Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 33: Cơn mưa trút xuống nơi thảm họa vừa kết thúc.

...Arc 2: Hành trình trao trả di vật...

Trên con đường mòn cách khá xa Nông trại Martin, hai bóng người đang lặng lẽ bước đi.

Hai bóng người ấy là Raidou và Ruijerd, những người may mắn sống sót sau sự kiện chọn lọc của cột sáng bí ẩn. Khoác lên mình chiếc áo choàng màu nâu che phủ toàn thân, cả hai đã rời khỏi Nông trại Martin, sau khi chôn cất và cầu nguyện cho những người đã khuất.

Raidou xách một chiếc túi vải khá lớn trên tay. Cậu đã lấy nó từ nhà kho của Nông trại để đựng những vật dụng cần thiết, bao gồm bánh mì và vài trái bắp ngô – nguồn lương thực duy nhất cậu tìm được.

Trong túi còn có một bản đồ, ba Xu bạc Aurora và tám Xu đồng.

Raidou cũng tìm thấy một con dao găm bằng đồng, lưỡi thẳng, dài khoảng ba mươi centimet. Dù đã bị rỉ sét, nhưng con dao găm có thể sẽ giúp ích cho Raidou trong lúc nguy hiểm. Đặc biệt hơn, trên lưỡi dao có khắc vài dòng chữ mà Raidou không tài nào đọc được vì lớp gỉ sét đã làm mờ đi các nét chữ. Con dao găm hiện đang được cất bên trong chiếc túi vải mà Raidou mang theo.

“Lộc!… Cộc!…” “Lộc!… Cộc!…”

Khi cả hai đang bước đi trên con đường mòn, tiếng vó ngựa vọng đến từ đằng xa. Raidou ngước nhìn và thấy một nhóm người mặc áo giáp, vác kiếm bên hông.

Nhóm người đó đang cưỡi ngựa, chừng mười lăm đến mười tám người và dường như tất cả đều là hiệp sĩ.

“Grah!?” – Khi nhìn thấy các hiệp sĩ, Ruijerd háo hức hẳn lên, bởi những bộ giáp ấy đ�� thu hút sự chú ý của cậu. Nhưng rồi Raidou đã ngăn cậu ta lại.

“Ruijerd… Im lặng nào… Chúng ta tấp vào lề đường, nhường lối cho họ.”

Raidou kéo Ruijerd bước qua một bên, tránh xa con đường mòn để nhường đường cho nhóm hiệp sĩ kia. Hai người đứng yên trong im lặng và kéo mũ trùm đầu xuống để che giấu khuôn mặt.

“Lộc!… Cộc!” “Lộc!… Cộc!”

Nhóm hiệp sĩ kia đang dần đến gần hơn, một vài người trong số họ đã chú ý đến Raidou và Ruijerd. Nhưng cuối cùng thì nhóm hiệp sĩ vẫn phi vượt qua, họ không dừng lại mà phi thẳng về Thị trấn Bù Nhìn.

“Họ… có vẻ gấp gáp.” – Raidou ngước nhìn nhóm hiệp sĩ. Họ phi ngựa rất nhanh, trông có vẻ đang rất vội vã.

“Chúng ta đi thôi.” – Raidou và Ruijerd tiếp tục bước đi trên con đường mòn. Dù nhóm hiệp sĩ đó có là gì đi nữa, thì cũng không phải việc của Raidou. Cậu vẫn giữ nguyên quyết định rời khỏi nơi này và đến một nơi khác, bởi đó là lời khuyên của Thời Gian.

“Á… Áo… sắt!?” – Trên đường đi, Ruijerd cố gắng miêu tả bộ giáp của toán hiệp sĩ vừa rồi, dường như cậu ta rất hứng thú với nó.

“Cậu… thích áo giáp à?” – Raidou hỏi Ruijerd và cậu ta gật đầu lia lịa.

Sau đó, Raidou cũng không nói gì thêm nữa. Sự tò mò và hứng thú với những cái mới lạ của Ruijerd, Raidou đã quá quen thuộc rồi. Raidou vừa bước đi vừa ngước nhìn lên bầu trời, những đám mây đen đang kéo đến và gió đã bắt đầu mạnh hơn.

“…” – Raidou ngước nhìn lại phía sau. Từ đây, cậu có thể nhìn thấy Nông trại Martin. Cậu sẽ ngắm nhìn nó lần cuối, để không bao giờ quên khung cảnh này.

