Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 29: Cô bé thú nhân Oya.. Cảnh tượng kinh dị tại Nông trại của Martin.

Trên đường đến nông trại của Martin.

Raidou đã nhìn thấy rất nhiều dải sáng trên bầu trời. Giờ đây chúng đang che phủ toàn bộ vùng đất này, tạo thành một lồng giam từ những dải sáng kỳ lạ. Chúng xoay quanh nhau theo hình xoắn ốc, một bức tranh hoàn mỹ dành riêng cho Thị trấn bù nhìn.

Raidou cảm thấy hơi lo lắng, nhưng có một chuyện còn đáng bận tâm hơn: cô bé tai thú đang bư��c theo cậu từ phía sau.

"Cô bé đang đi theo bọn mình ư?"

Raidou thoáng để ý đến cô bé tai thú phía sau, nhưng cậu không muốn bắt chuyện. Nỗi sợ hãi từ lần gặp trong ngõ cụt vẫn còn ám ảnh.

Raidou lại chuyển sự chú ý sang những dải sáng kỳ lạ trên bầu trời cao. Chúng vẫn xoay quanh nhau theo hình xoắn ốc, khiến Raidou tò mò thốt lên.

"Những dải sáng... rốt cuộc là gì chứ? Chừng nào chúng mới dừng lại!?"

Raidou thốt lên bằng ngôn ngữ của lục địa này. Vừa tò mò, cậu vừa bước đi cùng Ruijerd. Cột sáng bí ẩn vẫn đứng sừng sững ở cánh đồng bắp. Khi đến gần hơn nông trại, Raidou mới thật sự thấy được sự cao lớn và đồ sộ của nó.

"Không thể nào... Sao nó lại to lớn đến vậy."

Raidou dừng bước để ngắm nhìn khung cảnh ở cánh đồng bắp. Cột sáng bí ẩn đó thật đồ sộ, đến mức không thể nhìn thấy được đỉnh của nó. Raidou cứ đứng yên ngắm nhìn, như thể cậu đang bị mê hoặc.

"Này!?" Nhưng rồi, một giọng nói bé nhỏ đã kéo Raidou thoát khỏi cột sáng bí ẩn kia. Cô bé tai thú đang đứng cạnh cậu.

"Ừm... Không n��n nhìn cột sáng đó quá lâu đâu. Một vài người đã bị hóa điên khi nhìn chằm chằm vào nó."

Cô bé cảnh báo Raidou về mối nguy hiểm tiềm tàng khi nhìn chằm chằm vào cột sáng bí ẩn kia. Thấy cô bé tai thú, Raidou chợt bừng tỉnh, theo phản xạ lùi về phía sau.

Khi thấy Raidou tỏ vẻ đề phòng, cô bé im lặng. Có chút đau buồn thoáng qua trên khuôn mặt cô bé chăng, hay chỉ là Raidou tưởng tượng?

"Ừm... Cảm ơn... vì đã cảnh báo." Raidou dẹp bỏ sự sợ hãi của mình và cảm ơn cô bé. Dù sao, cô bé vừa giúp đỡ cậu mà. Nhưng đáp lại Raidou chỉ là một tiếng "ừm" cụt ngủn từ cô bé tai thú.

"Ừm..." Không, đó không phải là một câu nói. Cô bé chỉ "ừm" một tiếng rồi dùng áo choàng che đi miệng mình.

Sự im lặng bao trùm không gian.

Raidou hơi bối rối, chẳng biết nói gì thêm.

Nhưng mà, trước khi mọi thứ tồi tệ hơn, có lẽ Raidou nên nói gì đó.

"À phải!" Raidou đột nhiên thốt lên, như thể cậu đã nhớ ra một điều gì đó.

"Ừm... Em đang, đến nông trại... phải không?"

Đôi tai thú dựng lên như thể phản ứng với lời nói đó. Vậy là cô b�� muốn đến nông trại của Martin, nhưng lý do thì vẫn chưa rõ.

