Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 20: Hoàn thành nhiệm vụ, thì lại đi làm tiếp sao!?.

Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa hé rạng.

Tại chuồng ngựa của Martin, một bóng người thẫn thờ ngồi dưới đất.

Đó chính là Raidou. Cậu ngồi trước cửa chuồng ngựa, tâm trạng có vẻ không được tốt lắm.

Cũng phải thôi... Dẫu sao Raidou cũng đã rất sốc khi biết nơi đây không phải Trái Đất, mà là một nơi hoàn toàn xa lạ.

"Grah!?"

"Ồ... Cậu dậy rồi, Ruijerd." Trong khi đang ngồi thẫn thờ, Ruijerd bước ra từ chuồng ngựa. Cậu ta dường như vừa mới thức giấc.

"Tôi nghĩ... Chúng ta... nên đi thôi."

Raidou đứng dậy khỏi mặt đất, quyết định rời khỏi nông trại của Martin.

Với mục đích... trả lại nhiệm vụ cho Hội Mạo Hiểm Giả.

Raidou cũng đã chuẩn bị sẵn sàng. Cậu mang theo cây nỏ của mình và hai tờ giấy nhiệm vụ.

Thế nhưng... cậu đã quên mất một thứ rất quan trọng đối với Ruijerd: cuốn sách ngôn ngữ mà Louis đã tặng.

"Ồ... Hai cháu đã sẵn sàng trở về Hội Mạo Hiểm rồi nhỉ."

"Vâng ạ... Chúng cháu... sẽ trở lại Hội."

Khi cả hai đã sẵn sàng lên đường, họ gặp Martin. Ông ấy chúc phúc cho họ một lời bình an.

"Các cháu... thượng lộ bình an nhé, cứ quay trở lại đây nếu muốn."

"Vâng... Cảm ơn ông." Raidou chào tạm biệt ông ấy, rồi cả hai lên đường trở về Hội Mạo Hiểm Giả. Nhiệm vụ đã kết thúc, bây giờ chỉ cần giao lại cho Hội là xong.

"Chà chà!... Hai cậu ơi!?"

Vừa mới bước đến lối ra khỏi nông trại, một giọng nói vang lên từ phía sau Raidou và Ruijerd. Đó chính là Martha.

Trên tay cô ấy... là giỏ bánh của Martin.

"Ưm... Tôi có làm một ít bánh mì, nếu các cậu không chê... thì đây ạ!?"

Martha vẫn còn vẻ ngượng ngùng. Cô ấy đưa giỏ bánh ra trước mặt Raidou và Ruijerd.

"..." Raidou im lặng nhìn vào chiếc giỏ. Bên trong toàn là bánh mì, trông chúng không hề cứng hay khô khan, có lẽ vừa mới ra lò.

"Ông Martin đã chỉ cho tôi cách làm chúng... Nếu muốn, các cậu có thể lấy."

Vậy ra, ông Martin đã chỉ cho Martha cách làm bánh mì.

Có lẽ... đây cũng là lần đầu tiên cô ấy làm, bởi vì một vài ổ bánh... đã bị cháy xém.

"..." Raidou có vẻ phân vân. Nhưng khi thấy tấm lòng của Martha, cậu đã đồng ý và lấy một vài ổ bánh mì.

"Thành thật cảm ơn... Martha." Raidou cảm ơn lòng tốt của cô ấy. Cậu đã học được những lời cảm ơn chân thành vào tối hôm qua.

"Cả... cảm ơn!?" Ruijerd cũng bắt chước Raidou, cảm ơn Martha.

Và rồi... cứ thế, cả hai đã rời đi.

Chỉ còn lại Martha đang ngước nhìn bóng lưng của hai cậu. Cô ấy cảm thấy rất vui khi được hai người cảm ơn.

"Lần sau hãy đến đây nữa nhé... Raidou, Ruijerd!"

Martha đã thốt lên, mặc cho hai người các cậu đã bước rất xa khỏi nông trại.

"Này Martha!... Con giúp ta một tay với!?"

"Vâng thưa ông, con tới đây ạ."

Vậy là... cả hai người Raidou và Ruijerd đã rời khỏi nông trại của Martin.

"Ôi trời... Bánh mì... của cậu... bị cháy kìa."

"Graa!"

"Này!... Đừng ăn!"

Raidou phát hiện ổ bánh mì của Ruijerd bị cháy xém một nửa. Nhưng chưa kịp ngăn cản, thì cậu ta đã ăn sạch rồi.

"Haiz... Kiểu gì cũng đau bụng cho mà xem."

Raidou thở dài. Cậu cũng không bất ngờ khi thấy Ruijerd ăn bánh mì cháy.

Bởi vì... Ruijerd đã từng ăn những con cá sống kia mà.

"Cậu ta... đúng là hết nói nổi."

Raidou than thở. Cậu vừa thưởng thức ổ bánh mì của mình, vừa bước đi trên con đường mòn... tiến đến Hội Mạo Hiểm Giả.

...

Và cứ thế... thời gian lại trôi qua.

Cả hai đã bước đến cây cầu bắc qua Thị trấn Bù Nhìn.

"Ha... ha... Nghỉ ngơi... Ruijerd."

Raidou đang rất mệt mỏi. Việc bước đi liên tục như thế đã khiến cậu cảm thấy đuối sức.

Cũng đã hơn hai tiếng rồi, nên dừng lại để nghỉ ngơi thôi, Raidou nghĩ vậy.

"Lộc... cộc..."

"Lộc... cộc..."

Tiếng xe ngựa chạy qua. Cả hai cậu hiện đang ngồi trên bãi cỏ, ở bên lề con đường mòn. Thời gian trôi qua từng giây.

Đã có một số xe ngựa đi qua. Cũng có một vài người nhìn hai cậu với ánh mắt kỳ lạ.

Dường như... màu tóc của cả hai quá nổi bật chăng.

"Haiz... Sao ai cũng nhìn mình và Ruijerd thế? Bộ có gì kỳ lạ lắm ư, chỉ là nghỉ ngơi thôi mà."

