Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 46: Tiếng búa gõ vang vọng khắp lò rèn.

Arc 2: Hành trình trao trả di vật

Tiếng búa “Keng!” chát chúa vọng ra từ lò rèn cũ kỹ của Lão James.

Âm thanh ấy đã vang lên không ngừng từ tối qua đến tận bây giờ.

Đã một ngày trôi qua kể từ khi ngọn lửa lò rèn được thắp sáng.

"Keng!" – Bên trong phòng rèn, ngọn lửa từ lò nung cháy rực khiến không gian xung quanh trở nên nóng bức.

Lão James cũng đang miệt mài không kém. Ông dùng chiếc búa rèn, hết mình gõ vào khối kim loại đặt trên cái đe sắt lớn.

Giờ đây, trong phòng rèn chỉ còn lại Lão James và Kyler.

Raidou thì đang ngồi trước cửa chính của lò rèn.

Cậu đã thức suốt đêm qua chỉ để giúp Kyler thắp lửa lò rèn.

"Lạ thật... Mình thức cả đêm mà không hề thấy buồn ngủ chút nào."

Raidou ngồi trước cửa chính, tự hỏi lòng.

Cậu đã thức suốt đêm, nhưng không hề cảm thấy mệt mỏi hay buồn ngủ.

"Graah!" – Tiếng kêu quen thuộc vọng đến từ xa. Ruijerd đang chạy lung tung khắp làng Erast này.

Dù rất muốn ngăn Ruijerd lại để tránh rắc rối, nhưng khi thấy cậu ta năng động như vậy, Raidou cũng không định làm thế.

"Ngăn cản cậu ta có lẽ cũng không phải cách hay nhất nhỉ." – Raidou mỉm cười nhẹ, buông tha cho Ruijerd lần này.

Cứ thế, Raidou chỉ ngồi yên một chỗ, ngắm nhìn Ruijerd cùng khung cảnh yên bình của làng Erast.

...

Một lúc sau, Kyler bước ra từ lò rèn. Thấy Raidou đang ngồi yên, anh liền lên tiếng: “Này nhóc!”

Nghe thấy giọng nói phía sau, Raidou quay người lại nhìn.

Thấy Kyler trước mặt, c���u đáp: “Vâng ạ, có chuyện gì không ạ?”

Kyler chỉ tay vào bên trong lò rèn rồi nói: “Mau vào đây, ta muốn nói chuyện với cậu một chút.”

“Vâng.” – Raidou lập tức đứng dậy, cùng Kyler bước vào lò rèn.

"Keng!" – Vừa mới bước vào, Raidou liền nghe tiếng búa gõ vang lên từ phòng rèn.

Raidou muốn xem bên trong phòng rèn lúc này ra sao.

Cậu từ từ bước đến và nhìn vào.

Trong phòng rèn, từng tiếng búa gõ vào kim loại vang lên liên hồi, hòa cùng hơi nóng hừng hực từ ngọn lửa.

Lão James đang dùng búa để tạo hình khối kim loại đặt trên đe.

Từng giọt mồ hôi lăn dài trên người Lão James, những phần cơ bắp lộ rõ dưới lớp áo ướt đẫm.

"Keng!" – Cứ mỗi giây trôi qua, chiếc búa rèn lại được gõ xuống.

Raidou không thể rời mắt khỏi cảnh tượng trong phòng rèn.

Cậu cứ mải mê dõi theo Lão James mà quên đi mọi thứ xung quanh, cho đến khi Kyler lên tiếng:

“Tuyệt vời lắm phải không nhóc?!”

Kyler đã bước đến gần Raidou từ lúc nào.

Anh ta cũng hướng mắt cùng cậu nhìn vào phòng rèn.

“Ừm... Kyler.” – Raidou quay sang nhìn Kyler, c���t tiếng như muốn hỏi điều gì đó.

Thấy Raidou gọi mình bằng cách đó, Kyler mỉm cười đáp: “Haha... Đừng gọi ta là ‘ngài’ chứ, cứ xưng hô bình thường là được rồi.”

“À vâng...” – Raidou im lặng sau khi nghe Kyler nói vậy. Cậu đang suy nghĩ cách xưng hô sao cho phải phép với anh ta.

