(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 35: Chiếc vòng thú nhân nằm trong xương người, và cuộc bàn luận về thị trấn bù nhìn.
Arc 2: Hành trình trao trả di vật
Ven khu rừng có một ngôi làng nhỏ. Nó sắp đón hai vị khách đến từ hướng thị trấn bù nhìn.
Hai vị khách đó không ai khác ngoài Raidou và Ruijerd. Họ đã tiến đến ngôi làng này qua con đường mòn.
Raidou đang vác chiếc túi vải đựng đồ đạc. Tay trái cậu cầm con dao găm, dường như cuộc chạm trán với Kyler và con Goblin đã khiến Raidou cảnh giác hơn với mọi thứ xung quanh.
“Tại sao ngôi làng này chẳng có ai hết vậy, đến cả một bóng người cũng không thấy.”
Khi tiến vào ngôi làng nhỏ, Raidou đã cảm thấy kỳ lạ vì chẳng có một bóng người nào ở đây cả.
“Kỳ lạ thật... Ít nhất thì ngôi làng cũng phải có người sinh sống chứ.”
Raidou ngó nghiêng nhìn xung quanh để tìm kiếm một ai đó trong ngôi làng. Nhưng khi Raidou và Ruijerd bước đến trung tâm, một cảnh tượng khá rùng mình đã khiến Raidou khựng lại.
“Rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra với nơi này thế?”
Trước mắt Raidou là những ngôi nhà đổ nát. Những ngôi nhà ở trung tâm ngôi làng đã bị phá hủy hoàn toàn, chúng cứ như một đống đổ nát.
Raidou khá rùng mình khi nhìn thấy những ngôi nhà đổ nát, đa phần chúng được xây dựng từ gỗ, rơm và đất sét.
“...!!CRACK!!...” – Đang bước đi, Raidou đột nhiên dừng lại. Hình như cậu vừa giẫm phải một thứ gì đó.
“Cái này là... xương ư?” – Raidou nhìn lại thứ mình vừa giẫm phải, đó rõ ràng là một khúc xương nhưng đã bị vỡ nát khá nhiều. Thành ra Raidou không thể nhận biết được đó là xương của thứ gì.
“Grah?”
“Này Ruijerd... Đừng nhặt lên chứ.”
Trong khi Raidou đang suy nghĩ về khúc xương trên mặt đất, Ruijerd đã tiến đến và nhặt lên. Ruijerd ngắm nghía nó rồi làm một hành động rất kỳ lạ: ngửi khúc xương.
“Này!... Đừng có ngửi... Nó không tốt đâu.”
“Grah!!” – Raidou đã cố gắng ngăn cản, nhưng sau khi ngửi khúc xương kia, Ruijerd lập tức rời đi.
“Hể?... Ruijerd, đi đâu thế?... Này, có nghe tôi không?!”
Ruijerd bước theo một hướng khác không phải con đường mòn. Raidou theo sau cậu ta, tò mò không biết có chuyện gì.
“Cậu đừng có... đột ngột chạy đi, được không?... Nếu lỡ bị lạc thì sao đây?”
“Hể?... Đây là.” – Sau khi đi theo Ruijerd, Raidou đã đến một ngôi nhà gỗ nằm gần ngôi làng nhỏ kia. Ngôi nhà trông khá nhỏ bé, được xây dựng từ những miếng ván gỗ nhìn giống một túp lều hơn, và nó cực kỳ mục nát.
“X... Xươ... Xương?!” – Ruijerd tiến vào bên trong ngôi nhà gỗ mục nát, cậu ta lắp bắp đánh vần từ "Xương".
“Xương ư?... Ý cậu là... Sao...” – Raidou đã theo sau Ruijerd. Trong ngôi nhà đúng thật là có xương, nhưng mà là rất nhiều.
Có đến hơn mười bộ xương rải rác trên sàn nhà gỗ, và chúng đều là xương người chết. Cảnh tượng này còn rùng mình hơn ban nãy nữa. Raidou lùi bước và thốt lên về nơi này.
“Cái gì thế này?... Chuyện quái gì đang xảy ra với nơi này thế?”
Raidou đã rợn tóc gáy sau khi nhìn vào những bộ xương. Chúng trông chân thật, không giống những gì cậu từng thấy trong sách vở.
Raidou có hơi sợ, bởi vì trong sách vở thì không có gì phải lo lắng, nhưng đây là hiện thực và chúng từng là người sống.
