Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 34: Cuộc chạm trán với vị cung thủ Kyler, và sự chú ý đến từ đội trưởng Patrick.

Arc 2: Hành trình trao trả di vật

---

Trên một con đường mòn heo hút trong khu rừng sâu, cách rất xa Thị trấn bù nhìn và Nông trại của Martin, hai bóng người đang chầm chậm bước đi giữa tán cây xanh rì.

Đó chính là Raidou và Ruijerd. Hai người họ đã rời khỏi nông trại và đang hướng tới một ngôi làng được đánh dấu trên bản đồ.

Raidou cầm trên tay tấm bản đồ đã cũ k��� và rách rưới, tìm thấy nó trong Nhà kho của Martin. Cậu tự hỏi liệu tấm bản đồ này có còn chính xác không.

“Theo thông tin có được, nếu cứ đi theo con đường này thì sẽ đến một ngôi làng. Nhưng tại sao trên bản đồ lại không hề có ngôi làng nào cả?... Hay là do nó đã quá cũ rồi chăng?”

Raidou chăm chú soi xét tấm bản đồ, nhưng vẫn không thể tìm thấy ngôi làng nào. Có lẽ nó thật sự đã lỗi thời.

“Graa...” Ruijerd đột nhiên dừng lại, tay ôm bụng.

“Hửm?... Cậu sao thế, Ruijerd?”

Thấy Ruijerd có hành động kỳ lạ, Raidou cũng dừng bước và lên tiếng hỏi. Ruijerd lắp bắp cố gắng trả lời.

“Th... Thức... Ă... Ăn!?” Ruijerd vừa ôm bụng vừa lắp bắp.

“Hả?... Khi nãy cậu đã ăn hai trái bắp ngô rồi mà?... Giờ vẫn còn đói ư?”

Raidou tròn mắt nhìn Ruijerd. Không biết là sức ăn của Ruijerd tăng lên gấp đôi hay Raidou đã nhìn nhầm.

Tuy nhiên, nghĩ nhiều cũng chẳng giải quyết được gì. Raidou lấy chiếc túi vải khá lớn của mình ra, tay phải vác túi, tay trái vẫn giữ tấm bản đồ.

“Để xem nào.” Raidou mở túi vải. Bên trong là bắp ngô và bánh mì lấy từ nông trại của Martin, một con dao găm được đút trong vỏ da, cùng một chiếc túi nhỏ đựng 3 Xu Bạc và 8 Xu Đồng Aurora.

“Đây... Ăn tạm đi. Khi nào đến làng, tôi sẽ mua chút đồ ăn cho cậu.”

Raidou lấy ra một ổ bánh mì và đưa cho Ruijerd.

“Grah.” Ruijerd lập tức cầm lấy và ăn ngấu nghiến. Nhưng có gì đó kỳ lạ trên nét mặt cậu ta, Ruijerd đang tỏ vẻ khó chịu.

“Sao thế?” Raidou thấy vẻ mặt của Ruijerd thì tò mò hỏi: “Có chuyện gì à?”

“K... Khó... Ăn!?” Ruijerd lắp bắp trả lời. Thấy vậy, Raidou từ từ tiến lại, xé một mẩu bánh mì nếm thử. Nó khá khô.

“Không sao đâu... Cứ ăn đi... Nó bình thường, chỉ hơi khô thôi.”

Raidou trấn an rằng ổ bánh mì không có vấn đề gì, chỉ hơi khô. Nhưng từ trước đến giờ, Ruijerd cực kỳ ghét bánh mì khô, đặc biệt là loại bánh cứng.

Thế nên Ruijerd có vẻ phân vân không biết có nên ăn hay không. Nhưng cuối cùng, cậu ta vẫn phải ăn vì cơn đói là không thể tránh khỏi.

“Được rồi. Chúng ta đi thôi.” Raidou vác chiếc túi vải lên vai phải, tay trái vẫn giữ tấm bản đồ cũ kỹ. Sau đó, cả hai tiếp tục bước đi trên con đường mòn giữa rừng.

