Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 30: Câu chuyện về cô bé thú nhân.. Cuộc giao tranh trên đỉnh đồi của hai kẻ được chọn lựa.

Arc 1: Sự khởi đầu

"Thối quá đi... Mình sẽ chết mất."

Raidou hiện đang ngồi gục ở bên ngoài Chuồng gia súc. Khuôn mặt cậu nhăn nhó vì mùi hôi thối nồng nặc. Mùi ấy bốc ra từ bên trong, chính xác hơn là từ những xác ngựa chết.

Raidou không thể chịu đựng được mùi hôi thối cứ len lỏi vào mũi cậu. Cảm giác thật khó chịu, cùng với khung cảnh kinh dị bên trong chuồng.

Xác ngựa thì rải rác khắp nơi, mùi hôi thối khó chịu đến tột cùng.

"..." Đáng lẽ ra, Raidou có thể rời đi để tránh xa mùi hôi thối kia. Nhưng cậu đã không làm vậy, bởi vì Oya và Ruijerd vẫn còn ở bên trong. Cậu không thể bỏ mặc họ mà rời đi, làm vậy thật tồi tệ.

Hiện tại thì ở bên trong chuồng gia súc, Oya đang kiểm tra vài xác ngựa chết. Tất cả đều có điểm chung: những vết cắn hoặc xé toạc ở tứ chi. Phần đầu và thân của chúng bị chém lìa bởi một vật nặng đến mức xương đều bị phá hủy.

Sau một hồi kiểm tra, Oya cũng dừng lại. Cô bé bước ra khỏi chuồng gia súc và bắt gặp Raidou đang ngồi ngay gần cửa chính. Trông cậu có vẻ mệt mỏi, khuôn mặt lộ rõ sự khó chịu.

"Anh không sao chứ? Trông anh nhợt nhạt quá đấy."

Oya cảm thấy lo lắng khi nhìn thấy Raidou có vẻ khó chịu. Khuôn mặt cậu trông khá nhợt nhạt, hoặc có lẽ là do Oya tưởng tượng mà thôi.

"Anh ổn... Nhưng... Mùi ở đây, thật khó chịu."

Raidou ngước nhìn Oya và nói. Thế nhưng khuôn mặt cậu lại chẳng ổn chút nào. Dường như mùi hôi thối ở đây sắp khiến cậu ngất xỉu đến nơi.

"Có thật là ổn không?" Tuy Raidou đã bảo rằng mình ổn, nhưng khuôn mặt cậu đã tố cáo điều đó.

"Anh thật sự ổn mà... Còn em, mọi chuyện thế nào rồi?"

Raidou khẳng định là mình ổn. Rồi sau đó cậu lập tức hỏi về việc kiểm tra những xác chết.

Oya liền bước đến và ngồi xuống kế bên Raidou, cô bé bắt đầu giải thích về việc kiểm tra những xác ngựa chết.

"Thật sự thì em cũng không biết chuyện gì đã xảy ra với nông trại. Rất có thể là do một ai đó gây ra những chuyện này."

"Người đó chắc hẳn rất khỏe mạnh, bởi vì những vết thương trên người lũ ngựa đều do một vật nặng gây ra."

Oya giải thích toàn bộ về những gì mà mình đã tìm hiểu được. Cô bé vẫn còn chút nghi ngờ về những vết thương trên xác lũ ngựa. Dường như lũ ngựa đều bị giết chết chỉ bằng một đòn duy nhất. Nhưng thứ gì đã gây ra những chuyện đó? Oya tự hỏi, liệu đó có phải là vết thương do một cây rìu chiến gây ra.

"Ugh... Vậy ư." Raidou khó khăn lắm mới cất lời. Cậu đã bịt mũi mình lại, mùi hôi thối kia thật quá kinh khủng.

"Mà này... Sao anh lại quen ông Martin vậy?"

Oya bất chợt cất tiếng hỏi Raidou. Cô bé tò mò không biết vì sao Raidou lại quen biết ông Martin.

"Hể?" Raidou thoáng bất ngờ trước câu hỏi của Oya. Nhưng rồi cậu cũng đáp lời: "Anh quen Martin... vì ông ấy từng giúp đỡ anh và bạn anh."

Rồi sau đó, Raidou bắt đầu kể câu chuyện của mình cho Oya nghe. Cô bé rất bất ngờ khi biết Raidou từng làm việc ở đây cùng bạn mình. Nhưng bất ngờ hơn nữa là Raidou đến từ một nơi khác được gọi là Nhật Bản. Một nơi Oya chưa từng nghe đến.

"Vậy ra, anh cũng đến từ một nơi xa xôi giống như em sao!?"

Oya tỏ ra mừng rỡ khi biết Raidou cũng giống mình. Raidou thì lại bất ngờ với những lời nói của cô bé.

Cậu liền hỏi: "Giống nhau ư? Em đến từ nơi xa sao, Oya?"

Oya ngồi kế bên Raidou. Cô bé mỉm cười nhẹ khi thấy sự tò mò của Raidou.