Raidou cảm thấy hơi khó chịu. Ai ai cũng nhìn cậu và Ruijerd, chỉ vì màu tóc ư.

"Được rồi... Đi thôi." Raidou đứng dậy và đưa tay đỡ Ruijerd. Cả hai lại bắt đầu lên đường, đi đến Hội.

Khi vừa mới bước qua cây cầu, cả hai đã gặp phải lính tuần tra. Đó chính là hai người đàn ông hôm bữa, Kane và Fergal.

"Lại gặp nhau rồi, hai chàng trai trẻ!?"

"Xin chào... Binh lính Kane."

Một trong hai người lính tuần tra đã bước đến và chào hỏi.

Bọn họ trông khá thân thiện và không để tâm đến màu tóc của Raidou và Ruijerd.

"Thật mừng... khi cậu vẫn nhớ tên tôi, chàng trai."

"Cứ gọi tôi... là Raidou... Còn đây, là Ruijerd."

Raidou giới thiệu tên của mình cho bọn họ biết. Người lính tuần tra Kane đã rất vui khi biết điều đó.

"Thật vinh hạnh khi biết tên của hai cậu... Raidou và Ruijerd."

Người lính cũng nói thêm rằng: "Có vẻ, hai cậu đã tìm được công việc rồi nhỉ."

Raidou gật đầu và giải thích rằng hai cậu đã trở thành Mạo Hiểm Giả, mặc dù đơn đăng ký chưa được chấp nhận bởi Chủ Hội.

"Đó là một tin tốt đấy... Mặc dù không chính thức, nhưng các cậu đã nhận được nhiệm vụ rồi nhỉ."

Anh ta tỏ vẻ chúc mừng cho hai cậu, một người lính tuyệt vời. Mặc dù đang trong giờ làm việc, nhưng anh ta vẫn trò chuyện với hai cậu.

"Phải rồi... Hiện tại, lũ buôn bán nô lệ đã bị bắt giữ rồi. Nên các cậu không cần thiết phải kiểm tra nữa... Cứ ra vào Thị trấn thỏa thích nhé."

Người lính tuần tra Kane thông báo một tin vui cho hai cậu: lũ buôn bán nô lệ đã bị bắt giữ rồi. Nhưng khuôn mặt của Kane vẫn muốn nói thêm một điều gì đó.

"Hai cậu... nếu gặp phải một cô bé có 'đôi tai thú' thì hãy thông báo đến chúng tôi."

"Hiện tại chúng tôi đang tìm kiếm những nạn nhân của vụ việc buôn bán nô lệ."

"Mong hai cậu... hãy để ý xung quanh mình."

Người lính tuần tra nói với một nụ cười trên khuôn mặt mình. Raidou có thể nhìn thấy quầng thâm trên đôi mắt của Kane... Dường như anh ta đã đi tuần tra suốt cả đêm hôm qua.

"Vâng... tôi hiểu rồi."

"Cảm ơn các cậu vì đã hợp tác... Và chúc một ngày tốt lành, Raidou, Ruijerd."

Người lính tuần tra Kane đã r��i đi sau khi nói hết những lời đó. Cứ thế, Raidou và Ruijerd lại tiếp tục bước đi.

Khi tiến vào bên trong Thị trấn Bù Nhìn, cả hai đã nhìn thấy rất nhiều người qua lại.

Dường như... công việc chuẩn bị cho Lễ hội Bù Nhìn đã sắp sửa hoàn thành. Bởi vì Raidou có thể thấy được, xung quanh những ngôi nhà đều có một ít rơm hoặc 'một con bù nhìn'... Trông cũng khá thú vị đấy chứ.

"Bọn họ có nhiều rơm thật." Raidou đã rất bất ngờ khi thấy một số người đẩy xe chở rơm đi qua. Một vài người phụ nữ thì đang làm ra những con 'bù nhìn' từ rơm, bọn họ đều ở trước sân nhà của mình.

Bầu không khí của Thị trấn lúc này khá náo nhiệt. Tất cả người dân đều đang gấp rút chuẩn bị cho Lễ hội Bù Nhìn.

Raidou cùng với Ruijerd bước đi qua các góc phố. Leo lên và xuống dưới những bậc thềm... băng qua con hẻm nhỏ.

Cuối cùng thì cũng đến nơi... bậc thềm đá dẫn lên Hội Mạo Hiểm Giả.

Cũng may là Raidou đã ghi nhớ hết đường đi đến đây. Nếu không thì sẽ bị lạc đường nữa mất... Còn may mắn thì lại gặp cậu bé kia và tốn một xu đồng để dẫn đường.

"Cái... cái gì?... Sao lại đông người thế này!?"

Vừa mới bước lên bậc thềm... một cảnh tượng đầy kinh ngạc đã đập vào mắt của Raidou.

Hội Mạo Hiểm Giả hiện đang mở tung cửa chính và có rất nhiều người đang ra vào. Một số ít thì đang mặc giáp, còn phần còn lại thì mặc những bộ đồ trông khá nhẹ, dường như những người đó đều là Mạo Hiểm Giả... Trông thật tuyệt, bọn họ đều toát lên một khí chất riêng.

Nhưng có hơi đáng sợ... Bởi vì, đa phần bọn họ đều mang theo vũ khí, nào là kiếm và dao găm. Raidou còn nhìn thấy được một người đàn ông vạm vỡ mang theo một cây búa cỡ lớn. Trông thật đáng sợ và nguy hiểm... Tốt hơn hết là không nên đụng chạm đến bọn họ.

"Grah!?"

"Đi... đi thôi." Raidou nắm chặt tay của Ruijerd và kéo cậu ta theo mình. Cả hai đã quyết định bước vào bên trong Hội để trao trả nhiệm vụ... Nhưng.

Khi vừa bước vào bên trong... một khung cảnh náo nhiệt đến mức hỗn loạn đang ở trước mắt cả hai cậu.