“Ừm... Tôi muốn hỏi anh... Đây là cách... thợ rèn... làm ra vũ khí sao?” – Raidou đã dùng cách xưng hô ‘anh’ với Kyler.

Cậu hỏi anh ta về cách thợ rèn tạo ra vũ khí, bởi từ trước đến giờ, cậu chưa từng được thấy cận cảnh một thợ rèn làm việc.

“Phải.” – Kyler nhìn Lão James rồi nói tiếp:

“Đây chính là cách mà các thợ rèn tạo ra những món vũ khí.”

“Nhưng không chỉ đơn thuần là gõ búa là xong đâu. Nghề thợ rèn là một công việc rất khó khăn và đòi hỏi nhiều thứ lắm đấy nhóc.”

Vừa dứt lời, Kyler chỉ tay về phía Lão James bên cái đe sắt.

Anh ta bắt đầu kể cho Raidou nghe thêm về công việc của một thợ rèn:

“Thông thường, để làm ra một món vũ khí, thợ rèn phải trải qua rất nhiều công đoạn khó khăn.”

“Ví dụ như nhóm lửa và điều chỉnh nhiệt độ của nó, việc này cực kỳ cần thiết.”

“Vì nếu không điều chỉnh nhiệt độ kỹ càng, kim loại có thể sẽ không đủ nóng để tạo hình.”

Sau khi chỉ vào Lão James, Kyler lập tức chuyển hướng sang phía lò nung.

“Nhìn đi. Đó chính là dụng cụ thợ rèn hay dùng để điều chỉnh nhiệt độ của ngọn lửa.”

“Bọn ta thường gọi nó là ống thổi.”

Nói đến đây, Kyler dừng lời.

Anh ta nghĩ nhiêu đó đã đủ để Raidou hiểu thêm về công việc của thợ rèn.

Raidou đang ngước nhìn dụng cụ mà Kyler vừa chỉ.

Hôm qua, khi phụ giúp Kyler thắp lửa lò rèn, cậu đã để ý đến chiếc ống thổi đó.

Giờ đây, khi biết được công dụng thật sự của nó, cậu không khỏi thốt lên rằng:

“Tuyệt thật... Hóa ra... thứ đó... có công dụng như thế.”

Kyler mỉm cười khi nghe những lời vừa rồi của Raidou. Anh ta từ từ đưa tay lên.

"Bụp!" – Và ngay sau đó, Kyler vỗ nhẹ vào vai Raidou.

Nhìn cậu, anh ta cười nói:

“Vẫn còn rất nhiều công đoạn trong việc rèn vũ khí.”

“Nhưng để kể hết ra thì sẽ rất tốn thời gian đấy nhóc.”

"Keng!" – Tiếng búa gõ lại vang lên.

Cả hai vẫn đứng nhìn Lão James, cho đến khi Kyler chuyển chủ đề:

“Mà... chuyện rèn vũ khí cứ gác lại đã.”

Kyler chuyển sự chú ý từ Lão James sang Raidou.

“Tại sao chúng ta không đi ăn sáng nhỉ?”

“Nhóc đói lắm rồi phải không?”

Vẻ bất ngờ chợt hiện lên mặt Raidou.

Những lời vừa rồi của Kyler khiến Raidou hơi khó hiểu.

Rõ ràng vừa rồi anh ta kêu cậu vào đây là vì muốn nói một số chuyện cơ mà, sao lại thành đi ăn sáng thế này.

“Nào... nào... Chúng ta đi thôi.” – Kyler mỉm cười thân thiện, thúc giục Raidou rời khỏi phòng rèn.

“Hở... Chờ đã.” – Khiến Raidou khó hiểu tột độ, cậu gọi Kyler.

“Hửm?” – Kyler dừng bước, tò mò nhìn Raidou rồi hỏi: “Có chuyện gì sao nhóc?”

“À vâng...” – Raidou phân vân, không biết có nên hỏi anh ta không.

Nhưng rồi cậu cũng quyết định hỏi cho rõ ràng, nếu không thì lại hiểu lầm hoặc khó hiểu mất.

“Khi nãy... anh bảo là... muốn nói với tôi... một số chuyện cơ mà.”

