(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 25: Sự hỗn loạn đang lan tỏa khắp nơi. Thị trấn bù nhìn sắp sửa phải đối mặt với những nguy hiểm, đến từ sự chọn lọc.
“Arg... Argh.” – Lilia phát ra những tiếng kêu khàn khàn. Đôi mắt cô đỏ rực như máu, khuôn mặt nổi đầy gân và mạch máu. Ngay cả Lilia cũng không thoát khỏi ảnh hưởng của dải sáng.
Thật đau buồn thay, người cô đang nhắm đến lại chính là hai người bạn của mình: Raidou và Ruijerd.
“Không... Không thể nào, Lilia... Ngay cả cô cũng vậy sao?”
Raidou đau khổ tột cùng. Cảnh tượng ��� Thị trấn bù nhìn đã khiến cậu hoảng sợ lắm rồi, vậy mà giờ đây Raidou lại phải đối diện với Lilia – người đã giúp đỡ cậu rất nhiều. Tại sao lại ra nông nỗi này?
Raidou lùi lại. Ngay cả cậu cũng không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt Lilia, cô đã trở nên quá đáng sợ.
Trước mắt Raidou, đó không còn là Lilia nữa. Giờ đây, cô đã hóa điên như bao người khác ở đây, thật khủng khiếp.
“Arg... Arghhh!”
Lilia kêu gào, cô không còn là chính mình nữa. Rồi, Lilia lao thẳng đến Raidou và Ruijerd.
“Lilia!?” – Theo phản xạ tự nhiên, Raidou dùng cây nỏ của mình để chặn lại nguy hiểm đang đến gần. Cậu chẳng thể làm gì khác hơn, chỉ đành chống đỡ trước Lilia.
“GRAH!?”
Nhưng rồi... Người Lilia nhắm đến không phải Raidou, mà là Ruijerd.
“Arghh!”
“GRAHHH!” – Ruijerd cố gắng vùng vẫy thoát khỏi Lilia. Nhưng thật kỳ lạ, sức lực của cậu không thể nào địch lại cô.
Dường như, việc hóa điên không chỉ khiến Lilia hành động g·iết chóc, mà còn làm cô khỏe hơn người thường. Ruijerd đã bị Lilia siết cổ bằng đôi tay cô.
“Gra... Gr...” – Ruijerd cố gắng giãy giụa, thoát khỏi Lilia. Cơn đau càng lúc càng thấm dần, cậu chẳng thể nhúc nhích được, chỉ đành ngước nhìn sang Raidou như muốn cầu cứu.
“...” – Raidou quá sốc với những gì đang xảy ra. Cậu chỉ biết đứng sững sờ nhìn Ruijerd và Lilia.
Rồi, mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn, Ruijerd sắp không thể chịu nổi nữa.
“Gr... Rai... Dou!?”
“Hể?” – Ruijerd đã cố gắng kêu gọi Raidou trước khi mọi thứ tệ hơn.
Raidou chợt bừng tỉnh. Cậu run rẩy bước đến chỗ Lilia và Ruijerd.
Raidou đang rất hoảng loạn, mọi thứ đã trở nên tồi tệ. Trong vô thức, cậu siết chặt cây nỏ, chĩa thẳng vào Lilia, rồi...
Phụp! Một âm thanh vỡ nát vang lên.
Lilia ngã xuống đất, mũi tên ghim vào đầu cô. Máu từ từ chảy ra khắp mặt đất. Lilia đã c·hết.
“Ha... Ha... Mình vừa mới...”
Raidou run rẩy. Lần đầu tiên cậu biết đến cảm giác này. Đây là cảm giác vừa g·iết c·hết một người ư, Raidou tự hỏi.
Rồi, cậu bắt đầu hoảng loạn khi nhìn thấy Lilia đang chảy máu.
Raidou hoàn toàn không thể khóc, dù sợ hãi nhưng cậu không thể rơi một giọt lệ nào.