“Ruijerd… Chúng ta đi thôi nào.”

“Grah!” – Sau khi ngắm nhìn lần cuối cùng, Raidou và Ruijerd lại tiếp tục bước đi, chào tạm biệt Thị trấn Bù Nhìn và Nông trại Martin.

-------------------------------------

Trong khi đó, tại Thị trấn Bù Nhìn, nhóm hiệp sĩ kia đã đến được nơi đây.

“Lộc!… Cộc!…” “Lộc!… Cộc!…”

Nhóm hiệp sĩ cưỡi ngựa đi qua cây cầu bắc vào thị trấn, sau đó thì từng người một đã phải rùng mình kinh hãi trước cảnh tượng đập vào mắt. Thị trấn Bù Nhìn giờ đây chẳng khác nào một thị trấn chết, khắp nơi trên mặt đất và đường phố đều có xác chết của người dân. Kể cả trẻ con lẫn người cao tuổi cũng chẳng thiếu. Tất cả đều không còn dấu hiệu của sự sống.

“Chúa ơi… Thật kinh khủng, rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra với nơi này?” “Tôi đã kiểm tra rồi, tất cả xác chết ở đây đều không còn một giọt máu nào.” “Đùa sao… Không còn một giọt máu?”

“Chỉ trong một ngày mà nơi này đã thành ra như thế rồi. Rốt cuộc thứ gì đã biến một thị trấn thành ra thế này chứ?” “Có thể chuyện này là do con Griffin ở ngọn núi phía tây làm chăng!?” “Không đâu… Những vết thương trên một vài xác chết đều do một loại vũ khí gây ra, có thể là rìu chiến hoặc kiếm.”

Một số hiệp sĩ đã kiểm tra các xác chết, chúng đều có chung một đặc điểm: không còn giọt máu nào và vết thương như thể bị chém nát bởi vũ khí hạng nặng. Cảnh tượng ở nơi đây thật sự đã vượt quá sức tưởng tượng của các hiệp sĩ.

“Đủ rồi!” – Một người cất tiếng. Đó là một hiệp sĩ cưỡi ngựa dẫn đầu nhóm. Cơ thể vạm vỡ, mặc bộ gi��p che phủ toàn thân với chiếc mũ sắt, khác hoàn toàn với các hiệp sĩ kia. Đây chắc chắn là đội trưởng của họ. Nhưng các hiệp sĩ này đều có một điểm chung, đó chính là biểu tượng của Ngài Tử tước: hoa hồng và những cơn gió thoảng qua.

“Tất cả nghe đây! Hãy chia ra và tìm kiếm xung quanh! Nhất định phải tìm được những người còn sống sót!”

“…! RÕ THƯA ĐỘI TRƯỞNG!…”

Khi người đội trưởng kia cất tiếng, các hiệp sĩ khác lập tức đồng thanh đáp lời, sau đó họ cưỡi ngựa tản ra các hướng khác nhau để tìm kiếm người sống sót.

Liệu rằng bên trong thị trấn này còn ai sống sót hay không. Có thể là một vài người đã sống sót và tránh được sự hỗn loạn của cột sáng bí ẩn. Nhưng tỉ lệ đó là rất thấp.

Mặc dù đã chia ra để tìm kiếm những người còn sống sót, nhưng thứ mà các hiệp sĩ thấy được chỉ là xác chết của người dân thị trấn và lũ quạ.

Khi này, tại trung tâm Thị trấn Bù Nhìn, một hiệp sĩ tên Keld hiện đang tìm kiếm những người còn sống sót. Anh ta có một bộ giáp sắt bảo vệ phần thân trên, khác với người đội trưởng khi bộ giáp không bao phủ toàn bộ cơ thể, nó chỉ bảo vệ phần thân trên. Keld cũng không mang theo mũ sắt và anh ta khá dễ dàng di chuyển, bên hông là một thanh kiếm sắt giống với các hiệp sĩ khác.

Keld có mái tóc ngắn màu nâu, gương mặt ưa nhìn và thân hình cân đối với cơ bắp vừa phải.

Vị hiệp sĩ Keld hiện đang cưỡi ngựa giữa trung tâm thị trấn, và anh ta đã chú ý đến một ngôi nhà có lỗ hổng lớn như thể bị phá hủy bởi một cú tông. Ngôi nhà đó chính là trụ sở chính của Thị trấn Bù Nhìn.

