(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 31: Nhuộm máu cả một vùng trời... (Kết Thúc: Arc 1)
Arc 1: Sự khởi đầu
Những dải sáng kỳ lạ vẫn vờn quanh bầu trời, xoay thành hình xoắn ốc và bao phủ cả một vùng không gian rộng lớn.
Thị trấn bù nhìn giờ đây không khác gì một biển máu và xác chết. Cư dân thị trấn đã chết vì nhiều lý do khác nhau, phần lớn là do tác động của những dải sáng trên trời, và một phần không nhỏ đến từ sự điên loạn của gã Orc Loreb.
Khắp đường phố chỉ còn lại những xác chết bi thảm. Dân chúng hóa điên, tàn sát lẫn nhau, tất cả đều chết không toàn thây. Cơ thể họ chi chít vết thương, máu vẫn không ngừng chảy ra.
Một hiện tượng kỳ lạ đang diễn ra: máu từ các thi thể tuôn chảy, bay thẳng lên trời và hòa vào những dải sáng kỳ lạ. Chẳng mấy chốc, bầu trời bị nhuộm đỏ bởi máu người chết. Các dải sáng cũng chuyển từ màu cam sang đỏ rực, một màu của máu và xác thịt.
Một cảnh tượng hoàn toàn mới trên bầu trời, vừa huyền bí lại vừa đáng sợ.
Tất cả hiện tượng này đều bắt nguồn từ một cột sáng bí ẩn xuất hiện giữa cánh đồng bắp, đang chọn lọc những kẻ không xứng đáng.
Cảnh tượng trên bầu trời được chứng kiến bởi Lankak và tất cả những người còn sống sót, trong đó có Raidou và Ruijerd. Ai chứng kiến cảnh tượng đó đều không thể thốt nên lời.
Nhưng có lẽ cảm giác chung của họ khi nhìn thấy cảnh tượng ấy chắc chắn là sự lo sợ và bất an. Chẳng ai biết được những dải sáng ấy sẽ làm gì, và mục đích thực sự đằng sau hiện tượng k��� lạ kia là gì.
-------------------------------------
Từ phía nông trại, giữa cánh đồng bắp của ông Martin. Nơi đây, hai thi thể của Martin và Martha nằm tan nát, bị Lankak – một quái vật Orc – tàn sát. Thi thể của Martin và Martha bị hủy hoại đến mức không thể nhận ra khuôn mặt.
Nhưng vẫn có một người nhận ra được Martin. Đó chính là cô bé thú nhân Oya. Cô bé đứng trước thi thể Martin và Martha. Chiếc áo choàng phất phơ trong gió đồng bắp.
Oya nhận ra hai thi thể kia, một trong số đó là Martin. Cô bé ngửi thấy mùi quen thuộc của ông ấy. Nhưng giữa mùi máu và xác thịt, Oya còn ngửi thấy một mùi hương hoàn toàn khác lạ.
Đó chính là mùi của gã Orc Lankak. Cô bé nhận ra kẻ gây ra mọi chuyện đang đứng trên đỉnh đồi xa xa, nơi cột sáng bí ẩn hiện hữu. Mùi hương của Lankak cho Oya biết chính xác vị trí của hắn.
Những đường gân nổi lên trên khuôn mặt nhỏ bé của Oya. Cô bé đang cực kỳ tức giận khi nhìn thấy thi thể của Martin. Hắn ta chắc chắn sẽ phải chết dưới lưỡi dao của cô bé.
-------------------------------------
Cùng thời điểm Oya phát hiện thi thể của Martin và Martha, Lankak đang đứng ngắm nhìn cột sáng bí ẩn. Sau khi giết chết lão già đã mang đến cột sáng bí ẩn, Lankak tiến đến gần. Hắn ngước nhìn từ dưới lên cao, thấy cột sáng vươn thẳng tới tận bầu trời, một cảnh tượng thật vĩ đại đối với hắn.
