Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 39: Bầu trời đã hạ phàm tại nơi đây.

Trên vùng thảo nguyên rộng lớn, một đoàn hiệp sĩ đang phi ngựa tiến về ngôi làng nhỏ Erast ở phía xa. Ngôi làng này vốn là điểm dừng chân quen thuộc của các mạo hiểm giả, bởi nó nằm ngay cạnh con đường đến Thị trấn bù nhìn và liền kề một khu rừng xanh tươi đẹp.

Hôm nay, làng Erast sẽ đón một vị khách đặc biệt.

Vị khách đó hiện đang ở trong một quán rượu nhỏ.

“Này tụi bây... Xem kìa, là thú nhân tộc đấy.”

“Hừm.. Mày nói đúng, đôi tai thú trên đầu kia đích thực là của thú nhân tộc rồi.”

“Nhìn kỹ mới thấy, đôi tai thú đó hình như là thuộc chủng loài sói thì phải.”

“Chủng loài sói hiếm lắm đấy.. Nếu chúng ta đem cô ta đến Dalhurst, chắc chắn sẽ bán được rất nhiều Xu Aurora’s.”

Vị khách đặc biệt đang trở thành tâm điểm chú ý. Mái tóc xanh dương tựa màu trời trải dài xuống vai, cùng đôi tai sói nổi bật, càng khiến cô thêm khác biệt.

Vị khách này chính là một thú nhân – một chủng tộc đặc biệt với những bộ phận động vật trên cơ thể.

Tên cô ấy là Ulanni Meredith, một thú nhân tộc nổi bật hơn cả. Cô cao 1m7 và trông khá xinh đẹp khi nhìn gần.

Ngay khi bước vào quán rượu, Ulanni Meredith đã bị một vài kẻ chú ý. Chúng nhìn cô bằng ánh mắt thèm thuồng và gian ác.

Trang phục của Ulanni Meredith không thể nhận ra, bởi cô đang che giấu dưới một chiếc áo choàng đen rộng lớn.

Chiếc áo choàng phủ kín toàn bộ cơ thể Ulanni Meredith, nhưng phần đầu thì lại lộ ra, khiến cô bị nhiều ánh mắt dõi theo.

Ulanni Meredith tiến đến quầy và đặt một vật gì đó lên.

“Ta muốn hỏi.. Ngươi có từng thấy ai đeo chiếc vòng này không?”

Vật cô đặt lên quầy là một chiếc vòng tay với những ký tự và biểu tượng kỳ lạ. Nó trông hệt chiếc vòng của cô bé Oya mà Raidou đang giữ.

“Không.. Chưa từng có ai đeo nó đến quán rượu này cả...”

“Thế ư...” – Ulanni Meredith thu lại chiếc vòng tay và bước đi. Nhưng khi vừa rời khỏi quán rượu nhỏ đó, cô đã bị những kẻ trong quán nhắm đến.

“Đi nào tụi bây.” – Những kẻ đó rời quán và bám theo Ulanni Meredith.

Chủ quán rượu cũng nhìn thấy cảnh đó, nhưng ông ta không ngăn cản, vì chúng là khách hàng của ông. Vả lại, người phụ nữ thú nhân tộc kia cũng chẳng quen biết gì ông.

...

Sau khi rời quán rượu, Ulanni Meredith đang bước đi trên con đường mòn trong làng. Phía sau cô là những kẻ mang ý đồ xấu.

Ulanni Meredith cứ tiếp tục bước đi cho đến khi đặt chân vào khu rừng gần làng.

“Các ngươi định đi theo ta đến bao giờ đây?”

Ulanni Meredith đã phát hiện ra những kẻ bám theo mình ngay từ khi rời quán rượu. Tổng cộng có bốn tên, và tất cả đều cầm vũ khí.

Kẻ thì cầm nỏ, hai tên còn lại có dao và kiếm. Tên cuối cùng là gã to xác nhất, tay cầm một cây chùy sáu cạnh rèn từ đồng.

Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để bọn chúng giết chết một người đàn ông trưởng thành. Nhưng Ulanni Meredith dường như không bận tâm, cô vẫn giữ được sự bình tĩnh.

“Nghe đây con ả thú nhân kia!! Tốt hơn hết là mày nên ngoan ngoãn đi theo bọn tao!!”

Kẻ cầm nỏ lên tiếng bằng giọng cộc cằn, có vẻ hắn là đội trưởng của bọn chúng.

“Ta từ chối.. Chẳng có lý do gì để ta theo các ngươi cả.”

“Chậc!!” – Kẻ cầm nỏ tặc lưỡi, tức giận nói: “Này.. Mày vẫn chưa hiểu rõ tình hình hiện tại của mình nhỉ?!”

“Ở đây bọn tao có bốn người, còn mày chỉ có một mình thôi. Tốt nhất là mày nên ngoan ngoãn nghe lời bọn tao đi!!”

Lời của tên cầm nỏ đầy đe dọa, nhưng đáp lại chỉ là khuôn mặt không biến sắc của Ulanni Meredith.

Thấy cô ta không phản ứng, tên to lớn cầm chùy tức giận kêu lên: “Nhiều lời với nó làm gì. Để tao đánh gãy chân của nó rồi đem...”

“Chỉ cần ngoan ngoãn nghe theo lời của các ngươi là được rồi nhỉ...”

Trong khi tên cầm chùy đang giận dữ, Ulanni Meredith đã lên tiếng. Cô ấy đã đồng ý đi theo bọn chúng, hoặc có thể là vậy.

Bốn tên kia cũng rất bất ngờ trước lời cô nói. Tên cầm nỏ thấy vậy liền bảo: “Hah.. Thế có phải là tốt hơn không.”

Nói xong, tên cầm nỏ nhìn ba tên còn lại và nói: “Tụi mày cũng thấy rồi đấy, dẫn nó theo tao, chúng ta sẽ đi tìm xe ngựa đến Dalhurst.”

“Biết rồi.. Biết rồi..” – Ba tên kia tiến đến gần Ulanni Meredith, vừa cười vừa nói với nhau.

“Chà.. Chà.. Ai mà ngờ được, người đẹp lại ngây thơ thế chứ.”

“Như vậy không phải tốt sao, càng nghe lời thì sẽ dễ dàng bán được giá cao.”

“Mày nói phải, có khi nó sẽ bán được rất nhiều Xu Aurora’s đấy.”

Ba tên kia cứ liên tục bàn luận về giá cả khi bán được Ulanni Meredith. Điều đó khiến tên cầm nỏ bắt đầu cáu giận vì sự chậm trễ của chúng.

“Ê này!! Đừng có ở đấy nói chuyện nữa, tụi bây mau nhanh lên đi không thì cả lũ bị phát hiện bây giờ!!”

“Rồi rồi.. Tao trói nó lại liền đây.” – Một kẻ trong ba tên kia rút ra sợi dây thừng, hắn ta bước đến gần Ulanni Meredith để trói cô lại.

“BỤP!! VỤT!!” – Ngay khi tên cầm nỏ quay người đi, những âm thanh lớn vang lên từ phía sau hắn. Âm thanh như một tiếng va chạm mạnh và xé toạc da thịt, ngay sau đó là những tiếng động rơi rớt.

“BỊCH!! BỊCH!!” – Khi tên cầm nỏ quay người lại nhìn, cảnh tượng trước mắt khiến hắn đổ mồ hôi hột.

Hai cái đầu nằm lăn lóc trên đất, và trước mắt hắn là tên to xác cầm chùy. Tên đó đang đứng yên một chỗ, bụng hắn bị một cánh tay đáng sợ đục khoét.

“...!!BỊCH!!...” – Ngay sau đó, cánh tay kia rút ra khỏi bụng tên to xác, hắn ta ngã vật xuống đất, để lộ hình bóng một thú nhân.