Khi Raidou hỏi rõ, Kyler im lặng suy nghĩ một lát.

Dường như Kyler đã quên béng lời mình nói với Raidou khi cả hai còn đứng trước cửa lò rèn.

“Chà... Về chuyện đó, trên đường đi ta sẽ kể cho cậu nghe hết.”

“Còn bây giờ thì, đi thôi.” – Kyler nói với Raidou, rằng sẽ kể cho cậu nghe trên đường đi.

“À vâng...” – Đến nước này, Raidou cũng đành chịu thua Kyler. Kyler rõ ràng đã quên, nhưng cũng chẳng có gì nghiêm trọng.

Sau đó, cả hai rời khỏi lò rèn, bỏ lại sau lưng âm thanh của tiếng búa gõ mạnh vào kim loại.

"Keng!"

...

Raidou và Kyler đã rời khỏi lò rèn của Lão James.

Cả hai đang bước đi trên con đường mòn của làng Erast.

Raidou theo sau Kyler, dù không biết anh ta sẽ dẫn mình đi đâu.

Nhưng nếu nói đến bữa ăn, thì rất có thể là quán rượu hôm trước chăng.

“Mà này nhóc.” – Trên đường đi, cung thủ Kyler lên tiếng để bắt đầu cuộc trò chuyện với Raidou.

Raidou đang theo sau lưng anh ta.

Cậu cũng không quên đáp lại: “À vâng... Có chuyện gì không ạ?”

Nghe Raidou đáp lời, Kyler liền hỏi cậu một số điều:

“Ta có một số thắc mắc... Cậu và cái người tên Martin kia rốt cuộc có quan hệ như thế nào?”

Raidou chợt khựng lại. Đứng trước câu hỏi của Kyler, cậu không hề ngần ngại hay phân vân.

Raidou đứng yên một chỗ, Kyler cũng vậy.

Cậu mỉm cười khi nhắc đến Martin và nông trại của ông ấy: “Ông ấy... là ân nhân... của tôi và bạn mình.”

Cũng giống với Louis và Thời gian, Raidou coi Martin như một ân nhân.

Nếu Martin không nhận Raidou vào nông trại làm việc, chắc chắn cậu đã không còn sống đến bây giờ.

“Chà... Chắc hẳn cái người tên Martin đấy, là một người rất tốt bụng nhỉ.” – Kyler nói với vẻ thân thiện.

Đúng như lời Kyler, Martin là một người rất tốt bụng.

Không chỉ vậy, ông ấy còn là một người nhân hậu và sẵn lòng giúp đỡ mọi người nếu có thể.

“Ừm... Ông ấy... cực kỳ tốt bụng... và là... một người nhân hậu.”

Raidou mỉm cười nhẹ khi nhắc đến lòng tốt của Martin.

Dù bên ngoài cậu tỏ ra vui vẻ, không chút dấu hiệu đau buồn.

Nhưng sâu thẳm trong lòng, cậu vẫn buồn khi nhắc đến Martin, bởi ông ấy đã qua đời.

“Tôi và Ruijerd... rất yêu quý Martin.” – Raidou khép lại câu chuyện bằng giọng nhỏ và buồn.

Sau đó, Raidou lại tiếp tục theo bước Kyler.

Nhưng cuộc trò chuyện vẫn chưa kết thúc tại đây, bởi Kyler vẫn còn rất nhiều điều để nói với Raidou.

“Nhóc... Chúng ta sẽ ăn sáng tại quán rượu nhỏ lúc trước.”

“Khi ăn sáng xong, cậu dự định sẽ làm gì?”

Kyler tiết lộ địa điểm hai người đang đến.

Anh ta cũng hỏi Raidou về dự định sau bữa ăn.

Raidou liền im lặng suy nghĩ một chút. Cậu nhận ra mình hiện tại chẳng còn dự định gì nữa.

Raidou theo sau, mỉm cười đáp lời Kyler:

“Ừm... Có lẽ là không.”

“Bởi vì... tôi chỉ dự định... khi ăn uống xong... tôi sẽ lại tiếp tục... giúp đỡ anh và ông James.”

Kyler chợt khựng lại trong giây lát.

