(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 42: Nanh sói và Hai ngọn lửa nhen nhóm giữa thế giới này.
Arc 2: Hành trình trao trả di vật
Tại ngôi làng Erast, trên con đường mòn nhỏ, một chàng trai trẻ với mái tóc đen tuyền đang lê từng bước chân chậm chạp. Đó là Raidou.
“Ha… ha…” Raidou một tay ôm ngực, cố gắng di chuyển nhanh nhất có thể. Lý do là vì vệ thần Ulanni Meredith suýt chút nữa đã lấy mạng cậu. Nếu không có Patrick, mọi chuyện đã kết thúc rồi.
Giờ đây, Raidou phải rời khỏi quán rượu và tìm một nơi ẩn nấp. Nhưng thật khó khăn, bởi cơ thể cậu nóng ran, cứ như đang sốt hơn 40 độ.
“Ha… ha… Nóng quá, như lửa đốt vậy, mình sẽ chết mất…”
Raidou thở hổn hển vì sức nóng thiêu đốt từ bên trong. Cậu gắng gượng di chuyển từng chút một, cố giữ lấy mạng sống của mình.
“Ha… ha… Tại sao… Tại sao cô ấy lại tấn công mình cơ chứ… Tại sao mọi thứ lại thành ra thế này… Cô ta muốn giết mình ư?”
“Tại sao chứ… Mình đã làm gì sai ư? Cô ta giận dữ đến thế…”
“...!!BỊCH!!...” Sau một hồi suy nghĩ hỗn loạn, Raidou cuối cùng cũng gục xuống. Cậu quỳ gối trên mặt đất vì kiệt sức. Cơn nóng trong người như một ngọn lửa đang thiêu cháy từng tế bào của Raidou.
“Không được… Mình phải đứng dậy, nếu không thì…”
“Bình!!.. Bịch!!..” Tiếng bước chân vang lên phía sau Raidou, ngay trên con đường mòn. Tiếng bước chân ấy dập tắt hy vọng mong manh của cậu. Raidou tròn mắt kinh hãi khi nhìn thấy người đó: vệ thần Ulanni Meredith.
“Ha… ha… Không thể… Cô ta chính là, vệ thần.”
Raidou chìm trong tuyệt vọng. Cậu không hiểu tại sao vệ thần Ulanni Meredith lại muốn giết mình. Chắc chắn phải có nguyên nhân nào đó.
“Không… Không thể nào!” Raidou trợn tròn mắt kinh ngạc. Cậu lờ mờ nhận ra lý do cô ta tấn công mình.
Trên cánh tay của vệ thần Ulanni Meredith có những vết máu tươi, rõ ràng là của Patrick. Nhưng đặc biệt hơn cả, đó chính là chiếc vòng trên tay vệ thần. Chiếc vòng có những ký tự và biểu tượng kỳ lạ, giống hệt chiếc của Oya, nhưng lại lớn hơn.
“Thú nhân với đôi tai sói… Chiếc vòng tay kia… Lẽ nào, cô ta có liên quan đến Oya?”
Raidou đã nhận ra. Vệ thần Ulanni Meredith nhắm đến cậu là vì hai chiếc vòng cậu đang giữ: một chiếc của Oya, chiếc còn lại cậu đã cất vào túi vải. Vậy có nghĩa là cô ta muốn chiếc vòng của Oya, nhưng tại sao?
“Ha… ha… Cô… biết đến chiếc vòng này ư?”
Cuối cùng, Raidou rút chiếc vòng tay của Oya từ trong thắt lưng ra. Cậu muốn kiểm tra xem liệu suy luận của mình có chính xác hay không.
Tất nhiên là nó chính xác.
Nhưng thật tồi tệ làm sao, việc cậu lấy ra chiếc vòng của Oya đã khiến vệ thần Ulanni Meredith nổi giận. Tuy nhiên, lý do cụ thể thì vẫn không rõ ràng.
“Tại sao… một nhân loại như ngươi, lại có được nó cơ chứ!!”