Dọc đường, Ruijerd có một vài hành động kỳ lạ, nhưng Raidou chẳng mấy để tâm. Cả hai cứ thế xuyên qua những hàng cây, cho đến khi một âm thanh xào xạc bất ngờ vang lên từ bụi cây gần đó.

“Xào!... Xạc!...”

Sau khi nghe âm thanh xào xạc từ bụi cây phía trước, Raidou liền dừng bước. Chiếc túi vải lập tức được đặt xuống đất, cậu mở ra và rút con dao găm bên trong.

Giữ chặt con dao găm đã rút khỏi vỏ, Raidou cảnh giác cao độ trước thứ đang ẩn nấp trong bụi cây. Rất có thể đó là một con thú hoang, hoặc tệ hơn là một con quái vật.

Cây nỏ của Raidou đã không còn dùng được nữa vì hết tên, nhưng cậu vẫn luôn đeo nó sau hông. Giờ đây, chỉ còn con dao găm là vũ khí duy nhất để cậu tự vệ trước hiểm nguy.

“Xào!... Xạc!...” Âm thanh từ trong bụi cây ngày càng rõ ràng hơn, và chẳng mấy chốc, một hình bóng xuất hiện. Đó không phải là động vật hoang dã, mà là thứ khiến Raidou phải rùng mình.

Một con quái vật với ngoại hình giống như trẻ con, làn da xanh l��c, khuôn mặt đáng sợ như yêu tinh với chiếc mũi to và đôi tai nhọn hoắt.

Raidou đã từng nhìn thấy nó rồi. Con quái vật này chính là loại Ruijerd từng mang về. Chúng cực kỳ giống nhau, và Louis cũng đã từng giải thích về nó: Goblin, một loại quái vật được cho là thông thường, nhưng đối với Raidou thì lại cực kỳ nguy hiểm.

“Ực!...” Raidou tự nuốt nước bọt, hơi sợ sệt nhưng rồi cũng dần bình tĩnh lại. Con Goblin trước mặt cậu có một thanh kiếm ngắn rèn từ sắt, và trên người không còn gì khác ngoài một miếng vải rách rưới che phần dưới.

Con Goblin này có vũ khí, Raidou không thể lơ là. Cậu giữ chặt con dao găm, tuy đã rỉ sét nhưng vẫn có thể dùng để đâm kẻ thù.

“Lùi lại đi, Ruijerd!?” Raidou theo phản xạ tự nhiên gọi Ruijerd lùi lại. Con Goblin kia đã chú ý đến cả hai và có ý định tấn công bằng thanh kiếm ngắn. Nhưng đúng lúc đó, từ trong những hàng cây, một mũi tên sắt nhọn bất ngờ bay tới.

“...PHỤP!...” Mũi tên trúng con Goblin, ghim thẳng vào đầu nó.

Máu chảy ra, con Goblin gục ngã xuống đất. Mũi tên bay ra từ trong lùm cây, rốt cuộc là ai đã bắn nó?

“...” Raidou ngạc nhiên trước cảnh tượng vừa rồi. Cậu lập tức nhìn thẳng về phía mũi tên bay tới, nơi sau những hàng cây. Một bóng người từ từ bước ra.

Người đó cầm một cây cung dài trên tay, và đeo một túi đựng tên ở sau hông. Trên người là một bộ giáp dạng lưới cùng một tấm giáp bảo vệ ngực.

Người này trông đã gần ba mươi tuổi, có mái tóc ngắn màu nâu cắt tỉa gọn gàng và thân hình cân đối. Đây chính là Kyler, cung thủ của đội hiệp sĩ Patrick.

“Gừ!...” Ruijerd gầm gừ khi nhìn thấy Kyler, như thể đang đề phòng.

“Chà... Không ngờ lại có người trong khu rừng này.”

