Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 27: Con dao găm đe dọa đến sự sống.. Sự tuyệt vọng dâng trào tại nơi Thị trấn bù nhìn.

Hộc... hộc... Chuyện gì vừa xảy ra vậy?

Raidou thở dốc vì hoảng sợ. Cậu đang ngồi bệt dưới đất, hai tay ôm chặt cổ.

"Cô bé đó vừa dùng dao đâm mình... Chuyện này rốt cuộc là sao chứ?"

Raidou hoang mang ngước nhìn lên những thùng gỗ. Một hình bóng nhỏ nhắn đang đứng trên đó. Một bé gái chừng 11-13 tuổi. Mái tóc xanh nhạt, thân hình bé nhỏ ẩn sau chiếc áo choàng. Nổi bật nhất là đôi tai và chiếc đuôi động vật. Đúng vậy, cô bé này sở hữu đôi tai thú và một cái đuôi. Thật kỳ lạ, nhưng đó chưa phải là điều duy nhất khiến Raidou bàng hoàng. Trong tay cô bé là hai con dao găm sắc lẹm, suýt chút nữa đã đoạt mạng cậu.

Thật may mắn, Raidou đã được Ruijerd cứu. Nhờ cú đẩy mạnh từ Ruijerd, cậu mới thoát chết. Nếu không, có lẽ cậu đã bị cô bé kia đâm mất mạng rồi, thật khủng khiếp. Cú đâm bất ngờ và đột ngột đến nỗi Raidou không kịp phản ứng.

"Hộc... hộc... Ánh mắt đó là sao chứ?"

Raidou nhìn thẳng vào mắt cô bé tai thú. Ánh mắt lạnh lẽo, đáng sợ đó chất chứa đầy sát khí, như thể Raidou là một thứ cần phải được xử lý nhanh gọn. Khuôn mặt cô bé không hề biểu lộ bất cứ cảm xúc nào, khiến Raidou cảm thấy ớn lạnh chạy khắp cơ thể.

Nỗi sợ hãi dâng lên. Tim Raidou đập thình thịch, hơi thở dồn dập. Cậu cố gắng giữ bình tĩnh, rồi vội nhặt cây nỏ lên. Cô bé tai thú cũng nhận ra hành động đó, hai con dao găm trong tay càng được siết chặt hơn, sẵn sàng tấn công Raidou.

“Gừ!!?” – Một tiếng gầm gừ vang lên, không phải từ cô bé tai thú mà từ Ruijerd. Cậu ta đang gầm gừ, móng tay sắc bén giương ra. Ruijerd sẵn sàng lao đến xé xác cô bé, trông chẳng khác nào một con thú hoang.

“Bình tĩnh, Ruijerd!?”

“Grah!?” – Raidou lập tức ngăn Ruijerd lại. Cậu ta khó hiểu, rõ ràng là đang sắp tấn công rồi kia mà.

“Đừng tấn công!” – Raidou khuyên Ruijerd dừng lại. Dù trên tay đang cầm cây nỏ, một vũ khí cực kỳ nguy hiểm, Raidou vẫn không muốn tấn công cô bé tai thú. Cậu không có lý do gì để làm thế.

Dù cô bé suýt giết chết cậu, Raidou nghĩ có lẽ đó chỉ là hiểu lầm, hoặc cô bé đang sợ hãi mà thôi.

“Có thể cô bé không có ý định giết mình. Hành động vừa rồi có lẽ chỉ là tự vệ. Đứa trẻ nào gặp người lạ mà chẳng thế.”

“Gra...” – Ruijerd im lặng, không gầm gừ nữa, nhưng vẫn giữ thái độ đề phòng. Hành động suýt giết chết Raidou của cô bé khiến Ruijerd như muốn hóa điên, xé xác cô bé tai thú ra từng mảnh, nhưng cuối cùng vẫn bị ngăn cản.

Sau khi Ruijerd dừng lại, Raidou tiến đến gần cô bé tai thú. Cô bé vẫn giữ thái độ cảnh giác, nhưng Raidou lên tiếng: “Thành thật xin lỗi... Bọn anh không có ý xấu.”

“Nếu bọn anh có làm gì sai, mong em hãy tha thứ!?”

Raidou cố gắng giao tiếp bằng ngôn ngữ của Lục địa này, mong cô bé có thể hiểu và dừng lại hành động này.

