(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 21: Lão người lùn cáu gắt và nhiệm vụ đã được hoàn thành... Đêm của ngày định mệnh, cột sáng của sự chọn lọc.
BỊCH! Chiếc thùng gỗ được đặt xuống đất. Xung quanh là vô số thùng gỗ đủ hình dạng, từ tròn đến vuông.
“Phù... Đây là thùng cuối cùng rồi.” Raidou thở dài, lau mồ hôi. Ngước nhìn bầu trời, cậu thấy màn đêm đã buông xuống.
Thật không ngờ, đã hơn năm tiếng trôi qua.
Nhiệm vụ này thật sự quá tốn thời gian và sức lực. Cũng may, Ruijerd đã giúp cậu một tay, dù chỉ là vài thùng gỗ nhỏ. Dù sao thì cũng đỡ được phần nào.
“Gra...” Sau khi khiêng vác hết số thùng gỗ ra trước lò rèn, Ruijerd ngồi bệt xuống đất, tựa lưng vào tường lò rèn để nghỉ ngơi.
“Nhiều vũ khí quá... Không biết số này sẽ được sử dụng vào việc gì nhỉ?”
Raidou đã ngắm nhìn những món vũ khí rất nhiều lần. Chúng được cất kỹ trong các thùng gỗ đặt tại đây. Cậu không khỏi tò mò.
“Ôi trời! Các ngươi thực sự đã vận chuyển chúng ra đây sao?!”
Giọng Batos vang lên. Ông ta đã trở về cùng vài người theo sau. Đó là những người vận chuyển hàng cho thương nhân.
“Được rồi, đây là phần thưởng cho nhiệm vụ của các ngươi.”
“Cầm lấy rồi biến đi! Ta đã ký nhận rồi!”
Batos hung hăng hất hàm với Raidou.
Trong khi đó, cậu vừa giúp ông ta vận chuyển hết đống thùng gỗ ra ngoài.
“...” Raidou chỉ biết im lặng.
Ông ta quá cơ bắp và khỏe mạnh, cậu không thể tự đặt mình vào nguy hiểm.
“Grah?”
“Đi thôi, Ruijerd.” Raidou bước đến chỗ Ruijerd. Cuối cùng, hai người cũng rời khỏi lò rèn của Batos.
“Chậc... Ông ta bị làm sao thế không biết.”
Raidou khá bực mình. Cậu thật sự không thể hiểu nổi lão già Batos đó.
Lão ta vừa hung hăng vừa cáu kỉnh, nói thẳng ra là chẳng có điểm nào tốt đẹp.
“Graa!?” Ruijerd kêu lên khi bị kéo đi. Raidou nhận thấy cậu ta khá mệt mỏi. Có lẽ hai người nên nghỉ ngơi một lát.
“Được rồi... Sang bên kia.” Raidou kéo Ruijerd đến một gốc cây. Giờ đây họ đang ở trong khu rừng gần Thị trấn Bù Nhìn. Nơi đây khá yên tĩnh.
Và dường như khu rừng này không hề có quái vật.
“Nào! Chúng ta chỉ cần mang mấy thứ này đến cho lão thương nhân là sẽ kiếm được chút tiền rồi!”
“Hahaha! Đúng thế, lão ta sẵn sàng trả cho chúng ta một Xu Bạc đấy!”
Cứ tưởng mọi thứ sẽ thật yên tĩnh, nhưng Raidou đã nhầm lẫn. Tiếng nói chuyện lớn vang lên từ nhóm người khi nãy. Họ đang vận chuyển số thùng gỗ đến chỗ của thương nhân.
“...” Raidou lặng lẽ ngước nhìn họ đi qua. Thật đáng ghen tị, họ được trả tới một Xu Bạc. Số tiền đó tương đương một trăm Xu Đồng, đủ để lấp đầy cái bụng đói.
Thế nhưng, liệu chuy���n đó có phải sự thật không? Tất nhiên là không rồi.
“Đi thôi, Ruijerd!” Raidou đứng dậy, định trở về Công hội. Dẫu sao, trời cũng chiều tối rồi.
“Grah..” Ruijerd không phản đối.
Cứ thế, Raidou và Ruijerd tiếp tục bước đi. Cả hai cuốc bộ trên con đường mòn để rời khỏi khu rừng.
“Đừng có đùa!?” Khi cả hai vừa bư��c ra khỏi khu rừng, một giọng nói giận dữ vang lên, theo sau là những tiếng chửi rủa.
“Không phải ngươi đã bảo sẽ đưa một Xu Bạc cho từng người sao!?”
“Phải đấy! Xu Bạc của chúng ta đâu!?”
Sự hỗn loạn... Đó là những gì Raidou nhìn thấy.
Nhóm người vận chuyển ban nãy đang tập trung lại một chỗ, ai nấy đều tỏ ra rất giận dữ.
Nếu nhìn kỹ hơn, Raidou có thể thấy một chiếc xe ngựa với toa chở hàng. Những thùng gỗ lúc trước đều được đặt ở trên toa xe ngựa đó. Là xe ngựa của thương nhân ư.