Vệ thần Ulanni Meredith đang đứng đối diện, rất gần Raidou. Cô ngước nhìn cậu với ánh mắt đầy căm ghét và giận dữ, giọng điệu hằn học.
“Ha… ha… Tôi có được nó, từ một người đã mất…”
“...!!!BỤP!!!...” Không để Raidou nói thêm lời nào, vệ thần đã đá thẳng vào ngực cậu. Cú đá mạnh đến nỗi khiến Raidou bay xa và làm rơi chiếc vòng của Oya xuống đất.
“...!!!BỊCH!!!...” Raidou ngã vật xuống đất, cơ thể vừa nóng rát vừa đau đớn.
“Ugh… Khụ!!… Khụ!!… Đau quá.” Raidou ôm lấy ngực. Cậu ho rất nhiều và hơi thở trở nên khó khăn hơn bao giờ hết.
“Ngươi thật sự nghĩ rằng, ta sẽ tin vào những lời đó sao!!” Vệ thần Ulanni Meredith lên tiếng. Cô bước đến và nhặt lấy chiếc vòng của Oya.
“Cái mùi này!” Giữ chặt chiếc vòng của Oya trên tay, vệ thần ngửi thấy mùi máu và xác thịt trên đó. Khuôn mặt cô dần nổi lên những sợi gân đáng sợ, vệ thần đã thật sự nổi điên.
Cô để lộ ra những chiếc răng nanh sói, vài sợi tóc dựng ngược và đôi tai thú cũng dựng đứng, trông cô thật đáng sợ.
“Ha!!… Ha!!… Mau… Mau trả nó lại đây!!… Tôi không cho phép cô, lấy đi nó!!”
Thật bất ngờ. Dù bị thương nặng và nóng như lửa thiêu, Raidou vẫn cố gắng lê lết đến ngăn cản vệ thần. Bàn tay trầy xước bấu chặt lấy chân vị vệ thần mạnh mẽ. Giọng nói yếu ớt phát ra từ đôi môi khô nứt nẻ, nhưng ánh mắt lại kiên định đến khó tin.
“Ngươi có biết mình đang nói gì không?”
“Đây là báu vật của chúng ta, chứ không phải của một tên nhân loại như ngươi.”
Vệ thần trừng mắt nhìn xuống chàng trai nhân loại. Cô lên tiếng như một lời cảnh cáo cuối cùng dành cho Raidou.
“Ha… ha… Tôi… Tôi không biết nó có liên quan gì đến cô!!”
“Nhưng mà!!… Đó là di vật của người quen của tôi!!”
“Vì thế!!!… Tôi tuyệt đối không cho phép cô mang nó đi!!!”
“Ha… ha… ha…” Raidou mặc kệ tất cả, dù cận kề cái chết, cậu vẫn cố gắng giữ lại chiếc vòng. Bàn tay trầy xước vẫn bấu chặt b��ớc chân của con thú dữ, dẫu có phải chết thêm một lần nữa. Raidou nhất định phải giúp Oya tìm lại gia đình và bộ lạc, bởi đó là nguyện vọng của cô bé, mặc dù giờ đây cô bé đã không còn trên cõi đời này.
Raidou nhìn thẳng vào ánh mắt của vệ thần Ulanni Meredith. Cô có chút lung lay khi nhìn thấy sự cứng đầu của Raidou. Cậu khiến vệ thần nhớ đến lão đội trưởng Patrick.
“Tên nhân loại cứng đầu… Chết đi!!”
Vệ thần Ulanni Meredith giơ tay lên, luồng năng lượng Aura lại bắt đầu xuất hiện trên cánh tay cô. Lưỡi kiếm Bầu Trời đang dần hình thành, và bất chấp tất cả, cô vẫn vung xuống. Lưỡi kiếm ngắn gọn ấy cũng đủ để kết thúc cuộc đời tên nhân loại trước mắt.
“Bình!!.. Bịch!!..”
