(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 44: Sự che giấu của đội trưởng Patrick.
Arc 2: Di vật cùng kẻ lang thang
Đôi mắt từ từ hé mở, Raidou choàng tỉnh dậy với cơn đau đầu khủng khiếp.
“Ha... ha... Đầu... đầu của mình.”
Dường như Raidou vẫn đang trong quá trình thích nghi với lõi chứa, bởi cơ thể và hơi thở cậu nóng hổi như lửa đốt.
Tuy nhiên, Raidou không bận tâm đến chuyện thân nhiệt tăng cao. Điều cậu quan tâm lúc này là cơn đau đầu dữ dội, như thể một luồng điện đang chạy rần rần trong óc.
Raidou ngồi dậy, sờ lên đầu mình.
Ánh sáng chiếu qua khe cửa sổ. Raidou hiện đang ở một nơi khá quen thuộc, chính là căn phòng tại quán rượu nhỏ lúc trước.
Cậu ngồi trên giường, chiếc chăn đắp ở phần chân.
“Ha... ha... Phải... phải rồi, người phụ nữ đấy!”
Giữa lúc mệt mỏi vì cơn đau đầu, Raidou bất chợt nhớ lại giấc mơ kinh hoàng kia.
Một giấc mơ chân thật đến ám ảnh: cổ họng bị xé toạc, máu tuôn trào khắp nơi.
“Ha... ha...” Hơi thở hổn hển, khó khăn, Raidou dùng hai tay ôm chặt cổ họng.
Nỗi sợ hãi bao trùm lấy cậu sau giấc mơ vừa rồi... Hay đúng hơn là một cơn ác mộng kinh hoàng.
“Ha... ha... ha...” Raidou run rẩy vì cơn ác mộng đó, nhưng sau một hồi ôm lấy cổ họng, cậu dần bình tĩnh lại và nhận ra tất cả chỉ là mơ.
Dù biết mọi thứ chỉ là giấc mơ, Raidou vẫn run rẩy, toát mồ hôi lạnh. Cậu không thể ngừng nghĩ về những gì đã thấy: người phụ nữ kỳ lạ, cổ họng bị xé toạc, và máu thịt của Yuki vương vãi khắp nơi.
“Bình... bịch...” Ngay khi Raidou vừa lấy lại bình tĩnh, cánh cửa phòng bật mở.
Một chàng trai với mái tóc ngắn màu hạt dẻ bước vào. Anh ta có thân hình cân đối, cơ bắp không quá đồ sộ nhưng săn chắc, cùng một khuôn mặt dễ nhìn.
Chàng trai đó chính là Keld, vị hiệp sĩ trẻ thuộc đoàn của Patrick.
“Cuối cùng thì cậu cũng tỉnh rồi sao!?”
“Anh là...” Keld bước vào khiến Raidou khá bất ngờ. Cậu vẫn còn nhớ rõ chuyện hiểu lầm xảy ra trước đó tại thảo nguyên.
Ngay sau đó, Keld tiến đến chỗ Raidou, trên tay là một chiếc khay gỗ đựng thức ăn. Trên khay có một bát súp, một chiếc thìa và một cốc nước gỗ.
“Tôi được ngài Patrick lệnh mang thức ăn đến cho cậu.”
“Cộc!” Keld tiến đến, đặt khay thức ăn lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh giường. Chiếc bàn này thường dùng để đặt nến cạnh chỗ ngủ.
“À... thật lòng cảm ơn.” Raidou gắng gượng nói với Keld. Tình trạng của cậu khá tệ, bởi quá trình thích nghi với lõi chứa vẫn đang tiếp diễn.
Nghe lời cảm ơn từ Raidou, Keld lắc đầu.
“Nếu cậu muốn cảm ơn, hãy tìm đội trưởng Patrick. Tôi chỉ làm theo mệnh lệnh của ngài ấy thôi.”
Thấy Keld nói vậy, Raidou lắc đầu đáp: “Không đâu... Anh dù gì cũng đã vất vả mang thức ăn đến cho tôi mà.”
“Thế sao...” Keld im lặng đứng nhìn Raidou một lúc, dường như anh ta có điều gì đó muốn nói với cậu.
“Này...” Sau một lúc im lặng, Keld lên tiếng.
“C... có chuyện gì ư?” Raidou cũng đáp lại.
Không khí trong phòng khá ngượng ngùng, khó mà bắt chuyện.