Anh ta rất bất ngờ khi nghe những lời vừa rồi của Raidou.

Không ngờ chàng trai trẻ phía sau anh lại muốn tiếp tục giúp đỡ.

“Là thế sao...” – Kyler chợt mỉm cười, rồi tiếp tục bước đi như thường, mặc cho Raidou đang khá tò mò.

“Nếu đã vậy... thì lát nữa, khi ăn uống xong xuôi, chúng ta sẽ đi săn trong rừng.”

“Cậu thấy thế nào... Đây cũng là cách giúp đỡ Lão James đấy.”

Kyler ngỏ lời mời Raidou cùng đi săn với mình.

Anh ta làm vậy, một phần vì những lời của Raidou.

Nhưng đó không phải là tất cả. Lý do thật sự mà Kyler mời Raidou đi săn là vì anh ta đã chứng kiến tài bắn cung của Raidou.

Mũi tên cậu bắn về phía lính Keld đã khiến Kyler phải suy nghĩ nhiều.

Chuyến đi săn này chính là bài kiểm tra Kyler dành cho Raidou, anh muốn xem liệu chàng trai trẻ này có thực sự là một tài năng.

Nếu đúng như vậy, Kyler sẵn lòng mời Raidou và Ruijerd gia nhập đoàn hiệp sĩ.

Tất nhiên, anh ta cần có sự chấp thuận từ đội trưởng Patrick.

“Vâng... Tôi sẽ đi... săn bắt với anh.” – Raidou lên tiếng đồng ý khi đang bước theo sau Kyler.

Điều đó khiến Kyler khá mừng.

Như thể đã đoán trước sự đồng ý của cậu, anh ta quay lại nói: “Thật mừng khi cậu đã đồng ý, ta khá là mong chờ chuyến đi săn này đấy.”

“À vâng...” – Raidou hơi e ngại trước vẻ mặt và những lời Kyler vừa nói.

Anh ta cười, nói những lời như đang đặt kỳ vọng lớn lao vào cậu.

Cứ thế, cả hai bước đi trên con đường mòn, từ lò rèn tiến về quán rượu hôm trước.

...

Một lúc sau, Raidou và Kyler đã đến gần quán rượu nhỏ.

Nhưng khi cả hai đến nơi, một tiếng kêu quen thuộc vang lên.

“Graaah!” – Tiếng kêu của Ruijerd phát ra ở phía xa.

Ruijerd dùng cả bốn chi lao về phía Raidou.

Đúng vậy, cậu ta đang lao nhanh về ph��a Raidou.

“Rui... Ruijerd... Chờ đã!”

“Graaah!”

Raidou sửng sốt khi thấy Ruijerd lao về phía mình. Không lâu sau, cậu bất ngờ bị Ruijerd vồ lấy, ngã nhào xuống đất.

"Bịch!" – Raidou đã hoàn toàn bị Ruijerd đè bẹp.

Về phần Kyler, anh ta may mắn tránh được cú vồ bất ngờ của Ruijerd.

“Này, ổn chứ nhóc?” – Kyler bước đến hỏi han tình hình của Raidou.

Vẻ đau đớn hiện rõ trên mặt Raidou, cậu không thể nhúc nhích khi bị Ruijerd đè lên.

“Ruijerd... Cậu nặng quá!” – Raidou cố gắng đẩy mạnh Ruijerd sang một bên, trước khi mọi thứ quá muộn.

“Grah?” – Ruijerd nhích sang một bên, giải thoát Raidou khỏi sự đè ép. Bấy nhiêu cũng đủ khiến Raidou thở phào nhẹ nhõm.

“Ha... ha...”

“Đây! Để ta giúp cậu đứng dậy.” – Kyler đưa bàn tay ra trước mặt Raidou. Cậu đang cố lấy lại hơi thở sau khi bị Ruijerd đè.

“Cả... Cảm ơn anh.” – Raidou ngồi dậy và nắm lấy bàn tay của Kyler.

Anh ta nhẹ nhàng kéo cậu đứng dậy, không tốn chút sức lực nào.

“Ruijerd... Lần sau đừng làm thế... Đau chết đi được.”

Raidou thốt lên với vẻ đau đớn khắp người, tay cậu ôm ngực.