Đôi tai thú lập tức dịu xuống, và khuôn mặt cô bé đã biểu lộ cảm xúc.

Cô bé cau mày hỏi Raidou: "Câu đó phải là tôi hỏi mới đúng chứ? Tại sao hai người lại đi đến nông trại? Nơi đó chẳng phải đang rất nguy hiểm sao?"

Trước câu hỏi đó, Raidou thẫn thờ một lúc lâu. Rồi cậu trả lời cô bé với một nụ cười nhẹ trên môi.

"Thật ra, ở nông trại có người quen của anh. Vì thế đành phải đến đó."

"Martin đúng không?" Nghe những gì Raidou vừa nói, cô bé lập tức hỏi về người quen kia.

"Phải, ông ấy tên Martin. Bọn anh đã được giúp đỡ rất nhiều. Ông ấy thật sự là một người tốt bụng!"

Raidou mỉm cười khi nhắc đến ông Martin. Ông ấy đã giúp đỡ cậu và Ruijerd rất nhiều lần. Nếu ngày trước không được Martin nhận vào làm, có khi Raidou và Ruijerd đã chết ở nơi xó xỉnh nào rồi cũng nên. Thật may mắn khi gặp được Louis và Martin, Raidou thầm nghĩ.

Sau khi nghe những gì Raidou vừa nói, cô bé tai thú tỏ vẻ bất ngờ.

Đôi tai thú lại dựng đứng lên lần nữa. Cô bé ngước nhìn Raidou với vẻ mặt hoàn toàn khác. Cảm giác ớn lạnh đã biến mất hẳn, chỉ còn lại sự bất ngờ trên khuôn mặt cô bé tai thú.

"Hóa ra hai người có quen biết với ông Martin sao?"

Cô bé lên tiếng nói với giọng điệu hoàn toàn khác. Cô bé không còn cau mày nữa, giọng điệu đã bình thường trở lại. Nhưng mà, giọng điệu đó có chút hối hận ở bên trong, bởi vì cô bé đã suýt giết chết Raidou bằng con dao găm của mình.

"Xin... xin lỗi vì đã chĩa dao vào cổ anh! Đó chỉ là bản năng thôi, thật ra em không muốn làm vậy đâu!"

Cô bé tai thú đã thay đổi hoàn toàn. Giọng điệu chẳng còn lạnh lùng như trước, khuôn mặt cũng đã biểu lộ cảm xúc rõ ràng hơn.

Cô bé đang ngại ngùng ư, Raidou tự hỏi khi thấy khuôn mặt đó.

"Không sao... Là do anh... khiến cho em bất ngờ."

Raidou mỉm cười và đáp lại cô bé tai thú. Cậu đã không còn sợ hãi nữa, dù sao thì cơn ớn lạnh cũng đã tan biến rồi.

"Tên anh là Raidou. Em cũng đang đến nông trại phải không?"

Raidou lên tiếng giới thiệu tên của mình, khuôn mặt vẫn còn đang nở nụ cười nhẹ. Cậu tự cho rằng cô bé tai thú này chắc chắn có quen biết với Martin, bởi vì ban nãy cô bé đã nhắc đến tên của ông ấy. Chắc chắn là như vậy rồi.

"Em có muốn đi cùng bọn anh không?"

Raidou giao tiếp với cô bé bằng ngôn ngữ của lục địa này. Tuy rằng có chút khó khăn, nhưng cũng may là cô bé hiểu được những lời đó. Một lời mời dành cho cô bé tai thú: hãy đi cùng nhau đến nông trại.

"Tên em là Oya. Cảm ơn vì lời mời, nhưng liệu có ổn không khi để một đứa trẻ như em đi chung?"

"Hả?" Raidou bất ngờ khi nghe cô bé nói vậy. Nhưng rồi, cậu cũng hiểu ra vấn đề: đó chính là đôi tai thú và cái đuôi động vật của cô bé. Cô bé đang tự ti ư, Raidou tò mò, nhưng cậu cũng không muốn hỏi thẳng vì như vậy chỉ càng tồi tệ hơn.

