Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 28: Hơi thở cuối cùng của người đội trưởng Dorian, ngọn giáo mang ý chí mạnh mẽ.

Arc 1: Sự khởi đầu

-------------------------------------

“Quát!!.. Quát!!” – Tiếng quạ vang vọng từ trên cao. Chúng bay lượn gần những dải sáng rồi dõi mắt xuống Thị trấn Bù Nhìn.

Một số con quạ đã bay xuống, đậu trên những thi thể của người dân nơi đây. Giữa những thi thể rải rác là một ngôi nhà lớn, chính là Trụ sở chính của Thị trấn Bù Nhìn, hiện đã bị tàn phá một nửa.

Bên trong trụ sở chính, thi thể nằm la liệt khắp nơi. Tất cả những người trú ẩn ở đây đều đã bị sát hại một cách tàn bạo.

Họ bị chém lìa thân, có người thì bị tác động mạnh dẫn đến cái chết. Thật bi thảm làm sao. Họ đã cố gắng chạy trốn nhưng không thể. Chỉ có hai hoặc ba người thoát thân thành công qua lối đi phía sau.

Còn những người không kịp chạy trốn thì sao? Tất nhiên họ đã bị giết chết bởi một con quái vật.

Con quái vật đó chính là Loreb, một kẻ đến từ chủng tộc Orc. Hắn mang thân hình đồ sộ với cái bụng phệ không đáy. Trên tay hắn là thanh đao chế tác từ xương quái vật. Hắn ta rất mạnh, mạnh hơn bất kỳ ai ở Thị trấn Bù Nhìn này.

“...!!CRACK!!” – Lại là âm thanh đó. Loreb đang thưởng thức bữa ăn của mình. Thức ăn của hắn chính là những người đã bỏ mạng.

Những nạn nhân xui xẻo, dù đã chết, cũng chẳng được yên ổn là bao. Thi thể của họ buộc phải trở thành thức ăn cho Loreb, kẻ gây ra tất cả. Thật kinh khủng.

Đã vài giờ trôi qua, gã Orc vẫn đang thưởng thức bữa ăn. Hắn ta cứ ăn, mặc kệ mọi thứ xung quanh, dù cho lũ quạ đang cướp thức ăn của mình. Hắn đúng là một kẻ phàm ăn.

Ở đâu đó, dựa vào vách tường, có một người đàn ông đang ngồi gục xuống sàn nhà. Anh ta chính là Dorian.

Vì ngăn chặn gã Orc, Dorian đã bị thương nặng. Anh vẫn chưa chết, nhưng chẳng mấy chốc sẽ lìa đời.

Bởi vì Dorian đang mất máu rất nhiều, vết thương ngày càng trầm trọng. Những chỗ được băng bó cũng đã rách toạc.

Dorian hiện đang hấp hối chăng, bởi vì anh chẳng còn di chuyển nữa. Hơi thở và nhịp tim đều không thể nghe thấy. Liệu vị đội trưởng này sẽ bỏ mạng tại đây chăng? Đó là chưa kể những vết thương mới trên cơ thể Dorian.

Dorian hiện chẳng thể làm gì được nữa. Anh ngồi gục ở vách tường, với những vết thương trên cơ thể mình. Kế bên chính là vũ khí của Dorian, ngọn giáo dài vốn mang lá cờ biểu tượng của ngài tử tước.

Nhưng ngọn giáo đó đã bị gãy làm đôi. Phần thân là một loại gỗ rất bền, nhưng giờ đã nát bét hoàn toàn. Chỉ còn lại nửa phần thân và đầu mũi giáo.

Vũ khí bị hủy hoại, chủ nhân cũng tàn tạ theo. Giờ đây ai có thể ngăn cản được gã Orc Loreb? Chẳng còn ai.

Thị trấn này đã hoàn toàn tuyệt vọng rồi. Chẳng còn ai có thể bảo vệ những người sống sót. Thật khủng khiếp. Chỉ vừa mới vài giờ trôi qua mà cả thị trấn đã hỗn loạn đến thế này. Cột sáng bí ẩn ở cánh đồng bắp đã cuốn đi rất nhiều người. Số phận cư dân Thị trấn Bù Nhìn đã bị nó định đoạt.

“...” – Trở lại với Dorian. Hiện tại anh đang cố gắng giữ tỉnh táo.

Trong ánh mắt Dorian, mọi thứ dần trở nên mơ hồ. Dường như anh sắp ngất lịm rồi. Mọi thứ thật tồi tệ.

Dorian biết mình không thể thắng khi chiến đấu với Loreb. Nhưng anh thà chết chứ không để ai phải chịu đựng số phận đó.

