Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 3: Nụ cười cuối cùng của cô em gái.

Vài tháng đã trôi qua.

Một ngày mới lại bắt đầu khi mặt trời ló dạng.

Raidou mở mắt, kiểm tra đồng hồ. Đã 5 giờ 30 sáng.

Cậu ngồi dậy, gấp gọn tấm nệm rồi cất đi. Sau đó, Raidou bước ra khỏi phòng và tiến đến phòng tắm.

Lấy bàn chải, cậu bắt đầu vệ sinh cá nhân buổi sáng. Raidou vừa đánh răng vừa nhìn mình trong gương mà suy nghĩ.

Kể từ lúc bà ra đi, ngôi nhà dường như thiếu vắng một điều gì đó. Hay có lẽ chỉ là do cả hai anh em tự tưởng tượng ra vậy.

“...!!PHỤT!!...”

Tiếng nước súc miệng vang lên. Raidou đã đánh răng xong, cây bàn chải cũng được đặt lại chỗ cũ. Tiện thể, cậu rửa sạch luôn khuôn mặt mình.

Xong xuôi, Raidou ra ngoài, tiến đến phòng bếp với ý định làm bữa sáng cho em gái.

Raidou đến bên bếp, mở tủ lạnh kiểm tra xem có gì còn ăn được không.

“Được rồi... để xem nào.”

Sau một hồi lục lọi, Raidou cũng tìm thấy những thứ cần dùng. Cậu đeo tạp dề và lập tức bắt tay vào việc chuẩn bị bữa sáng.

...

Một lúc sau.

Khi bữa sáng đã xong, Raidou quyết định đi gọi em gái.

Bước đến phòng Yuki, cậu nhẹ nhàng mở cửa nhìn vào bên trong. Raidou thấy Yuki đã thức dậy, tấm nệm cũng được gấp gọn gàng.

Thấy anh trai, cô bé lập tức tiến đến gần và mỉm cười.

“Chào buổi sáng, Onii-chan...”

Thấy em gái vui vẻ như vậy, Raidou cũng cảm thấy ấm lòng.

“Yuki... Nếu em đã dậy rồi thì mau đi đánh răng đi.”

“Đồ ăn sáng anh làm xong hết rồi đấy.”

Anh xoa đầu em gái, nhắc nhở về bữa sáng.

“Vâng!”

Yuki đáp lời anh, rồi nhanh chóng vào phòng tắm vệ sinh cá nhân trước khi ăn.

Vài phút trôi qua.

Sau khi vệ sinh xong, Yuki bắt đầu bữa sáng của mình. Trong lúc ăn, cô bé chợt hỏi Raidou một số chuyện.

“Anh ơi...”

Raidou đang ngồi đối diện, nghe em gái hỏi liền đáp lại.

“Hửm?... Có chuyện gì sao?”

Thấy Raidou hồi đáp, Yuki liền nhìn thẳng vào anh và nói.

“Hôm nay là ngày nghỉ, vậy nên em không phải đến trường đâu.”

“Vì vậy... Anh hãy dẫn em qua nhà Aiko có được không!?”

Khi Yuki đưa ra yêu cầu, Raidou trở nên im lặng một lúc.

Nghĩ lại, đã vài tháng trôi qua kể từ ngày bà mất. Hai anh em đã trải qua một khoảng thời gian khó khăn, nhưng rồi cũng dần vượt qua để tiếp tục cuộc sống thường ngày.

Khi trở lại trường học, Yuki đã kết bạn với một cô bé. Aiko là tên cô bé, và hai đứa dường như không thể tách rời.

“Được thôi... Anh sẽ dẫn em qua nhà Aiko.”

“Nhưng mà... Em phải thật ngoan ngoãn thì anh mới dẫn đi, hiểu không?”

Thấy Yuki nài nỉ, Raidou không nỡ từ chối. Và khi thấy anh đồng ý, cô bé đã nở một nụ cười đáng yêu trên khuôn mặt mình.

“Vâng ạ, em sẽ thật ngoan...”

Yuki mừng rỡ vì được anh đồng ý.

Bữa sáng tiếp tục sau đó. Khi mọi thứ kết thúc, Raidou ở lại dọn dẹp bếp.

Với vai trò người anh chăm sóc em, Raidou bắt đầu rửa bát đĩa sau bữa ăn.

Về phần Yuki thì...