Thay vì hỏi thẳng về vấn đề, Raidou chỉ bình tĩnh nói: "Không sao đâu! Em cứ đi chung. Bọn anh không thấy khó chịu. Vậy nên, đi thôi nào!"

"..." Raidou không tò mò về đôi tai thú và cái đuôi động vật của cô bé. Đây là lần đầu tiên trong đời Oya có người chẳng để tâm đến ngoại hình của cô bé.

"Người này thật kỳ lạ, và cả màu tóc cũng vậy", cô bé tai thú đã nghĩ như thế.

"Raidou... cảm ơn." Cô bé nắm lấy tay Raidou, lời cảm ơn bật ra khe khẽ.

Cô bé cảm ơn Raidou vì không để ý đến bộ phận động vật của mình, một phần cũng vì hối lỗi cho hành động lúc trước ở ngõ cụt. Sau những hành động đáng sợ đó, Raidou không hề giận dữ mà còn ngỏ lời mời cô bé đi chung. Cậu chẳng trách mắng hay dùng đến bạo lực, chỉ mỉm cười mà thôi. Đúng là một nhân loại kỳ lạ và tốt bụng.

"Ruijerd, đi thôi!" Sau khi cuộc trò chuyện kết thúc, Raidou gọi Ruijerd tiếp tục bước đi. Cô bé tai thú lúc này đang ngước nhìn họ, khuôn mặt có chút vui vẻ. Tên cô bé là Oya.

Một chiếc áo choàng che phủ toàn thân, bên trong là những con dao găm cài ở thắt lưng. Thân hình nhỏ nhắn, độ tuổi khoảng 13. Mái tóc màu xanh nhạt như bầu trời, đôi tai thú và cái đuôi động vật thật đặc biệt.

Cô bé này, có lẽ đã trải qua rất nhiều chuyện. Và có thể, đây là lần đầu tiên mà cô bé mỉm cười với người khác.

Phải, cô bé đang mỉm cười. Mặc dù chỉ là một nụ cười nhẹ, nhưng như thế đã quá đủ rồi.

Cứ thế, cả ba người họ cùng bước đi, tiến về nông trại của Martin.

Trên đường đi, không khí ngại ngùng hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là những cuộc trò chuyện giữa Raidou và Oya.

Có lẽ cả hai đã dẹp bỏ sự ngại ngùng của mình, thay vào đó là những cuộc trò chuyện dọc đường.

"Vậy ra, em quen biết Martin."

"Vâng, ông ấy từng giúp đỡ em rất nhiều lần. Kể cả khi em bị bắt, ông ấy vẫn cứu giúp mặc cho bị đe dọa đến tính mạng."

Trên đường đi, có một số cuộc trò chuyện khiến Raidou cảm thấy khá tiêu cực. Cậu tò mò tại sao cô bé lại bị bắt, và ai đã làm điều đó.

"Bị bắt ư? Là sao chứ?" Sự tò mò đã vượt quá tầm kiểm soát của Raidou.

Im lặng. Câu hỏi đó của Raidou khiến cô bé chết lặng. Dường như cậu đã chạm vào một vấn đề không nên nhắc đến. Cô bé có thể đã bị tổn thương, Raidou vừa làm gì thế này? Cậu đã bị sự tò mò lấn át mất rồi.

"Thành thật xin lỗi. Đáng lẽ anh không nên nhắc đến chuyện đó."

Raidou cố gắng xin lỗi Oya. Cô bé lắc đầu, nhưng không phải để t��� chối lời xin lỗi của cậu.

"Không sao đâu. Chuyện này bình thường mà, ai rồi cũng sẽ tò mò khi nhìn thấy một thú nhân thôi."

"Thú nhân ư?" Raidou lại nghe thêm một từ kỳ lạ ở vùng đất này. Thú nhân rốt cuộc là gì, cậu tự hỏi khi nghe cô bé nói.

"Đúng vậy, em là một thú nhân."