"Này!... Nhiệm vụ của tôi xác nhận thông tin xong chưa!?"

"Vâng... xin hãy chờ một chút ạ!?"

"Lẹ đi!... Còn một hàng người đây này."

Một hàng người đông đúc đang bu chặt cứng ở quầy lễ tân. Bọn họ dường như là những Mạo Hiểm Giả đang chờ đợi để xác nhận thông tin nhiệm vụ của mình.

"Này Lilia... Mau vào kho lấy thêm mực đi, bên này hết rồi!?"

"Vâng ạ... Chị đợi em một chút."

Lilia trông khá bận rộn với công việc của mình. Ở bên trong quầy lễ tân còn có hai người phụ nữ khác, dường như bọn họ là đồng nghiệp của Lilia.

"Này!... Hai nhóc!?" Trong khi đang đứng nhìn quầy lễ tân, một giọng nói đáng sợ đã phát ra kế bên Raidou và Ruijerd.

Đó chính là người đàn ông vạm vỡ khi nãy.

Sau lưng người đàn ông là cây búa to lớn vừa rồi. Trông nó cực kỳ to lớn và hoàn toàn được rèn từ sắt. Cây búa đó dài đến 115cm và trông nó cực kỳ nặng.

Một loại vũ khí được dùng để tấn công những đòn thô bạo với lực sát thương cao.

Không chỉ có cây búa là to lớn, người sở hữu nó cũng vậy. Người đàn ông đó cao hơn bất cứ ai ở đây, ước chừng khoảng 1m90 trở lên. Thân hình thì lại vạm vỡ.

Trông cứ như... là một người khổng lồ trước mắt Raidou. Bởi vì cậu khá nhỏ bé khi ở gần người đàn ông đó.

"Ngươi không nghe ta nói gì hay sao!?"

Raidou chợt định thần lại. Cậu liền kéo Ruijerd bước qua một bên và nhường đường cho người đàn ông đó.

Một vài người ở Hội đã để mắt đến chuyện vừa rồi. Bọn họ đang liếc nhìn Raidou và Ruijerd một cách khá đáng sợ.

Lại là màu tóc của hai cậu... Chúng quá nổi bật rồi đi, ai ai cũng để ý đến.

Sự lo ngại đã bắt đầu dâng cao, Raidou đã bắt đầu lùi bước. Nhưng bầu không khí đó đã bị xua tan bởi một giọng nói lớn.

"Tất cả nghe đây!! Chỉ còn tám ngày nữa là Lễ hội Bù Nhìn sẽ được diễn ra."

"Nhân dịp này... tại sao chúng ta không ăn mừng bằng cách làm một nhiệm vụ chinh phạt chứ!?"

Giọng nói lớn vang ra khắp nơi bên trong Hội Mạo Hiểm Giả. Đó chính là người đàn ông vạm vỡ với cây búa to lớn trên lưng. Anh ta đang nói về một nhiệm vụ.

Nhiệm vụ đó hiện đang ở trên tay người đàn ông. Một tờ giấy nhỏ với dòng chữ:

{Hạng B: Tiêu diệt hang động Goblins +10 Xu Bạc cho mỗi người. Yêu cầu: Một nhóm mạo hiểm giả.}

Trông người đàn ông khá là tự tin. Anh ta hiện đang đứng ở trên lầu và nhìn xuống tất cả mọi người. Vẻ tự tin đó ngay lập tức bị phá hủy bởi những tiếng cười chế nhạo từ các Mạo Hiểm Giả ở bên dưới.

"Hahahaha!... Đừng có đùa chứ, Gideon."

"Ai lại rảnh rỗi đến mức đặt cược mạng sống của mình chứ... Nếu thích thì anh làm một mình đi."

Một người đã lên tiếng nói. Và những người còn lại thì hùa theo anh ta để chế nhạo.

Hóa ra... người đàn ông vác theo cây búa trên lưng có tên là Gideon.

Nếu nhìn kỹ lại... trông Gideon có đôi chút đáng sợ. Khuôn mặt anh ta có rất nhiều vết sẹo, mái tóc thì bị cháy trụi một nửa.

Nhưng Gideon có một điểm chung với những người ở đây. Đó là màu tóc của anh ta... màu nâu.

Dường như Gideon đã từng trải qua rất nhiều chuyện. Trên tay anh ta có rất nhiều vết sẹo cũng như khuôn mặt.

Một bộ áo giáp lưới bao phủ lấy phần thân của Gideon. Anh ta quá to lớn, chính vì vậy chẳng có bộ giáp nào vừa vặn cả.

Kể cả có, cũng không có tiền để mua. Bởi vì ở nơi đây, một giáp sắt là cực kỳ đắt.

Raidou nhìn Gideon một lượt. Cậu đã quan sát rất nhiều. Anh ta mang một bộ giáp lưới và hai miếng giáp sắt bảo vệ tay.

Trông anh ta... giống như một gã kỳ dị.

"Hạng... hạng B!?" Raidou đã chú ý đến tờ giấy nhiệm vụ mà Gideon đang giữ.

Nó là cấp B... Theo như lời của Lilia, đó là một cấp bậc rất khó để chạm vào.

Thế mà người đàn ông đó có thể cầm nó trên tay của mình.

Cho dù vậy... anh ta vẫn bị mọi người cười nhạo vì hành động đột ngột của mình.

"Sigh!" Người đàn ông tên Gideon cau mày lại. Anh ta tỏ vẻ tức giận và bước đi xuống dưới. Không lẽ, sắp sửa có đánh nhau rồi ư?

Raidou đã kéo theo Ruijerd lùi lại. Cậu đang lo sợ người đàn ông kia sẽ đánh nhau với các Mạo Hiểm Giả. Nhưng điều đó đã không xảy ra.

Người đàn ông tên Gideon chỉ bước đi qua tất cả bọn họ. Anh ta rời đi với tờ giấy nhiệm vụ chinh phạt.

"Chờ đã, người đó không xác nhận thông tin nhiệm vụ ư... Cứ thế mà rời đi sao!?"