“Ruijerd... Cậu làm gì thế?... Lục lọi xương người chết... Không hay ho đâu.”
Ruijerd đã tiến đến đống xương kia, cậu ta liền lao vào lục lọi chúng như thể đang tìm kiếm thứ gì đó.
“Haiz... Mình có nói gì thì cậu ta cũng không nghe, đành chịu vậy.”
“GRAH!!” – Raidou đã quyết định chờ đợi xem Ruijerd đang tìm kiếm thứ gì, và cậu ta đã lập tức kêu lên sau khi tìm thấy một vật. Thứ mà Ruijerd vừa tìm được là một chiếc vòng tay làm từ một loại gỗ không rõ nguồn gốc, bên trên có những ký tự và biểu tượng kỳ lạ. Chiếc vòng tay đó giống hệt của Oya, và Raidou đã cực kỳ bất ngờ khi nhìn thấy nó.
“Thứ này là... Chờ tôi một chút, để xem nào.”
Raidou đặt chiếc túi vải đựng đồ đạc xuống, và cậu đã lấy ra chiếc vòng tay của cô bé Oya.
“Hm...” – Raidou so sánh hai chiếc vòng tay với nhau, và cậu nhận ra chúng có điểm khá tương đồng.
Nhưng mà, chiếc vòng tay mà Ruijerd tìm được không chi tiết hay có nhiều ký tự và biểu tượng bằng. Chiếc vòng của Oya có lẽ đặc biệt hơn chăng? Dù sao thì cô bé cũng đã từng kể, chiếc vòng thuộc về vệ thần của bộ lạc mình.
“Hm... Hai chiếc vòng không giống nhau lắm.”
“Có lẽ chiếc vòng mà Ruijerd tìm được là của một thú nhân đến từ bộ lạc khác chăng?”
Sau khi so sánh xong, Raidou đã cất chiếc vòng của Oya, còn chiếc vòng kia thì cậu đưa lại cho Ruijerd.
“Gra!?” – Ruijerd đột nhiên lắc đầu lia lịa như thể không muốn lấy lại chiếc vòng tay kia.
“Hể?... Cậu không lấy lại?... Thế thì, tôi sẽ giữ n...”
“NÀY! HAI NGƯỜI CÁC NGƯƠI LÀ AI VẬY?!”
Trong khi Raidou đang có ý định cất chiếc vòng tay kia đi, giọng nói của một ai đó đã phát ra từ lối vào ngôi nhà.
Raidou lập tức quay lại để nhìn xem rốt cuộc là ai. Cậu đã nhìn thấy một người đàn ông có khuôn mặt gầy gò và vài vết sẹo trên trán. Người đàn ông khoảng chừng bốn mươi tuổi, ông ấy nhìn hai người họ bằng ánh mắt thận trọng và đề phòng.
Tất nhiên là thế rồi, chẳng có kẻ nào lại khoác áo choàng và lục lọi đống xương người chết. Raidou và Ruijerd trông cực kỳ đáng ngờ.
“Đứng yên! Ta sẽ tấn công nếu như các ngươi có ý định xấu!”
Trên tay người đàn ông là một cây nỏ, và sau hông có một giỏ đựng mũi tên làm từ một số loại cỏ và dây thừng.
“Chúng tôi... không phải... người xấu!”
“Làm ơn hãy... bỏ vũ khí xuống... Chúng tôi... chỉ vừa... đến đây.”
Raidou hoảng hốt và cố gắng giao tiếp với người đàn ông. Ngôn ngữ của cậu lắp bắp như một đứa trẻ. Nhưng bấy nhiêu đã đủ để người đàn ông hiểu ra.
“Hai người từ nơi khác đến, và đến cả ngôn ngữ cũng chưa thông thạo sao?!”
Người đàn ông đã hạ nỏ xuống. Ông ấy đã gạt bỏ ý định tấn công cả hai, và sự đề phòng đã giảm đi đáng kể.
“Nếu như đến từ nơi khác, thì hai người không nên tự ý tiến vào trong ngôi nhà này!”
Sau khi nghe người đàn ông nói, Raidou đã lập tức xin lỗi ông ấy: “À... Vâng, cho chúng tôi xin lỗi... vì đã tự ý... đi vào trong... ngôi nhà này.”
