(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 23: Người đội trưởng và lòng dũng cảm của một Hiệp sĩ.
“Lộc cộc.” – Đội trưởng Dorian phi thẳng ngựa vào Thị trấn Bù Nhìn, mang theo lời cảnh báo về một vấn đề vô cùng nghiêm trọng.
Một số người dân hoảng sợ vội vã chạy vào nhà mình.
Thế nhưng, vẫn còn một số người không tin lời Dorian. Họ tụ tập lại, vây quanh chất vấn đội trưởng.
“Ý ngài là sao?”
“Hãy cho chúng tôi biết, rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra!”
“Nếu ngài là Hiệp sĩ của Tử tước, thì hãy chứng minh điều đó!”
Những kẻ hoài nghi đã tụ họp lại ngay khi anh vừa dừng ngựa. Có kẻ hỏi chuyện gì đang diễn ra, người thì bày tỏ sự hoài nghi.
Đội trưởng Dorian ngước lên bầu trời, rồi nhìn xuống đám đông. Anh biết rằng nếu giải thích, họ cũng sẽ chẳng tin, nên đành phải dùng đến biện pháp cứng rắn, thậm chí là đe dọa.
Những dải sáng trên bầu trời đang có hiện tượng kỳ lạ. Chúng xoáy vào nhau, quấn quýt, tạo thành một cảnh tượng hoàn toàn xa lạ đối với Thị trấn Bù Nhìn.
“Tất cả hãy nghe đây!” – Dorian rút ra một chiếc huy hiệu. Nó rất giống với huy hiệu của Công hội Mạo hiểm giả, nhưng thay vì hình chiếc khiên và thanh kiếm, chiếc huy hiệu này lại mang hình bông hoa hồng, y hệt như lá cờ trên ngọn giáo của đội trưởng Dorian. Hơn nữa, đây còn là một Ma đạo cụ.
Người đội trưởng đặt chiếc huy hiệu lên vết thương trên cơ thể mình.
Ngay sau đó, nó phát sáng, một ánh hào quang đặc biệt tỏa ra từ chiếc huy hiệu. Hình ảnh bông hoa hồng cùng những cơn gió thoảng qua, đó chính là biểu tượng không thể nào quên của người dân Thị trấn Bù Nhìn.
“Đây chính là huy hiệu mà ngài Tử tước đích thân ban tặng cho ta! Chỉ những đội trưởng Hiệp sĩ mới được phép sở hữu nó!”
Đội trưởng Dorian đưa chiếc huy hiệu ra trước mặt những kẻ nghi ngờ, anh lập tức tuyên bố và ra lệnh cho họ.
“Nghe đây! Nếu các ngươi không muốn chết thì hãy lập tức vào nhà ngay! Đóng chặt cửa lại, tuyệt đối không được bước ra ngoài! Đây là mệnh lệnh của ta, cũng là mệnh lệnh từ ngài Tử tước. Nếu kẻ nào dám chống lại, thì sẽ phải nhận kết cục thảm khốc!”
…Một số người im lặng rời đi, họ không muốn chống lại Tử tước, vì ngài chính là ân nhân của Thị trấn Bù Nhìn.
Và cứ thế, từng người một rời đi cho đến khi đám đông giải tán.
Người đội trưởng nhìn quanh để kiểm tra xem còn ai chưa vào nhà. Mọi việc dường như khá thuận lợi. Bên ngoài con phố đã không còn một bóng người nào nữa. Tất cả đã bước vào nhà mình theo lời Dorian.
…Thấy mọi thứ ổn thỏa, người đội trưởng quyết định tiến sâu hơn vào thị trấn.
“ẦM!” – Thế nhưng, một tiếng động lớn đã ngăn bước người đội trư���ng.
Gần đó, tại Nhà trọ Lúa Mì Đen, mọi thứ đang cực kỳ hỗn loạn.
Tiếng la hét bắt đầu lớn hơn.
“Ai đó! Mau ngăn hắn lại đi!”
“Đồ ngốc! Mau chạy tự cứu lấy mạng mình!”
“Á! Tay của tôi!”
“Hắn đã không còn là người nữa rồi, mau chạy đi!”
Tiếng la hét liên tục vang lên. Một số người đã chạy thoát khỏi Nhà trọ, nhưng số còn lại đã phải chết vì không thể thoát khỏi Nhà trọ Lúa Mì Đen.
“ẦM!” – Và rồi, tiếng đập phá đã át đi mọi thứ. Cánh cửa Nhà trọ Lúa Mì Đen đã bị phá hủy. À không.
