(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 45: Thắp sáng lên ngọn lửa của lò rèn cũ kĩ.
Arc 2: Di vật cùng kẻ lang thang
“Ực... Đây là kiếm thật ư?”
Raidou đứng một mình giữa đống bừa bộn mà Ruijerd đã gây ra. Tay cậu đang cầm một thanh kiếm sắt cỡ nhỏ. Cậu chăm chú ngắm nghía thanh kiếm trên tay mình. Nơi cậu đang đứng chính là lò rèn của lão James, và mớ hỗn độn xung quanh cũng là "thành quả" của Ruijerd.
“Này nhóc! Đừng ngắm nghía nó nữa, mau sắp xếp chúng lên kệ đi!”
Giọng Kyler vang lên ngay cạnh Raidou. Anh ta đang sắp xếp lại những món vũ khí trong lò rèn. Raidou giật mình tỉnh táo khi nghe tiếng Kyler, cậu vội vàng đáp: “Vâng, tôi sắp xếp ngay đây.”
“Grah~...” Trong khi Raidou và Kyler đang sắp xếp lại mớ bừa bộn, bên ngoài lò rèn, Ruijerd đang ngồi thẫn thờ trước cửa chính. Cậu ta vừa bị chính bạn mình tống cổ ra ngoài.
“Này nhóc, cậu đuổi bạn mình thẳng thừng ra ngoài thế có ổn không?”
Kyler nhìn ra ngoài cửa sổ, tò mò hỏi Raidou khi thấy Ruijerd ngồi chán nản. Raidou đáp lại Kyler một cách thẳng thắn, đúng như cách cậu đã đuổi Ruijerd ra:
“Cũng đành chịu thôi. Nếu tôi để cậu ta ở lại, thì mọi thứ sẽ tồi tệ hơn.”
“Haha, cậu nói đúng. Nhưng ít nhất cũng đâu cần phải thẳng thừng đến thế chứ...”
Kyler cười thân thiện nói, trong lúc Raidou đang sắp xếp thanh kiếm ngắn lên kệ. Khi đặt xong thanh kiếm, cậu trả lời: “Về chuyện đó, tôi nghĩ cậu ta không để tâm đâu.”
“Chà...” Nghe Raidou nói vậy, Kyler đành chịu, nhìn Ruijerd bơ vơ một mình trước lối vào lò rèn.
“Phải công nhận rằng, hai người các cậu đúng là kỳ lạ thật đấy.”
Kyler vừa sắp xếp vũ khí lên kệ, vừa nói về Raidou và Ruijerd.
“Kỳ lạ ư?” Raidou ngừng tay, ngước nhìn Kyler, cảm thấy khó hiểu trước những lời vừa rồi.
“Chà, nói sao đây nhỉ...”
“Ban đầu, khi ta gặp hai người các cậu trong khu rừng, ta cứ nghĩ hai cậu chỉ là những kẻ lang thang mà thôi.”
“Hể?” Raidou khó hiểu nhìn Kyler.
Kyler không chần chừ nói: “Nhưng có vẻ ta đã nhầm lẫn rồi. Bởi vì cách cậu ăn nói và ứng xử không hề giống với những kẻ lang thang mà ta từng gặp.”
Raidou im lặng trước lời Kyler. Cậu không hề lên tiếng vì anh ta vẫn chưa nói hết.
“Tuy nhiên, ngôn ngữ của cậu có đôi chút kỳ lạ. Ngôn ngữ của cậu... Nó giống như sự pha trộn giữa hai ngôn ngữ khác vậy, và một trong số đó có cả ngôn ngữ của lục địa này.”
Raidou chết lặng đi một lúc sau khi nghe hết những lời đó của Kyler, rồi cậu lên tiếng: “Pha trộn giữa những ngôn ngữ khác?”
“Chà, có thể là cậu vẫn chưa thành thục ngôn ngữ của lục địa này,” Kyler đáp lại.
Nhưng rồi, những lời tiếp theo của anh khiến Raidou phải bất ngờ:
“Còn một chuyện nữa. Khi ta lắng nghe cậu nói chuyện, dường như có một giọng nói của ai đó xen lẫn với cậu. Nhưng có thể chỉ là do ta tưởng tượng mà thôi.”
“...” Sau khi nghe những lời Kyler vừa nói, Raidou ngừng công việc dọn dẹp, cậu đang ngẫm nghĩ về điều đó.
“Một giọng nói của ai đó xen lẫn với giọng của mình ư? Không lẽ, những chuyện này là do Thời gian làm ra?”
