Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 38: Rời xa nơi khởi đầu, những sự kiện quan trọng đang bắt đầu diễn ra.

Arc 2: Hành trình trao trả di vật

“Ruijerd! Đủ rồi, dừng lại đi!”

Raidou dùng tay giữ chặt Ruijerd.

Cả hai đang bị những ánh mắt xung quanh chú ý, điều đó càng khiến Ruijerd khó chịu hơn.

Nhưng rồi, dưới sự ngăn cản của Raidou, Ruijerd cũng đã dừng hành động của mình.

“Grah?!” – Ruijerd thắc mắc kêu lên trước mặt Raidou. Cậu ta hoàn toàn không thể hiểu nổi vì sao Raidou lại tha thứ cho tên Keld kia.

Raidou cũng lờ mờ nhận ra sự khó hiểu của Ruijerd. Cậu liền bình tĩnh trả lời: “Bình tĩnh nào… Chuyện vừa rồi… chỉ là một sự hiểu lầm thôi.”

Đến nước này, Ruijerd cũng đành chịu. Cậu ta đã dừng hành động bản năng của mình, nhưng sự tức giận về Keld thì vẫn còn nguyên.

Raidou thở phào nhẹ nhõm khi thấy Ruijerd dừng lại. Cả hai đã khiến rất nhiều người chú ý, đặc biệt là Patrick và Kyler.

“Chà… Bạn cậu hung hãn thật đấy, vừa rồi ta cứ nghĩ Keld đã xong đời rồi chứ.”

Kyler phi ngựa tới, nở một nụ cười thoải mái với Raidou và Ruijerd. Khi nhìn thấy vị cung thủ này, Raidou đã ngay lập tức cúi đầu xin lỗi.

“Thành thật xin lỗi… Bạn tôi đã hành động nông nổi… Xin hãy tha thứ.”

Khi nhìn thấy hành động của Raidou, một số hiệp sĩ đã do dự có nên tha thứ cho Ruijerd hay không. Nhưng ngay sau đó, Patrick liền phi ngựa tới nói: “Được rồi! Nếu bạn cậu đã bình tĩnh thì chúng ta lên đường thôi nào!”

Patrick đã chấm dứt sự do dự của tất cả hiệp sĩ dưới trướng mình. Bởi vì ông ấy đã kêu gọi cả hai cậu lên đường, cũng đồng nghĩa với quyết định tha thứ cho họ.

Tất cả đều không ai dám cãi lời Patrick, bởi vì những vị hiệp sĩ ở đây đều trung thành với ông ấy.

“Raidou!” – Sau khi đội trưởng Patrick kêu gọi lên đường, Kyler đã tranh thủ hỏi Raidou: “Mau lên ngựa đi, ta sẽ là người chở cậu!”

“Hả? Ngựa ư?” – Raidou ngơ ngác khi Kyler nói sẽ cưỡi ngựa đưa cậu đi.

Lý do Kyler đề nghị như thế là vì đoàn hiệp sĩ của Patrick không có thừa con ngựa nào cả. Nếu có thì Raidou cũng không thể tự cưỡi được, bởi vì cậu không được huấn luyện bài bản.

Nhưng Raidou lại phân vân khi đứng trước Kyler cùng với ngựa của anh ta. Cậu không hề sợ hãi, mà là vì lo lắng cho Ruijerd nếu như cả hai tách ra.

Nhận ra sự lo lắng của Raidou dành cho Ruijerd, ngay lập tức Patrick đã tiến đến gần hai người họ.

“Raidou! Cậu không cần phải lo lắng về bạn mình, bởi vì chính ta sẽ là người chở chàng trai Ruijerd này!”

Patrick xuất hiện trước mặt hai người. Raidou thì khá phân vân, nhưng về phần Ruijerd thì cậu ta đang vã mồ hôi trên mặt.

Trước mắt Ruijerd chính là ánh nhìn đến từ Patrick. Ánh mắt ông khiến Ruijerd bất an, rồi dần thành lo sợ.

Tuy chiếc mũ sắt che đi khuôn mặt của Patrick, nhưng uy thế toát ra từ ánh mắt đó đã khiến Ruijerd liên tưởng đến con Griffin đã từng gặp.

“Vâng… Thành thật cảm ơn… Vì đã cho chúng tôi… đi nhờ.” – Khi Ruijerd còn đang cảnh giác, Raidou đã vội vàng lên tiếng đồng ý với lời đề nghị của ông.