Oya đột nhiên dừng bước. Cô bé chỉ tay lên đôi tai thú của mình, nó có rất nhiều lông, màu trắng pha trộn với xám.

"Anh thấy đấy, em là một thú nhân thuộc loại sói."

Raidou nhìn Oya với vẻ mặt khó hiểu. Cậu không thể hiểu được những gì mà cô bé đang nói đến. Rốt cuộc thú nhân là gì chứ?

"Anh không hiểu! Tại sao em lại có bộ phận động vật!?"

Và rồi, Raidou đã hỏi Oya về vấn đề đó. Cậu cần được giải thích về thứ được gọi là thú nhân kia.

Im lặng. Câu hỏi của Raidou khiến Oya chết lặng. Cô bé chẳng thể tưởng tượng nổi, Raidou rốt cuộc là có ý gì. Đến cả thú nhân mà cũng không biết sao?

"Anh đến từ nơi khác sao? Đến cả thú nhân cũng không biết, đúng là kỳ lạ thật."

Cô bé nghĩ rằng Raidou đến từ nơi khác, và đúng thật là như thế. Cậu đến từ một nơi cực kỳ xa xôi, nơi đó không hề có những thứ như phép thuật hay quái vật.

"Em có thể cho là vậy." Raidou gãi đầu nói. Cô bé cũng không cảm thấy bất ngờ, bởi vì Raidou thật sự quá khác biệt so với những người ở đây. Màu tóc đen tuyền và cách cậu sử dụng ngôn ngữ của lục địa này... Ai trò chuyện với Raidou cũng có thể nhận ra cậu đến từ phương xa.

"Vậy anh muốn biết thêm về thú nhân sao?"

"Phải, anh tò mò về chuyện đó." Raidou gật đầu. Cậu thật sự muốn biết thêm về Thú nhân và nhiều thứ khác ở đây.

"Thú nhân là một chủng tộc riêng biệt, không giống như Elf hay Orc, cũng không thuộc họ hàng với bất kỳ chủng tộc nào khác trên thế giới. Miễn là có bộ phận nửa người nửa động vật, thì sẽ được gọi là thú nhân."

Cô bé dùng tay chạm vào đôi tai thú của mình. Cái đuôi thì đang cựa quậy qua lại.

"Thú nhân là một mặt hàng hiếm có trong mắt những kẻ săn lùng, chính vì vậy bọn em thường rất dễ bị bắt đi."

Giọng điệu của Oya đột nhiên trở nên buồn bã. Cô bé đang kể về lý do mình bị bắt đi.

"Những đứa trẻ thú nhân rất dễ bị bắt đi, khi đó chúng buộc phải sống với danh phận Nô lệ. Em cũng đã từng như thế."

"Nhờ có Martin mà em mới được như ngày hôm nay. Ông ấy đã che chở em khỏi lũ săn lùng, không những thế còn chăm sóc và dạy dỗ em nhiều điều."

"Cho tới khi lệnh cấm buôn bán nô lệ do ngài tử tước ban hành, em đã rời khỏi nông trại và tìm kiếm thông tin về chủng tộc thú nhân."

"Thường thì em sẽ trở về nông trại để thăm ông Martin, nhưng dạo gần đây đã có một số chuyện xảy ra, nên đã hơn 20 ngày rồi em chưa có dịp trở về nông trại."

Sau khi lắng nghe xong câu chuyện của Oya, Raidou không thốt nên lời. Cậu cảm thấy tội nghiệp cho cô bé. Thật không thể tin được rằng một đứa trẻ lại phải trải qua nhiều chuyện đến vậy. Câu chuyện vừa rồi khiến Raidou cảm thấy Martin là một người nhân hậu đến mức khó tin, và cô bé Oya thật sự đáng thương.

"Anh không biết em đã trải qua nhiều chuyện đến vậy. Nhưng thật may mắn vì em đã gặp được Martin."

Raidou mỉm cười nhẹ nói với Oya. Điều tốt nhất cậu có thể làm bây giờ là an ủi cô bé.