Kyler bước đến gần chỗ con Goblin, nhặt thanh kiếm ngắn dưới đất lên và cắt đứt phần tai phải của nó.

“Xin lỗi nhé. Nhưng con Goblin này là con mồi của tôi. Nếu hai người đây muốn, tôi có thể chia sẻ một chút.”

Kyler nói một cách thoải mái, dường như chẳng bận tâm đến việc Ruijerd đang gầm gừ mình.

“Ngươi là ai!?” Raidou vẫn giữ chặt dao găm và lên tiếng hỏi người đàn ông tên Kyler.

Thấy sự đề phòng của Raidou, Kyler cười khẩy. Anh ta chỉ tay vào con Goblin và nói: “Bình tĩnh nào... Con Goblin này đã tấn công một người bạn của ta, vì thế các ngươi không cần phải đề phòng.”

Mặc dù Kyler đã giải thích, Raidou vẫn giữ thái độ cảnh giác phòng trường hợp bị tấn công, Ruijerd cũng vậy, vẫn tiếp tục gầm gừ.

Thấy cả hai đề phòng mình như vậy, Kyler cũng không muốn nán lại quá lâu. Anh ta liền rời đi, mang theo thanh kiếm ngắn và tai của con Goblin.

“...” Sau khi Kyler rời đi, Raidou và Ruijerd mới thôi cảnh giác.

“Con này là Goblin?... Trông ghê tởm chết đi được.”

Raidou và Ruijerd tiến lại gần xác con Goblin. Mặc dù nó đã chết, Raidou vẫn có phần hơi khiếp sợ.

“Chúng ta... Rời khỏi đây thôi.” Raidou lên tiếng với Ruijerd, quyết định tiếp tục đi. Nhưng Ruijerd thì lại không làm vậy.

“Hử?... Này Ruijerd, sao cậu im lặng thế... ”

Raidou dừng lại và ngước nhìn Ruijerd, cậu tròn mắt kinh ngạc trước cảnh tượng trước mặt. Miệng Ruijerd dính đầy máu, và trên tay cậu ta là một miếng da màu xanh lục.

“Này... Ruijerd... Thứ đó chính là...”

Raidou run rẩy hỏi Ruijerd. Miếng thịt trên tay Ruijerd chính là một phần cơ thể của con Goblin kia.

“Này... Ruijerd... Dừng lại mau, đừng ăn nó!”

“Tôi bảo đừng ăn!... Nhả ra!... Ruijerd!”

“Grahhh!!” Raidou hoảng hốt xông đến, cố gắng ngăn Ruijerd ăn thịt con Goblin.

“Ghê tởm chết đi được!... Nhả ra mau!”

---

Trong khi đó, bên ngoài khu rừng.

Tại một bãi đất trống trải, một nhóm hiệp sĩ đang dựng trại và lều. Vài người trong số họ đã cởi bỏ áo giáp, có lẽ nhóm hiệp sĩ này đang nghỉ ngơi. Đây chính là nhóm hiệp sĩ từng tiến vào Thị trấn bù nhìn, do đội trưởng Patrick dẫn đầu.

Bên trong khu trại, một vài hiệp sĩ đang tụ tập bàn tán về chuyện xảy ra ở Thị trấn bù nhìn.

“Rốt cuộc chuyện này là sao chứ? Các cậu không thấy kỳ lạ sao? Chỉ trong một ngày mà cả thị trấn đã la liệt xác chết rồi.”

“Suỵt! Im lặng đi.” Họ đều là những hiệp sĩ, trong đó có cả Keld, người lính đã tìm thấy xác của Dorian.

Keld tỏ vẻ khó chịu khi nhắc đến Thị trấn bù nhìn, như thể anh ta không hề muốn gợi lại chuyện đó.

“Tại sao tôi phải im lặng chứ?” Một người lính lên tiếng với Keld.

