Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 40: Thời gian đã ghé thăm và Bầu trời cũng thế.

“Ha… ha…” Hơi thở nóng bỏng không ngừng bật ra từ chàng trai tóc ngắn đen tuyền.

Raidou từ từ mở mắt, điều đầu tiên cậu trông thấy là trần nhà gỗ… Nhưng không chỉ có thế, một bóng hình còn đang lơ lửng trên đó.

[Cuối cùng cậu cũng đã tỉnh dậy, Raidou.]

“Ha… ha…” Hơi thở vẫn nóng hầm hập, khó chịu vô cùng.

Raidou đang nằm trên một chiếc giường gỗ, cơ thể cậu nóng bỏng như lửa đốt. Trước mắt cậu là bóng hình cao lêu nghêu, hay nói đúng hơn, là Thời Gian.

“Th… Thời Gian?” Raidou thều thào hỏi bóng hình cao lêu nghêu ấy.

[Phải, chính là ta đây. Trông cậu tệ thật đấy, chẳng giống với lần gặp trước chút nào.]

Raidou ngồi dậy, nhận ra mình đang trên giường, có gối và một chiếc chăn đắp ngang hông cậu.

Quan sát xung quanh, cậu thấy đây là một căn phòng nhỏ, trông khá giống với nhà trọ ở Thị trấn Bù Nhìn.

“Ha!… Ha!… Nóng quá, chuyện gì thế này, mình bị sốt rồi ư?” Chẳng mấy chốc, Raidou nhận ra sự bất thường trên cơ thể mình: hơi thở và toàn thân cậu nóng rực như lửa đốt.

“Không lẽ mình đã bị sốt rồi ư?” Raidou đưa tay sờ lên người để kiểm tra, chỉ thấy nóng bỏng tay.

[Chính xác. Cậu đã bị sốt rồi, nhưng không cần phải lo lắng quá đâu, việc này chỉ là một phần của lõi chứa mà thôi.]

Dường như Thời Gian kia có thể đọc thấu suy nghĩ của Raidou.

“Ý của ông là sao? Tại sao lại không lo lắng chứ? Sốt ở thế giới này… là rất nguy hiểm đấy.”

Raidou lập tức ngước lên nhìn Thời Gian trên trần nhà, muốn hỏi cho ra nhẽ lời hắn vừa nói.

Nhưng khi ngước lên, Thời Gian đã không còn ở đó nữa, thay vào đó hắn đã xuất hiện đối diện cậu. Chỉ trong nháy mắt, Thời Gian đã đứng ngay trước giường của Raidou.

[Cơ thể của cậu nóng lên, không phải là do bệnh tật hay gì đâu. Sự nóng lên chính là do cơ thể của cậu đang thích nghi với lõi chứa.]

Thời Gian vừa lên tiếng vừa đưa cánh tay đen ngòm ra chỉ vào bụng Raidou, như thể ám chỉ lõi chứa bên trong cậu.

“Lõi… Lõi chứa… Thế thì tôi phải làm sao đây?”

“Nếu cứ như thế này thì sẽ rất khó để di chuyển, huống chi là tiếp tục tiến đến Dalhurst.”

Raidou khó khăn lên tiếng hỏi Thời Gian, hơi thở vẫn nóng rực.

Đáp lại, Thời Gian lên tiếng với giọng điệu và hành động trầm tĩnh lạ thường: [Chẳng cần phải lo lắng, cậu sẽ trở lại bình thường nhanh thôi. Khi cơ thể hoàn thành việc thích nghi với lõi chứa, thì khả năng ‘Thay thế’ sẽ bù đắp cho cậu.]

“Thay thế?!… Thứ khả năng đó, rốt cuộc là cái gì chứ?!” Raidou hoang mang tột độ khi nghe Thời Gian nói, trong khi cậu còn chưa hiểu rõ ‘Lõi chứa’ là gì.

[Ta sẽ giải thích ng���n gọn cho cậu dễ hiểu hơn. Lõi chứa trong cơ thể của cậu rất đặc biệt, nó khác hẳn với những kẻ khác.]

“Tôi còn nhớ… Ông đã bảo là… Lõi chứa này được làm từ cơ thể của mình.”