Raidou đã cảm thấy kỳ lạ. Người đàn ông tên Gideon đã không xác nhận thông tin nhiệm vụ. Anh ta cứ thế mà rời đi.

"Hắn ta định làm nó một mình sao!?"

"Hừ... Cứ mặc kệ hắn đi."

"Dù sao thì, chẳng có ai muốn làm chung nhiệm vụ với hắn cả... Khuôn mặt đó cứ như là quái vật ấy, trông kinh khủng chết đi được!?"

"Đừng nói thế chứ... Anh ta là một Mạo Hiểm Giả hạng B đấy."

Một vài người đã bắt đầu chế nhạo Gideon bằng những lời nói thậm tệ đến mức kinh khủng. Tất cả đều nhắm đến khuôn mặt của Gideon và mái tóc của anh ta.

Raidou đã cảm thấy lo lắng, không phải là vì Gideon... mà là vì những Mạo Hiểm Giả ở đây.

Raidou và Ruijerd... cả hai rất có thể sẽ bị nhắm đến bởi bọn họ... vì màu tóc chăng.

"Này!... Hai thằng nhóc đen trắng kia!?"

Một giọng nói đã phát ra ngay phía sau lưng Raidou. Dường như cả hai đã bị nhắm đến.

"Chúng... chúng tôi ư!?"

"Chứ còn ai vào đây nữa!?"

Raidou đã quay lại. Cậu nhìn thấy một người đàn ông khoảng chừng ba mươi tuổi.

Khuôn mặt ông ta có một vết sẹo lớn ở ngay miệng... Dường như đã bị chém rách bởi một thứ gì đó. Trông hơi đáng sợ.

Ông ta có một chiều cao trung bình. Mái tóc thì ngắn và là màu nâu. Có một số con dao găm nhỏ được đeo trên hông của ông ta... Ước tính có đến khoảng sáu con dao găm được đeo trên thắt lưng.

Người đàn ông này... trông thật nguy hiểm.

"Hai ngươi... là người mới nhỉ!?"

"Hả... Vâng... Chúng tôi... chỉ mới đăng ký hôm qua."

Raidou trả lời người đàn ông. Ông ta đã khá bất ngờ khi nghe được những lời đó.

"Hóa ra là người từ phương xa đến."

"Hèn gì màu tóc của hai ngươi trông kỳ lạ đến thế... Đến cả ngôn ngữ còn chưa thành thục nữa."

Người đàn ông nở rộ một nụ cười kỳ lạ trên khuôn mặt. Trông ông ta thật đáng sợ với vết sẹo kia, Raidou đã nghĩ như vậy.

"Nào... vì lý do gì, các ngươi lại trở thành Mạo Hiểm Giả!?"

Một câu hỏi dành cho hai cậu ư... Nhưng tại sao chứ?

Raidou cảm thấy rất khó hiểu và phân vân.

Nhưng rồi... cậu đã trả lời câu hỏi đó.

"Tôi nghĩ... là vì... Xu Aurora's!?"

Chắc hẳn là thế rồi... Raidou cũng chỉ muốn kiếm tiền để chăm lo cho cuộc sống của bản thân mình.

Ở nơi đây... cậu không quen biết ai, ngoài Martin và Ruijerd. Louis với Califa thì ở quá xa... Trước mắt cậu nên tìm một công việc tốt để kiếm sống.

Nhờ vả Martin thì không được. Ruijerd thì lại càng không... Cậu chỉ có thể tự sử dụng sức của mình.

"Hah... Hahaha!?" Câu trả lời của Raidou đã làm cho người đàn ông bật cười.

Ông ta bắt đầu nhỏ giọng lại. Nhìn hai cậu và nói rằng: "Ta thích lý do đó của các ngươi."

"Nghe này... tại sao chúng ta không lập nhóm với nhau nhỉ!? Ta có thể giúp các ngươi kiếm thật nhiều tiền!?"

Người đàn ông đã ngỏ lời. Ông ta muốn lập nhóm với hai người Raidou và Ruijerd.

Điều đó thật kỳ lạ... Nhìn người đàn ông thật khả nghi và đáng sợ.

"Đừng sợ... nhìn thế thôi, thật ra ta là một Mạo Hiểm Giả hạng D đấy."

"Không mấy người đạt được cấp bậc này đâu."

Người đàn ông đang cố gắng thuyết phục Raidou. Dường như ông ta có mục đích gì đó, chứ không phải chỉ là lập nhóm.

"Raidou!... Ruijerd!"

Trong khi đang phân vân... Raidou đã b��� kêu gọi bởi một giọng nói lớn, nó phát ra từ phía quầy lễ tân.

Đó chính là Lilia. Cô ấy đang vẫy tay để kêu gọi cả hai cậu.

Quầy lễ tân dường như đã bớt người đi, đã không còn sự đông đúc kia nữa.

Có lẽ... một số Mạo Hiểm Giả đã hoàn tất xác nhận thông tin nhiệm vụ của họ.

Lilia cũng đã để ý đến Raidou và Ruijerd.

Cô ấy hiện đang khá thoải mái, trông không bận rộn như vừa rồi. Đồng nghiệp của cô thì đang điền thông tin nhiệm vụ cho một vài người... Mọi thứ đã bớt ồn ào hơn rồi.

Và đây cũng là lúc... để cho Raidou và Ruijerd trao trả nhiệm vụ của mình.

"Lại đây nào... Mau lên, để tôi còn xác nhận thông tin nhiệm vụ cho hai cậu."

Lilia đã kêu lên. Cô ấy trông khá gấp rút, và Raidou cũng không thể bỏ lỡ.

Cậu cúi chào người đàn ông và kéo theo Ruijerd đến quầy lễ tân.

"Xin lỗi... đã bắt cô... chờ đợi."

"..." Raidou đã bước đến quầy lễ tân. Nhưng thật kỳ lạ, Lilia không nói bất cứ một lời nào nữa. Cô ấy hiện đang liếc mắt nhìn một ai đó... Chính là người đàn ông vừa rồi ư?