"Vâng... Em đến từ một nơi được gọi là Thung lũng Phong Lang, nó nằm ở phía bên kia Lục địa lớn. Bởi vậy, việc trở về là không thể."

Lục địa lớn... Raidou hình như từng nghe qua tên gọi này, nhưng cậu chẳng thể hình dung được nơi đó ra sao. Vậy có nghĩa Oya đến từ Lục địa lớn, và chủng tộc của cô bé cũng vậy sao?

"Vậy... Chủng tộc thú nhân... đến từ Lục địa lớn ư?"

Raidou tò mò hỏi, cậu có rất nhiều thắc mắc về chủng tộc thú nhân, không biết ngoại hình của họ ra sao và họ sinh sống như thế nào.

"Em nghĩ không phải vậy. Chủng tộc thú nhân không chỉ sinh sống ở Lục địa lớn. Có rất nhiều thú nhân đến từ lục địa khác, đa số là những bộ lạc di cư, giống như bộ lạc của em."

Raidou nhìn Oya, tò mò hỏi: "Oya... Bộ lạc của em... đang ở lục địa này ư?"

"..." Những lời vừa rồi khiến Oya chết lặng. Có vẻ như cô bé không muốn nhắc đến bộ lạc của mình.

"Xin lỗi... Anh chỉ là... muốn biết thêm về chủng tộc... Thú nhân."

Raidou liền vội vàng xin lỗi. Vì cậu thấy cô bé im lặng. Sự tò mò đã lấn át cậu, khiến cậu không thể kìm chế mà thốt ra những lời đó.

"Raidou... Anh đúng là kỳ lạ thật." Oya bất chợt cất tiếng trở lại. Cô bé nói Raidou kỳ lạ, rồi giải thích: "Anh thật sự không biết đến chủng tộc thú nhân sao?"

Raidou gật đầu đáp: "Ừm... Đây là lần đầu tiên... anh nghe nói về thú nhân."

Khi nghe Raidou bảo thế, Oya không giấu nổi vẻ ngạc nhiên. Cô bé vừa bất ngờ vừa thấy thú vị.

Tuy rằng vừa rồi Raidou có nhắc đến bộ lạc của Oya, nhưng cô bé đã không tức giận với cậu, cũng chẳng buồn bã gì.

"Lạ thật... Ít nhất thì một lần trong đời anh cũng phải nghe qua chứ."

"Tộc thú nhân bọn em đâu hiếm gặp đến thế. Ở lục địa này, ít nhất cũng phải có trên 10 bộ lạc đang sinh sống."

"Thế mà anh lại chưa hề biết đến sự tồn tại của thú nhân sao?"

Oya khó hiểu hỏi Raidou. Cô bé không thể tin được rằng Raidou lại chưa từng nghe đến thú nhân.

Raidou lắc đầu, khẳng định chắc nịch: "Thật đấy... Anh chưa từng... nghe qua. Vì vậy, anh muốn... biết thêm... về thú nhân."

Dù ngôn ngữ vẫn chưa thành thạo, Raidou vẫn có thể giao tiếp với Oya. Dù đôi lúc có chút khó khăn, nhưng mọi thứ đều ổn. Oya vẫn hiểu được Raidou đang nói gì, và khuôn mặt cô bé hiện lên vẻ bất ngờ đến khó tin.

"Được rồi... Em sẽ giải thích dễ hiểu về thú nhân cho anh biết."

Cuối cùng, Oya cũng đành chịu thua Raidou. Cô bé vẫn không thể tin được rằng Raidou lại không biết đến thú nhân.

"Để dễ hiểu hơn thì... Thú nhân là từ ngữ thường được dùng để chỉ những ai mang hình dáng nửa người nửa động vật."

"Có rất nhiều loại khác nhau. Người có phần thân dưới là ngựa và phần trên là người được gọi là nhân mã."

"Em không biết chính xác có bao nhiêu loại thú nhân. Nhưng em chắc chắn là rất nhiều, có thể lên đến hơn 40 loại. Trong số đó có cả em, thuộc loại nửa người nửa sói."

Sau khi nghe Oya kể, Raidou có thể phần nào hiểu được về chủng tộc thú nhân. Thế nhưng cậu vẫn còn rất nhiều thắc mắc. Chẳng hạn: "Vậy... thú nhân, đến từ đâu?... Ý anh là nguồn gốc."

Raidou đã hỏi thêm về chủng tộc thú nhân. Oya có chút bất ngờ, nhưng rồi cô bé đáp: "Chuyện này đành phải bó tay rồi, em không biết nguồn gốc của chủng tộc thú nhân."

"Theo như em được biết thì không có vương quốc hay thị trấn nào của riêng thú nhân. Đa phần họ sẽ tụ tập lại để lập nên những bộ lạc khác nhau."

"Tùy theo từng bộ lạc mà sẽ có những phong tục và cách thờ phụng khác nhau đấy anh."

Sau khi lắng nghe Oya nói, Raidou lại tò mò tiếp tục hỏi: "Họ... thờ phụng cái gì?... Thần linh ư?"