“Ha... ha...” – Ngực Raidou đau và khó thở, nhưng may mắn là không có gì nghiêm trọng.

“Nào nhóc.” – Kyler vỗ nhẹ vào vai Raidou. Khi nhìn thấy Ruijerd, anh ta không ngần ngại nói:

“Nếu bạn của cậu đã ở đây rồi, thì tại sao chúng ta lại không cùng nhau ăn sáng chứ?”

Khi Kyler nói vậy, Raidou không phản đối hay khó chịu.

Ngược lại, cậu rất vui khi Ruijerd không thể rời xa mình thêm nữa.

“Vâng... Anh nói đúng.”

Raidou liền gật đầu đồng ý với những lời vừa rồi của Kyler.

Và rồi, Ruijerd cũng bị kéo theo. Cả ba người bước đi, tiến thẳng đến quán rượu nhỏ trước mắt.

Khi đến gần quán rượu, tiếng trò chuyện và âm thanh ồn ào từ bên trong đã vọng ra ngoài.

“Chủ quán, cho thêm một bát súp nữa đi làm ơn!”

“Rồi... rồi... chờ tôi một chút.”

“Này! Đồ ăn của tôi đã làm xong chưa vậy!?”

“Vâng! Làm ơn, xin hãy chờ chút ạ!”

Từ bên ngoài đã ồn ào vậy, chắc hẳn bên trong còn náo nhiệt hơn nhiều.

Nghĩ vậy, Raidou cùng Ruijerd và Kyler bước vào.

Vừa bước vào quán rượu nhỏ, cảnh tượng trước mắt khiến Raidou khá ngạc nhiên.

Trong quán rượu nhỏ, tất cả binh lính trong đoàn hiệp sĩ của Patrick đều đang tập trung tại đây.

Điều này không mấy lạ lẫm với Kyler và đoàn hiệp sĩ, nhưng với Raidou thì khác.

Cậu vẫn khá ngạc nhiên trước khung cảnh như vậy.

Nếu để ý kỹ, có thể thấy các binh lính đều mang theo vũ khí bên mình, đa số là những thanh kiếm cỡ trung bình.

Có vẻ như, tất cả binh lính đều đã chuẩn bị kỹ càng trước những tình huống bất ngờ.

Vũ khí, giáp trụ, tinh thần chiến đấu... họ đều đã chuẩn bị từ trước, nhưng không hề để lộ ra ngoài.

“Hướng này nhóc, mau theo ta.” – Kyler lên tiếng và dẫn đường cho Raidou đến một chỗ ngồi gần đó.

Hiện tại chỗ ngồi ở quầy đã không thể sử dụng được nữa, bởi nó đã bị phá hủy sau trận chiến giữa đội trưởng Patrick và vệ thần Ulanni Meredith.

“Nào Ruijerd... Ta đi thôi.” – Raidou kéo theo Ruijerd và bước theo sau cung thủ Kyler, chỉ vì cậu không muốn rắc rối xảy ra mà thôi.

Cả ba tiến đến một chỗ ngồi nhóm, gồm một chiếc bàn tròn và bốn ghế gỗ.

Vừa ngồi xuống, Kyler lập tức lên tiếng gọi đồ ăn cho bữa sáng:

“Này Mila mặt bự! Đem đến cho chú một phần ăn dành cho ba người nhé!”

Kyler kêu to về phía quầy, không lâu sau, một cô bé tầm khoảng 13 hoặc 15 tuổi đã xuất hiện.

Cô bé tên Mila, ngoại hình nhỏ nhắn, mái tóc nâu nhạt. Chiếc váy và tạp dề lấm lem bụi tro, trên cổ đeo một sợi dây chuyền sắt với mặt hình chiếc búa rèn nhỏ.

“Này nhé, cháu nghe rõ đấy!”

“Sao chú dám bảo cháu là mặt bự chứ!”

Cô bé Mila tức giận hét về phía cung thủ Kyler.

Tiếng hét của cô bé vang vọng khắp nơi, khiến tất cả binh lính xung quanh chú ý.

