(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 49: Trở về làng, hồi ức về những sự kiện đã qua.
Bầu trời đã chuyển màu. Chiều tà buông xuống, người dân và trẻ nhỏ ở làng Erast hối hả trở về nhà.
Phụ nữ dừng công việc lại, nhanh chóng thu dọn quần áo phơi ngoài sân, trong khi trẻ nhỏ vừa phụ giúp vừa vui đùa.
Đàn ông và các thanh niên trai tráng trong làng đã trở về nhà sau chuyến đi săn trong rừng hoặc vùng thảo nguyên.
Cũng vào lúc này, trên con đường mòn dẫn ra khỏi khu rừng, hai bóng người đang lặng lẽ bước đi, mang theo chiến lợi phẩm của mình.
Đó chính là chàng trai tóc đen Raidou và vị cung thủ Kyler.
Họ trở về làng Erast sau chuyến đi săn trong rừng.
Chiến lợi phẩm hiện do vị cung thủ mang theo.
Đó là một con thỏ hai sừng lông xám nhạt, và một con vật trông giống chim hoặc gà.
Dường như chuyến đi săn đã rất suôn sẻ, bởi cả hai con vật đều khá to lớn, chẳng nhỏ bé như loại thông thường.
Đặc biệt nhất phải kể đến con thỏ hai sừng lông xám nhạt.
Cả hai con vật đều bị mũi tên găm trúng và hạ gục.
Rõ ràng người bắn hạ con thỏ hai sừng kia không phải chàng trai trẻ Raidou. Vẻ mặt cậu đã tố cáo điều đó.
“Thành thật xin lỗi. Đáng lẽ tôi phải nhanh tay hơn.”
Lời xin lỗi bất ngờ thốt ra từ Raidou.
Vị cung thủ Kyler bước kế bên, trông anh ta khá thoải mái và bình tĩnh, không hề tức giận hay khó chịu với Raidou.
Tất nhiên, khi nghe lời xin lỗi đó, vị cung thủ lập tức đáp lại cậu:
“Không sao đâu, chỉ là do nhóc thiếu kinh nghiệm mà thôi.”
“Lần đầu đi săn trong rừng ai cũng vậy thôi, nên nhóc đừng bận tâm chuyện vừa rồi.”
Vị cung thủ mỉm cười thân thiện với Raidou, tay vẫn mang theo chiến lợi phẩm của cuộc đi săn.
Vậy điều gì đã xảy ra khi Raidou bắn mũi tên về phía con thỏ hai sừng lông xám nhạt?
Vị cung thủ Kyler sẽ kể rõ mọi chuyện đã xảy ra khi mũi tên kia lao về phía con thỏ hai sừng.
Cuộc đi săn này, vốn dĩ chỉ nhằm kiểm tra khả năng thiện xạ của Raidou.
Kể từ khi cuộc đi săn bắt đầu, vị cung thủ đã quan sát và theo dõi từng hành động của chàng trai trẻ Raidou.
Anh quan sát kỹ lưỡng mọi thứ, từng nhịp thở và cử chỉ đều không bỏ sót điều gì.
Khi mũi tên lao đến, con thỏ hai sừng kia đã nhận ra nguy hiểm.
Cảm nhận nguy hiểm cận kề, nó dùng chân sau nhảy lên né tránh mũi tên của Raidou.
Sau đó thì nó chạy thoát ngay trước mắt Raidou và Kyler.
Tất nhiên, cả hai đã đuổi theo.
Con thỏ hai sừng kia đã chạy được khá xa. Khi nó sắp thoát thân, vị cung thủ đã ra tay kết liễu.
Đáng lẽ, vị cung thủ đã nhường con thỏ hai sừng kia cho Raidou.
Nhưng khi đối mặt với tình huống đó, cậu đã chần chừ và chậm trễ nạp mũi tên vào cây nỏ.
Nếu vị cung thủ không ra tay kết liễu con thỏ bằng mũi tên chuẩn xác của mình, chắc chắn nó sẽ thoát được, và bộ lông xám nhạt kia sẽ phí hoài.
Mọi chuyện chỉ đơn giản là thế. Tóm lại, vị cung thủ đã kết liễu con thỏ hai sừng kia.