Trước câu hỏi của Raidou, Oya lắc đầu. Cô bé đáp: "Không đâu anh... Thú nhân thường rất ít khi tôn thờ thần linh."

"Nếu không phải... Thì là gì?" Raidou lập tức hỏi Oya. Cậu đang cực kỳ tò mò về chủng tộc thú nhân, họ thật thú vị.

"Thứ mà những bộ lạc thú nhân thờ phụng, chính là tổ tiên của họ và các vệ thần."

Raidou có thể hiểu được tổ tiên là gì, nhưng "Vệ thần"... Cậu tự hỏi, rốt cuộc đó là gì. Rồi Raidou hỏi Oya về nó: "Vệ thần... Rốt cuộc là gì?"

Cô bé lập tức đáp: "Vệ thần chính là người sẽ bảo vệ cho những bộ lạc thú nhân."

"Tùy theo từng bộ lạc mà sẽ có một vệ thần riêng. Vệ thần sẽ được tôn vinh như thần linh, trong mắt mọi người đó là một vị anh hùng của bộ lạc."

"Để trở thành một vệ thần, người đó phải trải qua những trận chiến khốc liệt và tàn nhẫn. Khi đạt đủ chiến công, người đó sẽ được tù trưởng của bộ lạc lựa chọn."

Nói đến đây, Oya chợt dừng lại. Cô bé lấy ra một vật từ bên trong áo choàng của mình. Đó là chiếc vòng làm từ một loại gỗ không rõ nguồn gốc. Chiếc vòng có những biểu tượng và ký tự kỳ lạ. Liệu đó có phải ma đạo cụ?

"Ma đạo cụ!?" Raidou bất ngờ thốt lên, khi thấy những ký tự kỳ lạ trên chiếc vòng của Oya. Cô bé chợt mỉm cười khi nghe Raidou gọi chiếc vòng là ma đạo cụ.

"Anh sai rồi... Đây không phải ma đạo cụ, nó là vật tượng trưng cho bộ lạc của em."

"Khi em lên bảy tuổi, bố mẹ đã trao chiếc vòng này cho em. Họ bảo rằng nó từng thuộc về vệ thần của bộ lạc."

"Em chưa từng được nhìn thấy vệ thần của bộ lạc mình. Khi em sinh ra, ngài ấy đã rời khỏi bộ lạc. Bố mẹ em bảo rằng ngài ấy đã rời đi để tìm kiếm vùng đất mới cho bộ lạc sinh sống."

Raidou chăm chú nhìn vào chiếc vòng trên tay Oya. Cậu lắng nghe câu chuyện của cô bé, thật tuyệt vời khi được biết thêm về chủng tộc thú nhân.

"Vậy... em sẽ trở về bộ lạc của mình?... Dù sao thì... em chắc hẳn muốn gặp... Vệ thần... phải không?"

Raidou tò mò hỏi Oya khi nào cô bé sẽ trở về bộ lạc của mình. Nhưng đáp lại chỉ là nụ cười nhẹ và khuôn mặt thoáng buồn của Oya. Cô bé đang ngắm nhìn chiếc vòng trên tay.

"Em nghĩ là không được đâu... Chuyện trở về bộ lạc, là điều không thể!"

Cô bé thốt lên khi đang ngắm nhìn chiếc vòng. Những lời đó mang theo nỗi buồn khi được cất lên.

"Tại sao chứ?" Raidou lên tiếng hỏi.

Oya không giấu giếm, đáp: "Tuy em rất muốn được nhìn thấy vệ thần của bộ lạc mình. Nhưng hiện tại em không thể trở về được."

"Anh còn nhớ chứ, em đã nói bộ lạc của mình đến từ phía bên kia lục địa. Nhưng đã có một sự kiện xảy ra, khiến bộ lạc em đành phải di cư đến một nơi khác."

"Nơi bộ lạc em đã chọn để di cư đến, chính là lục địa này. Trên đường di cư đến đây, em đã lạc mất mọi người. Em cần phải tìm kiếm bộ lạc của mình, trước khi họ di cư thêm một lần nữa."

"..." Raidou chết lặng khi nghe câu chuyện của Oya. Cậu không thể tưởng tượng được viễn cảnh, một cô bé lạc mất gia đình và phải sống sót trên một lục địa xa lạ.

Oya có phần nào đó giống với Raidou. Cậu có thể hiểu được cảm giác gia đình rời xa mình. Kể cả cảm giác lạc lõng giữa nơi xa lạ, Raidou đều có thể hiểu. Bởi vì hiện tại, cậu rất giống cô bé.

"Oya?"

"Vâng?"

Tuy không thể giúp được gì, nhưng một lời an ủi và động viên chắc hẳn sẽ giúp cô bé bớt đi cảm giác đau buồn.

"Cố lên... Chắc chắn em sẽ gặp lại... gia đình mình!"

"..." Oya chết lặng trước những lời đó của Raidou. Để rồi cô bé bật cười trước sự động viên của Raidou.

"Sao anh lại chắc chắn em sẽ gặp lại họ cơ chứ? Em vẫn còn chưa tìm kiếm nữa cơ mà."