Anh đã lao đến, chỉ với một chân. Nhưng rồi thì sao, anh đã không thể bảo vệ được một ai. Việc chứng kiến cảnh tượng họ phải chết đi khiến Dorian cảm thấy không cam tâm. Cả đời mình, vị đội trưởng này chưa từng uất ức đến vậy. Kể cả khi bước lên chiến trường, phần thắng vẫn vẻ vang thuộc về phe mình.

Dorian cố gắng di chuyển, mặc cho cơ thể anh đã kiệt sức. Trong mắt anh, chẳng còn gì khác ngoài Loreb. Anh phải ngăn gã Orc này lại, hoặc chí ít cũng phải gây thương tích cho hắn.

“...!!BỊCH!!” – Nhưng mà, dù cho có cố gắng đến cỡ nào đi nữa, Dorian vẫn không thể đứng dậy. Chân phải của anh đã mất rồi, giờ thì trên cơ thể toàn là những vết thương nặng. Anh giữ chặt ngọn giáo đã bị gãy của mình và dồn hết sức lực, chỉ để gượng đứng dậy một lần nữa. Ít nhất thì, Dorian phải bắt gã Orc trả giá cho những hành động mà hắn đã gây ra.

Dorian đứng dậy được từ sàn nhà. Nhưng với tình hình hiện tại thì anh không thể di chuyển được, chứ đừng nói là làm gã Orc bị thương.

Vết thương ngày càng trầm trọng. Anh phải làm gì đây, gã Orc đang ở phía trước kia rồi. Không lẽ phải bỏ cuộc giữa chừng như thế sao, vậy thì còn ra dáng Hiệp sĩ gì nữa.

Dorian tự hỏi. Nếu như anh bỏ cuộc giữa chừng thì chẳng phải sẽ tốt hơn ư?

Sẽ không còn phải chịu đựng những cơn đau đến từ vết thương, chỉ cần lặng lẽ chết đi là được thôi mà. Dù sao thì những người mà anh cần phải bảo vệ, đã chết hết rồi còn gì. Cần gì phải cố gắng đến thế, chỉ để làm gã Orc bị thương trong vô vọng. Đó là những gì mà Dorian chợt nghĩ đến, dường như anh đã muốn bỏ cuộc giữa chừng và chết tại đây.

“...!!BỊCH!!” – Dorian đã bắt đầu cảm thấy choáng váng, chắc hẳn là do mất máu quá nhiều. Mình sẽ chết tại đây ư, Dorian tự hỏi. Để rồi, một hình ảnh quen thuộc bỗng xuất hiện trong tâm trí vị đội trưởng.

Hình ảnh về những ngày tháng luyện tập của anh. Tất cả những gì mà anh có được ngày hôm nay đều nhờ một tay người đó giúp đỡ.

Người mà anh không bao giờ được phép quên đi, dù cho có chết. Đó chính là người thầy của mình, người đã giúp đỡ anh đạt được danh hiệu Hiệp sĩ.

“Phải rồi... Chỉ cần sử dụng được nó, là có thể tiếp cận hắn ta rồi.”

Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu Dorian. Anh vừa nghĩ đến một điều gì đó, một thứ mà anh đã từng học được từ người thầy của mình.

“...” – Cứ thế, những dòng ký ức của vị đội trưởng đã ùa về. Dorian mơ hồ và nhớ lại những gì anh từng chứng kiến.

Đó là một khoảng thời gian dài, vào năm Dorian tròn mười bảy tuổi. Khi đó anh chỉ là một chàng lính trẻ, kinh nghiệm không nhiều như hiện tại. Giáp phục là loại lưới sợi kim loại, vũ khí chỉ là một thanh kiếm sắt vác theo bên hông.

Vào khoảng thời gian đó, Dorian vẫn chưa trở thành một Hiệp sĩ hay Đội trưởng của binh đoàn tuần tra. Anh chỉ là một người lính quèn vừa mới vào nghề, chưa có ai để phục vụ. Khi đó anh còn khá nông nổi, và chưa được trưởng thành như hiện tại. Nhưng nhờ có người thầy đó, anh mới được như ngày hôm nay.

Một người thầy nghiêm khắc nhưng cũng rất hiền hậu, và đôi lúc thì chọc ghẹo cậu học trò của mình. Người thầy đó là một Hiệp sĩ lành nghề, đã phục vụ ngài tử tước hơn bảy năm.

Dorian không thể nào quên được người thầy đó. Cô ấy tên Kara. Đúng vậy, người thầy mà anh biết đến lại là một phụ nữ tên Kara. Cô ấy thích được gọi là thầy hơn, chính vì thế Dorian mới xưng là Thầy.