Keld cưỡi ngựa tiến đến gần trụ sở. Anh ngước nhìn từ bên ngoài vào và liền bất ngờ khi thấy cảnh tượng bên trong trụ sở.

Bên trong trụ sở chính của thị trấn, mọi thứ đã bị phá hủy hoàn toàn. Sàn nhà và tường đều có những vết nứt lớn, như thể vừa bị phá hủy. Đáng sợ hơn nữa là Keld có thể nhìn thấy xương và xác chết của những người dân rải rác bên trong trụ sở.

Keld bước xuống ngựa, anh tiến vào trụ sở chính của Thị trấn Bù Nhìn với thanh kiếm trên tay.

Khi vừa đặt chân vào bên trong, một mùi hôi thối nồng nặc sộc vào mũi anh, nó kinh khủng đến mức khiến cho Keld phải giữ khoảng cách với những xác chết.

“Chậc!… Thật kinh khủng, nơi này nhìn giống như bãi xác chết trên chiến trường vậy.”

Keld sử dụng kiếm để kiểm tra xác chết của những người dân, bọn họ đều có một điểm chung chính là có dấu vết bị xé toạc và đập vỡ bởi một vật nặng.

Khi Keld đi được vài bước thì anh đã dừng lại. Gương mặt anh lộ vẻ kinh ngạc, cảnh tượng trước mắt thật kinh khủng.

Một vùng bị phá hủy và sàn nhà thì trồi lên như thể bị một con quái vật dẫm nát. Giữa khu vực bị phá hủy là một xác chết không còn nguyên vẹn, chỉ còn phần thân trên với bộ giáp bị phá hủy. Phần thân dưới nằm sõng soài gần đó, như thể bị chém đứt lìa. Kinh khủng hơn chính là phần đầu bị phá hủy đến mức không thể nhận dạng.

Nhưng không vì thế mà Keld lại không thể nhận ra đây là ai. Bộ giáp của xác chết này tuy đã bị phá hủy, nhưng biểu tượng của Ngài Tử tước vẫn còn đó.

Keld có thể nhận ra, đây là một hiệp sĩ trong đội tuần tra do Ngài Tử tước cử đi. Nhưng rốt cuộc là ai mới được chứ.

Keld tiến đến gần cái xác không toàn vẹn đó. Anh lập tức lục soát phần thân trên của thi thể, hy vọng tìm được chút manh mối về người này.

Và rồi Keld đã thật sự tìm thấy được nó, một vật tiết lộ cho anh biết đây là ai. Vật đó chính là chiếc huy hiệu mang biểu tượng của Ngài Tử tước, bông hoa hồng và những cơn gió.

Keld cầm chiếc huy hiệu trên tay và tỏ vẻ bất ngờ đến mức không thể tin được những gì đang xảy ra.

“Do… Dorian!?” – Keld thốt lên tên của vị hiệp sĩ Dorian. Anh đã nhận ra được xác chết này là của ai.

“Chậc! Mình phải mau chóng báo chuyện này cho đội trưởng.”

Keld lập tức bước khỏi trụ sở chính và leo lên ngựa của mình, trên tay anh là chiếc huy hiệu của Dorian.

“Lộc!… Cộc!…” – Keld đã không chần chừ, anh lập tức cưỡi ngựa rời đi để tìm đội trưởng.

Một lúc sau, Keld đã tiến đến một khu phố gần với lối ra khỏi ngôi làng. Tại khu phố đó có một nhà trọ đã bị phá hủy từ bên trong.

Một hiệp sĩ mặc giáp toàn thân bước ra khỏi nhà trọ, đó chính là đội trưởng của Keld. Ngài ấy vừa mới kiểm tra nhà trọ cùng các hiệp sĩ khác. Phía bên trong nhà trọ, có rất nhiều xác chết, đa phần là người dân của Thị trấn Bù Nhìn và tất cả đều bị chém chết bởi vũ khí sắc bén.

“…! ĐỘI TRƯỞNG!…” – Từ phía xa, Keld đang phi ngựa tới phía của ngư���i đội trưởng.

“Lộc!… Cộc!…” “Lộc!… Cộc!…”

Keld giảm tốc độ ngựa khi tiến gần đến đội trưởng.