Cô bé vừa cười vừa nói với Raidou, nhưng đôi mắt ấy lại hơi rưng rưng nước mắt. Hành động bật cười chỉ là lớp ngụy trang cho nỗi đau buồn của Oya.

"Anh không rõ... Nhưng có thể... họ đang tìm kiếm em. Vì vậy... cơ hội gặp nhau rất lớn. Cố lên nhé, Oya!"

"..." Lại thêm một lần nữa, Raidou đã khiến Oya chết lặng. Những lời cậu nói, từ trước đến giờ chẳng ai nói thế cả.

Ngoại trừ ông Martin, chỉ có duy nhất Raidou là người động viên và an ủi cô bé.

"Raidou... Cảm ơn anh vì đã lo lắng cho em."

"Nhưng trước tiên, anh cũng phải lo cho bản thân mình đi chứ... Trông anh nhợt nhạt quá đấy."

Oya mỉm cười nói với Raidou. Nụ cười đó không chứa đựng nỗi buồn, mà là điều vui vẻ nhất từ trước đến giờ đối với cô bé.

Raidou đã thành công an ủi và động viên Oya. Cậu cũng mỉm cười đáp: "Ừm... Anh sẽ cố gắng... lo cho bản thân mình."

Sau khi Raidou đáp lời, Oya đứng dậy. Có lẽ cuộc trò chuyện này nên kết thúc tại đây thôi.

Oya lấy ra một con dao găm từ bên trong chiếc áo choàng rồi đưa nó cho Raidou.

"Cái này... là con dao... em sử dụng ở ngõ cụt... Sao lại đưa cho anh?"

Cô bé liền giải đáp thắc mắc của Raidou: "Cứ giữ lấy đi, nó có thể giúp ích cho anh khi gặp nguy hiểm đấy."

"Không... Không được... Anh đã có cây nỏ rồi."

Raidou cố gắng từ chối Oya, chỉ vì cậu đã có cây nỏ của mình. Nhưng rồi cô bé đã phản đối, và chỉ trích lại Raidou.

"Lúc trước ở bên trong ngõ cụt, em đã nhìn thấy cây nỏ rồi. Nhưng anh có nỏ mà lại không mang theo mũi tên sao?"

"Chuyện đó... là do anh không..."

Trước những lời đó của Oya, Raidou chỉ có thể bối rối cố gắng giải thích.

Nhưng không kịp để Raidou giải thích, cô bé đã chặn họng cậu: "Chỉ với một mũi tên thì anh không thể làm gì được đâu, vì thế cứ giữ lấy nó đi. Em vẫn còn nhiều lắm, anh đừng lo lắng."

"Chờ đã... Em đi đâu vậy?" Raidou th��c mắc khi thấy Oya bước đi.

"Em sẽ đi xung quanh nông trại để tìm ông Martin."

"Vậy... anh cũng sẽ đi c..."

"Không cần đâu! Sau khi tìm được ông Martin thì em sẽ quay lại ngay, anh hãy ở lại đây để nghỉ ngơi đi."

Raidou chỉ có thể đứng nhìn bóng lưng cô bé rời xa. Oya đã rời đi, bỏ lại Raidou cùng với sự lo lắng của mình.

"Phải rồi... Ruijerd... Nãy giờ mình không để ý... cậu ta."

Raidou chợt nhớ đến Ruijerd. Cậu lập tức chạy vào bên trong chuồng gia súc để kiểm tra xem có chuyện tồi tệ gì xảy ra hay không.

"Ruijerd, cậu đang?" Raidou đã nhìn thấy Ruijerd. Ruijerd hiện đang lục lọi gì đó gần những xác ngựa chết.

Mùi hôi thối bên trong chuồng gia súc khiến Raidou phải bịt mũi lại. Cậu tiến đến chỗ Ruijerd với vẻ tò mò. Raidou bước qua, cố gắng né tránh những xác chết.

"Này... Cậu đang... tìm kiếm cái gì ư?"

"Sá... Sách." Ruijerd liền đáp bằng ngôn ngữ của lục địa này. Sách là thứ quan trọng đối với Ruijerd ư? Tất nhiên là không phải. Chỉ có duy nhất cuốn sách ngôn ngữ là thứ khiến Ruijerd quan tâm.

"Sách ư?... Chờ đã, hình như mình đã để quên cuốn sách ngôn ngữ ở đâu đó thì phải."

Raidou đứng nhìn Ruijerd. Cậu cố gắng nhớ lại mình đã để quên cuốn sách ngôn ngữ ở đâu.

"Grah!!" Khi Raidou đang cố gắng nhớ lại cuốn sách ngôn ngữ thì Ruijerd đã kêu lên một tiếng rõ to.

Ruijerd đã tìm được nó, cuốn sách ngôn ngữ của lục địa này. Hóa ra Raidou đã bỏ quên nó ở chuồng gia súc.

{Sách ngôn ngữ của Lục địa Vassia.}

Raidou nhìn vào dòng chữ trên cuốn sách. Chính xác là nó rồi, Ruijerd đã tìm được từ giữa những xác chết.