Keld đáp lại: “Anh quên rồi sao? Đội trưởng đã dặn dò là chuyện này tuyệt đối không được để ai bên ngoài biết được.”

“Haha! Không sao đâu, ở đây chẳng phải chỉ có đoàn của chúng ta thôi sao?”

“Phải đấy Keld. Đừng nghiêm túc quá chứ, chỉ có đoàn chúng ta thôi mà. Sẽ không ai tiết lộ chuyện đã xảy ra ở Thị trấn bù nhìn đâu.”

Một vài hiệp sĩ phản bác Keld, họ mỉm cười và khẳng định sẽ không ai nghe được chuyện về Thị trấn bù nhìn. Đến nước này, Keld chỉ biết thở dài, anh đứng dậy và quyết định rời đi.

“Thôi được! Tùy các anh. Tôi không muốn dính dáng đến chuyện gì nữa đâu. Tạm biệt!”

Nói rồi, Keld rời đi với vẻ mặt khó chịu. Những người hiệp sĩ nhìn anh ta đi khuất và lại bắt đầu bàn tán về Thị trấn bù nhìn.

“Chà!... Cậu ta bị làm sao vậy chứ?”

“Mặc kệ cậu ta đi. Có thể nhiệm vụ lần này đã quá sức đối với cậu ta rồi. Chúng ta cứ tiếp tục bàn chuyện thôi.”

“Đúng rồi! Cứ tiếp tục nói về thị trấn đi nào.”

Các hiệp sĩ lại tiếp tục bàn tán về sự việc ở Thị trấn bù nhìn. Người cho rằng quái vật đã gây ra, người khác lại bảo là do một thế lực bí ẩn nào đó. Nhưng tất cả đều không ăn khớp với những gì đã xảy ra tại thị trấn.

“Hừm... Các cậu đang tụ tập bàn luận về chuyện gì đấy?”

Khi các hiệp sĩ đang mải mê bàn luận, một người đàn ông ngó vào hỏi. Người đó không ai khác chính là Kyler, cung thủ của đội hiệp sĩ.

“N... Ngài Kyler?” Tất cả đều dừng cuộc bàn tán khi nghe thấy giọng nói của Kyler.

“Các cậu trông có vẻ thảnh thơi nhỉ. Thay vì tụ tập ở đây để tám chuyện, tại sao các cậu không đi giúp những người khác dựng lều đi.”

Kyler nở một nụ cười niềm nở với các hiệp sĩ. Họ liền đổ mồ hôi hột khi thấy vẻ mặt của anh ta.

“Haha... Chúng tôi sẽ đi giúp đỡ họ ngay, thưa ngài Kyler.”

“P... Phải đấy, chúc một ngày tốt lành, thưa ngài Kyler.”

Tất cả hiệp sĩ đều hoảng hốt rời khỏi đó, không còn tụ tập bàn tán về chuyện ở Thị trấn bù nhìn nữa.

“Haiz... Đúng là một lũ ngốc.” Kyler thở dài khi nhìn thấy các hiệp sĩ vội vàng rời đi.

Cuối cùng, Kyler quay về với công việc của mình. Trên tay anh là thanh kiếm ngắn và tai của con Goblin, cây cung thì đã được khoác lên vai cho khỏi vướng. Kyler bước đi, tiến đến chiếc lều lớn nhất đã được dựng lên.

Kyler bước vào bên trong chiếc lều to nhất. Bên trong có một chiếc bàn, ghế và một người đang ngồi đó. Người đó chính là đội trưởng Patrick, một người đàn ông già dặn đã ngoài sáu mươi với bộ râu ngắn và mái tóc bạc phơ.

“Ồ... Kyler, cuối cùng thì cậu cũng đã trở về rồi.”

Đội trưởng Patrick lên tiếng khi thấy Kyler bước vào lều. Trên bàn làm việc của ông là một số tờ giấy và bút lông chim đặt cạnh hũ mực.