Ngoại hình thì cực kỳ nổi bật, cô ấy trông giống một “thiếu nữ” hơn là Hiệp sĩ.

L���i khen “thiếu nữ” đó là của Dorian dành cho cô. Nhưng thực chất, cô ấy trưởng thành hơn rất nhiều so với danh xưng “thiếu nữ” đó.

Kara trong ký ức của Dorian là một Hiệp sĩ trưởng thành. Cô ấy có một mái tóc dài màu nâu, ngoại hình ưa nhìn và rất xinh đẹp trong mắt mọi người. Còn đối với những Hiệp sĩ, thì Kara là một người nghiêm khắc và đáng sợ. Cô ấy mặc một bộ giáp sắt toàn thân, bên trong thì là giáp lót dạng lưới. Bên hông là một thanh kiếm cũng được làm từ sắt. Điểm đặc biệt nhất là mũ giáp của Kara có phần lỗ phía sau, tất nhiên là để dành cho mái tóc dài của cô.

Đó cũng là một điểm nhấn của Kara, khác hẳn với những Hiệp sĩ khác. Bởi vì, không có một ai để mái tóc dài của mình buông xõa trên chiến trường. Nó sẽ trở thành một điểm yếu chí tử đối với những Hiệp sĩ, nếu bị nắm tóc thì chẳng khác nào tự sát.

Nhưng những chuyện đó không quan trọng đối với Kara. Bởi vì cô ấy cực kỳ khỏe mạnh và nhanh nhẹn. Thậm chí, tốc độ và phản xạ của cô ấy ngang ngửa với những Hiệp sĩ lành nghề với hơn mười năm kinh nghiệm. Sức mạnh thì khỏi phải bàn, cô ấy có “cơ bắp” ẩn dưới lớp áo giáp của mình, đủ khỏe để nâng được một người lính trẻ tuổi như Dorian.

Nhưng mà... Đó không phải là những gì mà Dorian ghi nhớ về cô. Thứ khiến cho anh không thể nào quên được, chính là kỹ thuật cô từng sử dụng.

“Aura?”

“Phải, chính là Aura. Hôm nay thầy sẽ dạy con về thứ đó.”

Kỹ thuật đó được gọi là Aura. Một loại kỹ thuật rất ít người biết và sử dụng, bởi vì nó chỉ tồn tại ở bên kia Lục địa.

“Aura? Thứ đó rốt cuộc là gì, con chưa từng nghe đến bao giờ.”

Khi đó, Dorian đã hỏi người thầy của mình về thứ gọi là Aura.

“Giải thích thì dài dòng. Thầy sẽ cho con xem nó là gì. Nào, rút kiếm ra đi!?”

Trong ký ức của Dorian, về ngày hôm đó, anh và người thầy của mình đã có một trận đấu tập tại sân luyện tập. Một sân luyện tập rộng rãi, chỉ dành riêng cho Kara và Dorian. Nói đúng hơn, đó là sân sau nhà Kara, cũng là nơi luyện tập của hai thầy trò.

“Người chắc chứ? Đây là kiếm thật đấy, không phải loại tập luy��n thông thường đâu!?”

Lúc đó, Dorian đã được Kara bảo rút thanh kiếm của mình ra. Thật sự thì trận đấu tập này không công bằng chút nào.

Dorian buộc phải nghe lời người thầy của mình. Anh đã sử dụng thanh kiếm thật từ bên hông. Nó là một thanh kiếm sắt, và tất nhiên sẽ rất nguy hiểm khi bị chém phải. Nhưng đ���i với Kara, thì cô chẳng mấy bận tâm đến vấn đề đó. Nguy hiểm hay không, chưa thử làm sao mà biết được.

“Dorian, con không cần phải nương tay với thầy đâu. Hãy cứ tấn công tùy thích, thầy sẽ không sao cả.”

“Vâng con hiểu... Nhưng mà, tại sao thầy lại không sử dụng kiếm thật chứ?”

Khi đó, Dorian đã rất khó hiểu, người thầy của mình hiện đang cầm trên tay một thanh kiếm gỗ. Thanh kiếm gỗ đó thường chỉ dùng để luyện tập.

Tại sao Kara lại sử dụng nó chứ, trong khi Dorian lại cầm kiếm thật. Rốt cuộc thì cô ấy muốn làm gì đây. Liệu rằng kỹ thuật Aura kia có liên quan đến việc này? Dĩ nhiên là có.

“Không cần thiết phải là kiếm thật đâu. Thầy sẽ làm cho con bị thương mất!?”

Rốt cuộc thì kỹ thuật Aura kia là gì, tại sao Kara lại tự tin như thế. Nó lợi hại đến vậy sao, Dorian lúc đó tự hỏi không ngớt.