"..." Raidou chết lặng khi lật cuốn sách ra kiểm tra. Nó đã bị phá hủy hoàn toàn. Những trang giấy thô đã dính máu từ lũ ngựa. Những dòng chữ đã bị che khuất.

Một vài trang giấy còn bị nhăn nheo và rách nát. Raidou không thể mường tượng nổi, khi gặp lại Louis, cậu phải nói gì đây khi cuốn sách đã bị phá hủy hoàn toàn.

"Cuốn sách này... không thể sử dụng được... Nó đã bị phá hủy!"

"Gra..." Ruijerd chết lặng. Những lời Raidou vừa nói, Ruijerd có thể hiểu được. Có lẽ chuyện này thực sự quá sốc đối với Ruijerd.

Raidou cũng chẳng thể làm gì được. Có lẽ khi gặp lại Louis, cậu nên chân thành xin lỗi ông ấy.

"Mà thôi... Lần sau... tôi sẽ mua lại cái khác... Nên đừng buồn, Ruijerd."

"Gra~." Raidou đã an ủi bạn mình. Ruijerd khá sốc, nhưng Raidou đã an ủi. Có lẽ, lần sau nếu có tiền cậu sẽ mua cái khác. Bởi vì ngôn ngữ là một điều cần thiết đối với cả Raidou và Ruijerd.

"Mà thôi... Chúng ta hãy rời khỏi đây... đi tìm Martin và Martha."

"Grah!?" Raidou đặt cuốn sách ngôn ngữ xuống đống rơm dính máu, nơi mà cả hai từng ngủ.

Và rồi, cả hai rời đi, bước ra khỏi chuồng gia súc để tìm Martin cùng với Martha.

-------------------------------------

Oya và Raidou đã đi tìm Martin, cả hai đều nghĩ rằng ông ấy vẫn còn sống sót.

Liệu ông ấy thật sự còn sống, khi bị Gã Orc Lankak truy đuổi? Không chỉ Martin, Martha cũng là mục tiêu của hắn. Tất nhiên họ sẽ không tài nào sống sót được, bởi vì Gã Orc Lankak là một con quái vật thật sự.

Martin và Martha đã bị giết chết, xác của họ hiện đang nằm trên cánh đồng bắp. Kẻ đã gây ra những chuyện này, không ai khác ngoài Lankak. Hắn đã có một cuộc giao tranh với họ, và đương nhiên phần thắng thuộc về Lankak.

Nhưng mà... Hãy gạt bỏ sự tiếc thương cho họ sang một bên. Bởi vì hiện tại sắp có thêm một trận chiến nữa xảy ra.

Ngay trên đỉnh đồi gần cánh đồng bắp, nơi cột sáng bí ẩn kia xuất hiện. Tại đó có hai hình bóng đang đứng đối diện nhau. Một trong số đó, chính là Gã Orc Lankak.

Hình bóng còn lại, chính là lão già đã mang cột sáng bí ẩn kia đến nơi này. Ông ta có một khuôn mặt thật gầy gò và nhợt nhạt, giống như một xác sống vậy. Mái tóc đã rụng gần hết, bộ râu già nua bạc phơ, trông ông ta thật khủng khiếp.

Chiếc áo choàng phất phơ giữa những cơn gió mạnh. Nó đang che phủ toàn bộ cơ thể lão già, trừ phần đầu ra.

Gió có thổi mạnh đến đâu, đôi mắt ông ta vẫn không chớp, dù chỉ là một lần.

Đôi mắt ông ta luôn nhìn chằm chằm vào những kẻ được chọn lọc, màu sắc thật huyền bí: xanh lục.

"TA chưa từng THẤY ngươi Ở lục địa này... NGƯƠI là ai và TỪ đâu đến NƠI ĐÂY!?"

Giọng nói kỳ dị phát ra từ lão già, ông ta đang ngước nhìn Gã Orc Lankak.

"Ngươi chỉ là một lão già yếu đuối đang chết dần vì tuổi già! Lý do gì ta phải nói cho một kẻ như ngươi biết chứ!?"

Gã Orc Lankak đáp lại lão già bằng một giọng điệu đầy khinh thường. Trong mắt Lankak, lão già chỉ là một kẻ yếu đuối.

Lão già đã nhìn thấu được ánh mắt đó của Lankak. Chắc chắn một cuộc chiến là điều không thể tránh khỏi.

Bởi vì Lankak đã chọc giận lão già thành công. Ông ta nghiến răng, khuôn mặt nhăn nhó đến mức quái dị.

"NGƯƠI nên biết LỰA lời mà nói, kẻo sau NÀY chuốc lấy TAI HỌA vào thân!"

Khi thấy lão già tức giận, Lankak liền bật cười nói: "Ta tới đây để lấy cái gọi là ấn ký, chứ không cần một tên nhân loại như ngươi dạy dỗ!"