Trong những lúc khó hiểu và hoang mang như thế này, Raidou lại nghĩ đến hình bóng cao lêu nghêu cùng với những chiếc đồng hồ 'Thời gian'. Những chuyện kỳ lạ cứ liên tiếp xảy ra xung quanh cậu, và cậu chỉ có thể nghĩ đến Thời gian khi gặp những trường hợp đó. Bởi vì Thời gian chính là người đã mang cậu đến với thế giới này.
“Có lẽ mình nên hỏi Thời gian trong lần gặp gỡ tiếp theo vậy.”
Cuối cùng, Raidou dẹp bỏ hết những suy nghĩ trong lòng. Cậu trở lại với công việc sắp xếp những món vũ khí bừa bộn. Cậu biết rằng, dù có suy nghĩ cách mấy cũng không đoán ra được nguyên nhân, chi bằng h��i trực tiếp Thời gian sẽ tốt hơn.
“Mà làm sao để mình gặp được Thời gian đây?”
Raidou lặng im trước câu hỏi của chính mình. Cậu chợt nhận ra, những lần Thời gian xuất hiện đều là lúc chẳng có một ai ở xung quanh.
“Mình nên tìm một nơi nào đó vắng vẻ một chút, hay là để lần sau vậy.”
Raidou không hề gấp gáp về vấn đề này. Một phần vì cậu không muốn làm phiền ân nhân của mình là 'Thời gian'. Dù sao thì, nhờ có Thời gian mà cậu mới có thể sống sót đến tận bây giờ.
“Về chuyện ngôn ngữ này, mình sẽ để nó qua một bên vậy.”
***
Sau khi dẹp bỏ hết suy nghĩ, Raidou lại trở về với công việc dọn dẹp. Cậu nhặt từng món vũ khí và đặt chúng lên kệ, từng cái một, cho đến khi mọi thứ xong xuôi.
“Chà, mệt thật, mấy bộ giáp mà lão James rèn ra lúc nào cũng nặng nề cả.”
Kyler than phiền về những bộ giáp của lão James, sau đó tìm một cái ghế gỗ để ngồi xuống nghỉ ngơi.
Lúc này là buổi chiều, và cả hai người đã dọn dẹp xong xuôi đống bừa bộn trong lò rèn. Kyler ngồi nghỉ ngơi trên chiếc ghế gỗ vừa tìm được. Còn Raidou thì cậu đang ngắm nghía những món vũ khí đã bị vứt bỏ hoặc không đủ tiêu chuẩn.
“Những món vũ khí này... Chúng đã rỉ sét hết và hư hỏng.”
Raidou lên tiếng khi ngắm nghía những món vũ khí bị vứt bỏ. Chúng đều nằm trong thùng gỗ ở một góc lò rèn này.
Sau khi Raidou lên tiếng, Kyler để ý đến cậu và những món vũ khí bị vứt bỏ.
“Như cậu thấy đấy, chúng đều là những món vũ khí đã bị vứt đi. Thông thường thì thợ rèn sẽ nung chúng lại để tái sử dụng, nhưng tóm lại, chúng đã bị vứt đi rồi, cậu cứ mặc kệ đi.”
Kyler nói chuyện với Raidou trong khi vẫn ngồi trên chiếc ghế gỗ. Lời nói của anh hoàn toàn chính xác: những món vũ khí bị vứt bỏ đã hư hỏng quá nặng, chúng bị mòn, vỡ nát và rỉ sét.
Nhưng trong số đó, có một vài mũi tên chỉ bị rỉ sét nhẹ, khiến Raidou để tâm.
“Những mũi tên này... Tôi có thể lấy chúng không?”
“Hở?” Kyler bất ngờ trước câu hỏi của Raidou. Anh nhìn cậu và thắc mắc: “Cậu định dùng chúng với cây nỏ của mình ư?”
Raidou liền gật đầu đáp: “Vâng, tôi sẽ sử dụng cùng cây nỏ của mình.”
Lý do Raidou nói vậy là bởi một trong số mũi tên bị vứt đi có kích cỡ vừa vặn với cây nỏ của cậu. Vả lại, Raidou cũng không có điều kiện để mua chúng: “Hiện tại, tôi không có nhiều Xu Aurora, nên là...”
Thấy Raidou như thế, Kyler không ngần ngại nói:
“Chà, nếu cậu muốn chúng thì cứ tự nhiên lấy đi. Nhưng ít nhất cậu cũng phải chi tiền ra để mua một ít mũi tên chứ, đồ bị rỉ sét chẳng tốt đẹp gì đâu.”