Không phải cánh cửa, mà cả lối vào và tường nhà đều đã bị phá hủy. Thật kinh khủng.
Một người đàn ông với thân hình vạm vỡ xuất hiện. Đôi mắt đỏ như máu, gân xanh, mạch máu nổi chằng chịt trên khuôn mặt. Đó chính là kẻ đã hóa điên và tàn sát mọi người. Hắn ta đã để mắt đến một người phụ nữ gần đó.
Trên tay kẻ hóa điên vẫn còn cầm thanh kiếm ban nãy. Đương nhiên, hắn sẽ dùng nó để giết chết người phụ nữ kia.
“Không… Không! Đừng đến đây!”
Người phụ nữ hoảng sợ hét lên, cô cố gắng chạy đi nhưng đã không thể.
Người phụ nữ vấp ngã xuống mặt đất, kẻ hóa điên đang đến gần hơn. Cô ấy rất sợ hãi. Nhưng trước khi kẻ hóa điên giết chết cô, một giọng nói vang lên, thu hút sự chú ý của hắn.
“Tên kia! Hãy dừng lại mau, hành động của ngươi thật man rợ!”
Giọng nói đó không ai khác ngoài đội trưởng Dorian. Anh đang phi ngựa đến chỗ kẻ hóa điên, tay cầm ngọn giáo cắm lá cờ biểu tượng của Tử tước.
“Arghhh!” – Kẻ hóa điên đột nhiên kêu lên, giọng hắn khàn đặc.
Khi người đội trưởng phi ngựa đến gần, kẻ hóa điên đã giơ thanh kiếm lên. Thế nhưng hắn lại vung loạn xạ vào không khí, như thể theo bản năng. Hắn liên tục vung kiếm một cách điên cuồng, Dorian cũng nhận ra điều bất thường đó.
Dorian lập tức chuyển hướng ngựa, điều khiển nó chạy vòng sang bên phải. Anh nghi ngờ hắn chỉ vung kiếm một cách bừa bãi trong vô thức, và quả nhiên đúng là như vậy.
“Arghhh!” – Kẻ hóa điên vẫn vung kiếm loạn xạ, hắn không tài nào theo kịp tốc độ của ngựa. Chính vì thế, hắn cứ vung kiếm một cách bừa bãi. Đây chính là lợi thế của Dorian, vì hắn đầy sơ hở.
Ngọn giáo được giơ lên, nó đã sẵn sàng kết liễu kẻ hóa điên kia. Thế nhưng, liệu mọi việc có dễ dàng như vậy?
Đội trưởng Dorian đã điều khiển ngựa của mình chạy vòng qua hắn.
Đó chính là thời điểm thích hợp để tấn công, gáy của kẻ hóa điên đã hoàn toàn lộ ra.
Dorian giữ chặt ngọn giáo của mình. Anh nhắm thẳng và đâm vào kẻ hóa điên. Ngọn giáo xuyên qua gáy hắn, máu tươi bắn tung tóe.
Thế nhưng… Đã có một điều kỳ lạ xảy ra.
Dù đã bị đâm xuyên cổ, nhưng kẻ hóa điên vẫn còn đứng vững, hắn từ từ đưa tay về phía đầu ngọn giáo, cứ như thể hắn muốn túm lấy nó.
“Không… Không thể nào!”
Dorian vô cùng kinh ngạc trước cảnh tượng này. Từ trước đến nay, anh chưa từng thấy một kẻ nào vẫn đứng vững được sau cú đâm chí mạng vào cổ. Hắn ta là quái vật ư?
Trong khi đang suy nghĩ, Dorian nhận ra kẻ hóa điên đang cố gắng giữ lấy đầu ngọn giáo. Mặc cho vết thương của hắn cực kỳ nặng, hành động đó vẫn tiếp tục.
“Ar… Arg…” – Dorian không thể để hắn làm vậy. Anh lập tức rút ngọn giáo ra và phi ngựa rời khỏi đó. Đó không phải là rút lui, mà là để giữ khoảng cách với kẻ dị thường đó.
“Hắn ta có còn là người không? Bị đâm xuyên cổ như thế, vẫn có thể đứng vững!”
“Chuyện này thật kỳ lạ. Làm sao một người bình thường lại có sức chịu đựng đến vậy?”
Người đội trưởng đã rất hoang mang. Anh giữ khoảng cách với kẻ hóa điên.