“Mẹ nó, con khốn này!!” – Tên cầm nỏ tức giận khi thấy ba tên kia bị Ulanni Meredith giết chết. Nhưng hắn không thể giấu đi sự sợ hãi, những bước chân lùi lại phía sau không ngừng diễn ra.

Tên cầm nỏ đang rất sợ hãi, nhưng vẫn cố tỏ ra nguy hiểm với Ulanni Meredith.

“Mày... Mày đừng có mà di chuyển, không thì tao bắn chết đấy!! Đừng có tưởng tao đây không dám làm!!!”

Tên cầm nỏ đe dọa Ulanni Meredith rằng hắn sẽ bắn cô. Nhưng đáp lại chỉ là vẻ m��t bình tĩnh của cô ta.

“Ta nói.. Nhân loại các ngươi lúc nào cũng vậy, luôn vì bản thân mình mà hại chết những chủng tộc khác.”

Ulanni Meredith lên tiếng với tên cầm nỏ. Ngay sau đó, cô vẩy cánh tay, khiến những vết máu văng ra khắp nơi trên mặt đất. Trên cánh tay cô có một chiếc vòng lớn được điêu khắc những ký tự và biểu tượng kỳ lạ.

Xung quanh Ulanni Meredith đang tỏa ra những luồng năng lượng màu xanh trời. Cô ngước nhìn tên cầm nỏ và hỏi những điều lạ lùng.

“Ngươi đã bao giờ nghe đến thứ được gọi là Aura chưa? Có lẽ là không, bởi vì thứ này chỉ tồn tại bên kia lục địa mà thôi.”

Luồng năng lượng quanh cơ thể Ulanni Meredith tập trung lại trên cánh tay cô. Ngay sau đó, một lưỡi kiếm hình thành từ luồng năng lượng đó.

“Mẹ nó!!” – Khi nhìn thấy lưỡi kiếm năng lượng kia, tên cầm nỏ không chần chừ nữa. Hắn chĩa nỏ vào Ulanni Meredith và bóp cò. Mũi tên được bắn ra, bay thẳng về phía cô.

“Haaa...” – Nhưng ngay sau đó, mũi tên đã bị Ulanni Meredith phá hủy. Cô hít một hơi thật sâu và lao đến tên cầm nỏ với tốc độ xé gió.

“Đồ.. Đồ quái vật!!!” – Kẻ cầm nỏ cũng thật sự sợ hãi. Hắn vứt bỏ cây nỏ, quay người lại cố gắng chạy trốn.

Nhưng mọi thứ đã quá muộn để thoát khỏi một con mãnh thú.

Hắn ta chẳng khác gì một con mồi của Ulanni Meredith.

“Quay người chạy đi, cũng đồng nghĩa với việc tiến gần hơn đến cái chết đấy...”

Ulanni Meredith lên tiếng khi áp sát tên cầm nỏ.

Ngay sau đó, con mãnh thú vung lưỡi kiếm của mình vào con mồi.

“...Lưỡi kiếm của bầu trời...”

“....AURANUS....”

“...!!!XẸT!!!...” – Cơ thể con mồi liền đứt lìa. Lưỡi kiếm năng lượng xé toạc mọi thứ nó đi qua.

“...!!BỊCH!!...” – Tên cầm nỏ ngã xuống đất với hai phần cơ thể bị lìa sau cú vung. Máu tuôn trào, thấm đẫm mặt đất.

Với chút ý thức còn sót lại, kẻ cầm nỏ nhìn thấy một thứ trên cánh tay cầm lưỡi kiếm. Một chiếc vòng lớn được điêu khắc những ký tự và hình thù kỳ lạ.

Chiếc vòng tay đó khác biệt hẳn, nó là biểu tượng sức mạnh của cả bộ lạc.

Chiếc vòng tay chỉ những kẻ xứng đáng nhất trong bộ lạc mới có thể sở hữu.

Những kẻ được các thú nhân gọi bằng danh xưng đặc biệt: VỆ THẦN.