Keld cất tiếng, nhưng anh ta dường như đang phân vân điều gì đó, và rồi mọi chuyện đã sáng tỏ khi lời nói được thốt ra.
“Thành thật xin lỗi cậu về chuyện lần trước.”
“Hành động của tôi khi đó thật ngu ngốc, đáng lẽ ra tôi phải hỏi cho rõ ràng hơn.”
Keld gục đầu, nói lời xin lỗi Raidou.
Anh ta cảm thấy rất hối lỗi vì đã tấn công và cố gắng giết cậu tại vùng đồng bằng.
“Khô... không sao đâu.” Raidou đáp lại với nụ cười nhẹ, những lời tiếp theo của cậu thật khó tin.
“Dù sao chuyện cũng đã qua rồi. Nếu chỉ là hiểu lầm, anh không cần phải xin lỗi tôi đến mức đó.”
Raidou nói với nụ cười trên gương mặt.
Dù Raidou vẫn nhớ rõ lần Keld tấn công mình tại thảo nguyên, nhưng cậu không hề để bụng hay sợ hãi. Bởi Patrick đã giải thích rõ ràng mọi chuyện, và Keld cũng đã xin lỗi rồi.
Nhận được sự tha thứ từ Raidou, Keld không thể giấu nổi vẻ ngạc nhiên trên gương mặt.
“Được rồi... Tôi sẽ không làm phiền cậu nữa. Nếu có chuyện gì, cứ tìm tôi và đội trưởng Patrick.”
Keld bước đi, trông anh ta khá thoải mái khi trút bỏ được sự dằn vặt về chuyện đã tấn công Raidou trên thảo nguyên.
Keld rời khỏi phòng, đóng cửa lại.
Giờ đây, chỉ còn lại một mình Raidou cùng khay thức ăn trên bàn cạnh giường.
“Ha... ha... Cơ thể mình vẫn nóng hổi như lửa đốt vậy.” Raidou thầm nghĩ khi đang nằm trên giường.
Ngay sau đó, cậu đưa tay lấy khay thức ăn. Gương mặt cậu khẽ mỉm cười khi thấy món súp trong bát.
“Là súp ư... Thôi, ăn cái đã rồi tính.”
Raidou cầm thìa, chắp tay trước bát súp.
“Itadakimasu...”
Dứt lời, Raidou bắt đầu thưởng thức.
Từng thìa súp được cậu đưa vào miệng một cách ngon lành, không chê bai hay kén chọn chút nào.
...
Sau một hồi, Raidou đã dùng bữa xong.
Cậu đang cầm cốc nước trên tay, định bụng sẽ rời khỏi phòng khi uống hết.
“Ực... ực...” Raidou đưa cốc nước lên miệng, uống cạn sạch.
Sau đó, cậu bước xuống khỏi giường, mang theo chiếc khay đã dùng xong.
“Bình... bịch...” Tiếng bước chân xuống cầu thang của quán rượu nhỏ. Raidou đã rời khỏi căn phòng và hành lang phía sau.
“Chàng trai trẻ, trông cậu đã khỏe hơn nhiều rồi đấy!?”
Raidou vừa bước xuống cầu thang thì gặp đội trưởng Patrick, ông ấy đang ngồi cùng bàn với vài người khác.
“Vâng... Cảm ơn ngài vì bữa ăn Keld đã mang đến.”
Raidou không quên cảm ơn đội trưởng Patrick về bữa ăn Keld mang đến.
“Này nhóc!” Khi Raidou định đem khay thức ăn đến quầy, một giọng nói đã cất lên ngăn cậu lại.
Kyler, người đang ngồi cùng bàn với đội trưởng Patrick, đã ngăn Raidou lại.
“Cậu cứ để khay thức ăn ở đâu đó đi, mau lại đây nào.”
Kyler thúc giục Raidou đến chỗ họ, dường như đang có một cuộc bàn luận giữa đoàn hiệp sĩ của Patrick và Vệ thần Ulanni Meredith.
Phải, chính là Vệ thần Ulanni Meredith, người đã khiến Raidou ngất đi và khiến tình trạng của cậu tệ hơn.
“Cô... cô là!?” Raidou lùi lại một bước khi nhìn thấy người phụ nữ thú nhân được gọi là Vệ thần.
Ánh mắt Raidou đầy vẻ đề phòng và một chút sợ hãi.