Chắc hẳn là vậy, bởi trên xe ngựa có một người ăn mặc khá đẹp.
Đó là một người đàn ông chừng ba mươi tuổi. Trang phục có họa tiết khá sặc sỡ, lòe loẹt, khá giống với Louis.
“Chờ đã! Tôi chỉ bảo đưa tổng cộng một Xu Bạc mà thôi... Các anh đã hiểu lầm hết rồi đấy!”
Người thương nhân cố gắng giải thích.
Nhưng mọi chuyện lại càng tồi tệ hơn.
“Ta... Ta sẽ hét lên, và lính tuần tra sẽ bắt các ngươi. Mau biến đi, lũ khốn!”
Người thương nhân hét toáng lên với những kẻ vận chuyển. Bọn chúng lập t��c câm nín khi nghe đến lính tuần tra.
Cuộc hỗn loạn dường như đã kết thúc.
“Đi thôi, Ruijerd.” Raidou kéo Ruijerd rời đi trước khi cả hai bị nhóm người vận chuyển kia chú ý.
“Ọc... ọc...” Khi đang bước trên con đường mòn, bụng của Ruijerd đột nhiên kêu lên. Dường như cậu ta đang đói.
“Cậu đói bụng à?”
“Gra..” Ruijerd đáp lại. Khuôn mặt cậu ta khá mệt mỏi.
Có lẽ Raidou nên đi tìm chỗ bán thức ăn, trái cây hay bánh mì cứng, thứ gì cũng được hết.
Bởi vì cả hai đang rất đói.
Sau một lúc cuốc bộ, cả hai bước vào Thị trấn Bù Nhìn.
Bầu không khí nơi đây dường như đã bớt náo nhiệt. Không còn cảnh người người đông đúc bước trên đường phố nữa.
Dường như người dân thị trấn đã trở về nhà sau một ngày làm việc.
Raidou bước đi, ngước nhìn xung quanh. Một vài người ngồi nghỉ ngơi trước cửa nhà. Có người thì đang khâu vá quần áo. Nói chung, thị trấn giờ đây đã ít người qua lại hơn buổi sáng.
“...” Mặc cho sự thay đổi đó, Raidou vẫn tiếp tục bước đi. Băng qua những con hẻm, lên xuống các bậc thềm, ��i qua những con phố... Cuối cùng, trước mắt cậu là bậc thềm dẫn lên Công hội Mạo Hiểm Giả.
“Đi thôi, Ruijerd.”
“Graa...” Ruijerd bước theo chân Raidou. Cả hai đã đi lên bậc thềm và bước vào Công hội.
“Hể?” Raidou ngơ ngác ngước nhìn xung quanh. Khung cảnh bên trong Công hội vắng vẻ một cách lạ thường.
Cốc rượu và bát đĩa nằm lăn lóc khắp nơi trên bàn ghế. Có vẻ như nơi đây vừa có một bữa tiệc. Thật yên tĩnh và bừa bộn.
“A! Raidou, Ruijerd!”
Trong lúc ngước nhìn xung quanh, một giọng nói bất ngờ vang lên. Đó chính là Lilia.
Cô ấy đang cầm một miếng vải nhỏ trên tay. Có vẻ nó dùng để lau dọn bàn ghế.
“Có vẻ như hai cậu là những người cuối cùng trong ngày hôm nay rồi.”
Lilia vừa nói vừa bước đến quầy lễ tân. Cô lấy ra cây bút lông chim và hũ mực.
Raidou tiến đến trước quầy lễ tân, cậu đưa cho Lilia tờ giấy nhiệm vụ. Cô ấy ngay lập tức kiểm tra. Mọi thứ không có gì bất thường.
“Được rồi, nhiệm vụ không có gì bất thường cả, các cậu đã làm tốt lắm.”
“Chờ chút, tôi sẽ lấy phần thưởng cho hai cậu ngay.”
Lilia lấy ra hai mươi Xu Đồng và đặt lên quầy.
“Đây là phần thưởng của hai cậu, nhưng...”
“Công hội sẽ thu lại mười phần trăm phí mai mối nhiệm vụ, nên phần thưởng sẽ là mười tám Xu Đồng. Của các cậu đây.”
Lilia lấy lại hai Xu Đồng, đó chính là phí mai mối nhiệm vụ, vẫn là mười phần trăm.
“...” Raidou cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều. Cậu cứ thế lấy phần thưởng của mình và bỏ vào hầu bao. Ba mươi tám Xu Đồng, đó chính là số tiền hiện có của cậu.
“...” Sau khi tính toán số tiền của mình, Raidou ngước nhìn xung quanh.
Nơi đây thực sự khá bừa bộn, và Lilia cũng biết điều đó.
Raidou tự hỏi điều gì đã khiến nơi này trở nên như vậy.
“Chuyện này là sao?” Raidou hỏi Lilia. Cô ấy đang lau dọn bàn ghế xung quanh.
“À, đây chỉ là một buổi tiệc khởi hành mà thôi.”
“Các mạo hiểm giả thường ăn mừng trước khi rời đi làm nhiệm vụ ở phương xa.”