"Dù sao thì mọi chuyện đã qua rồi, nên em cũng không bận tâm mấy. Chúng ta hãy tiếp tục đi đến nông trại, được không?"

"Tất nhiên rồi." Oya đã trở lại bình thường, chuyện vừa rồi cũng giúp Raidou hiểu thêm về nơi này.

Buôn bán nô lệ là một điều rất đ��ng sợ. Tuy rằng Raidou chưa tận mắt chứng kiến, nhưng khi nghe từ "nô lệ" cũng đã đủ khiến cậu rợn người. Thú nhân thì hoàn toàn khác, cậu đã hiểu sơ sơ về họ. Một chủng tộc riêng biệt và thú vị, nửa người nửa động vật ư? Cứ như là một câu chuyện cổ tích vậy.

Dù sao đi nữa, cả hai đã quyết định tiếp tục bước đi, tiến đến nông trại của ông Martin. Nhưng đã có một điều kỳ lạ xảy ra: Ruijerd hiện đang đứng yên một chỗ.

"Này Ruijerd! Đi thôi nào!"

"..." Raidou gọi Ruijerd, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng đầy khó hiểu.

Ruijerd hiện đang ngước nhìn lên một cái cây ở ngay gần đó. Cậu ta mặc kệ lời nói của Raidou và tiếp tục hành động của mình. Thật kỳ lạ, nhưng dù sao thì lâu lâu cậu ta cũng hay hành động như thế, nên Raidou đã quá quen rồi.

"Anh ta bị làm sao thế?" Oya thắc mắc hỏi Raidou trong khi đang ngước nhìn Ruijerd với vẻ mặt khó hiểu.

"Cậu ta lâu lâu sẽ làm điều kỳ lạ. Vì vậy, đừng bận tâm."

Raidou bước đến chỗ Ruijerd. Nơi cậu ta ngước nhìn là một cái cây gần bìa rừng. Tại sao Ruijerd lại chú �� đến nó chứ, Raidou tự hỏi khi nhìn theo hướng đó.

Trên cái cây đó chẳng có thứ gì cả, dường như đã bị những tán lá che khuất hoàn toàn. Raidou cảm thấy chuyện này thật tốn thời gian, cậu liền nắm lấy tay Ruijerd.

"Đừng có nhìn nữa. Chúng ta đi thôi."

"Grah!" Raidou kéo Ruijerd đi. Nếu cứ để cậu ta ngước nhìn cái cây đó, thì chắc phải đến sáng mai mất.

Cứ như vậy, Raidou kéo Ruijerd bước đi. Cả hai lại tiếp tục tiến đến nông trại của ông Martin, nhưng Oya thì không. Cô bé đang ngước nhìn lên cái cây mà Ruijerd để ý. Có một thứ gì đó đang ẩn mình sau những tán lá, trực giác của thú nhân đã cảnh báo cho Oya như thế. Tất nhiên là bản năng của cô bé cũng mách bảo, một con dao găm từ từ được rút ra.

VÈO! Cô bé không ngần ngại ném con dao găm về phía những tán lá trên cây. Khi con dao găm lao đến và xuyên qua tán lá, một thứ gì đó lập tức bay ra.

"Quạc! Quạc!" Hóa ra đó chỉ là một con quạ. Nó bay ra khỏi những tán lá và vút lên bầu trời.

Im lặng. Thấy con quạ đó, Oya thẫn thờ một chút. Chỉ là một con quạ, cô bé đã phản ���ng hơi quá chăng?

"Oya! Em sao thế?!" Tiếng kêu phát ra từ Raidou. Cậu và Ruijerd hiện đang đứng khá xa trên con đường mòn.

Oya lập tức dẹp bỏ sự đề phòng, cô bé tiến đến chỗ Raidou và nói: "Không có gì đâu, anh đừng bận tâm."

"Vậy ư..." Raidou không nghi ngờ gì Oya. Cậu lại tiếp tục bước đi, kéo theo Ruijerd. Oya cũng bước đi theo sau.