"HAhaHa!!" Lão già liền cười lớn khi nghe đến từ 'Ấn ký'. Ông ta cười khẩy, nhìn Lankak bằng ánh mắt nghi ngờ và khinh bỉ. Giọng nói kỳ dị liền thốt lên từ lão: "Ngươi NGHĨ thứ đó CÓ thể dễ dàng LẤY được sao?... NÓ chỉ được DÀNH RIÊNG cho những kẻ XỨNG ĐÁNG, và là kẻ cuối CÙNG!?"

Sau khi nghe hết những gì mà lão già nói, Lankak lập tức nhận ra lý do tại sao những dải sáng kỳ lạ kia đang bao phủ lấy vùng này.

"Ta hiểu rồi... Những dải sáng trên bầu trời kia, chúng đang nhốt tất cả lại và tìm kiếm kẻ xứng đáng."

Lankak nở một nụ cười đáng sợ trên khuôn mặt mình. Hắn ngước nhìn lão già, sát khí cực kỳ nặng nề. Lankak đang vui mừng. Bởi vì hắn biết rằng, không một kẻ nào ở nơi đây có đủ sức mạnh để ngăn cản hắn.

Lão già cũng đã nhận ra ý định thật sự của Lankak. Hắn ta đang muốn giết chết ông ta, chỉ để đoạt lấy cái gọi là 'Ấn ký'. Nụ cười đó của Lankak không thể nhầm lẫn vào đâu được, hắn ta đang nhắm vào lão già.

"NGƯƠI!! ĐÁNG lẽ ra, TA phải GIẾT CHẾT ngươi ngay từ đầu!?"

Lão già vừa hét lên vừa giơ đôi bàn tay ra khỏi chiếc áo choàng. Đôi bàn tay thật nhăn nheo, gầy gò.

"...### ### ###..." Lão già giơ đôi bàn tay ra phía trước. Ông ta liền đọc một thứ gì đó. Một loại ngôn ngữ mà ngay cả Lankak cũng không thể nào hiểu được.

Những đốm sáng kỳ lạ đang xuất hiện từ đôi bàn tay lão già, đó chính là Mana.

Rất có thể ông là một pháp sư... Hoặc là một thứ gì đó tương tự.

Từ dưới mặt đất, những đốm sáng cũng đang xuất hiện và bay lên không trung. Chúng đang tập hợp lại tại đôi bàn tay lão già. Một ngọn lửa đột nhi��n xuất hiện từ lòng bàn tay ông ta, nhờ những đốm sáng kia mà ngọn lửa càng ngày càng lớn mạnh hơn. Cuối cùng, một quả cầu lửa đã được tạo ra từ Mana.

Quả cầu lửa đó rất to lớn và đang rực cháy. Đến mức kẻ tạo ra nó cũng phải đổ mồ hôi vì sức nóng từ quả cầu lửa.

Sau khi đọc hết loại ngôn ngữ khó hiểu kia, lão già kết thúc bằng một từ ngữ dễ hiểu. Từ ngữ đó chính là: "…!!FIRE BALL!!…”

Quả cầu lửa rực cháy lập tức được bắn ra từ lòng bàn tay lão. Nó lao thẳng đến chỗ Gã Orc Lankak.

Lankak tỏ vẻ bất ngờ khi nhìn thấy quả cầu lửa lao đến. Thấy vậy, lão già liền cười khoái chí, nói: "HAhaHa!! ĐÂY chính là KẾT CỤC của những kẻ dám khinh thường TA! NGƯƠI sẽ bị thiêu RỤI trong đau đớn BỞI phép thuật của TA!?"

Quả cầu lửa lao thẳng đến chỗ Lankak. Khi nó sắp va chạm, Lankak vẫn không thay đổi sắc mặt. Hắn bình tĩnh giữ chặt cây rìu to lớn của mình. Cây rìu được giơ lên cao. Khi quả cầu lửa tiến đến gần, Lankak đã vung nó xuống.

"...!!!ẦM!!!...". Quả cầu lửa bị cắt đôi bởi chính cây rìu của Lankak, nhưng nó đã kịp thời phát nổ khi bị tác động mạnh.

Vụ nổ lớn đến mức khiến đất đá xung quanh bay tứ tung. Khói bụi mù mịt, những ngọn cỏ hiện đang bị thiêu cháy bởi lửa từ vụ nổ vừa rồi.

"HAhaHa!! Thật NGU NGỐC khi ngươi cố gắng CHỐNG chọi lại nó!"

Lão già liền bật cười thêm lần nữa. Ông ta buông những lời khinh miệt dành cho Lankak. Bởi vì hắn đã cắt đôi quả cầu lửa mà không biết rằng chuyện đó chẳng có tác dụng gì trong việc ngăn cản nó. Cú vung rìu vừa rồi chỉ khiến quả cầu lửa phát nổ nhanh hơn mà thôi.

"Ngươi chỉ có vậy thôi sao!?" Một giọng nói đột ngột vang lên. Từ bên trong làn khói bụi, một hình bóng to lớn vẫn đang đứng sừng sững. Gã Orc Lankak vẫn còn sống sót sau vụ nổ vừa rồi. Hắn đứng lên giữa cái hố do chính vụ nổ vừa rồi tạo ra.