“Keld?… Sao cậu lại vội vã thế, đã xảy ra chuyện gì sao?”

Người đội trưởng đã lên tiếng hỏi Keld khi thấy anh ta quá gấp gáp.

Keld lập tức leo xuống khỏi ngựa của mình, anh bước đến và đưa cho người đội trưởng chiếc huy hiệu của Dorian.

“Thưa đội trưởng. Tôi đã tìm được thứ này từ một xác chết có giáp phục của đội tuần tra do Ngài Tử tước cử đến đây. Rất có thể đó là của Dorian, vì chỉ đội trưởng mới sở hữu được nó.”

Người đội trưởng cởi chiếc mũ sắt của mình ra, để lộ một gương mặt già dặn tuổi lục tuần với bộ râu ngắn cùng với mái tóc đã bạc phơ.

Ngắm nhìn chiếc huy hiệu, người đội trưởng chỉ đáp lại Keld vỏn vẹn vài từ.

“Ta hiểu rồi. Keld, cậu làm tốt lắm. Ta sẽ đưa nó cho Ngài Tử tước khi chúng ta trở về Vassia.”

“Nếu có chuyện gì thì cậu hãy đến đây thông báo cho ta. Ta sẽ ở lại tìm kiếm thêm manh mối về thị trấn này.”

Sau khi người đội trưởng nói hết những gì mình cần, Keld liền leo lên ngựa, gật đầu đáp: “Rõ thưa đội trưởng. Vậy tôi xin phép tiếp tục tìm kiếm.”

“Ờ…” – Người đội trưởng già dặn đáp, và Keld đã cưỡi ngựa rời khỏi đó để tiếp tục công việc tìm kiếm. Nhưng vẻ mặt Keld không được tốt cho lắm, có lẽ Dorian là người quen của anh chăng.

“Lộc… Cộc…”

Người đội trưởng ngước nhìn bóng lưng của Keld rời đi. Ông liền thở dài và nhìn chiếc huy hiệu trên tay mình.

Sau cùng thì người đội trưởng quay lưng lại, ông ấy nhìn đến cánh cửa nhà trọ, như thể có ai đó đang nấp ở đó.

“Đừng có nấp ở đấy nữa! Cậu ra đây đi Kyler!?”

Người đội trưởng lên tiếng với hướng của cánh cửa nhà trọ, sau đó một người đàn ông đã bước ra từ bên trong cửa. Anh ta khoảng ba mươi tuổi, thân hình không vạm vỡ nhưng lại rất cân đối. Mái tóc ngắn gọn màu nâu được cắt tỉa khá gọn gàng, phía sau hông của anh ta là một chiếc túi da được sử dụng để đựng những mũi tên, với trên tay là một cây cung được làm từ gỗ. Người đàn ông này tên l�� Kyler, một cung thủ trong đội hiệp sĩ. Còn đội trưởng là Patrick, một hiệp sĩ lừng lẫy đến từ Vassia.

“Chà… Tôi cứ tưởng mình đã trốn kỹ lắm rồi, thế mà vẫn bị ngài phát hiện.”

Kyler gãi đầu và bước ra khỏi nhà trọ, anh ta tiến đến gần với người đội trưởng Patrick.

“Cậu cũng đã nghe thấy hết rồi phải không!?”

Đội trưởng Patrick nhìn Kyler, cất tiếng. Kyler cũng không thể phủ nhận rằng mình đã nghe lén cuộc trò chuyện ngắn ngủi giữa Patrick và Keld từ nãy giờ.

“Chà… Tôi đã nghe thấy hết, nhưng mà có thật sự đó là huy hiệu của Dorian không?”

“Nếu như cậu không tin, thì tự mình mà xem đi!?” – Đội trưởng Patrick đưa cho Kyler chiếc huy hiệu. Anh ta cầm lấy và nhìn thật kỹ càng. Sau khi kiểm tra xong, Kyler đã không thể giấu đi sự ngạc nhiên của mình.

“Chà… Thật tiếc thương cho một người trẻ tuổi như cậu ấy. Chắc chắn sẽ có rất nhiều người đau buồn khi biết tin này.”

“Theo ta thì…” Đội trưởng Patrick cất tiếng. Ông ấy lại thở dài và nói: “Theo ta, người phải chịu đau đớn nhiều nhất khi biết tin này, chỉ có mỗi con bé Kara mà thôi.”