“Khi các cậu rời đi, đã có một số mạo hiểm giả cấp cao đến đây.”
“Họ đã chiêu mộ rất nhiều người ở Công hội này chỉ để làm một nhiệm vụ cấp C. Nhiệm vụ đó có phần thưởng rất hậu hĩnh nên ai cũng tham gia hết.”
Lilia giải thích mọi chuyện. Hóa ra là một buổi tiệc ăn mừng trước khi khởi hành làm nhiệm vụ. Cũng thú vị thật.
Nhưng rồi, Lilia thở dài.
“Haizz... Thật tệ khi một số mạo hiểm giả đã rời đi.”
Lilia than thở. Cô ấy đang lau dọn bàn ghế một mình, khuôn mặt thể hiện rõ sự mệt mỏi. Dường như đồng nghiệp của cô đã về nhà hết rồi.
“Hử?”
“Hãy để tôi phụ cô!” Raidou ngỏ lời giúp Lilia. Cậu không thể cứ đứng nhìn cô ấy làm việc một mình được.
“Ọc... ọc!?” Biết giúp đỡ người khác là tốt, nhưng trước tiên phải có sức đã.
Bụng của Raidou bất ngờ kêu lên.
Cậu rất ngại ngùng khi đứng trước mặt Lilia. Cô ấy bật cười.
“Ahaha... Thành thật cảm ơn lòng tốt của cậu, nhưng tôi có thể tự lo liệu được.”
“Vâng.” Raidou cảm thấy rất ngại ngùng, và còn đói bụng nữa.
“Ọc... ọc...” Bụng của Ruijerd đột nhiên kêu lên.
Cả hai khiến Lilia bất ngờ. Cô ấy lại bật cười thêm một lần nữa.
“Hahaha! Chắc hẳn hai cậu đang có ý định tìm kiếm một nơi bán thức ăn, phải không?”
Lilia đoán đúng rồi. Raidou đã định tìm kiếm một nơi bán thức ăn, bởi vì cả hai đang rất đói.
“Không cần phải tìm kiếm đâu!”
“Công hội chúng tôi cũng bán thức ăn đấy!”
Lilia nói thế. Hóa ra công hội này cũng bán cả thức ăn cho mạo hiểm giả.
Raidou tròn mắt nhìn Lilia. Cậu lập tức mừng rỡ vì không cần phải tìm kiếm nữa. Thật tuyệt vời!
“Bao... bao nhiêu?” Raidou lấy hầu bao ra, cậu lập tức hỏi Lilia về giá cả. Nhưng rồi, cô ấy từ chối.
“Không cần thiết đâu. Thức ăn chỉ còn lại một ít thôi, vừa đủ cho hai người các cậu luôn đấy.”
Lilia từ chối nhận tiền. Cô ấy bước vào bên trong một căn phòng khác, sau đó trở lại với hai bát gỗ trên tay. Đó chính là phần thức ăn của Raidou và Ruijerd.
“Của hai cậu đây. Cứ tự nhiên nhé.”
Raidou và Ruijerd đang ngồi trên ghế, trước mắt là bàn ăn cùng hai bát gỗ và muỗng.
“Món này là gì?” Raidou vừa nói vừa ngước nhìn vào bát gỗ.
“Đó là súp ngô, tôi thường nấu chúng vào dịp Lễ hội Bù Nhìn... Thôi chết! Tôi quên mất mấy ổ bánh mì rồi.”
Lilia nói món đó là súp ngô. Cô ấy liền chạy vào căn phòng ban nãy.
Và rồi, Lilia bước ra cùng hai ổ bánh mì trên tay. Cô liền đưa chúng cho Raidou và Ruijerd.
“Hãy ăn chúng cùng với súp ngô. Tôi khẳng định sẽ rất ngon đấy.”
Lilia mỉm cười nói. Cả hai nhận lấy ổ bánh mì từ cô ấy.
Raidou và Ruijerd bắt đầu thưởng thức bữa ăn của mình. Thời gian cứ thế trôi qua.
“Grah!”
“Này... Văng sang tôi.”
“Haizz... Đưa đây.”
Bữa ăn có một chút rắc rối.
Raidou lại phải đút cho Ruijerd ăn, cậu ta cứ làm mọi thứ rối tung cả lên. Nhưng cũng thật may, đã không có chuyện gì tồi tệ xảy ra cả.
“Phù...” Sau khi đút cho Ruijerd ăn xong, Raidou thở phào nhẹ nhõm.
“Haha... Trông hai cậu giống như anh em vậy.”
Lilia nói thế trong khi đang dọn dẹp bát đĩa.
Anh em ư... Cũng giống lắm chứ.
“Để tôi... Giúp cô.” Sau khi ăn xong, Raidou lại ngỏ lời giúp Lilia thêm một lần nữa. Lần này, cô ấy không từ chối cậu.
“Được rồi, nhờ cậu lau dọn bàn ghế giúp tôi nhé. Đồ lau dọn đây.”
Lilia đưa cho Raidou miếng vải lau dọn. Cô ấy rời đi để rửa sạch đống bát đĩa kia.
