(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 41: Sự tức giận bên trong lưỡi kiếm bầu trời.
Tại làng Erast, không khí náo nhiệt trong quán rượu nhỏ đã vãn từ lâu.
"Người đó là Vệ thần sao?"
"Tôi từng nghe nói, nhưng không ngờ lại là một quý cô xinh đẹp... Chẳng giống như tôi tưởng tượng chút nào."
Những binh lính xung quanh đang bàn tán về người phụ nữ đối diện đội trưởng Patrick. Tất cả đều tò mò về Ulanni Meredith, bởi Patrick đã xác nhận cô là Vệ thần.
Vệ thần là danh hiệu dành cho cá nhân có sức mạnh lớn nhất bộ lạc thú nhân tộc, người đó phải đạt được những chiến công được tù trưởng công nhận. Đa số Vệ thần đều theo sát và bảo vệ bộ lạc của mình. Phải chăng Ulanni Meredith là một trường hợp ngoại lệ?
"Người đó là ai thế?" Khi ấy, Raidou lên tiếng hỏi Kyler. Cả hai đang ngồi tại quầy, cách khá xa vị đội trưởng.
"Ulanni Meredith... Vệ thần đến từ bộ lạc Phong Lang, nằm tại Thung lũng Gió, hay còn gọi là Thung lũng Selio Wialey... Haiz... Cậu thấy đấy, cô ta là chủng loại sói."
Không để Raidou chờ lâu, Kyler liền kể rõ hơn về Ulanni Meredith. Dù trong lời kể có chút chán nản, nhưng Raidou không mấy để tâm. Nghe xong lời Kyler kể, Raidou không khỏi suy nghĩ miên man: "Ulanni Meredith... Vệ thần của bộ lạc Phong Lang, chủng loại sói."
"Chẳng lẽ Oya cũng là chủng loại sói sao? Liệu hai người họ có liên hệ gì không?"
Raidou tự hỏi khi nhìn Ulanni Meredith, đôi tai thú của cô ta thật sự rất giống với Oya. Chiếc áo choàng che kín toàn thân khiến cậu không nhìn thấy đuôi cô ta.
"Chà... M��i chuyện bắt đầu căng thẳng rồi đây."
Trong lúc Raidou đang suy nghĩ, cậu bị thu hút bởi những lời Kyler vừa thốt ra.
"Ý anh là sao?" Raidou hỏi Kyler. Anh ta không hề giấu giếm hay ngập ngừng.
"Nói sao đây nhỉ... Đội trưởng Patrick và vị Vệ thần kia không được thân thiết với nhau cho lắm."
"Không được thân thiết..." Raidou im lặng nhìn Vệ thần Ulanni Meredith, thầm nghĩ: "Vậy là... Vị Vệ thần này có hiềm khích với đội trưởng của họ sao?"
Cộc! Cộc! Tiếng đồ vật đặt xuống. Chủ quán rượu đã trở lại với khay thức ăn, ông đặt chúng trước mặt Raidou và Kyler.
"Thức ăn của hai vị đây." Chủ quán rượu nói khi đưa đồ ăn cho hai người.
"Chà... Trông ngon thật đấy." Kyler thốt lên khi thấy thức ăn được mang đến.
Riêng Raidou, cậu chẳng mấy để tâm đến phần ăn của mình, mà lại chăm chú ngắm nhìn Vệ thần Ulanni Meredith.
"Này nhóc! Đừng nhìn chằm chằm cô ta như thế, coi chừng bị phát hiện lại rắc rối đấy."
"À... Vâng." Raidou quay lại, trên quầy là bát thức ăn và thìa gỗ, cạnh đó là một ổ bánh mì cùng cốc nước.
Bên trong bát thức ăn là một món mà Raidou chưa bao giờ được nhìn thấy. Nó giống như món súp, nhưng có thịt và trông khá ngon miệng.
Bữa ăn của Raidou thường khá nhạt nhẽo. Ở thế giới hiện đại, khi tan làm cậu chỉ toàn mua thức ăn chế biến sẵn, chỉ cần hâm nóng là có thể ăn được. Còn ở Nông trại của Martin, bữa ăn chỉ toàn bắp ngô, chỉ những dịp đặc biệt mới có món ngon khác. Hoặc đáng sợ hơn nữa, là bánh mì cứng của Califa.