Raidou đã cắt lời Thời Gian khi hắn đang giải thích, nhưng thay vì giận dữ, hắn lại nhận được một lời khen ngợi.

[Oh… Cậu có một bộ não ghi nhớ tốt đấy, đúng thật là ta đã nói thế và điều đó cũng không sai.]

[Như cậu thấy đấy. Lõi chứa mà ta đã đưa chính là một phần cơ thể ta, và nó sẽ có một số khả năng đặc biệt đến từ ta.]

[Raidou… Theo cậu thì Thời Gian sẽ cai trị thứ gì của những sinh vật sống?]

“Hể?” Raidou bất ngờ trước câu hỏi của Thời Gian. Cậu suy nghĩ một chút rồi đáp rằng: “Liệu đó có phải là tuổi tác không?”

[…Chính xác…] Thời Gian đáp lại, chẳng mấy chốc Raidou đã mường tượng ra năng lực này có liên quan đến tuổi thọ.

“Thế… Thế khả năng đó… Rốt cuộc là gì chứ?”

[Khả năng của lõi chứa đấy, chính là sự thay thế. Nói ngắn gọn hơn, khi sắp sửa chạm đến cái chết thì khả năng đó sẽ giúp cậu thoát khỏi cửa tử. Nhưng thay vào đó, cậu sẽ mất đi tuổi thọ của mình.]

“…” Raidou không thể nào tưởng tượng nổi những điều Thời Gian vừa nói. Cậu chỉ có thể tròn mắt nhìn với vẻ bất ngờ tột độ.

[Raidou… Hãy cẩn thận với những người ở thế giới này, đôi lúc ta sẽ không biết được ai là bạn hay thù.]

[Đấy là lời khuyên của ta dành cho cậu.]

[Giờ thì… Tạm biệt.]

“Hể?!… Khoan chờ đã!… Đừng đi chứ! Tôi vẫn còn rất nhiều thứ muốn hỏi ông.”

Thời Gian đang dần tan biến vào hư vô. Thấy thế, Raidou nói vội vã để giữ hắn lại, mong hỏi thêm vài vấn đề.

Nhưng đã quá muộn rồi.

[Rồi ta và cậu sẽ gặp lại thôi, Raidou.]

“Chờ đã…” Thời Gian biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại Raidou một mình trong căn phòng nhỏ.

“Bình bịch!” Ngay khi Thời Gian biến mất, bên ngoài liền có tiếng bước chân tiến đến gần, và chẳng mấy chốc cánh cửa đã mở ra.

“Chà… Nhóc con, cậu đã tỉnh dậy rồi sao?”

Giọng nói của một người đàn ông khoảng 30 tuổi vang lên. Một bóng người xuất hiện, với thân hình cân đối, mái tóc ngắn nâu được cắt tỉa gọn gàng. Mặc bộ trang phục thông thường của cư dân nơi đây, anh ta chính là cung thủ Kyler.

Nhưng lúc này, anh ta không đeo cung.

“Này nhóc… Cậu ổn hơn rồi chứ?”

Raidou im lặng hồi lâu, bởi vì cậu còn đang hoang mang tột độ sau khi Thời Gian biến mất.

“Tôi… Tô…”

“Ọt! Ọt!” Khi Raidou vừa lên tiếng thì một âm thanh vang lên cắt ngang lời cậu. Đó là tiếng bụng đói cồn cào của chính cậu.

Cũng đã hơn một ngày rồi cậu vẫn chưa có gì bỏ bụng. Lương thực trong túi vải cũng đã bị Ruijerd ngấu nghiến hết sạch, những gì còn sót lại chỉ là con dao và tấm bản đồ.

“Có vẻ như cậu đã đói rồi nhỉ. Được rồi, mau rời khỏi giường đi, ta sẽ dẫn cậu đi dùng bữa.”

“À… Ừm.” Raidou liền gật đầu rồi rời khỏi giường.

“Hể?… Chúng đâu rồi?!” Khi Raidou rời khỏi giường, cậu liền hoang mang tột độ.

Bởi vì chiếc áo choàng và túi vải đựng đồ của cậu đã biến mất, nhưng hầu bao đựng tiền thì vẫn còn nguyên vẹn ở thắt lưng quần.