Tuy nhiên, cô bé lại hành động trái ngược hoàn toàn với mong muốn của Raidou. Một con dao găm sắc bén, dường như được rèn từ sắt, đang chĩa thẳng vào cổ cậu.

“...” – Raidou không dám thốt ra một lời nào. Bởi vì chỉ cần một cử động nhỏ, cậu sẽ bị con dao găm kia đâm trúng. Nếu không chết cũng bị thương nặng, con dao găm đó quá sắc bén.

“Gừ!!” – Khi thấy Raidou bị cô bé tai thú chĩa dao vào cổ, Ruijerd giận dữ gầm lên. Cậu ta muốn lao đến xé xác cô bé ngay lập tức, nhưng Raidou đã ngăn cản. Chỉ cần Ruijerd tấn công, chắc chắn Raidou sẽ bị đâm chết ngay lập tức. Thật kinh khủng, mạng sống của Raidou đang bị treo lủng lẳng giữa ranh giới sinh tử.

“Nếu... nếu em không thích bọn anh...”

“Thì... bọn anh sẽ rời đi.”

Raidou cố gắng không nhúc nhích dù chỉ một bước. Cậu nói với cô bé tai thú rằng mình và Ruijerd sẽ rời đi. Raidou thực sự không muốn chết, cũng không muốn làm hại cô bé tai thú này. Mọi chuyện chỉ là hiểu lầm mà thôi, Raidou nghĩ vậy.

“Vì... vì thế, xin đừng... chĩa thứ đó vào cổ.”

Raidou cố giữ bình tĩnh. Chỉ cần cậu lung lay một chút thôi, chắc chắn sẽ bị thương. Cô bé tai thú vẫn không có ý định dừng lại. Ruijerd đã tức giận lắm rồi, nhưng Raidou vẫn cương quyết ngăn cản.

“Đừng... đừng làm thế, Ruijerd.”

Dù có cố gắng bình tĩnh đến mấy, đứng trước cái chết, Raidou vẫn run rẩy. Đôi bàn tay cậu run lẩy bẩy vì sợ hãi. Cây nỏ không thể giữ chặt thêm được nữa, chốc lát nữa thôi nó sẽ rơi khỏi tay Raidou.

Cô bé tai thú vẫn đề phòng nhìn Raidou. Cô bé đã nhìn thấy sự run rẩy của cậu. Ruijerd vẫn gầm gừ đầy tức giận.

“...” – Sự im lặng bao trùm con hẻm cụt. Raidou đứng bất động từ rất lâu, không thể di chuyển hay nói chuyện. Bởi vì con dao găm đã chĩa đến gần hơn nữa. Cô bé tai thú vẫn giữ nguyên khuôn mặt và ánh mắt đó. Thật đáng sợ khi một đứa trẻ lại có thể hành động như vậy.

“Mình... mình sẽ chết ư? Đừng đùa chứ!”

“Mình còn chưa trả ơn cho Martin và cả Louis nữa. Califa sẽ nghĩ gì khi thấy mình không trở về làng chứ?”

Ngay lúc này, Raidou thực sự nghĩ mình sẽ chết. Tay cậu không thể run rẩy nổi nữa, cây nỏ cũng chẳng còn được giữ chặt, cứ thế tuột dần khỏi tay.

“...BỊCH!” – Cây nỏ rơi xuống đất. Raidou tự hỏi, mọi thứ sẽ kết thúc như thế này sao?

“...” – Raidou từ từ nhắm mắt lại. Mặc cho số phận có ra sao, cậu sẽ không phản kháng. Bởi vì trước mắt cậu, chỉ là một cô bé mà thôi.

“Hả?” – Nhưng chờ mãi, chẳng có chuyện gì xảy ra. Raidou mở mắt ra, con dao găm đã không còn chĩa thẳng vào cổ cậu nữa. Cô bé tai thú đã dừng hành động, dường như nhận ra Raidou chẳng hề đe dọa mình.

Hai con dao găm được cất vào thắt lưng, ẩn dưới lớp áo choàng. Cô bé tai thú nhảy xuống khỏi những thùng gỗ. Mọi thứ dường như đã kết thúc, nhưng ánh mắt và khuôn mặt cô bé vẫn thế: sắc lạnh, không biểu lộ cảm xúc.

Raidou vẫn đứng bất động. Dường như cậu vẫn còn bị ám ảnh bởi những hành động vừa rồi.