Nhưng khi Lưỡi kiếm Bầu Trời được vung xuống, một tiếng bước chân đã vang lên.
“...!!Hào quang kiếm khí!!...”
“...!!Lang thần công phá!!...”
Từ phía xa, một bóng sói khác đã lao đến với răng nanh sắc bén.
“...!!!KENG!!!...” Hai cặp răng nanh va chạm vào nhau, tạo ra một âm thanh đầy sắc nhọn.
Vệ thần Ulanni Meredith bị đẩy lùi ngay lập tức bởi thế công của đối thủ. Cô trượt đi một khoảng khá xa, và Lưỡi kiếm Bầu Trời cũng bị phá vỡ.
“Nói hay lắm, chàng trai trẻ!!” Hình bóng của một chiến binh mạnh mẽ như sói giữa các hiệp sĩ đã xuất hiện. Đội trưởng Patrick. Ông đã cứu Raidou và đánh bật Lưỡi kiếm Bầu Trời.
Trên tay là thanh kiếm hình răng nanh. Đội trưởng Patrick vẫn còn sống sót sau trận chiến tại quán rượu nhỏ. Tuy nhiên, Patrick bị thương ở đầu, máu đang chảy xuống. Áo ông rách tả tơi để lộ ra những khối cơ bắp hoàn hảo, ngoài ra chẳng còn vết thương nào cả.
Điều phi thường nhất chính là đòn tấn công vừa rồi. Patrick quá nhanh, đến mức khi va chạm, thanh kiếm trên tay ông đã bị vỡ nát một nửa lưỡi.
“Lanni… Không phải ta đã nói rồi sao, ức hiếp kẻ yếu chẳng có gì hay ho đâu.”
Luồng năng lượng Aura màu trắng tỏa ra xung quanh cơ thể đội trưởng Patrick, sau đó tập trung vào thanh kiếm trên tay ông.
“Với cơ thể tàn tạ đó, thì ngươi có thể làm được gì cơ chứ!!”
Vệ thần Ulanni Meredith tức giận lên tiếng, sau đó Lưỡi kiếm Bầu Trời lại được hình thành một lần nữa.
“Đừng nhiều lời nữa… Mau đến đây đi Ulanni Meredith.”
“À không… Phải gọi là Lanni mới đúng nhỉ.”
Khi Patrick gọi tên Lanni thay vì Ulanni Meredith, tình hình trở nên căng thẳng. Patrick đang trêu chọc vệ thần, và điều đó đã thực sự có tác dụng. Ulanni Meredith cau mày tức giận với ông.
“Ngươi… Đáng lẽ ra, ta phải giết ngươi ngay từ đầu… Tên khốn!!”
“...!!!ẦM!!!...” Với âm thanh của sự giận dữ bùng nổ, vệ thần Ulanni Meredith lao đi một cách hung hãn. Đất đá phía sau cô ta bị phá hủy và văng tung tóe khắp nơi.
Vệ thần Ulanni Meredith lao đến như một con mãnh thú, khi tiếp cận đội trưởng Patrick, Lưỡi kiếm Bầu Trời đã được vung lên. Patrick cũng không hề kém cạnh, dù bị thương nhưng tốc độ của ông vẫn theo kịp vệ thần. Thanh kiếm vỡ nát được vung xuống, hai cặp răng nanh va chạm vào nhau.
“...!!!KENG!!!...”
Âm thanh va chạm vang vọng khắp ngôi làng Erast.
“Lanni… Đã đến lúc, kết thúc trận chiến vô nghĩa này rồi.”
Patrick giờ đây đã nghiêm túc. Ông đã sẵn sàng chấm dứt trận chiến vô nghĩa này, và mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát.
-------------------------------------
Trong khi trận chiến giữa đội trưởng Patrick và vệ thần Ulanni Meredith đang diễn ra, thì tại phương Nam, một sự kiện định mệnh khác đang xảy ra.
