(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 24: Dải sáng gieo rắc sự hỗn loạn cho Thị trấn bù nhìn, mọi thứ đang chìm trong sự điên loạn.
Arc 1: Sự khởi đầu
“Kỳ lạ thật… Sao lại không có ai hết vậy?”
Trên đường đến Công hội mạo hiểm giả, Raidou chẳng thấy bóng người nào.
Cư dân thị trấn này đều đã ẩn mình trong nhà. Họ sợ hãi những dải sáng trên bầu trời kia và cầu nguyện mọi chuyện sẽ tốt đẹp, không có điều gì tồi tệ xảy ra – đó là những gì người dân đang nghĩ đến.
Raidou ngắm nhìn xung quanh. Cậu thấy những ngôi nhà trên phố đều đã đóng kín cửa, không còn khe hở nào để ánh nắng lọt vào.
“Này hai người kia!” Trong lúc đang ngắm nhìn xung quanh, một giọng nói vang lên ngay gần đó. Một người đàn ông khoảng 35 tuổi đang đứng trong nhà, ngước nhìn Raidou và Ruijerd qua cửa sổ.
“Có chuyện gì?” Raidou bước đến hỏi người đàn ông. Ông ta dáo dác nhìn quanh rồi lên tiếng, với vẻ mặt nghiêm túc và có phần lo sợ.
“Hai người các cậu nên tìm chỗ ẩn nấp đi. Những thứ trên bầu trời không tốt đẹp đâu. Một vài người đã ngất xỉu khi nhìn chúng quá lâu. Đội trưởng Dorian cũng đã cảnh báo tất cả mọi người rồi, nên hãy mau về nhà đi.”
Người đàn ông cảnh báo về những dải sáng kỳ lạ kia. Nhưng quan trọng hơn, ông ta vừa nhắc đến Dorian – vị Hiệp sĩ mà Raidou từng gặp ở Nông trại.
“Vậy nhé. Chúc các cậu may mắn!”
“Chờ đã! Ý của chú… là hiệp sĩ Dorian sao?” Khi người đàn ông sắp đóng cửa sổ lại, Raidou vội ngăn lại và hỏi thêm về Dorian, nhân tiện hỏi tình hình của Martin và Martha.
“Phải đấy, chính là ngài Hiệp sĩ Dorian. Ngài ấy vừa mới đến thị trấn này không lâu, và thật tuyệt là ngài ấy đã ngăn chặn kẻ hóa điên ở nhà trọ lúa mì đen!”
Người đàn ông vừa nhắc đến kẻ hóa điên. Chắc hẳn đó là người đàn ông vạm vỡ ở nhà trọ lúa mì đen. Vậy thì tốt rồi, đã không còn cuộc chém giết nào nữa.
“Tốt quá. Vậy chú… có thấy ai đi cùng với Dorian không?” “Ví dụ… hai người, một già một trẻ… cháu và ông chẳng hạn.”
Người đàn ông suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu.
“Xin lỗi, nhưng ta không thấy ai như vậy cả. Vả lại, ngài Dorian đến thị trấn này một mình cùng ngựa. Trên người ngài ấy có những vết thương khá nặng, dường như đã xảy ra chuyện gì đó.”
Nói đến đây, người đàn ông kết thúc cuộc trò chuyện với Raidou. Ông ta bảo thêm: “Tốt hơn hết, các cậu nên nghe theo lời ngài ấy. Đợi đến khi những thứ trên bầu trời biến mất rồi hẵng tính chuyện khác… Hãy tìm chỗ núp đi.”
Người đàn ông đóng cửa sổ nhà mình, và mọi thứ lại trở nên vắng vẻ như ban nãy.
Không còn một bóng người nào trên con phố, thật khác lạ. Hôm qua còn rất nhiều người ở đây, trên con đường này.
“Đi thôi, Ruijerd.”
“Graa…” Raidou kéo theo Ruijerd. Cả hai lại tiếp tục bước đi, tiến đến Công hội mạo hiểm giả. Có một điều khiến Raidou phân vân, đó chính là Martin và Martha. Người đàn ông ban nãy đã bảo Dorian chỉ đến thị trấn này một mình, có nghĩa là Martin và Martha không ở đây.