“Chàng trai trẻ, không cần phải đề phòng cô ta đâu, đã có ta ở đây rồi.”
Đội trưởng Patrick chú ý đến vẻ đề phòng của Raidou. Ông liền trấn an cậu và đảm bảo sẽ không có chuyện gì tồi tệ xảy ra.
Kyler cũng đã chuẩn bị chỗ cho Raidou. Anh ta nhìn cậu mỉm cười bảo: “Nào... mau lại đây nhóc.”
Dù rất sợ Vệ thần, nhưng trước lời kêu gọi của cung thủ Kyler và đội trưởng Patrick, Raidou vẫn chấp nhận bước đến chỗ họ.
Raidou ngồi đối diện với Ulanni Meredith, cạnh cậu là Kyler và đội trưởng Patrick. Xung quanh có rất nhiều người dưới trướng Patrick đang đứng nhìn trong im lặng.
Cậu ngồi trên ghế, phía trước là một chiếc bàn tròn – chiếc bàn thường được dùng trong các cuộc họp của đoàn hiệp sĩ Patrick.
Không khí xung quanh thật căng thẳng và nghiêm nghị. Raidou không biết rốt cuộc chuyện gì đang diễn ra.
Bầu không khí căng thẳng cứ thế tiếp diễn cho đến khi đội trưởng Patrick lên tiếng.
“Được rồi... Ta sẽ đi thẳng vào vấn đề đây.”
Đội trưởng Patrick cất tiếng, sau đó ông lấy ra hai chiếc vòng nhỏ được điêu khắc những ký tự và hình thù kỳ lạ.
“Thứ đó... là vòng tay của Oya mà!” Raidou chợt nghĩ khi nhìn thấy hai chiếc vòng trên tay Patrick.
Sự bất ngờ hiện rõ trên gương mặt Raidou, và đội trưởng Patrick cũng nhận ra điều đó.
“Chàng trai trẻ, cậu nhận ra hai chiếc vòng này phải không?” Patrick hỏi Raidou với vẻ mặt nghiêm túc.
“Vâng... Tôi biết chúng.” Raidou gật đầu đáp.
“Tốt lắm... Đúng lúc ta đang muốn hỏi cậu vài chuyện đây.”
Patrick đặt hai chiếc vòng lên bàn tròn, ngay trước mắt Raidou.
“Trong hai chiếc vòng này, cái nào là của người cậu quen biết?”
Không một chút chần chừ, Raidou chỉ thẳng vào chiếc vòng của cô bé Oya, bởi cậu vẫn còn nhớ rõ hình dáng và hoa văn điêu khắc của nó.
“BỤP!” Raidou vừa chỉ tay vào chiếc vòng của Oya, Vệ thần Ulanni Meredith đã đứng phắt dậy, tức giận đập tay xuống bàn.
“Đừng có đùa với ta, thế quái nào một nhân loại như ngươi...”
“ĐỦ RỒI, LANNI!” Không để cơn tức giận của Ulanni đi quá xa, Patrick dứt khoát kêu lên ngăn cản.
“Ta đã nói rõ với cô rồi mà, đừng vô cớ tức giận như vậy!”
“...” Trước lời cảnh cáo của đội trưởng Patrick, Vệ thần Ulanni Meredith bình tĩnh lại và ngồi xuống.
“Được rồi... Cậu có thể kể cho chúng ta nghe về chủ nhân của chiếc vòng đó chứ?”
“Ừm... Vâng... Về chuyện đó.” Raidou nhìn vào chiếc vòng trên bàn tròn, gương mặt cậu nghẹn ngào và đau xót khi nhắc đến cô bé Oya.
“Chủ nhân của chiếc vòng đó... đã chết rồi.”
“...” Tất cả những người có mặt đều chết lặng khi nghe những gì Raidou vừa nói.
Có người bất ngờ trước những lời vừa rồi, một số lại cảm thấy đau lòng cho chàng trai trước mắt.
Nhưng người bất ngờ nhất chính là đội trưởng Patrick và Vệ thần Ulanni Meredith.
“Ta hiểu rồi... Nếu đã vậy, cậu có thể kể rõ cho chúng ta biết tên của người đó chứ?”
Patrick khá b���t ngờ, nhưng ngay sau đó ông đã bình tĩnh lại và tiếp tục hỏi chuyện Raidou.