Cô bé tai thú không nói lời nào, cứ thế bỏ đi. Nhưng trước khi khuất dạng, cô bé ngoảnh lại nhìn Raidou và Ruijerd lần cuối. Một ánh nhìn đầy đề phòng với những hiểm nguy. Tại sao một đứa trẻ lại có được ánh mắt đó, thật khủng khiếp và đáng sợ làm sao.

“...BỊCH!” – Khi cô bé tai thú rời đi, Raidou ngã ngửa xuống đất.

“Hộc... hộc...” – Cậu thở dốc trong nỗi sợ hãi. Raidou đã quá hoảng sợ. Hành động của cô bé tai thú đó thực sự quá đáng sợ. Nhưng cũng may mắn, mọi chuyện đã kết thúc. Cậu vẫn còn sống sót. Dù con dao găm đã chĩa thẳng vào cổ, nhưng nó không hề đâm vào da thịt cậu. Thật may mắn.

“Phù...” – Raidou thở phào nhẹ nhõm. Cậu đã lấy lại được bình tĩnh.

“Cũng may mọi thứ đã kết thúc.”

“Mình cứ ngỡ đã chết thật rồi. Chuyện vừa rồi đáng sợ chết đi được.”

Raidou suy nghĩ rất nhiều. Dù mọi chuyện đã kết thúc, ánh nhìn của cô bé tai thú vẫn ám ảnh cậu. Khuôn mặt không cảm xúc, dù là bất ngờ hay sợ hãi. Ánh mắt sắc lạnh đến mức khiến Raidou rợn người. Đó là một đứa trẻ ư, Raidou tự hỏi.

“Grah!?” – Ruijerd cuối cùng cũng lên tiếng. Cậu ta đã im lặng từ nãy đến giờ chỉ vì cô bé tai thú kia. Nếu không có Raidou ngăn cản, chắc chắn mọi chuyện đã tồi tệ hơn nhiều.

“Được rồi, Ruijerd, chúng ta tiếp tục tìm đường rời khỏi nơi đây.”

“Grah!!” – Raidou đứng dậy.

Cậu cần phải rời khỏi Thị trấn Bù Nhìn này thật nhanh, chuyện vừa rồi có thể lặp lại bất cứ lúc nào. Nguy hiểm đang rình rập khắp nơi, Thị trấn này đã không còn an toàn nữa rồi. Cứ thế, cả hai rời khỏi ngõ cụt và tiếp tục tìm đường ra.

“Này, Ruijerd...” – Nhưng trên đường đi, một vài chuyện đã xảy ra.

“Bỏ tay ra, làm ơn!?” – Ruijerd cứ nắm chặt lấy áo Raidou. Không rõ lý do tại sao, có lẽ là vì chuyện vừa rồi. Ruijerd trông rất đề phòng, dù mọi chuyện đã kết thúc.

“Nào... thả ra, nó rách mất!?”

“Grah!?” – Raidou cảm thấy khá khó chịu. Áo cậu có thể rách ra bất cứ lúc nào. Lực tay của Ruijerd không phải chuyện đùa, chưa kể bộ móng nhọn hoắt kia nữa.

“Thả ra mau, Ruijerd!?”

“GRAHH!?”

Dù Raidou nói thế nào đi nữa, Ruijerd vẫn không chịu buông tay.

“Haizz... Chịu thua cậu rồi.” – Raidou đành chịu thua, để Ruijerd nắm lấy áo mình. Cả hai tiếp tục bước đi trong con hẻm của Thị trấn Bù Nhìn.

-------------------------------------

Trong khi Raidou và Ruijerd đang bước đi, ở một nơi khác tại Thị trấn Bù Nhìn.

Đó là một ngôi nhà to lớn nằm ngay trung tâm Thị trấn, được xây dựng từ khung gỗ, tường gạch đá và đất sét. Khác với những ngôi nhà xung quanh, nó không được trát thêm đất sét trộn rơm.

Nhưng đặc biệt hơn cả là sự đồ sộ của ngôi nhà này. Nó có đến hai tầng, mỗi tầng gồm 5-6 phòng, cho thấy chủ nhân hẳn rất giàu có. Với rất nhiều cửa sổ, nơi đây không phải lo thiếu ánh sáng mặt trời. Cánh cửa chính cực kỳ to lớn, và phía trên có một bảng hiệu ghi:

TRỤ SỞ CHÍNH THỊ TRẤN BÙ NHÌN.

Hóa ra, ngôi nhà to lớn này chính là trụ sở chính của Thị trấn Bù Nhìn, dường như là nơi ở của thị trưởng hoặc người đứng đầu thị trấn.