Sự phân vân đó kéo dài khá lâu, đến mức cậu đã nghĩ đến chuyện đi tới Nông trại thêm một lần nữa. Nhưng trước tiên phải tới Công hội mạo hiểm và hỏi về những dải sáng kỳ lạ trên bầu trời.
Cứ thế, thời gian lại trôi qua.
Cả hai đã băng qua những con hẻm, bước lên những bậc thềm đá. Cuối cùng, Công hội đã ở ngay phía trước, nhưng bên trong thật ồn ào. Từ bên ngoài, Raidou và Ruijerd có thể nghe thấy tiếng huyên náo của nhiều người khác.
“Này, cột sáng ở phía cánh đồng bắp rốt cuộc là thứ gì?! Tại sao các người không cử ai đến đó để điều tra?!”
“Phải đấy, ai mà biết được những dải sáng trên bầu trời kia là thứ gì? Liệu chúng có nguy hiểm không, v�� chừng nào các mạo hiểm giả cấp cao mới trở về đây?!”
“Ít nhất cũng phải cho chúng tôi một câu trả lời chứ, đừng có im lặng như thế! Mau gọi chủ hội ra đây đi!”
Thật hỗn loạn. Những mạo hiểm giả cấp thấp đang cần một lời giải thích, họ tụ tập ở quầy lễ tân và hỏi về những thứ kỳ lạ đang diễn ra tại thị trấn này, từ cột sáng bí ẩn cho đến những thứ trên bầu trời.
“Mọi người, xin hãy bình tĩnh. Chúng tôi đã thông báo chuyện này lên cho ngài tử tước, nên sẽ có người đến đây để điều tra về cột sáng. Vì vậy xin mọi người hãy… bình tĩnh!”
“Tử tước cái gì cơ chứ! Không cần thiết phải nhờ vả đến hắn ta, chúng ta vẫn có thể làm được!”
Cô lễ tân cố gắng trấn an mọi người, nhưng một giọng nói khác đã cắt ngang. Một nhóm người bước đến quầy lễ tân, họ có vẻ là những mạo hiểm giả cấp trung hoặc cao. Một người trong số họ đang mặc giáp sắt và vác kiếm trên hông, hoàn toàn khác với những người ở đây chỉ mặc giáp lưới và đồ da thô sơ.
“Nghe đây mọi người! Chúng ta là mạo hiểm giả, không việc gì phải nhờ đến lũ quý tộc. Mặc dù tử tước đã giúp ích cho thị trấn này, nhưng chúng ta không chắc chắn hắn ta sẽ cử người đến điều tra.”
Một người đàn ông lực lưỡng bước ra, trông anh ta rất trưởng thành và dày dặn kinh nghiệm. Trên cơ thể anh ta là những vết sẹo trải dài khắp nơi. Đặc biệt hơn, anh ta mặc bộ giáp sắt to lớn và đeo một thanh kiếm bên hông. Anh ta chắc hẳn khoảng hơn 20 tuổi, với một vết sẹo trên trán. Một mạo hiểm giả mạnh mẽ và lưu manh. Bởi vì, cột sáng đó là thứ mà hắn đang nhắm đến.
“Richard anh đang nói gì thế, cột sáng đó rất nguy hiểm… Anh không nên…”
“Im đi Leyla! Nếu công hội không giải quyết được chuyện này, thì chúng ta sẽ tự làm. Nhờ đến sự giúp đỡ của bọn quý tộc chẳng khác nào bảo chúng ta vô dụng cả!”
Hóa ra người đàn ông đó tên là Richard, và cô lễ tân kia là Leyla.
Cô lễ tân không thể nào trấn an được mọi người, họ đã bắt đầu xôn xao với sự xuất hiện của Richard. Anh ta là một mạo hiểm giả cấp B. Khác với những mạo hiểm giả cấp B khác, anh ta đã ở đây và chờ đợi cột sáng xuất hiện.
Trong mắt mọi người ở đây, anh ta là một mạo hiểm giả mạnh mẽ và đầy dũng cảm. Nhưng họ đã bị bề ngoài của anh ta đánh lừa, thực chất đây chỉ là sự dụ dỗ để biến tất cả những người ở đây thành con tốt thí. Tất nhiên, họ đã bị dụ dỗ hoàn toàn.