Rất nhiều câu hỏi xuất hiện trong đầu đội trưởng Dorian. Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy được sự đáng sợ tột cùng từ một kẻ dị thường. Hắn ta cứ như thể không biết đau đớn là gì, trong khi vết thương chí mạng đang ở ngay cổ hắn.
“Ngài Hiệp sĩ! Hãy cẩn thận, hắn ta bị điên rồi! Ban nãy còn giết cả em trai của mình nữa!”
Một người dân gần đó đã cảnh báo Dorian qua cửa sổ của một ngôi nhà. Vậy là đã rõ, hắn đã không còn là người nữa rồi. Quá man rợ và nguy hiểm, phải kết thúc chuyện này nhanh chóng trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. Đó là những gì Dorian suy nghĩ. Anh lại giơ ngọn giáo lên một lần nữa… Lần này, mọi thứ sẽ kết thúc.
“Nếu đâm xuyên cổ không có tác dụng, vậy thì… Lần này sẽ là vào đầu hắn!”
Đội trưởng Dorian đã quyết định, lần này anh sẽ đâm xuyên đầu của kẻ hóa điên.
Đó là bộ phận chí mạng nhất. Đó là cách duy nhất để kết thúc chuyện này. Kẻ hóa điên đã vượt quá tầm hiểu biết của Dorian. Anh không còn lựa chọn nào khác.
“Lộc cộc!” – Cứ thế, người đội trưởng phi thẳng ngựa về phía kẻ hóa điên, tay phải nắm chặt ngọn giáo. Nó đã sẵn sàng kết liễu kẻ dị thường đó. Ngựa phi theo hướng bên trái. Chỉ cần sử dụng tốc độ của ngựa và lực tay của Dorian, mọi thứ sẽ kết thúc.
“Arghhh!” – Khi đội trưởng Dorian lao đến, kẻ hóa điên đã nhìn thấy anh.
Hắn ta cũng điên cuồng lao đến, thanh kiếm trên tay vung loạn xạ. Khi cả hai đã ở cự ly gần, đội trưởng Dorian đã đâm thẳng ngọn giáo vào đầu của kẻ hóa điên.
“BỤP!”
Máu bắn tung tóe xuống mặt đất, đầu của kẻ hóa điên bị ngọn giáo đâm xuyên. Thế nhưng, hắn ta dường như không hề cảm thấy đau đớn. Ngay khi ngọn giáo đâm xuyên đầu hắn, thanh kiếm trên tay hắn cũng vung xuống.
“VỤT!”
Cả hai đều phải đổ máu. Kẻ hóa điên thì bị đâm xuyên đầu. Dorian cũng bị thương cực kỳ nặng. Chân phải của anh bị chém đứt lìa, ngay cả ngựa chiến cũng bị vạ lây. Đây rõ ràng là một canh bạc sinh tử.
“BỊCH!”
Chú ngựa mất thăng bằng, ngã vật xuống, kéo theo đội trưởng Dorian.
Máu không ngừng tuôn ra từ chân phải bị chém đứt lìa. Dorian đã không chỉ đánh cược mà đã liều lĩnh mạng sống của mình. Anh quá sơ suất, việc lao thẳng vào chẳng khác nào tự sát. Lẽ ra anh phải suy nghĩ và lập kế hoạch kỹ càng hơn. Nhưng ít ra, mọi chuyện đã kết thúc.
“BỊCH!” – Kẻ hóa điên ngã xuống mặt đất. Lần này, hắn ta đã chết thật rồi.
“Hắn… đúng là quái vật.”
Đội trưởng Dorian cố gắng ngồi dậy, máu từ chân phải của anh không ngừng tuôn ra. Nhưng thật may mắn, những người dân gần đó đã chạy ra, giúp đỡ anh.
“Trời ơi! Ngài Hiệp sĩ đã ngăn chặn được gã điên đó!”
“Mau giúp đỡ ngài ấy đi! Vết thương trông kinh khủng quá!”
Một số người đã đến giúp đỡ Dorian, nhưng liệu anh có thể sống sót với vết thương nghiêm trọng như vậy không? Việc cứu sống anh, có lẽ đành trông cậy vào số phận.
Đội trư���ng Dorian từ từ nhắm mắt lại. Có vẻ, anh đã sẵn sàng cho cái chết của mình.
Một Hiệp sĩ có nghĩa vụ bảo vệ mọi người, dù là quý tộc hay thường dân.