“Onii-chan! Chúng ta đi thôi nào, em đã chuẩn bị xong hết những thứ cần thiết rồi!”

Yuki đã đi chuẩn bị những thứ được cho là cần thiết để đến nhà Aiko. Một chiếc ba lô nhỏ gọn nhưng chứa đầy những thứ quan trọng với cô bé.

Thấy em gái xuất hiện với chiếc ba lô, Raidou dừng tay và hỏi.

“Này, đó là ba lô đi học mà.”

“Em đi chơi nhà Aiko, có cần chuẩn bị nhiều vậy không?”

Nghe anh hỏi, Yuki tự tin mỉm cười đáp:

“Tất nhiên rồi... Đây là những thứ quan trọng đấy.”

Thấy vẻ tự tin của em gái, Raidou chỉ biết thở dài rồi quay lại với việc rửa chén.

Nhưng Yuki thì khác, không muốn chờ đợi thêm nữa nên...

“Onii-chan... Mình đi thôi nào.”

“Rồi... rồi... Đừng có gấp gáp, chờ anh rửa tay cái đã rồi hẵng đi.”

Vì quá háo hức muốn đến nhà Aiko, Yuki liên tục giục Raidou.

Cuối cùng, đống bát đĩa cũng được rửa xong.

Nhưng Raidou không có thời gian nghỉ ngơi, vì còn phải đưa em gái đến nhà bạn.

“Nhanh lên anh, em không thể chờ thêm nữa!”

Raidou và Yuki rời khỏi bếp, cùng tiến ra cửa chính.

“Đừng hấp tấp quá... Đứng yên để anh mang giày cho nào.”

Cạnh cửa chính là một tủ nhỏ đựng giày dép. Raidou mở tủ, lấy ra một chiếc giày của Yuki, rồi mang vào cho cô bé. Tất nhiên, anh cũng lấy giày của mình ra.

“Xong rồi, ta đi thôi.”

“Vâng.”

Sau khi mang giày cho em gái, Raidou mở cửa và chuẩn bị rời đi. Yuki mỉm cười, bước theo anh.

Đóng cửa, hai anh em rời đi, hướng đến nhà Aiko.

Họ rời khỏi khu phố của mình, Yuki háo hức nắm chặt tay Raidou. Chẳng mấy chốc, họ đến một khu vực khác, nơi đường phố tấp nập xe cộ.

“Yuki! Lại đây với anh nào.”

“Đừng chạy lung tung như thế chứ, lỡ gặp phải nguy hiểm thì sao đây.”

Khi đi trên vỉa hè, Raidou lên tiếng khuyên nhủ Yuki. Cô bé quá hào hứng với mọi thứ xung quanh, cứ thế rời xa anh để chạy đến những nơi cô bé thấy thú vị.

Dù là vỉa hè, nhưng cứ để em đi lung tung thế này thì thật nguy hiểm, Raidou nghĩ vậy khi nhìn Yuki chăm chú ngắm nhìn một cửa hàng bánh gần đó.

Thấy anh khuyên, cô bé quay lại, bỏ qua những điều thú vị xung quanh. Nắm lấy tay anh, cả hai tiếp tục bước đi.

Họ tiến vào khu phố nhỏ gần đó, cho đến khi dừng lại trước một ngôi nhà khá lớn.

Vừa đến nơi, Yuki lập tức chạy thẳng đến cửa chính và nhanh tay nhấn chuông.

“Này Yuki... Em làm cái gì thế, chúng ta chỉ cần gõ cửa là được rồi.”

Hành động của Yuki khiến Raidou phải lên tiếng khuyên bảo.

“Không sao đâu anh, lúc nào em cũng làm thế khi đến đây mà.”

Thay vì xin lỗi, Yuki mỉm cười bảo đây không phải lần đầu mình làm vậy.

“Haiz... Thật là.”

Raidou thở dài khi thấy Yuki tự tiện nhấn chuông, nhưng dù sao mọi chuyện cũng không nghiêm trọng.

Thế rồi cô bé lại nhấn chuông thêm lần nữa, vì không thấy ai ra mở cửa.

“Làm ơn chờ tí, tôi đến liền đây!”

Lần này, một giọng nói vọng ra từ bên trong. Sau đó, cánh cửa mở ra, một người phụ nữ khoảng 36 tuổi xuất hiện.

“Raidou, Yuki... Hóa ra là hai cháu, thế mà cô cứ tưởng ai không đấy.”