“Đây là thứ mang đến ấn ký cho kẻ xứng đáng sao? Nó quá nóng, nếu bước vào thì chẳng khác nào tự sát!”
Lankak kiểm tra cột sáng. Hắn chắc chắn nếu bước vào sẽ bị thiêu cháy đến chết. Sức nóng của nó là không thể chối cãi, một nguồn năng lượng rực cháy đến mức khiến Lankak phải đổ mồ hôi khi đứng gần.
Những dải sáng đỏ trên bầu trời đang bay về phía cột sáng bí ẩn. Lankak có thể thấy rõ chúng hòa nhập vào cột sáng, một hiện tượng kỳ lạ nữa đang diễn ra trên bầu trời.
“Thật không thể tin được! Bầu trời cứ như được nhuộm đỏ bởi máu của các sinh vật khác. Cảm giác này, cứ như đang ở giữa chiến trường vậy.”
Lankak tự nhủ với một nụ cười khoái chí trên mặt. Hắn đang ngắm nhìn cột sáng bí ẩn, nó dần đổi màu, sang màu đỏ của máu và xác thịt.
Khi hắn đang ngắm nhìn cột sáng bí ẩn trên đỉnh đồi, vài con dao găm từ đâu đó bay đến, tất cả nhắm thẳng vào đầu gã Orc Lankak.
“...KENG!...” Theo phản xạ, Lankak liền dùng cây rìu to lớn chặn đứng những con dao găm. Hắn quay lại nhìn kẻ đã phóng chúng.
Nhưng hắn không thể ngờ rằng kẻ đó đã áp sát mình. Một hình bóng nhỏ nhắn với đôi tai thú trên đầu, không ai khác chính là Oya. Chiếc áo choàng của Oya khiến Lankak mất tầm nhìn vài giây. Khuôn mặt cô bé có vẻ đáng sợ, ánh mắt khiến Lankak phải dè chừng.
Sự dè chừng của Lankak đã đúng. Lấp ló trong lớp áo choàng là hình bóng hai con dao găm sắc bén. Cô bé đang ở trên không trung, mục tiêu chính là đầu của Lankak.
Lankak không kịp phản ứng khi thấy Oya tiếp cận từ trên không trung. Nhưng hắn vẫn có cách bảo vệ đầu mình: sử dụng Aura – luồng hào quang mà hắn từng dùng. Lankak lập tức bao bọc hào quang quanh cổ.
“...KENG!...” Khi Oya lao xuống tiếp cận Lankak, cô bé vung hai con dao găm vào cổ hắn.
Khi dao va chạm với cổ Lankak, luồng hào quang đã chặn đứng nó. Đúng như Lankak dự đoán, con bé này không phải một đứa trẻ bình thường. Cú vung dao vừa rồi cũng không phải tất cả. Thay vì đáp xuống đất, Oya tranh thủ đạp vào người gã Orc, từ đó bay lên không trung thêm một lần nữa.
Hành động này khiến Lankak bất ngờ. Nhưng hắn càng bất ngờ hơn khi thấy Oya ném con dao găm trên tay. Con dao lao đến khuôn mặt Lankak, hắn chỉ kịp nghiêng đầu nhẹ để né tránh.
Nhưng con dao găm nhanh hơn, cắt đứt một phần da thịt ở khóe mắt Lankak. Hắn không lường trước được kiểu tấn công này của cô bé.
Sau khi tấn công Lankak bằng đòn phóng dao, Oya nhẹ nhàng tiếp đất.
Một bên mắt của Lankak đang chảy máu, hắn vô cùng tức giận. Nhưng thay vì lao đến tấn công cô bé, hắn chỉ đứng yên. Ánh mắt Lankak dò xét Oya, một thú nhân vừa tấn công hắn sao.
“Chuyện này rốt cuộc là sao?!”
“Từ trước đến giờ tộc Orc bọn ta chưa hề đụng chạm đến chủng tộc thú nhân! Tại sao một thú nhân như ngươi lại tấn công ta?!”