Lankak không hề trầy xước hay bị bỏng sau vụ nổ vừa rồi. Hắn vẫn bình an vô sự, mặc cho quả cầu lửa đó có thể giết chết hơn 5 người trưởng thành.

"HAhaHaha!!" Lão già liền cười khoái chí thêm lần nữa. Ông ta đã nhìn thấy một thứ rất đặc biệt trên người Gã Orc Lankak. Đó là một luồng hào quang rực rỡ màu trắng, hiện đang bao phủ toàn bộ cơ thể Lankak.

"THẬT bất ngờ!! NGƯƠI thế mà lại SỞ HỮU nó, nguồn năng lượng ĐÓ... NGƯƠI là một CHIẾN binh, thật tuyệt, thứ đó LÀ AURA!?"

Lão già khoái chí đến mức nước bọt cứ liên tiếp chảy xuống từ miệng. Và rồi, ông ta lại giơ đôi bàn tay ra phía trước.

"###!!...###!!." Một loại ngôn ngữ kỳ lạ được thốt ra từ miệng lão. Một loại thần chú giống với ban nãy khi ông ta tạo ra quả cầu lửa. Nhưng lần này, thay vì lửa thì đó là sấm sét. Những đốm sáng lại được tập hợp lại, giúp ông ta tạo ra những tia sét.

"HAhaHa!!" Lão già nở một nụ cười gian ác trên khuôn mặt mình.

Đôi bàn tay ông ta có những tia sét chạy qua. Lão già chắc chắn rằng, đòn tấn công tiếp theo này sẽ giết chết Lankak. Bởi vì Lankak đã sử dụng đến luồng năng lượng gọi là Aura, hắn đã sử dụng Aura để bảo vệ mình khỏi vụ nổ từ quả cầu lửa vừa rồi. Chắc hẳn hắn đã cạn kiệt Aura, đó là những gì mà lão già nghĩ.

Nhưng rồi... Chỉ trong phút chốc, Lankak đã lao thẳng đến chỗ lão. Ông ta kịp nhận ra điều đó, mọi thứ đang nằm ngoài tầm kiểm soát. Lão già đã nghĩ sai về Lankak, hắn vẫn còn rất khỏe mạnh.

Cây rìu to lớn kia đã được giơ lên. Lão già biết chắc rằng mình sẽ chết nếu bị vung phải. Ông ta lập tức rút ngắn câu thần chú, và rồi những tia sét đã bớt lại.

Lão già đưa đôi bàn tay ra phía trước, nhắm thẳng vào đầu Lankak.

Những tia sét lưa thưa đã tập hợp lại ngay lòng bàn tay ông ta. Câu thần chú cũng đã kết thúc bằng một từ ngữ dễ hiểu đối với Lankak.

"...!!!THUNDER BOLT!!!..."

Những tia sét được bắn ra từ lòng bàn tay lão già. Chúng đều nhắm thẳng vào đầu Gã Orc Lankak. Nhưng thật khó tin, hắn vẫn giữ khuôn mặt bình tĩnh của mình, dù tia sét đang tiến đến gần hơn.

Lankak... Hắn chỉ cần nghiêng đầu mình qua một bên để né tránh những tia sét kia.

Những tia sét bắn đến đã thật sự trượt. Chúng bay ngang qua đầu Gã Orc Lankak. Một vài tia sét lưa thưa đã khiến hắn bị bỏng, nhưng nó không gây ảnh hưởng gì đến việc cây rìu to lớn kia được vung xuống.

"...!!VỤT!!...". Lankak giữ chặt cây rìu to lớn của mình, hắn vung xuống thẳng vào lão già. Sự tự tin của ông ta đã phải trả giá bằng cả mạng sống.

Khi cây rìu to lớn đó được vung xuống, cơ thể lão già đã bị xé toạc. Mọi thứ bên trong cơ thể đều bị phá hủy và văng ra ngoài. Lão già gục ngã xuống mặt đất, thốt lên những lời cuối cùng của cuộc đời mình: "TA... ĐÃ phạm phải SAI lầm... NGƯƠI đúng thật LÀ quái vật."

Lão già đang dần mất đi ý thức. Dường như tuổi già đã khiến sức chịu đựng của ông ta yếu đi. Lão ta sắp chết đi với phần cơ thể bị xé toạc bởi cú vung từ cây rìu to lớn kia.

Máu của lão chính là chiến thắng của Gã Orc Lankak.

"Phép thuật của ngươi thật sự rất mạnh!"

"Nhưng đối với những kẻ đến từ bên kia lục địa thì nó chẳng là gì cả!"

"Đó chính là lý do ta cần phải trở nên mạnh hơn nữa!"

"Ta cần cái gọi là Ấn ký kia!... Sức mạnh của nó là những gì mà ta đã tìm kiếm bấy lâu nay!?"

Lankak nói với lão già hiện đang thoi thóp trên mặt đất. Ông ta dường như không còn nhìn thấy gì nữa, nhưng vẫn có thể nghe được mọi thứ ở gần.