Về phần Ruijerd thì cậu ta đang lười biếng ngồi trên ghế, mặc cho Raidou một mình lau dọn. Ruijerd đã ngủ thiếp đi.
Thời gian lại bắt đầu trôi qua thêm một lần nữa. Raidou đã lau dọn xong xuôi những chiếc bàn ở Công hội. Miếng vải lau dọn cũng đã bốc mùi rượu và đồ ăn.
Raidou theo lời của Lilia, cậu mang miếng vải lau dọn ra phía sau Công hội. Ở nơi đó, cậu đã nhìn thấy Lilia. Cô ấy đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ nhỏ, trước mắt cô là chậu nước lớn.
Chiếc chậu nước đó làm bằng gỗ. Hình như nó được dùng để rửa, bởi có rất nhiều bát đĩa trong chậu.
“Raidou! Cậu đã lau dọn hết bàn ghế rồi sao?”
Lilia hỏi Raidou khi nhìn thấy cậu.
Raidou lập tức gật đầu, cậu đưa cho cô ấy miếng vải lau dọn và nói: “Vâng, tôi làm xong rồi.”
“Thế thì tuyệt quá! Cảm ơn cậu đã giúp tôi trong ngày hôm nay nhé.”
Lilia lấy miếng vải lau dọn và bắt đầu rửa sạch nó. Sau khi rửa sạch, cô mang nó đến chỗ phơi. Nơi đó có giá phơi làm từ gỗ, hai bên thân cắm xuống đất để giữ cố định lại. Một thân cây dài đặt ở bên trên, ngay giữa. Nói chung đó là giá phơi đồ, nhưng không hiện đại như ở thế giới của Raidou.
“Raidou... Cảm ơn cậu thêm một lần nữa.”
“Nếu không có cậu, chắc đến khuya khoắt tôi mới dọn dẹp xong mớ hỗn độn đó.”
“Không có gì. Giúp người là chuyện đương nhiên.” Raidou trả lời Lilia bằng một nụ cười nhẹ.
“Haha... Cậu tốt bụng quá đấy, Raidou.”
Hiện tại, cả hai đang ngồi nghỉ ngơi ở phía sau Công hội, nơi đây là một bãi đất trống. Lilia nói nơi đây thường được dùng để giặt giũ và rửa sạch bát đĩa.
Ban nãy, Lilia đã sử dụng chất nhờn Slimes cùng với nước để rửa sạch đống bát đĩa. Nó không hôi thối như của Martin. Cô cũng giải thích rằng chất nhờn Slimes nếu không được xử lý thì sẽ rất thối. Nhưng mà tác dụng vẫn như nhau, dù mùi rất thối.
“Lilia... Tôi muốn hỏi.” Khi đang ngắm nhìn bầu trời, Raidou chợt nhận ra một chuyện cực kỳ quan trọng.
Nếu như trời tối, thì cậu và Ruijerd biết ngủ ở đâu đây? Ngoài đường ư? Không thể được. Quá nguy hiểm!
“Cô có biết nơi nào để ngủ qua đêm không?”
Raidou cố gắng nói hết những gì mình muốn hỏi, và Lilia cũng đã hiểu được.
“Tất nhiên là tôi biết. Nếu cậu muốn tìm một nơi để qua đêm thì xin hãy chờ chút.”
“Tôi cần phải dọn dẹp mớ bát đĩa này và báo cáo tình hình cho chủ hội. Sẽ nhanh chóng thôi.”
Lilia rời đi. Cô ấy mang chậu nước vào bên trong Công hội. Giờ đây chỉ còn lại một mình Raidou.
“...Yên tĩnh thật...”
Raidou cảm thấy sự yên bình.
Xung quanh chẳng có tiếng động nào.
Giá như sự yên bình này cứ kéo dài mãi.
“Grahhh!?”
“Á!?” Tiếc là, sự yên bình đó chẳng kéo dài được bao lâu. Ruijerd lại phá hỏng nó bằng cách hù dọa Raidou. Và nó đã có tác dụng.
Raidou giật mình. Tim cậu như muốn nhảy ra ngoài, Ruijerd thật sự quá quậy phá.
“Cậu! Muốn giết tôi ư!?” Raidou lùi lại, trước mắt là Ruijerd.
“Gra... Gra..” Ruijerd cười một cách kỳ lạ. Mặc cho Raidou đang khó chịu, trò đùa đó thật sự quá tuyệt vời đối với Ruijerd.
“Cậu ta bị làm sao thế? Haizz... Đúng l�� một tên khác người.” Raidou suy nghĩ một chút. Cậu nhìn Ruijerd trong bất lực.
Có vẻ "giận dữ" cũng chẳng có tác dụng gì, Ruijerd luôn quậy phá như thế mà.
Raidou cũng đã quen dần rồi, vậy nên cứ mặc kệ Ruijerd thôi.
“Haizz... Hết nói nổi với cậu ta rồi.”
Raidou thở dài. Cậu bước đi và rời khỏi đó, theo sau là Ruijerd.
Cả hai tiến đến trước Công hội và bước vào bên trong. Sự vắng vẻ vẫn còn ở đây. Bên trong Công hội vẫn chẳng thấy người nào cả.