“Gra… Grah?!” – Ruijerd bàng hoàng trước hành động của Raidou, ngay sau đó Patrick cũng đã dừng ánh nhìn của mình.

“Lên ngựa nào Raidou, chúng ta phải lên đường ngay bây giờ!”

“Vâng…” – Ngay sau khi Raidou vừa chấp nhận sự giúp đỡ của đoàn Patrick, Kyler đã giục cậu lên ngựa.

Raidou cũng không muốn trì hoãn đoàn hiệp sĩ của Patrick, vậy nên cậu đã leo lên ngựa và ngồi ngay phía sau Kyler.

Về phần Ruijerd, phải mất một lúc lâu thì cậu ta mới leo lên ngựa của Patrick. Sự im lặng bất thường của Ruijerd đã khiến Raidou phải thắc mắc.

Nhưng mọi thứ đã lập tức bị xua tan bởi tiếng hô lệnh từ Patrick.

“TẤT CẢ CHÚ Ý ĐÂY!”

“NGAY BÂY GIỜ CHÚNG TA SẼ XUẤT PHÁT THÊM MỘT LẦN NỮA!”

“TRÊN ĐƯỜNG ĐI HÃY GIÚP ĐỠ CHO HAI CHÀNG TRAI TRẺ NÀY!”

“NẾU NHƯ CÓ NGUY HIỂM THÌ CŨNG KHÔNG ĐƯỢC CHẠY TRỐN, RÕ CHƯA?!”

“… RÕ THƯA ĐỘI TRƯỞNG!” – Tất cả những vị hiệp sĩ lập tức kêu lên ngay sau khi Patrick kết thúc lời nói của mình.

Dù rất nghiêm túc nhưng tiếng hô của họ thực sự quá ồn ào. Raidou bịt tai vì tiếng hô của Patrick thực sự quá lớn.

“Ồn… ồn quá…”

“Chà… Rồi cậu sẽ quen với cách ra lệnh của ngài Patrick thôi.”

Kyler lên tiếng với nụ cười niềm nở. Raidou cũng không cảm thấy khó chịu gì, chỉ là do cậu không quen với những tiếng hô hào mà thôi.

“Được rồi, đi thôi nào.” – Ngay sau đó, lũ ngựa đã bước đi và đoàn hiệp sĩ của Patrick bắt đầu lên đường.

Lộc! Cộc! Lộc! Cộc!

Đoàn hiệp sĩ của Patrick đã lên đường, vó ngựa của bọn họ đang lướt trên con đường mòn tại vùng thảo nguyên này.

Trên đường đi, Raidou đã gặp phải một chút khó khăn. Việc ngồi trên lưng ngựa không như cậu vẫn tưởng.

“Chờ đã… Như này, quá nhanh rồi… Nếu bị rơi xuống thì làm sao?!”

Raidou đã bắt đầu cảm thấy lo lắng và choáng váng một ít. Cậu đang rất hoảng khi phải ngồi trên lưng một con ngựa thật.

“Hahaha! Sẽ không có chuyện đó đâu, cậu cứ bám chặt vào ta là được rồi.”

Kyler bật cười trước những lời Raidou vừa nói. Anh ta cũng đã gặp rất nhiều trường hợp giống như cậu rồi.

Về phần Ruijerd, thì cậu ta hiện đang dòm ngó, ngắm nhìn xung quanh một cách hứng thú. Người phụ trách cưỡi ngựa chở Ruijerd chính là đội trưởng Patrick.

Sự tò mò của Ruijerd cũng thật sự quá lớn, cậu ta cứ ngó nghiêng nhìn ngắm xung quanh, khiến Patrick có chút khó khăn khi điều khiển ngựa.

Nhưng thật đáng nể cho Patrick. Dù bị Ruijerd làm khó, ông vẫn giữ im lặng chịu đựng mà không một lời phàn nàn.

Đoàn hiệp sĩ của Patrick cứ thế mà di chuyển trên con đường mòn tại vùng thảo nguyên này.

Khi đang di chuyển, Kyler và Raidou đã có một cuộc trò chuyện nhỏ.

“Này Raidou!”

“Vâng, có chuyện gì ư?” – Raidou lập tức trả lời khi nghe thấy Kyler kêu tên của mình.

“Cậu cùng với bạn mình vượt đường xa đến Dalhurst để làm gì chứ? Dù sao thì nơi đó cũng rất xa xôi kia mà.”

