(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 51: Giao ước đã bị phá hủy, sự lo sợ về chiến tranh giữa hai chủng tộc khác nhau.
Arc 2: Hành trình trao trả di vật
Vài giờ trôi qua. Cuối cùng, Raidou cũng đã kể hết mọi chuyện.
Từ lúc cậu đặt chân đến thị trấn bù nhìn, cho đến khi thảm họa cột sáng của sự chọn lọc xảy ra. Tất cả đều được chính Raidou thuật lại.
Cả quán rượu nhỏ chìm trong không khí ngạc nhiên. Những gì Raidou kể lại khó tin đến mức chẳng mấy ai hiểu nổi chuyện gì đã thực sự xảy ra ở thị trấn bù nhìn.
Đứng nghiêm nghị sau lưng Raidou và đội trưởng của mình, chàng hiệp sĩ Keld không giấu nổi vẻ ngạc nhiên, thốt lên vài lời với gương mặt nhăn nhó, khó hiểu:
“Dải sáng trên bầu trời khiến người dân hóa điên ư?!”
Sự kiện chọn lọc mà Raidou kể lại khiến tất cả mọi người xung quanh đều phản ứng không khác gì chàng hiệp sĩ Keld.
Không khí trong quán rượu nhỏ giờ đây nửa tin nửa ngờ. Đa số mọi người ở đây đều cảm thấy những chuyện Raidou vừa kể thật sự rất khó tin.
Đội trưởng Patrick cũng khó mà tin được vụ việc tại thị trấn bù nhìn. Nhưng khi nghe rõ ràng mọi chuyện từ lời kể của Raidou, ông bắt đầu suy nghĩ rất nhiều.
“Vậy... theo lời cậu kể, kẻ gây ra vụ việc ở thị trấn bù nhìn chính là gã quái vật da xanh với hai cặp răng nanh?”
Ít lâu sau, khi dòng suy nghĩ tạm dừng, đội trưởng Patrick lên tiếng hỏi rõ hơn về kẻ đã giết chết Oya. Ông muốn biết rõ hơn về kẻ đó, và tất nhiên, vụ việc ở thị trấn bù nhìn vẫn đang được xem xét lại.
“Vâng.” Khi Patrick hỏi rõ hơn, Raidou liền gật đầu, xác nhận rõ ràng hơn về kẻ giết chết Oya:
“Rất có thể... chính là hắn ta.”
“Gã quái vật... da xanh... hai răng nanh lớn... kèm theo cây rìu to lớn trên tay...”
Vụ việc ở thị trấn bù nhìn, sự kiện chọn lọc đó... Raidou vẫn chưa rõ ai đã gây ra, nhưng rất có thể mọi thứ đều do một tay gã quái vật Lankak làm.
Tuy nhiên, đây cũng chỉ là suy đoán của Raidou mà thôi, đến cả cậu cũng không thể khẳng định vụ việc đó là do gã quái vật Lankak gây ra.
Hiện tại, cậu chỉ có thể đổ lỗi cho gã quái vật Lankak mà thôi. Đổ lỗi rằng sự kiện chọn lọc tại thị trấn bù nhìn chính là do hắn ta gây ra và mang đến.
“Chuyện này thật lố bịch!” Trong khi đội trưởng Patrick đang hỏi chuyện Raidou, một số người gần đó bắt đầu bàn tán về những lời kể khó tin vừa rồi.
“Dải sáng khiến người dân hóa điên? Gã quái vật da xanh với chiếc rìu to lớn? Làm sao những chuyện như thế có thể tồn tại được cơ chứ?”
“Phải đấy, trên đời này làm gì có chuyện đó.”
“Nào nào, có lẽ cậu ta chỉ đang bịa chuyện mà thôi.”
Nh���ng binh lính xung quanh bàn tán về câu chuyện Raidou kể, không ai tin đó là sự thật, chỉ còn lại sự ngờ vực rõ rệt. Vài người thì im lặng, nhưng số khác lại bán tín bán nghi, cho rằng những lời Raidou kể chỉ là bịa đặt.