Sau khi con thỏ hai sừng bị bắn hạ, vị cung thủ và chàng trai Raidou đã nán lại rừng thêm một lúc để tiếp tục cuộc đi săn.
Cho đến buổi chiều, cả hai đã trở về làng Erast cùng với chiến lợi phẩm.
Lúc này, Raidou đang bước đi lặng lẽ bên cạnh vị cung thủ.
Cậu đã cực kỳ ấn tượng với khả năng thiện xạ và những kỹ thuật khác của vị cung thủ này.
Anh ta đã kết liễu con thỏ hai sừng từ khoảng cách rất xa. Khi trở về, anh lại ghi nhớ đường đi một cách tỉ mỉ, đến mức không thể lạc đường.
Cuộc đi săn đã cho Raidou thấy một khía cạnh khác về vị cung thủ.
Anh ta có thái độ rất thoải mái và thân thiện với tất cả mọi người xung quanh, nhưng khi đi săn hay làm việc thì lại rất nghiêm túc.
Về kinh nghiệm, anh ta cứ như một thợ săn chuyên nghiệp vậy.
“Này nhóc!” Một giọng nói bất chợt vang lên.
Trong khi Raidou đang suy nghĩ và ấn tượng với những gì Kyler đã thể hiện, thì anh ta đã lên tiếng.
“À vâng... Có chuyện gì ạ?” Chợt bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, Raidou lập tức lên tiếng đáp lại.
Vị cung thủ nhìn Raidou, tay chỉ vào cây nỏ sau lưng cậu, rồi nói:
“Chà, cũng không phải chuyện gì to tát lắm đâu, ta chỉ muốn cho nhóc một chút lời khuyên mà thôi.”
“Lời khuyên... Dành cho tôi ư?” Raidou khá ngạc nhiên khi nghe lời vừa rồi của vị cung thủ.
Cậu cứ tưởng chuyến đi săn lần này đã là quá tốt cho cậu rồi, một trải nghiệm hoàn toàn mới.
Giờ cậu lại được lời khuyên từ một người dày dặn kinh nghiệm nữa, điều này thật sự quá tốt rồi.
Ngay sau đó, vị cung thủ dừng bước.
Ngước qua nhìn chàng trai Raidou, vị cung thủ liền lên tiếng khuyên rằng:
“Ta chỉ muốn khuyên rằng, nếu lần sau nhóc muốn có mũi tên thật nhanh chóng để nạp cho c��y nỏ, thì hãy cân nhắc đến việc thủ sẵn một mũi tên ở miệng.”
“Đó là phương pháp của một số mạo hiểm giả, không cần đưa tay ra sau lấy mũi tên từ túi đựng.”
“Hãy cứ dự phòng một mũi tên ở miệng mình, nó sẽ giúp ích cho những tình huống khó khăn đấy.”
Vị cung thủ Kyler kết thúc lời khuyên, muốn chắc chắn Raidou đã ghi nhớ rõ.
Tất nhiên, Raidou đã ghi nhớ rõ lời khuyên hữu ích đó, tuy nhiên cậu không lên tiếng, mà im lặng suy nghĩ.
“Mà... dù sao thì đây cũng chỉ là một lời khuyên nhỏ mà thôi, nếu cậu không cần đến thì cũng đừng quá bận tâm đến nó...”
Thấy Raidou suy nghĩ chăm chú về lời mình nói, vị cung thủ đã nhắc nhở cậu rằng đó chỉ là một lời khuyên nhỏ.
Nhưng anh ta đâu ngờ rằng, lời khuyên nhỏ bé đó có thể sẽ giúp ích cho cậu rất nhiều trong tương lai.
“Cảm ơn anh.” Raidou liền lên tiếng ngay khi dừng suy nghĩ. Cậu thốt lên lời cảm ơn: “Lời khuyên của anh... Thật sự... Rất hữu ích... Với tôi.”
Trước lời cảm ơn đó, vị cung thủ chỉ mỉm cười và bảo rằng:
“Chà, nếu đã vậy thì tốt quá rồi còn gì.”
Ngay sau đó, cả hai lại tiếp tục bước đi.
Trong ngày hôm nay, Raidou đã học được rất nhiều điều từ vị cung thủ này.
Tuy chỉ là một lời khuyên nhỏ bé, nhưng chắc chắn rằng nó sẽ giúp ích cho cậu rất nhiều trong tương lai.