“Hử?!” – Ngay sau khi kết liễu tên cầm nỏ, Ulanni Meredith chợt khựng lại.

Cô ngước nhìn về phía làng Erast và tự hỏi: “Luồng Aura này là của Patrick.. Hắn ta cũng đang ở đây sao?”

---

Những lời của Ulanni Meredith hoàn toàn chính xác. Bởi lẽ, đoàn hiệp sĩ của Patrick đang tiến tới làng Erast.

Chúng ta sẽ trở lại với nhân vật chính của câu chuyện này, Raidou và Ruijerd.

“Lộc.. Cộc..”

“Lộc.. Cộc..”

Âm thanh vó ngựa chạy trên con đường mòn xuyên vùng thảo nguyên rộng lớn.

Những cơn gió mát thoảng qua khiến lũ ngựa càng hăng hái, và các hiệp sĩ cũng không kém phần phấn chấn.

Tất cả đều mừng rỡ khi nhìn thấy làng Erast – nơi dừng chân tiếp theo của đoàn hiệp sĩ Patrick.

Nhưng không phải ai cũng có tâm trạng hăng hái như các vị hiệp sĩ.

Raidou đang thở dốc và vã mồ hôi. Dường như cậu không thể chịu đựng nổi cơn rung lắc khi ngồi trên lưng ngựa của Kyler.

“Ha...... Ha......”

“Này nhóc!! Cậu không sao chứ?”

Cung thủ Kyler, người đưa Raidou đi, đã lên tiếng hỏi han.

“Khô.. Không sao.. Tôi chỉ hơi.. Chóng mặt thôi.”

Raidou cố gắng bám chặt lấy Kyler. Mặc dù đã nói mình không sao, nhưng khuôn mặt cậu hiện khá nhợt nhạt.

“Chà.. Có vẻ như cậu vẫn chưa quen với việc ngồi ngựa nhỉ.”

“Nhưng đừng lo lắng quá, rồi cậu sẽ quen dần thôi.”

Kyler mỉm cười thân thiện và trấn an Raidou. Mặc dù vậy, cậu vẫn đang trong tình trạng không ổn. Khuôn mặt nhợt nhạt, vừa chóng mặt vừa buồn nôn và vã mồ hôi.

Có vẻ như Raidou đã bị say ngựa rồi chăng.

“Anh ta nói đúng, mình thật sự vẫn chưa quen với việc ngồi trên lưng ngựa.. Nếu cứ tiếp tục thế này, thì mình sẽ chết mất.”

Raidou đang cố gắng chịu đựng. Khuôn mặt cậu biến sắc dần, và mọi thứ cứ quay cuồng.

“Lộc.. Cộc..”

“Lộc.. Cộc..”

Đoàn hiệp sĩ của Patrick vẫn tiếp tục phi ngựa trên con đường mòn. Xung quanh họ vẫn là vùng thảo nguyên rộng lớn.

Nhưng mọi thứ đã thay đổi khi đoàn hiệp sĩ của Patrick nhìn thấy làng Erast ở phía xa. Họ đã hào hứng và mừng rỡ hơn bao giờ hết.

“Ngài Patrick!!” – Kyler là người đầu tiên nhìn thấy làng Erast. Anh ta lập tức tăng tốc và thông báo cho đội trưởng Patrick.

“Kyler?! Có chuyện gì sao?” – Patrick hỏi, và Kyler lập tức trả lời.

“Thưa ngài.. Tôi đã nhìn thấy làng Erast ở phía trước chúng ta rồi!!”

“Được rồi, cậu làm tốt lắm Kyler.” – Đội trưởng đáp, và ngay sau đó Kyler giảm tốc lui về sau.

“...!!!TẤT CẢ BINH LÍNH, CHÚ Ý!!!...”

“...!!!PHÍA TRƯỚC CHÚNG TA, CHÍNH LÀ LÀNG ERAST!!!...”

“...!!!TẤT CẢ HÃY LẬP TỨC GIẢM TỐC ĐỘ CỦA NGỰA LẠI!!!...”

