muốn tiền bạc.

Việc đó thật vô lý, chỉ có vài Xu Đồng thì ai cần đến chứ? Nhưng mà, quần áo của hai người các cậu đã thể hiện sự nghèo khó... Hoặc, chỉ có Lilia là nghĩ vậy.

"Vâng!? Một phần là vì tiền bạc."

Raidou trả lời, khuôn mặt không biến sắc, lời nói thẳng thắn.

Cậu chẳng nói dối gì cả. Lilia cũng hiểu được, vậy là cô đã đúng rồi chăng?

"Thế... phần còn lại là vì cái gì?"

Lilia rất phân vân. Cô khó khăn lắm mới thốt ra được những lời đó.

Nhưng những suy nghĩ nghi ngờ của cô đã bị xua tan bởi nụ cười của Raidou.

"Tất nhiên là vì Martin!?"

Những lời đó khá ngắn gọn, nhưng Lilia có thể hiểu được. Cậu hoàn toàn không nói dối.

Bởi vì cậu đã thốt ra tên của chủ nhân nông trại, cũng chính là người đã gửi yêu cầu hai nhiệm vụ kia.

"..." Lilia im lặng, dường như cô đang phân vân điều gì đó.

"Được rồi, các cậu có thể nhận nó."

"Và tôi cũng sẽ cho qua chuyện này..."

Lilia đã đồng ý cho Raidou lách luật. Một điều mà từ trước đến nay, không lễ tân nào dám làm.

Và rồi, cứ thế cả hai nhận được hai nhiệm vụ, chúng đều liên quan đến Martin – người quen của hai cậu.

Trong lúc chờ xác nhận thông tin nhiệm vụ, Lilia tiện thể nói với hai cậu: "Phải rồi, nếu hai cậu giết được quái vật, hãy mang bộ phận của chúng đến đây nhé. Công hội sẽ thu mua với giá hợp lý."

"Hể. À vâng." Raidou chẳng thể hiểu nổi, họ thu mua bộ phận quái vật để làm gì cơ chứ? Chúng quan trọng lắm sao?

Raidou nghĩ thầm, chắc hẳn họ sẽ không thu mua một con Slime đâu nhỉ, trông nó nhớt nháp đến thế mà.

"Nếu các cậu giết chết một con Goblin, thì hãy cắt tai của chúng và mang đến đây."

"Hể? Tai ư?" Raidou bất ngờ trước thông tin đó. Lilia bảo tai của Goblin... Là con mà Ruijerd từng mang về sao?

"Phải. Tai của chúng rất thích hợp để chế tạo độc dược, và cũng có thể làm lương thực phòng ngừa nữa đấy."

"..." Khuôn mặt Raidou tái nhợt đi một chút. Cậu sợ hãi hỏi: "Thế... thế còn Slime?"

Raidou hỏi về Slime. Lilia không ngần ngại trả lời: "Tất nhiên, chúng tôi cũng sẽ thu mua Slime!?"

"Bởi vì chất nhờn của chúng rất thích hợp cho việc rửa bát đĩa!!"

"Cậu biết đấy, chất nhờn của lũ Slime có thể tẩy rửa chất bẩn. Nhưng mà tôi không khuyến khích cậu dùng nó lên người đâu, sẽ rất nguy hiểm đấy!?"

"..." Raidou câm nín. Dường như c���u đã hết chuyện để nói rồi.

"Ai mà ngờ được chúng lại có công dụng như thế chứ."

Raidou suy nghĩ rất nhiều, rồi lại nhớ đến cảnh tượng con Goblin mà Ruijerd từng mang về, nó vẫn còn ám ảnh cậu.

"Mà các cậu may mắn thật đấy, đến Công hội ngay đúng ngày nghỉ."

"Nên thành ra chẳng có ai ở đây ngoài tôi cả!?"

Hóa ra là vậy. Công hội vắng vẻ như thế là vì hôm nay là ngày nghỉ, chẳng có ai cả. Đó cũng là lý do đường xá đông đúc và khu chợ náo nhiệt.