Thường ngày, nơi đây rất trang nghiêm và lộng lẫy, nhưng hôm nay lại mang một màu sắc u tối đáng sợ. Bởi vì bên ngoài, những kẻ hóa điên đang lùng sục con mồi – không ai khác chính là những người còn sống sót và chưa bị hóa điên.

Những người còn sống sót cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì hơn, họ buộc phải trốn tránh trong những ngôi nhà, đóng kín tất cả cửa nẻo, nếu không sẽ bị những kẻ hóa điên phát hiện.

Trụ sở chính Thị trấn Bù Nhìn là nơi tập trung đông người nhất. Người dân đang trú ẩn bên trong, vừa sợ hãi vừa lo lắng. Đó là cảm xúc chung của tất cả, hoảng sợ trước những kẻ hóa điên, lo lắng về những hiện tượng bí ẩn như 'Dải sáng và Cột sáng ở cánh đồng bắp'.

Mọi thứ diễn ra quá đột ngột đối với người dân Thị trấn Bù Nhìn. Giờ đây, họ chẳng khác nào một lũ chuột phải trốn tránh chính đồng loại của mình. Không gian bên trong trụ sở chính vốn rất rộng lớn, nhưng việc đóng kín tất cả cửa nẻo đã khiến nơi này trở nên tối tăm. Không còn ánh sáng mặt trời, họ buộc phải dùng nến để thắp sáng.

Những người ở đây đều không đủ sức chống chọi với những kẻ hóa điên. Thật trớ trêu thay, đúng vào lúc Thị trấn Bù Nhìn gặp nguy hiểm, những mạo hiểm giả mạnh nhất lại đang làm nhiệm vụ ở phương xa. Những người mạnh mẽ ở lại thị trấn cũng đã bị hóa điên hết.

Giờ đây chỉ còn lại những người dân bình thường, không phải binh lính cũng chẳng phải mạo hiểm giả. Họ chỉ là những người không thể chống lại những kẻ hóa điên ngoài kia. Hiện tại, nơi đây chủ yếu là người lớn tuổi và trẻ nhỏ, nhưng cũng không thiếu những chàng trai trẻ. Đa phần họ chẳng có kinh nghiệm chiến đấu nào, ngoại trừ một người: đội trưởng Dorian.

Đúng vậy, đội trưởng Dorian đang ở bên trong trụ sở chính Thị trấn Bù Nhìn. Anh đã được một số người đưa vào đây. Tình trạng hiện tại của Dorian thật tồi tệ, cơ thể băng bó khắp nơi. Đặc biệt nhất là chân phải của anh đã bị đứt lìa sau trận chiến với kẻ hóa điên. Đúng là một phép màu khi Dorian vẫn sống sót sau cơn nguy kịch, dường như số phận không muốn anh chết.

Mọi người cứ ngỡ Dorian sẽ là hy vọng, nhưng với tình trạng hiện tại của anh thì không ổn chút nào. Dorian không thể chiến đấu với cái chân phải đã đứt lìa, anh hoàn toàn không phải đối thủ của những kẻ hóa điên. Đáng buồn thay, Dorian chỉ có thể trấn an mọi người rằng Ngài Tử tước sẽ cử thêm binh lính đến cứu giúp Thị trấn Bù Nhìn.

Nhưng liệu họ sẽ tin tưởng đội trưởng Dorian, hay tự tìm cách cứu lấy bản thân? Quả thật, một số người đã cố gắng tự cứu vãn tình hình. Họ lục lọi khắp nơi trong Trụ sở chính, chỉ để tìm kiếm thức ăn và nước uống cho riêng mình. Một số khác thì ngồi yên một chỗ, cầu nguyện cho nguy hiểm qua đi, đa phần là các sơ và trẻ em từ Nhà thờ. Đa số những người ở đây đều đành chờ đợi binh lính của Ngài Tử tước đến thị trấn.

Liệu một phép màu nào đó có thể xảy ra không, họ nghĩ vậy trong sự tuyệt vọng. Nhưng mọi thứ vẫn cứ thế. Để rồi một vài người đã không thể chịu nổi việc cứ chờ đợi trong vô vọng.

Trong số những người không muốn chờ đợi, có một chàng trai khoảng 19 tuổi, mái tóc ngắn màu nâu nhạt, khuôn mặt ưa nhìn. Chàng trai ấy được người dân gọi là Arley, và đó cũng chính là tên anh.