“...ĐỦ RỒI, TẤT CẢ CÁC NGƯƠI IM LẶNG HẾT CHO TA!”
Những lời bàn tán về Raidou đang dần trở nên tệ hơn, vượt quá giới hạn của những lời đồn đại. Mọi thứ chỉ kết thúc khi đội trưởng Patrick bất ngờ hét lên ngăn cản binh lính dưới trướng.
Những binh lính đang bàn tán về Raidou lập tức im lặng. Không còn binh lính nào dám hó hé dù chỉ một lời, bởi vì tất cả họ đều không muốn chống lại đội trưởng của mình.
Sự bàn tán hoàn toàn dừng lại, đội trưởng Patrick có thể lên tiếng hỏi rõ Raidou hơn về mọi thứ:
“Chàng trai trẻ... theo lời cậu, gã quái vật kia có làn da màu xanh lục phải không?”
Trước câu hỏi của đội trưởng, Raidou không ngần ngại trả lời:
“Vâng... màu da của hắn... không những kỳ lạ... mà ngoại hình còn trông rất đáng sợ.”
Ngoại hình đáng sợ – lời này khiến đội trưởng suy nghĩ nhiều hơn và gợi lại một số ký ức của ông.
“Vậy nó trông ra sao, cậu có thể mô tả chi tiết ngoại hình của gã quái vật đó không?”
Đội trưởng Patrick lập tức thốt ra những lời bình tĩnh. Ông muốn biết rõ, liệu gã quái vật có đúng như những gì mình đang suy nghĩ hay không.
Nghe được câu hỏi đó, Raidou chợt khựng lại, im lặng một lúc.
Raidou đã ghi nhớ rất rõ gã quái vật Lankak đó, từ ngoại hình cho đến vũ khí của hắn. Kể cả lúc chết đi, cậu cũng không thể quên được khuôn mặt của hắn.
“Hắn ta... rất to lớn... chiều cao ước chừng... gấp đôi hai người.”
“Cơ thể hắn ta... rất nhiều cơ bắp, đến mức kinh khủng.”
“Làn da màu xanh lục... cặp răng nanh to lớn nhô ra ngoài...”
Raidou quyết định kể rõ hơn về gã quái vật Lankak, nhưng đến đoạn này thì cậu bất chợt im lặng. Cảnh tượng của sự kiện chọn lọc và cái chết của những người thân thiết, cậu không thể quên được thứ vũ khí đã lấy đi mạng sống của họ.
“Gã quái vật đó... vũ khí của hắn... rất đặc biệt.”
“Đó là... một cây rìu chiến... có kích thước... ngang ngửa... một người đàn ông trưởng thành.”
“Chỉ với một nhát rìu... một người bỏ mạng... Oya cũng là nạn nhân... của gã quái vật đó...”
“...” Khi Raidou kể rõ hơn về vũ khí của gã quái vật Lankak, bất ngờ thay, tất cả những người có mặt tại quán rượu nhỏ này đều chết lặng. Thứ vũ khí mà gã quái vật Lankak sử dụng khiến tất cả những binh lính dưới trướng Patrick phải thất kinh và rùng mình. Mặc dù chẳng có ai ở đây chứng kiến cận cảnh thứ vũ khí đó ngoài Raidou, nhưng đa số khi nghe lời kể lại đều không thể giấu được sự hoang mang.
Một nhát rìu đã có thể cướp đi một mạng người, điều này thật khó tin.
Nhưng đội trưởng Patrick thì lại khác.
“Hiểu rồi...” Kết thúc những suy nghĩ của mình, đội trưởng lờ mờ đoán ra được chủng tộc của gã quái vật Lankak. Thông qua những gì Raidou kể lại, đội trưởng của chúng ta nhận ra gã quái vật Lankak đến từ một chủng tộc mà ông từng biết đến:
“Nếu ta nhớ không sai... ở bên kia lục địa lớn, có tồn tại một chủng tộc rất giống với gã quái v��t mà cậu đã kể.”