Lankak tức giận kêu lên. Hắn hỏi Oya, nhưng đáp lại chỉ là con dao găm chĩa thẳng vào cổ hắn.
“Ngươi là kẻ đã gi��t họ, có phải không?!”
“Hử?” Lankak tỏ vẻ khó hiểu trước lời nói ngắn gọn của Oya.
“Nói đi! Ngươi đã giết chết ông Martin có phải không?!”
Oya tức giận hét lên với Lankak. Nghe đến cái tên Martin, hắn khựng lại vài giây, rồi khuôn mặt bất ngờ thay đổi. Lankak mỉm cười đáng sợ với cô bé, rồi đáp.
“Ý ngươi là lão già cùng với con nhỏ pháp sư sao? Phải rồi đấy, ta đã giết chúng bằng cây rìu của mình! Đó là kết cục của chúng khi dám chọc giận ta!”
Sau khi nghe những lời Lankak vừa nói, đôi tai thú của Oya lập tức dựng đứng. Phản ứng này khiến Lankak nhận ra lý do cô bé tấn công hắn.
“Ngươi quen biết với bọn chúng sao? Tiếc thật khi chúng đã chết dưới lưỡi rìu của ta! Vả lại thịt bọn chúng rất ngon, ta rất thích phần đầu của đứa cháu lão già kia!”
Lankak thẳng thừng thốt ra những lời man rợ. Hắn thật sự đã ăn thịt bọn họ sau khi giết chết.
Những đường gân nổi lên trên khuôn mặt Oya. Cô bé đang cực kỳ tức giận với những lời của Lankak. Lankak cũng đã sẵn sàng chiến đấu. Không để hắn chờ đợi lâu, Oya lập tức ném vài con dao găm đến, chúng bay thật nhanh và nhắm thẳng vào khuôn mặt Lankak.
“...KENG!...” Lankak chặn lại những con dao găm chỉ bằng một cú vung rìu. Hắn cười khẩy, mỉa mai Oya: “Ngươi tức giận vì ta đã giết chết chúng sao...”
Oya đang lao đến gần Lankak. Hắn đang khiêu khích cô bé, và việc đó dường như đã thành công.
“Bọn chúng chết cũng do quá yếu đuối mà thôi!” Lankak nói thật to rồi vung cây rìu to lớn của mình, nhắm thẳng vào thân cô bé.
Thấy cây rìu nhắm thẳng vào mình, Oya lùi bước. Cô bé tranh thủ phóng thêm vài con dao găm, tất cả đều nhắm thẳng vào khuôn mặt Lankak.
“...KENG!...” Những con dao găm lại bị chặn đứng chỉ với một đường vung từ lưỡi rìu của Lankak.
Thấy những con dao găm bị chặn đứng dễ dàng, Oya lập tức chạy nhanh sang bên phải. Chiến đấu trực diện không phải sở trường của cô bé thú nhân. Những con dao găm lại được ném về phía gã Orc, nhưng lần này hắn không dùng rìu để chặn lại, bởi luồng hào quang đang bảo vệ hắn.
“...KENG!...” Chỉ cần một cú phẩy tay, những con dao găm đã bị chặn lại. Lankak ngạo mạn nói: “Đừng có làm trò mèo nữa, ngươi sẽ không thể đánh bại ta! Dù có làm gì đi nữa, những đòn tấn công của ngươi đều vô tác dụng!”
Luồng hào quang bao phủ lấy cây rìu to lớn của Lankak. Đã đến lượt hắn tấn công, lần này chắc chắn sẽ khác.
“Để ta xem, ngươi có thể nhảy nhót được nữa không!”
Gã Orc Lankak lao thẳng đến Oya. Hắn giơ cây rìu to lớn của mình lên cao, sẵn sàng cho một cú vung kết liễu.