“Nào Dorian, đến đây nào...”

“...” – Kara đã vào thế chiến đấu rồi. Dorian không muốn làm cho thầy của mình bị thương, nên anh đã phân vân về trận đấu tập này.

Nhưng mà, Kara đã nói vậy rồi, thì Dorian cũng đành phải nghe theo mà thôi. Khi đó anh đã giữ chặt kiếm lại và tự nghĩ rằng, chỉ cần làm rơi kiếm của thầy là có thể thắng rồi.

“Được rồi. Con đến đây, Thầy hãy cẩn trọng!”

Khi đó, Dorian đã lao đến với thanh kiếm trên tay của mình. Anh đã vung kiếm về phía Kara, với mục đích làm cô ấy bị thương ở tay. Để rồi khi đó, anh sẽ đánh bật thanh kiếm khỏi tay cô.

“...!!!KENG!!!...” – Khi đó Dorian đã quá tự tin, rằng kiếm sắt sẽ mạnh hơn kiếm gỗ.

Nhưng bất ngờ thay. Khi Dorian vung kiếm xuống thì Kara đã chặn đứng nó lại, chỉ với một thanh kiếm gỗ. Thật kỳ lạ làm sao, khi va chạm với nhau hai thanh kiếm đã phát ra tiếng “KENG” như kim loại va chạm.

Dorian đã rất ngạc nhiên trước cảnh tượng đó. Để rồi anh đã bị đánh bại, chỉ vì lơ là trong phút chốc.

“...!!!KENG!!!...” – Lại thêm một âm thanh va chạm nữa, nhưng mà lần này không phải là chặn đứng, mà là đánh bật.

Thanh kiếm sắt của Dorian đã bị đánh bật ra. Nó rơi khỏi tay của anh và rơi xuống đất.

“Không... Không thể nào, rốt cuộc chuyện này là thế nào?���

Dorian đã rất ngạc nhiên. Một thanh kiếm sắt, lại bị đánh bại bởi một thanh kiếm gỗ sao? Thật vô lý.

Đáng lẽ ra thanh kiếm gỗ kia phải bị cắt làm đôi chứ. Thế nhưng tại sao nó vẫn còn nguyên vẹn, ngay cả một vết xước cũng không.

“Đây là lý do vì sao, thầy bảo con đừng nương tay khi chiến đấu đấy.”

Dorian nhìn Kara và tò mò hỏi: “Vừa rồi, là do kỹ thuật Aura đó sao?”

Chắc hẳn là do thứ gọi là Aura, nên thanh gỗ mới cứng cáp như thế.

“Ồ... Con hiểu chuyện nhanh đấy, không uổng công thầy nhồi nhét kiến thức bấy lâu nay.”

Khi đó, Kara đã bắt đầu giải thích cặn kẽ về Aura cho Dorian. Nhưng đa phần là những thứ mà Dorian không hiểu được.

“Nghe kỹ đây Dorian. 'Aura' là một loại kỹ thuật giúp người sử dụng mạnh mẽ hơn. Có rất nhiều cách gọi khác nhau dành cho kỹ thuật đó, nhưng thông thường thì sẽ là Aura.”

Dorian tò mò hỏi: “Giúp người sử dụng mạnh mẽ hơn sao? Con chưa bao giờ nghe đến loại kỹ thuật đó, nó cũng là kiếm thuật sao ạ?”

“Kiếm thuật? Không, nó khác hẳn với kiếm thuật. Aura chỉ là một loại kỹ thuật mà thôi, nó không phải võ thuật hay kiếm thuật. Nó không là gì cả.”

Khi đó, Dorian chẳng thể nào mà hiểu được lời lẽ của thầy Kara. Nó thật sự quá xa vời đối với anh.

“Này Dorian. Thầy có giải thích đến mấy, con chắc cũng chẳng hiểu được đâu nhỉ?”

“Dù sao thì, kỹ thuật này bắt nguồn từ bên kia lục địa mà. Con không biết cũng là chuyện đương nhiên mà thôi.”

Bên kia lục địa. Khi đó Dorian đã tự hỏi rất nhiều, rằng bên kia Lục địa rốt cuộc có gì.

“...” – Ký ức thật mơ hồ làm sao. Khi nhớ đến đây, Dorian đã quên những gì người thầy nói tiếp theo.

Dorian chỉ nhớ rõ một ít. Sau khi giải thích cặn kẽ về Aura cho anh, thì Kara đã biểu diễn kỹ thuật đó cho xem.

