Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 5: Rơi xuống nơi xa lạ.

“Chuyện này là sao chứ? Mình đang ở đâu thế này? Khó thở quá, mình sẽ chết ư?”

Bị hút vào khe hở do hình bóng cao lêu nghêu đó tạo ra, Raidou rơi vào một không gian vô định, tối tăm. Không một chút ánh sáng hay bất cứ thứ gì khác, chỉ có mình Raidou đang lơ lửng giữa hư không.

Không khí loãng khiến Raidou dần chìm vào cơn mê, suýt ngất đi. Nhưng rồi, một lực hút kỳ lạ lại k��o cậu về một hướng, và ánh sáng bắt đầu xuất hiện.

Raidou bị hút thẳng về phía ánh sáng, thoát khỏi không gian vô định kia.

“Chuyện gì thế này?!” – Raidou hoảng sợ hét lên, bởi vì sau khi bị kéo ra khỏi không gian vô định, cậu đã đến một nơi rộng lớn. Một khu rừng khổng lồ với cây cối xanh tươi bao quanh, nhưng điều đáng lo ngại nhất là Raidou đang rơi tự do từ trên cao.

“Không, mình không muốn chết sớm như vậy đâu!” – Raidou hoảng sợ nghĩ thầm, sau đó cậu rơi thẳng xuống khu rừng bên dưới.

“GẶC!… GẶC!…” – Tiếng cành cây gãy vụn khi va chạm với cơ thể Raidou, cùng tiếng lá cây xào xạc.

“Xào!… Xạc!…” – Raidou rơi thẳng xuống khu rừng, nhưng may mắn thoát chết một cách khó hiểu và giờ đang nằm trên mặt đất.

“Au… Ah… Đau quá, cái lưng của mình.”

Raidou cố gắng ngồi dậy, cảm thấy vài vết thương nhẹ trên người. Cậu nhìn xung quanh và thấy đây thực sự là một khu rừng, chỉ toàn hàng cây và bụi rậm.

“Nơi đây là một khu rừng ư? Nhưng tại sao mình lại ở đây cơ chứ!?”

Raidou hoang mang ngó nghiêng xung quanh. Cậu hiện đang ngơ ngác trước những gì đang diễn ra. Hình bóng cao lêu nghêu đó đã đưa cậu đến một nơi hoàn toàn xa lạ, một nơi có thể không phải Trái Đất.

“Mình chỉ đi lấy chìa khóa thôi mà, tại sao lại thành ra thế này chứ? Cái thứ đó rốt cuộc là quái gì vậy?”

Raidou đứng dậy, cố gắng giữ bình tĩnh. Mọi thứ xung quanh đều hoàn toàn xa lạ đối với cậu.

“Có lẽ mình nên làm gì đó, cứ ngồi yên một chỗ cũng không tốt lành gì.”

Raidou đứng lên. Cậu ngước nhìn xung quanh và tự hỏi khu rừng này có phải thuộc Nhật Bản, nơi cậu sinh sống, không.

“Mình phải tìm đường ra khỏi khu rừng cái đã, chắc chắn phải có một thị trấn nào đó gần đây.”

Raidou bước đi, băng qua những hàng cây xanh. Cậu không dám chắc mình đang đi đúng hướng hay không.

“Khu rừng này rộng lớn thật. Nếu cứ tìm đường thế này thì có khi nào mình bị lạc luôn không?”

Đi được một lúc, Raidou đành dừng lại nghỉ ngơi. Mặc dù đã đi khá xa so với nơi ban nãy, cậu vẫn đang ở sâu trong rừng.

“Ha… Ha…” – Raidou mệt mỏi ngồi xuống dựa vào g��c cây. Cậu đã thực sự thấm mệt khi đi khắp khu rừng, chẳng thấy bóng người, kể cả động vật hoang dã. Thật kỳ lạ, một khu rừng rộng lớn mà chẳng có con vật hoang dã nào, hay chỉ là Raidou may mắn chưa gặp phải chúng.

“Rốt cuộc đây có phải Nhật Bản hay không? Khu rừng này mình chưa từng nhìn thấy bao giờ.”

Raidou ngồi ngắm nhìn xung quanh. Thay vì hoảng loạn, cậu đã giữ được bình tĩnh rất tốt. Không phải ai cũng có thể giữ được bình tĩnh khi rơi vào tình huống kỳ lạ như vậy.

“Mình nghĩ là mình nên nghỉ ngơi một ch…”

“Xào!… Xạc!…” – Trong khi Raidou đang ngồi dưới gốc cây suy nghĩ, một tiếng động phát ra từ bụi rậm gần đó.

Raidou nghe thấy tiếng động trong bụi rậm. Tuy cậu rất bình tĩnh nhưng cậu vẫn cảm thấy hoảng sợ.

“Cái gì thế? Đừng nói là động vật hoang dã đấy nhé.” – Raidou đứng dậy và lùi bước khỏi bụi rậm. Cậu đã sẵn sàng bỏ chạy trong trường hợp xấu nhất có thể xảy ra.