“...ẦM!...” Cây rìu to lớn được vung xuống, tạo ra một chấn động mạnh. Đất đá bay lên khắp nơi, khói bụi mù mịt. Cú vung rìu vừa rồi quá mạnh, nếu bị trúng phải chắc chắn sẽ chết ngay lập tức.
Khi khói bụi dần tan biến, phía trước Lankak chẳng có ai. Oya đã biến mất khỏi đó.
“Không thể nào?!” Lankak bất ngờ thốt lên. Hắn quá bất ngờ trước sự biến mất của Oya. Khi hắn quay người lại kiểm tra, cô bé đã tiếp cận rất gần hắn.
Oya đang ở trên không trung. Vừa rồi khi Lankak vung rìu, cô bé đã thoát được trong gang tấc. Từ đó cô bé vòng ra phía sau và tiếp cận hắn. Với thân hình nhỏ nhắn, cô bé có thể dễ dàng né tránh mọi thứ.
Gã Orc Lankak không kịp phản ứng. Cơ thể hắn không đủ nhanh để vung rìu đến Oya. Nhưng hào quang thì lại khác, thứ hào quang đó lại xuất hiện và bao bọc lấy cơ thể Lankak.
Nhưng Oya đã nhanh tay hơn. Từ trên không, cô bé lao xuống và vung dao vào cổ Lankak. Cổ hắn bị cắt đi một phần thịt.
Nhưng không vì thế mà Lankak sợ hãi. Hắn lập tức dùng sức mạnh vung cánh tay về phía Oya. Thấy vậy, cô bé liền dùng dao chặn lại, nhưng không có tác dụng.
“...BỤP!...” Con dao găm của Oya lập tức bị phá hủy bởi cú va chạm. Cánh tay của Lankak không chỉ khỏe mạnh mà còn được bao phủ bởi hào quang.
Oya không thể ngờ rằng Lankak quá khỏe mạnh. Hắn mạnh hơn bất cứ ai cô bé từng gặp, một con quái vật hoàn toàn khác biệt với nơi đây. Cú vung tay của Lankak hất Oya bay ra xa. Cô bé bị tác động mạnh đến mức không thể ngồi dậy được.
“Ngươi cố chấp chỉ để lấy đi một phần da thịt của ta sao?” Lankak vừa nói vừa tiến đến gần Oya. Cô bé ngước nhìn hắn bằng ánh mắt chứa đầy sự giận dữ. Sự cứng đầu của Oya khiến Lankak bắt đầu cảm thấy tức giận.
“Chỉ vì hai tên nhân loại mà ngươi phải làm đến mức này sao?”
Oya cố gắng đứng dậy. Cô bé không đáp lại Lankak một lời nào, ánh mắt vẫn chứa đầy sự tức giận. Cô bé lấy ra một dao găm từ trong áo choàng. Mặc dù tình trạng hiện tại cực kỳ tồi tệ, nhưng cô bé vẫn cố gắng tấn công Lankak.
“Từ bỏ đi! Dù ngươi có cố gắng, với những thương tích đó... ngươi chẳng thể làm gì được ta đâu!”
“Mặc dù ngươi rất linh hoạt và nhanh nhẹn... nhưng với cơ thể yếu kém đó, cùng lắm thì ngươi cũng chỉ chịu đựng được vài đòn tấn công mà thôi.”
“Ha... ha...” Oya vẫn bước đến gần, mặc cho Lankak đã cảnh cáo. Oya liền lao đến tấn công Lankak. Với con dao trên tay, cô bé đâm thẳng vào hắn. Nhưng Lankak chỉ cần né tránh sang một bên là đã có thể tránh được đòn đâm đó.
“...BỤP!...” Hắn không thương tiếc sút thẳng vào cơ thể Oya. Cô bé lại bị hất bay ra xa thêm một lần nữa.
Lần này thì Oya đã nằm bất động trên mặt đất. Cô bé không thể nhúc nhích được vì cơn đau trải dài khắp cơ thể.