“...!!!RÕ!!!...” – Patrick đưa ra mệnh lệnh của mình, và tất cả binh lính dưới trướng ông đều lập tức đồng thanh hô vang.

Ngay sau đó, tất cả hiệp sĩ đều đã giảm tốc độ ngựa theo mệnh lệnh của Patrick.

“Ugh.. Nhức đầu quá.” – Raidou ngồi trên lưng ngựa của Kyler và than vãn.

“Chà.. Ráng chịu đựng đi nhóc, chúng ta sắp đến làng Erast rồi đấy.”

Kyler lại lên tiếng với nụ cười thân thiện của mình. Ngựa vẫn tiếp tục chạy mặc kệ tình trạng tồi tệ của Raidou.

Về phần Ruijerd, cậu ta vẫn đang ngó nghiêng xung quanh trên lưng ngựa của Patrick.

...

“Lộc!! Cộc!!” – Một lúc sau, đoàn hiệp sĩ của Patrick đã tiến tới làng Erast nằm giữa vùng thảo nguyên rộng lớn.

Làng Erast có rất nhiều ngôi nhà được xây dựng từ những khúc gỗ và đất sét.

Khi tiến vào làng, đoàn hiệp sĩ của Patrick đã dừng lại. Những người dân trong làng nhìn họ với ánh mắt tò mò và hiếu kỳ.

Một số người dân làng Erast mỉm cười niềm nở khi nhìn thấy đoàn hiệp sĩ Patrick. Có vẻ như họ đã ghé qua ngôi làng này rất nhiều lần trước đó rồi.

“...!!!ĐƯỢC RỒI, TẤT CẢ NGHE ĐÂY!!!...”

“...!!!CHÚNG TA SẼ DỪNG CHÂN TẠI ĐÂY TRONG NGÀY HÔM NAY!!!...”

“...!!!RÕ, THƯA ĐỘI TRƯỞNG!!!...” – Tất cả binh lính dưới trướng Patrick đồng thanh hô vang. Ngay sau đó, tất cả bọn họ xuống khỏi ngựa và bàn tán với nhau.

“Haiz.. Đội trưởng lúc nào cũng lớn tiếng như vậy hết.”

“Haha.. Đành chịu thôi chứ biết sao giờ đây.”

“Mà này.. Đợi khi nhiệm vụ kết thúc, chúng ta đi làm vài cốc chứ?”

“Ahaha.. Ý kiến của cậu được đấy.”

Một vài người trong đoàn hiệp sĩ của Patrick đã rời đi. Đa số bọn họ đều tìm kiếm nơi để ngựa qua đêm và quán trọ cho mình.

Đội trưởng Patrick cũng chẳng đ�� tâm đến điều đó. Ông không ép buộc bọn họ phải đi theo mình liên tục.

“Ha...... Ha...... Chóng mặt quá.. Mình sắp ngã rồi...”

“Này!! Cẩn thận, coi chừng ngã!!!”

“...!!!BỊCH!!!...” – Trong khi tất cả binh lính đều đang bận rộn với chuyện riêng của mình, ngay cạnh cung thủ Kyler, một chàng trai đã ngã khỏi lưng ngựa.

Raidou đã rơi khỏi lưng ngựa của Kyler.

Cậu không thể chịu đựng được nữa, cơn chóng mặt và choáng váng đã nặng hơn bao giờ hết. Khuôn mặt cậu hiện đang rất nhợt nhạt và kinh khủng.

“Này nhóc, không sao chứ!!”

“A?!” – Raidou ngất lịm ngay trên mặt đất. Trước khi mất hết ý thức, cậu đã nhìn thấy Ruijerd và Kyler cùng với những vị hiệp sĩ khác.

Mọi thứ cứ thế mà tối dần đi, và Raidou đã bất tỉnh ngay trước lối vào của làng Erast.

Bản thảo này đã được chắt lọc kỹ lưỡng, dành riêng cho bạn đọc của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free