Tại một ngôi làng không tên, tương tự như Califa, một dịch bệnh kèm theo nạn đói đang cướp đi sinh mạng của người dân nơi đây. Tại trung tâm ngôi làng, người dân đã dựng lên những cây cột gỗ cao lêu nghêu. Trên đó, một số người đang bị treo. Tất cả những người bị treo đều là nạn nhân bị đem ra hành quyết. Họ bị kết tội là phù thủy và là nguyên nhân gây ra dịch bệnh cùng nạn đói.
Tuy nhiên, sự kiện định mệnh thực sự không phải là những người đang bị hành quyết.
Chúng ta hãy đến một ngôi nhà gỗ nhỏ bé nằm trong rừng, khá gần ngôi làng không tên kia. Bên trong ngôi nhà nhỏ ấy, một gia đình ba người – người mẹ và hai cô con gái nhỏ của mình – đang ẩn nấp. Họ run rẩy và vô cùng sợ hãi. Người mẹ ôm chặt hai cô con gái vào lòng, cố bảo vệ chúng khỏi điều gì đó.
“...!!ẦM!!...” Bên ngoài ngôi nhà, những âm thanh đập phá bắt đầu xuất hiện.
“...!!MÀY TRỐN ĐI ĐÂU RỒI, Ả KIA!!...”
“...!!MAU RA ĐÂY MAU, Ả PHÙ THỦY KIA!!...”
Không chỉ có tiếng đập phá, mà còn kèm theo tiếng la hét vang vọng của nhiều người.
“M… Mẹ ơi.” Hai đứa trẻ sợ hãi co rúm lại trong lòng người mẹ.
“Không sao hết… Đừng sợ, có mẹ đây rồi.”
Người mẹ ôm chặt các con và an ủi chúng. Không khí xung quanh thật đáng sợ. Hai đứa trẻ cứ liên tục run rẩy. Người mẹ cũng sợ hãi, nhưng vẫn không quên trấn an và dặn dò hai cô con gái: “Im lặng nào… Có mẹ đây rồ…”
“...!!!ẦM!!!...” Cánh cửa ngôi nhà lập tức bị phá hủy. Một người đàn ông thân hình lực lưỡng bước vào. Hắn nhìn ba mẹ con với vẻ khinh bỉ và ghê sợ lộ rõ trên khuôn mặt.
“Này mọi người!! Tôi tìm thấy ả ta rồi!!”
Người đàn ông quay người lại và hét thật to về phía lối ra.
“Bình!!.. Bịch!!.. Bình!!.. Bịch!!..”
Sau đó, rất nhiều người chạy đến, tiếng bước chân ào ạt đến mức đáng sợ.
“...!!!MAU BẮT LẤY Ả TA LẠI!!!...”
“Không!!… Thả tôi ra!!!...”
“Mẹ ơi!!!”
“Thả mẹ của chúng tôi ra!!!”
Người mẹ bị những người khác lôi đi. Cô bị bắt đi bởi những kẻ săn lùng phù thủy. Hai đứa con gái tuyệt vọng níu kéo mẹ lại.
“...!!!Mẹ nó, tụi bây có thôi chưa!!!...”
“BỤP!!... BỤP!!...”
“BỤP!!!... BỤP!!!...”
“Không!!… Dừng lại đi, đừng có đánh chúng nữa!!!”
Vài người tấn công hai đứa trẻ không thương tiếc. Bọn họ chỉ dừng lại khi người mẹ vùng vẫy và gào thét trong tuyệt vọng. Hai đứa trẻ không thể phản kháng, và những kẻ kia đã mang người mẹ đi.
“Mẹ…”
“Mẹ ơi…”
Người mẹ dần khuất khỏi ánh nhìn bất lực của hai đứa trẻ. Hoàn cảnh của chúng chính là định mệnh nghiệt ngã của ngày hôm nay.
…
“...!!Bõm!!...”
“...!!!Bõm!!!...”
Những giọt mưa rơi xuống mặt đất. Đã vài giờ trôi qua kể từ khi người mẹ bị bắt đi. Mưa càng lúc càng nặng hạt. Mây đen kéo đến vùng đất này, kèm theo một trận mưa nhỏ.