“Phải! Anh ta nói đúng, chúng ta không thể cứ nhờ đến sự giúp đỡ của quý tộc được. Hãy nhớ đến những gì bọn chúng đã làm cho thị trấn này!”
Một mạo hiểm giả lên tiếng đồng ý với Richard. Ngay sau đó, những người khác trong Công hội cũng hùa theo.
“Phải, phải. Chúng ta là mạo hiểm giả mà, cần gì phải nhờ đến quý tộc.”
“Anh ta nói cũng có lý, chúng ta nên tự mình điều tra. Dù sao thì, quý tộc vẫn là thứ không nên nhờ đến.”
Có vẻ một số người không tin tưởng vào ngài tử tước, dường như quá khứ của thị trấn này vẫn ám ảnh họ.
“Nếu mọi người muốn bảo vệ thị trấn, thì hãy bước theo ta! Nhóm của bọn ta sẽ tiên phong để điều tra về cột sáng bí ẩn kia!”
Thấy con mồi đã mắc lưới, Richard liền m��i gọi họ vào nhóm của mình.
Tất nhiên là họ đã đồng ý, nhưng một số người khác thì im lặng và không đi theo.
Richard cũng chẳng quan tâm, anh ta đã kiếm được một số con tốt thí mạng cho mình. Anh ta cùng với những người đó rời đi khi bước đến cửa chính của Công hội.
Raidou và Ruijerd đã nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt Richard. Một nụ cười lưu manh và hào hứng cho những gì sắp sửa xảy ra.
Cô lễ tân ban nãy chính là một người phụ nữ trẻ tên Leyla. Cô ấy là đồng nghiệp của Lilia. Mọi thứ thật hỗn loạn và tồi tệ, dường như Leyla đã rất áp lực. Cô ấy chỉ biết im lặng cho đến khi Lilia xuất hiện từ tầng trên.
“Mọi chuyện ổn chứ, Leyla?”
“Vâng… Ban nãy có một số rắc rối đã xảy ra.”
Leyla bắt đầu kể lại tường tận mọi thứ cho Lilia nghe. Cả hai không thể làm gì hơn ngoài việc an ủi nhau.
“Ừm… Chút nữa tôi sẽ kể cho cậu nghe sau.”
Cứ thế, Lilia lại tiếp tục an ủi đồng nghiệp của mình. Cho đến khi bình tĩnh lại, cô ấy mới dẫn Raidou và Ruijerd ra ngoài.
“Vụ việc vừa rồi, như các cậu thấy đó. Thị trấn đang rất hỗn loạn, hàng chục đơn yêu cầu được gửi đến chủ hội và chúng tôi buộc phải trấn an người dân bằng cách gửi yêu cầu đến ngài tử tước.”
“Tất cả đều là do những dải sáng kia, và cả cột sáng ở cánh đồng bắp nữa. Chúng đã khiến nơi đây trở nên hỗn loạn.”
Hóa ra là vậy. Đều là do cột sáng bí ẩn kia nên mọi thứ mới trở nên hỗn loạn như ban nãy. Cũng đúng thôi, ai mà chẳng sợ những thứ mình không biết đến. Những thứ như cột sáng bí ẩn ở cánh đồng bắp và dải sáng kỳ lạ trên bầu trời, chúng thật đáng sợ khi xuất hiện một cách đột ngột.
“Ban đầu, chỉ có một vài người đến hỏi về cột sáng đó. Nhưng dần dần tất cả đều tập trung ở Công hội, chỉ vì muốn biết câu trả lời về cột sáng kia. Haiz… Thú thật, đến cả chủ hội cũng không biết nó là gì nữa kìa. Chúng tôi chỉ có thể trấn an mọi người thôi.”
Vậy ra, ban đầu là do một số người dân đến hỏi chuyện. Thế nên mới kéo theo nhiều người hơn nữa. Nhưng tại sao lại là Công hội chứ? Có lẽ người dân ở đây chẳng biết nên hỏi ai cả, vì vậy họ đã lựa chọn Công hội, bởi vì đó là nơi gửi yêu cầu giúp đỡ thường ngày của thị trấn bù nhìn.
“Lilia! Chúng ta vào trong nhé?” “Ở ngoài này không an toàn.”