Cô ấy đã giữ chặt thanh kiếm gỗ của mình lại. Hơi thở thì rất đều, không nhanh không chậm. Khi đó, Kara đã giơ thanh kiếm gỗ ra phía trước. Tay phải giữ chặt cán, tay kia đặt lên thân kiếm. Cô ấy nhắm mắt lại thể hiện sự tập trung, khi đó mọi thứ trở nên yên tĩnh đến lạ thường.

Nhưng sự yên tĩnh đó lại bắt đầu tan biến.

Xung quanh Kara khi đó, những cơn gió nhẹ thoảng qua. Một thứ gì đó đã xuất hiện trên thanh kiếm gỗ, Dorian đã thấy. Một luồng hào quang tuyệt đẹp, có màu sắc như tán lá cây. Thật tuyệt vời, chỉ trong phút chốc thanh kiếm gỗ đã được bao phủ bởi luồng hào quang đó.

Kara mở mắt ra và dặn dò Dorian: “Dorian. Nhìn kỹ vào, đây được gọi là Aura. Chỉ khi trải nghiệm được khoảnh khắc sinh tử, thì con mới lĩnh hội được nó. Hãy nắm bắt cơ hội và điều hòa nhịp thở, khi đó con sẽ cảm nhận được nó từ bên trong cơ thể.”

Những lời lẽ đó của Kara kết thúc bằng một nhát chém vút lên trời cao.

Đó là những gì mà Dorian còn nhớ được cho đến nay. Anh đã quay lại với hiện thực, cơ thể anh vẫn không ngừng chảy máu. Gã Orc vẫn đang thưởng thức bữa ăn ngay trước mắt anh. Giờ thì làm sao để lĩnh hội được Aura đây, Dorian tự hỏi. Khoảnh khắc sinh tử của đời mình sao, Dorian hiện đang trải nghiệm nó đây. Chỉ cần nắm bắt nữa thôi, nhưng cơ hội Kara nhắc đến rốt cuộc là gì?

Dorian cố gắng làm theo những gì người thầy dặn dò. Trước tiên thì anh cần phải điều hòa nhịp thở của mình, không nhanh không chậm.

Nhưng điều đó thật khó khăn đối với tình trạng hiện tại của anh. Anh đã cố gắng rất nhiều. Để rồi một thứ gì đó xuất hiện. Bên trong cơ thể anh đột ngột nóng lên khó hiểu, không lẽ đó chính là cơ hội mà Kara từng nhắc đến?

Thật khó hiểu. Dorian có thể cảm nhận được nó, cơn nóng ran từ bên trong cơ thể. Những vết thương đang từ từ dịu đi cơn đau, liệu có phải do Aura đó tạo ra?

“Ồ!! Tên nhân loại kia, ngươi vẫn còn sống sót sao.”

Gã Orc Loreb đã chú ý đến Dorian.

“...” – Nhưng mặc kệ điều đó, anh vẫn im lặng như không có chuyện gì.

Để rồi trong vô thức, Dorian tiến đến gần gã Orc. Một cú bật nhảy cao được anh thực hiện. Thật kỳ lạ, với tình trạng như vậy mà anh vẫn có thể nhảy lên ư?

Gã Orc Loreb khá bất ngờ khi Dorian nhảy lên cao và tiếp cận hắn. Nhưng mà hắn ta chẳng hề sợ hãi, bởi vì Dorian chỉ là một nhân loại yếu kém trong mắt hắn.

“...!!!VỤT!!!...” – Thanh đao to lớn đã lập tức cắt lìa thân thể vị đội trưởng. Loreb đã vung nó lên theo chiều ngang, khiến Dorian đứt đôi thân mình. Vậy là đã kết thúc rồi sao, không lẽ kết cục lại bi thảm đến vậy sao?

Không. Dorian đã hiểu được 'Aura' chỉ khi con người lâm vào hoàn cảnh cận kề cái chết thì nó mới xuất hiện. Cơ hội này chỉ có một lần mà thôi, hãy để nó tỏa sáng rồi vụt tắt như một ngọn lửa.

Dorian giữ chặt ngọn giáo của mình lại. Ý chí anh đã khiến nó xuất hiện, một luồng hào quang rực rỡ như ngọn lửa bùng cháy trên tay anh. Cánh tay phải anh nóng ran, như thôi thúc anh làm điều gì đó.

Dorian giữ chặt ngọn giáo của mình, trước mắt anh là kẻ thù, gã Orc Loreb.

Trước khi cơ thể rơi xuống khỏi không trung, Dorian đã trút hơi thở cuối cùng vào hành động này.

Với chút ý chí còn sót lại, Dorian đã ném ngọn giáo. Nó bay thẳng về phía gã Orc Loreb, nhắm thẳng vào mắt hắn.

“...!!!BỤP!!!...” – Ngọn giáo lao đến và ghim thẳng vào mắt gã Orc Loreb.