Người phụ nữ cất lời chào đón khi thấy hai anh em Raidou và Yuki.

“Cháu thành thật xin lỗi cô ạ, Yuki con bé hơi nghịch ngợm với chuông cửa nhà cô.”

“Không sao đâu cháu. Do cô mải mê xem phim trong phòng khách nên không nghe thấy tiếng chuông.”

Raidou xin lỗi về hành động của Yuki. Đáp lại, người phụ nữ chỉ nhẹ nhàng nói do mình mải xem phim nên không để ý có khách đến.

“Phải rồi... Aiko có nói với cô hôm nay Yuki sẽ qua chơi.”

“Nào, hai cháu vào nhà đi. Cô sẽ làm ít bánh cho cả hai nhé.”

Người phụ nữ mở rộng cửa chào đón hai anh em.

“Aiko! Bạn của con đến rồi này!”

Yuki vừa đặt chân vào nhà thì người phụ nữ đã lớn giọng gọi con gái. Từ bên trong, một cô bé xuất hiện và chạy đến chỗ Yuki – đó chính là Aiko.

“Aiko, cậu đây rồi!”

“Yuki... Mau theo tớ! Tớ có thứ này hay lắm.”

Aiko nắm tay Yuki kéo đi, hai cô bé tiến vào phòng khách.

Giờ chỉ còn lại Raidou và người phụ nữ l��n tuổi, mẹ của Aiko.

“Cháu cứ vào trong đi Raidou, cô cũng sẽ chuẩn bị ít đồ ăn nhẹ cho cháu.”

Mẹ của Aiko mỉm cười và ngỏ lời mời Raidou vào nhà.

Nhưng bất ngờ thay, Raidou đã lịch sự từ chối.

“Cháu cảm ơn lòng tốt của cô ạ, nhưng cháu phải rời đi để làm thêm rồi.”

“Chiều cháu sẽ qua đón Yuki, nhờ cô chăm sóc con bé giúp cháu ạ.”

Dù là ngày nghỉ, Raidou vẫn đi làm thêm vì không muốn lãng phí thời gian.

Hiểu được lý do của Raidou, mẹ Aiko không ép buộc mà chỉ nhẹ giọng nói.

“Dù sao thì chỉ có hai anh em nương tựa vào nhau, nên cô hiểu cho cháu.”

“Yuki thì cháu không cần lo lắng đâu, con bé sẽ ổn thôi.”

Mừng rỡ trước lời mẹ Aiko, Raidou cúi đầu chào tạm biệt và không quên cảm ơn.

“Cháu thành thật cảm ơn cô. Cháu xin phép ạ.”

...

Raidou rời nhà Aiko, thẳng tiến đến chỗ làm thêm.

Đó là một cửa hàng tiện lợi gần khu phố nhà Aiko, thật may mắn vì không quá xa.

“Mừng là cậu đến sớm, nếu không quản lý lại nổi giận với tôi mất.”

Khi Raidou bước vào cửa hàng tiện lợi, một giọng nói phát ra t��� quầy thu ngân. Đó là giọng một người đàn ông, đồng nghiệp và tiền bối của Raidou.

“Haha, thành thật cảm ơn anh vì đã đợi tôi, anh Yamada.”

Raidou nhìn tiền bối Yamada, mỉm cười cảm ơn anh.

“Giúp đỡ người mới như cậu là chuyện thường, không cần cảm ơn đâu.”

“Mà thôi, cậu mau đi thay đồng phục làm việc đi.”

Tiền bối Yamada đáp lại, anh không trách hay khó chịu vì phải đợi Raidou.

Không nói gì thêm, Raidou lập tức đi thay đồng phục tại phòng tủ đồ của cửa hàng tiện lợi.

Cũng thật may mắn khi Raidou quen tiền bối Yamada. Mỗi khi Raidou đến trễ, anh ấy đều đợi cậu để thay ca, người khác có lẽ đã bỏ đi rồi. Nếu không, quầy thu ngân sẽ chẳng có ai và việc trộm cắp là khó tránh khỏi.

“Được rồi anh đi đây, cậu làm việc tốt nhé.”

“Ca tối nay anh cũng sẽ là người thay, nên cậu không cần lo lắng quá về em gái đâu.”

Sau khi thay đồng phục, Raidou đã vào vị trí ở quầy thu ngân. Còn tiền bối Yamada thì đã rời đi, vì ca làm của anh ấy đã kết thúc.