“Thôi nào Mila, đừng giận thế chứ, chú chỉ đùa chút thôi mà.” – Cảm thấy tình hình không ổn, Kyler lên tiếng xoa dịu cơn giận của cô bé Mila.

Nhưng đáp lại chỉ là tiếng hét giận dỗi cuối cùng của cô bé:

“Đồ ngốc! Trò đùa của chú chẳng vui chút nào cả!”

Ngay khi cô bé hét lên, những binh lính xung quanh bắt đầu cười khúc khích.

“Hahaha! Hahahaha!”

“Hahahahaha!”

Những tiếng cười vang khắp quán rượu nhỏ.

Một số binh lính cố nhịn cười, vì không muốn đắc tội với Kyler.

Đến nước này, cung thủ Kyler đành gãi đầu cười gượng cho qua chuyện. Anh ta đã khiến mọi người bật cười, nhưng đổi lại là vẻ ngại ngùng khôn tả.

“Chà... Có vẻ như con bé đã giận ta thật rồi.”

Cung thủ Kyler gãi đầu cười gượng mà nói.

Raidou khá bất ngờ khi nhìn thấy vẻ mặt Kyler lúc này.

Nhưng mà... Khi Kyler trêu chọc cô bé Mila, Raidou đã có chút hoài niệm.

Cậu từ từ mỉm cười nhẹ khi nhớ lại cô em gái Yuki của mình.

“Hửm... Nhóc sao thế, nụ cười đấy là có ý gì?”

Thấy Raidou cười khẽ, cung thủ Kyler ngờ rằng cậu đang cười mình.

“Anh... và cô bé kia... khá thân thiết nhỉ.”

Những lời Raidou vừa nói càng khiến Kyler nghi ngờ, nhưng may mắn là anh ta không để bụng chuyện đó.

“Chà... cũng không thân thiết cho lắm.” – Kyler vừa nói vừa gãi đầu.

Dường như từ ‘thân thiết’ không áp dụng được cho anh ta và cô bé Mila.

Nhưng có thể là do Kyler không muốn trả lời cho Raidou biết, hoặc có điều gì đó không tiện nói ra.

“Mà dù sao, thì ta cũng đã sống tại ngôi làng này từ bé mà.”

“Nên việc thân thiết với người dân trong làng cũng là lẽ thường thôi mà.”

Raidou bất ngờ khi nghe Kyler nói vậy, vẻ mặt cậu chuyển sang kinh ngạc.

“Vậy ra anh ấy đã sống ở đây từ bé sao?”

“Hèn chi thấy anh ấy nói chuyện với Lão James thân thiết đến vậy.”

Raidou im lặng và đắm chìm trong suy nghĩ.

"Cộc!" – Một tiếng động phát ra trước mặt Raidou.

Vì mải chìm đắm trong suy nghĩ, Raidou không để ý xung quanh.

Khi bừng tỉnh, cậu thấy Mila đang đứng trước mặt. Trên tay cô bé là khay thức ăn dành cho ba người.

Sau đó, từng bát thức ăn và bánh mì, cùng với cốc nước được đặt lên bàn.

“Thức ăn của quý khách đây, chúc ngon miệng ạ.” – Cô bé lên tiếng với Raidou và Ruijerd bằng một giọng điệu khá nhẹ nhàng và cuốn hút.

Nhưng khi nhìn sang Kyler, ánh mắt cô bé thay đổi hẳn.

Ánh mắt Mila trừng Kyler như muốn ám chỉ điều gì đó, chứa đựng đầy vẻ giận dỗi.

Kyler nhận ra cô bé đang giận mình, nhưng ánh mắt đó thực sự vượt quá sức tưởng tượng của anh.

“Nào nào... Chú thành thật xin lỗi mà, đừng nhìn chằm chằm thế chứ.”

“Lần này bỏ qua cho chú đi...”

Kyler đã cố gắng hết sức để xin lỗi cô bé Mila.

Đáp lại chỉ là một cái quay mặt nhanh chóng của cô bé, không thèm nhìn mặt anh ta nữa.

“Hứ... Nằm mơ đi, cháu đã nghe câu đó từ chú quá nhiều lần rồi!”

“Nhưng... nếu chú dẫn cháu đến lò rèn của ông James, cháu có thể sẽ suy nghĩ lại đấy.”