Arley đang cùng nhóm người không muốn chờ đợi tìm kiếm đồ ăn. Khi bước lên tầng trên và vào một căn phòng lớn, Arley thấy cửa sổ đang mở bung.

Vừa bước đến để đóng cửa sổ, một cảnh tượng bên ngoài đã thu hút sự chú ý của Arley. Từ phía xa trên một con phố, những kẻ hóa điên đang tụ tập lại. Bởi vì có một thứ đã lôi kéo chúng.

Thứ đang thu hút chúng là một con quái vật to lớn. Không gì khác, đó chính là Loreb – gã Orc khổng lồ với chiếc bụng không đáy, trên tay là thanh đao làm từ xương của một loài quái vật nào đó. Hắn ta đã tiến vào Thị trấn Bù Nhìn rồi ư? Thật bất ngờ, và chàng trai Arley cũng cảm thấy như vậy.

Đây là lần đầu tiên Arley nhìn thấy một sinh vật kỳ lạ như Loreb. Dường như chủng tộc Orc là một điều gì đó rất mới mẻ đối với những người ở lục địa này.

“Chúa ơi, đó là quái vật sao?!” – Arley đứng sững sờ nhìn Loreb. Hắn ta đang tàn sát những kẻ hóa điên một cách dễ dàng, chỉ với vài đường vung đao. Arley không thể tin được cảnh tượng trước mắt, anh đã hoảng sợ.

Chỉ trong phút chốc, những kẻ hóa điên đã bị tàn sát. Cơ thể chúng bị chém đứt lìa, nằm lăn lóc khắp nơi trên mặt đất. Cảnh tượng đẫm máu này khiến Arley quyết định đóng cửa lại và thông báo cho mọi người. Nhưng rồi, một ánh mắt đáng sợ đã hướng về phía anh.

Loreb đã phát hiện ra Arley. Hắn ta ngước nhìn chàng trai trẻ, rồi nước dãi chảy xuống từ khóe miệng, một nụ cười đáng sợ nở rộ trên khuôn mặt. Cơn đói bụng của gã Orc đã trỗi dậy khi thấy Arley.

“...ẦM!” – Arley lập tức đóng sập cửa sổ lại. Ánh mắt của gã Orc thật sự quá đáng sợ đối với anh.

“Này Arley, cậu không sao chứ?”

“Tiếng vừa rồi là gì thế, cậu tìm được thứ gì rồi sao?”

Âm thanh đóng cửa vừa rồi đã thu hút sự chú ý của một vài người trong nhóm không muốn chờ đợi.

“À... ờ, không có gì đâu. Chỉ là tôi đóng cửa hơi mạnh tay thôi.”

Arley lấp liếm chuyện vừa rồi, không nói ra sự thật. Tất nhiên, họ chẳng mảy may nghi ngờ lời lẽ của anh.

“Được rồi, nếu cậu tìm thấy gì thì hãy thông báo cho bọn này đấy!?”

Họ cứ thế rời đi, chỉ còn lại một mình Arley. Cửa sổ phía sau lưng anh vẫn đang đóng kín.

“...” – Arley quay người lại, hé cửa để kiểm tra xem gã Orc đang làm gì. Anh thấy một điều kinh khủng đang xảy ra. Gã Orc đang bước đến đây, vẫn còn mỉm cười một cách man rợ.

“...” – Arley hoảng sợ lùi lại. Trong trường hợp này, anh thực sự không biết mình nên làm gì. Nếu nói hết cho mọi người ở đây biết rằng một con quái vật đang tiến đến, chắc chắn mọi thứ sẽ trở nên hỗn loạn, và Arley sẽ bị chỉ trích.

“Phải rồi, chỉ cần âm thầm chạy trốn là xong.”

Arley đã nảy ra một ý nghĩ rất ích kỷ: anh chỉ muốn giữ mạng sống của mình. Còn những người ở tầng dưới sẽ làm mồi nhử cho anh chạy trốn. Thật đáng sợ, nhưng đó cũng là điều bình thường tại nơi đây. Bởi vì những người ở đây, trong cơn tuyệt vọng, chỉ muốn ích kỷ cho bản thân và mạng sống của mình, đến mức phải xâu xé lẫn nhau.

Arley biết rõ, không ai ở đây có thể đánh bại một kẻ hóa điên, kể cả Dorian – người đội trưởng từng giúp đỡ họ.