Patrick ngẫm nghĩ, nhớ lại tường tận chủng tộc của gã quái vật Lankak. Đứng nghiêm nghị sau lưng đội trưởng của mình, ngay khi nghe Patrick nhắc đến lục địa lớn, chàng hiệp sĩ Keld đã muốn tham gia cuộc trò chuyện này.
“Lục địa lớn... tôi đã từng nghe qua nó rồi, nhưng vẫn chưa có thông tin cụ thể nào rằng nơi đó thật sự tồn tại.”
Ngay khi lên tiếng nói ra suy nghĩ của mình, Keld bất chợt im lặng, suy nghĩ thêm về nơi lục địa lớn kia. Có vẻ như chàng hiệp sĩ đã từng nghe khá nhiều về nơi đó, nhưng thông tin thì vẫn chưa đầy đủ.
Chàng hiệp sĩ Keld tiếp tục im lặng với dòng suy nghĩ của mình. Về phần đội trưởng Patrick, ông bắt đầu lên tiếng nói rõ về chủng tộc của gã quái vật Lankak:
“Chủng tộc mà ta đang nhắc đến chính là Orc.”
“Chủng tộc này rất giống với những miêu tả trong lời kể của cậu.”
“Tuy rằng thông tin khá ít, nhưng chỉ với bấy nhiêu đó thôi là quá đủ để ta nhận ra chủng tộc của gã quái vật kia.”
Đội trưởng tự vuốt râu, dường như đang suy nghĩ về một chuyện gì đó. Khi đội trưởng im lặng cũng chính là lúc những người lính dưới trướng của ông lại được dịp bàn tán với nhau. Chủ đề bàn tán lần này chính là về chủng tộc của gã quái vật Lankak.
“Nếu như đội trưởng Patrick đã nói vậy, thì rất có thể những lời kể của cậu ta là sự thật đấy!”
“Nếu lời kể là sự thật, vậy rốt cuộc chủng tộc Orc là gì? Tôi chưa từng nghe qua chủng tộc như thế tồn tại ở Vassia...”
“Ai mà biết được, có lẽ đó là một chủng tộc mới nào đó chăng?”
Những người lính dưới trướng đội trưởng Patrick đang bàn tán với nhau khá ồn ào. Cuộc bàn tán cứ kéo dài mãi.
Cho đến khi đội trưởng Patrick dừng suy nghĩ, sự im lặng bao trùm không khí xung quanh. Đội trưởng ngước ánh mắt nhìn đến vệ thần Ulanni Meredith, suy nghĩ của ông đã quyết định, và lời nói liền được thốt ra:
“Lanni... chuyện này có lẽ sẽ phiền phức rồi đây.”
Ulanni Meredith khẽ gật đầu, như thể cô đã hiểu được vấn đề mà Patrick đang nói đến. Ngồi im và đứng nghiêm nghị bên cạnh, Raidou cùng Keld cảm thấy rất tò mò về vấn đề mà đội trưởng nói đến.
Cuối cùng, không thể giấu được sự tò mò, chàng hiệp sĩ Keld xin phép lên tiếng hỏi đội trưởng của mình:
“Xin mạn phép hỏi... rốt cuộc chuyện phiền phức mà hai người đang nói đến là gì?”
Khi chàng hiệp sĩ hỏi chuyện, đội trưởng Patrick không chần chừ hay giấu giếm. Ông lập tức lên tiếng: “Theo ta được biết... từ rất lâu, chủng tộc thú nhân đã có một giao ước với chủng tộc Orc, rằng hai bên sẽ không xảy ra đấu tranh hoặc xô xát với nhau...”
Nói đến đây, đội trưởng dần cau mày lại một cách nghiêm trọng. Dường như mọi chuyện đang ngày càng tồi tệ hơn qua lời kể của ông.
“Giao ước giữa hai chủng tộc được lập nên nhằm mục đích chống lại những tác nhân từ bên ngoài, bao gồm các chủng tộc và quái vật từ những vùng khác nhau.”
“Mỗi bên, giữa hai chủng tộc, sẽ có một người đại diện cho giao ước.”