“Oya... Đó là tên của chủ nhân chiếc vòng đó.” Raidou trả lời, trong khi cố gắng gạt bỏ những hình ảnh về nông trại của Martin và gã Orc Lankak.
“...” Sau khi Raidou nói ra danh tính của chủ nhân chiếc vòng, Patrick lặng im.
Nhưng những binh l��nh dưới trướng ông lại bàn tán với nhau về cái tên đó.
“Oya?... Lạ thật, tôi chưa từng nghe qua cái tên đó ở bất kỳ bộ lạc thú nhân nào.”
“Ừm... Tôi cũng không rõ lắm.”
“Không lẽ bộ lạc Phong Lang đang che giấu điều gì ư?”
Một vài binh lính dưới trướng Patrick đang bàn tán với nhau về cái tên Oya.
Không để mọi chuyện đi quá xa, đội trưởng Patrick lớn giọng kêu lên với tất cả bọn họ.
“TẤT CẢ MAU IM LẶNG HẾT CHO TA!”
“...” Tất cả đều im lặng trước mệnh lệnh vừa rồi của đội trưởng Patrick.
“Haa...” Patrick thở dài, ngước nhìn chàng trai trẻ Raidou.
“Chàng trai trẻ, cậu có thể lấy lại chiếc vòng của mình rồi.”
Patrick trao lại cho Raidou chiếc vòng của cô bé Oya và chiếc còn lại.
Raidou nhận lấy, giữ chặt chiếc vòng trong tay.
“Được rồi... Cuộc trò chuyện kết thúc tại đây thôi, tất cả hãy giải tán hết đi.”
Patrick bình tĩnh nói với tất cả binh lính dưới trướng mình, và tất cả đồng loạt kêu lên: “Rõ, thưa đội trưởng!”
Sau tiếng kêu đồng thanh, những tiếng bước chân giải tán. Giờ đây chỉ còn lại bốn người: đội trưởng Patrick, Ulanni Meredith, Kyler và Raidou.
“Chà... Nếu đã kết thúc rồi thì tôi xin phép dẫn cậu ta đi đây.” Kyler liền lên tiếng, đứng dậy.
Anh ta bước đến chỗ Raidou, đặt tay lên vai cậu rồi nói: “Nào đi thôi nhóc, ta sẽ dẫn cậu đến chỗ bạn mình.”
Được Kyler nhắc nhở, Raidou sực nhớ đến người bạn của mình: Ruijerd.
“Phải rồi... Suýt nữa thì mình đã quên mất cậu ta.” Raidou liền đứng dậy, để Kyler dẫn đến chỗ Ruijerd.
Nhưng trước khi rời đi, Kyler phải xin phép đội trưởng của mình đã.
“Ngài Patrick, cho tôi xin phép dẫn cậu ấy đến chỗ bạn mình.”
Đội trưởng Patrick lập tức gật đầu đồng ý và bảo: “Ừm... cậu đi đi.”
“Bụp!” Được sự cho phép từ đội trưởng, Kyler liền vỗ vai Raidou và nói: “Nào, ta đi thôi.”
“À... vâng.” Raidou bước đi theo sau cung thủ Kyler, cả hai rời khỏi quán rượu nhỏ, bỏ lại Patrick cùng Ulanni.
Dường như đội trưởng Patrick đang che giấu điều gì đó, nhưng không ai biết là gì.
...
“Mà này... anh biết bạn của tôi đang ở đâu ư?”
Vừa bước ra khỏi quán rượu nhỏ, Raidou thắc mắc hỏi Kyler.
Cung thủ Kyler đang bước đi trước mặt Raidou.
Anh ta ngước nhìn về phía xa, nơi một căn nhà lớn xây bằng những khối đá sừng sững.
“Tất nhiên rồi... Cậu vẫn còn nhớ lúc chúng ta vừa đến ngôi làng này chứ?”
Raidou bước theo sau Kyler, suy nghĩ rồi đáp: “Ừm... nếu nhớ không nhầm thì khi đó tôi đã ngất đi thì phải.”
“Đúng thế, cậu đã ngất đi khi ngã xuống từ lưng ngựa.” Kyler vừa bước đi trước Raidou vừa nói với cậu.
Raidou có vẻ hơi ngại về việc mình đã ngã khỏi lưng ngựa và ngất đi.
“Haha... Có vẻ là tôi không quen với việc ngồi trên lưng ngựa rồi.”