"Hử? Sao cứ đơ ra thế nhóc!?"
Kyler đánh thức Raidou khỏi dòng suy nghĩ. Anh ta đã ăn hết nửa ổ bánh mì của mình, phần ăn của Raidou cũng giống hệt, không khác là bao.
"À... Xin lỗi, tôi chỉ đang suy nghĩ chút thôi."
Raidou trả lời. Kyler không bận tâm nữa mà chỉ dặn dò:
"Cậu nên ăn đi, kẻo nguội mất."
"Ừm." Raidou gật đầu, cầm thìa gỗ và bắt đầu thưởng thức bữa ăn.
"Itadakimasu..." Nhưng trước khi thưởng thức, Raidou chắp tay lại và nói những lời quen thuộc trong bữa ăn thường ngày của mình tại Nhật Bản. Itadakimasu... Cậu thường dùng từ này để bắt đầu bữa ăn, nhưng kể từ khi đến thế giới này, thói quen ấy đã dần mất đi.
"Ng... Ngon quá... Có phải do mình nhịn đói lâu rồi không nhỉ?"
Khi thử một thìa súp, Raidou kinh ngạc trước hương vị của món ăn. Cứ thế, Raidou thưởng thức bữa ăn một cách ngon lành. Kyler cũng mừng khi thấy cậu ăn ngon miệng đến vậy.
...
Trong khi Kyler và Raidou thưởng thức bữa ăn, thì giữa quán rượu nhỏ này, mọi thứ đang căng thẳng hơn bao giờ hết.
"Này Keld... Người phụ nữ đó, là Vệ thần thật sao?"
Một vài binh lính bàn tán về Ulanni Meredith, trong đó có cả cô gái trẻ mặc giáp phục, Keld và vài người khác.
"Cô đừng nên hỏi Keld, Farrah. Cậu ta thường rất nghiêm túc trong những tình huống như thế này, cô sẽ chỉ bị từ chối thôi."
Khi cô gái trẻ hỏi tiền bối Keld của mình, một vài người đã ngăn lại. Tên cô là Farrah, một binh lính trẻ năng động và dễ hòa nhập. Trong bầu không khí căng thẳng này, không một ai dám bắt chuyện với Keld. Bởi Keld luôn là người nghiêm túc trong mọi tình hu��ng và cách cư xử, dù anh ta chỉ mới gia nhập đoàn hiệp sĩ Patrick gần đây.
Thế nhưng, trái ngược với suy nghĩ của mọi người, Keld đang run rẩy, ánh mắt dán chặt vào Ulanni Meredith. Tay Keld cố gắng chạm đến thanh kiếm bên hông, những giọt mồ hôi không ngừng chảy dài trên khuôn mặt anh ta. Keld đang sợ hãi một điều gì đó. Một điều gì đó từ Vệ thần Ulanni Meredith.
...
Trở lại với đội trưởng Patrick và Vệ thần Ulanni Meredith, cả hai đang rất nghiêm túc trong lời nói, đặc biệt là Patrick. Nghe xong lời của Vệ thần Ulanni Meredith, Patrick lên tiếng với giọng khó chịu.
"Vật của bộ lạc Phong Lang ư?"
"Cô đùa với ta đấy à? Đoàn hiệp sĩ chúng ta chưa bao giờ đụng đến thú nhân bộ lạc cô!"
Đáp lại Patrick, Vệ thần chỉ vỏn vẹn nói: "Ồ... Vậy ra hắn ta không thuộc về đoàn của ngươi sao? Nếu thế thì tốt quá rồi."
Vừa dứt lời, một luồng năng lượng xuất hiện xung quanh vị Vệ thần. Luồng năng lượng màu xanh trời, giống hệt mái tóc của cô ta.
"Ulanni Meredith... Cô vẫn chưa có ý định từ bỏ sao? Tự mình hành động chẳng ích lợi gì đâu."