"HA... ha... HA." Lão già gắng gượng cười lên một tiếng. Ông ta trút hơi thở cuối cùng để nói lên vài lời dành cho Lankak.

"Nếu nó... CHỌN ngươi... CŨNG đồng nghĩa SỐ phận và MẠNG SỐNG của ngươi... ĐÃ được sắp đặt bởi Ấn ký."

"NGƯƠI sẽ CHẾT, khi ĐỊNH MỆNH đến gần..."

Đó là những lời cuối cùng của lão già. Ông ta đã mang cột sáng bí ẩn kia đến nơi này. Và ông ta cũng đã chết tại nơi này. Chỉ vì một chút ngạo mạn, ông ta đã phải trả giá bằng cả mạng sống.

Những lời cuối cùng của lão dường như đã tiết lộ thêm về cái gọi là Ấn ký.

Lankak đã nghe thấy lão nói. Nhưng hắn chẳng quan tâm. Mặc dù lão già vừa cảnh cáo hắn về nguy hiểm khi có được nó.

"Ta không quan tâm... Ta sẽ làm mọi thứ, miễn sao nó mang đến cho ta sức mạnh."

...Kết thúc...

Chuyện ngoài lề: Tìm hiểu thêm về những món vũ khí đã từng xuất hiện.

Hôm nay chúng ta sẽ tìm hiểu về những món vũ khí. Đây sẽ là thể loại mà một số người sẽ không thích, nhưng nếu các bạn muốn biết thêm thì cũng không sao cả.

Chúng ta sẽ chia ra thứ hạng vũ khí khác nhau. Ví dụ sau đây:

{Đầu tiên: Vũ khí hạng nhẹ. Thường sẽ là những loại vũ khí nhẹ và vừa tay, khiến người dùng dễ dàng di chuyển trong lúc chiến đấu. V�� dụ như dao găm.}

{Tiếp theo: Vũ khí hạng trung. Thường sẽ là những loại vũ khí có cân nặng vừa phải, đủ để người sử dụng cầm được hai hoặc một tay. Ví dụ như kiếm.}

{Cuối cùng: Vũ khí hạng nặng. Loại vũ khí này thường sẽ rất nặng nề và yêu cầu người sử dụng phải cầm bằng hai tay. Sức mạnh thì không thể bàn cãi, nhưng rất ít người có thể sử dụng được chúng, yêu cầu thể lực và sức khỏe rất cao. Ví dụ như rìu chiến.}

Đây là ba thứ hạng cơ bản về những loại vũ khí trong thế giới này. Hôm nay chúng ta sẽ tìm hiểu về hai loại vũ khí hạng nặng.

Đó chính là vũ khí của hai anh em Orc, Lankak và Loreb: rìu chiến và đại đao.

{Đại đao của Loreb: Ban đầu vũ khí của hắn ta được gọi là Đại kiếm, nhưng vì lưỡi kiếm khá cong nên một số người đã gọi đó là thanh đao to lớn. Loreb thì chẳng để tâm và cũng chấp nhận cách gọi đó. Vũ khí của Loreb làm từ xương của một loại quái vật được tìm thấy ở quê hương của tộc Orc. Không rõ người làm ra nó là ai, nhưng chắc chắn đó là một nghệ nhân tuyệt vời. Thanh đao này cực kỳ chắc chắn, khi vung trúng kẻ thù thì sẽ không cắt đôi họ như kiếm. Nó sẽ làm vỡ xương của họ và đứt lìa cơ thể, bởi vì kẻ sử dụng chính là Loreb. Tổng kết: Lưỡi đao dài 1m74, nặng 181Kg. Nó rất nặng nhưng kẻ sở hữu chính là Loreb, một Orc có hai cánh tay cực kỳ khỏe mạnh.}

{Rìu chiến của Lankak: Được rèn từ một loại quặng cực kỳ hiếm đến từ quê hương của tộc Orc. Loại quặng đó hiếm đến mức được sánh ngang với Mithril, hoặc có lẽ việc khai thác được nó quá khó khăn đối với tất cả. Người tạo ra cây rìu chiến cũng không rõ ràng, nhưng người đó chính là cha đẻ của thanh đao mà Loreb đang sử dụng. Cây rìu chiến cực kỳ bền bỉ và hùng mạnh. Nó có thể chẻ đôi một tảng đá một cách dễ dàng. Và kinh khủng hơn, kẻ đang sử dụng cây rìu lại chính là Lankak. Tổng kết: Một cây rìu chiến được rèn hoàn toàn bằng kim loại, nó có hai lưỡi rìu rất to lớn. Chiều dài cán rìu là 1m70, nặng 73Kg. Hai lưỡi rìu kia đều nặng khoảng 103Kg. Nó được rèn ra để không một ai có thể sử dụng, nhưng thật trớ trêu thay lại có một con quái vật có thể sử dụng được nó, không ai khác chính là Lankak. Một kẻ dị biệt đến từ tộc Orc.}

Đến đây là kết thúc rồi. Hẹn gặp mọi người vào lần sau nhé.

Bạn đang đọc tác phẩm này trên nền tảng độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free