“À… Ừm…” – Raidou ngập ngừng, không biết có nên nói hết mọi chuyện hay không. Có lẽ là cậu nên bịa ra một lý do nào đấy.

“Ừm… Là vì chúng tôi… muốn tìm kiếm… một công việc, để sống sót?!”

Raidou đã thật sự bịa ra một lý do khá tệ. Nhưng Kyler thì không hề nghi ngờ, hoặc có thể anh ta chỉ đang giả vờ.

“Chà… Vậy là hai cậu muốn tìm kiếm một công việc sao, điều đó cũng đúng thôi, dù sao thì tại Dalhurst có rất nhiều công việc kia mà.”

Kyler nói với một nụ cười niềm nở và thân thiện đến mức khó tin. Raidou cũng đành chịu thôi, bởi vì cậu không thể tiết lộ về người đã cứu sống mình là 'Thời gian'.

Nếu như không có sự chỉ dẫn của 'Thời gian' thì Raidou cũng không biết nên đi đâu về đâu nữa. Thế giới này vẫn còn rất xa lạ đối với cậu.

Lộc… Cộc… Lộc… Cộc…

Cứ như thế mọi thứ lại tiếp tục, cuộc trò chuyện ngắn ngủi của Raidou và Kyler đã kết thúc. Giờ thì chỉ còn lại những cơn gió thoảng qua trên vùng thảo nguyên này, và tiếng vó ngựa.

Hành trình của Raidou và Ruijerd không rõ sẽ phát triển ra sao, nhưng mà chắc chắn một điều rằng nơi đây chính là khởi đầu của cả hai.

Lục địa Vassia… Nơi được một vị đế vương, người đời truyền miệng danh xưng 'Dermot Anatole', cai trị.

-------------------------------------

Trong khi Raidou cùng với đoàn hiệp sĩ của Patrick lên đường, thì cùng thời điểm đó đã có một sự kiện nhỏ xảy ra.

Tại phương nam có một thung lũng trải dài về phía tây, tại đó có những cơn gió rất mạnh mẽ và một vùng hồ rộng lớn.

Nhưng tâm điểm của sự việc lần này là một hang động lớn nằm rất sâu trong thung lũng, nơi có những cơn gió mạnh thổi từ sâu bên trong ra khắp cả một vùng.

Nơi đó không ai dám bén mảng tới vì sự nguy hiểm của những cơn gió, và bên trong hang động lớn có một sinh vật chỉ tồn tại trong truyền thuyết.

Sinh vật đó có thân hình khổng lồ cùng với bộ lông trắng xóa tưởng chừng muốn che phủ cả hang động. Hàm răng to lớn sắc nhọn. Xung quanh nó là xiềng xích của thế gian.

Sinh vật đó chính là 'Fenrir', một con sói hùng mạnh từng được ghi nhận, nhưng giờ chỉ còn tồn tại trong truyền thuyết.

Fenrir… nó hiện đang chờ đợi ai đó đến giải thoát khỏi xiềng xích thế gian.

Thật trớ trêu, kẻ mà nó gặp hôm nay lại chính là kẻ thù, một kẻ nó căm ghét đến tận xương tủy.

Với một bộ trang phục Gothic đen tuyền, chiếc váy dài chấm đất và hình xăm gai trên cổ.

Kẻ đó là một người phụ nữ xinh đẹp có đôi tai nhọn và làn da màu đen nhạt. Mái tóc đen tuyền của cô ta buông dài xuống tận eo.

Người phụ nữ này rõ ràng là một Dark-Elf. Bởi vì cô ta có đôi tai nhọn cùng làn da đen.

“Cũng đã lâu rồi, ta và ngươi mới gặp lại nhau, Fenrir…”

Người phụ nữ xuất hiện từ nơi tối tăm trong hang, cô ta lên tiếng với giọng nói trầm và nhỏ.

“… ĐỪNG CÓ TỎ VẺ THÂN THIẾT VỚI NGƯƠI!”

Con Fenrir nhìn người phụ nữ với ánh mắt đầy căm ghét và thù hận.

Giọng nói của nó vang vọng khắp nơi bên trong hang động này, hơi thở thì phát ra một cách mãnh liệt.

“… TA BIẾT NGƯƠI ĐẾN ĐÂY LÀ VÌ MỤC ĐÍCH GÌ!”

“… TUỔI THỌ CỦA TA KHÔNG PHẢI LÀ THỨ MÀ NGƯƠI CÓ THỂ TÙY TIỆN LẤY ĐI!”