“Vậy... Chuyện do thám khu rừng thế nào rồi? Số lượng quái vật bên trong khu rừng là khoảng bao nhiêu?”

Patrick hỏi Kyler. Hóa ra Kyler đã vào rừng để do thám, chứ không phải để giết con Goblin. Chuyện Kyler kể cho Raidou nghe chỉ là do anh ta bịa đặt, thật ra không có ai bị thương bởi con Goblin đó.

“Vâng, thưa ngài Patrick. Nhiệm vụ do thám đã hoàn thành rồi ạ. Khu rừng này không hề có những loại quái vật cấp cao, đa phần chỉ có lũ Goblin mà thôi.”

Kyler báo cáo mọi thứ mình đã do thám được, anh còn đưa ra thanh kiếm ngắn và tai của con Goblin như một lời khẳng định.

“Lũ Goblin ở đây khá thông minh, chúng đều có vũ khí. Có thể là do chúng đã cướp bóc bằng cách mai phục trên con đường mòn.”

Patrick cầm lấy thanh kiếm ngắn và tai của con Goblin để kiểm tra. Không còn nghi ngờ gì nữa, lời Kyler đều là sự thật.

“Nếu như gần đây không có quái vật cấp cao, thì rốt cuộc thứ gì đã khiến cho một thị trấn bị phá hủy chứ?”

Patrick đau đầu ngồi suy nghĩ tại bàn làm việc của mình. Kyler cũng đưa ra một số giả thuyết về chuyện tại Thị trấn bù nhìn.

“Rất có thể, chuyện này là do con Griffin trên đỉnh núi gây ra, thưa ngài.”

“Vài hôm trước khi vụ việc này xảy ra, đã có một số người chứng kiến nó bay qua vương quốc Vassia của chúng ta. Và không biết có phải là trùng hợp hay không, hướng bay của con Griffin đó chính là hướng đến Thị trấn bù nhìn. Tôi chỉ muốn nêu ra giả thuyết của mình thôi, vẫn còn nhiều điều chúng ta chưa điều tra về Thị trấn bù nhìn.”

Patrick im lặng nhìn thanh kiếm ngắn, sau đó đặt nó lên bàn cùng với cái tai của con Goblin.

“Được rồi... Cậu làm tốt lắm. Giờ thì chúng ta chỉ cần trở về và báo cáo tình hình cho ngài Tử tước là xong, và sẵn tiện kêu gọi một số binh lính cấp dưới đến Thị trấn bù nhìn để dọn dẹp mớ xác chết rải rác khắp nơi.”

Patrick ngồi một chỗ, suy nghĩ về những gì đã xảy ra với Thị trấn bù nhìn. Ông ấy không biết phải báo cáo tình hình ra sao với ngài Tử tước nữa.

“Phải rồi... Nhắc đến con đường mòn thì tôi mới nhớ ra một chuyện. Ban nãy trong khi do thám khu rừng, tôi đã chạm trán với hai kẻ rất thú vị.”

Kyler đột ngột nhớ lại chuyện trong rừng, cái lúc anh gặp Raidou và Ruijerd.

“Hai kẻ thú vị sao?... Kể cho ta nghe xem, trông bọn chúng như thế nào.”

“Vâng, thưa ngài.”

Patrick có chút tò mò về những gì Kyler vừa nói, ông bắt đầu lắng tai nghe anh ta kể.

“Hai kẻ đó trông vẫn còn rất trẻ, có lẽ khoảng mười tám tuổi. Theo tôi thấy thì bọn chúng không hề có kinh nghiệm trong việc chiến đấu.”

“Tôi đã thử thả một con Goblin chạy ra phía bọn chúng... Thật ngạc nhiên, thay vì chạy trốn, bọn chúng lại ở lại chỉ để tự vệ mà không tấn công. Một tên đã rút ra một con dao găm khá rỉ sét, nhưng tên đó không hề tấn công mà chỉ đứng yên một chỗ. Đó đều là biểu hiện của những người lần đầu tiên chạm trán với quái vật.”