"Xong rồi, của các cậu đây!" Lilia đã hoàn thành công việc của mình. Hai tờ nhiệm vụ đã được xác nhận thông tin, với một vài dòng chữ ghi thêm: {Công hội mạo hiểm giả IV.}

"Cái gì đây? Là chữ số La Mã ư?"

Raidou ngơ ngác nhìn những dòng chữ kia. Cậu rất khó hiểu.

"Lilia... Li... Ủa, đâu rồi?" Raidou cố gắng hỏi Lilia, nhưng cô đã biến mất khỏi quầy lễ tân. Dường như Lilia đã rời đi rồi.

"Lilia!! Lilia!!! Cô đâu!?"

Raidou cố gắng kêu gọi Lilia. Và rồi giọng nói của cô phát ra ở gần đó.

"Chờ chút!! Tôi ra liền đây!?"

Giọng nói của Lilia phát ra từ một căn phòng đang mở cửa.

Từ bên trong căn phòng đó, Lilia bước ra với một chiếc túi vải to lớn. Cô đang cố gắng mang nó đến chỗ Raidou.

"Lilia... Cái này là gì?" Raidou thắc mắc hỏi Lilia. Chiếc túi vải kia trông thật nặng nề.

"Ha... ha... Đây là dụng cụ cần giao đến nông trại." Lilia thở hổn hển nói. Bên trong chiếc túi vải lớn kia chính là dụng cụ cần được giao đến nông trại – đó là nhiệm vụ mà Raidou đã nhận.

"Toàn bộ đều là cuốc và xẻng."

Lilia mở chiếc túi vải lớn ra. Bên trong có rất nhiều vật dụng, nhưng chiếm phần lớn đều là cuốc và xẻng.

"Không phải chỉ có cuốc và xẻng đâu, còn rất nhiều vật khác nữa kia mà... Như cái xô này chẳng hạn, chắc hẳn nó được dùng để múc nước."

Lilia cầm lấy một cái xô. Cô cho rằng nó được dùng để múc nước. Nhưng kích cỡ của nó không giống như những gì Raidou biết đến; nó to hơn những xô nước thông thường ở giếng nhà Martin.

"Cái xô đó dùng để chứa phân ngựa!?"

Raidou nhận ra cái xô đó dùng vào việc gì.

Dọn dẹp chuồng ngựa, đúng thật là luôn có những cái xô với kích cỡ như vậy.

"Chứa... chứa phân ngựa." Lilia đặt cái xô vào lại chiếc túi lớn. Cô trông có vẻ hơi ngại.

"Được rồi. Nhiệm vụ của các cậu là giao những dụng cụ này đến nông trại và dọn dẹp... chuồng ngựa."

Lilia bước đến quầy lễ tân. Cô lấy ra một tấm bản đồ nhỏ làm từ giấy, nhưng trông hơi cứng và khó gấp.

"Để xem nào... Các cậu chỉ cần đi ra ngoài thị trấn, băng qua cây cầu 'Tiếp Đón' là sẽ..."

"Ừm... Chúng tôi biết!" Raidou cắt ngang lời Lilia. Cậu đã biết đường đi đến nông trại từ lâu rồi.

"Cậu biết đường đi đến nông trại rồi sao?"

Lilia bất ngờ nói.

"Phải rồi... Các cậu biết tên của ông ấy mà nhỉ?"

Lilia chợt nhận ra, ban nãy Raidou có nhắc đến tên Martin. Nên chuyện cậu biết đường đến nông trại là điều hiển nhiên nhỉ.

"Nếu đã vậy, thì mong các cậu thượng lộ bình an nhé."

Lilia cũng chẳng có gì để nói nữa. Cô đành chúc hai cậu thượng lộ bình an.

Có vẻ cũng nên xuất phát rồi.

"Chỉ cần giao nó cho Martin là được rồi."

"Chuyện này dễ hơn mình nghĩ..."