“Nếu ngươi đã nhớ bọn chúng đến vậy, thì ta sẽ giúp ngươi đoàn tụ với chúng!”
Lankak đứng trước mặt Oya. Hắn đã sẵn sàng giết chết cô bé, cây rìu sắp sửa được giơ lên cao.
“DỪNG LẠI MAU!” Tiếng hét của ai đó vang lên từ phía xa. Lankak lập tức dừng việc kết liễu Oya, hắn quay người ra sau để kiểm tra kẻ vừa kêu.
“...PHỤP!...” Khi Lankak quay người ra sau, một thứ gì đó ghim vào phần cổ dưới của hắn. Nó lao đến quá đột ngột, Lankak không thể phản ứng kịp thời.
Thứ đó là một mũi tên đang ghim vào da thịt Lankak. Kẻ đã bắn nó, không ai khác ngoài Raidou. Vết thương từ mũi tên trông khá nặng. Nhưng đối với Lankak thì đây chỉ là một vết thương bình thường. Hắn liền ngước nhìn xuống dưới đỉnh đồi, kẻ đã bắn mũi tên trúng hắn đang ở phía dưới.
Raidou và Ruijerd đã chạy đến đây khi nghe thấy tiếng ồn do cây rìu của Lankak gây ra. Cả hai đều quá bất ngờ khi nhìn thấy Lankak, một con quái vật da xanh. Raidou không thể giấu đi sự ngạc nhiên của mình, Oya thì nằm bất động trên mặt đất kế bên con quái vật. Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra, Raidou tự hỏi.
Lankak đã rất bực tức. Hắn giữ chặt cây rìu, định chiến đấu với Raidou và Ruijerd. Nhưng rồi một bàn tay nhỏ bé giữ chân hắn lại, Oya đang cố gắng ngăn cản Lankak.
“Ta sẽ kết liễu ngươi sau khi giết chết hai tên nhân loại kia. Vì thế đừng có cản đường ta!”
“...BỤP!...” Gã Orc Lankak không thương tiếc đá vào cơ thể Oya. Cô bé lại bị hất tung ra thêm một lần nữa, Raidou cũng đã chứng kiến cảnh tượng kinh khủng đó.
“DỪNG LẠI MAU!” Raidou hét lên khi thấy cảnh tượng kinh khủng đó, cậu không thể kìm nén cảm xúc. Việc đó khiến Ruijerd bắt đầu cảm thấy tức giận.
“GRAH!” Cuối cùng Ruijerd kêu lên một cách tức giận. Cậu lao đi như một con thú hoang, tức giận thay cho Raidou.
Ruijerd đang lao đến chỗ Lankak. Với bốn tứ chi, cậu cực kỳ nhanh nhẹn. Theo sau đó chính là Raidou, cậu cũng không thể trơ mắt đứng nhìn.
“Thật nực cười! Các ngươi nghĩ mình có thể chiến đấu với ta sao?!”
Lankak giữ chặt cây rìu, chờ đợi kẻ thù tiến đến gần. Raidou lao theo Ruijerd, tuy nhiên việc cậu cần làm chính là cứu Oya. Raidou cũng đã vứt cây nỏ xuống đất vì chỉ có một mũi tên. Vũ khí hiện tại cậu có thể sử dụng chính là con dao găm mà Oya đã đưa cho.
“GRAH!” Khi Ruijerd tiến đến gần Lankak, cậu gào lên một tiếng.
Lankak lập tức vung rìu, nhưng thật bất ngờ Ruijerd đã né tránh được đòn tấn công. Ruijerd nhảy lên không trung.
“Không thể nào!” Lankak bất ngờ nhìn lên không trung. Ruijerd đang lao xuống và vồ lấy Lankak.
“Biến khỏi người ta mau! Tên nhân loại khốn!”
“GRAHH!” Ruijerd bám lấy Lankak. Hắn cố gắng giãy giụa để khiến Ruijerd rơi xuống. Nhưng rồi hàm răng sắc nhọn mở ra, Ruijerd liền cắn vào vai Lankak. Hàm răng sắc nhọn của Ruijerd xuyên qua lớp giáp da của Lankak, khiến máu thịt hắn rách ra.