Định mệnh đang xô đẩy hai đứa trẻ. Chúng bước đi về phía ngôi làng không tên, tìm kiếm người mẹ trong vô vọng. Để rồi… thứ mà hai đứa trẻ nhìn thấy chính là những xác chết bị thiêu sống và rải rác khắp nơi.
Ngôi làng không tên đã bị phá hủy và triệt hạ, vì bị nghi ngờ có liên quan đến phù thủy. Tất cả đều đã bị thiêu rụi: nhà cửa, người dân, gia súc… Giờ đây chỉ còn lại đống đổ nát hoang tàn.
“…” Hai đứa trẻ bước đi trong vô vọng và bất lực. Chúng cố gắng tìm lại người mẹ trong những xác chết cháy đen. Nhưng trớ trêu thay, những xác chết bị thiêu không thể nhận dạng, huống chi là tìm kiếm mẹ mình. Dù cơn mưa có thể khiến hai đứa trẻ bị bệnh hoặc chết, nhưng mọi thứ đối với chúng đã kết thúc rồi. Tuyệt vọng. Chẳng còn gì quan trọng nữa, kể cả mạng sống của chúng.
“Bình… Bịch…”
“Có phải bất lực lắm đúng không… Chứng kiến gia đình mình bị bắt đi và thiêu sống.”
Giọng nói phát ra từ sau lưng hai đứa trẻ. Một người phụ nữ đã xuất hiện. Cô có đôi tai nhọn và làn da màu đen nhạt. Mái tóc đen tuyền của cô trải dài xuống gáy đến tận eo. Bầu không khí u ám bao phủ xung quanh cô. Hình xăm gai trên cổ, trang phục Gothic đen tuyền và chiếc váy dài chạm đất. Người phụ nữ này chính là Zora. Cô rất xinh đẹp và là một Dark-Elf.
“Những thứ mà hai ngươi đang thấy…”
“Tất cả… chính là thành quả của những kẻ đang sợ hãi trước những gì khác biệt.”
“Và mẹ của hai ngươi, cũng chính là một trong số những thứ khác bi���t đó.”
Zora lên tiếng và bước đến gần hai đứa trẻ đang tuyệt vọng. Giọng nói của cô như thể muốn ăn sâu vào tiềm thức của chúng.
“Các ngươi sẽ không thể tìm thấy mẹ của mình đâu.”
Zora nhìn thẳng vào ánh mắt tuyệt vọng của hai đứa trẻ. Cô mỉm cười nhẹ. Nụ cười đó như thể đang quyến rũ chúng bằng lời hứa cứu rỗi u ám của mình.
“Nếu như các ngươi không muốn giống với những thứ khác biệt kia… thì hãy đi theo ta.”
“Ta sẽ ban cho các ngươi sức mạnh để tự vệ trước những kẻ săn lùng… Và ta sẽ cho các ngươi một cuộc sống hoàn toàn mới.”
Giọng nói của Zora đang ăn sâu vào tiềm thức của hai đứa trẻ. Sau đó, cô giơ đôi bàn tay ra, như thể đang mời gọi chúng.
“Nào ta đi thôi… Hỡi hai đứa trẻ của những ngọn lửa, hãy cùng ta xây dựng lại lục địa này.”
Zora kêu gọi hai đứa trẻ. Trong vô thức, chúng đã nắm lấy đôi tay cô. Ngay sau đó, mái tóc của hai đứa trẻ dần dần chuyển màu. Màu đen tuyền của sự u tối do chính thế giới này ban tặng cho chúng.
Zora đã tìm được định mệnh.
Tiếp theo đó, cô từ từ đặt tay trái lên đầu cô bé lớn tuổi có mái tóc ngắn, và nói: “Kể từ giờ… Tên của ngươi là Maera, đứa con của ngọn lửa đã tàn.”
Tay còn lại, Zora đặt lên đầu cô bé nhỏ tuổi có mái tóc dài hơn.
