Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 43: Kết thúc trận chiến giữa hai cặp nanh sói.. Sự hiện diện của sự đố kỵ.

...Arc 2: Hành trình trao trả di vật...

“...!!!KENG!!!...”. Âm thanh va chạm giữa hai cặp răng nanh vang vọng khắp ngôi làng Erast. Trận chiến giữa đội trưởng Patrick và vệ thần Ulanni Meredith vẫn đang tiếp diễn.

“Lanni... Em thực sự đã thay đổi rồi ư?” Patrick nhìn cách tấn công của vệ thần Ulanni Meredith mà lòng trĩu nặng suy tư. Nét thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt ông. Cô ta điên cuồng tấn công liên tục, chẳng khác gì một con thú hoang.

Vệ thần Ulanni Meredith đang điên cuồng tấn công Patrick bằng lưỡi kiếm bầu trời. Về phần Patrick, thật kỳ lạ, ông không hề phản công dù Ulanni Meredith đang có ý định giết chết mình. Patrick hiện đang phòng thủ bằng thanh kiếm gãy một nửa. Mặc dù ở thế bất lợi, nhưng ông vẫn không hề lung lay kể từ khi trận chiến bắt đầu.

“...!!!KENG!!!...”. Mọi đòn đánh, ngay cả những đường chém dồn dập, đều bị đội trưởng Patrick chặn lại. “Đường kiếm của cô đâu có dễ đoán như vậy chứ...” Patrick dễ dàng đỡ hết tất cả. Ông vô cùng thất vọng khi chứng kiến cách chiến đấu hiện tại của vị vệ thần. “...!!!KENG!!!...”. Cả hai đang giao chiến trên con đường mòn của làng Erast. Mỗi lần lưỡi kiếm bầu trời tấn công, Patrick lại chặn đòn và lùi bước. Mục đích của đội trưởng Patrick là kéo vệ thần Ulanni Meredith ra chỗ trống trải để chiến đấu. Bởi vì Raidou hiện đang bất tỉnh trên mặt đất, việc kéo cô ta đi là biện pháp tốt nhất để giữ gìn mạng sống của cậu ấy.

“Tại sao không tấn công chứ?! Ngươi đang coi thường ta sao, Patrick?!” Vệ thần Ulanni Meredith cất tiếng, giọng đầy khó chịu. Cô ta giận dữ khi thấy Patrick chỉ mãi phòng thủ mà không hề phản công. “Phải... Ta đang coi thường. Bởi vì những đòn tấn công của cô, chúng quá dễ dàng để đoán được!” “...!!!KENG!!!...”. Dường như Patrick đang cố gắng khiêu khích vệ thần Ulanni. Bởi chỉ có một mình ông mới biết được điểm yếu của cô ta.

“Dù cho bề ngoài có mạnh mẽ đến đâu đi nữa...” “...!!!KENG!!!...”. “Nhưng ta chắc chắn, bên trong cô...” “...!!!KENG!!!...”. “Vẫn còn sự yếu kém, như những ngày trước đây...” “GRAAAA!!!” Vệ thần Ulanni Meredith điên cuồng lao đến Patrick. Với tất cả năng lượng Aura của mình, cô ta đã khiến lưỡi kiếm bầu trời trở nên to lớn và nguy hiểm hơn. Nhưng một lần nữa, Patrick lại chặn được lưỡi kiếm bầu trời. “Đừng có mà dùng ánh mắt đấy để nhìn ta!!” Vệ thần hét lên với người đội trưởng. Nhìn thấy sự tức giận của vệ thần, đội trưởng Patrick nở một nụ cười khẩy.