Bọn họ nhìn nhau một lúc... và cuối cùng thì, người đàn ông đã rời đi.

"Haiz..." Lilia liền thở dài. Điều đó đã khiến cho Raidou tò mò và thắc mắc người đàn ông vừa rồi là ai.

"Có... chuyện gì ư?" Raidou đã hỏi Lilia.

Cô ấy từ từ áp sát đến gần Raidou và nói nhỏ rằng: "Cái tên vừa rồi chẳng tốt đẹp gì đâu. Tốt hơn hết, các cậu nên tránh xa hắn ta."

Cô ấy cũng dặn dò thêm rằng: "Với lại, đừng lập nhóm với hắn... Chẳng có ai sống sót trở về khi làm nhiệm vụ cùng hắn ta."

"..." Raidou chết lặng đi. Hóa ra, người đàn ông đó lại nguy hiểm đến vậy.

Thế mà... cậu đã suýt đồng ý lập nhóm với ông ta.

"Được rồi... các cậu hãy đưa cho tôi hai tờ nhiệm vụ đi."

"Vâng." Raidou dẹp bỏ sự sợ hãi của mình, cậu đưa cho Lilia hai tờ giấy nhiệm vụ.

Cô ấy bắt đầu lấy bút lông chim ra và chấm vào hũ mực. Việc xác nhận nhiệm vụ diễn ra khá nhanh chóng.

Chỉ trong vài phút thì đã hoàn thành.

"Nhiệm vụ của các cậu không có gì kỳ lạ cả."

"Đây đúng thật là chữ ký của Martin."

Lilia vừa nói vừa mỉm cười. Trông cô ấy khá là vui vẻ... Có thể là do công việc đã dễ thở hơn rồi chăng.

"Sẵn tiện nói luôn. Đơn đăng ký của hai cậu đã được Chủ Hội chấp nhận... Tuy rằng ban đầu nó có hơi rắc rối."

Lilia đã thông báo một tin vui mừng cho Raidou và Ruijerd. Đơn đăng ký đã được chấp nhận, vậy có nghĩa là hai cậu đã trở thành Mạo Hiểm Giả rồi.

"Chờ tôi chút nhé." Lilia ngước nhìn xuống dưới quầy lễ tân. Cô ấy kéo một ngăn tủ ra, ở bên trong có rất nhiều thứ... giấy tờ, bút lông chim, con dao?... Tại sao lại có thứ đó ở bên trong ngăn tủ? Dùng để phòng vệ ư?

Raidou đã nhón chân để ngước nhìn vào bên trong quầy lễ tân. Cậu hơi sợ khi thấy một con dao găm ở bên trong.

"Để xem nào... nó chỉ đâu đây thôi."

Lilia lục lọi ngăn tủ để tìm kiếm. Và rồi, nó đã được tìm thấy... Một vật có hình thù như một chiếc huy hiệu, trên mặt có điêu khắc một số ký tự kỳ lạ. Nó giống như chiếc nhẫn Ma đạo cụ của Louis và Martin.

"Ma... đạo cụ!?" Raidou đã đột ngột thốt lên: "Ma đạo cụ." Lilia cũng đã rất bất ngờ.

"Raidou... cậu biết đến nó sao!?"

Không thể tin được... Vật đó chính là một Ma đạo cụ. Raidou đã đoán đúng rồi ư?

"Ưm... tôi biết đôi chút." Raidou đã trả lời Lilia.

"Đây chính là huy hiệu của Hội Mạo Hiểm Giả. Nó được dùng để xác nhận thân phận của mỗi người."

Giờ để ý mới thấy, trên chiếc huy hiệu đó có hình của một thanh kiếm và chiếc khiên... Rất giống với lá cờ ở trước cửa chính của Hội. Tuyệt thật đấy.

Trong khi đang ngắm nghía chiếc huy hiệu được đặt ở trên quầy lễ tân. Raidou đã bị Lilia nắm lấy cánh tay. Cô ấy đặt một thứ gì đó vào lòng bàn tay cậu.

Thứ đó... chính là con dao găm vừa rồi.

"Xin cậu... hãy nhỏ máu của mình lên chiếc huy hiệu này."

"Hả!?" Raidou chết lặng đi thêm một lần nữa. Cậu đã thật sự sợ hãi trước nụ cười của Lilia. Cô ấy đang mỉm cười thân thiện với cậu.

Nhưng những lời kia... chẳng mấy thân thiện chút nào cả.

"Đây là hình thức bắt buộc, tôi chỉ làm theo điều luật mà thôi... Xin cậu hãy bình tĩnh!?"

Raidou vừa lùi bước. Cậu đã rất hoang mang, nhưng Lilia đã lập tức giải thích.

"Thật ra... đây chính là cách để xác nhận thân phận. Ma đạo cụ này có khả năng ghi nhớ máu của từng người."

"Hội luôn sử dụng nó để xác nhận thân phận của Mạo Hiểm Giả... Vậy nên, mong các cậu hãy làm theo quy định."

Thật luôn... Bọn họ dùng máu để xác nhận thân phận ư? Nếu như vậy, có chút đáng sợ rồi đi.

"Ực..." Raidou có đôi chút sợ, nhưng vì để trở thành Mạo Hiểm Giả... nên là tiến thôi.

Raidou đang cố gắng dùng con dao găm để cắt nhẹ làn da của mình. Một vết thương không to, phải thật nhỏ bé... tuyệt đối không được đau quá.

"Nếu con dao đó khiến cho cậu sợ... thì hãy dùng đến cái này đi... Raidou."

Lilia đã lấy lại con dao găm. Cô ấy đưa cho Raidou một vật khá thân quen... một cây kim được dùng để khâu vá.

Trông nó hơi lớn hơn bình thường... Nhưng cũng không đáng sợ lắm, đỡ hơn con dao găm kia.