Cung thủ Kyler im lặng một lát, sau đó gãi đầu nói: “Cũng đúng… Dù sao thì cô ấy cũng là thầy của cậu ấy mà.”

Nói đến đây, đội trưởng Patrick đã dừng cuộc trò chuyện lại. Ông ấy đội lại chiếc mũ sắt rồi bước vào nhà trọ.

“Nghỉ ngơi như thế là quá đủ rồi! Tiếp tục làm nhiệm vụ thôi!”

Cung thủ Kyler đã đưa chiếc huy hiệu cho Patrick, anh nhìn người người đội trưởng và trả lời: “Đã rõ thưa ngài.”

“!Bõm!”

Khi Patrick cùng với Kyler bước vào bên trong nhà trọ, thì bầu trời đã trút những hạt mưa nhỏ xuống mặt đất. Mây đen đã kéo đến vùng này, và một cơn mưa nhẹ đã diễn ra.

Cơn mưa nhẹ nhàng như lời tiễn đưa mà thế giới này dành cho những người ở Thị trấn Bù Nhìn. Dành cho vị hiệp sĩ Dorian và tất cả người dân của nơi đây.

-------------------------------------

Ở phía xa… Rất xa với Thị trấn Bù Nhìn và Nông trại Martin.

Trời đổ mưa quá đột ngột, nên Raidou đành phải ngồi dưới một gốc cây để tránh bị ướt. Những tán lá đã cản bớt mưa, nhưng như thế vẫn không đủ. Raidou vẫn bị ướt khá nhiều.

Còn Ruijerd thì lại đang ở ngoài trời, vui vẻ tận hưởng cơn mưa. Ruijerd đang hứng những hạt mưa từ trên trời ngay trên con đường mòn. Trông cậu ta khá vui vẻ và thích thú, nên Raidou không thể ngăn cản được.

Raidou sử dụng chiếc áo choàng để che phủ cơ thể mình, ít nhất thì nó sẽ giúp cho cậu ấm hơn giữa cơn mưa này. Raidou co rúm và dựa vào gốc cây, nhưng cậu không phải là người duy nhất làm điều đó.

Đằng sau Raidou, bên kia khúc cây, một bóng hình cao ráo đang đứng sừng sững, tựa vào thân cây ngay cạnh chỗ Raidou. Xung quanh bóng hình ấy là những chiếc đồng hồ với các loại khác nhau, chúng hiện sắp điểm mười hai giờ.

“Tích!… Tắc!…” – Những chiếc đồng hồ liền kêu lên và thu hút sự chú ý của Raidou. Cậu nhận ra âm thanh quen thuộc đó, chỉ có thể là Thời Gian mà thôi.

“Thời Gian?” – Raidou lên tiếng với bóng hình ở phía sau mình. Cậu đã không di chuyển hay rời khỏi vị trí bởi vì trời vẫn còn mưa, tốt nhất nên ở yên một chỗ để giữ ấm cho cơ thể.

[Đúng!… Chính là ta Thời Gian.]

“Tại sao ông lại ở đây cơ chứ?” – Raidou tò mò hỏi Thời Gian. Thời Gian im lặng một lúc, rồi trả lời bằng giọng hơi khó nghe.

[Ta đã nói chúng ta sẽ gặp lại rồi mà. Lần này ta xuất hiện để đưa cho cậu vài lời khuyên về thế giới này… Hãy lắng nghe kỹ càng, chàng trai.]

Raidou ngồi thẫn thờ nhìn Ruijerd đang vui đùa với cơn mưa trên con đường mòn. Cậu không rõ những lời khuyên của ông ấy là gì, nhưng cứ làm theo thì khắc sẽ rõ.

[Raidou!… Hãy ghi nhớ những lời mà ta sắp nói đây]

[Cứ đi theo con đường mòn này, cậu sẽ đến một ngôi làng. Hãy tìm cách đến bến cảng Dalhurst. Ở đó, có một người sẽ chỉ dạy Ruijerd và giúp đỡ cho cả hai cậu. Nhưng hãy lưu ý, nếu người đó ngỏ lời chỉ dạy Aura cho cậu, thì hãy thẳng thừng từ chối.]

[Bởi vì ở thế giới này, chỉ có nguồn năng lượng như Mana mới có thể giúp cậu sống sót và tồn tại.]

[Ta chỉ có thể đưa cho cậu bấy nhiêu đó thôi, việc còn lại là do cậu tự quyết định.]