“Hah... Mới đó thôi mà cô đã mất bình tĩnh rồi ư?” “Ta cứ tưởng các vệ thần như cô luôn phải tỏ ra bình tĩnh cơ chứ.” Patrick cất lời dè bỉu vệ thần Ulanni Meredith. Khuôn mặt ông cười khẩy, như thể đang trêu chọc cô ta. “...!!!KENG!!!...”. Sự dè bỉu đó đã có tác dụng. Ulanni Meredith lập tức lao đến và vung lưỡi kiếm bầu trời vào Patrick. “Đây rồi, chính là vẻ mặt tức giận này...” “...!!!KENG!!!...”. “Nhưng liệu... vẻ mặt đó có thể kéo dài đến khi nào đây?” “...!!!KENG!!!...” Patrick liên tục chặn và đỡ những đường chém từ lưỡi kiếm bầu trời. Ông lại bắt đầu dè bỉu, khiêu khích vệ thần: “Sao thế... Đây là cách chiến đấu của một vệ thần ư?”

“Gừ!! Ngươi đừng có mà tự đắc!!!” Sau một lúc điên cuồng tấn công, vệ thần Ulanni đã thở hổn hển, mồ hôi vã ra vì mệt mỏi. Dường như cô ta đã dần kiệt sức, và đây chính là cơ hội để Patrick khiêu khích nhiều hơn: “Này Lanni... Ta phải công nhận, đường kiếm của cô thật sự rất dễ đoán, nó giống như là một đứa trẻ đang tức giận vậy!!”

“Câm miệng lại cho ta!!!” Không để Patrick nói thêm một lời, vệ thần Ulanni lập tức hét lên và lao đến như một con thú hoang. “Phải... Cứ tức giận lên đi, Lanni.” “...!!!KENG!!!...”. “Để rồi, em sẽ bộc lộ bản chất yếu đuối của mình...” “!!!GRAAAA!!!” Răng nanh đã đến. “...!!!KENG!!!...”. “...!!!KENG!!!...”. Những đường chém từ lưỡi kiếm bầu trời cứ liên tục được vung đến, Patrick vẫn chặn lại hết tất cả. “HA... HA... HA... HA...” Mọi thứ đang diễn ra đúng như Patrick nghĩ. Vệ thần Ulanni đang kiệt sức. “Sao thế... Cô kiệt sức rồi ư?” “Không phải!!” Ulanni cất tiếng phủ nhận tất cả những lời của Patrick. Ngay sau đó, cô ta lại tiếp tục dùng đến lưỡi kiếm bầu trời.

“Lanni... Cô vẫn chưa nhận ra sao? Nếu cứ tiếp tục tấn công kiểu như thế... thì sớm muộn gì, cô cũng sẽ chết dưới tay kẻ thù của mình...” Patrick thay đổi tư thế và cách cầm kiếm của mình. Lưỡi kiếm quay ra phía sau, giống như một con dao. Bởi vì lưỡi kiếm đã bị gãy đi một nửa. “Cô vẫn còn nhớ cách cầm vũ khí như này chứ? Ta đã được cậu ấy chỉ dạy khá nhiều đấy!?” Vệ thần Ulanni đột nhiên khựng lại một nhịp. Cô ta tròn mắt khi nhìn thấy tư thế cầm vũ khí của Patrick. Tư thế đó đã gợi nhớ đến một ký ức không mấy tốt đẹp của vệ thần.

“Tên khốn!! Ta sẽ giết chết ngươi ngay tại đây!!” Vệ thần hét lên đầy tức giận, gân xanh nổi lên khắp nơi. “...!!!ẦM!!!...”. Vệ thần Ulanni lập tức lao thẳng đến người đội trưởng, lưỡi kiếm bầu trời hiện đang đáng sợ hơn bao giờ hết. Nhưng chỉ như vậy thì không thể làm cho Patrick sợ hãi. Ông vẫn biểu lộ vẻ mặt bình tĩnh, và giữ chặt thanh kiếm trên tay. “Phải... Đến đây nào... Và tôi sẽ kết thúc trận đấu vô nghĩa này lại... Ngay bây giờ.” “!!!GRAAAA!!!” Vệ thần Ulanni đã tiếp cận được đội trưởng Patrick. Và rồi... lưỡi kiếm bầu trời đã được vung đến nơi Patrick đứng. Nhưng rồi... chỉ trong chốc lát, lưỡi kiếm bầu trời đã tan biến. “Cái gì?!” Vệ thần Ulanni tròn mắt nhìn lưỡi kiếm của mình tan biến khi sắp sửa va chạm vào Patrick.