Dù sao thì đó là kinh nghiệm từ những bậc tiền bối đi trước, vì vậy cậu sẽ ghi nhớ rõ lời khuyên kia.
Bởi vì, những lời khuyên nhỏ bé ấy sẽ giúp cậu tồn tại lâu hơn trong thế giới xa lạ này.
...
Một lát sau, khi dạo bước trên con đường mòn của làng Erast này, một số người dân đã chào hỏi khi thấy vị cung thủ Kyler.
Dường như vị cung thủ đã từng sinh sống ở đây, và có rất nhiều người quen biết anh ta trong làng Erast.
Hiện tại đã là buổi chiều. Nếu có đồng hồ ở đây, thì chắc chắn đã bốn hoặc năm giờ chiều.
Trong khi đang bước về phía lò rèn của Lão James, vị cung thủ đã bất chợt dừng lại và lên tiếng bảo Raidou rằng:
“Ta sẽ ghé qua quán rượu nhỏ một lát để nhờ chủ quán ở đó xử lý hai con vật này.”
“Nhóc cứ trở về lò rèn trước đi, có khi món vũ khí Lão James đã rèn xong rồi đấy.”
Khi nghe vị cung thủ nói thế, Raidou đã không xin đi theo.
“Vâng... Thế thì tôi... đi trước đây. Hẹn gặp lại... tại lò rèn của ông James.”
Raidou đáp lời, hẹn gặp lại Kyler tại lò rèn của Lão James.
Vị cung thủ rời đi. Tay mang theo con thỏ hai sừng lông xám nhạt và con vật trông giống chim hoặc gà, anh ta tiến đến quán rượu nhỏ.
“...” Ngước nhìn bóng lưng xa dần của vị cung thủ, Raidou tự hỏi liệu anh ta dày dặn kinh nghiệm đến mức nào.
“Phải rồi... Không biết Ruijerd bây giờ ra sao rồi nhỉ, mong là cậu ta sẽ không quậy phá...”
Trong khi ngước nhìn bóng lưng vị cung thủ, Raidou chợt nhớ đến bạn của mình.
Cậu đã suy nghĩ rất nhiều về người bạn Ruijerd, nhưng ngay sau đó, dòng suy nghĩ ấy cũng chấm dứt.
Bởi vì đã có vị cung thủ Kyler rồi, nên Raidou yên tâm tiếp tục bước đến lò rèn của Lão James.
“...KENG!...”
Ngay khi tiến đến gần lò rèn của Lão James, tiếng búa gõ vào kim loại đã len lỏi đến tai Raidou.
Tiếng búa gõ mạnh mẽ và ồn ào, đến mức từ xa vẫn có thể nghe thấy rõ ràng.
“Ông ấy vẫn còn đang rèn ư? Như vậy thì liệu có ổn không?”
Tiếng búa gõ vang vọng kia khiến Raidou hơi lo lắng cho sức khỏe của Lão James.
Lập tức Raidou vội vàng bước đi, nhanh chóng tiến thẳng đến lò rèn.
Ngay khi vừa đặt chân đến cửa, cậu đã nhanh tay mở ra và đi thẳng vào phòng rèn.
Nhiệt độ trong phòng rèn lan tỏa khắp nơi, nóng đến mức Raidou chẳng mấy chốc đã đổ mồ hôi.
Vừa bước vào phòng rèn, Raidou bỗng chốc ngạc nhiên khi thấy Lão James.
Lão đang đổ rất nhiều mồ hôi, da thì đỏ bừng vì sức nóng từ lò nung. Quần áo ướt đẫm, để lộ rõ những cơ bắp cuồn cuộn trên người lão.
Rõ ràng là Lão James đã không nghỉ ngơi, hoặc chí ít là chỉ một vài phút.
“Hử?” Khi thấy Raidou vội vàng chạy vào phòng, Lão James chợt dừng việc rèn.
“Nhóc con! Thằng Kyler đâu rồi, nó không đi cùng với ngươi sao?!”
Không đợi cậu kịp nói, Lão James lập tức lớn giọng hỏi Raidou về cung thủ.
Hiện tại, trong phòng rèn chỉ có hai người: chàng trai tóc đen và thợ rèn James.
Rõ ràng câu hỏi đó là dành cho Raidou, và cậu cũng biết điều đó.