“GAAAAA!!! MẮT CỦA TA!!” – Máu bắn ra khắp nơi trên mặt sàn, gã Orc rên rỉ trong đau đớn. Đây là lần đầu tiên Loreb bị thương bởi một nhân loại.

Thật mỉa mai thay. Tên nhân loại mà hắn ta cho là yếu đuối, đã làm hắn bị thương. Đả kích này quá lớn đối với Loreb. Hắn ta tức giận, sôi máu và rút ngọn giáo ra khỏi mắt mình.

“TÊN NHÂN LOẠI!! CHẾT ĐI!”

Dorian đã chọc giận gã Orc. Thật hả hê khi thấy hắn ra nông nỗi ấy.

Dorian mỉm cười. Trước khi ra đi, anh đã nhìn thấy những hình ảnh cuối cùng của cuộc đời. Vậy ra đây là trải nghiệm của những người khi chết đi ư, Dorian tự hỏi.

Những hình ảnh đó kèm theo biết bao cảm xúc.

Hối hận về những hành động ngu ngốc, dại dột. Hối tiếc vì đã không bảo vệ được ai.

Cuối cùng là sự yên bình dịu nhẹ một cách lạ thường. Dorian đã chết khi còn quá trẻ, cả đời anh vẫn còn nhiều điều chưa kịp học hỏi. Giờ mọi thứ đã kết thúc rồi, ý thức của Dorian đã biến mất hoàn toàn. Thân xác của anh nằm sõng soài trên nền đá của trụ sở chính.

“...!!!ẦM!!!...” – Không để cho kẻ vừa mới làm mình bị thương được chết thanh thản, Loreb ra tay hủy hoại thi thể Dorian.

Hắn ta thật tàn ác, dù cho Dorian đã chết. Tiếng ầm vừa rồi chính là do Loreb gây ra. Hắn dẫm nát đầu Dorian chỉ bằng một cú.

“TÊN NHÂN LOẠI!! CHẾT ĐI!”

“...!!!ẦM!!!...”

“...!!!ẦM!!!...”

Cứ thế, Trụ sở chính của Thị trấn Bù Nhìn liên tục phát ra những chấn động và âm thanh dữ dội. Trận chiến của Dorian đã kết thúc rồi, anh ra đi khi chỉ mới hai mươi tuổi. Dorian là một Hiệp sĩ đáng ngưỡng mộ. Dù cho cái chết và nguy hiểm luôn ở cận kề, nhưng anh vẫn không sợ hãi trước hiểm nguy. Để rồi, anh đã chết khi cố gắng làm gã Orc bị thương.

-------------------------------------

Từ phía xa, bên ngoài Thị trấn Bù Nhìn.

Quay trở lại với hai nhân vật chính của câu chuyện này, Raidou và Ruijerd.

Sau khi tìm đường thoát khỏi con hẻm, cả hai tiến ra bên ngoài Thị trấn Bù Nhìn. Khi băng qua cây cầu để thoát khỏi thị trấn, cả hai sửng sốt trước một cảnh tượng đáng sợ.

Ngay trên mặt đất, là những thi thể đang được lũ quạ thưởng thức. Thật khủng khiếp, những thi thể đó đều là những người lính tuần tra bị giết. Thủ phạm thì không ai khác ngoài Loreb, một gã Orc với cái bụng không đáy.

��Grah!?”

“Không thể tin được... Đây là xác chết ư!?”

Raidou bịt mũi mình lại, trước mắt cậu là thi thể của những người lính tuần tra đã bị Loreb sát hại. Thật hôi thối.

Lẫn lộn giữa những thi thể đó là những bộ giáp dạng lưới và kiếm. Khuôn mặt của các thi thể đã bị quạ rỉa đến biến dạng. Raidou chẳng thể nhận ra được họ, kể cả đó là Kane và Fergal, hai người lính tuần tra mà cậu quen biết.

“Ruijerd... Chắc đây không phải... xác chết đâu... Có thể là động vật thôi.”

Trong phút chốc Raidou đã thốt ra những lời lẽ thật ngu ngốc. Trong khi đó là những thi thể thật sự, ngay cả trẻ con cũng nhận ra.

Hoặc có thể là do quá sợ hãi, nên Raidou mới thốt ra những lời lẽ đó, chỉ để trấn an tinh thần và vùi lấp nỗi sợ hãi.

Raidou cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ kinh khủng trong đầu. Cậu tự nhủ với lòng mình rằng, mọi thứ chỉ là xác động vật.

Nhưng rồi, sự trấn an đó đã bị phá hủy bởi một giọng nói từ phía sau lưng cậu.