Dorian đã hành động đúng đắn. Anh thực sự là một Hiệp sĩ, khi đã cảnh báo và bảo vệ người dân của Thị trấn Bù Nhìn.
Có lẽ, cuộc đời anh sẽ kết thúc tại đây… Hoặc là không.
-------------------------------------
Câu chuyện của Đội trưởng Dorian tạm thời khép lại tại đây. Giờ đây, chúng ta hãy cùng đến với các nhân vật chính của câu chuyện: Raidou và Ruijerd.
“Mình nghĩ nên đến Công hội. Ở đó chắc hẳn sẽ có người biết về cột sáng bí ẩn đó.”
Sau một hồi tìm kiếm nơi an toàn, Raidou đã quyết định chọn Công hội Mạo hiểm giả. Cậu cho rằng ở đó sẽ có người biết về Cột sáng trên cánh đồng bắp.
“Ruijerd?” – Khi đang bước đi, Ruijerd đã dừng lại. Hắn ngước nhìn bầu trời với vẻ tò mò. Khi Raidou nhìn theo, cả hai đã chứng kiến một cảnh tượng kỳ lạ đến rợn người.
Những dải sáng bao phủ khắp bầu trời. Không còn thấy mây, cũng chẳng phải là đêm tối.
Giờ đây, bầu trời đã bị che phủ bởi những dải sáng kỳ lạ, chúng xoắn vào nhau.
Những dải sáng đó đã bắt đầu xuất hiện ngày càng nhiều, kéo dài đến khắp nơi. Trông thật kỳ lạ và đáng sợ, tạo nên một khung cảnh hoàn toàn mới trên bầu trời Thị trấn Bù Nhìn.
Raidou cảm thấy có điều chẳng lành sắp xảy ra. Cậu kéo Ruijerd và bước nhanh, tiến về Công hội Mạo hiểm giả.
Mọi thứ chỉ vừa mới bắt đầu, khi đồng hồ điểm 12 giờ đêm. Mọi việc sẽ diễn ra một cách đột ngột. Không ai có thể trốn tránh, bởi đây là định mệnh của họ, là sự sắp đặt của thời gian.
…Kết thúc…
Góc nhìn: Tinh thần của Hiệp sĩ.
Đối với một số người, chủ đề này có thể hơi khó hiểu, vậy nên nếu không muốn đọc, bạn có thể bỏ qua.
Tinh thần của Hiệp sĩ là một thứ không thể thiếu đối với một Hiệp sĩ. Nó thường được hình thành từ lý tưởng và đạo đức.
Những lý tưởng và đạo đức đó dựa trên các phẩm chất sau:
Danh dự: Một Hiệp sĩ phải có danh dự của riêng mình. Tuy không ngang ngửa với quý tộc, nhưng họ có quyền hạn cao hơn dân thường. Lịch thiệp: Một Hiệp sĩ phải biết đối nhân xử thế lịch thiệp, không lỗ mãng hay cộc cằn, dù là với quý tộc hay dân thường. Hào phóng: Rộng rãi với mọi người xung quanh, luôn biết chào hỏi và tạm biệt. Không phân biệt giàu hay nghèo, quý tộc hay dân thường. Tình bằng hữu: Đồng đội cũng là anh em, bạn bè. Hãy tôn trọng và giúp đỡ họ những lúc khó khăn. Lòng dũng cảm: Không sợ hãi và hèn nhát. Phải luôn mạnh mẽ để đối mặt với khó khăn và nguy hiểm. Một Hiệp sĩ không được lùi bước. Lòng trung thành: Trung thành là một phẩm chất đáng quý đối với một Hiệp sĩ. Những kẻ phản bội người mình phục vụ, chẳng khác nào một Hiệp sĩ bị lưu đày.
Những Hiệp sĩ thực thụ phải sở hữu ba phẩm chất trở lên mới được Nhà vua hoặc các Quý tộc công nhận.
Nếu không có những phẩm chất này, thì không xứng đáng làm Hiệp sĩ.
Đó là một điều luật bắt buộc đối với các Hiệp sĩ.
Hiện tại Dorian sở hữu ba phẩm chất là Danh dự, Tình bằng hữu, Lòng dũng cảm. Bấy nhiêu thôi cũng đủ để anh ta trở thành một Hiệp sĩ tuyệt vời rồi.
Đến đây là hết. Chúc các bạn một ngày vui vẻ. Tạm biệt nhé.
Nội dung này được biên tập độc quyền bởi truyen.free, giữ nguyên bản chất câu chuyện.