“GAHHHHH!” Lankak gào thét vì cơn đau do chính Ruijerd gây ra. Lần đầu tiên, hắn cảm thấy đau đớn thật sự. Lankak gồng mình nắm lấy Ruijerd thật chặt. Hắn liền kéo Ruijerd ra, mặc cho da thịt bị rách.
“Biến khỏi người của ta! Tên nhân loại thối tha?!”
“GRAAA!” Ruijerd lập tức bị gã Orc ném đi, cậu bay thẳng ra phía xa.
Lankak sờ vào vết thương do Ruijerd gây ra. Một phần thịt từ vai đã bị cắn rách, cơ bắp mà hắn tự hào nhất giờ đã bị phá hủy. Lần này, Lankak đã thật sự tức giận.
“...TA SẼ GIẾT CHẾT CÁC NGƯƠI!...”
Lankak tức giận kêu lên. Hắn liền lao đến Raidou. Với cánh tay to lớn của mình, Lankak tông trúng Raidou, khiến cậu bị hất bay ra xa. Cú lao trực diện đó quá nhanh và quá mạnh, một con người như Raidou đương nhiên là không thể chịu đựng được. Nhưng trước khi bị tông trúng, Raidou đã kịp thời đâm con dao găm vào tay hắn.
“Đừng có đùa với ta. Nhân loại các ngươi, không thể khiến ta bị thương!”
Lankak rút con dao găm ra, vứt xuống đất. Cơn tức giận đã đạt mức đỉnh điểm, Lankak nhất định sẽ giết chết Raidou và Ruijerd. Lần này hắn lao đến Raidou thật nhanh, bởi luồng hào quang đang bao phủ lấy toàn bộ cơ thể Lankak.
“...” Raidou chỉ có thể đứng nhìn. Lần này chắc chắn cậu sẽ chết, bởi cây rìu kia đang được vung xuống.
“GRAHH!”
Trong lúc đối diện với cái chết, tiếng kêu của Ruijerd đã vang lên. Ruijerd đã lao đến và dùng móng tay sắc nhọn cào vào mặt Lankak. Nhưng đó là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời Ruijerd, bởi cậu đã phải đánh đổi bằng mạng sống của mình.
“GR... GRA!” Ruijerd không thể tấn công được Lankak, bởi luồng hào quang đã bảo vệ hắn. Ruijerd nhanh chóng bị tóm lấy, và rồi Lankak liền đè mạnh cậu xuống đất. Cây rìu được giơ lên cao, và nó sẽ kết liễu cuộc đời của Ruijerd.
“...DỪNG LẠI MAU!...”
“...ẦM!...” Đã quá muộn để Raidou có thể ngăn cản, Lankak lập tức vung rìu xuống. Lực tay hắn mạnh mẽ đến mức khiến đất đá bay lên, và Raidou liền bị thổi bay ra xa, như thể một vụ nổ.
Raidou bay ra xa, rồi rơi xuống mặt đất.
...
“Ha... ha... Rui... Ruijerd?”
Raidou cố gắng ngồi dậy khỏi mặt đất, nhưng cơ thể không cho phép. Cậu đã bị thương rất nặng, chỉ vì một cú tông của gã Orc.
Từ xa, khi khói bụi tan đi, hình bóng to lớn của một con quái vật vẫn đứng sừng sững. Đất đá xung quanh hắn đã bị phá hủy, và Ruijerd hiện đang nằm bất động trên mặt đất. Máu chảy ra từ cơ thể bị chẻ làm đôi, Ruijerd đã thật sự bị giết chết. Lưỡi rìu vẫn dính chặt trên cơ thể cậu.
“Đây là kết cục của những kẻ cản đường ta.”