“...!!!Hào quang kiếm khí!!!...” Tất cả mọi chuyện đều nằm trong kế hoạch của Patrick. Cuối cùng thì cũng đã đến lượt ông tấn công lại. Chuôi kiếm trên tay Patrick, tất cả luồng năng lượng Aura đang tụ họp lại đó. “...!!!!BỤP!!!!...". Patrick lập tức dùng một lực thật mạnh tấn công vào bụng của Ulanni bằng chuôi kiếm trên tay. “Gra... Ga.....” Vệ thần Ulanni Meredith đã gục ngã, cô ta quỳ xuống đất và một tay ôm bụng mình. Chiếc vòng tay của Oya cũng đã rơi ra. Patrick đã tấn công thẳng vào lõi chứa của Ulanni Meredith. Bởi vì ông ấy hiểu rõ cô ta hơn bất cứ ai. “Thật ngu ngốc, khi cứ đâm đầu vào kẻ thù như vậy.” “Ta cứ tưởng cô đã thay đổi rồi... Nhưng có vẻ là ta đã nhầm lẫn.” Patrick nhìn xuống Ulanni Meredith với ánh mắt đầy thất vọng.

“Ý ngươi là sao?!” Ulanni Meredith thắc mắc cất tiếng hỏi, trong khi bụng cô vẫn đang đau rát dữ dội. Patrick lập tức nói cho cô ta hiểu rõ vấn đề: “Trong một trận chiến, nếu để cơn giận lấn át lý trí... thì chẳng khác nào việc tự sát cả.” “Có lẽ, ta đã quá kỳ vọng vào phong cách chiến đấu của cô...” “Ai mà cần người kỳ vọng vào ta cơ chứ?!” Mặc cho Patrick đã nói rõ, nhưng cô ta vẫn cứng đầu. Thấy sự cứng đầu của Ulanni Meredith, Patrick đáp lại: “Nếu cứ tiếp tục như thế... thì cô... sẽ không thể nào chạm đến được ả ta đâu, kể cả sợi tóc cũng là một điều bất khả thi.” Ulanni Meredith cau mày tức giận, nhưng cô ta lại không thể cất tiếng. Bởi vì những thứ mà Patrick vừa nói ra, tất cả đều chính xác với cô.

“Chính bản thân cô đã tự nguyện để cho cơn giận lấn át hết phần lý trí của mình.” “Đó... chính là lý do cô đã khiến cho người mình yêu thương nhất phải ra đi.” Patrick đã không mềm lòng. Ông tuôn ra những lời lẽ thẳng thắn của mình và gợi nhớ đến ký ức đau đớn của Ulanni Meredith. Giờ đây... sắc mặt của vệ thần Ulanni Meredith đã thay đổi. “Nếu như cha Logan nhìn thấy sự thảm hại của cô bây giờ...” “Thì chắc chắn, ông ấy sẽ rất thất vọng...” Sau khi nói hết những gì cần nói, đội trưởng Patrick lập tức lấy lại chiếc vòng tay của Oya. Ngay sau đó, Patrick rời đi, bỏ lại Ulanni Meredith một mình với khuôn mặt tối sầm cùng những dòng suy nghĩ của mình.