Raidou tự hỏi chuyện này là sao, nhưng thời gian không cho phép cậu tìm câu trả lời.
“Arg... Arghh!” – Một số tiếng khàn lại vang lên. Lần này, đó là những mạo hiểm giả bên trong Công hội. Bọn họ đã g·iết hết những người bình thường, giờ chỉ còn lại Raidou và Ruijerd.
“Rai!?” – Trong khi đang hoảng loạn, Ruijerd tiến đến chỗ Raidou. Trên tay cậu là mũi tên khi nãy, thứ đã kết liễu Lilia.
Raidou cầm lấy mũi tên. Cậu không thể nào tưởng tượng nổi mình vừa làm gì, đầu mũi tên vẫn còn dính máu của Lilia.
“Rui... Ruijerd.” – Raidou sững sờ ngước nhìn xác Lilia. Nhưng rồi, cậu kéo Ruijerd rời khỏi đó, tránh bị những mạo hiểm giả đã hóa điên chú ý.
Cứ thế, cả hai bước vào một con hẻm gần đó.
Trên đường đi, Raidou cứ ngơ ngẩn trước mọi thứ: thị trấn hỗn loạn, Lilia đã c·hết dưới tay mình... Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột.
“Graa...” – Ruijerd bước theo bên cạnh, cậu sờ lên cổ, nơi vẫn còn hằn dấu vết do Lilia b·óp.
Ruijerd suýt c·hết ngạt, may mắn Raidou kịp thời ra tay nên cậu không hề hấn gì.
Nhưng đổi lại, tâm lý Raidou đã hoàn toàn bất ổn, cậu chẳng biết mình nên làm gì.
“Này Ruijerd... Chúng ta rời khỏi đây thôi.”
Raidou quyết định rời khỏi Thị trấn bù nhìn. Tất nhiên, Ruijerd sẽ đi theo.
“Grah!?” – Ruijerd đáp lại. Rồi, cả hai tiếp tục bước đi, thoát khỏi Thị trấn bù nhìn.
Trên đường đi, Raidou nhìn thấy rất nhiều người dân hóa điên. Cậu không dám rời khỏi con hẻm, chỉ đứng nấp nhìn ra.
Thị trấn bù nhìn đã không còn an toàn nữa. Người dân ngoài đường phố đã hoàn toàn hóa điên, chỉ cần bước ra ngoài là sẽ bị xé xác ngay lập tức.
Một số người còn tỉnh táo thì ẩn nấp trong nhà, sợ hãi không muốn bị sát hại như những kẻ ngoài kia.
“Ruijerd... Đi thôi.” – Sau một lúc quan sát, Raidou kéo Ruijerd rời đi.
Cả hai vẫn bước đi trong con hẻm, bên ngoài đường phố thực sự quá nguy hiểm. Phải tìm lối ra khỏi thị trấn thật nhanh, trước khi bị những người hóa điên phát hiện – Raidou nghĩ thế. Cậu vẫn còn dằn vặt về c·ái c·hết của Lilia, dù đó chỉ là hành động tự vệ để cứu Ruijerd.
Cứ thế, thời gian trôi qua, hai cậu bước đi trong con hẻm một cách vô định.
Không biết đã bao lâu trôi qua, nhưng cả hai vẫn chưa tìm được lối thoát khỏi Thị trấn bù nhìn.
Nếu gặp lại được cậu bé dẫn đường thì hay biết mấy, Raidou thầm nghĩ.
“Cứ thế này, khi nào mới thoát khỏi đây?”
Raidou ngồi xuống, dựa vào vách tường nghỉ ngơi. Con hẻm này cực kỳ vắng vẻ, không còn tiếng khàn của những kẻ hóa điên, nơi đây thật yên tĩnh.
“Ruijerd... Cậu làm gì thế?” – Raidou tò mò hỏi. Ruijerd đang đứng sững sờ, nhìn về một hướng – hướng Công hội, nơi cả hai đã chạy trốn. Có gì ở đó mà Ruijerd cứ nhìn chằm chằm?