“Lại đây ngồi, Ruijerd!”
“Grah.” Cả hai tìm một chỗ ngồi và chờ đợi Lilia. Một lúc sau, cô ấy xuất hiện.
Lilia bước ra từ một căn phòng ở trên tầng, cô ngước xuống và bất ngờ khi thấy Raidou và Ruijerd.
“Đã bắt hai cậu phải chờ đợi rồi. Tôi vừa báo cáo tình hình cho chủ hội, mọi thứ đều thuận lợi. Giờ thì, đi thôi chứ?”
Lilia bước đến chỗ Raidou và Ruijerd.
Cô ấy đã sẵn sàng dẫn hai cậu đến chỗ qua đêm. Không biết đó là nơi nào nhỉ, Raidou không khỏi tò mò.
Cả ba rời khỏi Công hội, không quên đóng cửa chính lại. Tiếp theo là bước xuống bậc thềm.
Rồi sau đó, Raidou và Ruijerd bước theo chân Lilia.
Băng qua những con hẻm nhỏ, rồi bước đi trên một con phố. Lilia đã dẫn hai cậu qua rất nhiều nơi mới mẻ, thật tuyệt vời. Cuối cùng, họ cũng đã đến nơi.
“Chúng ta đến nơi rồi...”
Một ngôi nhà lớn nằm gần trung tâm của Thị trấn Bù Nhìn. Nó được xây dựng từ những khung gỗ chắc chắn, vách tường thì được lấp bởi đất trộn với rơm. Đặc biệt hơn, nó có tầng trên và vài bí mật.
Thật ra thì, "vách tường" không chỉ là đất trộn với rơm, mà bên trong còn có cả những viên gạch được mang đi phơi khô, hay còn gọi là gạch không nung.
Tại sao người dân ở Thị trấn Bù Nhìn lại lấp vách tường bằng đất trộn với rơm?
Bởi vì họ nghĩ rằng nó sẽ làm cho căn nhà chắc chắn hơn. Thị trấn Bù Nhìn đã từng bị vài cơn bão càn quét qua, nên người dân đã rất sợ hãi và gia cố lại nhà cửa.
“Hể?” Cả ba người hiện đang đứng trước ngôi nhà đó. Raidou đã nhìn thấy một tấm bảng hiệu có dòng chữ:
{Nhà trọ Lúa Mì Đen.}
Một cái tên khá độc đáo. Thị trấn Bù Nhìn này, nhìn đâu cũng thấy tên của một loại lương thực, nếu không thì là rơm.
“Này chủ quán! Cho ta thêm một cốc rượu đi!”
“Bên này nữa, chủ quán ơi!”
“Tụi bây còn nhớ chuyện hôm qua chứ, cái tên Gideon đó trông thật ngu ngốc.”
Bên trong nhà trọ có rất nhiều tiếng người nói chuyện. Một buổi tiệc ư? Họ còn gọi thêm cả rượu nữa chứ. Thật náo nhiệt.
“Cậu đừng để ý đến những người đó, chỉ là nhậu nhẹt bình thường. Một lát nữa là giải tán thôi.”
Lilia mỉm cười chào tạm biệt cả hai. Cô ấy đã dẫn họ đến một nhà trọ tên là Lúa Mì Đen.
“Hai cậu có thể thuê phòng ở đây để qua đêm. Thế nhé... Tạm biệt, hẹn gặp lại hai cậu vào hôm sau.”
Lilia rời đi. Chỉ còn lại Raidou và Ruijerd, và cả hai quyết định bước vào nhà trọ.
“Ôi thôi... Ta lại thua rồi.”
“Khốn nạn! Có biết là ta đặt cược bao nhiêu vào ngươi rồi không!”
“Hahahaha! Thua là thua, mau đưa tiền đi.”
Cả hai bước vào bên trong nhà trọ. Nơi đây thật náo nhiệt và đông đúc.
Một số người đang uống rượu và trò chuyện với nhau về những chuyện trên trời dưới đất. Họ đa số là mạo hiểm giả.
Một vài người thì đang đọ sức với nhau bằng trò chơi vật tay. Người bên ngoài thì cá cược vào họ. Một trò chơi mang lại ít tiền cho những kẻ ngoài cuộc. Nhưng cũng thật náo nhiệt.
Raidou kéo Ruijerd bước qua họ.
Một số người đã chú ý đến hai cậu, nhưng không lâu sau đó họ đã trở lại với buổi tiệc của mình.
“Ta có thể giúp gì cho hai người các cậu?”
Khi bước đến quầy, cả hai đã gặp được chủ nhân nhà trọ.
Chủ nhân của nơi đây là một người đàn ông chừng bốn mươi. Ông ta có một bộ râu khá um tùm, đầu hói. Làn da thì tối màu. Quần áo hơi chật. Đặc biệt hơn, ông ta khá béo với chiếc bụng bự.
Chủ nhân nhà trọ hiện đang lau chùi một chiếc cốc gỗ trên tay. Ông ta nhìn cả hai và chờ đợi câu trả lời.