“Đối với thú nhân tộc thì chính là vệ thần... bao gồm cả Ulanni Meredith và người kế vị Oya...”
Đội trưởng khựng lại một giây lát. Những lời cuối cùng mà ông sắp sửa nói ra khiến chàng hiệp sĩ hối hận với quyết định tò mò của mình:
“Nhưng theo ta thấy... tình hình bây giờ, có vẻ như giao ước giữa hai chủng tộc đã bị phá hủy bởi gã quái vật kia rồi...”
“Vậy... vậy có nghĩa là...” Chàng hiệp sĩ Keld tròn mắt kinh ngạc nhìn đội trưởng của mình.
“...” Bầu không khí dần thay đ��i, tất cả những người có mặt tại quán rượu nhỏ đều im lặng. Điều này chứng tỏ họ biết được điều gì sắp sửa diễn ra khi giao ước giữa hai chủng tộc bị phá hủy.
Rất có thể, chiến tranh giữa hai chủng tộc sẽ diễn ra. Hoặc chí ít là một trận chiến lớn với số lượng thương vong cực kỳ kinh khủng.
Trên hết, người phải hứng chịu tất cả chính là vệ thần Ulanni Meredith. Bởi vì cô ấy chính là người chịu trách nhiệm bảo vệ và tìm kiếm tung tích của Oya – người kế vị của mình.
Im lặng trong sự lo ngại... đa số những binh lính dưới trướng của Patrick đang lo sợ khi chiến tranh giữa hai chủng tộc sắp sửa nổ ra.
Nhưng đây là chuyện của vệ thần Ulanni Meredith. Nên cô ấy không thể kéo theo những người ngoài cuộc vào, và đội trưởng Patrick cũng biết điều đó.
“Tất cả các ngươi, không cần phải lo lắng.”
“Ta sẽ trở về bộ lạc của mình để khuyên ngăn họ, nên sẽ không có chiến tranh xảy ra trên lục địa Vassia này đâu.”
“Bởi vì... bộ lạc của chúng ta chính là những thú nhân duy nhất tập hợp và tồn tại trên lục địa Vassia này.”
Vệ thần Ulanni Meredith đã lên tiếng trấn an những binh lính, kèm theo đó là đảm bảo sẽ không có chiến tranh giữa hai chủng tộc. Tuy rằng không có nhiều người tin tưởng vào những lời vừa rồi của Ulanni Meredith. Mặc cho họ không tin tưởng vào những lời vừa rồi của mình, vệ thần Ulanni Meredith vẫn chắc chắn về quyết định ngăn cản việc chiến tranh giữa hai chủng tộc xảy ra.
“Hah... Hahaha!” Sau khi lắng nghe những lời chắc nịch của vệ thần, đội trưởng Patrick liền cười to.
“Cô ra dáng một vệ thần hơn rồi đấy, Lanni!”
“Phải như vậy mới có thể khiến những người khác tin tưởng vào lời nói của mình chứ!”
Đội trưởng Patrick lên tiếng với thái độ khá tự hào về những lời chắc nịch vừa rồi của vệ thần Ulanni Meredith. Như thể đội trưởng đã chờ đợi những lời đó từ rất lâu rồi.
“Ulanni Meredith... ta mong rằng cô sẽ không làm cho bọn ta cảm thấy thất vọng.”
“Nhất định phải thành công khuyên ngăn thì bọn ta mới tin tưởng được cô, Lanni à...”
Đội trưởng Patrick đặt hy vọng vào vệ thần, chắc rằng cô ấy có thể ngăn chặn chiến tranh giữa hai chủng tộc. Và để đáp lại hy vọng đó, vệ thần Ulanni Meredith gật đầu nói rằng:
“Không cần những lời đó của ngươi, bởi vì chắc chắn ta sẽ ngăn chặn được xung đột giữa hai chủng tộc.”
“...” Trước những lời có vẻ kiêu ngạo và chắc nịch của vệ thần, đội trưởng chỉ có thể cười khẩy. Ngay sau đó, ông đứng dậy khỏi ghế, điều này có nghĩa là đội trưởng đã sắp sửa kết thúc cuộc họp lần này.