Lời xin lỗi của Raidou đã có tác dụng, người đàn ông quyết định không còn đề phòng họ nữa.
“Ừm... Cho tôi hỏi... Chuyện gì đã xảy ra... Tại sao nơi này lại toàn xương người?”
Raidou đã hỏi người đàn ông về những bộ xương trong ngôi nhà này. Ông ấy im lặng một lúc lâu rồi mới nói: “Nơi đây không tiện để nói chuyện đâu... Hãy theo ta, trời sắp tối rồi đấy.”
“À... Ừm... Chúng ta đi thôi, Ruijerd.” – Raidou nắm lấy tay của Ruijerd và cả hai cùng bước theo người đàn ông.
Khi bước theo người đàn ông đó, cả hai đã ra khỏi ngôi làng và tiến vào một khu rừng.
Sau khi băng qua những hàng cây và bụi rậm um tùm. Cuối cùng thì cả ba đều dừng lại trước một túp lều được xây dựng từ những khúc gỗ và khối đá. Trên mái của túp lều có một số rêu bám, và xung quanh có khá nhiều cỏ đã mọc đầy lên những khối đá.
“Đây là nhà của ta, các cậu mau vào trong đi.”
“À... Vâng.” – Raidou tiến vào trong túp lều của người đàn ông. Bên trong có đến ba lối đi và ba phòng nhỏ khác nhau, túp lều này cũng khá là lớn. Xung quanh có vài chiếc giỏ và rương gỗ, dùng để chứa đồ đạc hoặc lương thực.
Khi tiến vào trong túp lều, người đàn ông liền dừng bước và quay sang dặn dò Raidou và Ruijerd rằng: “Mau vào trong này và đóng cửa lại đi, bên ngoài có nhiều thú dữ lắm đấy... Đặc biệt là bọn Goblin... Tốt hơn hết thì hai người nên ngủ lại đây qua đêm.”
Dường như người đàn ông có ý định giúp đỡ Raidou và Ruijerd. Ông ấy đã ngỏ lời cho cả hai tá túc đêm nay.
“Thành thật cảm ơn ông vì đã cho chúng tôi tá túc đêm nay. Tôi là Raidou, còn đây là Ruijerd.”
“Ờ... Các cậu cứ gọi ta là Frank.” – Người đàn ông đã giới thiệu về mình, ông ấy tên Frank và là chủ nhân của túp lều này.
“Ruijerd... Đừng có... đứng yên một chỗ, nào vào đây.”
“Grah...” – Nãy giờ Ruijerd cứ nhìn chằm chằm về phía khu rừng, như thể đã trông thấy điều gì đó.
Nhưng rồi... Raidou đã kéo Ruijerd vào trong túp lều, và cánh cửa ngay lập tức đóng sập lại. Khi tiến vào trong, cả hai đã tìm một khoảng trống để ngồi xuống nghỉ ngơi. Dù sao thì, kể từ khi rời nông trại của Martin, c��� hai vẫn chưa hề nghỉ ngơi.
“Ta rất tò mò, không biết các cậu đến với ngôi làng này là để làm gì?... Dù sao thì ngôi làng này cũng không được biết đến nhiều.”
Frank vừa nói vừa bước vào một căn phòng khác. Ông ấy cất nỏ và giỏ tên đi. Sau đó thì Frank đã trở lại và ngồi xuống đối diện với Raidou cùng Ruijerd.
“Vâng... Thật ra... Chúng tôi đang tìm kiếm... một ngôi làng... chỉ để sinh sống.”
“Ra là thế... Nhưng tiếc là, ngôi làng này vừa gặp phải một chuyện kinh khủng...”
Frank im lặng sau khi nhắc đến ngôi làng vừa rồi. Thấy vậy, Raidou lập tức lên tiếng hỏi về nó: “Vậy... Chuyện gì... xảy ra... với ngôi làng?”
“...” – Frank im lặng một lúc lâu, rồi cuối cùng cũng lên tiếng.
“Các cậu biết nơi được gọi là thị trấn bù nhìn không?”
“Vâng... Tôi biết.” – Raidou gật đầu và bảo mình biết đến nó. Sau đó Frank đã bắt đầu kể về chuyện đã xảy ra với ngôi làng.
“Tối qua... Đã có một số điều kỳ lạ xảy ra tại hướng của thị trấn bù nhìn... Nói ra các cậu có lẽ không tin, nhưng ta đã nhìn thấy rất nhiều dải sáng trên bầu trời.”