Fenrir lên tiếng trong sự tức giận. Sau đó nó đã cố gắng di chuyển để t·ấn c·ông người phụ nữ ở trước mắt, nhưng xiềng xích thì lại không cho phép điều đó xảy ra.

Ngay lập tức Fenrir đã bị siết chặt lại bởi những xiềng xích xung quanh mình, nó chỉ có thể b��t lực nhìn người phụ nữ kia.

Khuôn mặt của người phụ nữ chẳng thay đổi gì cả. Một khuôn mặt không cảm xúc, và chỉ có màu đen tuyền hiện hữu xung quanh cô ta.

Sự tức giận của Fenrir không làm cho người phụ nữ hoảng sợ hay lo lắng, cô ta hiện đang từ từ bước đến gần hơn với nó.

“… CON Ả DARK-ELF KHỐN!”

“… NHÀ NGƯƠI NGHĨ RẰNG XIỀNG XÍCH NÀY CÓ THỂ GIAM GIỮ TA MÃI SAO!”

Khi nhìn thấy người phụ nữ bước đến gần, Fenrir đã tức giận và gồng mình cố phá xiềng xích xung quanh.

Nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng trước xiềng xích thế gian, lần này Fenrir đã bị siết chặt đến mức không thể cựa quậy.

“GỪ!” – Fenrir nhìn người phụ nữ với ánh mắt đầy giận dữ và thù hận. Chỉ một gang tay nữa thôi là đủ để nó nuốt chửng cô ta.

“Fenrir… Ngươi vẫn vậy, chẳng hề thay đổi chút nào…”

Người phụ nữ nhìn vào Fenrir bằng khuôn mặt không cảm xúc. Fenrir hiện không thể làm được gì, bởi vì những xiềng xích đang siết chặt lấy cơ thể.

“… CON KHỐN, NGƯƠI LÀ THỨ THỐI NÁT CỦA THẾ GIỚI NÀY!”

“… NGƯƠI CÒN SỐNG ĐƯỢC ĐẾN TẬN BÂY GIỜ ĐỀU LÀ NHỜ VÀO CHỦ NHÂN CỦA TA!”

“… NẾU KHÔNG CÓ SỰ NGĂN CẢN CỦA NGÀI ẤY, THÌ TA ĐÃ GIẾT CHẾT NGƯƠI TỪ LÂU RỒI!”

Khi Fenrir lên tiếng thì nước dãi vương vãi khắp nơi, nhưng người phụ nữ kia thì lại không bận tâm lời lẽ đó.

“Fenrir… Ngươi thật ồn ào.”

“Hôm nay ta đến đây không phải là để lắng nghe ngươi phàn nàn chuyện xưa cũ…”

Người phụ nữ lên tiếng nói với Fenrir. Vẫn là khuôn mặt không cảm xúc và giọng nói trầm ấy.

Sau khi người phụ nữ nói xong những lời của mình, thì xung quanh cơ thể cô bắt đầu xuất hiện những luồng khí đen tuyền.

“Ngươi cứ ở yên đấy… Ta đến đây vì mục đích của mình, không phải là nghe ngươi phàn nàn.”

“Giờ thì… Hãy đưa cho ta tuổi thọ của ngươi, Fenrir.”

Người phụ nữ giơ cánh tay phải của mình ra phía trước mặt Fenrir.

Ngay sau đó, những luồng khí đen tuyền tụ lại một điểm trên cánh tay cô. Một hình xăm kỳ lạ xuất hiện, kéo dài từ vai xuống cánh tay cô, phát ra ánh sáng biển cả và màu đen tuyền.

“… NHÀ NGƯƠI CỨ CHỜ XEM!���

“… RỒI TA SẼ THOÁT KHỎI ĐỐNG XIỀNG XÍCH NÀY VÀ NUỐT CHỬNG NGƯƠI CÙNG VỚI LÃO GIÀ KIA!”

Fenrir lên tiếng đe dọa người phụ nữ, lời nói của nó khiến cả hang động phải rung lắc dữ dội.

Nhưng đáp lại sự đe dọa của nó, chỉ là khuôn mặt không cảm xúc của người phụ nữ. Cô ta không hề sợ hãi khi đối mặt với Fenrir, vì những xiềng xích xung quanh đã giam cầm nó rồi kia mà.