Và rồi, với ý nghĩ đó, Arley bước đi. Anh rời khỏi căn phòng và tiến xuống tầng dưới. Arley quyết định âm thầm chạy trốn qua lối ra phía sau của Trụ sở chính.

“Này, cậu tính đi đâu?! Bên ngoài đang rất nguy hiểm đấy, tốt hơn hết hãy ở lại đây và chờ binh lính của Ngài Tử tước đến!?”

Khi Arley bước đến l��i ra phía sau, anh ta gặp Dorian. Nhưng Arley chẳng đáp lại một lời nào, mặc cho Dorian hỏi chuyện.

“Này cậu, chờ đã!!”

Và rồi... Arley mở cửa lối ra phía sau Trụ sở chính, lặng lẽ rời đi mà chẳng nói một lời nào. Phía bên kia lối ra là một con hẻm nhỏ, không có một ai bị hóa điên ở đây cả. Arley lập tức chạy đi, chạy trốn để bảo toàn tính mạng mình. Một hành động ích kỷ.

Bên trong Trụ sở chính, cạnh cánh cửa vừa được Arley mở ra, Dorian đang ngồi đó. Anh rất bất ngờ khi thấy Arley rời đi một cách im lặng. Chắc hẳn đã xảy ra chuyện gì đó, trực giác của một người đội trưởng mách bảo khiến Dorian không thể ngồi yên được nữa.

“Ngài đội trưởng! Ngài làm gì thế, vết thương vẫn chưa lành kia mà!?”

Một số người lo lắng cho đội trưởng Dorian. Một phần cũng vì anh đã cứu họ khỏi kẻ bị hóa điên lúc trước.

“Ta không sao. Các ngươi đừng lo lắng cho ta, hãy tự bảo vệ chính mình!?”

“Nhưng thưa ngài, cái chân đó trông thật sự rất tệ. Xin ngài hãy ngồi xuống nghỉ ngơi đi. Dù sao binh lính của Ngài Tử tước cũng sẽ đến kia mà.”

Họ cố gắng thuyết phục Dorian, nhưng anh vẫn cứng đầu đứng dậy với cái chân phải đã đứt lìa. Cũng thật may mắn, người băng bó cho Dorian đã khiến vết thương không còn chảy máu nhiều như trước nữa.

“Haaa!” – Dorian thở dài một tiếng khi đứng dậy. Anh dùng ngọn giáo của mình để chống đỡ, đứng lên khỏi sàn nhà. Lực tay anh đủ khỏe để giữ chặt ngọn giáo không cho nó rơi ra. Ngọn giáo cũng không kém cạnh, cực kỳ chắc chắn, bởi phần thân được làm từ một loại gỗ rất bền và khó kiếm.

“Ngài... ngài đội trưởng!?” – Những người xung quanh đều rất lo lắng. Họ không thể tin được rằng ngài đội trưởng có thể đứng dậy trong tình trạng đó.

“PHÌNH!... PHÌNH!...” – Một âm thanh lạ phát ra, thu hút sự chú ý của Dorian và mọi người. Vài người bước đến gần cửa chính. Âm thanh đó vọng ra từ phía bên kia cánh cửa, rất rõ ràng khi áp tai vào nghe ngóng. Một âm thanh kỳ lạ, cứ như một tảng đá đang bị đập vỡ.

“Này có chuyện gì thế?! Âm thanh vừa rồi là sao!?”

Vài người bước đến hỏi chuyện, nhưng chẳng ai biết âm thanh đó là gì. Họ cũng không dám mở cửa chính ra, vì nếu làm thế những kẻ hóa điên sẽ ào ạt xông vào, và kết cục chắc chắn sẽ rất tồi tệ.

“PHÌNH!... PHÌNH!...” – Âm thanh rõ ràng hơn, đang tiến đến gần nơi này. Chắc chắn đó là một thứ gì đó chẳng lành. Những người ở đây vẫn tò mò bước đến gần để nghe ngóng, nhưng một số khác đã rời đi vì lo sợ.

“Này! Ở đây rốt cuộc xảy ra chuyện gì thế!?”

Đội trưởng Dorian bước đến. Anh vừa ra khỏi một căn phòng khác.