“Vậy kẻ còn lại thì sao?” Patrick hỏi về kẻ còn lại, chính là Ruijerd. Kyler cũng từ từ kể về Ruijerd cho ông ấy nghe.

“Hừm... Phải nói rằng, kẻ còn lại rất có tài năng. Hắn ta không hề tỏ vẻ sợ hãi hay run rẩy, và còn có ý định tấn công cả tôi nữa.”

“Tôi cảm thấy hắn ta rất thích hợp để làm một hiệp sĩ, sự dũng cảm là điều cần thiết.”

“Và... Hình như là tôi đã bị hắn ta phát hiện ngay từ đầu... Ánh mắt của hắn ta luôn nhìn về phía tôi trong khi tôi đang ẩn nấp.”

Sau khi nghe Kyler kể đến đây, đội trưởng Patrick hơi bất ngờ. Ông dựa lưng vào ghế và nói: “Cậu mà lại bị phát hiện khi đang ẩn nấp sao? Thật tuyệt vời, nhưng chừng đó vẫn chưa đủ để chứng minh hắn ta đủ điều kiện trở thành một hiệp sĩ. Thế phần thú vị là gì nào, kể cho ta xem.”

Đội trưởng Patrick nhìn Kyler một cách khá mỉa mai. Ông ấy đã có chút hứng thú với Raidou và Ruijerd, nhưng chỉ với chừng đó thông tin thì không thể chấp nhận được.

“Vâng... Thứ mà tôi cảm thấy thú vị nhất về hai kẻ đó, chính là màu tóc của chúng!?”

“Màu tóc sao?” Khi nghe Kyler nhắc đến màu tóc, nét mặt của Patrick thay đổi, ông ấy trông khá nghiêm túc.

“Vâng... Màu tóc của hai kẻ đó cực kỳ đặc biệt, và tôi khẳng định là ngài sẽ cảm thấy hứng thú khi nghe nó.”

“Bởi vì... Chúng rất có thể liên quan đến chuyện ở Thị trấn bù nhìn.”

Không khí bên trong lều lúc này nghiêm túc hơn bao giờ hết. Đội trưởng Patrick nhìn Kyler, chờ đợi lời kể tiếp tục, và ông ấy đã tròn mắt kinh ngạc khi nghe đến màu tóc của Raidou và Ruijerd.

“Vậy... Ý của cậu là, một trong hai kẻ đó sở hữu màu tóc của ả ta?”

“Vâng... Tôi chắc chắn rằng mình không hề nhìn lầm, hắn ta có màu tóc giống với cô ấy... Màu đen tuyền!?”

Đội trưởng Patrick im lặng và đặt tay lên trán, ông ấy đã quá kinh ngạc sau khi biết được thông tin về Raidou và Ruijerd.

“Vậy... Kẻ còn lại cũng có màu đen tuyền sao?”

“Không... Hắn ta còn đặc biệt hơn cả tên kia... Bởi vì, mái tóc của hắn có màu trắng cực kỳ tinh khiết, và nó rất dài và khá mượt.”

“Ồ... Là phụ nữ sao?”

“Không đâu, hắn ta là đực rựa 100%. Tôi cũng đã có suy nghĩ giống như ngài, nhưng khi thấy hắn ta gầm gừ thì tôi đã nhận ra rồi.”

Kyler và đội trưởng Patrick không hề có một chút ấn tượng nào với Ruijerd thông qua lời kể của Kyler. Mà nếu có ấn tượng, thì chắc cũng chỉ là chuyện Kyler bị Ruijerd phát hiện.

“Được rồi... Ta sẽ ghi nhớ những gì mà cậu đã báo cáo. Chuyện đến đây là kết thúc rồi, hãy trở về lều của mình để nghỉ ngơi đi.”