Trên bầu trời cao, những dải sáng kỳ lạ vẫn xoay quanh nhau. Nhưng có một điều kỳ lạ hơn, đó chính là con quạ ban nãy. Nó đang bay theo Raidou và Ruijerd, mặc dù phía sau là Thị trấn bù nhìn, nơi chứa đầy thức ăn dành cho nó.

Con quạ này có đôi mắt màu đỏ nhạt, thật khác biệt so với đồng loại của mình.

Điều kỳ lạ nhất, có lẽ là mục đích của nó.

Con quạ này đang theo dõi Raidou và Ruijerd trên bầu trời cao. Nó không hề rời mắt khỏi hai cậu, như thể có ai đó đang ở bên trong con quạ này.

Hoặc có ai đó đang theo dõi Raidou và Ruijerd thông qua ánh mắt của con quạ. Thật kỳ lạ và đáng sợ.

Rất có thể con quạ này chẳng tốt đẹp gì. Nó rất có thể là điềm xấu cho Raidou và Ruijerd, nhưng chẳng ai có th��� biết được mục đích thật sự của nó là gì.

Và rồi, thời gian tiếp tục trôi qua. Trước mắt cả ba người là nông trại của Martin. Raidou khá mừng rỡ vì cậu sắp sửa gặp lại Martin, nhưng chắc chắn Oya mới là người mừng rỡ nhất ở đây. Còn Ruijerd thì không, cậu ta hiện đang chú ý đến cột sáng bí ẩn kia.

Thật may mắn vì Raidou đã kịp thời ngăn cản trước khi Ruijerd chạy mất hút.

Cả ba người bước đến gần nông trại hơn, và khi đến lối vào, sự mừng rỡ đã hoàn toàn biến mất. Trước mặt họ là xác chết của những binh lính trong đoàn của đội trưởng Dorian.

Những xác chết đó rải rác khắp nơi trước lối vào bên trong nông trại. Raidou lùi lại, khuôn mặt cậu cực kỳ sợ hãi, bởi vì cậu có thể nhận ra đó chính là những binh lính của Dorian.

Tuy rằng vài xác chết đã bị phá hủy đến mức biến dạng, và một vài bộ phận thì cứ như thể bị ăn mất, nhưng bộ giáp của họ vẫn còn đó, dù đã bị phá hủy.

Nhưng trên những bộ giáp bị phá hủy đó, chính là hình ảnh biểu tượng của ngài tử tước: hoa hồng và những cơn gió.

"Ha... ha..." Raidou thở dốc. Cậu ngã ngửa xuống đất, choáng ngợp trước khung cảnh này. Lại nữa rồi, cậu đang bị nỗi sợ hãi lấn át.

"Rai... Raidou! Anh không sao chứ?"

"Hả?" Raidou chợt bừng tỉnh. Mùi hôi thối của xác chết đang khiến cậu khó chịu, nhưng đáng sợ hơn cả là khung cảnh ở đây quá đỗi kinh dị.

Đây là lần đầu tiên trong đời Raidou thấy nhiều xác chết đến vậy. Tim cậu đập nhanh hơn bình thường, hơi thở vẫn như cũ. Cậu đã quá sốc trước những gì mình vừa thấy.

"Anh không sao!" Raidou gục mặt xuống. Cậu đang dần lấy lại sự bình tĩnh, nỗi sợ hãi từ từ tan biến. Nhưng sự khó chịu vẫn còn đó, mùi hôi thối của xác chết khiến Raidou như muốn điên lên. Cậu bịt mũi lại để không bị choáng váng với thứ mùi đó, nhưng thật tồi tệ, cái mùi ấy vẫn len lỏi vào bên trong mũi cậu.

"Thối quá! Rốt cuộc chuyện này là sao!?"

Raidou không thể chịu nổi nữa. Cậu thốt lên, gây sự chú ý đến Oya và Ruijerd. Hai người họ hiện đang ở rất gần những xác chết kia.