“…” – Người phụ nữ im lặng và đứng ngay trước mắt con Fenrir. Cánh tay phải của cô ta hiện đang giơ đến phía trước, hình xăm kỳ lạ trên tay cô ta chắc chắn chính là Ấn ký.

Nhưng Ấn ký của cô ta hoàn toàn khác biệt với Lankak, từ màu sắc cho đến hình thù. Hình thù Ấn ký trên tay cô là những xúc tu đầy gai nhọn cùng khuôn mặt của một thủy quái đáng sợ.

“… CRACK!” – Một tiếng xương gãy khô khốc vang lên từ cánh tay phải của người phụ nữ, ngay sau đó một cái miệng đầy răng sắc nhọn xuất hiện ngay tại đó.

Không chỉ có một, mà chẳng mấy chốc, hàng chục cái miệng kinh dị đã xuất hiện trên tay phải cô. Chúng từ từ trồi ra, tạo nên một cảnh tượng kinh khủng rợn người.

Hàng chục cái miệng đầy răng sắc nhọn đã trồi ra và lao thẳng đến phía Fenrir. Chúng cắn ngập vào da thịt Fenrir, hút đi từng giọt máu tươi của nó.

“… GRAHHHHHH!!!” – Fenrir gào thét lên trong sự đau đớn tột cùng.

Những gì Fenrir có đang bị lấy đi một cách tàn nhẫn. Máu và tuổi thọ đều bị người phụ nữ Dark-Elf cướp đoạt.

“… ẦM!” – Fenrir gục ngã, phát ra một tiếng động lớn.

Người phụ nữ kia đã dừng lại việc lấy đi tuổi thọ của Fenrir. Những cái miệng kinh dị kia đã được thu hồi và biến mất ngay trên làn da cô.

Lý do mà người phụ nữ dừng lại hành động của mình, là bởi vì nếu tiếp tục, Fenrir chắc chắn sẽ c·hết.

“Ngươi vẫn còn giá trị đối với ta… Lần sau ta sẽ lại đến thêm một lần nữa.”

Người phụ nữ lặng lẽ bước vào bóng tối, biến mất không để lại dấu vết gì.

Fenrir đang dần dần mất đi ý thức, nhưng trước khi bất tỉnh, nó cất giọng nói cuối cùng.

“ZORA… NGƯƠI CỨ CHỜ ĐẤY… RỒI SẼ CÓ NGÀY TA NUỐT CHỬNG NGƯƠI CÙNG VỚI LÃO TA…”

Hóa ra người phụ nữ Dark-Elf vừa rồi lại chính là Zora. Người mà đoàn hiệp sĩ của Patrick luôn chú ý.

“…” – Ngay sau đó Fenrir đã bất tỉnh, hang động cũng vì thế trở nên yên tĩnh lạ thường. Những cơn gió tràn ngập thung lũng cũng tạm thời ngừng lại.

Bộ lông trắng xóa của Fenrir đã nhạt nhòa đi rất nhiều. Tuổi thọ của nó đã bị lấy đi không ít, chỉ còn lại một chút để duy trì sinh mạng.

Sau khi lấy đi tuổi thọ của Fenrir, người phụ nữ tên Zora kia đã rời khỏi hang động lớn.

Hiện tại thì cô ta đang bước đi tại thung lũng. Phía sau là hang động lớn, nơi Fenrir bị xiềng xích thế gian giam cầm.

Xung quanh Zora là những mỏm đá nhọn hoắt nhô ra. Nơi đây là một lối đi bí mật, bởi vì nó nằm sâu tận bên trong một khu rừng.

Không ai có thể đến khu rừng này vì nó bị ngăn cách bởi một vùng hồ rộng lớn. Vả lại khu rừng này cũng đã được Zora làm xáo trộn, nếu không ghi nhớ rõ lối đi thì việc bị lạc là điều cực kỳ bình thường.

“Quát! Quát!” – Ngay khi Zora vừa bước ra khỏi lối đi bí mật, thì một tiếng quạ kêu vang lên ngay gần đó.

Zora đã bước đến gần với tiếng quạ kêu kia. Cô ta đã rời khỏi lối đi bí mật, hiện đang đứng trong khu rừng gần vùng hồ rộng lớn.

Khi tiến đến nơi có tiếng quạ kêu, một đôi mắt màu xanh dương nhạt đã xuất hiện từ trên cành cây. Hình bóng một con quạ quái dị với bộ lông đen xoắn.

“Là ngươi sao, Hugin…” – Zora lên tiếng với con quạ trên cành cây. Ngay sau đó một giọng nói kỳ dị đã được cất lên.