Raidou đã rất tự tin, cho đến khi cậu cầm lấy chiếc túi vải lớn đầy dụng cụ. Và tất nhiên, nó cực kỳ nặng.

"Cái... cái gì thế này!?" Raidou cố gắng khiêng vác chiếc túi vải lớn, nó rất nặng.

"Này, cậu không sao chứ?" Lilia rất lo lắng.

"Không... không sao, tôi ổn."

Raidou nặng nề nói. Cậu đang vác chiếc túi đựng dụng cụ trên vai mình.

"Đi thôi, Ruijerd!?"

"Grah!?"

Hai cậu bước đi, rời khỏi Công hội.

Cứ thế, nhiệm vụ đầu tiên đã bắt đầu, nhưng chỉ được vài phút mà thôi.

"Ha... ha... ha... Nặng chết đi được."

Raidou than thở rất nhiều. Cậu đang ngồi tựa vào một vách tường trên con đường của Thị trấn Bù Nhìn. Nghỉ ngơi cũng là một phần quan trọng trong công việc.

"Chắc phải đến chiều chúng ta mới đến được nông trại của ông Martin."

Raidou đã cố gắng khiêng vác chiếc túi vải kia, nhưng nó vẫn rất nặng.

"Hay là... mình cho Ruijerd..." Raidou đã nghĩ đến chuyện đó rồi. Cậu quyết định sẽ cho Ruijerd khiêng vác nó.

"Ruijerd!"

"Gra?"

"Nhờ cả vào cậu đấy!?"

"Grah??"

Cứ thế, Raidou đã nhờ sự giúp đỡ của Ruijerd, nói trắng ra là ép buộc cậu ta bằng cách mang đồ ăn ra đe dọa.

"Gra... ga... gra..."

"Cố gắng lên đi... Nếu không thì tối nay cậu sẽ phải nhịn đói đấy!?"

"Grah!?" Ruijerd đã khiêng vác chiếc túi dụng cụ kia. Cậu ta trông khá mệt mỏi.

Nhưng Raidou chẳng để tâm lắm, cậu cứ thế bước đi. Có vẻ Raidou đã nắm bắt được điểm yếu của Ruijerd.

"Nếu thấy mệt thì cậu hãy kêu tôi, Ruijerd."

"Gra!"

...

Cứ như vậy, thời gian trôi qua, cả hai cậu đã bước chân ra khỏi Thị trấn Bù Nhìn.

"GRAH!?" Ruijerd đang rất mệt mỏi.

"...!!!BỊCH!!!..." Và rồi, Ruijerd đã gục ngã xuống mặt đất. Chiếc túi dụng cụ cũng vì thế mà bung ra, tất cả mọi thứ đều rớt ra ngoài... Không ổn rồi.

"Ruijerd!! Không sao chứ?"

"Tôi bảo... nếu mệt thì kêu tôi."

Raidou cố gắng giao tiếp với Ruijerd bằng ngôn ngữ của Lục địa này. Cậu đã không ngờ đến việc Ruijerd gục ngã.

Raidou kéo Ruijerd vào lề đường mòn, rồi cậu quay lại chỗ chiếc túi dụng cụ.

"Chà... Liệu mình có bị mắng không ta?"

Raidou đã nhìn thấy m��t món dụng cụ bị hư hỏng: đó là một trong những cây cuốc.

Việc này... bắt đầu tồi tệ rồi đây. Nếu Martin mà biết được thì coi như xong luôn.

"Lộc!... Cộc!..."

"Lộc!!! Cộc!!!"

Trong khi đang dọn dẹp dụng cụ và cất chúng vào lại chiếc túi vải, một tiếng xe ngựa từ phía xa vọng đến, đang tiến gần về phía Raidou... Để rồi.

"Thằng oắt con kia!?"

Một giọng nói lớn tiếng vang lên. Kẻ đang lái chiếc xe ngựa đó hét lên. Hắn là một gã đàn ông khoảng chừng 40, với khuôn mặt cau có đáng sợ.

"Mau tránh đường cho ta!! Không thì ngươi sẽ bị cán chết đấy!?"