“Cậu đang tìm áo choàng và túi đựng đồ của mình sao? Đừng quá lo lắng, vì ta đã để chúng tại lò rèn rồi.”

“Lò rèn ư?” Raidou ngơ ngác hỏi lại Kyler. Tại sao anh ta lại làm thế chứ?

Nhưng rồi Raidou đã bỏ qua vấn đề đó và bước theo Kyler.

Khi bước ra khỏi căn phòng nhỏ, Raidou nhận ra đây là một nhà trọ.

Xung quanh cậu là những cánh cửa dẫn vào các căn phòng nhỏ.

Tính cả căn phòng Raidou vừa bước ra, có tổng cộng bốn phòng nhỏ. Mỗi bên tường có hai căn phòng, tổng cộng bốn phòng trải dài đến cuối hành lang.

Không chỉ vậy, Raidou chợt nhận ra đây là tầng trên của nhà trọ, vì cậu đã bước theo Kyler đến bên cầu thang gỗ có tay vịn. Cầu thang của nhà trọ này khá thô sơ nhưng lại rất chắc chắn.

Khi Raidou bước xuống cầu thang, một khung cảnh náo nhiệt đập vào mắt cậu.

“Này… Này, mau cho tôi thêm một cốc nữa đi!!”

“Vâng!!… Xin hãy chờ một chút, tôi sẽ mang ra liền.”

Những binh lính dưới trướng Patrick đang say sưa nhậu nhẹt.

Có hai người phục vụ rượu và thức ăn: một bé gái mặc tạp dề, và một người đàn ông to xác khoảng 40 tuổi.

“Đội trưởng, cố lên!!”

“Đúng thế, xử lý hắn đi đội trưởng!!”

“Ngài Patrick!!… Mau cho hắn ta biết, ai mới là người mạnh nhất đoàn đi!!”

Không khí náo nhiệt đến mức khó tả, người đông nghịt xung quanh, còn ở giữa trung tâm là Đội trưởng Patrick.

Ngài Đội trưởng Patrick đang ngồi trên ghế đối diện chiếc bàn cùng với đối thủ của mình. Đối thủ chính là một người trong đoàn hiệp sĩ của ông, và cậu ta trông khá khỏe mạnh.

Để giải thích rõ hơn, Patrick đang thi vật tay với binh lính dưới trướng.

“Này… Này… Có đứa nào muốn cá cược cho Đội trưởng với nó không!!!”

“Được đó, ý hay lắm…” Một số binh lính đã bắt đầu đặt cược xem ai sẽ là người chiến thắng trong trận so tài với Patrick.

“…” Raidou chết lặng khi chứng kiến không khí náo nhiệt nơi đây.

“Bụp!” Một bàn tay liền đánh thức Raidou khỏi cơn chết lặng. Đó chính là Kyler. Anh ta nhìn cậu, mỉm cười thân thiện rồi nói: “Cậu cứ mặc kệ bọn họ. Quán rượu nhỏ này đã được đoàn hiệp sĩ chúng tôi bao trọn rồi, nên cũng chẳng có gì lạ khi bọn họ bày trò đâu.”

Hóa ra nơi đây là một quán rượu nhỏ, nhưng trông nó chẳng khác nào một nhà trọ cả. Có thể chỉ là cách gọi mà thôi, hoặc là người chủ nơi đây muốn như thế chăng.

“Cậu biết đấy, chủ nơi này muốn kết hợp quán rượu và nhà trọ làm một. Thật kỳ lạ, nhưng nó đã thu hút được rất nhiều mạo hiểm giả và khách phương xa.”

“Hóa ra là vậy… Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng không ngờ chủ nhân nơi đây lại độc đáo và sáng tạo như thế.”

Raidou bước đến quầy cùng Kyler. Anh ta đã giải thích rõ ràng về nơi này, một quán rượu kiêm nhà trọ độc đáo.

Bên kia quầy có rất nhiều loại rượu được đặt trên kệ tủ, không loại nào giống loại nào.

“Không phải anh bảo, đây chỉ là một quán rượu nhỏ kia mà… Nhưng theo tôi thì, nó lớn quá rồi đi.”

“Chà… Cậu nên đến Vassia một lần, ở đó có kha khá quán rượu còn lớn và vượt trội hơn nơi này… Hửm… Mặt của cậu bị làm sao thế nhóc?”