"Cô cũng đã chứng kiến khả năng của ả ta rồi kia mà."
Patrick lên tiếng với Vệ thần. Khuôn mặt ông bình tĩnh đến khó tin, trong khi những người xung quanh đều bối rối và e ngại.
"Không cần những lời đó của ngươi, ta tự biết lượng sức mình."
Ulanni Meredith đáp lại bằng giọng trầm. Cô ta đã không còn chú ý đến Patrick, thay vào đó là Raidou.
"Vả lại... Ta đến đây không phải để gặp ngươi, Patrick. Ta ở đây... là bởi một trong số các ngươi đang giữ báu vật của bộ lạc chúng ta!"
Cuộc trò chuyện giữa đội trưởng Patrick và Vệ thần Ulanni Meredith đang dần đi đến hồi kết.
"Làm sao ta có thể tin được những lời vừa rồi của cô!?"
Patrick lên tiếng với giọng điệu tức giận, nhưng ông vẫn ngồi yên trên ghế. Ngay lập tức, Vệ thần Ulanni Meredith bình tĩnh đáp lại: "Không cần ngươi phải tin. Ta đã tìm ra được hắn rồi..."
Những luồng năng lượng xung quanh Vệ thần bắt đầu tụ lại. Chẳng mấy chốc đã hội tụ trên cánh tay cô ta, tạo thành lưỡi kiếm màu xanh trời chỉ trong vài giây.
"...Lưỡi kiếm của bầu trời..."
"...AURA'NUS..."
Kẻ mà Vệ thần Ulanni Meredith nhắm đến, không ai khác ngoài Raidou, người đang nắm giữ chiếc vòng tay của Oya.
"Ulanni Meredith! Cô đừng có mà làm càn ở đây!"
Patrick thốt ra lời cảnh cáo với Vệ thần Ulanni Meredith. Đáp lại lời cảnh cáo của Patrick chỉ là khuôn mặt bình tĩnh của Vệ thần. Cô ta không hề quan tâm những lời đó, bởi con mồi đã ở ngay đây rồi.
"Ha! Những lời đe dọa đấy của ngươi chẳng có tác dụng gì với ta đâu."
Với lưỡi kiếm trên tay, Vệ thần Ulanni Meredith biến mất khỏi tầm nhìn của mọi người. Cô ta lao đi thật nhanh, thẳng đến phía quầy. Nơi Raidou cùng Kyler đang thưởng thức bữa ăn của mình.
...
"Bánh mì này không cứng và khô khan như của Califa... Thật tuyệt!"
Riêng Raidou, cậu vẫn chưa nhận ra được nguy hiểm đang đến gần.
"Cho tôi hỏi... Món này là gì v... Hử?.."
Thế nhưng cậu đã được cảnh báo bởi Kyler, anh ta đang cố gắng cất giọng nói với cậu.
"NHÓC! CẨN THẬN!"
Kyler kêu lên. Khuôn mặt anh ta lộ vẻ e ngại và nhăn nhó khó chịu.
Bụp! Khi nguy hiểm ập đến, Raidou không ph���n ứng kịp thời. May mắn thay, Kyler đã nhanh chóng đẩy mạnh cậu ra một bên.
Vụt! Ngay sau đó, một lưỡi kiếm lao đến và vung xuống quầy.
Ầm! Lưỡi kiếm chém xuống, phá hủy quầy rượu. Chủ quán cũng đã chạy khỏi đó để bảo toàn tính mạng. Khói bụi xuất hiện, những mảnh gỗ văng ra khắp nơi. Quầy rượu bị phá hủy chỉ với một cú vung từ lưỡi kiếm bầu trời.
Khi khói bụi tan đi, một bóng người phụ nữ xuất hiện với lưỡi kiếm năng lượng Aura trên tay: Vệ thần Ulanni Meredith. Trên mặt sàn, hai bên Vệ thần chính là Raidou và Kyler.
"Ha... ha..." Raidou thở hổn hển khi bị đẩy mạnh ra một bên, nhưng thứ cậu để tâm chính là Vệ thần Ulanni Meredith.
"Chà... Lâu rồi không gặp cô, Lanni."