Raidou rất hoảng hốt, nhưng thật may mắn cậu đã dọn dẹp hết đống dụng cụ kia rồi.

"Thành thật... xin lỗi." Raidou xách chiếc túi dụng cụ, chạy qua một bên lề đường. Gã đàn ông đó không nói gì nữa.

Ông ta tiếp tục lái xe ngựa rời đi, nhưng cũng không quên liếc nhìn Raidou một cách đe dọa.

"..." Raidou cũng không nói gì. Xe ngựa cứ thế đi qua cậu.

Nhưng mà, chiếc xe ngựa đó thật kỳ lạ.

Nó không có đồ che nắng mưa, không giống xe ngựa của Louis hay của gã đàn ông lúc trước. Hơn nữa, nó còn chở một thứ gì đó rất lớn ở trên xe.

Thứ đó có hình vuông và rất to lớn. Một miếng vải rộng lớn bao phủ lấy nó, che đậy mọi thứ, không để cho ai nhìn thấy thứ bên trong.

"...!!KENG!!..." Khi xe ngựa đi ngang qua, một âm thanh va chạm với kim loại phát ra.

Raidou có thể nghe thấy rõ nó, bởi vì cậu đứng rất gần chiếc xe ngựa đó.

"Hình vuông... tiếng kim loại?"

Raidou ngơ ngác nhìn chiếc xe ngựa đi xa dần, đang tiến thẳng vào Thị trấn Bù Nhìn.

"Mà thôi... mình tiếp tục nhiệm vụ vậy."

Raidou quay người bước đi. Ruijerd cũng đã đứng dậy, cậu ta đang ngước nhìn chiếc xe ngựa kia.

"Đừng nhìn nữa... Đi thôi!?" Raidou thúc giục Ruijerd đi tiếp. Nhưng cậu ta không bước đi theo.

Một cơn gió nhẹ thoảng qua. Miếng vải lớn che đậy đã được hé lộ.

"Grah?"

Ruijerd đã nhìn thấy một thứ gì đó từ chiếc xe ngựa kia. Một thứ kim loại, hình vuông... Không, đó là một cái lồng giam làm từ sắt. Bên trong là những sinh linh bé nhỏ tội nghiệp. Chúng cầu cứu Ruijerd và Raidou... nhưng đã không được hồi đáp.

"Đừng có nhìn nữa!! Đi thôi nào!?"

"Gra!! Grah!?" Ruijerd đã bị kéo đi.

Raidou mặc kệ cậu ta, cho dù có gào thét thì nhiệm vụ vẫn cần phải hoàn thành.

Cứ thế, cả hai cậu tiếp tục lên đường.

...

"Này, cậu sao thế? Tôi đã làm gì!?"

Trong lúc đang đi, Raidou hỏi Ruijerd về một số vấn đề.

Khuôn mặt Ruijerd bây giờ trông khá giận dỗi. Dường như chuyện ban nãy đã làm cậu ta giận.

"Thôi nào... Tôi xin lỗi, lần sau không để cậu vác nữa!?"

Raidou xin lỗi Ruijerd, nhưng cậu đã nhầm lẫn rồi.

Ruijerd giận dỗi không phải do khiêng vác chiếc túi dụng cụ kia, mà là do Raidou đã không cho phép Ruijerd nói gì, và vô cớ kéo đi trong sự ép buộc.

"Haiz... mình đã làm cậu ta giận thật rồi."

Raidou thở dài. Cậu cảm thấy hối hận khi ép buộc Ruijerd khiêng vác chiếc túi dụng cụ... Raidou vẫn còn hiểu lầm.

Cả hai cậu đã bước đi được một quãng đường khá xa. Thị trấn Bù Nhìn cũng đã nhỏ bé lại trong mắt Raidou.

Hai cậu đã mất rất nhiều thời gian. Đã hơn ba tiếng rồi kể từ khi chạm trán với chiếc xe ngựa kia. Raidou đã khiêng vác chiếc túi dụng cụ rất nhiều lần, nhiều hơn cả Ruijerd.