Sau khi nghe hết những lời Lilia kể, Raidou liền lên tiếng giục cô ấy vào lại Công hội mạo hiểm giả. Bởi vì cậu cảm thấy những dải sáng kia không an toàn cho lắm, vào bên trong thì sẽ tốt hơn.
“Ừm… Hai cậu vào trong trước đi, tôi sẽ ở bên ngoài một lúc.”
Dường như Lilia cần một chút không gian riêng tư. Có vẻ chính cô ấy cũng đang rất áp lực. Cũng đúng thôi, công việc của cô ấy vốn đã rất áp lực rồi, thế mà giờ đây lại xảy ra những chuyện như vừa rồi.
“Được thôi.” Raidou cũng không còn cách nào khác, cậu bước vào lại bên trong Công hội. Sẽ tốt hơn nếu để Lilia một mình, Raidou đã nghĩ vậy. Cậu từ từ bước vào bên trong, nhưng Ruijerd thì lại khác.
“Hể?…” “Ruijerd, cậu ổn chứ?”
Raidou nhìn thấy Ruijerd hiện đang đứng yên ở bên ngoài Công hội.
Và rồi, Ruijerd ngước nhìn lên bầu trời, ánh mắt tỏ vẻ ngơ ngác.
“Dả… Dải… Sáng?!”
Ruijerd vừa lắp bắp nói, vừa chỉ tay lên bầu trời. Mọi thứ trước mắt cậu ta lại là một bức tranh hoàn toàn mới.
Trên bầu trời thị trấn bù nhìn, những dải sáng vẫn đang xoay và quấn lấy nhau.
Nhưng rồi, một số dải sáng đang rơi xuống, chúng đã không còn xoay vòng nữa. Bởi vì chúng đang tìm kiếm con m���i của mình. Một số dải sáng đã bay xuống và tiến vào bên trong những ngôi nhà của người dân.
Tất nhiên, đến cả Công hội mạo hiểm giả cũng không phải là ngoại lệ. Raidou đã nhìn thấy chúng. Những dải sáng kỳ lạ kia đang hướng đến chỗ cậu.
“…!!!VÈO!!!…” Và rồi, những dải sáng đó bay qua Raidou, chúng không hề nhắm đến cậu mà là những người ở phía sau.
Những dải sáng kỳ lạ kia đã tiến vào bên trong Công hội. Raidou ngơ ngác một lúc lâu, cảnh tượng vừa rồi khiến cậu bị choáng ngợp. Có hơn tám dải sáng bay qua Raidou và mọi thứ đã bắt đầu trở nên hỗn loạn.
“Này Calvin! Cậu bị làm sao thế?!”
Một giọng nói cất lên, Raidou liền ngước lại nhìn. Cậu thấy một người đang nằm bất tỉnh trên mặt đất. Đó là một chàng trai khoảng chừng 20 tuổi, khuôn mặt anh ta trông khá nhợt nhạt và những đường gân, mạch máu đang nổi khắp nơi. Cảnh tượng này khiến Raidou có cảm giác không lành, nó cực kỳ giống với vụ việc ở Nhà trọ lúa mì đen… kẻ hóa điên.
“Calvin! Tỉnh dậy đi, cậu bị làm sao thế?!”
Một vài người đã đến giúp đỡ chàng trai đó. Có vẻ như chàng trai đang bất tỉnh tên là Calvin, bởi vì họ đã gọi anh ta như vậy. Nhưng không chỉ có Calvin là ngất đi.
“Này, các cậu bị làm sao thế?!” “Isa, em không sao chứ?!” “Bọn họ bị làm sao thế? Sao lại ngất đi cơ chứ, rõ ràng ban nãy vẫn bình thường cơ mà.”
Một vài người cũng giống như Calvin, họ đều gục ngã và bất tỉnh. Điểm chung của họ chính là khuôn mặt nhợt nhạt và những đường gân, mạch máu nổi khắp nơi.
Mọi thứ thật hỗn loạn. Và rồi, Calvin đã có biểu hiện tỉnh dậy.
Calvin là một mạo hiểm giả cấp trung, Rank D. Sở trường là dùng rìu, và tất nhiên chiếc rìu đó đang nằm ở kế bên anh ta. Ý tôi là chiếc rìu ấy có kích thước trông khá nhỏ, nhưng đủ để giết chết một con Goblin, bởi vì đó là rìu sắt.