“Vâng, thưa ngài.” Kyler quay người lại để rời khỏi lều, nhưng vừa bước đi thì Patrick đã đột ngột lên tiếng dặn dò anh ta.

“Kyler! Ta biết cậu đang nghĩ gì, đừng có mà tùy tiện đi tìm hai kẻ đó, và cũng đừng nghĩ đến ả ta nữa!”

Kyler khựng lại sau khi nghe lời cảnh cáo của đội trưởng Patrick, dường như anh ta đã có ý định tìm kiếm Raidou và Ruijerd.

“Ngài cứ yên tâm, tôi đã không còn nhớ nhung gì đến ả ta rồi, và chẳng có lý do gì để tôi phải hành động như vậy.”

Kyler trả lời đội trưởng Patrick, và sau đó anh ta đã rời khỏi chiếc lều. Chỉ còn lại một mình Patrick với đống giấy tờ trên bàn làm việc tạm thời của mình.

“Haiz... Cậu chẳng thay đổi gì cả, vẫn là thằng nhóc cứng đầu. Nói dối trắng trợn chỉ để qua mặt ta sao.”

Patrick thở dài và suy nghĩ một mình, ông ấy đã để ý đến sự hiện diện của Raidou và Ruijerd.

Màu tóc đen tuyền của Raidou khiến Patrick có chút đau đầu. Ông ấy lại tiếp tục suy nghĩ về chuyện của Thị trấn bù nhìn. Sự chú ý và trùng hợp đều dồn vào Raidou và Ruijerd, hai kẻ bước đi từ con đường mòn của Thị trấn bù nhìn.

Chuyện này có vẻ sẽ phức tạp rồi đây.

“Đen tuyền sao... Hoàn toàn có thể lắm chứ.”

...Kết thúc...

Chuyện bên lề: Màu tóc của Ruijerd và Raidou có hiếm không? Ở thế giới này, chúng cực kỳ hiếm. Để dễ hiểu hơn, tôi sẽ giải thích cho các bạn biết.

Tại thế giới này, màu tóc nâu là phổ biến nhất, hiện diện khắp các lục địa. Kế đến là màu cam và vàng, cuối cùng là màu xanh.

Màu đen được coi là cực kỳ hiếm. Hiện tại, trên lục địa Raidou đang sinh sống, chỉ có khoảng hơn sáu người sở hữu mái tóc đen tuyền và tổng số không quá hai mươi. Tuy nhiên, đa phần đều là do tác động bên ngoài mà màu tóc mới hóa đen. Raidou là một trong những trường hợp đặc biệt, cậu sinh ra đã có màu tóc đó rồi – vả lại, Raidou vốn là người hiện đại mà.

Về phần Ruijerd, màu tóc của cậu ta đặc biệt đến mức chưa ai từng nghe qua, ngoại trừ trong một câu chuyện cổ tích về “hai người con của dải sáng Aurora” truyền miệng trong dân gian. Đó cũng là lý do vì sao Patrick và Kyler không hề cảm thấy ấn tượng, bởi họ đã nghe qua câu chuyện đó rồi.

Theo Patrick, ông nghĩ có thể Kyler đã nhìn nhầm, hoặc đó là một lão già tóc bạc trắng nào đó, nhưng do ánh sáng mặt trời chiếu vào nên Kyler mới nhầm lẫn.

Còn Kyler thì anh ta chẳng ưa gì cái câu chuyện cổ tích đó. Anh ta chỉ cho rằng đó là chuyện dành cho trẻ em, và có thể Ruijerd chỉ bắt chước hình tượng nhân vật Auras mà thôi.

Nói chung, cả hai đều không tin tưởng về màu tóc của Ruijerd, và trên lục địa này, chẳng có ai có mái tóc màu trắng tinh khiết ngoài Ruijerd.

Đến đây có lẽ là kết thúc rồi, hẹn gặp các bạn vào lần sau.

Tất cả các bản dịch từ tác phẩm này đều thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép và phân phối trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free