Âm thanh kỳ lạ đó thu hút sự chú ý của Dorian. Anh đang cố gắng bước đến gần chỗ mọi người để kiểm tra tình hình. Nhưng vết thương không cho phép, Dorian khựng lại. Dorian không thể tiếp tục bước đi, máu đang chảy ra từ vết thương được băng bó. Thật khủng khiếp, việc anh có thể đứng vững trong tình trạng này đã là rất đáng nể rồi. Một sức chịu đựng hiếm khi được thấy, thật tuyệt vời.

“PHÌNH!... PHÌNH!...” – Âm thanh ngày càng lớn mạnh, kèm theo một chấn động mạnh khắp mặt đất. Mặt đất rung chuyển, một thứ gì đó đang tiến đến gần Trụ sở chính. Âm thanh đó khiến một vài người sợ hãi, họ bắt đầu lùi lại. Mọi thứ đáng sợ hơn bao giờ hết.

“PHỊCH!... PHỊCH!...” – Âm thanh đã tiến đến rất gần, đến mức đội trưởng Dorian phải kêu lên để cảnh báo mọi người chạy đi.

“TẤT CẢ! HÃY MAU TRÁNH XA CỬA CHÍNH RA!...”

Dorian chắc chắn có thứ gì đó đang lao đến đây. Trực giác của một người đội trưởng mách bảo anh rằng phải cảnh báo mọi người tránh xa cửa chính ra.

“...ẦM!” – Và đúng thật, trực giác của Dorian đã đúng. Nhưng mọi thứ đã quá muộn. Cánh cửa và vách tường của trụ sở chính bị phá hủy. Gạch đá bị thổi bay khắp nơi, không còn một thứ gì toàn vẹn.

Kinh khủng hơn cả, những người không kịp chạy đã bị thổi bay một cách đau đớn. Vài người văng lên rồi rơi xuống sàn nhà. Những người khác thì tệ hơn, họ bay thẳng vào vách tường phía xa. Đa phần tất cả đều chết, hoặc không thể di chuyển sau chấn động vừa rồi.

Rốt cuộc thứ gì đã lao vào đây, Dorian tự hỏi. Nhưng anh không thể nhìn thấy. Bởi vì tại cửa chính, quá nhiều khói bụi che khuất tầm nhìn, cú va chạm vừa rồi đã khiến mọi thứ tan nát. Liệu thứ đã lao vào đây có phải là một con quái vật? Chắc chắn là thế rồi.

“...THỨC ĂN!...” – Từ bên trong làn khói bụi, một khuôn mặt dữ tợn xuất hiện. Đôi răng nanh sắc nhọn cùng làn da xanh, thân hình to lớn đến mức đáng sợ. Đặc biệt nhất là những khối cơ bắp ở cánh tay và một cái bụng phệ không đáy. Đó chính là Loreb, một tên quái vật thuộc chủng tộc Orc. Chính hắn ta đã gây ra những chuyện này, bằng cách lao thẳng vào đây và tông chết tất cả mọi người. Thật khủng khiếp, trên tay hắn là một thanh đao to lớn, sẵn sàng tàn sát mọi thứ.

“...” – Đội trưởng Dorian chết lặng. Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy một con quái vật như Loreb.

“Nhân loại! Ta sẽ giết chết các ngươi!?”

Loreb bắt đầu cuộc tàn sát. Hắn ta chú ý đến những người đang cầu nguyện gần đó. Khi thấy Loreb, những người đang cầu nguyện đã rất tuyệt vọng, họ ôm chặt những đứa trẻ của mình vào lòng, mong rằng một ai đó sẽ cứu giúp họ.

“Dừng lại mau! Tên quái vật kia!?”

Dorian kêu lên, chỉ để thu hút sự chú ý của gã Orc. Anh không thể cứ trơ mắt đứng nhìn, những người đang cầu nguyện đều là do anh bảo vệ. Nếu để họ phải chết, thì Dorian chẳng xứng đáng với danh hiệu Hiệp sĩ.

“Nếu ngươi muốn làm hại họ, thì phải bước qua xác ta đây!”

Dorian dùng ngọn giáo để cố gắng bước đến chỗ gã Orc. Anh tiến đến, mặc cho vết thương đang rỉ máu. Ý chí của một đội trưởng không cho phép anh bỏ cuộc tại đây, ít nhất cũng phải cứu được họ. Đó là những gì Dorian nghĩ, còn gã Orc thì lại khác hoàn toàn. Loreb đang đứng ngay trước mặt những người đang cầu nguyện. Mặc cho Dorian đã cảnh báo, hắn chẳng quan tâm đến một tên nhân loại bị cụt chân. Thanh đao to lớn đã được giơ lên cao.