Trên đường đến quầy, Raidou đã bắt đầu thấy khó chịu, có vẻ là do mùi rượu nồng nặc nơi đây.

Mặc dù rất khó chịu, nhưng Raidou vẫn giữ bình tĩnh. Bởi vì cơn nóng như lửa đốt trong người cậu còn kinh khủng hơn mùi rượu nơi đây nhiều.

“Ngài Kyler!!… Ngài có muốn tham gia cá cược chứ!!”

Một cô gái trẻ đã tiến đến chỗ Kyler, xòe tay ra trước mặt anh ta. Cô ấy có mái tóc ngắn màu nâu, và cũng mặc giáp phục của đoàn hiệp sĩ Patrick.

Thấy vậy, Kyler lấy ra một Đồng Bạc Aurora, đưa cho cô ấy và nói rằng: “Ta đặt cược vào người lính Gavin kia sẽ đánh bại ngài Patrick…”

Cô gái trẻ tròn mắt, khó hiểu lên tiếng:

“Kỳ vậy, ngài không đặt cược vào Đội trưởng ư?”

Ngay khi cô gái trẻ hỏi thì Kyler đã mỉm cười và nói rõ to khiến ai cũng nghe thấy: “Tất nhiên là không rồi, dù gì thì ngài Patrick cũng đã già rồi kia mà!! Có khi sẽ gãy tay không chừng đấy!!”

“…” Mọi người đều chết lặng khi nghe được những lời đó. Đa số đều ngơ ngác và ngạc nhiên trước những lời vừa rồi của Kyler.

Đội trưởng Patrick cũng đã nghe thấy những lời đó. Bề ngoài thì ông ấy rất bình tĩnh, nhưng ai cũng có thể thấy sự giận dữ hằn lên những đường gân trên cơ thể ông.

Vụ cá cược lần này thật sự rất căng thẳng, một bên là Đội trưởng Patrick.

Bên còn lại là một người lính trẻ tên Gavin, anh ấy có mái tóc nâu khá dài được cột kiểu đuôi ngựa, ngoại hình trông khá cân đối.

Cả hai đều nghiêm túc trong cuộc so tài lần này. Nếu Patrick thắng thì ông sẽ vẫn là người mạnh nhất đoàn hiệp sĩ này.

Ngược lại, nếu Gavin chiến thắng thì chắc chắn anh ấy sẽ được ca ngợi, và đạt vị trí người kế nhiệm chức vụ Đội trưởng đoàn hiệp sĩ Patrick.

“Được rồi!!… Hai người hãy chuẩn bị, tôi sẽ đếm từ 1 đến 3!!”

“Một… hai… ba… Bắt đầu!!!”

Trận chiến vật tay đã bắt đầu khi người lính trọng tài hô lên.

“ẦM!!!”

Chỉ trong vài giây, chiếc bàn gỗ liền bị phá hủy.

Những mảnh vụn rơi tứ tung khắp nơi, và trên mặt đất, một chàng lính đang bất tỉnh.

“Người… Người chiến thắng chính là Đội trưởng Patrick!!!”

Người lính trọng tài hô lên, kéo theo đó là tiếng reo hò của những người khác ở quán rượu.

“Tuyệt!!… Thế là, cả đám chúng ta sẽ được một Đồng Bạc Aurora đấy!!!”

“Này… Này… Còn ai muốn thách đấu nữa không, mau bước ra đây đi!!”

Những binh lính dưới trướng của Patrick đã hô hào khi ông ấy chiến thắng Gavin. Một phần vì họ đã được xem một trận đấu mãn nhãn, phần còn lại là vui mừng khi Kyler phải chi trả mỗi người một Đồng Bạc Aurora.

Thấy Gavin thua đo ván và đang được các binh lính khác kéo đi nghỉ ngơi, Kyler liền thở dài nói: “Haiz… Lại tốn tiền nữa rồi, lão ta rõ ràng là muốn trả đũa đây mà.”

“Nè… Nè… Ngài Kyler, ngài đã cá cược thua rồi nên là…”

Cô gái trẻ ban nãy đã tiến đến xòe tay ra trước mặt Kyler, rõ ràng là muốn đòi tiền ngay lập tức.