[Hẹn gặp cậu vào lần sau, Raidou!?]

“Cái gì?… Chờ đã, những lời vừa rồi là sao chứ? Aura là thứ gì chứ!?”

[Từ từ, rồi cậu sẽ biết mà thôi…]

Thời Gian đã đưa ra một số chỉ dẫn cho Raidou. Sau đó ông ấy đã biến mất một cách khó hiểu, không còn âm thanh đồng hồ. Cứ như thể ông ấy đã bốc hơi khỏi nơi đây. Raidou đã đứng dậy và chạy ra phía sau gốc cây, những gì còn lại chỉ là sự trống trải và im lặng.

“Hể?… Biến mất rồi ư?” – Raidou ngơ ngác khi không thể nhìn thấy Thời Gian. Ông ấy đã biến mất trước khi cậu kịp lao ra sau.

“Dalhurst?… Một bến cảng sao?”

Raidou đang cảm thấy rất khó hiểu, Thời Gian đã dặn cậu đến Dalhurst, một nơi nghe khá xa lạ đối với Raidou.

“Grah!!!”

“Ơ kìa?… Tạnh mưa rồi ư!?” – Raidou ngước nhìn ra phía Ruijerd. Bầu trời đã dừng lại việc trút mưa xuống, những đám mây đen cũng đã đi qua.

“Có lẽ… Mình nên tiếp tục thôi.”

Raidou bước đến phía Ruijerd. Ruijerd ướt sũng, bùn đất dính đầy trên đôi ủng.

“Cậu thật là… Bùn đất dính khắp nơi kia kìa.”

Raidou thở dài khi thấy Ruijerd, nhưng rồi cậu cũng bỏ qua.

“Được rồi… Ta đi thôi.”

“Grah!?” – Ruijerd bước đi theo sau Raidou. Cuối cùng thì trời cũng đã tạnh mưa và cả hai lại tiếp tục cuộc hành trình của mình.

Mọi chuyện sẽ diễn ra thế nào, tương lai sẽ trả lời cho cả hai biết.

…Kết thúc…

Chuyện ngoài lề: Những bộ giáp đã từng xuất hiện trong truyện. Hôm nay, chúng ta sẽ tìm hiểu thêm về một số loại giáp đã xuất hiện trong các chương trước. Thôi không dài dòng nữa, chúng ta hãy bắt đầu ngay bây giờ.

{1. Giáp dạng lưới: hay còn được gọi là Chainmail. Đây là một loại giáp khá phổ biến đối với những hiệp sĩ, nó được rèn từ sắt hoặc một loại kim loại nào đó. Thợ rèn thường làm những chiếc vòng kim loại nhỏ, sau đó liên kết chúng lại với nhau theo mô hình để tạo thành lưới. Giáp dạng lưới thường sẽ nhẹ hơn những loại giáp khác, nó vừa có thể phòng thủ vừa có thể giúp cho người mặc di chuyển một cách nhẹ nhàng. Thông thường, các hiệp sĩ sẽ sử dụng giáp lưới làm lớp lót bên trong để tăng sức phòng thủ.}

{2. Giáp dạng tấm: như tên gọi, đây là loại áo được tạo nên từ những tấm kim loại. Người mặc có thể di chuyển bình thường, nhưng đôi khi hơi rắc rối vì chúng thường là giáp toàn thân. Ví dụ như đội trưởng Patrick, ông ấy hiện đang sử dụng giáp dạng tấm trong cuộc tuần tra của Thị trấn Bù Nhìn. Áo giáp dạng tấm khá phổ biến đối với các hiệp sĩ, nhưng có một số người không thể mua được toàn bộ nó. Thay vào đó, bọn họ mua phần giáp thân trên thay vì toàn bộ, ví dụ như Keld. Giáp dạng tấm phòng thủ rất tốt, nó có thể làm lệch đường kiếm của kẻ thù. Nhưng nếu bị tấn công bởi vũ khí hạng nặng, chắc chắn bộ giáp sẽ hư hại không ít. Ví dụ như trùy hoặc kích.}

Vậy là đến đây kết thúc rồi. Hẹn gặp mọi người vào chương tiếp theo nhé. Chúc tất cả một ngày tốt lành… (^_^)

Bản văn này là sản phẩm trí tuệ do truyen.free độc quyền phát hành.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free