Raidou lập tức dùng cây kim, đâm vào làn da của mình, ở ngay ngón trỏ. Giọt máu cứ thế rơi xuống nơi chiếc huy hiệu đang chờ đợi.

Khi giọt máu rớt lên chiếc huy hiệu. Chẳng có gì xảy ra với nó cả... Ma đạo cụ, chỉ như vậy thôi ư?

"Ê!?" Lilia ngơ ngác ngước nhìn chiếc huy hiệu ở trên quầy. Cô ấy đã cảm thấy rất khó hiểu.

"Kỳ lạ vậy... sao chẳng có phản ứng gì cả!?"

Lilia cầm chiếc huy hiệu lên một cách cẩn thận. Cô ấy ngắm nghía chiếc huy hiệu trong sự khó hiểu. Một người đồng nghiệp đã thấy điều đó.

"Có chuyện gì sao Lilia?"

"Chị ơi... chiếc huy hiệu không phản ứng khi bị nhỏ máu."

"Đâu đưa chị xem nào." Người đồng nghiệp đã lấy chiếc huy hiệu. Cô ấy đã kiểm tra nó bằng cách nhỏ máu của mình lên. Chiếc huy hiệu cũng vì thế đã đổi màu... màu xanh dương.

"Ê!... Kỳ vậy, nó có thể phản ứng lại với máu của chị... nhưng Raidou thì lại không."

Lilia đã lấy lại huy hiệu. Cô ấy cùng với người đồng nghiệp đã thử lên Raidou thêm một lần nữa... Và kết quả, chẳng có gì.

Cuối cùng thì Lilia đã phải dẹp bỏ việc xác nhận thân phận của Raidou. Đến lượt Ruijerd, thì cậu ấy đã tỏ thái độ khó chịu.

Raidou đã khuyên bảo rất nhiều. Để rồi phải lôi ra 'kế đe dọa' của mình: cho cậu ta nhịn đói.

"Gra~." Cứ thế... Ruijerd đã phải nhỏ máu với cây kim kia. Chiếc huy hiệu lần này đã phản ứng lại... Nhưng màu sắc có chút khác biệt... màu trắng tinh khiết, y chang mái tóc của Ruijerd.

Sau khi hoàn tất xác nhận thân phận của mình... Lilia đã mang đến một bất ngờ cho cả hai.

Đó chính là... phần thưởng từ hai nhiệm vụ lúc trước.

"Đây là 22 Xu Đồng của các cậu... nhưng."

Không xong rồi... lại là nụ cười đó từ Lilia.

"Mười phần trăm còn lại... sẽ là của Hội, bởi vì đó là phí mai mối cho nhiệm vụ."

Lilia lấy lại hai Xu Đồng. Hiện giờ chỉ còn 20.

Raidou đã không lường trước được... Hội Mạo Hiểm Giả lại tính luôn cả phí mai mối cho nhiệm vụ... Mười phần trăm không ít đâu.

"Hiện giờ... hầu bao của mình chỉ vỏn vẹn 23 Xu Đồng... Nhiêu đây chắc hẳn đủ để mua một ít bánh mì."

Raidou đã từng hỏi Martin rồi. Ông ấy đã bảo rằng bánh mì cứng thường rất rẻ tiền, nhưng đó là lựa chọn tốt nhất... dành cho Mạo Hiểm Giả mới vào nghề.

"Phải rồi... Hiện tại các cậu là Hạng F."

"Chỉ cần cố gắng hoàn thành mười nhiệm vụ. Các cậu sẽ được thăng tiến cấp bậc... Từ F lên E..."

Lilia đã giải thích mọi thứ cho Raidou và Ruijerd. Cô ấy cũng không quên cảnh cáo điều luật.

"Các cậu không thể nhận nhiệm vụ trên Hạng F... Nếu làm vậy, sẽ vi phạm điều luật."

"Xin hãy lưu ý ạ."

Raidou gật đầu hiểu biết. Cứ thế, cậu đã rời đi cùng với Ruijerd.

Nhiệm vụ đã hoàn thành xong rồi... Tiếp theo thì chính là nhận cái mới.

Khi bước đến bảng nhiệm vụ... Raidou đã nhìn thấy rất nhiều những tờ giấy được đóng đinh lên bảng... Chúng nhiều đến mức không đếm xuể, nhưng đa số đều là nhiệm vụ cấp bậc cao... Từ Hạng E lên D và C.

"Hái thảo dược?... Không được, mình không biết về thực vật ở nơi đây."

"Cũng không thể vào rừng được, quá nguy hiểm."

Raidou ngắm nghía khắp nơi trên bảng nhiệm vụ. Có một số nhiệm vụ Hạng F, nhưng chúng đều quá xa.

Hái thảo dược thì phải vào rừng.

Đưa thư thì phải đi đến một nơi khác.

Trợ giúp cho nhà thờ... không luôn, Raidou không giỏi khâu vá quần áo.

Sau một hồi lựa chọn... thì thật sự quá mất thời gian, chẳng có cái nào là phù hợp cả.

{Nhiệm vụ Hạng F: Hỗ trợ vận chuyển +10 Xu Đồng cho mỗi người... Địa điểm: Lò rèn của Batos.}

Một tờ nhiệm vụ Hạng F đã lọt vào ánh mắt của Raidou. Vận chuyển, nghe có vẻ rất cực nhọc... Nhưng mà, 10 Xu Đồng cho mỗi người, thật sự rất hấp dẫn.

Bởi vì những nhiệm vụ kia... đều ở dưới 5 Xu Đồng Aurora's.

"..." Raidou ngắm nhìn nó một lúc. Cậu đã rất phân vân.

Nhưng rồi... Raidou đã lấy nó, sức hấp dẫn của đồng tiền là không thể tránh khỏi.

Raidou bước đến quầy lễ tân để xác nhận thông tin nhiệm vụ. Khuôn mặt của Lilia có chút kỳ lạ khi thấy tờ giấy nhiệm vụ đó.

"Các cậu tốt nhất đừng chọc tức người gửi yêu cầu này... Ông ấy rất đáng sợ đấy."