Trong lúc Kyler đang nói, Raidou đã nhanh tay nhặt lấy toàn bộ những mũi tên bị rỉ sét trong thùng gỗ. Cậu cũng không quên trả lời anh: “Vâng, khi đến Dalhurst, tôi sẽ mua một ít mũi tên.”
Miệng thì nói vậy, nhưng trong đầu Raidou lại nghĩ khác: “Trước khi mua mũi tên thì mình phải tìm một công việc đã. Mình phải cố gắng sống sót trong thế giới này.”
Raidou nhìn những mũi tên bị rỉ sét, sau đó chuyển tầm nhìn sang phía cửa sổ lò rèn.
Raidou có thể thấy Ruijerd đang ngồi ngủ gật trước lối vào lò rèn.
“Với lại... mình cần tiền để có thể sống sót cùng với Ruijerd. Sức ăn của cậu ta rất mạnh, và...”
“Này nhóc!” Một giọng nói cắt ngang dòng suy nghĩ của Raidou.
Kyler đã cắt ngang d��ng suy nghĩ của Raidou. Anh nhìn cậu với ánh mắt thắc mắc và có phần nghiêm túc. Sau đó, Kyler, vị cung thủ kia, đưa ra một câu hỏi: “Tại sao cậu lại muốn đến Dalhurst cơ chứ? Không phải còn rất nhiều nơi để đến hay sao?”
Kyler ngồi trên chiếc ghế gỗ, nhìn thẳng vào Raidou. Câu hỏi vừa rồi không phải là duy nhất, còn rất nhiều điều anh muốn hỏi.
“Raidou, đừng bảo với ta là cậu không biết gì về nơi đó đấy.”
Raidou bất ngờ khi nghe Kyler nói. Lời nói kèm theo khuôn mặt nghiêm túc của anh khiến cậu bắt đầu suy nghĩ lại về quyết định của mình.
“Vâng, tôi thật sự không biết gì về Dalhurst. Tôi chỉ biết đến nó thông qua lời kể của một người quen biết.”
Kyler tròn mắt nhìn Raidou sau khi nghe những lời đó. Anh đưa tay lên mặt, sau đó thở dài.
“Haiz... Tên ngốc. Ít ra thì cũng phải tìm hiểu kỹ càng trước rồi hẵng quyết định đến đó chứ.”
Kyler nói với Raidou, khuôn mặt anh hơi nhăn nhó khi nhắc đến từ Dalhurst.
“Nghe rõ đây nhóc...” Kyler nhìn thẳng vào Raidou, bắt đầu nói ra những lời cực kỳ quan trọng dành cho cậu.
“Dalhurst là một thị trấn cảng nằm ven biển, nơi đó không thuộc quyền sở hữu của bất kỳ quý tộc nào. Dalhurst là một nơi rất tồi tệ: buôn bán nô lệ, giết người và trộm cướp. Một nơi không có luật pháp nhất định, đến cả con người cũng có thể trở thành vật để trao đổi...”
Raidou tròn mắt kinh ngạc trước những lời của Kyler. Nhưng những lời tiếp theo sẽ còn làm cậu kinh ngạc hơn nữa.
“Thương nhân Louis... Chắc hẳn cậu cũng đã nghe qua cái tên này rồi nhỉ?”
Raidou biết cái tên đó. Louis chính là người đã tặng cậu cây nỏ, món vũ khí mà cậu trân trọng đến tận bây giờ.
Kyler kể tiếp:
“Ông ta là một thương nhân rất nổi tiếng trong giới giao thương và quý tộc. Nhờ vào những ý tưởng đi trước của mình, ông ta rất được coi trọng bởi các quý tộc trên lục địa này. Nhưng tiếc rằng... ông ta đã chết!”
“...” Raidou chết lặng đi khi nghe những lời Kyler vừa kể.
Kyler cũng kể thêm cho cậu vài điều:
“Thương nhân Louis đã chết khi vừa đặt chân đến lãnh thổ Dalhurst để giao thương. Giới quý tộc đã náo loạn khi nghe tin về cái chết của Louis. Raidou, hãy cẩn thận về quyết định của mình, cậu sẽ chết nếu đến đó đấy.”
“...” Raidou đã rất sợ hãi khi nghe hết mọi thứ về Dalhurst từ Kyler. Nhưng đau đớn hơn cả là lại thêm một người cậu quen biết ra đi mãi mãi.