“Mô... Một... thứ... gì đó... đang đến!?”
Ruijerd đột nhiên lên tiếng. Những lời đó khiến Raidou rất bất ngờ.
Bởi vì đây là lần đầu tiên Ruijerd nói được nhiều đến thế bằng ngôn ngữ của lục địa này.
“Thứ gì đó đang đến ư? Nhưng mình có thấy gì đâu? Cậu ta bị sao thế!?”
Raidou cảm thấy khó hiểu, rõ ràng từ hướng đó chẳng có gì cả, thế mà Ruijerd lại nói vậy.
“Mình nghĩ chúng ta nên đi tiếp thôi, ở đây không an toàn chút nào.”
Raidou đứng dậy, cậu quyết định tìm kiếm lối ra thêm một lần nữa. Nhưng khi kéo Ruijerd, cậu lại không bước theo.
“Này... Chúng ta đi thôi... Ruijerd?”
Ruijerd vẫn đứng yên một chỗ, ngước nhìn về hướng Công hội. Rốt cuộc chuyện này là sao, Raidou cảm thấy khó hiểu.
“Nó... đang... đến!?” – Ruijerd lắp bắp nói.
Một thứ gì đó đang đến ư? Raidou ngước theo hướng Ruijerd đang nhìn.
Chẳng có gì cả, chỉ là một con đường nhỏ vắng vẻ bên trong hẻm.
“Hết nói nổi cậu ta luôn rồi...” – Kéo Ruijerd đi không được, Raidou đành chịu thua và ngồi xuống nghỉ ngơi tiếp.
Cậu ngước nhìn lên bầu trời, những dải sáng kỳ lạ vẫn tiếp tục xoay quanh nhau, chúng quấn quýt và che phủ cả bầu trời. Một màu cam hiện hữu khắp nơi do những dải sáng mang đến. Trông chúng thật đẹp và kỳ lạ, đó là những gì Ruijerd đang nghĩ đến.
“Không biết giờ là buổi tối hay buổi sáng nhỉ? Những dải sáng kia che phủ hoàn toàn bầu trời rồi, mình không thể nhìn thấy một đám mây hay ngôi sao nào cả.”
Raidou cứ thẫn thờ ngắm nhìn những dải sáng kia, cậu đã quên rằng nếu nhìn chúng quá lâu sẽ bị hóa điên.
Nhưng thật kỳ lạ, Raidou không cảm thấy khó chịu hay gì cả. Cậu cũng chẳng ngất xỉu như những người bị hóa điên kia.
“Có lẽ mình không nên nhìn chúng quá lâu. Nếu không, sẽ bị hóa điên như bọn họ.”
Raidou ngước nhìn sang chỗ khác. Cậu không muốn bị hóa điên để rồi g·iết c·hết một ai đó, như Lilia.
“Grah! Sắp... đến rồi!?”
Ruijerd lên tiếng bảo rằng một thứ gì đó đang đến.
Raidou liền ngồi dậy, bước đến chỗ Ruijerd và ngước nhìn theo hướng đó.
Một thứ gì đó đang tiến đến từ phía xa.
Ruijerd đã nói đúng. Phải công nhận là cậu ta siêu thật, Raidou thầm nghĩ.
“Hm... Thứ đó ở xa quá, mình không nhìn rõ lắm.”
Raidou cố gắng nhìn cho rõ, thứ đó rốt cuộc là gì. Một người đang chạy đến ư?
Từ phía xa, một hình bóng nhỏ bé đang lao đến chỗ Raidou và Ruijerd.
Nó lao đến rất nhanh, đến nỗi Raidou đã nhìn rõ ràng chỉ trong vài phút.
Hình bóng nhỏ bé đó khoác lên mình một chiếc áo choàng màu nâu che phủ toàn thân, nó đang lao thẳng đến một cách cực kỳ nhanh chóng.