Nghe Raidou nói vậy, Kyler phía trước mỉm cười bảo:
“Chà... Ta cũng đã gặp qua khá nhiều trường hợp liên quan đến lũ ngựa rồi.”
“Nhưng có vẻ, đây là lần đầu tiên ta thấy trường hợp như cậu đấy.”
Kyler vừa cười vừa nói. Anh ta nói chuyện khá thoải mái, không hề mang lại cảm giác khó chịu nào.
Cứ thế, cả hai vừa trò chuyện vừa bước đi trên con đường mòn của làng Erast.
...
Một lúc sau, cả hai dừng lại.
Kyler đã dẫn Raidou đến chỗ bạn mình. Cả hai hiện đang đứng trước một ngôi nhà to lớn, xây bằng những khối đá lớn và gạch.
Ngôi nhà to lớn đó chính là một lò rèn của làng Erast này.
Bên trong lò rèn phát ra những âm thanh lớn cùng tiếng la hét của một ai đó.
“Dừng lại mau, thằng nhóc kia!”
“GRAHH!”
“Đừng có quậy phá nữa, mau trả bộ giáp lại đây cho ta!”
Raidou và Kyler đứng bên ngoài đều nghe thấy tất cả.
“Grah ư?... Đừng bảo đó là Ruijerd đấy chứ?”
Raidou tá hỏa khi nghe tiếng kêu của Ruijerd từ bên trong lò rèn.
“Chà... Phải công nhận rằng bạn của cậu năng động thật đấy.” Kyler bước đến cửa chính của lò rèn, mở toang nó ra.
Khi cả hai bước vào bên trong, một cảnh tượng hỗn độn đập vào mắt họ.
Vũ khí và giáp vương vãi khắp sàn, những kệ đựng nghiêng ngả. Cảnh tượng bên trong lò rèn thật hỗn loạn và bừa bộn.
“Thằng nhóc kia! Mau trả bộ giáp lại cho ta mau!”
“Grahh!”
Thủ phạm của mớ bừa bộn trong lò rèn chính là Ruijerd, cậu ta đang bị chủ nhân nơi đây đuổi bắt.
Ruijerd đang chạy khắp bên trong lò rèn, trên người cậu ta là một bộ giáp sắt quá khổ.
Theo sau Ruijerd là một lão già khoảng chừng 60 hoặc 70 tuổi. Ông ta đang la hét bảo Ruijerd dừng lại.
“Này Ruijerd, mau dừng lại đi!” Raidou lập tức lên tiếng bảo Ruijerd dừng lại trước khi xảy ra thêm rắc rối.
“GRAHH!” Giọng nói của Raidou vừa cất lên, Ruijerd liền dừng ngay hành động quậy phá của mình.
Thay vào đó, Ruijerd liền chạy đến chỗ Raidou, hào hứng khoe bộ giáp trên người mình.
“Chà... Mọi thứ trông tồi tệ thật đấy ông James.” Kyler vừa nói vừa bước đến gần lão già.
Hóa ra ông ta tên là James, và bất ngờ hơn nữa, ông James chính là chủ nhân của lò rèn này.
“Kyler... nhìn xem đi, cậu đã mang thứ gì đến cho ta này.” Lão James tỏ vẻ tức giận nói với Kyler.
Giọng nói tức giận và gương mặt cau có của lão James khiến cung thủ Kyler phải e ngại.
“Thôi nào... Ông đừng nói thế chứ, chuyện cũng đâu đến nỗi tệ đến vậy.”
Kyler cố gắng xoa dịu cơn giận của lão James và bảo mọi thứ không tệ, nhưng dường như không mấy hiệu quả.
Bởi ngay sau đó, lão James đã chỉ tay vào những món vũ khí và giáp nằm rải rác xung quanh.
“Ngươi nhìn xem thằng nhóc đó đã làm gì đi! Mớ lộn xộn này đều chính tay nó gây ra đấy!”
Lão James tỏ thái độ giận dữ khi nhìn thấy mớ hỗn độn xung quanh. Còn Kyler thì đang cố gắng xoa dịu cơn giận của ông ta.
Về phần Raidou, cậu đang bước đến gần lão James. Ruijerd thì bị kéo theo sau.
Sau đó, Raidou liền cúi đầu trước ông ta và nói: “Thành thật xin lỗi... về những gì bạn tôi đã gây ra.”