“Ban đầu những dải sáng đó rất ít, nhưng dần dần chúng xuất hiện nhiều hơn, che phủ cả bầu trời.”
Raidou lắng nghe ông ấy nói, cậu biết đến những dải sáng đó. Bởi vì Raidou và Ruijerd là hai trong số những người còn sống sót sau sự kiện đó.
“Không lẽ... những dải sáng đó đã gây ra những bộ xương người trong ngôi làng này ư?”
Raidou đã lên tiếng hỏi Frank. Rất có thể là do những dải sáng đã gây ra những bộ xương người kia. Nhưng Frank lắc đầu và bảo: “Không! Cậu lầm rồi. Cậu biết không, những bộ xương người mà các cậu thấy trong ngôi nhà mục nát ấy... mới hôm qua thôi, họ vẫn còn là những con người bằng xương bằng thịt!”
Raidou đã cực kỳ bất ngờ sau khi nghe được những lời đó của Frank. Ông ấy lại tiếp tục kể rằng: “Tối qua, sau khi những dải sáng trên bầu trời biến mất, một con quái vật đã đến ngôi làng này!”
“Con quái vật đó có hình dáng rất giống con người, nhưng làn da lại là màu xanh lục, trông cứ như Goblin nhưng cao lớn và khỏe hơn. Nó còn biết sử d���ng vũ khí, đặc biệt là cây rìu to lớn đấy!”
“...” – Khi nghe Frank kể đến đây, Raidou đã lập tức toát mồ hôi hột. Cậu có thể nhận ra được con quái vật mà ông ấy đang nói đến, đó chính là Gã Orc Lankak.
“Trong phút chốc ngôi làng đã bị tàn sát, không còn một ai sống sót ngoài ta. Khi đó ta đã chạy trốn khỏi ngôi làng sau khi nhìn thấy con quái vật đó giết chết một người.”
“Khi đó ta đã sợ hãi chạy thẳng vào rừng chỉ để tìm nơi ẩn náu. Sau khi bình tĩnh lại, ta đã quay trở lại ngôi làng.”
“Cảnh tượng ở đó đã khiến ta rùng mình: xương người rải rác khắp nơi và không một ai trong làng sống sót. Những bộ xương mà các cậu nhìn thấy trong ngôi nhà mục nát kia, chính là do ta mang đến để chuẩn bị chôn cất bọn họ.”
“Hóa ra mọi chuyện là vậy.” – Raidou lên tiếng và suy nghĩ một lúc. Cậu không thể tin được những chuyện này đều là do Gã quái vật đó gây ra, nhưng thật đáng sợ khi người dân của ngôi làng đều trở thành những bộ xương.
“Phải rồi!” – Raidou thốt lên khi vừa nhớ ra một thứ gì đó, cậu liền lục lọi bên trong chiếc túi vải của mình. Sau đó Raidou lấy ra một chiếc vòng có những ký tự và biểu tượng kỳ lạ.
“Hử?”
Raidou đưa chiếc vòng cho Frank, và rồi cậu hỏi ông ấy rằng: “Tôi tìm thấy... trong xương người... Ông có biết ai là chủ nhân của chiếc vòng này không?”
Frank nhìn vào chiếc vòng mà Raidou đưa cho. Ông ấy suy nghĩ một lúc và rồi lên tiếng bảo rằng: “Hình như ta đã thấy qua nó rồi. Đấy là một chàng trai khoảng hai mươi tuổi, trông cậu ta có vẻ là một mạo hiểm giả. À, hình như chàng trai đó là một thú nhân tộc, ta thấy cậu ta có đôi tai thú trên đầu nhưng không rõ là loại gì, có thể là sói hoặc cáo chăng.”
“Thú nhân sao?!” – Ngay khi nghe thấy từ thú nhân, Raidou đã kêu lên. Cậu không thể giấu đi sự bất ngờ khi biết đó là tộc nhân của Oya.
“Vậy... người đó... còn sống chứ?”
Raidou liền hỏi Frank về chàng trai thú nhân tộc đó. Ông ấy thở dài rồi nói tin mừng cho cậu: “Không cần phải lo lắng. Hai ngày trước cậu ta đã rời khỏi ngôi làng này rồi.”