Cô bé Mila không chấp nhận lời xin lỗi của Kyler, thay vào đó là một yêu cầu dành cho anh ta.

Đến nước này, Kyler không thể chối từ.

Vẻ mặt Kyler lúc này như muốn nói rằng anh ta cũng đã nghe câu đó từ cô bé quá nhiều lần rồi.

“À... ờ...” – Kyler ngập ngừng.

Tất cả binh lính xung quanh đều nhìn thẳng vào Kyler, điều này càng khiến anh ta áp lực hơn.

“Được rồi... Ta sẽ dẫn cháu đến lò rèn của Lão James.”

“Nhưng khi nào cháu làm việc xong đi rồi hẵng tính đến chuyện đó.”

Ngay khi Kyler đồng ý với yêu cầu của Mila, ánh mắt giận dữ lập tức biến mất.

“Ừm... Vậy thì chúc quý khách ngon miệng ạ.”

Sự thay đổi đột ngột của Mila khiến Kyler có chút bất an.

Ngay khi chúc ba người ngon miệng, cô bé Mila rời đi với nụ cười đắc thắng trên môi.

“Haiz... Cái con bé này thật là.” – Kyler thở dài nói.

Trong khi đó, Ruijerd đã bắt đầu thưởng thức bữa ăn.

Còn Raidou đang nhìn Kyler với vẻ mặt thắc mắc. Cậu liền hỏi: “Có chuyện gì... không ổn... khi dẫn cô bé đến lò rèn sao?”

“Ừm...” – Kyler gật đầu, rồi bảo: “À... Con bé đó khá là năng động đấy.”

“Hở?” – Raidou không giấu được vẻ tò mò.

Nhưng không lâu sau, Kyler dập tắt sự tò mò của cậu bằng lời thúc giục:

“Mà thôi... Cứ dẹp chuyện đó qua một bên đi, ta đói bụng lắm rồi.”

“Chúng ta mau ăn thôi, kẻo đồ ăn nguội.”

Kyler lập tức cầm thìa gỗ bên cạnh bát thức ăn, bắt đầu thưởng thức mặc cho Raidou vẫn còn ngơ ngác với vẻ mặt thắc mắc.

Nhưng cuối cùng, Raidou cũng gạt bỏ mọi thắc mắc và tò mò.

Raidou mỉm cười nhẹ và cầm lấy thìa của mình.

Cậu chắp tay trước bữa ăn, nói thật nhỏ để không ai nghe được: “Itadakimasu...”

“Hửm?... Này, nhóc vừa nói tiếng gì thế?” – Dù Raidou nói rất nhỏ, Kyler vẫn nghe rõ.

“Hở... Không có gì... Chắc anh... nghe nhầm rồi đấy.”

Raidou lên tiếng đánh lạc hướng, và điều đó thật sự có tác dụng. Hoặc có thể Kyler không còn để tâm đến những lời đó nữa.

Nếu Kyler mà biết ngôn ngữ đó không thuộc về thế giới này, anh ta có thể sẽ nghi ngờ cậu rất nhiều.

Tốt hơn hết, cậu nên che giấu việc mình đến từ thế giới khác.

“Ta đã nghe nhầm ư?... Kỳ lạ thật.” – Kyler khó hiểu, rồi tiếp tục thưởng thức bữa ăn.

Raidou cũng bắt đầu thưởng thức, nhưng cậu vẫn còn hơi bất an về điều gì đó.

Raidou nhìn qua Ruijerd. Cậu ta đã có thể tự cầm thìa xúc thức ăn cho vào miệng. Dù tay còn hơi run run, nhưng như vậy cũng là quá tốt rồi.

“Mình lại nghĩ nhiều rồi.” – Raidou mỉm cười nhẹ và bắt đầu ăn.

Cứ thế, cả ba người đều thưởng thức bữa sáng của mình một cách ngon miệng.

Tuy chỉ là một bát súp kèm theo ổ bánh mì, nhưng bấy nhiêu thôi cũng đã quá tốt rồi.

Toàn bộ nội dung chuyển ngữ này đều thuộc bản quyền của truyen.free, kính mong quý độc giả đón đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free