Thương nhân Louis... Tuy cậu và ông ấy không thân thiết đến mức nào.
Nhưng cậu sống sót được đến tận bây giờ cũng một phần là nhờ vào cây nỏ mà ông ấy đã tặng. Một món quà mà cậu trân trọng đến tận bây giờ.
Một món vũ khí tuyệt vời dành cho kẻ yếu ớt như cậu. Cậu rất muốn trả ơn cho ông ấy, nhưng có vẻ đã không còn cơ hội nữa rồi.
***
Thời gian cứ thế trôi qua.
Kyler đứng dậy khỏi chiếc ghế gỗ, bước đến gần cửa sổ và ngước mắt nhìn ra xa. Khi nhìn ra cửa sổ, Kyler không thấy Ruijerd đâu. Thay vào đó, anh thấy lão James ở phía xa.
Lão James đang trở lại lò rèn. Ông ta say xỉn, bước đi lảo đảo.
“Chà, lão ta đã uống say đến mức đó rồi sao?”
“Hể?” Raidou bừng tỉnh khi nghe giọng Kyler. Từ nãy đến giờ cậu đã suy nghĩ rất nhiều về cái chết của thương nhân Louis.
“...!!ẦM!!” Cánh cửa chính của lò rèn đột ngột mở tung, như thể bị đẩy mạnh.
Lão James bất ngờ xuất hiện với khuôn mặt say xỉn. Trên người ông ta nồng nặc mùi rượu và trái cây.
Raidou từ từ lùi bước. Cậu không thể chịu đựng được mùi rượu và trái cây quyện vào nhau kia.
“Này nhóc con! Ngươi nhìn ta như thế là có ý gì?” Lão James kêu lên khi thấy khuôn mặt có phần khó chịu của Raidou.
Nhưng may mắn thay, Kyler đã cắt ngang ông ta: “Thôi nào, đừng có cáu gắt thế với cậu ta chứ. Vả lại ông uống nhiều quá rồi đấy.”
“Hừm...” Lão James liền ngước nhìn Kyler với khuôn mặt giận dữ.
“Thằng nhóc con nhà ngươi thì biết cái quái gì!”
“Đừng có lên mặt với ta khi ở lò rèn này!”
Lão James hét lớn về phía Kyler bằng một giọng điệu cáu gắt.
Đáp lại, Kyler chỉ đành bỏ qua mà nói: “Rồi, rồi, tôi biết mà.”
Sau đó, Kyler dùng tay chỉ khắp nơi bên trong lò rèn này.
“Ít nhất thì ông hãy thử nhìn xung quanh xem, mọi thứ liệu đã ổn áp rồi chứ?”
Lão James làm theo lời Kyler. Ông ta nhìn xung quanh và xem xét từng ngóc ngách của lò rèn.
“Có một số món đồ bị sắp xếp sai vị trí, nhưng cũng tạm ổn rồi.”
Lão James nhìn những món đồ bị sắp xếp sai vị trí. Raidou và Kyler cứ nghĩ mình sẽ phải chịu một trận mắng chửi vì bị bắt lỗi.
Nhưng đáp lại cả hai, chỉ là vài từ vỏn vẹn của Lão James: “Được rồi, ta sẽ tha mạng cho hai ngươi lần này.”
Raidou và Kyler đã rất mừng khi nghe những lời vừa rồi của Lão James.
Cả hai liền mỉm cười với nhau để cùng ăn mừng cho việc dọn dẹp lò rèn, nhưng rồi Lão James đã ngăn lại.
“Này! Hai ngươi định đứng đó mãi ư?” Giọng lão James vang lên. Ông ta đang đứng trước lối vào một căn phòng khác của lò rèn.
“Mau vào đây nhanh lên!” Lão James kêu lớn với cả hai.
Raidou và Kyler lập tức đáp:
“Vâng.”
“Rồi, rồi, chúng tôi đến đây.”
Raidou và Kyler bước đến chỗ Lão James. Cả hai theo chân ông, cho đến khi đặt chân vào một căn phòng khác.
“Chà, chỗ này vẫn không thay đổi gì nhiều nhỉ.”
“Đây là...” Raidou và Kyler dừng bước khi đặt chân vào căn phòng đó.
Một căn phòng rộng, nơi những món vũ khí được rèn và đúc kết. Một cái đe sắt lớn nằm ngay chính giữa căn phòng, cạnh đó là cây búa rèn cỡ trung bình. Nhưng nổi bật nhất chính là cái lò nung lớn làm từ sắt và đá. Sắt được dùng làm ống dẫn khói lửa ra ngoài lò rèn, còn đá là toàn bộ phần thân lò.