“Vâng, tạm biệt anh, Yamada-san.”

...

Thời gian cứ thế tr��i đi.

Đã có khá nhiều người ra vào cửa hàng tiện lợi này. Công việc của Raidou luôn gắn liền với quầy thu ngân.

Bận rộn đến nỗi quên cả thời gian, mặt trời đã sắp lặn.

“Đã sắp chiều rồi sao... Cuối cùng mình cũng sắp được về.”

Raidou đang ngồi nghỉ ngơi một mình tại quầy thu ngân, dù sao cũng sắp đến giờ thay ca rồi. Thế rồi, trong lúc đang ngồi nghỉ ngơi tại quầy, bất ngờ cửa mở ra và hai vị khách xuất hiện.

Hai vị khách nhỏ bé với túi xách trên tay bước đến quầy thu ngân, cất tiếng gọi Raidou.

“Này... đùa sao, Yuki!?”

“Ah... Onii-chan.”

Raidou bất ngờ khi thấy hai vị khách trước mắt không ai khác chính là Yuki và Aiko.

“Hóa ra là anh làm việc ở đây, thế mà lại không nói cho em biết...”

Mặc cho Raidou đang bất ngờ, Yuki đã lên tiếng nói về nơi làm việc của anh.

Đến nước này, Raidou chỉ có thể thở dài, dù sao cũng không thể vội vàng trách mắng con bé được.

“Haiz... Được rồi, là lỗi của anh. Nhưng sao em lại ở đây cùng Aiko?”

Raidou nhìn hai cô bé, thắc mắc hỏi.

Lúc này, Aiko đang cầm trên tay túi xách của mẹ.

“Em... em được mẹ giao đi mua một số thứ để làm bữa tối.”

“Còn Yuki thì cứ đòi đi cùng, nên em đành cho cậu ấy theo luôn ạ...”

Nghe Aiko giải thích xong, Raidou cũng đành chịu thua cô em gái Yuki của mình.

“Hư quá đó Yuki, không phải anh đã bảo em phải ngoan ngoãn rồi sao?”

Raidou nói về hành ��ộng của Yuki, cô bé lập tức phồng má đáp lại.

“Em không còn là con nít nữa đâu.”

Sau khi phồng má với anh, Yuki liền kéo tay Aiko đi tìm những thứ cần mua cho bữa tối.

“Haiz... Con bé này thật là...”

Raidou lại thở dài thêm lần nữa, nhưng mọi chuyện đã thế này rồi thì anh cũng không thể ngăn cản hai cô bé được nữa. Cứ thế, anh ngắm nhìn hai cô bé ở quầy thu ngân.

Một lúc sau, những thứ cần thiết cho bữa tối đã được hai cô bé tìm xong. Raidou lại bắt tay vào công việc, tính tiền những thứ hai cô bé mang đến quầy thu ngân.

Gia vị, rau củ và thịt, đó là tất cả những thứ cần thiết cho bữa tối nhà Aiko.

“Của hai đứa đây. Nhớ chú ý xung quanh và cẩn thận khi về nhé.”

“Vâng!”

Tính tiền xong, Raidou bỏ tất cả những thứ cần thiết cho bữa tối nhà Aiko vào túi. Tất nhiên, Raidou không quên dặn dò hai cô bé trước khi họ rời đi.

Lý do Raidou không đi cùng hai cô bé là vì công việc vẫn còn, anh phải mất 20 phút nữa mới hết ca làm. Giờ đây anh chỉ có thể nhìn hai cô bé rời đi, mong rằng họ trở về nhà thuận lợi.

Nỗi lo lắng cứ kéo dài cho đến khi Raidou kết thúc ca làm.

...

“Ồ, Raidou, cậu chuẩn bị về sao?”

“Vâng thưa anh Yamada, tôi cần nhanh chóng trở về nhà.”

Raidou đã thay lại quần áo, tiền bối Yamada cũng đã đến cửa hàng tiện lợi để thay ca. Anh ấy khá bất ngờ khi thấy Raidou gấp gáp như vậy, nhưng thật trớ trêu vì trời đang sắp mưa.

“Raidou, cậu nhớ cẩn thận đấy. Tôi nghe nói vừa mới xảy ra một vụ tai nạn giao thông gần đây.”