... “Haa...” Đội trưởng Patrick thở dài sau khi trở lại con đường mòn. Ông đã thành công kéo Ulanni Meredith ra xa và ngăn cản lưỡi kiếm bầu trời. “Đội trưởng Patrick!!!...” Tiếng kêu của một vài người vang lên từ xa. Một số binh lính trong đoàn hiệp sĩ Patrick đã chạy đến. Trong số những binh lính, có cả Keld và Kyler. Khi nhìn thấy vết thương trên đầu đội trưởng Patrick tệ hơn, Keld và một số binh lính đã hoảng hốt chạy đến. “Ngài Patrick... Đầu ngài đang chảy máu kìa.” Những binh lính hoảng hốt và lo lắng cho đội trưởng của mình. “Ta ổn... Không có gì phải lo lắng cả.” Patrick cất tiếng với vẻ bình tĩnh, và tất cả binh lính đã thở phào nhẹ nhõm trước những lời đó. “Ngài Patrick!!” Khi những binh lính đang lo lắng cho vị đội trưởng của mình, thì Kyler đã cất tiếng với vẻ bình tĩnh. “Ồ... Kyler, có chuyện gì sao?” Patrick lập tức đáp lại. Và ngay sau đó, Kyler đã chỉ tay về phía Ulanni. Anh ta cất tiếng: “Chúng ta nên xử lý cô ta thế nào đây? Có nên trói lại luôn không?” Patrick liền nhìn đến chỗ vệ thần Ulanni Meredith. Cô ta vẫn còn đang quỳ gối trên mặt đất. “Haiz... Mặc kệ cô ta, chúng ta trở về quán rượu thôi.” “Rõ thưa đội trưởng!!” Tất cả binh lính đều đồng loạt hô lên và bước theo vị đội trưởng Patrick. Nhưng rồi đột nhiên, Patrick dừng bước và chỉ tay về phía Raidou. “Phải rồi... Ai đó mau giúp đỡ chàng trai trẻ đấy đi, cậu ta đang bị thương nặng hơn cả ta đấy.” “Rõ thưa đội trưởng! Cứ để đấy cho chúng tôi!!” Một vài binh lính đã bước đến chỗ của Raidou, bọn họ đỡ cậu dậy và mang đi theo. Tất cả đều rời khỏi đó để trở về lại quán rượu nhỏ lúc trước. Giờ đây chỉ còn lại một mình vệ thần Ulanni Meredith. Cô ta vẫn đang quỳ gối dưới đất và ngẫm nghĩ về những lời của Patrick. Mọi thứ đã kết thúc. Cô lại thua Patrick thêm một lần nữa, và lần nào cũng để cảm xúc lấn át ý chí. Đến nước này thì không còn gì có thể cứu vãn được nữa, vệ thần Ulanni Meredith đã chấp nhận sự thất bại thảm hại của mình.

-------------------------------------

“Nơi này... Lại là giấc mơ này ư?” Raidou đứng yên trên lề đường dành cho người đi bộ, bên phải là phần đường dành cho xe. Xung quanh là khu phố Nhật Bản, không một ai ở đây cả. Cậu đã ngất đi và gặp lại cơn ác mộng về cái ngày đó. “Anh hai!! Mình đi thôi nào.” Giọng nói của Yuki vang lên, cô bé hiện đang ở phía trước mặt Raidou. “...” Raidou cũng đã quá quen thuộc với những cơn ác mộng như thế này. Rồi sẽ đến thôi... Chiếc xe tải sẽ cướp đi mạng sống của em gái cậu, hoặc là một thứ nào đó. “Ừm... Mình đi th...” “...!!!ẦM!!!...”. Raidou đã không thể làm gì. Ngay khi cậu cất tiếng thì một cảnh tượng kinh khủng đã xảy ra. Chẳng mấy chốc, xung quanh đã vấy máu và những mảnh thịt thì lăn lóc khắp nơi. “Yu... Yuki...” Cơn ác mộng sẽ kết thúc khi Raidou nhìn thấy em gái mình chết.