"Ah!! Lối vào nông trại kia rồi!?"

Raidou rất mừng, bởi vì ở phía xa chính là nông trại của Martin.

Con đường mòn cũng đã bắt đầu nhìn thấy hàng rào. Phải nói nông trại của Martin rất rộng lớn, hàng rào lấn át đến cả lề đường mòn, cánh đồng bắp thì cũng sắp sửa lấn át đến bìa rừng rồi.

"Hể? Người kia là!?" Khi đang bước đến gần nông trại, Raidou đã nhìn thấy một ai đó, nhưng không rõ ràng lắm.

Cậu cần đến gần hơn nữa để xem đó là ai.

"..." Khi bước đến gần, Raidou đã nhìn thấy một người phụ nữ trẻ trung, khoảng chừng 18 hoặc 25 tuổi.

Cô ấy có một thân hình khá cao, ước chừng khoảng 1m75, cao hơn cả Raidou và Ruijerd.

Cô ấy có mái tóc dài màu vàng.

Thân hình mảnh khảnh, cùng với bộ váy tay áo dài không họa tiết sặc sỡ. Tuy vậy, người phụ nữ vẫn toát lên vẻ đẹp riêng của mình.

Đó chính là... vẻ ngại ngùng.

Bởi vì người phụ nữ cứ đứng trước lối vào nông trại.

Còn vì sao lại ngại ngùng, thì lát nữa sẽ biết thôi.

"Cho hỏi... cô là!?" Raidou đã tiến đến nông trại và hỏi người phụ nữ đó.

"Ah... ah... ### ####."

Người phụ nữ lắp bắp nói. Dường như cô đến từ một nơi khác, ngôn ngữ đó khiến Raidou chẳng hiểu gì cả.

"Ah!! Xin lỗi anh, tôi có chút bất ngờ."

"Thành thật xin lỗi... xin lỗi anh!?"

Người phụ nữ cố gắng xin lỗi Raidou. Cô đã sử dụng ngôn ngữ của Lục địa này... Nhưng mà, tại sao lại xin lỗi chứ?

"Xin lỗi? Vì cái gì?" Raidou rất ngơ ngác. Cậu chẳng thể hiểu được rốt cuộc tại sao lại xin lỗi chứ.

"Ah... là do tôi đã..." Người phụ nữ bối rối. Đây là vẻ đẹp của riêng cô ấy sao?

"Bình tĩnh lại đi." Raidou cố gắng giúp người phụ nữ bình tĩnh lại. Cậu đã chắc chắn cô đến từ một nơi khác, bởi vì ngay đó là một chiếc túi vải lớn, bên trong chắc hẳn là đồ đạc của người phụ nữ này.

"Xin lỗi cậu vì tôi đã dùng ngôn ngữ của Lục địa khác. Tôi thật bất lịch sự quá."

"Hể?" Raidou khó hiểu nhìn người phụ nữ. Cô ấy xin lỗi chỉ vì lý do đó thôi sao?

"Có cần phải làm đến thế không?"

Raidou cũng bó tay với hành động của cô. Nhưng mà trước tiên thì cậu phải hỏi cô ấy cái đã.

"Không biết... cô đến đây l��m gì?"

Raidou vẫn sử dụng ngôn ngữ của Lục địa này để giao tiếp. Ngoài tiếng Nhật ra, thì cậu còn biết tiếng nào nữa chứ? Chẳng lẽ tiếng Anh sao... Thật hết nói nổi.

"Chuyện là... tôi... tôi..." Người phụ nữ đang ngập ngừng trả lời, điều đó khiến Raidou cảm thấy hơi khó chịu.

"Cô đến đây để tìm Martin?"

Raidou hỏi thẳng người phụ nữ. Cậu chắc chắn cô ấy đang tìm Martin.

Bởi vì... đây là nông trại của ông ấy mà.

"Vâng... đúng thật là tôi đến đây để tìm ông ấy! Nhưng mà..."