Raidou đã rất kinh ngạc khi nhìn thấy nơi rèn và đúc kết vũ khí này. Bởi vì đây là lần đầu tiên cậu được tận mắt chứng kiến một nơi như thế này.
“Chà, có vẻ như lò rèn đã không được thắp lửa từ rất lâu rồi nhỉ, ông James.”
Kyler tiến đến lò nung và kiểm tra. Anh liền nhận ra chẳng thấy tro hay gỗ bị cháy nào bên trong.
Lò nung đã không được thắp lửa kể từ rất lâu rồi, và lão James cũng khẳng định điều đó.
“Phải, kể từ lúc thằng nhóc nhà ngươi rời đi, ta đã dừng lại công việc của mình.”
Lão James bước đến chỗ lò nung nơi Kyler đang đứng. Ông ngước nhìn vào lò nung một cách hoài niệm, tay sờ vào những vết tro lửa còn sót lại sau ngần ấy năm.
Sau khi ngắm nghía xong xuôi, Lão James liền bước đến cái đe sắt lớn. Ông cầm cây búa rèn lên.
“Này Kyler...”
Lão James gọi Kyler bằng một giọng nói không tức giận hay cáu gắt. Ông có vẻ khá nghiêm túc khi nói chuyện với Kyler. Không để ông phải chờ đợi, Kyler liền đáp: “Có chuyện gì sao, lão James?”
Sau khi Kyler dứt lời, Lão James liền ngước nhìn thẳng vào Raidou và nói:
“Thằng nhóc kia, cây nỏ của ngươi, hôm qua ta đã sửa chữa lại nó theo yêu cầu của thằng Kyler rồi đấy.”
“Gì cơ?” Raidou bất ngờ sau khi nghe những lời vừa rồi.
Lão James bảo ông ta đã tu sửa lại cây nỏ của Raidou theo yêu cầu của Kyler. Nhưng Raidou còn không hề biết chuyện đó. Chuyện này là bởi vị cung thủ Kyler đã không kể cho cậu biết.
Vị cung thủ Kyler cũng không muốn giấu giếm. Anh bước đến gần và giải thích tất cả mọi chuyện:
“Cậu vẫn còn nhớ khi chúng ta vừa đặt chân vào làng Erast chứ? Khi cậu rơi xuống khỏi lưng ngựa, ta đã để ý đến cây nỏ đấy.”
Trong lúc nói chuyện, Kyler chỉ tay về phía Lão James và tiếp tục kể:
“Cây nỏ đã hư hỏng không ít, nên ta đã mang đến đây và nhờ lão James giúp đỡ.”
Kyler cũng không quên nói thêm một số điều sau khi kết thúc lời kể:
“Khi cậu chiến đấu với Keld tại vùng thảo nguyên, đáng lẽ ra đường bắn của mũi tên đã phải trúng vào đầu Keld. Nhưng vì cây nỏ có vấn đề, nên mũi tên được bắn ra đã bị lệch hướng.”
Kyler đã giải thích tất cả mọi chuyện cho Raidou biết. Sau khi lắng nghe mọi thứ, Raidou đã rất bất ngờ đến mức cậu phải thốt lên rằng:
“Tôi thật sự không muốn giết chết Keld. Tôi chỉ muốn tự vệ mà thôi.”
Những lời của Raidou khiến vị cung thủ Kyler phải mỉm cười.
Sau đó, anh trấn an cậu:
“Không sao đâu. Ai gặp phải tình huống đó cũng sẽ hành động tự vệ mà thôi. Nên là cậu không hề có lỗi trong chuyện này đâu. Người có lỗi chính là Keld, cậu ta đã không biết tự kìm hãm cơn giận của mình lại.”
Trong lúc hai người nói chuyện, Lão James đã rời đi được một lúc lâu. Sau khi cả hai nói chuyện xong xuôi, Lão James đã trở lại.
“Nói chuyện vậy là đủ rồi.” Lão James lên tiếng khi vừa trở lại phòng rèn.
Trên tay ông ta có một vật được bao bọc bởi những lớp vải cũ kỹ. Nhìn từ bên ngoài, vật đó có kích cỡ khá nhỏ, ước chừng khoảng 30cm trở lên. Đúng thật là như vậy, khi Lão James tháo những lớp vải đó ra, một lưỡi dao găm dài khoảng 30cm đã xuất hiện.