“Còn ngươi… thì sẽ là Sian, đứa trẻ mang ngọn lửa của sự sống.”
Sau khi nói xong những lời đó, Zora đã dẫn dắt hai đứa trẻ rời đi. Cô nắm tay chúng rồi bước.
Trong sự tuyệt vọng và bất lực, định mệnh đã khiến hai ngọn lửa nhỏ bé được cưu mang bởi sự tàn khốc của thế giới này. Một ngày nào đó, hai ngọn lửa nhỏ bé ấy sẽ thiêu rụi tất cả mọi thứ mà chúng thấy được…
...Kết thúc...
Chuyện ngoài lề: Thông tin và ngoại hình của những nhân vật. (3)
Giống như Chương 36, hôm nay chúng ta sẽ tìm hiểu kỹ hơn về hai nhân vật vừa xuất hiện: Vệ thần Ulanni Meredith và Zora.
Đầu tiên là Vệ thần Ulanni Meredith.
1. Thông tin: * Tên: Ulanni Meredith * Chủng tộc: Thú nhân (Chủng loại sói) * Tuổi tác: 68 * Giới tính: Nữ * Ngoại hình: Cao 1m7, cô khá xinh đẹp khi nhìn gần. Mái tóc màu xanh dương bầu trời trải dài xuống vai, có đôi tai và đuôi sói. * Giới thiệu: Theo lời Patrick và Kyler, Ulanni Meredith là vệ thần đến từ một bộ lạc tên Phong Lang. Cô từng là đồng đội của Patrick và là con gái của một Cửu tinh đế vương.
2. Trang bị: * Trang phục: Dù chiếc áo choàng che khuất phần lớn cơ thể, nhưng khi cánh tay lộ ra, có thể thấy một số miếng giáp bảo vệ tay và eo. Điều này gợi ý rằng cô có thể mặc giáp bên trong. * Vũ khí: Vũ khí của cô chưa được xác định rõ, bởi trong chiến đấu, cô chỉ dùng Aura để tạo thành Lưỡi kiếm Bầu Trời. * Thông tin về trang bị của cô sẽ được cập nhật trong tương lai.
3. Thông tin bên lề: * Sức mạnh của Ulanni Meredith được đồn đoán là ngang ngửa Patrick, song thực hư chưa rõ. * Bộ lạc Phong Lang nằm tại thung lũng gió Selio Wialey, một thung lũng rộng lớn trải dài từ phương Nam đến phía Tây, cách biệt rất xa so với làng Erast.
Tiếp theo là Zora.
1. Thông tin: * Tên: Zora * Chủng tộc: Dark-Elf * Tuổi tác: Không rõ * Giới tính: Nữ * Ngoại hình: Xinh đẹp với làn da đen nhạt, cao khoảng 1m7 trở lên. Mái tóc đen tuyền dài qua vai đến tận eo, đôi tai nhọn và hình xăm gai trên cổ. * Giới thiệu: Xuất hiện lần đầu tại Chương 37. Patrick từng nhắc đến cô, nhưng chưa rõ chi tiết.
2. Trang bị: * Trang phục: Cô mặc một bộ trang phục Gothic đen tuyền, với chiếc váy dài chạm đất. * Vũ khí: Vẫn không rõ ràng. * Thông tin về trang bị của Zora sẽ được cập nhật trong tương lai.
3. Thông tin bên lề: * Zora cũng là một người được Ấn Ký chọn lựa. Tại Chương 37, cô đã sử dụng Ấn Ký của mình để cướp lấy tuổi thọ của Fenrir. * Hiện tại, Lankak và Zora là hai người duy nhất được tiết lộ sở hữu Ấn Ký.
Vẫn còn nhiều điều chưa được tiết lộ về hai nhân vật này. Mọi thông tin sẽ được làm rõ hơn trong tương lai. Hẹn gặp lại tất cả trong những chương tiếp theo.
Bản văn này, đã được trau chuốt tỉ mỉ, thuộc về truyen.free.