Kyler đang khụy dưới sàn. Anh ta lên tiếng và nhìn thẳng vào Vệ thần Ulanni Meredith, giọng điệu khá châm chọc khi nói ra cái tên Lanni. Vệ thần ngước nhìn Kyler với khuôn mặt đáng sợ, cau mày giận dữ.
"Tên nhóc con! Tốt nhất ngươi đừng nhúng tay vào chuyện của ta."
Bụp! Để không ai cản bước mình, Vệ thần tung ra một cú đá mạnh khiến Kyler bay ra phía xa. Lực chân của Vệ thần mạnh đến mức khiến Kyler bay thẳng vào vách tường, anh ta rơi xuống và bất động với cơn đau từ cú đá.
"Giờ thì... Ngươi, tên thối tha... Chết đi!"
Vệ thần quay người lại nhìn Raidou với khuôn mặt đáng sợ. Raidou không thể di chuyển, cơ thể run rẩy vì sát khí từ Ulanni Meredith.
Vụt! Không chậm trễ hay chần chừ, lưỡi kiếm bầu trời được vung xuống thẳng vào Raidou. Rõ ràng Ulanni Meredith không hề nương tay, cũng chẳng thèm nhìn Raidou dù chỉ một lần. Cô ta chỉ muốn lấy lại báu vật từ bộ lạc mình: chiếc vòng tay của Oya.
Keng! Khi nguy hiểm đến gần, con sói bị cản bước bởi lưỡi kiếm của vị hiệp sĩ già.
"Ulanni! Ta đã cảnh cáo cô rồi! Đừng có mà làm loạn tại nơi đây!"
Hai lưỡi kiếm va chạm nhau. Kẻ cản bước Vệ thần Ulanni Meredith không ai khác ngoài đội trưởng Patrick. Ông đang rất tức giận trước những hành động của cô ta.
"Chàng trai trẻ! Mau đứng dậy và rời khỏi đây đi, ta sẽ lo liệu cô ta!"
Patrick nói với Raidou. Cơ thể ông cũng tỏa ra những luồng năng lượng giống với vị Vệ thần kia, nhưng chúng có màu trắng thay vì màu xanh bầu trời.
"Ha... ha... Vâng... Vâng!" Raidou thở hổn hển cố gắng đứng dậy và rời khỏi đó. Cậu đã chạy khỏi quán rượu để gìn giữ mạng sống.
"Giờ thì, chỉ còn lại ta và cô thôi."
Keng! Patrick đánh bật lưỡi kiếm bầu trời ra. Ông nhìn thẳng vào Vệ thần bằng ánh mắt nghiêm túc. Với thanh kiếm kích thước trung bình trên tay, Patrick giơ lên qua đầu.
"Ha! Hoài niệm thật, đã bao nhiêu năm rồi ta mới thấy lại bộ mặt đấy của cô, Lanni."
Patrick lên tiếng, luồng năng lượng xung quanh ông bao phủ lấy thanh kiếm trên tay. Hơi thở thì chẳng khác Vệ thần là bao, hệt như một con sói săn mồi. Lời của Patrick khiến Vệ thần cau mày tức giận, lên tiếng: "Ngươi vẫn xấc xược như lúc trước, Patrick!"
Patrick cười khẩy đáp trả: "Cô nên nhìn lại mình đi. Thay vì ức hiếp kẻ yếu, tại sao cô không thử sức với ta xem?"
Vừa dứt lời, Patrick giữ chặt thanh kiếm. Ông tập hợp tất cả năng lượng xung quanh mình vào thanh kiếm trên tay, Aura.
"Ngươi thật sự nghĩ chỉ với nhiêu đó Aura là có thể ngăn cản ta sao?" Vệ thần Ulanni Meredith trừng mắt nhìn Patrick đầy tức giận. Cô ta khiến lưỡi kiếm bầu trời lớn hơn và dài ra, kích thước khá giống một thanh đại kiếm.
"Chưa thử thì làm sao biết được chứ!"
Luồng năng lượng trên thanh kiếm của Patrick dao động.
"...Hào quang kiếm khí!..."