“Dừng lại mau! Tên quái vật kia!”

“...ẦM!” – Mặc cho Dorian đã kêu lên ngăn cản, gã Orc chẳng quan tâm đến những lời đó. Bởi vì lời nói không có tác dụng với Loreb, phải có sức mạnh mới khiến hắn dừng lại được. Tiếc thay, Dorian đã không còn được như trước nữa. Việc mất đi chân phải khiến anh khó khăn hơn trong việc di chuyển, đó chính là điểm yếu chí mạng của Dorian.

“...CHẾT TIỆT!”

Dorian đã không thể bảo vệ được họ. Giờ đây mọi thứ trở nên tồi tệ hơn, khi những người còn sống sót đang cố gắng chạy trốn khỏi Loreb. Thanh đao to lớn kia đã kết liễu từng người một. Những người cầu nguyện đã chết cùng với những đứa trẻ tội nghiệp. Không hề có một phép màu nào xảy ra. Giờ đây mọi thứ đã trở nên tuyệt vọng hơn bao giờ hết. Thứ chờ đợi họ, không gì khác ngoài cái chết. Thật bi thảm.

Chuyện ngoài lề: Lục địa nơi Raidou đang đứng. Hôm nay, chúng ta sẽ cùng tìm hiểu về nó.

Tên gọi: ‘Lục địa Vassia’. Đây là cách gọi của những người sống trên lục địa này. Vassia cũng là tên một vương quốc được ngự trị bởi Nhà vua Dermot, thuộc hoàng gia Anatole. Đó là cách gọi thông thường, còn đối với những ai đến từ lục địa khác thì nơi này quá nhỏ bé, nên họ gọi là ‘Lục địa nhỏ’.

Khởi nguồn: Lục địa Vassia đã tồn tại rất lâu, kể từ khi sự kiện dải sáng Aurora bắt đầu. Nơi đây chính là khởi nguồn cho mọi thứ, nhưng lại không được ai biết đến.

Thông tin về Lục địa Vassia: Đối với những người sinh sống trên Lục địa Vassia, nơi đây là một vùng đất yên bình vì chiến tranh đã kết thúc.

Nhưng đối với những người đến từ lục địa khác, nơi đây chẳng khác nào một vùng đất nghèo nàn. Phép thuật ít khi được nhìn thấy. Quái vật thì cực kỳ hiếm, đa phần là Goblin và Slime, đôi khi cũng có những trường hợp đặc biệt như King Slime.

King Slime là một dạng biến đổi từ Slime. Nó đã được Louis nhắc đến ở Chương 12 – một loại Slime to lớn và khủng khiếp, đã phá hủy một thị trấn nào đó trên lục địa này.

Nói chung, đây là một lục địa nghèo nàn. Nhưng chính vì thế nó mới yên bình, không bị thế lực nào nhắm đến.

Nhưng liệu sự yên bình đó có kéo dài mãi? Chẳng ai biết được cả.

Phụ lục: Các chủng tộc hiện đang tồn tại trên lục địa này.

Nhân loại: Tất nhiên rồi, con người tồn tại ở rất nhiều nơi. Lục địa nào mà chẳng có họ, trừ một vài vùng đất đặc biệt ra thì họ sẽ tồn tại trên mọi lục địa.

Thú nhân: Thú nhân tồn tại một số ít trên lục địa này. Đáng lẽ đây là hạng của Goblin, nhưng chúng là quái vật kia mà. Thú nhân thường sống theo bộ lạc, nơi ở của họ thì không ai biết được. Bởi vậy, họ mới bị săn đón bởi lũ buôn nô lệ.

Dwarf: Hiện tại có khoảng 107 người lùn đang tồn tại trên lục địa này. Họ đã ẩn cư trên những ngọn núi hoặc khu rừng, ít khi giao tiếp với nhân loại. Một số người lùn thì làm việc tại Vassia và các thị trấn của nhân loại.

Elf: Ưm... Họ khá ít, khoảng 3 người đang tồn tại trên lục địa này. Trong số đó có một Dark Elf. Về phần Elf, tôi sẽ kể về chủng tộc này trong tương lai.

Còn một số chủng tộc khác, nhưng hãy để đó cho tương lai. Chúng ta sẽ biết đến chúng thôi. Còn giờ thì tạm biệt các bạn.

Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, với sự kính trọng dành cho nguyên tác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free