“Các ngươi đã không tự lượng sức mình, con nhóc thú nhân cũng vậy. Ta sẽ giết hết tất cả.”
Lankak cầm lấy cây rìu lên, hắn không nhắm đến Raidou. Hắn đang bước đến chỗ Oya, cô bé thú nhân.
“DỪNG LẠI MAU! NGƯƠI TÍNH LÀM GÌ! CÔ BÉ CHỈ LÀ MỘT ĐỨA TRẺ THÔI.”
Raidou kêu lên. Cậu cố gắng đứng dậy và bước đến chỗ Lankak, nhưng lại bị vấp ngã bởi cơ thể yếu ớt của mình.
“DỪNG LẠI MAU! NẾU MUỐN, HÃY GIẾT TA ĐI! ĐỪNG LÀM HẠI CON BÉ!”
Mặc cho Raidou kêu gào, Lankak vẫn giơ cây rìu lên cao, rồi vung xuống.
“LÀM ƠN! DỪNG LẠI ĐI!”
“...ẦM!...”
Sức mạnh từ cú vung rìu khiến đất đá bay lên khắp nơi. Khói bụi lại xuất hiện thêm một lần nữa.
“...” Khi khói bụi tan đi, Raidou chỉ có thể chết lặng. Bởi Oya đã không còn nguyên vẹn nữa. Sức mạnh từ cú vung rìu đã khiến cơ thể cô bé bị phá hủy thành những miếng thịt trên mặt đất.
“KHÔNG! TẠI SAO CHỨ! TẠI SAO NGƯƠI LẠI LÀM THẾ, CON BÉ CHỈ LÀ MỘT ĐỨA TRẺ THÔI MÀ!”
Raidou bước đến với cơ thể tàn tạ của mình. Cảnh tượng này thật sự quá giống với lần đó, lần em gái cậu chết đi.
“TẠI SAO NGƯƠI LẠI GIẾT CHẾT BỌN HỌ CHỨ! ĐỒ QUÁI VẬT KIA?!”
Raidou gào thét trong tuyệt vọng. Cậu đang lao thẳng đến Lankak với cơ thể tàn tạ.
“TA SẼ GIẾT NGƯƠI, ĐỒ QUÁI VẬT!”
“AR... ARGHHHHHH!” Raidou bất lực gào thét với Lankak. Cơ thể tàn tạ của cậu chẳng thể làm được gì, và Lankak biết điều đó. Cây rìu lại được giơ lên cao, lần này thì Lankak chẳng thèm sử dụng thứ hào quang.
“...VỤT!...” Cú vung từ cây rìu đã chém rách cơ thể Raidou. Máu bắn ra khắp nơi, nhuộm đỏ mọi thứ.
Raidou ngã ngửa ra sau. Cậu chẳng thể làm gì được, kể cả việc cứu Oya. Dẫu sao thì cậu cũng chỉ là một nhân loại bình thường. Lankak thật sự quá mạnh để có thể chống lại. Raidou đã chết.
...
“Này anh Lankak! Chuyện gì đang xảy ra ở đây thế?!”
Một lúc sau, Loreb đã tiến đến đỉnh đồi, sau khi tàn sát hết người dân của thị trấn bù nhìn. Giờ là lúc chọn lọc kẻ xứng đáng, Lankak nhìn chằm chằm Loreb.
“Ngươi đã tàn sát hết cái thị trấn đó rồi sao?”
Loreb hiện tại trông cũng khá tàn tạ, bởi mắt hắn đang bị thương sau cuộc chiến với Dorian.
“Vâng. Em đã giết sạch chúng rồi. Thịt của chúng cũng rất ngon.”
Loreb vừa xoa bụng vừa nói. Hắn cũng ngước nhìn xung quanh, rồi phát hiện vài điều thú vị.
“Mùi này... Là thú nhân sao, thật tuyệt vời.”
Loreb tiến đến chỗ Oya. Hắn hoàn toàn không để ý biểu hiện kỳ lạ của Lankak.