“Chúng tôi muốn thuê phòng qua đêm.”
“Ồ... Hóa ra là người đến từ phương xa à.”
Khi nghe Raidou giao tiếp, chủ nhân nhà trọ này rất bất ngờ.
“Nếu hai cậu muốn thuê phòng thì mười Xu Đồng tương đương một phòng qua đêm.”
Cái gì thế, mười Xu Đồng ư? Như thế thì hai phòng tương đương với hai mươi Xu Đồng.
“Cho tôi một phòng.” Ban đầu, Raidou đã định thuê hai phòng cho mình và Ruijerd. Nhưng khi nghe đến giá cả, Raidou đã từ bỏ ý định đó.
Raidou móc ra mười Xu Đồng từ hầu bao của mình. Cậu liền đặt lên quầy, và chủ nhân nhà trọ này đã nhận lấy nó.
“Của hai cậu đây, cứ đến phòng có số như trên là được.”
Chủ nhân nhà trọ này đã lấy ra một tấm thẻ. Nó được làm từ gỗ, có hình chữ nhật, nhỏ và dày. Bên trên được khắc một con số.
{6}
Raidou kéo Ruijerd bước lên tầng trên. Hai người tiến đến một căn phòng.
Trên cánh cửa căn phòng đó, số 6 rất to đã được điêu khắc lên. Chắc hẳn là phòng này rồi.
Khi mở cửa và bước vào bên trong, Raidou có thể thấy. Đây là một căn phòng vừa phải, với chiếc giường được đặt ở chính giữa. Kế bên chiếc giường là một cái bàn gỗ nhỏ làm từ gỗ. Bên trên bàn, có hai cây nến được đặt trên một đế lót gỗ hình tròn.
Khi đóng cửa lại căn phòng trở nên yên tĩnh hẳn, không còn nghe thấy một tiếng ồn nào nữa. Thật tuyệt vời!
“Grah~.”
“Hể?... Này!?” Trong lúc đóng cửa lại, Raidou đã sơ suất.
Để rồi, cậu đã bị Ruijerd chiếm mất chiếc giường.
“Ôi trời... Ngủ nhanh dữ!” Raidou đã quá sơ suất rồi.
Chiếc giường giờ đây đã thuộc về Ruijerd, cậu ta nằm lên và chiếm hết phần lớn diện tích của nó.
Ruijerd đã ngủ thiếp đi, cậu ta lăn lóc qua lại và làm rơi chiếc chăn xuống giường. Raidou nhặt nó lên.
“Haizz...” Raidou đành phải ngủ dưới sàn thôi. Cậu đặt cây nỏ của mình lên bàn, và hầu bao cũng thế. Chúng là tài sản duy nhất của Raidou: một cây nỏ, một mũi tên, hai mươi tám Xu Đồng trong hầu bao. Đó là tất cả những gì cậu có.
“Ít nhất vẫn còn chiếc chăn để giữ ấm.”
“Tuy rằng nó hơi nhỏ, nhưng có còn hơn không.”
Đôi mắt nặng trĩu dần khép lại, Raidou chìm vào giấc ngủ.
Tại nơi đây, không có đồng hồ. Nên khái niệm về thời gian đối với Raidou thật khó khăn. Khi cảm thấy mệt mỏi, cậu thường ngủ thiếp đi.
Tại thế giới cũ, khi cảm thấy mệt mỏi, Raidou thường nhìn vào đồng hồ. Nếu thời gian công việc vẫn còn, thì cậu sẽ tiếp tục làm cho đến khi hết ca, mặc cho cơ thể đã rất mệt mỏi.
“...” Cứ thế, sự yên tĩnh đã bao phủ căn phòng, chỉ còn lại tiếng ngáy ngủ của Ruijerd.
Những tưởng mọi thứ sẽ cứ thế yên bình trôi qua một ngày... Nhưng không.
Từ một nơi cách xa Thị trấn Bù Nhìn.
Trên một cánh đồng bắp rộng lớn, một hình bóng đang lặng lẽ bước đi.
Khuôn mặt bị che khuất bởi chiếc áo choàng phất phơ giữa những cơn gió trên cánh đồng bắp. Một kẻ bí ẩn.
Kẻ đó đang bước đi chậm chạp với một vật kỳ lạ. Vật đó được bao phủ bởi những miếng vải rách rưới. Nó đang bị kéo lê lết trên mặt đất.
Kẻ bí ẩn này, Raidou từng gặp qua, ngay ở trên xe ngựa, lần đầu tiến đến Thị trấn Bù Nhìn. Hắn là kẻ đã khiến Raidou phải sợ hãi.
XẸT! Những miếng vải rách rưới đang dần bị xé toạc do bị kéo lê dưới mặt đất. Và rồi, vật đó lộ diện.
Một tấm kim loại lớn. Không... trông nó giống như một chiếc chìa khóa khổng lồ.
Bên trên vật đó, có những ký tự rất khó hiểu. Không giống với ma đạo cụ. Nó là một loại ngôn ngữ nào đó, hoàn toàn không được ghi chép lại. Một loại mật mã cổ xưa.