“Hể? Cái gì mà chạy nhanh thế, con nít ư?”
Raidou cố gắng nhìn rõ hơn. Hình bóng đó trông thật kỳ lạ, chiều cao chỉ ngang ngửa một đứa trẻ, chắc tầm 1m2 hoặc 1m3 là cùng. Nhưng tại sao tốc độ của một đứa trẻ lại nhanh đến thế?
“Này... Chờ đã, nhanh quá!”
Raidou hoảng hốt, bởi vì không gian con hẻm này chỉ đủ cho hai người đứng cạnh nhau.
Nếu đứa trẻ kia lao đến nhanh như vậy, sẽ tông phải Raidou và Ruijerd. Cả hai phải nhanh chóng tránh sang nhường đường, nhưng đã quá muộn.
“Coi... Coi chừng!” – Khi hình bóng đó lao đến gần, Raidou không kịp tránh sang một bên, cậu chỉ có thể hét lên để cảnh cáo đứa trẻ kia.
Nhưng rồi, đứa trẻ đó bật nhảy lên.
“Hể!” – Một cú nhảy xoay vòng khiến Raidou rất bất ngờ.
Đứa trẻ đó nhảy lên cao, và Raidou đã nhìn thấy. Từ bên trong chiếc áo choàng, lộ ra một cái đuôi và đôi tai thú.
Raidou chỉ thấy được vậy, còn khuôn mặt đã bị áo choàng che khuất.
Bịch! Đứa trẻ đó đáp xuống một cách nhẹ nhàng khi nhảy qua cả hai cậu.
Thật bất ngờ, một đứa trẻ có thể làm được như thế ư?
“Này... Em ổn chứ?” – Raidou lên tiếng cố gắng bắt chuyện với đứa trẻ. Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng. Rồi, đứa trẻ chạy đi với tốc độ rất nhanh.
“Hể? Sao mà chạy nhanh dữ vậy?”
Raidou thắc mắc tại sao đứa trẻ đó lại phải chạy nhanh đến vậy. Rồi, thắc mắc đó đã được Ruijerd giải đáp.
“N... Nó... đến rồi!?” – Ruijerd lên tiếng.
“Cái gì? Lại nữa ư?” – Raidou lại ngước nhìn về hướng đó, nơi có Công hội mạo hiểm giả. Ruijerd lại đoán đúng thêm một lần nữa, có một người đang tiến đến đây.
Một người đàn ông khỏe mạnh, đặc biệt hơn là đôi mắt đỏ như máu, trên tay giữ một thanh kiếm ngắn. Rõ ràng đó là một người đã hóa điên, và Raidou cũng nhận ra điều đó.
“Ruijerd! Còn đứng đó! Chạy mau!”
“Grah?” – Raidou lập tức kéo Ruijerd. Cả hai chạy thật nhanh trong con hẻm.
Giờ thì Raidou mới hiểu được lý do đứa trẻ kia chạy nhanh đến vậy, hóa ra là bị người đàn ông hóa điên kia truy đuổi.
Cũng thật may mắn là những người hóa điên đều bước đi khập khiễng, chậm chạp hơn những lúc bình thường. Nhờ thế, Raidou và Ruijerd có thể dễ dàng chạy xa khỏi tầm mắt người đàn ông. Nhưng cũng có chút khó khăn, gã đàn ông hóa điên kia rất khỏe mạnh.
Ầm! Khi chạy qua những nơi có đồ đạc chặn đường, gã đàn ông hóa điên kia chỉ cần phá hủy chúng là được, ví dụ như những thùng gỗ và mấy tấm ván bị vứt bỏ. Sức khỏe thật khủng khiếp.
Nếu Raidou và Ruijerd dừng lại, chắc chắn sẽ bị gã đàn ông hóa điên g·iết ngay lập tức. Vì thế, hai cậu buộc phải tìm cách cắt đuôi hắn.