“May quá! Calvin tỉnh dậy rồi, ai đó mau mang một xô nước đến đây đi!” “Được rồi, cứ để tôi.”
Một số người đã không để ý đến Calvin. Họ đều cho rằng anh ta chỉ ngất xỉu bình thường mà thôi. Nhưng rồi, đôi mắt của Calvin đã chuyển sang màu đỏ, cứ như máu v���y.
“Arg… Argh?!” Calvin đang phát ra một giọng rất khàn, dường như anh ta không thể nói chuyện được nữa. Những biểu hiện này trông giống như kẻ hóa điên ở Nhà trọ lúa mì đen.
Raidou nhận ra những biểu hiện đó là gì. Bởi vì cậu đã quan sát Calvin từ nãy đến giờ, và cậu chắc chắn rằng anh ta đã hóa điên như kẻ ở Nhà trọ lúa mì đen.
“Dừng lại! Thả cậu ta ra mau!”
Raidou cảnh báo những người ở kế bên Calvin. Đặc biệt nhất chính là người bạn của Calvin, cậu ta đang giúp đỡ Calvin ngay kế bên.
“Hử? Ngươi đang nói cái quái gì th…”
“…!!!BỤP!!!…” Đã quá muộn rồi, Raidou không thể ngăn cản được Calvin. Cây rìu ở kế bên đã được Calvin cầm lấy, hắn liền vung nó vào đầu bạn mình. Máu đã vương vãi ra khắp nơi, ngay trên mặt đất.
“Cal… Calvin, cậu làm gì thế?” “Phải đấy, Calvin, sao cậu lại vung rìu vào bạn mình chứ?”
Những người đứng gần Calvin lùi bước lại, họ vừa sợ vừa lo lắng cho anh ta.
Calvin không đáp lại lời nào. Anh ta từ từ đứng dậy với chiếc rìu trên tay. Những người xung quanh đã để �� đến khuôn mặt Calvin, họ liền rút vũ khí của mình ra để phòng ngừa trường hợp xấu nhất.
“Arg… Argh?!” Trông Calvin giống như một xác chết. Giọng thì khàn khàn, khuôn mặt nổi gân và mạch máu khắp nơi. Và rồi, anh ta lao đến chỗ mọi người với chiếc rìu trên tay.
“Cẩn thận! Anh ta đến kìa!” “Mau ngăn cản hắn ta lại!”
Một vài người đã sẵn sàng chiến đấu với Calvin. Nhưng họ đã không ngờ được, những người bị bất tỉnh cùng với Calvin cũng đã tỉnh dậy, và họ đều có biểu hiện giống như anh ta.
“AHHH! Isa, tại sao em lại…?” “Này! Mọi người bị làm sao thế, mau dừng lại đi!”
Mọi thứ thật sự đã trở nên hỗn loạn.
Công hội mạo hiểm giả giờ đây đã trở thành một cuộc chiến.
Những kẻ bị hóa điên đã bắt đầu tìm kiếm con mồi của mình, chúng giết chết những ai ở gần, mặc cho đó là người thân hay bạn bè.
“Ha… ha… Rui… Ruijerd!”
Raidou đã trở nên hoảng sợ. Cậu chạy ra khỏi Công hội và kéo theo Ruijerd.
Khi chạy đến bậc thềm để xuống dưới phố, khung cảnh thị trấn bù nhìn đã khiến Raidou phải ngỡ ngàng.
Người dân đang cố gắng giết chết lẫn nhau. Bởi vì họ đã hóa điên giống như Calvin, khuôn mặt nhợt nhạt, nổi rất nhiều gân và mạch máu. Họ đã hóa điên.
Đường phố giờ đây đã trở nên hỗn loạn.
“Ha… ha…” Raidou đang cực kỳ hoảng sợ.
“Arg… Argh!” Và rồi, một tiếng khàn khàn phát ra gần đó. Raidou ngước lại nhìn, và điều đáng sợ đã thật sự xảy ra. Không thể tin được, người đang ở trước mắt cậu đã bị hóa điên.
“L… Lilia?!”
-------------------------------------
Thị trấn bù nhìn không phải là nơi hỗn loạn duy nhất, bởi vì ở Nông trại của Martin cũng đang rất hỗn loạn.