Nhưng ngay sau đó, từ trong bụi rậm, một thứ kỳ lạ xuất hiện. Trông nó như thể một cục thạch rau câu, có thể di chuy��n qua lại với cơ thể như một khối chất lỏng màu xanh lá.

“Cái quái gì thế này? Đây là động vật gì chứ, mình chưa từng thấy nó bao giờ.”

Raidou ngơ ngác nhìn sinh vật trước mắt. Trông nó thật vô hại đối với cậu.

Sự vô hại của nó đã khiến Raidou làm một hành động rất ngu ngốc: cậu tìm một cành cây ngẫu nhiên trên mặt đất và dùng cành cây chọc vào sinh vật đó.

“Trông nó nhớt nhát thật. Nhưng mà cái thứ kia rốt cuộc là gì? Một viên đá sao? Trông nó kỳ lạ thật.”

Ban đầu, việc chọc cành cây vào cơ thể sinh vật đó chẳng có gì đáng sợ. Sinh vật đó cũng không phản kháng hay làm gì, nó chỉ từ từ chậm chạp di chuyển để rời khỏi đó.

Nhưng điều đó đã thay đổi khi Raidou chọc vào cái thứ trông như một viên đá. Sinh vật đó đột nhiên có vài biểu hiện bất thường. Nó bắt đầu phồng to, rồi một loại chất nhờn bắn ra từ cơ thể nó.

Loại chất nhờn đó bay ra và may mắn thay, nó bắn trượt qua đầu Raidou. Chất nhờn bay đến phía gốc cây mà Raidou vừa nghỉ ngơi ban nãy. Gốc cây đột ngột tan chảy khi dính phải chất nhờn, và Raidou đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng đó.

“Ha… A…” – Raidou nhìn gốc cây đang tan chảy từ từ. Thật đáng sợ nếu chất nhờn đó bắn trúng cậu.

“Ha… Cái vừa rồi… là Axit ư?” – Raidou ngơ ngác nhìn gốc cây, nhưng sau đó sinh vật kia lại có biểu hiện tương tự.

Raidou sợ đến mức không thể sợ hơn được nữa. Cậu vứt cành cây và chạy đi trong sự hoang mang. Nếu bị chất nhờn kia bắn trúng, Raidou chắc chắn sẽ chết.

“Ha… Ha… Nó… Nó là quái vật ư? Thứ vừa rồi rõ ràng là Axit ư??”

“Chúa ơi! Mình muốn rời khỏi khu rừng này!!!”

—–

Trong lúc Raidou đang hoảng loạn bỏ chạy, thì từ trên cao, trên một vách núi gần đó.

Trên vách núi ấy có một cái tổ rất to đã được xây dựng từ những cành cây lớn. Ngự trị trên vách núi là một sinh vật chỉ tồn tại trong truyền thuyết và những câu chuyện hư cấu. Sinh vật được cho là cao quý nhất trên bầu trời, một con Griffin hay còn được gọi là Điểu sư.

Con Griffin đó có vẻ là giống cái bởi vì nó hiện đang ấp những quả trứng do chính mình đẻ ra. Nhưng cứ như vậy cũng không phải là tốt, nó đã nhịn đói khá lâu chỉ để câu thời gian trong việc ấp trứng.

Chính vì thế, lần này nó quyết định rời đi tìm kiếm thức ăn để bổ sung thể lực. Nhưng nó đã phạm phải một sai lầm lớn của cuộc đời mình, bởi vì ngay sau khi nó bay đi, một kẻ rình mò đã xuất hiện.

Một chàng trai kỳ lạ xuất hiện, thân thể trần như nhộng, tay cầm ngọn giáo gỗ. Với mái tóc dài trắng tinh khiết và mượt mà, nhưng bộ dạng thì lại như một con thú hoang. Cậu ta đã trồi lên từ dưới tổ của con Griffin, mục tiêu có lẽ là những quả trứng.

Chàng trai ngước nhìn xung quanh để kiểm tra xem con Griffin kia đã rời đi hay chưa. Cậu ta lộ vẻ mặt vui sướng khi không thấy con Griffin đâu, rồi nhắm đến những quả trứng tội nghiệp.

“Grahh!… Grah!… Grahhh!?”

Khi đến gần những quả trứng, chàng trai phát ra tiếng kêu kỳ lạ, rồi dùng ngọn giáo trên tay phá hủy một quả trứng. Hành động tiếp theo còn đáng sợ hơn: cậu ta đang “thưởng thức” quả trứng vỡ một cách ngon lành.

Và rồi sau đó là những quả trứng khác của con Griffin. Từng quả một đều bị chàng trai tóc dài trắng tinh khiết ăn tươi nuốt sống.

“Grah~.” – Sau khi ăn xong những quả trứng, chàng trai nằm một chỗ với cái bụng no căng. Nhưng hành động đó đã bị Griffin phát hiện.

“Vù!… Vù!…” – Griffin đã trở lại tổ. Mỗi cú đập cánh của nó tạo ra những cơn gió phẫn nộ. Bởi vì trước mắt nó là k��� xâm phạm tổ và ăn thịt những đứa con của mình.