“Vậy... người đó đã đi đâu?” – Raidou không thể ng��ng hỏi Frank. Ông ấy cũng không cảm thấy khó chịu, nên hai người cứ thế trò chuyện.
“Thật sự thì ta không biết nhiều về chàng trai thú nhân tộc đó. Nhưng trưởng làng có nói rằng cậu ta đang tiến đến nơi được gọi là Lục địa lớn.”
“Lục... Lục địa lớn ư?!”
“Phải, ta chỉ biết được có nhiêu đó mà thôi.”
Sau khi nói xong, Frank ngồi dậy khỏi đó và bảo rằng: “Thôi được rồi. Ta sẽ đi chợp mắt một lát, hai cậu có thể ngủ lại đây nếu muốn.”
“À... Vâng, chúc ngủ ngon.”
Raidou nhìn Frank rời đi. Trong đầu cậu có rất nhiều câu hỏi và thắc mắc, nhưng có lẽ đành để đến sáng mai vậy.
“Hử? Cậu ta ngủ rồi ư?” – Raidou ngước nhìn Ruijerd. Ruijerd đang nằm trên sàn gỗ kế bên Raidou, đã thiếp đi từ lúc nào.
“...” – Raidou dựa vào tường, cậu ngồi vào một góc và khoác áo choàng che phủ cơ thể để giữ ấm.
Sau đó thì cậu đã ngủ thiếp đi.
-------------------------------------
Bên kia khu rừng, tại nơi cắm trại của những hiệp sĩ thuộc đoàn của Patrick.
Hiện tại chỉ còn lại một số hiệp sĩ vẫn còn thức đ�� canh gác và tuần tra ban đêm.
Bên trong chiếc lều lớn của đội trưởng Patrick. Patrick và Kyler đang có cuộc nói chuyện riêng, bàn luận về chuyện đã xảy ra với thị trấn bù nhìn, và bầu không khí xung quanh đang rất căng thẳng.
“Thưa ngài! Nếu thật sự chuyện này là do ả ta gây ra, thì chắc chắn Thị trấn bù nhìn và cả khu rừng này đã trở thành một khu rừng chết thứ hai rồi!”
Kyler lên tiếng nói với Patrick. Cả hai đang đối diện nhau, Patrick ngồi trên ghế bên bàn làm việc, còn Kyler đứng trước mặt ông.
“Cậu còn nhớ cô ta đã làm gì với phần lãnh thổ ở phía tây của Vassia không?”
“Tất nhiên là tôi nhớ rồi, nhưng nó có gì đáng nói chứ? Chúng ta đang bàn về vụ việc ở thị trấn bù nhìn cơ mà!”
Thấy Kyler phản ứng như thế, Patrick lập tức đứng dậy và nói: “Nghe này! Khi chúng ta dừng chân tại ngôi làng trên đường đến thị trấn bù nhìn, một số hiệp sĩ đã tìm thấy một ngôi nhà chứa rất nhiều xương người chết. Cậu nghĩ xem, nếu không phải do ả ta gây ra thì còn ai có thể liên quan đến chuyện này nữa chứ.”
Đội trưởng Patrick vừa lên tiếng vừa đối mặt với ánh mắt của Kyler. Anh ta không còn lời nào để phản bác.
Dường như Patrick đã nói đúng một phần khiến Kyler không thể phản bác lại.
“Tôi nghĩ rằng chúng ta không nên kết luận chuyện này quá sớm, tốt hơn hết là cử thêm binh lính đến điều tra thị trấn bù nhìn.”
Kyler lên tiếng nói và sau đó anh ta đã bước đi rời khỏi chiếc lều, chỉ còn lại đội trưởng Patrick chìm trong suy nghĩ.
“...” – Patrick nhìn bóng lưng của Kyler khi rời đi và tự hỏi trong đầu rằng: “Kyler... Cậu thật sự vẫn chưa buông bỏ ý định đó sao? Zora đã thay đổi rồi. Dù cậu có cố gắng, cũng chẳng thể thay đổi được gì.”
Bên ngoài lều, Kyler lặng lẽ bước đi với vẻ mặt tức giận. Có lẽ người phụ nữ tên Zora mà đội trưởng Patrick vừa nghĩ đến có quan hệ gì đó với anh ta chăng.
...Kết Thúc...
Mọi quyền lợi về bản thảo này đều thuộc về truyen.free, và chỉ có tại đây mà thôi.