"Raidou, nếu như anh không chịu được mùi xác chết, thì hãy đứng ở bên ngoài đi. Em sẽ quay lại khi tìm thấy Martin."

"Này, chờ anh với!" Oya đã bước vào bên trong nông trại. Mặc dù xác chết đang ở trước mắt, nhưng cô bé lại không biểu lộ cảm giác khó chịu gì.

Raidou bước theo Oya, bởi vì Ruijerd cũng đang bước vào bên trong nông trại cùng cô bé. Raidou không thể để cậu ta chạy lung tung được, như thế sẽ rất nguy hiểm và rắc rối cho mà xem.

"Ruijerd! Đứng lại mau!"

"Grah!" Raidou ngăn cản Ruijerd lại, và cả hai bước vào bên trong nông trại của Martin. Nơi đây thật kinh khủng, xác chết trải dài khắp nơi trước lối vào, mùi hôi thối vẫn len lỏi khắp xung quanh.

Raidou cùng Ruijerd bước theo Oya, cho đến khi cả ba người dừng lại ở trước chuồng gia súc. Bên trong cũng có mùi hôi thối của xác chết. Lũ ngựa đã bị giết chết và chúng đang nằm rải rác bên trong chuồng gia súc. Thật khủng khiếp, đến cả động vật cũng không thể thoát được. Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra ở nơi đây, Raidou tự hỏi khi nhìn thấy cảnh tượng này.

"Theo em thấy, bọn chúng đều bị giết bởi một loại vũ khí nặng. Rất có thể những xác chết ở đây đều do cùng một người gây ra."

Oya lên tiếng, trong khi cô bé đang kiểm tra một xác ngựa bên trong.

Những xác chết đó đều có một điểm chung: những phần cơ thể bị phá hủy bởi một vật nặng. Oya chắc chắn đó là rìu chiến, hoặc tệ hơn là đại kiếm. Cô bé khá am hiểu về những món vũ khí, dù sao thì cũng đã từng nhìn thấy qua chúng rồi.

"Hôi quá!"

"Nếu không chịu được, thì anh nên ra ngoài đi. Dù sao thì mùi xác chết chẳng tốt lành gì mấy. Em sẽ ở lại để kiểm tra chúng một lúc."

"Được rồi. Anh sẽ chờ đợi ở bên ngoài."

Raidou bước ra khỏi đó. Cậu tiến ra bên ngoài chuồng gia súc và ngồi xuống cạnh cửa chính. Mùi xác chết đã khiến Raidou có chút choáng váng.

Cậu gục mặt xuống và cố gắng để giữ bình tĩnh. Mọi thứ lại quá đột ngột chăng? Kể từ khi cột sáng bí ẩn kia xuất hiện, mọi thứ đã không còn được như trước nữa.

Thị trấn bù nhìn hỗn loạn, những dải sáng khiến người dân hóa điên. Giờ thì là những xác chết rải rác khắp nơi bên trong nông trại. Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra thế này, Raidou tự hỏi.

Cứ thế, Raidou lặng lẽ ngồi bên ngoài chuồng gia súc, chìm đắm vào những suy nghĩ của mình.

Thời gian cũng từ từ trôi qua, và lũ quạ bắt đầu tụ tập.

"Quạc! Quạc!" Lũ quạ đã tập hợp lại ở nông trại của Martin, không những thế chúng còn rất đông. Xác chết ở nơi đây đã thu hút sự chú ý của chúng. Thị trấn bù nhìn cũng tương tự, mọi nơi đều có lũ quạ đáp xuống, điềm xấu luôn hiện hữu khắp xung quanh.

Liệu rằng mọi thứ sẽ kết thúc trong êm đẹp hay chỉ là sự tuyệt vọng? Sự chọn lọc từ cột sáng bí ẩn vẫn còn đang tiếp tục.

Có lẽ chỉ có thời gian mới giải thích được kết cục của nơi này.

Mọi bản thảo và nội dung truyện đều thuộc bản quyền của truyen.free, xin vui lòng tôn trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free