Raidou đã đoán đúng, người phụ nữ đến đây để tìm ông Martin. Cậu cũng chẳng muốn chờ đợi nữa, đã đến lúc rồi.

"Haaa... ÔNG MARTIN!!! CHÁU ĐẾN GIAO DỤNG CỤ ĐÂY!!!"

Raidou đã dùng hết hơi để kêu gọi ông Martin. Tiếng kêu của cậu chắc hẳn đã vang dội khắp nông trại.

Bởi vì ngay sau đó, Martin đã xuất hiện.

"Cứ từ từ... lão đang đến đây!?"

Martin từ từ bước đến, vẫn là dáng đi khập khiễng của ông.

Khi nhìn thấy Martin, người phụ nữ kia bắt đầu lo lắng. Cô bước đến chỗ Raidou và núp sau lưng cậu.

"Hể?" Người phụ nữ trông khá nhút nhát so với chiều cao của mình.

"Cô ta... còn cao hơn cả mình nữa chứ."

Raidou bất lực rồi. Người phụ nữ này núp sau lưng cậu để làm gì chứ, cô ấy cao hơn cậu kia mà.

"Ôi trời!! Là hai cháu sao, Raidou, Ruijerd."

Martin rất mừng. Ông tiến đến gần hơn để xác nhận liệu hai người có phải Raidou và Ruijerd không.

Đôi mắt của Martin cũng không thể nhìn rõ được nữa. Ông ấy đã già rồi mà.

"Đúng thật là các cháu rồi."

"Đã xảy ra chuyện gì rồi? Tại sao các cháu lại trở về đây?"

Martin hoảng hốt. Vẻ mừng rỡ cũng đã không còn, bởi vì hai cậu đã trở về.

"Đừng bảo là... đơn đăng ký của hai cháu đã bị hủy rồi?"

Ông đã tự suy diễn ra một kết cục đáng buồn: Raidou và Ruijerd đã bị Công hội từ chối.

Vẻ mặt Martin buồn đi không ít.

"Không... không phải thế, ông lầm rồi ạ."

Raidou rất hoang mang, đến mức sử dụng cả tiếng Nhật để giao tiếp.

Và cũng thật may mắn, Martin sở hữu một chiếc nhẫn Ma đạo cụ. Nó là 'vật phẩm' mà Louis từng nhắc đến.

Công dụng: thấu hiểu ngôn ngữ của nhau. Thật tuyệt vời khi sở hữu nó.

"Ông bình tĩnh, làm ơn."

"Thật ra... bọn cháu đã thành công đăng ký."

Sự hoang mang tan biến. Raidou đang cố gắng sử dụng ngôn ngữ của Lục địa này để giải thích cho Martin.

"Chúng cháu chỉ đang... làm nhiệm vụ."

Raidou lấy ra hai tờ nhiệm vụ lúc trước. Cậu đã mang theo nó bởi vì Lilia bảo đó là điều bắt buộc.

Martin cầm lấy hai tờ nhiệm vụ. Ông quyết định sẽ đọc qua nó.

Nhưng chuyện đó sẽ tốn khá nhiều thời gian cho mà xem, đôi mắt của Martin cũng đã yếu đi rồi... Thị lực của người già mà.

...

Một lúc sau, Martin đã đọc xong những dòng chữ trên tờ nhiệm vụ.

"Thật tốt khi các cháu nhận nó."

"Chắc hẳn tờ nhiệm vụ này đã hơn 20 ngày rồi. Thật thất vọng khi chẳng có ai nhận nó."

Martin rất vui vì Raidou và Ruijerd đã nhận nhiệm vụ của ông. Nhưng ông cũng hơi thất vọng bởi vì chẳng ai nhận nó hơn 20 ngày qua rồi. Nếu cứ để lâu, chắc chắn cả tháng trời cũng không ai nh��n nhiệm vụ của ông.

"Của ông đây!?" Raidou liền mang đến cho Martin chiếc túi vải lớn đựng dụng cụ.