“Zora… Cô… Có lời nhắn của ngài ấy đây.”

Con quạ ngước đôi mắt xanh dương nhạt nhìn xuống Zora. Ngay sau đó nó liền lên tiếng: “Tại nơi gọi là thị trấn bù nhìn… đã diễn ra một cuộc chọn lọc Ấn ký.”

“Một kẻ đến từ chủng tộc Orc đã được lựa chọn… Ấn ký hắn ta có được sau cuộc chọn lọc, có thể liên quan đến chúng ta.”

Con quạ đã nói ra những lời lẽ khá trôi chảy. Nó nhìn chằm chằm vào Zora và chốt hạ những lời cuối cùng: “Hãy để ý đến những kẻ còn sống sót: gã Orc Lankak, tên nhân loại Arley, và đặc biệt là hai kẻ trở về từ cõi c·hết.”

“Hai kẻ đó sẽ được Munin theo dõi một thời gian… Một kẻ tóc trắng dài tinh khiết tên Ruijerd; kẻ còn lại tóc đen tuyền giống cô, được gọi là Raidou.”

“Tuy không rõ xuất thân của hai kẻ này, nhưng cô hãy chú ý đến chúng… Rất có thể một trong số chúng là chìa khóa cho sự bất tử.”

Sau khi con quạ nói hết những gì mình cần, thì Zora đã lên tiếng trả lời với khuôn mặt không cảm xúc.

“Vậy là trên thế giới này, vẫn còn kẻ giống với ta ư?”

“Quát! Ngài ấy có dặn dò, đừng g·iết c·hết hai kẻ đấy… Chỉ cần theo dõi chúng một thời gian, không cần phải manh động!”

Con quạ lập tức lên tiếng ngăn cản Zora. Bởi vì cô ta hiện đang tò mò về Raidou và Ruijerd, điều này có thể gây trở ngại cho chủ nhân của nó.

“Nếu đã vậy thì hãy nói với lão, ta đây sẽ tự mình kiểm tra xem… Kẻ tên Raidou kia liệu có giống với ta hay không.”

Zora mặc kệ lời ngăn cản của con quạ. Cô ta lặng lẽ bước đi rời khỏi nơi đây và thung lũng này.

“Quát! Quát!” – Con quạ kêu lên và bay đi khỏi nơi đó. Nhiệm vụ của nó đã kết thúc, việc còn lại là thông báo cho chủ nhân – kẻ đang ngự trị trên ngai vàng.

…Kết thúc…

Chuyện ngoài lề: Dark-Elf là gì… Để tìm hiểu về Dark-Elf thì ta sẽ tìm hiểu về Elf cái đã.

Tại thế giới này, Elf là một chủng tộc đến từ một Lục địa lớn khác.

Nhưng hôm nay chúng ta sẽ không tìm hiểu về nơi xuất thân của bọn họ. Mà chúng ta chỉ tìm hiểu cơ bản về bọn họ mà thôi.

{1. Tên gọi: Elf… Hay còn được gọi là tiên tộc… Tại một số nơi thì bọn họ được gọi là yêu tinh.}

{2. Ngoại hình: Đa số các Elf đều có tai nhọn, đây là một phần của chủng tộc bọn họ, và đặc biệt nhất chính là các Elf thường có ngoại hình đẹp phi tự nhiên… Rất ít khi có những Elf có ngoại hình xấu xí, đa số đều là trai đẹp gái xinh.}

{3. Tuổi thọ: Elf thường không có tuổi thọ rõ ràng… Có Elf thì sống đến 2.000 Tuổi, Elf khác thì lại là 5.000 Tuổi… Nhưng mà một số học giả đã xác nhận rằng, Tuổi thọ trung bình của Elf là từ 1.000 năm cho đến 2.000 năm nếu không có tác động ngoại cảnh.}

{4. Các chủng loại khác của Elf: High-Elf thường dùng để chỉ những Elf tự cho mình cao quý và c�� địa vị cao… Dark-Elf là những Elf có làn da đen hoặc tím, bọn họ thường bị kỳ thị bởi chính chủng tộc Elf, bởi vì Dark-Elf thường sẽ tương thích với các loại phép thuật hắc ám.}

Đến đây là kết thúc rồi, hẹn gặp lại các bạn vào chương tiếp theo. (^ - ^)

Mọi quyền sở hữu của bản dịch này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free