“Không đâu, chúng thật sự là xác chết của con người đấy!?”

Giọng nói bé nhỏ như trẻ con. Raidou đã bất ngờ và liền quay lại để nhìn xem, chắc chắn đó không phải là Ruijerd. Bởi vì Ruijerd không thể nói thành thạo ngôn ngữ này.

“Em là, cô bé lúc trước ở con hẻm!?”

Giọng nói đó không ai khác ngoài cô bé tai thú trong con hẻm lúc trước. Đôi tai và chiếc đuôi thú đó không thể lẫn vào đâu được.

“Hãy nhìn kỹ xung quanh đi, không có con vật nào biết mặc giáp cả. Gần đây không có Goblin hoặc Troll, nên không thể là quái vật...”

Cô bé đã phá hủy sự trấn an của Raidou, giờ đây chẳng thể nào trốn tránh hay vùi lấp nữa. Cậu đành chấp nhận và cố gắng không nôn ra, vì mùi hôi thối từ những thi thể. Ruijerd thì không thấy khó chịu gì, có lẽ cậu đã quá quen với những mùi này rồi. Nhưng tại sao, cô bé tai thú kia lại chẳng hề khó chịu chút nào.

“Việc thi thể bị lũ quạ ăn cũng không có nghĩa là không thể nhận dạng được. Tuy chỉ còn lại phần thân và tay chân.”

Cô bé tai thú khá thành thạo ngôn ngữ của lục địa này, đến nỗi có vài từ Raidou cũng không hiểu.

Nhưng mà, những lời lẽ đó quá tiêu cực. Vậy mà khuôn mặt cô bé vẫn bình thản, như thể đã quá quen thuộc với những chuyện này rồi.

“Quát!!.. Quát!!” – Cô bé tai thú đã bước đến gần một thi thể. Lũ quạ đậu trên thi thể đó lập tức bay đi.

“Những thi thể này đã bị một thứ gì đó chém phải. Có thể là kiếm, hoặc rìu.”

Cô bé tai thú lên tiếng trong khi đang kiểm tra một thi thể. Cô bé đã không ngần ngại mà chạm vào vết thương của thi thể đó. Vết thương trông thật kinh khủng và máu dính đầy tay cô bé.

“Không biết... Ông Martin ra sao rồi!?”

Raidou đột nhiên lên tiếng. Cậu hiện đang nhìn về phía cánh đồng bắp, cột sáng vẫn còn ở đó. Liệu rằng Martin có ổn không, Raidou tự hỏi trong lo lắng.

“Martin?... Là Martin ở nông trại sao!?”

Cô bé tai thú đã nghe thấy lời Raidou nói. Đôi tai thú của cô bé chợt dựng đứng khi Raidou nhắc đến Martin.

Dường như cô bé có quen biết với Martin hoặc có lẽ chỉ là phản ứng tự nhiên mà thôi. Nhưng dù sao đi nữa, đôi tai thú đó đã phản ứng với cái tên Martin, và cô bé cũng hỏi Raidou về ông ấy.

“Phải... Chính là... Martin, nông trại!?”

Raidou đã đáp lại với cô bé. Đôi tai thú lại dựng đứng lên, cô bé đã phản ứng với cái tên Martin. Thật sự là quen biết sao?

“Thế sao...” – Cô bé chỉ đáp lại ngắn gọn như vậy.

Thấy cô bé nhắc đến Martin, Raidou đã có chút tò mò. Nhưng khi nghĩ đến chuyện đã xảy ra ở ngõ cụt, Raidou đã im lặng và không hỏi gì. Cậu không muốn bị chĩa dao vào cổ lần nữa đâu, chuyện đó thật sự đáng sợ, cứ như là cận kề với cái chết.

“...” – Raidou im lặng. Mặc cho cô bé tai thú đó đang ở gần, cậu giữ lấy tay Ruijerd.

“Chúng ta... Đi thôi... Đi tìm Martin!”

“Grah!!” – Raidou đã kéo Ruijerd rời khỏi đó. Chỉ còn lại những thi thể không hồn và cô bé tai thú kia.

“...” – Cô bé tai thú đã không làm gì cả, chỉ lặng lẽ nhìn Raidou và Ruijerd rời đi.

“Martin... Bọn họ quen biết ông ấy sao?”

“Mình... có nên đi theo hai người đó không?”

Cô bé lặng lẽ ngước nhìn Raidou và Ruijerd. Họ đã đi khá xa rồi, nhưng việc đuổi theo không phải là vấn đề đối với cô bé tai thú này.

Và rồi, cô bé đã bước đi theo hướng Raidou và Ruijerd đã rời đi.

...Kết thúc...