“Được rồi... nếu như cô đã quyết định, thì chẳng còn gì để bàn luận cho cuộc họp nho nhỏ này nữa.”
“Nào nào! Tất cả những ai có mặt tại đây hãy giải tán hết đi, trời cũng đã sắp tối rồi đấy!”
Đội trưởng vỗ tay một cái và lên tiếng kêu gọi tất cả những binh lính dưới trướng của mình giải tán.
...
Cuộc họp đến đây đã kết thúc, và tất cả đều trở lại với công việc của mình. Vài binh lính đã rời khỏi quán rượu nhỏ, nhưng vẫn còn một số ít ở lại đây để thưởng thức đồ ăn và rượu bia.
Nhưng Raidou thì không như bọn họ. Cậu đuổi theo vệ thần Ulanni Meredith. Khi bắt kịp, cả hai đối mặt với nhau trên con đường mòn tại ngôi làng Erast này.
Đối mặt với vệ thần Ulanni Meredith, Raidou chợt nhận ra mình đã không còn cảm thấy rùng mình hay sợ hãi nữa. Có thể là bởi vì cậu đã hiểu được lý do tại sao cô ấy lại tấn công mình, và biết thêm chi tiết về quan hệ giữa hai người. Giữa cô bé Oya và vệ thần Ulanni Meredith.
“Làm ơn.” Raidou bắt đầu lên tiếng... cậu đang muốn nhờ đến sự giúp đỡ của vị vệ thần:
“Làm ơn... hãy dẫn tôi... cùng ngài, tiến đến bộ lạc Phong Lang.”
Phải... cậu muốn nhờ vệ thần Ulanni Meredith dẫn mình đi theo, tiến đến nơi mà gia đình Oya sinh sống. Bộ lạc Phong Lang, nơi mà Oya đã tìm kiếm bấy lâu nay.
“Ngươi đang nói cái gì thế?” Vệ thần Ulanni Meredith đáp bằng một giọng điệu bình tĩnh. Cô đã không còn vẻ tức giận như lần đầu chạm mặt với Raidou. Có vẻ như cả hai đều đã hiểu được vấn đề của đối phương... không còn sự hiểu lầm như trước nữa rồi.
“Không phải ngài... đang trở về bộ lạc của mình sao?”
“Vì vậy... xin hãy dẫn tôi... đi theo ngài, làm ơn.”
Raidou lại lên tiếng nhờ đến sự giúp đỡ của vệ thần thêm một lần nữa. Đáp lại cậu là một khuôn mặt bình tĩnh nhưng giọng điệu thì lại khó hiểu của vệ thần:
“Vì lý do gì mà ta phải dẫn cậu đi theo mình cơ chứ?”
Trong mắt vệ thần... Raidou hiện tại rất yếu, và cô ấy đã từng suýt khiến cậu gặp nguy hiểm đến tính mạng, chỉ với một vài đòn tấn công mà không tốn chút sức lực nào. Raidou cũng biết điều đó. Cô chắc chắn sẽ từ chối, vì không có lý do nào để dẫn cậu theo cả.
Nhưng làm sao cậu có thể bỏ lỡ cơ hội này chứ. Cậu vẫn chưa thực hiện được mong ước của cô bé Oya mà.
“Xin ngài...” Raidou lấy ra chiếc vòng tay của cô bé Oya, đội trưởng Patrick đã trả nó lại cho cậu sau khi kiểm tra qua. Giữ lấy chiếc vòng tay, với khao khát muốn được giúp đỡ cô bé Oya, Raidou đã thốt ra những lời thật lòng:
“Xin ngài... hãy dẫn tôi đến bộ lạc... nơi mà cô bé sinh ra.”
“Ít nhất... thì tôi cũng phải... thực hiện được mong ước... của cô bé.”
“...” Lập tức chết l���ng trước những lời vừa rồi của Raidou, vệ thần Ulanni Meredith khựng lại một lúc lâu. Những lời nói đó của cậu được cô nhìn thấu và hiểu rằng chúng là thật lòng.