Khi Loreb tiến đến chỗ Oya và ngồi xuống tìm kiếm thức ăn, đó cũng chính là lúc Lankak ra tay. Cây rìu to lớn được giơ lên cao, Lankak đã không từ thủ đoạn để đạt được mục đích của mình.
“...ẦM!...” Lankak đã giết chết người em của mình, Loreb. Hắn làm tất cả những chuyện này chỉ vì một mục đích: có được sức mạnh từ thứ gọi là ấn ký.
Và hắn đã đạt được mục đích của mình.
Tay hắn bắt đầu phát sáng. Từ trên cao bầu trời, những dải sáng kia bắt đầu hòa nhập với cột sáng bí ẩn. Một màu đỏ của máu và xác thịt đang bao trùm lấy mọi thứ, cột sáng bí ẩn kia đang nở ra. Đỉnh của nó nở ra, như một bông hoa dính màu máu.
Khi cột sáng bí ẩn kia nở rộ, những dải sáng kỳ lạ bay ra. Chúng bay đến Lankak, nhắm thẳng vào cánh tay hắn. Rồi một hình xăm kỳ lạ xuất hiện, phát sáng, mang màu đỏ của máu và xác thịt.
Hình xăm... Không, nó chính là ấn ký.
“HA... HAHAHAHA!” Gã Orc Lankak b��t cười, sau tất cả mọi thứ hắn đã đạt được mục đích của mình.
“...CUỐI CÙNG THÌ TA CŨNG ĐÃ CÓ ĐƯỢC NÓ!...”
“...TA ĐÃ CÓ NÓ!...”
“...ẤN KÝ CỦA TA!”
Lankak đã được chọn lọc. Hắn chính là người xứng đáng nhất ở đây.
Ấn ký đó đã nhìn thấy sự tàn bạo của Lankak. Không khoan nhượng và mềm lòng trước kẻ thù, hắn tàn nhẫn với mọi thứ.
Lankak đã được lựa chọn, bởi ấn ký của kẻ luôn nhuộm đỏ chiến trường, kẻ luôn tắm rửa trong máu và xác thịt của kẻ thù.
Ấn ký đó chỉ được dành riêng cho những kẻ luôn gieo rắc nỗi sợ hãi trên chiến trường và những làng mạc yếu đuối.
ĐÓ CHÍNH LÀ ẤN KÝ CỦA THẦN CHIẾN TRANH ARES.
...Kết thúc Arc 1: Sự khởi đầu...
Sử sách thần thoại: Thần chiến tranh Ares.
Hôm nay chúng ta sẽ tìm hiểu thêm về vị thần này. Sẽ không có chuyện ngoài lề đâu, bởi vì Arc này đã kết thúc rồi mà.
Tên gọi: Thần Ares, Thần chiến tranh, Thần của các chiến binh và những trận chiến khốc liệt.
Nguồn gốc: Ngài đến từ Hy Lạp, là con trai thứ hai của Vị thần tối cao Zeus và nữ thần Hera.
Sức mạnh: Là một vị thần đã tạo ra vô số cuộc chiến từ nhỏ đến lớn, ngài tất nhiên sẽ rất mạnh. Nhưng về phần trí tuệ thì không chắc lắm.
Thờ phụng: Tại thế giới này, một số binh lính sẽ cầu nguyện cho ngài khi bước lên chiến trường, bởi vì họ muốn sống sót để trở về với gia đình.
Phụ: Thường thì thần Ares sẽ đi cùng với binh lính của mình. Khi lên chiến trường, ông sẽ không phân biệt địch hay ta, chính vì thế thần Ares luôn giết chết hết tất cả chỉ để thỏa mãn sở thích của mình: nhuộm đỏ chiến trường. Bất ngờ thay, Lankak cũng có sở thích đó.
Đến đây là kết thúc rồi. Chúc mọi người một ngày tốt lành.
--- Văn bản này được chuyển ngữ độc quyền bởi truyen.free.