“Vâng... Khi nãy trên đường về... anh ta... bảo tôi... là ghé qua quán rượu nhỏ... một chút.”
Raidou cố gắng giải thích cho Lão James bằng ngôn ngữ của lục địa Vassia.
Tuy không thành thục, nhưng cũng đủ để người khác hiểu được cậu đang nói gì.
“Thế sao...” Thay vì lớn giọng như ban nãy, lần này lại khác.
Lão James chỉ nói hai câu khi biết Kyler ghé qua quán rượu nhỏ.
Chuyện của Kyler không quan trọng lắm với Lão James. Lão chỉ muốn nhờ anh ta giúp một lúc, nhưng giờ thì không cần nữa.
“...CỘC!...” Lão đột ngột đặt búa rèn xuống, dựa vào cái đe sắt lớn.
Sau đó Lão James liền ngước nhìn chàng trai Raidou, tay chỉ vào thứ đang nằm trên cái đe sắt lớn.
“Ngươi! Mau lại đây.” Lão James lên tiếng gọi Raidou đến chỗ mình.
Không muốn khiến Lão James tức giận, Raidou lập tức bước đến, không chút ngần ngại hay sợ hãi.
Khi đặt chân đến gần, trước mắt Raidou chính là cái đe sắt lớn, và một thứ gì đó đang nằm trên đó.
Đó là một lưỡi dao thẳng màu bạc tối, được rèn từ khối kim loại kia.
Nó có họa tiết trông rất giống với con dao găm bằng đồng của Martin. Tuy nhiên, nó lại thiếu những dòng chữ bị lu mờ bởi rỉ sét.
“Cái... Cái này là?!” Raidou kinh ngạc ngước nhìn lưỡi dao nằm trên cái đe sắt.
“Hahahaha!” Vẻ mặt kinh ngạc của cậu khiến Lão James cười phá lên thay vì cau có hoặc tức giận.
“Thấy sao hả nhóc? Nó tốt hơn so với cái của lão Martin, phải không?”
Lão James mỉm cười, đưa tay về phía lưỡi dao một cách tự hào.
Đúng như lời Lão James nói.
Lưỡi dao rất tinh xảo và sắc bén. Nó có đường nét thẳng tắp, tuyệt đối bền vững và tốt hơn so với cái của Martin.
“Chờ đã... Thứ này... ông làm nó cho tôi?” Raidou thắc mắc hỏi Lão James về lưỡi dao trên cái đe sắt lớn.
Ngay lập tức, Lão James đáp lại sự thắc mắc của cậu bằng một giọng điệu bình thường: “Tất nhiên rồi, bởi vì nhóc là người quen của lão Martin kia mà. Vả lại, đây là cách duy nhất để ta có thể trả ân tình cho lão ta.”
Ngay khi Lão James kết thúc lời nói, chàng trai Raidou đã không thể giấu nổi sự ngạc nhiên trên khuôn mặt.
Cậu hiện đang rất sốc trước những gì đang diễn ra, không thể tin Lão James đã rèn cho cậu một lưỡi dao còn tốt hơn so với cái trước đó.
Cậu cứ nghĩ là Lão James chỉ đang sửa chữa lại con dao găm của Martin, hoặc chí ít là rèn ra một thứ bình thường.
“Lần sau nếu ngươi đến nông trại ở thị trấn Bù Nhìn, hãy gửi lời hỏi thăm đến lão Martin giúp ta đấy.”
Lão James đột ngột nhắc đến Martin, và điều này khiến Raidou khựng lại một lát.
“Hửm? Ngươi sao thế?” Lão James liền tỏ vẻ thắc mắc khi thấy vẻ sững sờ của Raidou.
Đứng sững sờ một chỗ, nhưng lời vừa rồi của lão đã khiến Raidou từ kinh ngạc chuyển sang khó xử và hơi đau đớn trong lòng.
Cảnh tượng xác chết của Martin, Martha và cô bé Oya.
Những chuyện kinh khủng đó ở nông trại và thị trấn Bù Nhìn, về Gã quái vật Lankak.
Raidou sẽ không bao giờ quên những chuyện đã xảy ra với cậu và cả những người thân quen.
Nhưng mà, dù đau khổ đến mấy, cậu vẫn không thể để ai biết về những chuyện lúc trước.