"...Phong Lang Trảm!..."
Ngay lập tức, thanh kiếm trên tay đội trưởng Patrick được vung xuống giữa không trung.
Vèo! Khi thanh kiếm vung xuống, luồng năng lượng kia tạo ra hai đường chém khí giữa không trung, bay thẳng đến phía Vệ thần.
"Lưỡi kiếm của bầu trời... AURA'NUS."
Lưỡi kiếm bầu trời được vung đến, chém lệch hướng hai đường kiếm khí của Patrick. Hai đường kiếm khí bay ra phía sau và tan biến vào không khí.
"Dù ngươi đã tiến bộ hơn lúc trước... thế nhưng tuổi già vẫn là thứ không thể tránh khỏi."
Ulanni Meredith nhanh chóng lao đến tiếp cận đội trưởng Patrick, lưỡi kiếm bầu trời lại được vung thêm một lần nữa.
"Chậc! Thật sự vẫn chẳng thay đổi gì cả."
Patrick tặc lưỡi khi thấy hai đường kiếm khí bị chém lệch hướng. Đường kiếm của Patrick liền thay đổi, ông nhận ra Vệ thần Ulanni Meredith thật sự muốn giết chết mình, bởi phần cổ đang bị nhắm vào. Nhưng thay vì phòng thủ, Patrick lại giơ thanh kiếm lên cao mặc cho có thể bị chém bay đầu bất cứ lúc nào.
"...Hào quang kiếm khí!..."
"...Nanh sói!..."
Vụt! Chỉ trong chốc lát, thanh kiếm được vung xuống, giống hệt một con sói đang vồ lấy con mồi.
Keng! Hai lưỡi kiếm va chạm vào nhau với một lực rất mạnh. Hai luồng năng lượng Aura của họ va chạm vào nhau. Điều đó khủng khiếp đến nỗi khiến mọi thứ gần đó đều bị thổi bay, khói bụi mịt mù xung quanh.
"Chúa ơi! Đây không còn là trận chiến bình thường nữa rồi! Chúng ta phải giúp đội trưởng!"
"Đồ ngốc! Mau tránh xa hai người đó ra nếu không muốn chết!"
"Nhưng nếu ta không giúp đỡ đội trưởng thì s..."
"Ai mà quan tâm chứ! Ngài ấy có thể tự lo liệu, vì thế hãy bảo toàn tính mạng của mình đi!"
Một số người dưới trướng Patrick muốn xung phong hỗ trợ ông, nhưng tất cả đều bị Keld ngăn lại. Đây không còn là một trận chiến dành cho những người dưới trướng Patrick, đến cả Kyler cũng không thể phủ nhận điều đó.
"Tất cả nghe đây! Không được xen vào trận chiến của hai người đấy, nếu không muốn chết thì hãy giữ khoảng cách ngay lập tức!"
Kyler hét lên cảnh báo tất cả. Anh ta đang được một số binh lính giúp đỡ đứng dậy. Lời nói của Kyler đã có hiệu quả, bởi sau đó tất cả đều giữ khoảng cách với đội trưởng Patrick và Vệ thần Ulanni Meredith.
"Ngài Kyler... Rốt cu��c cô ta là ai, tại sao lại tấn công chàng trai trẻ Raidou?"
"Phải rồi đấy, chúng ta đã làm gì cô ta đâu chứ. Vả lại, Vệ thần sao lại ở vùng đất này?"
Những binh lính khi lùi lại giữ khoảng cách đã lên tiếng hỏi Kyler, tất cả đều muốn biết Vệ thần kia là ai.
"Cô ta... Từng là đồng đội của ngài Patrick."
"Và là con gái của một Cửu tinh Đế Vương, Ngũ tinh Vương, Lang Vương Logan Arator Fenrir."
Kyler đã trả lời tất cả. Mọi người lặng im vì kinh ngạc khi nghe đến danh xưng "Bậc Đế Vương". Cửu tinh Đế Vương... danh hiệu chỉ dành cho những bậc đế vương, những kẻ mạnh nhất được thế giới công nhận.
Tác phẩm này là tài sản trí tuệ thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.