Những mạo hiểm giả bước theo Richard đã nhận ra sai lầm của mình.
“Tên khốn Richard! Ngươi dám lừa bọn ta?!”
“Này! Tên nhân loại nhà ngươi vẫn còn sống ư?”
“Ugh… Đồ… Đồ quái vật?!” Đã có rất nhiều mạo hiểm giả nằm xuống, họ đều bị giết chết bởi một con quái vật. Đó chính là Loreb, một kẻ đến từ chủng tộc Orc.
“…!!!ẦM!!!…” Loreb đã sử dụng thanh đao to lớn của mình. Hắn ta vung xuống thật mạnh và giết chết mạo hiểm giả kia.
Xung quanh là những xác chết của những mạo hiểm giả đã đi theo Richard. Họ đã bị bỏ lại và làm mồi nhử cho Loreb.
Hiện tại, Richard vẫn còn sống sót, hắn ta đang bước đi trên cánh đồng bắp, khuôn mặt lộ vẻ hào hứng.
Ở phía xa chính là cột sáng bí ẩn kia.
Mục đích của hắn ta đã sắp sửa hoàn thành. Đó là những gì Richard đã nghĩ đến.
Nhưng rồi, khi bước đến đỉnh đồi, một kẻ bí ẩn đã xuất hiện và ngăn cản Richard.
Kẻ bí ẩn đó chính là người đã mang đến cột sáng. Một lão già với đôi mắt màu xanh lục, khuôn mặt gầy gò, nhợt nhạt. Mái tóc đã rụng hết, bộ râu già nua và bạc phơ.
Lão ta nhìn Richard, một giọng nói méo mó bắt đầu phát ra, cùng với những giọt nước bọt chảy xuống dưới mặt đất.
“NGƯƠI!… Tên nhân LOẠI, ngọn gió nào đã mang NGƯƠI đến đây.”
Richard dừng bước lại, hắn ta nhìn lão già đó và tự tin nói: “Heh… Tất nhiên là ta đến vì thứ đó rồi, còn ngươi thì sao.”
“TA ư… Hahahahaha… Tất NHIÊN là tìm kiếm KẺ xứng đáng với nó rồi.”
Lão già đó dường như không có ý định tấn công Richard. Ông ta chỉ bước sang một bên và chỉ tay vào cột sáng.
“LIỆU… NGƯƠI có phải là KẺ xứng đáng với nó?” “NGƯƠI có đủ tự tin ĐỂ bước vào nó?”
Ông ta lại ám chỉ đến Richard. Lần này, hắn ta đã lên tiếng đáp lại lão.
“Tất nhiên rồi. Ta đến đây là vì nó kia mà.”
Richard bước lên đỉnh đồi, hắn ta đứng trước cột sáng một cách tự tin.
“NẾU ngươi là kẻ được CHỌN, THÌ hãy bước vào đó!”
Lão già đó vừa nói, vừa bước qua Richard.
Tại sao hai người này lại không tấn công nhau? Bởi vì Richard đã biết được lão ta là ai. Hắn ta đã tìm hiểu mọi thứ trước khi chờ đợi nó đến, cột sáng bí ẩn.
Và rồi, Richard đã bước vào.
Hắn ta hiên ngang và tự tin rằng mình chính là kẻ được chọn. Nhưng có vẻ đã không phải vậy rồi.
“Cá… Cái gì thế này, nóng quá! AHHH!”
Cơ thể của Richard đang bị thiêu đốt. Hắn ta đã cố gắng thoát khỏi cột sáng, nhưng đã quá muộn rồi. Phần dưới của hắn ta đã bị thiêu cháy hoàn toàn.
“THẬT tiếc! NGƯƠI đã không đủ XỨNG đáng với nó.” “HỠI kẻ bị LOẠI BỎ, hãy chịu đựng và LÀM năng lượng cho nó!”
“AHHH!…” Tiếng la hét dần dần biến mất, cơ thể của Richard đã hoàn toàn bị thiêu cháy bởi cột sóng bí ẩn kia.
Những gì chúng ta đang chứng kiến chỉ là sự chọn lọc từ cột sáng. Kẻ xứng đáng hiện đang ở đâu đó trên vùng đất này… Không… Kẻ đó hiện đang ở nơi đây.