Đặc biệt nhất chính là những người quen biết Martin, Martha hoặc Oya.
Họ sẽ nghĩ gì khi nghe đến những chuyện kinh khủng đó chứ? Tốt hơn hết là giữ kín chúng.
“Vâng... Khi đến nông trại... tôi sẽ gửi lời hỏi thăm... tới Martin.”
Mỉm cười nhẹ, Raidou đã đồng ý với Lão James rằng cậu sẽ gửi lời hỏi thăm đến Martin khi trở lại nông trại.
Dù rất khó khăn khi phải che giấu cái chết của Martin, nhưng cậu vẫn cố gắng nói dối.
“Hahahaha!” Bỗng nhiên Lão James cười phá lên thêm một lần nữa.
Không nghi ngờ hay tức giận, ngay sau đó Lão James lập tức lên tiếng mừng rỡ:
“Cảm ơn nhóc, cũng đã lâu lắm rồi ta mới cảm thấy vui mừng như thế đấy!”
Tiếng cười phá lên của Lão James vang vọng khắp phòng rèn.
Điều đó khiến Raidou an tâm thêm một phần, nhưng vẫn còn một chút áy náy trong lòng.
“Đáng lẽ mình không nên nói như thế.”
Raidou bắt đầu cảm thấy hối hận khi nói dối Lão James.
Nhưng nếu cậu nói sự thật, thì liệu Lão James có tin những chuyện đó hay không.
...
“Này! Sao anh vẫn còn ở đây thế?” Trong khi đang chìm trong những suy nghĩ của mình, một giọng nói đột ngột vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.
Giọng nói đó đến từ một cô bé mười bốn tuổi, với ngoại hình nhỏ nhắn và mái tóc màu nâu nhạt được cắt tỉa gọn gàng.
Raidou liền nhận ra, đó chính là cô bé Mila lúc trước ở quán rượu nhỏ.
Cô bé đang bước vào phòng, tay ôm một bó củi khô.
Có vẻ như bó củi khô được sử dụng để duy trì ngọn lửa lò nung, bởi cô bé đã đặt chúng ngay gần đó.
Bó củi khô nằm dựa vào vách tường bên trái, gần lò nung, kế bên là những thùng than đá.
Tất cả đều được Lão James sử dụng để duy trì ngọn lửa cho lò rèn này.
“Này.” Sau khi để bó củi khô dựa vách tường, cô bé Mila liền bước đến chỗ Raidou và lên tiếng:
“Mọi người đều đến quán rượu hết rồi đấy. Anh cũng nên theo họ đi, ở đây chán lắm chẳng có gì làm đâu.”
Cô bé Mila ngước nhìn thẳng vào mặt Raidou mà nói. Theo lời cô bé, mọi người đều đã đến quán rượu, kể cả Lão James cũng vậy.
Đúng vậy. Vì mãi chìm đắm trong dòng suy nghĩ áy náy của mình mà Raidou đã không để ý đến những gì xung quanh.
Cho tới khi bừng tỉnh lại thì cậu mới nhận ra Lão James đã rời đi từ lúc nào.
“Nó đâu rồi nhỉ?” Trong khi Raidou quan sát xung quanh, cô bé Mila bất ngờ lướt qua cậu.
“À... Nó đây rồi.” Cô bé đã bước đến gần vách tường bên phải, nơi đó có một chiếc bàn gỗ hình chữ nhật với những món dụng cụ của thợ rèn đặt trên đó.
Từ đó, Mila đã lấy đi một đôi găng tay lớn và dày cộp. Kích cỡ của nó lớn hơn cả bàn tay cô bé gấp đôi.
Khó khăn đeo đôi găng tay vào, rồi bước đến gần bó củi khô ban nãy, cô bé đang dự định duy trì ngọn lửa lò nung chăng?
Bước qua Raidou thêm một lần nữa, tiến đến bó củi khô và những thùng than đá.
Cô bé Mila lại mang bó củi khô lên và bước đến gần lò nung, đôi găng tay kia được dùng để chống chọi lại nhiệt độ của lò nung.
Từng khúc củi khô được chính tay Mila bỏ vào lò nung, tuy đôi găng tay rất lớn nhưng cô bé vẫn có thể sử dụng nó một cách quen thuộc.