Khi xác nhận thông tin nhiệm vụ... Lilia đã cảnh cáo Raidou và Ruijerd về chủ nhân của lò rèn... Ông ấy dường như là một người khá đáng sợ.

"Về phần địa điểm của nhiệm vụ... Lò rèn đó nằm trong khu rừng bên ngoài thị trấn."

"Các cậu phải băng qua một con đường mòn mới có thể đến đấy!?"

Địa điểm nhiệm vụ... xa hơn Raidou tưởng, nhưng vì đã xác nhận rồi... cậu không thể từ bỏ được.

Theo lời Lilia và tấm bản đồ của cô ấy.

Địa điểm thật sự... khá xa.

"Haiz..."

Raidou bước đi ra khỏi Hội. Khuôn mặt thì chán nản với nhiệm vụ vừa nhận được... Nhưng khi vừa ra bên ngoài, một giọng nói đã phát ra.

"Này... này... hai người, chúng ta lại gặp nhau rồi!?"

Giọng nói đó là của một đứa trẻ.

"Nhóc là... người dẫn đường!?"

Raidou đã nhận ra đứa trẻ đó... Chính là cậu bé chỉ đường lúc trước đây mà.

"Hahaha... Thật vui khi hai người vẫn còn nhớ đến tôi."

Đứa trẻ mỉm cười mà nói. Và rồi sự chú ý của nó đã dồn vào tờ giấy nhiệm vụ của Raidou... Sự tò mò là không thể tránh khỏi.

Cậu bé đã bước đến và nhìn vào tờ giấy nhiệm vụ. Nó lập tức cười khúc khích lên.

"Hahaha... Tôi biết chỗ này, nếu hai người muốn đến đó... thì chỉ với 1 X..."

"À không... chỉ với 2 Xu Đồng, tôi sẽ dẫn hai người đến lò rèn của lão Batos..."

Raidou ngước nhìn cậu bé. Cậu không thể tin được rằng đứa trẻ này lại thay đổi số tiền nhanh đến vậy.

"Haiz... Được rồi. Tiền đây." Raidou thở dài thêm một lần nữa. Cậu lấy ra hai Xu Đồng từ hầu bao của mình và đưa cho đứa trẻ. Vậy có nghĩa, chỉ còn lại 20 Xu Đồng.

"Phải thế chứ... Chuyện dẫn đường cứ để cho tôi lo liệu."

Cậu bé lại nói thêm, để đảm bảo uy tín của mình: "Ở thị trấn này, tôi chính là người rành đường nhất đấy... Không có kẻ nào thuộc lòng nơi đây bằng tôi đâu!?"

"..." Raidou chỉ biết im lặng và đi theo cậu bé. Theo sau chính là Ruijerd.

Cứ thế... thời gian lại bắt đầu trôi qua.

Băng qua các con hẻm, bước đi trên những con phố đông đúc.

Để rồi... cả ba người đã ra khỏi Thị trấn Bù Nhìn và tiến thẳng vào khu rừng.

Cậu bé đã dẫn hai người bước lên một con đường mòn... Và rồi, cuối cùng thì cũng đã tới nơi... Lò rèn của Batos.

Lò rèn được xây dựng từ những khối đá to lớn, và tất nhiên chúng đều được cố định lại bởi đất sét. Mái nhà thì được dựng lên từ những ngói đất sét... Đặc biệt hơn, ngôi nhà có phần nhô ra ở bên phải. Đó là một căn phòng nhỏ, có ống khói ở bên trên.

Khi nhìn thấy lò rèn, Raidou đã rất bất ngờ. Từ trước đến nay, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy tận mắt một lò rèn.

"Batos!... Ông già lùn tịt kia, có khách đến đây này!?"

Cậu bé kia đã chạy đến trước cửa chính của lò rèn. Nó đột nhiên hét lên thật to, những lời lẽ thô tục đối với Batos.

"Vậy nhé... Tạm biệt." Cậu bé chào tạm biệt Raidou và Ruijerd... rồi nó rời đi một cách vội vã.

"Hả!?" Raidou đã rất bất ngờ và ngơ ngác.

Rốt cuộc... chuyện gì vừa xảy ra thế?

"...!!ẦM!!..." Trong khi đang ngơ ngác, một tiếng động lớn lập tức phát ra. Cánh cửa chính của lò rèn đã bị mở tung.

Một thân hình đồ sộ, cơ bắp cuồn cuộn khắp người... Một khuôn mặt đáng sợ, và râu ria thì um tùm... Đó chính là chủ nhân của lò rèn, Batos... Và ông ta, rất lùn.

"Thằng oắt con nào dám bảo ta đây lùn tịt!?"

Batos tức giận hét lên. Và rồi, ánh mắt của ông ta đã nh��m đến Raidou và Ruijerd... Một ánh mắt đáng sợ.

"Hóa ra... là hai người các ngươi sao!?"

"Khoan... khoan... Chúng tôi. Đến đây... vì nhiệm vụ."

Ông ta đã bước đến chỗ hai cậu một cách giận dữ. Raidou đã rất sợ hãi, mặc dù lùn tịt thật. Nhưng mớ cơ bắp kia có thể đánh chết người đấy.

Raidou lùi bước về sau. Trước khi bị ông ta tấn công, cậu đã nhanh tay lấy ra tờ giấy nhiệm vụ.

"Thật... thật... Chúng tôi. Là Mạo Hiểm Giả!?"

Raidou cố gắng giao tiếp bằng ngôn ngữ của lục địa này. Cậu đã hoảng loạn và nói rất nhanh... Dường như đã thành thục hơn lúc trước rồi.

"Hừ... Đưa đây!!" Lão Batos đã cướp lấy tờ giấy nhiệm vụ từ Raidou. Ông ta đang đọc những dòng chữ ở bên trên.

"Được rồi... Hãy theo ta... Ta sẽ dẫn các ngươi đến chỗ làm việc."