“Cầm lấy!!… Cứ chia ra, số đó đủ cho cả đoàn đấy.”

“Tuyệt vời, mọi người ơi chúng ta có tiền tiêu xài rồi này!!” Cô gái kia vui mừng chạy đến chỗ đám đông và bắt đầu công việc chia tiền cho những binh lính khác.

“Ngài Patrick… Mạnh thật đấy.” Raidou đã thốt lên lời khen ngợi Đội trưởng Patrick.

“Anh sao thế, Kyler?” Nhưng đột nhiên Kyler nhìn Raidou chằm chằm đầy khó hiểu, điều đó khiến cậu cảm thấy hơi bất an.

“Không gì, chắc là do ta tưởng tượng mà thôi.” Kyler quay người đi và tiến đến ngồi xuống một chiếc ghế ở quầy. Raidou cũng theo chân anh ta, ngồi xuống bên cạnh.

“Chủ quán!! Cho hai phần súp thịt và bánh mì, cùng với cốc nước nữa nhé!!”

“Được thôi!! Chờ tôi một chút!!” Kyler đã gọi món ăn cho mình và cả Raidou.

Chủ quán rượu cũng đã đáp lại và đi chuẩn bị thức ăn.

Cả hai người Raidou và Kyler cứ thế chờ đợi tại quầy. Không khí náo nhiệt vẫn còn đó, những binh lính vẫn say sưa với rượu và thức ăn của mình, Đội trưởng Patrick thì đang chờ đối thủ tiếp theo.

“Bình bịch!” Nhưng rồi không khí náo nhiệt đã đột ngột dừng lại, có ai đó vừa bước vào quán rượu nhỏ này.

Một người bí ẩn khoác chiếc áo choàng che phủ toàn thân. Người bí ẩn đó tiến thẳng đến chỗ đám đông, dừng bước trước mặt Đội trưởng Patrick.

“Chuyện này cũng thú vị đấy, hóa ra đây là phong thái của một vị Đội trưởng sao?”

Một giọng nói khá trầm được cất lên. Tất cả đều nhận ra người bí ẩn kia là phụ nữ thông qua giọng nói vừa rồi.

Giọng nói của người bí ẩn kia khiến Patrick thay đổi sắc mặt. Ông ấy nghiêm túc hơn bao giờ hết, sự bình tĩnh cũng thể hiện rõ trên khuôn mặt.

“Cô đến đây để làm gì, đoàn hiệp sĩ chúng ta không chào đón một Vệ thần lang thang đâu.”

Patrick lên tiếng hỏi người bí ẩn kia, và tất cả binh lính dưới trướng ông ấy cũng đã kinh ngạc vô cùng.

“Người đó là Vệ thần sao? Trông không to lớn như những gì mà ta tưởng tượng!!”

“Nếu như đó là lời của Đội trưởng, thì ắt hẳn là vậy rồi.”

Một số binh lính đã bắt đầu bàn tán về người bí ẩn kia.

Không khí náo nhiệt cũng đã không còn, giờ mọi thứ trở nên nghiêm trọng khi người bí ẩn kia bước vào quán rượu.

“Ngươi hỏi ta đến đây để làm gì ư? Tất nhiên là để lấy lại vật của bộ lạc ta rồi.”

Người bí ẩn vén mũ áo choàng xuống, để lộ mái tóc xanh dương dài xõa xuống vai, tựa màu trời. Đôi tai thú của loài sói càng làm tôn lên vẻ xinh đẹp của cô khi nhìn gần.

Tất cả những người có mặt tại quán rượu đều bất ngờ khi nhìn thấy khuôn mặt cùng đôi tai thú của người phụ nữ.

“Ulanni Meredith… Vệ thần của bộ lạc Phong Lang.”

“Ta chẳng muốn nhìn khuôn mặt đấy của cô chút nào cả.”

Đội trưởng Patrick lên giọng với khuôn mặt nghiêm túc và nhăn nhó.

Dường như cả hai đều đã quen biết nhau từ trước, từ khi đoàn hiệp sĩ này được thành lập.

Ulanni Meredith, bầu trời đã hạ phàm, để lấy lại báu vật của bộ lạc mình.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được nuôi dưỡng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free