Trong khi cô bé đang duy trì nhiệt độ lò nung, thì gần đó Raidou đang chật vật với những dòng suy nghĩ của mình.
Cảnh tượng của sự kiện chọn lọc cứ ùa về trong đầu cậu, về cái chết của những người thân quen và về Gã Orc Lankak.
Tuy không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, nhưng khi cậu bình tĩnh lại và thoát khỏi những thứ tiêu cực kia thì cũng chính là lúc ngọn lửa lò rèn được bùng cháy mạnh mẽ hơn.
“Hả? Anh vẫn còn ở đây sao?” Cô bé Mila dừng lại công việc của mình, sự chú ý đã chuyển sang Raidou thay vì lò nung.
“Này! Không phải em đã bảo là anh nên đến quán rượu rồi sao?”
“Hể... Cái gì?... Em có nói... anh như vậy ư??”
Raidou đã không hề lắng nghe lời lúc trước của cô bé Mila.
Tất cả, chỉ vì bị lấn át bởi những dòng suy nghĩ về sự kiện chọn lọc, thành ra cậu đã bỏ ngoài tai mọi thứ xung quanh.
“Tất nhiên rồi, còn mỗi anh và em ở lò rèn này thôi đấy!”
Mila bước đến gần và tỏ vẻ tức giận, quần áo cô bé thì trông khá bụi bặm với một ít tro củi bám trên đó.
Ngay lập tức chỉ tay thẳng vào mặt Raidou, cô bé Mila lên giọng nói chuyện giống hệt Lão James:
“Này! Đừng bảo khi đấy anh đã bỏ ngoài tai những lời mà em nói đấy nhé!”
“À... Ờm...” Raidou cố gắng giữ bình tĩnh trước tình huống hiện tại.
Cậu đang hoang mang và khó xử khi đối diện với sự tức giận của Mila, chẳng mấy chốc một lời xin lỗi thốt lên:
“Thành thật xin lỗi... Khi đó... anh cứ mãi suy nghĩ... nên không để ý...”
Raidou vừa gãi đầu vừa cười gượng gạo với cô bé Mila.
Tuy lời xin lỗi không đủ tốt vì ngôn ngữ vẫn chưa thành thạo, nhưng cũng may là cậu được tha thứ.
“Anh nên đến quán rượu đi, ở đây không còn gì để làm cả đâu.”
Mila đã nhỏ giọng lại và nhắc nhở Raidou nên rời khỏi lò rèn.
Ngọn lửa lò nung vẫn còn đang rực cháy rất mạnh mẽ. Đủ để duy trì đến buổi tối.
Mila đã rời khỏi phòng rèn để chuẩn bị đến quán rượu nhỏ. Giờ chỉ còn lại một mình Raidou và lò nung đang tỏa nhiệt nóng hừng hực.
Raidou nhìn lò nung một lát. Thay vì lại suy nghĩ tiêu cực về sự kiện chọn lọc đó, cậu lại bất chợt nhớ đến người bạn của mình:
“Phải... cứ ở yên đây thì cũng chẳng thể làm được gì, mình nên đến quán rượu để xem Ruijerd ra sao đã.”
Cứ thế, Raidou bước ra khỏi phòng rèn, đến gần cửa và mở nó ra.
...
Vừa đặt chân ra khỏi lò rèn, Raidou liền chạm mặt cô bé Mila.
Cô bé đang dùng tay để phủi những vết tro bám trên quần áo, khuôn mặt thì vẫn trông hơi bụi bặm.
“Anh đang đi đến quán rượu ư?” Sau khi phủi bớt tro bụi trên quần áo, Mila đã bước đến gần và hỏi Raidou.
Cậu liền đáp lại rằng: “Ừm... Anh đang... đi đến quán rượu... để gặp gỡ bạn mình.”
Nhìn thẳng vào Raidou với vẻ mặt niềm nở, cô bé Mila liền ngỏ lời:
“Thế thì đúng lúc quá rồi. Em cũng đang dự định trở về quán rượu, hay là chúng ta đi cùng nhau nhé.”
“Hở?” Một hình bóng quen thuộc chợt xuất hiện trước mắt Raidou.
Nụ cười niềm nở đó kèm với những lời vừa nói.