"Vâng." Batos bước rời khỏi đó. Raidou và Ruijerd đã theo sau ông ta.

Cả ba người bước đi ra phía sau lò rèn.

Và rồi... trước mắt của ba người là một ngôi nhà nhỏ được xây dựng từ những ván gỗ.

Ngôi nhà đó chính là chỗ cất đồ của Batos... Hay còn được gọi là Nhà kho.

Ông ta bước đến trước cửa chính của Nhà kho và mở nó ra. Bên trong là những thùng gỗ, từ thùng tròn cho đến thùng vuông.

Raidou có thể thấy, những thùng gỗ đó hiện đang chứa rất nhiều vũ khí và đồ dùng... Kiếm, dao, cuốc, xẻng... mọi thứ đều có mặt.

"Để ta giải thích ngắn gọn cho các ngươi biết về nhiệm vụ của mình."

"Các ngươi phải vận chuyển đống này ra trước lò rèn!! Mọi thứ đều không được thiếu sót một thùng nào!?"

Lão Batos hung hăng bước đi. Ông ta đã rời đi và cũng nói thêm rằng: "Ta sẽ đi kêu gọi lũ thương nhân ở trong Thị trấn!!"

"Nếu các ngươi trộm đồ của ta, thì chuẩn bị tinh thần để chết đi!?"

Ông ta đã cảnh cáo Raidou và Ruijerd.

Thật đáng sợ... Đó là những gì mà Raidou cảm nhận được từ Batos.

Một lão già có một thân hình đồ sộ. Khuôn mặt thì cau có với bộ râu um tùm... Đặc biệt nhất chính là, ông ta rất lùn. Ước chừng khoảng 1m46.

Mà thôi... hãy dẹp bỏ chuyện đó qua một bên.

Trước mắt... Raidou phải làm nhiệm vụ của mình, đó chính là vận chuyển đống thùng gỗ này ra trước lò rèn.

"Việc này... sẽ tốn nhiều thời gian đây."

"Gra... Grah."

"Cậu... ở lại, giúp tôi!?"

Cứ thế, công việc của hai cậu bắt đầu.

Hôm nay, Ruijerd không còn được lười biếng nữa. Cậu ta bị Raidou ép làm việc.

...Kết thúc...

Chuyện ngoài lề: Lý do tại sao Batos lại lùn tịt?

Đó là bởi vì: Ông ta là một 'Dwarf' hay còn được gọi là người lùn.

Dwarf là gì?: Đó là một chủng tộc đặc biệt tồn tại ở khắp nơi trên mọi lục địa.

Ngoại hình: Như tên gọi, Dwarf là người lùn, chiều cao ước tính của bọn họ thường sẽ là 1m3 cho đến 1m5.

Đặc điểm thường thấy: Những Dwarf nam khi về già, thường rất thích để râu ria um tùm. Bọn họ cho rằng nó thể hiện cho sự trưởng thành của mình, càng um tùm càng trải qua nhiều thứ. Nhưng có một vài người thì không thích làm thế, ví dụ những Dwarf nữ, hoặc một số Half-Dwarf.

Half Dwarf là gì: Bọn họ là con lai giữa người lùn và một chủng tộc khác. Thường thì sẽ là Nhân loại và Dwarf.

Bọn họ có đặc điểm chung là gì?: À hem.

Dwarf và Half Dwarf đều có một đặc điểm chung... đó chính là sức khỏe.

Bọn họ rất khỏe mạnh. Mặc cho là con lai giữa dòng máu khác nhau, nhưng sự phát triển cơ bắp là điều không thể tránh khỏi.

Dwarf thường sống ở trên những đỉnh núi, hoặc hầm và hang mỏ. Chắc hẳn vì lý do đó nên bọn họ thường rất khỏe mạnh.

Dwarf thường rất giỏi nghề đào mỏ, làm sắt thép, rèn vũ khí. Bởi vậy, bọn họ luôn sở hữu một lượng lớn cơ bắp đến mức kinh khủng.

Nếu không làm những nghề bên trên, thì cơ bắp của bọn họ vẫn phát triển, mặc cho không luyện tập... Dường như đó là di truyền từ tổ tiên rồi.

Tính cách: Không phải Dwarf nào cũng hung dữ như Batos.

Dwarf thường có bản tính chính trực và đôi phần hài hước. Bọn họ thường rất trưởng thành và suy nghĩ thấu đáo.

Tuổi thọ: Dwarf thường sẽ sống rất lâu.

Bọn họ có thể tồn tại đến 200-400 năm.

Không ai biết lý do tại sao bọn họ lại sống lâu như thế... Nhưng các Dwarf thường cho rằng đó là đặc ân của tổ tiên họ ban cho.

Phụ: Không ai rõ chủng tộc Dwarf bắt nguồn từ đâu. Nhưng các chủng tộc sau đây rất có thể là họ hàng với họ. Hoặc chỉ là hiểu lầm mà thôi.

Nhân loại: Con người?... Yeah, một số người có thân hình nhỏ bé trông khá giống với Dwarf, nhưng chúng ta có thể nhận thấy sự khác biệt... thông qua sức khỏe và cơ bắp.

Troll?: Đây là một loại quái vật kia mà. Đối với con người là thế, bọn họ thường sẽ mang Troll ra để trêu chọc Dwarf. Điều đó không mấy tốt đẹp, Dwarf thường sẽ cảm thấy bị tổn thương hoặc tức giận... nếu bị đem ra so sánh với một loại quái vật.

Giant's!!: Người khổng lồ sao, không có thông tin gì về họ. Dường như chủng tộc này đã bị tuyệt chủng bởi vì một lý do gì đó, và chẳng ai còn nhớ đến họ.

Giant's chỉ còn tồn tại ở bên trong những câu chuyện đe dọa trẻ em... Thật kỳ lạ.

Mà thôi... đến đây là kết thúc rồi, tạm biệt mọi người.

--- Bản văn này là thành quả lao động của truyen.free, được gửi đến bạn đọc thân mến.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free