Thấy Raidou xin lỗi, lão James lên tiếng hỏi: “Ngươi là bạn của thằng nhóc đó sao?”
“Vâng... Tôi là bạn của cậu ta.” Raidou vẫn đang cúi đầu trước lão James, còn Ruijerd thì chẳng mảy may quan tâm đến những gì mình vừa gây ra.
“Hãy nhìn xem những gì mà bạn cậu đã gây ra cho ta đi!”
“Nơi này bây giờ thật kinh khủng!”
Lão James tức giận nói với Raidou. Kyler vẫn không ngừng xoa dịu ông ấy.
“Thôi nào, ông James... Chúng tôi sẽ dọn dẹp lại đống hỗn độn này cho ông mà.”
Kyler vừa nói vừa bước đến chỗ Raidou và Ruijerd.
Lời nói của anh ta dường như đã hiệu nghiệm, bởi lão James đang suy nghĩ về vài chuyện.
“Hừm... Như thế cũng được.” Lão James lên tiếng sau khi kết thúc suy nghĩ của mình. Ông liền bước đi, tiến đến cửa chính.
“Ta sẽ ra ngoài một lúc. Tuyệt đối đừng làm hỏng bất cứ thứ gì khi ta trở lại đây.”
Lão James mở cửa chính. Trước khi rời đi, ông ta lên tiếng cảnh cáo cả ba người bằng một giọng nói đầy giận dữ.
“Vâng... Chúng tôi đã hiểu rồi.” Kyler mỉm cười trả lời lão James.
Sau đó, lão James rời khỏi lò rèn, để lại mớ hỗn độn do chính tay Ruijerd gây ra.
“...”
“Haizz... Lão già đó thế nào cũng lại đến quán rượu cho mà xem.” Kyler thở phào nhẹ nhõm, không quên nói xấu sau lưng lão James.
Về phần Raidou, cậu đang cố gắng tháo bộ giáp sắt quá khổ khỏi người Ruijerd.
“Thôi nào Ruijerd... Cậu mau cởi bộ giáp đó ra đi.”
“Graa!?” Ruijerd không còn chạy hay quậy phá nữa. Điều đó khiến Raidou an tâm hơn nhiều, không gặp rắc rối gì khi tháo bộ giáp ra.
“Chà... Bạn của cậu năng động hơn ta nghĩ đấy.” Kyler gãi đầu, nhìn xung quanh. Không riêng gì lão James, đến cả anh ta cũng thấy nơi này thật kinh khủng.
“Mà thôi... Chúng ta hãy bắt đầu dọn dẹp nơi này thôi nào hai nhóc.”
Sau cùng, Kyler cũng phải bắt tay vào dọn dẹp đống bừa bộn do chính tay Ruijerd gây ra.
Raidou cũng đã tháo được bộ giáp quá khổ khỏi người Ruijerd.
Nghe Kyler nói vậy, Raidou và Ruijerd lập tức đáp lại.
“Vâng.”
“Grah?”
Chuyện ngoài lề: Những chiếc vòng từ các bộ lạc thú nhân quan trọng thế nào?
Những chiếc vòng của các thú nhân rất quan trọng đối với bọn họ, vì thế hôm nay chúng ta sẽ tìm hiểu về chúng. 1. Cách gọi: Di vật của bộ lạc. Tùy vào bộ lạc thì sẽ có những cách gọi khác nhau. Nhưng đa số bọn họ thống nhất với cách gọi 'Di vật'. 2. Nguồn gốc: Dây chuyền thường sẽ được truyền lại cho những đời sau, đó là lý do bọn họ gọi nó là di vật. Nguyên liệu chế tác thì là những nhánh cây cổ thụ, và xương cốt của mãnh thú. 3. Sự quan trọng của di vật: Di vật rất quan trọng đối với các thú nhân, bởi vì chúng đại diện cho gia đình và người thân yêu của họ. Nếu đánh mất di vật một thú nhân có thể làm lại một cái khác, nhưng chắc chắn sẽ không như trước kia. Nói chung là bạn không nên lấy đi di vật của một thú nhân tộc, bởi vì đó sẽ trở thành hành động gây chiến với bọn họ. Đến đây là kết thúc rồi, vì thế hiện gặp lại các bạn vào chương tiếp theo nhé.
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free và thuộc về tác phẩm gốc.