Cô bé Mila khi này trông thật sự rất giống với em gái cậu, Yuki.
“Này! Anh ổn chứ?” Khi hình bóng Yuki chợt hiện lên, Raidou đã khựng lại một lát.
Điều đó khiến Mila bắt đầu hơi lo lắng, và cô bé đang nhìn Raidou trong khi sự im lặng vẫn bao trùm.
Nhưng thật may, không để cô bé lo lắng thêm nữa, Raidou đã lập tức bừng tỉnh.
“Ừm... Anh ổn... Chúng ta đi thôi... Tiến đến quán rượu.”
Mỉm cười nhẹ khi đối diện với Mila, trông Raidou có vẻ khác với trước đó.
Chắc là vì cậu đã chấp nhận những chuyện đã qua. Những chuyện đau buồn, về cái chết của Yuki và mọi người.
“Vâng! Ta đi thôi nào!” Cô bé Mila đang nở một nụ cười rạng rỡ với Raidou.
Sự lo lắng vừa rồi đã biến mất, thay vào đó là nụ cười rạng rỡ của một đứa trẻ. Khác hẳn lúc ở trong lò rèn của Lão James.
Ngay sau đó, cả hai liền bước ra xa khỏi lò rèn.
Cô bé Mila bước đi nhanh chóng với một tâm trạng vui vẻ, Raidou thì cứ lẳng lặng đi phía sau mà không lên tiếng.
Tất nhiên là không thể để c���u cứ mãi im lặng như thế được, Mila bước đến bên cạnh và bắt đầu một cuộc trò chuyện nhỏ.
“Này! Anh thấy lò rèn của ông James thế nào?”
Tỏ vẻ thắc mắc trước câu hỏi của cô bé, Raidou liền nhanh chóng suy nghĩ và đáp lại rằng:
“Theo anh thấy... lò rèn của ông James... thật sự... rất tuyệt vời.”
“Có rất nhiều... vũ khí và giáp... mà anh chưa từng thấy qua chúng.”
Kết thúc lời nói, những gì Raidou vừa nói đã lập tức khiến cô bé Mila bật cười khúc khích kèm theo vẻ tự hào trên khuôn mặt.
Thật sự thì, những món vũ khí trong lò rèn của Lão James khiến Raidou rất kinh ngạc, và khi tận mắt chứng kiến thì càng tuyệt vời hơn.
Từ những thanh kiếm sắc bén, cho đến giáp và trang bị dành cho mạo hiểm giả hoặc hiệp sĩ, tất cả đều là những thứ mới mẻ đối với Raidou.
“Anh Raidou!” Mila ngước nhìn thẳng vào Raidou với ánh mắt khá tự tin.
“Hể? Có chuyện gì ư?” Raidou liền khựng lại khi ánh mắt đó nhắm vào cậu.
“Anh thấy đấy, một ngày nào đó, em chắc chắn sẽ trở thành một thợ rèn giống như ông James!”
“Khi đó em sẽ rèn ra thật nhiều trang bị cho những mạo hiểm giả, và cả đoàn hiệp sĩ của ngài Patrick nữa!”
Cô bé Mila rất tự tin khi thốt lên những lời đó.
Tuy là không hiểu tại sao cô bé lại nói những lời đó với mình, nhưng khi thấy ánh mắt tự tin đó Raidou liền hiểu.
Cậu hiểu được tại sao cô bé lại muốn đến lò rèn của Lão James.
Mila thật khác biệt so với những đứa trẻ khác cùng độ tuổi.
“Ừm... Hãy cố gắng lên... Em chắc chắn sẽ làm được thôi.”
Raidou mỉm cười và lên tiếng. Thay vì hỏi tại sao, cậu đã cổ vũ cô bé bằng một vài lời ủng hộ.
“Hí hí.” Cười khúc khích bước bên cạnh, cô bé Mila trông thật giống Yuki thông qua góc nhìn của Raidou.
Cậu muốn giữ mãi khoảnh khắc này cho riêng mình, bên trong dòng ký ức hiện tại về một thế giới khác so với trước đây.
Hoài niệm là điều không thể tránh khỏi, hai bóng người đang bước đi trên con đường mòn trông thật giống với trước đây.
Raidou cùng với em gái mình, Yuki.
Bản quyền của chương truyện này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện tiếp tục được kể.