“Có vẻ ta đã hiểu lầm cậu...” Trong suy nghĩ của vệ thần lúc này, thật khó để đối mặt với chàng trai trước mắt mình.
“Được thôi... sáng ngày mai ta sẽ lên đường, nhớ đừng có chậm trễ đấy.”
Cuối cùng, không thể nào từ chối những lời thật lòng kia, vệ thần đã đồng ý dẫn theo Raidou trên chuyến hành trình của mình. Và sau khi thốt lên lời đồng ý, vệ thần Ulanni Meredith lặng lẽ bước đi rời khỏi đó.
Ngước nhìn bóng lưng của vệ thần, Raidou không thể giấu được cảm xúc. Cậu mừng rỡ thốt lên những lời cảm ơn về phía vệ thần:
“Cảm ơn! Cảm ơn ngài! Thưa vệ thần!”
“...” Cứ thế bước đi, giờ đây trên con đường mòn chỉ còn lại Raidou và cảm xúc vui mừng của cậu. Sau cùng, cậu cũng đã sắp sửa hoàn thành được mong ước bấy lâu nay của cô bé Oya rồi.
“Oya... hãy chờ đợi anh, em sẽ sớm gặp lại gia đình của mình thôi.”
Raidou mỉm cư���i nhẹ, tự mình nhìn vào chiếc vòng tay của Oya. Quãng thời gian mà cậu gặp được cô bé có vẻ rất ngắn ngủi. Nhưng khi tiếp xúc và nói chuyện với nhau, cậu mới có thể thấu hiểu được cô bé một phần nào. Cậu nhất định sẽ mang cô bé trở về với gia đình của mình.
Bóng lưng của vệ thần xa dần. Raidou cũng không còn việc gì nữa. Cậu quyết định quay lại quán rượu nhỏ để gặp lại người bạn của mình.
Và cứ thế... Raidou lặng lẽ quay người, bước đi ngược lại với hướng của vệ thần Ulanni Meredith. Trở về quán rượu nhỏ, cùng với niềm vui của mình.
...Kết thúc...
Chuyện ngoài lề: Giao ước giữa các chủng tộc quan trọng đến thế ư?
Hôm nay, chúng ta sẽ tìm hiểu về vấn đề đang diễn ra giữa hai chủng tộc: thú nhân và Orc.
1. Giao ước là gì? Trước tiên, để hiểu rõ hơn, giao ước chính là sự ràng buộc giữa hai hay nhiều thực thể, bao gồm quyền lợi, trách nhiệm và chế tài liên quan.
2. Giao ước giữa các chủng tộc? Đối với những chủng tộc trong thế giới này, giao ước là một phần tất yếu đối với họ. Bởi vì khi cả hai thống nhất và ràng buộc với một điều kiện, thương vong cùng nhiều vấn đề sẽ được giải quyết giữa hai bên. Giao ước là một phần cực kỳ quan trọng, và tất nhiên, khi bị phá hủy, hậu quả giữa hai bên sẽ rất khó lường.
3. Người đại diện: Giữa các chủng tộc sẽ có một vài người đại diện cho giao ước của họ, đa số là những người đứng đầu hoặc điển hình là vệ thần Ulanni Meredith. Oya cũng được tính là một trong số đó. Khi người đại diện bị chủng tộc có giao ước giết chết, thì đó được xem như là hành động khiêu chiến và khơi mào chiến tranh giữa hai bên. Nhưng đôi lúc chuyện người đại diện chết đi cũng là một cái cớ để hai bên xung đột với nhau...
Sau khi tổng hợp lại, giao ước đối với những chủng tộc giống như là một thứ gắn kết giữa tất cả và cũng có thể là chia rẽ nội bộ. Hiện tại, mình chỉ có thể tiết lộ bấy nhiêu đó thông tin, về sau sẽ có nhiều điều rõ ràng hơn cho tất cả mọi người. Vì thế, đến đây là kết thúc rồi. Hẹn gặp lại tất cả vào chương tiếp theo nhé.
Nội dung này được truyen.free độc quyền chuyển tải đến bạn đọc.