"Các cháu đã mang đống dụng cụ này đến cho ta sao?"

"Thật tuyệt vời... Ta không biết phải cảm ơn các cháu ra sao nữa."

Martin mở chiếc túi vải ra. Ông kiểm tra từng cái một, cho đến khi gặp phải cây cuốc bị hư hỏng. Ruijerd chính là thủ phạm, nhưng thực chất đều tại Raidou mà ra.

"Xin lỗi... đã có một vài... chuyện xảy ra."

"Nên là... nó không còn nguyên vẹn."

Raidou xin lỗi Martin. Tất cả đều là do cậu mà ra, nếu như không ép buộc Ruijerd thì mọi thứ đã ổn rồi.

"Không sao, không sao, chỉ là một cây cuốc mà thôi."

"Các cháu vất vả rồi. Mang đống dụng cụ này đến đây chắc hẳn phải mệt nhọc lắm nhỉ."

Martin đã bỏ qua tất cả mọi chuyện của Raidou. Ông không trách móc gì cậu, và chỉ nhỏ nhẹ nói chuyện.

"Phải rồi... ta sẽ giữ hai tờ nhiệm vụ này."

"Nếu các cháu hoàn thành tốt nhiệm vụ, thì ta sẽ trả lại cùng với phần thưởng."

"Vâng ạ." Raidou cũng đồng tình với quyết định đó của Martin. Cậu không thể từ chối ân nhân của mình được.

"Phải rồi... có một người muốn tìm ông."

Raidou lên tiếng nói về người phụ nữ kia.

"Cháu thấy... cô ấy đứng ngoài nông trại."

"Có vẻ... là tìm ông."

Raidou chỉ tay đến người phụ nữ. Cô ấy vẫn còn sự ngại ngùng, mặc cho đã đối diện với Martin.

"Cô ổn không?" Raidou có hơi lo lắng.

Người phụ nữ kia vẫn đứng yên một chỗ.

Để rồi... Martin đã tự bước đến chỗ cô.

"Hân hạnh được gặp... ta là Martin."

"Cô tìm ta có chuyện gì không?"

Martin hỏi người phụ nữ kia. Raidou cũng bước đến sau lưng ông ấy để hóng chuyện.

"Vâng... uhmm." Người phụ nữ vẫn lắp bắp và ngại ngùng. Cô ấy đã thật sự hết cứu rồi.

"Cô không cần phải gấp gáp. Cứ bình tĩnh mà từ từ nói... Lão có thể chờ đợi được."

Martin trấn an tinh thần của người phụ nữ kia. Cô vẫn còn hơi ngại ngùng.

"Con... con là Martha."

Martin gật đầu tỏ vẻ hiểu rõ. Ông cho rằng người phụ nữ này chỉ là một người dân trong Thị trấn Bù Nhìn.

Nhưng ông đã phải bất ngờ với những lời tiếp theo của người phụ nữ.

"Rất vui được gặp ông... thưa ông ngoại."

Martin tròn mắt nhìn người phụ nữ.

Ông rất sốc... Sốc đến mức tim ông đã đập liên hồi, cực kỳ mạnh.

"Ôi thần linh ơi!? Ông ngoại sao?"

Martin bắt đầu đứng không vững. Ông chao đảo và thở dốc.

"Ông Martin, không sao chứ?"

Raidou lại gần để giúp đỡ Martin. Cậu giữ lấy ông để không bị ngã.

"Ông Martin!! Ông Martin!?"

"Ông ấy ngất rồi!"

...Kết Thúc...

Chuyện ngoài lề: Công việc của Lễ tân và những nghề nghiệp tại Công hội.

Lễ tân là gì? 'Lễ tân' hay theo cách gọi thông thường là 'nhân viên tiếp tân'.

Họ là người phụ trách 'quầy lễ tân'.

Nhiệm vụ thường ngày là tiếp đón những 'mạo hiểm giả' và đưa cho họ những lời khuyên hữu ích.