Nhưng... hôm nay đã có một điều kỳ lạ xảy ra. Khi vụ tai nạn lấy đi mạng sống của Yuki xảy ra, thì mọi thứ xung quanh Raidou đã thay đổi. Khu phố bắt đầu trở nên đáng sợ, những mảnh thịt của Yuki đang ào ạt trải dài khắp nơi. Máu đang chảy ra từ những căn nhà. “Chuyện gì thế này?!” Raidou bắt đầu lo lắng và lùi bước. Cơn ác mộng này đã không còn như trước nữa. “Vậy ra... ngươi chính là kẻ sở hữu mái tóc đen tuyền giống với ta...” Giọng nói khá trầm của một người phụ nữ vang lên từ sau lưng Raidou. Khi Raidou quay người lại, cậu liền nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp có đôi tai nhọn và làn da đen nhạt. Hình xăm gai quanh cổ. Bộ trang phục Gothic màu đen và chiếc váy dài đến mặt đất, như thể tô điểm thêm sự u ám của cô ta. Đặc biệt hơn tất cả... chính là mái tóc dài đến eo của cô ta, nó là màu đen tuyền. Người phụ nữ chính là Zora. Một Dark-Elf, và là sự đố kỵ của thế giới này.

“Cô... Cô là a...” Raidou đã cất tiếng nhưng rồi đột nhiên cậu lại không thể nói tiếp. Từ khi nào mà cổ họng của Raidou đã bị rách một đường như thể bị chém bởi dao hoặc kiếm, máu thì đang chảy ra. “...!!BỊCH!!...”. Raidou lập tức ngã quỵ xuống đất. Theo phản xạ tự nhiên, cậu liền dùng đôi bàn tay của mình để giữ lấy cổ họng. “Máu... Cổ của mình, chuyện gì thế này?!” Mặc dù chỉ là một giấc mơ nhưng thật sự quá chân thật. Máu đang chảy ra từ cổ họng, mọi thứ thật đáng sợ. “Để ta xem... liệu ngươi có giống với ta không...” Bước chân dẫm đạp lên những mảnh thịt và máu tươi. Zora đã bước đến, và cô hiện đang đứng sừng sững trước mặt Raidou. Sau đó thì Zora đã ngước xuống để nhìn vào chàng trai trẻ trước mắt mình, cô ta tự hỏi liệu rằng cả hai có giống nhau không... “Hãy cho ta được nhìn thấy lõi chứa bên trong ngươi... Cuộc đời ngươi, ký ức, cảm xúc, mọi thứ... Hãy để cho ta nhìn thấy...” Zora đã cất tiếng bằng một giọng điệu ăn sâu vào tiềm thức của Raidou, nhưng cuối cùng thì mọi thứ đều là vô ích. Zora đã không thể cảm nhận được lõi chứa bên trong Raidou. Hoặc một ai đó đã nhúng tay vào chuyện này. “Không có lõi chứa ư... Vậy là ta và ngươi không giống nhau.” “Có vẻ như đây chỉ là trùng hợp mà thôi...” Zora nhìn vào Raidou như thể đang kiểm tra lại thêm một lần nữa. Cậu ta vẫn đang giữ lấy cổ họng của mình, máu thì cứ chảy ra không ngừng. “Hóa ra là thế... Có vẻ như ta đã kết luận quá sớm rồi... Mà thôi.” Zora đã kết thúc việc kiểm tra. Cô ta liền quay người và bước đi, mặc cho Raidou đang bị rách toạc phần cổ họng. “Ta và ngươi rồi sẽ gặp lại nhau, khi đó mọi chuyện sẽ rõ ràng.” “Raidou... Ta sẽ nhớ rõ cái tên này.” Zora ngước nhìn Raidou lần cuối. Sau đó thì cô ta đã biến mất khỏi cơn ác mộng, với một làn khói đen tuyền. Mọi thứ cũng dần mờ nhạt đi, khung cảnh đáng sợ của cơn ác mộng đang méo mó. Mọi thứ đã kết thúc. Cơn ác mộng đã biến mất. Cuộc gặp gỡ lần này sẽ khắc ghi vào tâm trí của chàng trai trẻ Raidou. Cuộc gặp gỡ giữa hai kẻ sở hữu mái tóc đen tuyền, và cũng là định mệnh mà thế giới này ban cho.

Bản văn này thuộc về truyen.free, được gửi gắm qua từng câu chữ trau chuốt.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free