Kẻ bí ẩn đó đang băng qua cánh đồng bắp. Hắn lê bước và kéo theo vật kim loại kia. Đôi bàn tay trông thật ốm yếu và nhợt nhạt. Những cơn gió thì liên tục thoảng qua.
Dường như... trời sắp mưa rồi.
Gió càng lúc càng mạnh. Chiếc áo choàng cứ liên tục phất phơ, để rồi...
Khuôn mặt đó lộ diện.
Kẻ bí ẩn đó chính là một lão già. Khuôn mặt ông ta trông thật gầy gò và nhợt nhạt, cứ như một xác sống vậy.
Mái tóc thì đã rụng hết. Bộ râu thì già nua và bạc phơ. Kẻ bí ẩn này trông thật khủng khiếp. Đôi mắt ông ta không hề chớp, dù gió thổi rất mạnh. Đôi mắt đó có màu xanh lục, một màu sắc huyền bí.
Sau một lúc bước đi, kẻ bí ẩn đã đến được một đỉnh đồi. Nơi đây quá hoang vắng, và gió thật mạnh.
Kẻ bí ẩn dùng hết sức bình sinh. Ông ta cắm vật kim loại kia xuống đất, ngay trên đỉnh đồi và lùi bước về sau.
“Ha... Hahaha!” Một nụ cười đáng sợ xuất hiện trên khuôn mặt của kẻ bí ẩn. Nước bọt ông ta rơi xuống từ miệng. Một nụ cười quái dị.
“Cuối cùng thì, ngày này cũng đến!”
“Zora! Tôi sẽ chứng minh cho ngài thấy!”
“Tôi mới là kẻ xứng đáng, hơn bọn chúng!”
Vật kim loại kia bắt đầu rung chuyển, rồi tách ra.
Dưới mặt đất cũng dần xuất hiện những đốm sáng nhỏ. Đó chính là Mana.
Mana đang tập hợp lại ngay trên đầu tấm kim loại kia. Nó đang tạo hình, giống phép thuật của Martha? Không phải.
Nó đang tích tụ năng lượng bằng Mana ở khắp mọi nơi. Từ nông trại của Martin cho đến khu rừng ở xa. Mọi Mana đều bị vật kim loại kia hấp thụ hết.
Và rồi, năng lượng đã đủ. Tấm kim loại kia bắt đầu rung chuyển mạnh hơn, phần đất xung quanh nó đã bị làm cho nứt và trồi lên. Để rồi...
Một tia sáng đã xuất hiện từ tấm kim loại kia. Nó bắn thẳng lên bầu trời và thổi bay những đám mây đen. Một cột sáng đã được hình thành từ tia bắn vừa rồi.
Cột sáng đó cao đến tận bầu trời, xuyên qua cả mây. Không thể nhìn thấy đỉnh của nó.
“Ha... Hahaha!!!” Kẻ bí ẩn cười toác lên khi thấy cột sáng. Mục đích của hắn ta đã hoàn thành. Mọi thứ đều đã được sắp đặt. Đêm hôm nay chính là ngày định mệnh của Thị trấn Bù Nhìn.
Trong ngày định mệnh này, đã có rất nhiều kẻ tham gia.
Từ bên trong khu rừng, hai hình bóng ngước nhìn về phía Thị trấn Bù Nhìn.
“Anh Lankak! Chính là cột sáng đó, rất giống với trong sách!”
“Phải, ngươi nói đúng, Loreb.”
Hai gã quái vật Orc đã đến, Lankak và Loreb. Bọn chúng đã nhìn thấy cột sáng từ phía xa.
Loreb: Gã Orc mập mạp với thanh đao to lớn luôn vác theo, bộ giáp da bao quanh thân hình hắn. Một Orc béo vạm vỡ.
Lankak: Gã Orc vạm vỡ với những khối cơ bắp cuồn cuộn, cây rìu to lớn đến mức kinh khủng. Bộ giáp da không thể che phủ cơ thể đó. Một cơ thể của chiến binh đến từ chủng tộc Orc.
“Nó sắp bắt đầu rồi. Đi thôi Loreb!”
“Vâng... Anh Lankak.”
Hai gã Orc bước đi, tiến đến Thị trấn Bù Nhìn. Mục đích rốt cuộc là gì thì không ai biết được. Trừ gã Lankak.
“Chúng ta phải đoạt lấy nó... trước khi những kẻ khác đến.”
“Thứ đó là gì, anh Lankak?”
“Ngươi không cần biết. Chỉ cần làm theo ta, ngươi sẽ có được mọi thứ!”
Tại Thị trấn Bù Nhìn, cũng là nơi hỗn loạn nhất hiện tại. Người dân thì hoang mang về cột sáng kia, tiếng ồn ào liên tục vang lên.
“Này, có chuyện gì thế!?”
“Cột sáng phía đằng xa là gì thế!”
“Ai mà biết được chứ!”
“Hình như phía đằng đó là cánh đồng bắp của Martin!? Chúng ta nên làm gì đây?”
Tiếng ồn ào đã đánh thức mọi giấc ngủ, không còn ai có thể ngủ ngon được nữa, kể cả Raidou.