“Phải rồi, tiện thể trời đang sắp mưa, cậu hãy mang một chiếc ô dù trong cửa hàng theo đi.”

Trước khi Raidou rời đi, tiền bối Yamada đã cảnh báo cậu một số chuyện. Quả thật trời đang sắp mưa, những đám mây đen đã bao phủ khắp nơi, Raidou đã thấy khi nhìn ra ngoài cửa hàng tiện lợi.

“Cháu thành thật cảm ơn anh Yamada. Nhờ anh nói giúp quản lý, cháu sẽ lấy một chiếc ô dù.”

Raidou tranh thủ lấy một chiếc ô dù, nhưng đáng chú ý hơn là chiếc túi trên tay anh. Chiếc túi đó chứa một số thức ăn cho bữa tối của hai anh em, tất nhiên là không miễn phí.

Những hạt mưa nhỏ đã bắt đầu rơi khi Raidou bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi. Thật may vì anh Yamada đã cảnh báo trước, Raidou thầm nghĩ.

“...”

Raidou đang lặng lẽ bước đi trên vỉa hè.

Khi đến một ngã tư nơi giao thông tấp nập, Raidou thấy một đám đông lớn phía trước. Có vẻ đó là vụ tai nạn giao thông mà tiền bối Yamada đã nhắc đến, nhưng nó cũng không liên quan đến Raidou.

“Ôi trời... Thật tội nghiệp, cô bé đó còn nhỏ thế mà bị như vậy rồi...”

“Cũng may là cô bé kia không bị làm sao cả...”

Tưởng chừng sẽ rời đi để về nhà, nhưng Raidou lại bị níu chân bởi những lời bàn tán từ đám đông. Sự trùng hợp và lo lắng đã thúc đẩy Raidou bước đến gần đám đông.

“Tôi nghe nói là do gã tài xế say rượu, không kìm được tay lái nên mới xảy ra chuyện như thế này đấy...”

“Thật kinh khủng, ai lại để hai cô bé ấy đi một mình thế...”

Raidou bước đến gần đám đông, những lời bàn tán cứ thôi thúc cậu đến gần hơn. Gấp chiếc ô dù và túi thức ăn trên tay, Raidou bước vào đám đông.

“Xin lỗi, làm ơn cho tôi qua!”

Raidou chen lấn vào đám đông, cuối cùng tiến đến phía trước nơi có thể quan sát rõ vụ tai nạn nhất.

Trước mắt là một khu vực bị phong tỏa, xung quanh có một số cảnh sát đang cố gắng ngăn cản người dân chen lấn xô đẩy.

“Mọi người chú ý! Không được tiến tới khu vực hiện trường tai nạn, xin hãy tuân thủ quy định và không được chen lấn nhau!”

Mặc cho các cảnh sát cố gắng cảnh báo, ánh mắt Raidou vẫn dán chặt vào cảnh tượng trước mắt.

Chiếc xe tải bị lật ngược và ngay gần đó là Aiko, cô bé đang khóc bên cạnh vài cảnh sát.

Nhưng đó không phải là cảnh tượng đáng chú ý nhất.

Yuki... Cô em gái của Raidou đang nằm trên mặt đất, sắp sửa được cảnh sát che đậy hiện trường.

“Kh... Không thể nào!?”

Raidou đánh rơi chiếc ô và túi thức ăn trên tay.

Bị sốc trước cảnh tượng đó, nỗi lo lắng của Raidou giờ đã thành sự thật. Cậu thẫn thờ nhìn cảnh tượng trước mắt: Yuki, cô em gái bé bỏng, đã bị chiếc xe tải cán qua, thân thể không còn nguyên vẹn.

“Y... Yuki!”

Không thể tả nổi cảm xúc lúc này, Raidou lập tức chạy băng qua dải phân cách phong tỏa hiện trường tai nạn.

Các cảnh sát xung quanh lập tức phản ứng, lao đến ngăn cản Raidou ngay khi cậu băng qua dải phân cách.

“Này cậu! Nơi này là khu vực phong tỏa, không được phép vào trong!”

“Mau lên, ngăn cản cậu ta lại mau!”

Raidou cố gắng phản kháng.

Nhưng cuối cùng vẫn bị các cảnh sát khống chế.

“Yuki!”

“YUKI!”

...Kết thúc...

Mọi quyền sở hữu đối với bản biên tập này đều thuộc về truyen.free, vui lòng ghi nhớ điều đó khi sử dụng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free