Nó lập tức cất tiếng kêu thất thanh vang vọng khắp vùng đất, khiến mọi sinh vật dưới khu rừng hoảng loạn bỏ chạy khỏi nơi Griffin đang ngự trị. Nhưng có một kẻ lại không hề chạy trốn, đó chính là chàng trai tóc dài trắng tinh khiết.

Chàng trai không hề sợ hãi con Griffin. Tay cầm ngọn giáo gỗ, cậu ta lập tức lao đến.

“!!!GRAH!!!” – Chàng trai kêu lên, và khi lao đến phía con Griffin, một cơn gió mạnh bỗng xuất hiện. Con Griffin bay lên cao, sau đó dang rộng đôi cánh ra. Một cơn cuồng phong lớn được tạo ra từ cú vỗ cánh của nó.

Chàng trai không thể tránh khỏi việc bị thổi bay khỏi tổ. Cậu ta văng xa, rơi xuống vách núi cao, nhưng cơn giận của Griffin vẫn chưa nguôi.

Từ trên cao, con Griffin đang lao đến phía chàng trai. Nó giơ đôi chân phía trước ra, ý định đè bẹp chàng trai.

Lúc này, chàng trai chỉ có thể giơ ngọn giáo gỗ ra chống đỡ, nhưng thực tế điều đó là không thể.

“…!!GẶC!!…” – Ngọn giáo gỗ lập tức gãy làm đôi.

Sau đó, đôi chân phía trước của con Griffin đã đè bẹp chàng trai và đẩy mạnh cậu ta lao xuống phía dưới. Nhưng thật may mắn làm sao, dưới chân vách núi là một con sông lớn chảy dài khắp khu rừng. Chàng trai cứ thế bị Griffin đè xuống, lao thẳng vào mặt nước.

“…!!!TỦM!!!…” – Một cơn dư chấn mạnh đã được tạo ra khi Griffin và chàng trai va chạm với mặt nước.

—–

Cùng lúc đó, khi cơn dư chấn tạo ra bởi Griffin và chàng trai tóc dài trắng tinh khiết còn chưa dứt.

Bên trong khu rừng, Raidou đang bước đi giữa những bụi rậm và hàng cây xanh.

“Xào!… Xạc!…” – Raidou vừa bước đi vừa đề phòng mọi thứ xung quanh mình. Cậu đang cố gắng tìm lối ra khỏi khu rừng.

“Mình cảm thấy đói bụng quá, không biết lúc này có ai đang tìm mình không?”

Raidou ngước nhìn bầu trời đầy mây và tự hỏi liệu có ai nhận ra sự biến mất của cậu không.

“Hah… Chắc là không đâ…”

“…!!!TỦM!!!…” – Trong lúc Raidou đang suy nghĩ, một âm thanh to lớn vang dội khắp khu rừng. Cả khu rừng dường như rung chuyển nhẹ sau âm thanh kinh khủng đó. Đó chính là cú va chạm của Griffin và chàng trai.

“Cái… Cái quái gì thế?!” – Raidou dựa vào gốc cây khi khu rừng rung chuyển, cậu đã thực sự hoảng sợ nơi này rồi.

“Mình… Mình phải rời khỏi khu rừng này!”

“Phải rời đi, nơi đây thật khủng khiếp!?”

Raidou hoảng sợ lao đi qua những hàng cây xanh và bụi rậm. Mặc cho mọi thứ xung quanh đáng sợ đến đâu, cậu vẫn tiếp tục lao đi, dù sự mệt mỏi đã vây lấy.

“Ha… Ha…” – Khi mặt trời dần lặn, Raidou tìm thấy một con sông trong khu rừng rộng lớn này. Sau khi quan sát xung quanh, Raidou không hề nhìn thấy một động vật hoang dã nào. Bởi vì chúng đã bỏ chạy sau khi nghe tiếng kêu tức giận của Griffin.

“Kỳ lạ thật, tại sao lại không có một con vật nào hết cả? Thường thì những nơi như sông hồ sẽ có động vật hoang dã lui tới chứ.”

Raidou bước lại gần bờ sông. Cậu ngước nhìn xung quanh thêm một lần nữa để chắc chắn là không có động vật hoang dã nào ở đây. Raidou ngồi xuống, ngắm nhìn mình dưới mặt nước sông, sau đó không thể kiềm chế được cơn khát.

“Haiz… Không thể tin nổi, biết là sẽ nguy hiểm nhưng mình vẫn uống nước từ con sông này.”

“Nếu bị đau bụng thì sẽ phiền phức rồi…”

Raidou dừng tất cả những dòng suy nghĩ của mình lại, bởi vì trước mắt cậu là một cảnh tượng không thể mô tả thành lời.

Trước mắt Raidou chính là chàng trai tóc dài trắng tinh khiết. Hắn ta đang trần như nhộng, chổng mông lên trời. Lý do là hắn ta đang trôi dạt theo dòng sông, ngay trước mắt Raidou.

Cơ thể chàng trai tàn tạ, với những vết thương khá nặng.

“Cái… Cái quái gì thế!?”

Truyện này được xuất bản độc quyền bởi truyen.free, xin vui lòng không sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free