Và rồi, vận may đã đến. Trước mắt Raidou và Ruijerd là một ngã ba trong con hẻm này.
“Ha... Ha... Hướng này.” – Raidou kéo Ruijerd rẽ sang lối đi bên trái.
Bất ngờ thay, phía trước cả hai là một ngõ cụt với rất nhiều thùng gỗ chất chồng lên nhau. Xung quanh bốc mùi thối của rượu và đồ ăn. Ngõ cụt này chính là một bãi rác của Thị trấn bù nhìn.
“Argh!”
“C·hết... C·hết thật! Mau chui vào thùng, Ruijerd!?”
Raidou không còn sự lựa chọn nào khác, cậu buộc phải chui vào một trong những thùng gỗ ở đây. Chúng đều có mùi đặc trưng của rượu hoặc trái cây thối.
Thật kinh khủng, nhưng để giữ mạng sống, Raidou và Ruijerd buộc phải làm vậy.
Và thế là, cả hai ẩn mình trong những thùng gỗ hôi hám, chờ đợi mối nguy hiểm qua đi.
Trong khi đó, tại Nông trại của Martin.
Khắp nơi đều là xác c·hết, đa ph��n là Hiệp sĩ và Mạo hiểm giả. Kẻ gây ra những chuyện này chính là hai gã Orc: Lankak và Loreb. Bọn chúng đã tàn sát hết tất cả, bước đến đâu là xác c·hết chất chồng đến đó, kể cả động vật. Ví dụ như bên trong chuồng gia súc, nơi bầy ngựa sinh sống.
Những con ngựa khỏe mạnh giờ đây đã bị sát hại bởi hai gã Orc. Chúng đều bị chặt đầu một cách nhanh chóng, thật đáng sợ.
Cảnh tượng bên trong chuồng gia súc thật đáng sợ và buồn nôn. Những chú ngựa đều bị chặt đầu và phanh thây để làm thức ăn cho hai gã Orc.
Rắc rắc! Những tiếng xương vỡ vụn và nứt ra. Gã Orc Loreb đang thưởng thức bữa tiệc của mình, xung quanh hắn là xác c·hết của những chú ngựa. Ngay gần đó là gã Orc Lankak. Bọn chúng đã tàn sát cả nông trại, trừ Martin và Martha vẫn còn sống sót ở đâu đó.
Khác với Loreb luôn ngờ nghệch và để v·ũ k·hí lung tung, gã Orc Lankak luôn giữ v·ũ k·hí bên mình. Hắn cho rằng một chiến binh không được phép lơ là và mất cảnh giác. Vũ khí của Lankak là một cây rìu to lớn, được rèn từ một loại quặng đặc biệt ở quê hương t��c Orc.
Cả hai gã Orc đều mặc giáp da. Cơ bắp của chúng phát triển một cách đáng sợ, đủ để g·iết c·hết một người chỉ với một cú đấm. Đặc biệt là Lankak, hắn có những khối cơ bắp cuồn cuộn vượt trội hơn những Orc khác.
“Hử?... Một cuốn sách của lũ nhân loại?”
Lankak lên tiếng, từ nãy đến giờ hắn chỉ tìm kiếm xung quanh chuồng ngựa.
Rồi, hắn tìm thấy một cuốn sách bị bỏ quên trong chuồng ngựa. Cuốn sách có những dòng chữ trên bìa da.
{Sách ngôn ngữ của Lục địa Vassia.}
“Hóa ra chỉ là cuốn sách ngôn ngữ bình thường. Đây không phải là cuốn sách về thứ đó, thật vô dụng.”
Lankak vứt cuốn sách ngôn ngữ đi. Hóa ra đó chính là cuốn sách Raidou và Ruijerd đã để quên ở đây.
Rắc!
Rột! Rột!