Cột sáng bí ẩn đó vẫn tiếp tục chờ đợi kẻ xứng đáng. Và lão già kia cũng là một trong những ứng cử viên xứng đáng với nó.
Chuyện ngoài lề: Sở thích của từng nhân vật
Hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu về sở thích của những nhân vật đã xuất hiện.
Lưu ý: Sẽ không có những nhân vật quần chúng như Calvin và Isa.
Được rồi, chúng ta bắt đầu thôi.
{Raidou: Tất nhiên, nhân vật chính sẽ là người đầu tiên. Để xem nào, sở thích của Raidou chính là ghi chép. Cậu thường sẽ ghi chép mọi sự kiện vào trong một cuốn nhật ký. Nhưng rồi, khi Yuki qua đời, việc ghi chép đã không còn nữa, cậu đã mất hết sự hứng thú với sở thích của mình rồi. Sở thích: Ghi chép.}
{Ruijerd?: Chuyện này thật sự quá khó khăn để tìm ra sở thích của Ruijerd là gì. Nhưng có lẽ, đó sẽ là ăn và tìm hiểu về mọi thứ. Bởi vì đó là những thứ khiến Ruijerd cảm thấy hứng thú nhất với sự tò mò của mình. Sở thích: Ăn, tìm hiểu mọi thứ xung quanh.}
Tiếp theo là những nhân vật phụ, thường góp phần nhỏ vào câu chuyện của Raidou và Ruijerd.
{Louis: Ông ta là một thương nhân nổi tiếng trong giới quý tộc. Rất nhiều người thường cho rằng sở thích của ông ta là tính toán và kinh doanh. Nhưng thật ra sở thích của Louis chính là chăm lo cho gia đình của mình. Ông ta có một cô con gái nhỏ và người vợ hiện đang ở nhà, họ chính là kho báu của Louis. Sở thích: Chăm lo gia đình.}
{Martin: Sở thích của ông ư… Chắc hẳn là giúp đỡ mọi người rồi, đó là thứ khiến ông cảm thấy hứng thú nhất chỉ sau làm nông. Sở thích: Giúp đỡ mọi người, làm nông.}
{Martha: Cô ấy là một nhân vật xuất hiện khá ít. Nói trắng ra, sở thích của cô chính là may vá quần áo. Thật kỳ lạ nhỉ. Nhưng cô ấy từng được một chuyên gia mời về làm việc tại cửa hàng quần áo dành cho quý tộc. Thật tuyệt nhỉ, nhưng cô ấy đã từ chối vì không muốn dính dáng đến những quý tộc. Sở thích: May vá quần áo.}
Để không dài dòng quá, thì mình sẽ nói thẳng về sở thích của từng người.
{Lilia: Sở thích là trồng trọt. Nhưng đôi khi cô ấy bị gia đình mình ngăn cản khá nhiều lần. Bởi vậy cô ấy đã trồng trọt ở phía sau Công hội. Chủ hội cũng không nói gì, ông ta rất thích hành động đó của cô.}
{Gideon: Mạo hiểm chính là sở thích của hắn ta. Với chiếc búa của mình, anh ta đã giết chết rất nhiều quái vật. Hiện tại, Gideon đang làm nhiệm vụ cách rất xa thị trấn bù nhìn.}
{Chedeus: Chẳng ai biết được ông ta đến từ đâu hay tên thật là gì. Chỉ có mỗi Raidou là biết đến cái tên Chedeus. Nhưng liệu nó có phải là tên thật? Không ai biết cả, nhưng sở thích là lừa đảo.}
{Richard: Xuất hiện ở chương này và chết đi thật nhanh. Sở thích của anh ta là luyện tập, với ước muốn trở nên mạnh mẽ hơn. Lý do là bởi vì anh ta đã từng bị một hiệp sĩ chế nhạo. Tất nhiên là có tập luyện đến đâu, con người cũng có giới hạn của mình. Nên Richard đã tìm đến thứ đó… thứ đã giết chết anh.}
Vẫn còn một số nhân vật chưa được xác nhận sở thích, ví dụ Califa. Hãy để thời gian xử lý nó, chúng ta hãy chờ đợi đến phần tiếp theo.
Còn giờ thì, chúc các bạn một ngày tốt lành.
Tác phẩm biên tập này được đăng tải độc quyền tại truyen.free.