Công việc chính của lễ tân bao gồm:

{Tiếp đón}

{Giải đáp thắc mắc}

{Xử lý giấy tờ đăng ký mạo hiểm giả}

{Xử lý yêu cầu từ mọi người, biến chúng thành nhiệm vụ}

{Xác nhận thông tin nhiệm vụ và giải thích địa điểm làm việc}

{Cảnh cáo vi phạm điều luật đối với những người không tuân thủ quy định}

{Thu mua bộ phận quái vật với giá hợp lý}

{Cuối cùng: Báo cáo kết quả trong ngày cho Chủ hội. Không được chậm trễ hay lề mề, phải nhanh chóng thực hiện khi Công hội đóng cửa}

Để trở thành một lễ tân sẽ rất khó khăn đối với những người không tiếp xúc với kiến thức từ nhỏ. Đa phần là đàn ông, hoặc những người không đủ điều kiện để mua sách và đi học.

Lễ tân có phải là nghề nghiệp duy nhất ở Công hội? Tất nhiên là không rồi.

Công hội có rất nhiều nghề nghiệp, từ lớn đến bé. Ví dụ cao nhất chính là Chủ hội.

Những ý kiến đều phải được thông qua và chấp nhận bởi Chủ hội.

Bởi vì Chủ hội là những người điều hành Công hội, quyền lực tất nhiên sẽ rất cao, nếu không tính đến thế lực 'Tam khởi'.

Thường thì Chủ hội sẽ có kế toán riêng để hỗ trợ trong công việc.

Nhưng mà, ở những vùng đất nghèo nàn thì Chủ hội sẽ không có kế toán riêng để tiết kiệm chi phí.

Những nghề nghiệp chính tại Công hội bao gồm:

{Chủ hội: Là người điều hành của một Công hội}

{Kế toán: Là người chuyên xử lý những thông tin tài chính và truyền đạt lại cho Chủ hội. Đây là một nghề cần đến trí nhớ tốt và việc tính toán tỉ mỉ là điều rất cần thiết.}

{Lễ tân: Như đã nói, họ là những người phụ trách tại quầy lễ tân. Công việc thường thấy là giới thiệu nhiệm vụ cho các mạo hiểm giả và xác nhận thông tin. Đây là một nghề nghiệp cần thiết đối với Công hội. Nếu thiếu đi lễ tân, Công hội sẽ như rắn mất đầu.}

Những nghề nghiệp phụ tại Công hội:

Những nghề nghiệp phụ đôi khi chẳng cần thiết lắm. Nhưng nếu Công hội đó giàu có, thì cứ thỏa mãn đi.

Chúng bao gồm:

{Biểu diễn ca hát: Đôi khi một Công hội dư giả sẽ thuê nhạc sĩ hoặc kẻ hát rong. Nếu đặc biệt hơn, họ sẽ thuê một thi nhân. Nói chung, nhiệm vụ của họ là biểu diễn cho các mạo hiểm giả, đa phần là những bài hát và văn thơ hay. Điều đó giúp các mạo hiểm giả bớt căng thẳng sau một ngày làm việc vất vả.}

{Đầu bếp: Một Công hội dư giả tất nhiên không thể thiếu họ. Đôi lúc các mạo hiểm giả phải tự mua lương thực từ bên ngoài để bổ sung cho mình. Nắm bắt được cơ hội đó, một vài Công hội đã thuê đầu bếp về. Không cần thiết phải mua lương thực và tự nấu ăn, giờ đây chỉ cần 10 Xu Đồng bạn sẽ được một bát súp ngon lành. Đó là đối với Công hội khá giả, còn những nơi nghèo nàn thì nằm mơ đi nhé.}

Tôi chỉ có thể kể đến đây thôi.

Còn rất nhiều nghề nghiệp chưa được nhắc đến, hãy dành chúng cho tương lai.

Tạm biệt các bạn. Hẹn gặp lại vào lần tiếp theo. (• ε •)

Truyện này do truyen.free chuyển ngữ và giữ bản quyền, kính mong quý độc giả không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free