Cuốn sách bị vứt đi, bay đến bữa tiệc của Loreb. Tiếng xương nứt và vỡ vụn vẫn cứ phát ra từ miệng Loreb, hắn ngước nhìn cuốn sách và lên tiếng bảo với anh mình: “Lankak! Anh nghĩ gì thế, ở cái lục địa nhỏ bé này làm sao tồn tại những cuốn sách đó? Đến cả Aura bọn chúng còn chẳng thể sử dụng, thật yếu đuối!”
Những lời của hắn thật kỳ lạ. Dường như bọn chúng đến từ một nơi khác, chứ không phải cái lục địa nhỏ bé này.
“Ngươi nói cũng đúng. Ta đã đánh giá quá cao về lũ nhân loại ở đây, chúng đều yếu ớt như nhau. Trừ con nhóc sử dụng phép thuật lên ta, nó là trường hợp ngoại lệ duy nhất ở nơi này.”
Rắc!
Rột! Rột!
Tiếng nhai ngấu nghiến xương ngựa vẫn tiếp tục phát ra. Loreb vẫn cứ thưởng thức bữa tiệc của mình, mặc cho anh trai hắn đang cảm thấy rất tức giận. Martha đã thổi bay Lankak, việc bị một nhân loại yếu ớt đánh bay là một sự xúc phạm đối với hắn. Lankak không thể lường trước được rằng cô có thể sử dụng phép thuật. Mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ.
“Loreb!?”
Rắc! – Lankak lên tiếng nói với em mình. Nhưng hắn chỉ nhận được tiếng xương vỡ vụn đáp lại.
“Đừng ăn nữa! Hôm nay ngươi đã ăn quá nhiều rồi đấy Loreb!”
“Vâng, em biết.” – Loreb trả lời anh trai mình. Lankak bước ra khỏi chuồng ngựa.
“Rột! Anh, đi đâu vậy?”
“...” – Lankak im lặng, ngước nhìn về phía Thị trấn bù nhìn, nơi những dải sáng vẫn đang đổ xuống. Hắn có thể nhìn thấy rõ từ đây.
“Đúng như những gì sách đã nói, đây là một cuộc chọn lọc... từ thứ đó.”
Lankak lẩm bẩm một mình, rồi hắn lên tiếng bảo với Loreb: “Này Loreb, ngươi muốn có nhiều thức ăn hơn nữa không?”
Rắc! – Khi nghe Lankak nói thế, Loreb liền dừng việc thưởng thức lũ ngựa. Tiếng xương vỡ vụn cũng đã kết thúc.
“Anh có cách để kiếm thức ăn sao, Lankak?”
Loreb đứng dậy, bước đến chỗ anh trai mình. Biết thế, Lankak liền chỉ tay về phía Thị trấn bù nhìn.
“Tất nhiên rồi. Nhìn đi, những thứ trên bầu trời kia, chúng chính là đường dẫn đến con mồi. Nếu ngươi đến đó, chắc chắn sẽ có rất nhiều đồ ăn ngon, đặc biệt nhất chính là nhân loại!”
“Lankak! Anh đừng lừa tôi đấy nhé!”
Loreb có vẻ nghi ngờ, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt Lankak, sự nghi ngờ đó đã biến mất. Lankak đang mỉm cười, một nụ cười đầy man rợ của chủng tộc Orc.
“Ngươi! Đã thấy ta nói dối bao giờ chưa?”
“Đặc biệt là lũ nhân loại, ngươi biết ta rất ghét bọn chúng kia mà, Loreb!?”
Giọng nói Lankak thật đáng sợ khi đi đôi với khuôn mặt hắn. Hắn dường như rất căm ghét nhân loại, nói trắng ra là con người. Khuôn mặt Lankak như muốn khẳng định thêm về sự căm ghét của mình. Loreb đã nhận ra điều đó.
“Anh nói đúng. Chắc chắn có rất nhiều thức ăn ở đó. Chúng ta đi thôi.”