Vài điều về Aura: Hôm nay chúng ta sẽ cùng tìm hiểu về nguồn năng lượng mà Dorian đã sử dụng trước khi ra đi.

Cách gọi: ‘Aura’ hay còn được gọi là ‘Đấu khí’ là hai cách gọi phổ biến nhất. Tuy vẫn còn nhiều cách gọi khác đến từ những lục địa xa xôi không ai biết, nhưng chúng ta sẽ không đề cập tới.

Nguồn gốc: Aura được ghi chép lại cùng với Mana. Một vị hiền giả đã khám phá ra được nó, nhưng ông chỉ ghi chép lại. Còn về cội nguồn, chẳng ai biết được, kể cả người khám phá ra nó.

Vị hiền triết đó đã nói rằng: “Aura và Mana tồn tại khắp mọi nơi, chúng là một phần của thế giới này.”

Ông ấy đã giải thích rằng Aura và Mana tồn tại cùng với thế giới này. Nhưng rốt cuộc thì lời giải thích đó vẫn chưa thỏa đáng. Có lẽ vài thế kỷ sau, chẳng ai giải thích được nguồn gốc Aura và Mana.

Có lẽ là thế... Hoặc không.

Cách sử dụng Aura: Đây có lẽ là điều cần được giải thích kỹ nhất.

Aura khác hoàn toàn với Mana. Nó không dành cho những pháp sư. Bởi vì, người sử dụng Aura không thể thi triển phép thuật. Đó là một điều rất hiển nhiên.

Nếu Mana tồn tại dành cho pháp sư, thì ngược lại, Aura tồn tại dành cho Hiệp sĩ và những người chiến đấu cận chiến.

Đối với Mana, chỉ cần đọc thần chú và truyền năng lượng vào là có thể thi triển phép thuật. Đó là đối với một pháp sư lành nghề, còn nếu non nớt thì đừng hòng. Mọi chuyện không dễ dàng đâu.

Đối với Mana là thế. Còn Aura thì hoàn toàn khác, tuy rằng cả hai đều là nguồn năng lượng giúp người sử dụng mạnh mẽ hơn. Nhưng không vì thế mà cả hai giống nhau.

Để lĩnh hội được Aura, người ta phải trải qua cảm giác cận kề với cái chết. Khi đó, con người sẽ sinh ra những biến động khác nhau. Điều phi thường sẽ xuất hiện từ bên trong 'lõi chứa' của họ.

Khi sử dụng Aura, người sử dụng có thể bao phủ Aura lên kiếm hoặc cơ thể để tăng cường sức mạnh, độ bền. Aura thì có rất nhiều loại. Nhưng chung quy lại đều có một chức năng là cường hóa người sử dụng.

Những yêu cầu khi lĩnh hội Aura.

1. Phải có lõi chứa: Điều này hoàn toàn đúng. Nếu không có lõi chứa, thì đừng hòng lĩnh hội được nó, dù có cận kề cái chết. Mana cũng vậy, yêu cầu 'lõi chứa' từ người. Nói chung, cả hai nguồn năng lượng này đều cần 'lõi chứa' để chứa đựng.

2. Không được có Mana trong lõi chứa: Đây là điều kiện cần lưu ý. Khi bạn là một pháp sư mà lại muốn lĩnh hội Aura? Đừng hòng! Bởi vì bạn sẽ nổ tung nếu chứa hai nguồn năng lượng đó bên trong 'lõi chứa' của mình.

3. Yêu cầu cơ thể khỏe mạnh: Nếu quá yếu ớt, khi trải nghiệm cận kề cái chết, bạn sẽ chết trước khi cảm nhận được Aura...

Đến đây là hết rồi. Hãy cùng đến phần tiếp theo nào.

Thông tin thêm: Vị hiền giả khám phá ra Aura và Mana thực chất là một Yêu tinh. Ông ấy đã tồn tại hơn hàng thế kỷ. À không, phải nói là hàng thiên niên kỷ mới đúng.

Một vị hiền giả với tuổi thọ lâu đời như thế. Ông thông thạo rất nhiều điều và cực kỳ thông thái trong mọi lĩnh vực.

Phép thuật, Aura, mọi thứ đều được ghi chép lại bằng chính tay vị hiền giả đó. Tên của ông là Alger, họ thì vẫn chưa được tiết lộ. Dù sao thì vị hiền giả này đến từ tộc Yêu tinh, một chủng tộc khép kín, cao thượng. Hoặc ông ấy đang toan tính điều gì đó nên không muốn tiết lộ tên mình với thế giới.

Tất cả quyền tác giả của bản dịch này đều thuộc về truyen.free, xin cảm ơn sự quan tâm của bạn đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free