“Ông... Martin!?” Raidou đã nhìn thấy cột sáng thông qua cửa sổ từ tầng trên. Sự lo lắng là điều không thể phủ nhận.
Raidou quyết định rời đi, cậu mang theo cây nỏ và hầu bao.
“Này Ruijerd! Tỉnh dậy đi!”
Raidou cố gắng đánh thức Ruijerd, nhưng không thể. Ruijerd ngủ như chết ấy. Kể cả dùng đến bạo lực, Ruijerd vẫn không tỉnh dậy.
Vì thế, Raidou rời đi một mình, cậu chạy xuống tầng dưới và dặn dò chủ nhân nhà trọ.
“Khi bạn tôi thức dậy, hãy bảo tôi đã đi đến Nông trại Martin!”
“Này, chờ đã... Cậu không thể đi lung tung như thế được, hãy chờ đợi những mạo hiểm giả thông b...”
Khi dặn dò xong, Raidou chạy đi, mặc cho chủ nhân nhà trọ khuyên ngăn cậu.
“Ha... Ha... Nơi đó chính là phía cánh đồng bắp... Cột sáng đó là phép thuật ư?”
“Martin... Martha... Hai người, làm ơn đừng xảy ra chuyện gì hết.”
Raidou sợ hãi. Cậu đã lo lắng và bị lấn át thêm một lần nữa.
Lại thêm một hành động ngu ngốc. Cậu sẽ chết nếu đến Nông trại.
Bởi vì Lankak, Loreb và những kẻ khác sẽ không tha cho những kẻ yếu ớt.
Đây là một cuộc chọn lọc để lựa chọn kẻ xứng đáng với nó.
Chuyện ngoài lề: Chủng tộc Orc?
Orc, hay còn được gọi với cái tên khác là Ork, là một chủng tộc hùng mạnh.
Ngoại hình: Orc thường có rất nhiều cơ bắp và chiều cao to lớn khoảng 1m8 đến 2m. Chủng tộc này thường coi sức mạnh là trên hết, nên những đứa trẻ Orc từ khi sinh ra đã phải luyện tập rất khắc nghiệt. Chúng có thể mất mạng bất cứ lúc nào.
Làn da của Orc thường là màu xanh hoặc lục. Có khi là xám nhạt và màu da người nếu đó là Bán Orc (Half-Orc).
Răng nanh của Orc thường phát triển mạnh khi trưởng thành. Điều đó giúp chúng nhai nuốt dễ dàng hơn.
Răng nanh thường là hai bên miệng, nhưng một số trường hợp là bốn nanh. Thật đáng sợ!
Nơi sinh sống của Orc? Hiện tại Orc tồn tại ở khắp mọi nơi, trừ một lục địa. Đó là lục địa mà Raidou đang đứng.
Chủng tộc Orc sống theo tập thể, thường thì là một bộ lạc. Nhưng có một số Orc thích sống đơn độc hơn là đoàn kết với nhau, giống như một chiến binh.
Nơi định cư của Orc thường là rừng núi.
Orc có đáng sợ? Không đâu. Trừ khi bạn xâm phạm lãnh thổ của chúng.
Tuy nhiên, một số Orc có tư tưởng rất tiêu cực và man rợ, ví dụ như Lankak và Loreb. Hãy tránh xa chúng.
Đặc biệt: Xích Orc (Red Orc). Chúng là một họ hàng khác của Orc bình thường, hùng mạnh hơn.
Và đáng sợ hơn. Làn da thì như máu, có khi thì là cam và đỏ. Bọn chúng cao từ 2m đến 3m, một chiều cao khủng khiếp.
Xích Orc thường sống đơn độc, chúng ghét bỏ bầy đàn và là những chiến binh thực thụ. Bởi vì Xích Orc thường sống ở những nơi khắc nghiệt. Ví dụ: "Núi tuyết", "Hoang mạc".
Khi chạm trán với một Xích Orc, tốt nhất bạn nên chịu trận. Bởi vì chúng cực kỳ khỏe mạnh, phá hủy một tảng đá là chuyện bình thường. Nhưng nếu may mắn, bạn sẽ được tha mạng, có lẽ vì trông bạn quá yếu đuối chăng.
Phụ: Orc thường bị gọi là những đứa con của quỷ. Đa phần Elf thường gọi thế, chứ thật ra chẳng ai ngu ngốc đến mức làm vậy cả.
Những chủng tộc được cho là cùng họ hàng với Orc và Xích Orc:
Troll: Vâng... Một số tin rằng Troll cùng họ hàng với Orc.
Goblin: Thật tàn ác khi ghép chủng tộc này với những chiến binh Orc. Nhưng Elf vẫn làm thế.
Elf: Thật mỉa mai thay, khi chủng tộc ghét Orc nhất lại bị cho là họ hàng với nhau. Con người và Dwarf đã làm thế.
Vẫn còn rất nhiều, nhưng hãy để chúng vào lần khác.
Còn giờ thì,
Truyen.free giữ mọi quyền lợi đối với nội dung được dịch thuật này.