“Không!” – Khi Loreb bảo Lankak cùng đi đến Thị trấn bù nhìn, Lankak đã từ chối.
Bởi vì nơi đó không có con mồi của Lankak.
“Loreb! Ta sẽ không đi cùng ngươi. Con mồi của ta hiện đang ở đây!”
Loreb bất ngờ. Từ trước đến nay Lankak chưa bao giờ nói thế với hắn. Đây là lần đầu tiên Loreb bị anh trai mình từ chối.
“Nghe đây Loreb!” – Lankak bắt đầu giải thích cho đứa em mình. Hắn nói: “Từ trước đến giờ ngươi luôn đi theo ta. Lần này, hãy tự mình làm mọi thứ đi!”
Lankak mỉm cười thêm một lần nữa. Lại là nụ cười man rợ đó. Thật đáng sợ, không biết Lankak đang toan tính điều gì.
Nhưng rồi, hắn lên tiếng bảo với Loreb: “Hãy làm những gì ngươi muốn, cứ thoải mái tàn phá và g·iết chóc!”
“Bởi vì chúng ta là những kẻ mạnh nhất ở đây!”
Lankak đã giải thích cho Loreb: hãy phá hủy và tàn sát hết mọi thứ. Đó là những gì Lankak dặn dò Loreb. Hai tên Orc này thật sự quá đáng sợ. Bọn chúng sẵn sàng phá hủy mọi thứ, g·iết c·hết những ai dám cản đường. Và bây giờ, con mồi tiếp theo của chúng chính là Thị trấn bù nhìn.
“Gahahaha! Anh nói đúng, em sẽ làm những gì mình muốn! Tàn sát lũ nhân loại và ăn thịt chúng!”
Loreb bật cười một cách đáng sợ, nước dãi cứ thế chảy ra từ miệng hắn. Cơn đói lại trỗi dậy, Loreb bước đi, chào tạm biệt anh mình rồi tiến thẳng đến Thị trấn bù nhìn.
“...” – Khi Loreb rời đi, Lankak lộ rõ ý định thật sự của mình. Hắn ngước nhìn về phía Cột sáng, rồi quay sang Nông trại.
“Giờ thì... Đến lượt ngươi, con nhóc khốn kiếp.”
“Dám sử dụng phép thuật lên ta sao, ngươi sẽ phải trả giá cho hành động đó của mình, con pháp sư khốn!”
Lankak bước đi, hắn tiến thẳng vào Nông trại với chiếc rìu to lớn trên tay. Cuộc đi săn đã chính thức bắt đầu. Nơi đây đang từ từ trở nên hỗn loạn hơn, Martha và Martin đã trở thành con mồi của Lankak.
Cuộc chọn lọc cứ thế tiếp diễn, cho đến khi kẻ xứng đáng với nó xuất hiện.
Chuyện ngoài lề: Một cái đuôi và đôi tai thú? Tất nhiên rồi, đó chính là chủng tộc 'Thú nhân' và chúng ta sẽ tìm hiểu về họ ngay sau đây.
Trong thế giới này có rất nhiều chủng loại Thú nhân, và hôm nay chúng ta sẽ tìm hiểu về họ.
**Cách gọi:** Thú nhân, Người thú. Bọn họ thường được các chủng tộc khác gọi như thế.
**Ngoại hình:** Như tên gọi, Thú nhân mang hình dáng nửa người nửa động vật.
Bọn họ thường sẽ giống con người.
Nhưng khác biệt ở chỗ là bọn họ có đuôi và tai của động vật. Sự khác biệt này giúp chúng ta nhận biết đó là một Thú nhân.
Nhưng thực chất, Thú nhân có hình dáng nửa người nửa thú đều là Half, nói trắng ra là con lai giữa con người và Thú nhân.
Ban đầu, Thú nhân có ngoại hình rất khác biệt so với hiện tại, bọn họ giống động vật đến 96%. Nói trắng ra, là những con thú biết đi và nói chuyện, mặc quần áo giống con người, giao tiếp cũng giống nhau.