“Chờ đã... Cái đó!?” Raidou đã cực kỳ kinh ngạc khi nhìn thấy lưỡi dao găm lộ ra.
“Ồ, ngươi nhận ra nó rồi sao.” Lão James lên ti��ng khi thấy vẻ bất ngờ trên khuôn mặt Raidou.
Lý do Raidou bất ngờ là bởi vật trên tay Lão James chính là con dao găm bằng đồng của Martin. Raidou đã có được nó khi đang lục lọi bên trong nhà kho của nông trại, và cậu đã mang theo khi rời khỏi Thị trấn bù nhìn.
Không để Raidou nói thêm lời nào, Lão James liền tháo hết tất cả những lớp vải cũ kỹ ra, để lộ toàn bộ con dao găm dài khoảng 30cm.
“Nhóc con, ta đang tự hỏi ngươi có được con dao này từ đâu đấy.”
Lão James nhìn thẳng vào Raidou và đặt câu hỏi về con dao găm của Martin.
Đáp lại ông ta, Raidou không ngần ngại trả lời: “Vâng, tôi đã có được nó từ người mà tôi quen biết. Ông ấy tên là Martin.”
Những lời Raidou vừa thốt ra rất lưu loát, nhưng lại có chút khó nghe đối với Kyler và Lão James.
Mà nhiêu đó cũng đã đủ để Lão James lên tiếng: “Martin, một cái tên thật quen thuộc với ta.”
Sau khi Lão James nói hết, Raidou liền hỏi: “Ông quen biết Martin ư?”
Raidou muốn biết rõ những lời vừa rồi của Lão James rốt cuộc có ý gì.
Không để cậu chờ lâu, Lão James đã giải đáp: “Tất nhiên rồi. Không những quen biết, mà bọn ta còn rất thân với nhau nữa.”
Để chắc chắn thêm về lời nói của Lão James, Kyler đã tiến đến kể thêm:
“Lão ta nói thật đấy. Người tên Martin đã từng là khách quen của lò rèn này. Khi ta còn nhỏ, ta cũng đã được lão kể rất nhiều về người tên Martin đấy. Nếu như không nhầm lẫn, thì cái người tên Martin đấy là một mạo hiểm giả với cấp bậc trung bình thì phải.”
Những gì Kyler vừa nói cũng có phần chính xác, bởi vì Raidou cũng được Martin kể rất nhiều về công việc Mạo hiểm giả.
“Đủ rồi, đừng có nhiều lời nữa Kyler.”
Lão James bước qua cả hai người. Ông đặt con dao găm bằng đồng lên cái đe sắt lớn, sau đó lên tiếng bảo:
“Mau thắp lửa cho lò rèn đi! Ta sẽ rèn ra một con dao như này cho thằng nhóc kia. Cứ xem như đây là cách ta trả lại ân tình cho lão Martin đi.”
...KẾT THÚC...
***
Chuyện bên lề: Thông tin và ngoại hình của nhân vật (4)
Nối tiếp 'Chương 41', hôm nay chúng ta sẽ tìm hiểu về nhân vật James.
1. **Thông tin:** * **Tên gọi:** James * **Chủng tộc:** Nhân loại * **Tuổi tác:** 73 * **Giới tính:** Nam * **Ngoại hình:** Cao 1m63, ông ta trông khá cáu gắt với khuôn mặt thường xuyên tức giận, mái tóc ngắn bạc phơ và một thân hình cơ bắp cân đối. * **Giới thiệu:** Ông ta là một thợ rèn có kinh nghiệm tại làng Erast.
2. **Trang bị:** * **Trang phục:** Một bộ đồ bình thường với thắt lưng cố định. * **Vũ khí:** Đôi lúc Lão James sẽ sử dụng cây búa rèn của mình như một loại vũ khí để tấn công lũ cướp.
3. **Thông tin bên lề:** * Lão James đã từng là một thợ rèn có tiếng tại Vương quốc Vassia, nhưng giờ đây ông đã quay về lại quê nhà của mình. * Theo lời Kyler, Lão James và ông Martin rất thân thiết, bởi vì Martin là khách hàng quen thuộc của lò rèn.
Đến đây là kết thúc rồi. Tuy rằng mẫu chuyện bên lề này khá ít, nhưng về sau sẽ có nhiều nhân vật hơn nữa. Vậy nên, tạm biệt và hẹn gặp lại mọi người vào lần tới nhé.
***
Bản chuyển ngữ này, với mọi quyền lợi liên quan, thuộc về truyen.free.