Nói chung, Thú nhân có hai ngoại hình.
**{Ngoại hình đầu tiên:** Từ thuở sơ khai của thế giới này, khi hai dải sáng Aurora’s trải dài khắp lục địa, Thú nhân đã dần xuất hiện. Bọn họ khác với những động vật khác, một giống loài hoàn toàn mới mẻ – động vật mặc quần áo và giao tiếp như con người. Đa phần là Cáo và Sói, đôi khi là Mèo hoặc Hươu.}
**{Ngoại hình tiếp theo:** Dần dần Thú nhân xuất hiện nhiều hơn, bọn họ trải dài khắp nơi trên những lục địa khác nhau. Rồi, một sự thay đổi đã xuất hiện: Thú nhân mang hình hài nửa người nửa động vật bắt đầu xuất hiện. Bọn họ được yêu mến hơn và cũng được săn đón khá nhiều bởi những kẻ buôn nô lệ. Đa phần là hình người tai và đuôi động vật, đôi khi là nhân mã nửa thân trên người và bên dưới là ngựa. Sự thay đổi này không ai giải thích được cả. Có người bảo là do tiến hóa mà thành, kẻ khác thì nói Con lai giữa người và Thú nhân.}
**Nơi sinh sống của Thú nhân:** Mọi lục địa. Bọn họ thường là những người du mục hoặc là bộ lạc. Hiện tại, không có thành trì hay vương quốc nào của Thú nhân.
**Thú nhân có đáng sợ không?:** Tất nhiên là không, bọn họ thường rất thân thiện với tất cả chủng tộc. Nhưng đừng vì thế mà xem thường họ. Một số Thú nhân có tốc độ rất nhanh, từ giác quan cho đến phản xạ bọn họ đều rất nhạy bén khi sinh ra.
**Đặc biệt:** Tuy rất nhạy bén, nhưng Thú nhân thời nay bị cho rằng là thua kém hơn thuở sơ khai. Tất nhiên rồi, bởi vì tuổi thọ của bọn họ đã bị giảm dần theo thời gian.
Tuổi thọ ban đầu của Thú nhân là từ 1-500.
Nhưng thời nay, bọn họ chỉ có thể sống từ 1-200 tuổi, đó là chưa kể đến những tác động từ bên ngoài. Thường thì, Thú nhân rất được săn đón bởi lũ buôn nô lệ. Chính vì thế, tuổi thọ của bọn họ không kéo dài lâu, đa phần là 10-30 hoặc 10-18. Những đứa trẻ Thú nhân tội nghiệp đối với bọn buôn nô lệ chính là mặt hàng quý hiếm.
**Phụ:** Thú nhân từ thuở sơ khai còn tồn tại không? Tuổi thọ 1-500 chỉ là ước tính, nhưng thực chất bọn họ vẫn còn tồn tại ở đâu đó trên thế giới này.
Từng có một Thú nhân đã làm náo động cả thế giới này, ông là một huyền thoại của bộ lạc nào đó, sinh ra từ thuở sơ khai và được cung phụng như một vị thần.
Hiện tại không ai biết được ông đang ở đâu. Cái danh xưng Logan là thứ duy nhất mà mọi người biết được về ông, một huyền thoại đến từ chủng tộc Thú nhân.
Câu chuyện của ông sẽ được tiết lộ trong tương lai, còn giờ thì đến đây thôi.
Một đặc điểm thú vị khác là nếu nắm lấy đuôi của Thú nhân và giữ chặt, họ sẽ cảm thấy choáng váng và ngã ngửa, thậm chí bất tỉnh. Tuy nhiên, điều này chỉ hiệu quả với những Thú nhân còn nhỏ hoặc yếu. Với Thú nhân trưởng thành, đó sẽ là một hành động liều lĩnh.
Truyện được biên tập độc quyền cho truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.