Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 52: Đêm cuối cùng, trước khi lên đường.

Tiếng cốc rượu và bát thức ăn được đặt mạnh xuống bàn.

"Chúc quý khách ngon miệng ạ..." – Giọng cô bé Mila cất lên khi phục vụ khách hàng.

"Này Mila! Mang cho các chú thêm vài cốc rượu nữa đi!"

"Vâng!" – Tiếng gọi từ khách hàng và giọng Mila đáp lại.

Lúc này, bên trong quán rượu nhỏ, mọi thứ đang rất náo nhiệt.

Mặt trời đã lặn, đây chính là thời điểm thích hợp cho quán rượu nhỏ.

Người dân làng Erast đã kết thúc công việc bận rộn trong ngày, một số đến quán rượu để thưởng thức rượu và đồ ăn, phần còn lại thì chìm vào giấc ngủ.

Quán rượu nhỏ không chỉ có khách hàng là người dân làng Erast mà còn có cả những binh lính trong đoàn hiệp sĩ Patrick.

Không khí náo nhiệt vẫn bao trùm quán rượu nhỏ, nơi duy nhất còn sáng đèn tại làng Erast.

Ở tầng trên, tại cánh cửa dẫn vào căn phòng dành cho khách nghỉ qua đêm, hai chàng hiệp sĩ đang thực hiện nhiệm vụ canh gác.

Đó chính là Keld và Gavin, những binh lính trẻ dưới trướng Patrick.

"Thật khó tin nổi..." – Đứng nghiêm nghị cạnh Keld, chàng hiệp sĩ Gavin lên tiếng thắc mắc về không khí náo nhiệt nơi đây:

"Họ vẫn có thể vui vẻ như vậy được sao?"

"Rõ ràng là chiến tranh sắp sửa xảy ra kia mà!"

Gavin nói với Keld bằng giọng điệu không thể chấp nhận được bầu không khí hiện tại của quán rượu nhỏ.

Thấy chàng hiệp sĩ Gavin khá mất bình tĩnh, Keld thở dài:

"Haiz... Cứ mặc kệ họ đi, dù sao thì đó cũng là phong cách của đoàn hiệp sĩ này mà."

Hai chàng hiệp sĩ vẫn đứng nghiêm nghị trước cửa ra vào, rõ ràng căn phòng họ canh gác chính là nơi đội trưởng Patrick nghỉ ngơi.

Để đề phòng những kẻ say xỉn đi nhầm phòng, hai chàng hiệp sĩ buộc phải canh gác tại đây qua đêm.

Và tất nhiên, không chỉ có những kẻ say xỉn, rất có thể còn có thứ nguy hiểm hơn thế nữa.

Quay lại với cuộc trò chuyện, Gavin bắt đầu cảm thấy khó hiểu với phong cách của đoàn hiệp sĩ này:

"Phong... phong cách?... Nghe kỳ cục thật đấy, không giống hiệp sĩ chút nào cả..."

Qua cách nói chuyện, có thể thấy Gavin chắc chắn là lính mới trong đoàn hiệp sĩ của Patrick.

Còn về Keld thì không rõ, nhưng biểu hiện và lời nói của anh rất giống một thành viên lâu năm trong đoàn hiệp sĩ này.

Thấy vẻ khó hiểu của Gavin, chàng hiệp sĩ Keld điềm tĩnh nói: "Họ là vậy đấy, rồi cậu cũng sẽ quen dần thôi..."

"Chờ đã!" – Gavin bất chợt nói.

Gavin ngạc nhiên trước lời vừa rồi của Keld: "Những lời đó của anh, hình như tôi đã nghe qua ở đâu rồi thì phải..."

Gavin suy nghĩ, cố gắng nhớ lại những lời giống hệt Keld vừa nói.

Nhưng chưa kịp để Gavin nhớ ra, chàng hiệp sĩ Keld đã bất giác nhận ra ai đã từng nói những lời ấy:

"À... Là ngài Kyler nhỉ."

"Đúng! Đúng rồi!" – Gavin bất ngờ khi nhớ lại lời của vị cung thủ nhờ gợi ý của Keld.

Gavin đã nhớ lại mọi chuyện, anh ta lập tức thốt lên: "Khi vừa mới gia nhập đoàn hiệp sĩ, ngài ấy cũng đã bảo với tôi như thế đấy."

Nghe những lời của Gavin, Keld không hề bất ngờ hay ngạc nhiên, như thể chuyện đó là quá đỗi bình thường.

Và đúng thật là như vậy, chàng hiệp sĩ Keld cười nhẹ nói: "Ai mà chả giống vậy khi vừa mới gia nhập đoàn cơ chứ..."

Theo cách nói chuyện của Keld, dường như vị cung thủ luôn thân thiện với tất cả mọi người, kể cả những binh lính mới gia nhập đoàn.

***

Nói đến vị cung thủ thì anh ta hiện đang ở dưới tầng, Kyler ngồi trên chiếc ghế cạnh Raidou.

Đối diện hai người chính là đội trưởng Patrick của đoàn hiệp sĩ này.

Lý do Raidou ngồi cùng bàn với họ là vì cậu đã bị vị cung thủ kéo vào khi đang đi tìm Ruijerd.

"Chà... Nhóc thật sự không uống được rượu à?"

Kyler lên tiếng hỏi Raidou với khuôn mặt hơi đỏ ửng, trên tay anh đang cầm một cốc rượu và cơ thể nồng nặc mùi.

Đứng trước câu hỏi của vị cung thủ kèm theo mùi hương nồng nặc từ rượu, Raidou đã gượng gạo trả lời:

"À vâng... Tôi không quen... Với mùi vị của rượu."

Nghe câu trả lời, vị cung thủ lập tức tỏ vẻ tiếc nuối về chàng trai trẻ:

"Chà... Thế thì tiếc thật đấy."

"Haha... Thành thật xin lỗi... vì tôi lại khiến anh... Cảm thấy thất vọng, thêm một lần nữa..."

Vẻ mặt tiếc nuối của vị cung thủ đã khiến Raidou không kìm được mà xin lỗi.

Khi lắng nghe lời xin lỗi, vị cung thủ bật cười và khoác tay lên vai Raidou.

Anh ta vẫn còn giữ cốc rượu ở tay còn lại, miệng thì nói:

"Hahaha! Không sao hết đâu, nhóc cứ tự nhiên đi."

"Dù sao thì vẫn có thể thưởng thức món ăn thay cho rượu kia mà..."

"À... Vâng." – Vị cung thủ nói đúng.

Nhưng để thưởng thức những món ăn một cách ngon lành thì lại rất khó khăn, khi xung quanh toàn là mùi rượu và chúng cực kỳ khó chịu đối với Raidou.

Sau cùng thì thay vì thưởng thức, Raidou đã ngồi yên một chỗ để cảm nhận không khí náo nhiệt tại quán rượu nhỏ này.

"Hahaha! Mila! Mau mang cho chú thêm vài cốc rượu nữa đi!"

"Này Kyler... Cậu uống nhiều quá rồi đấy..."

Cuối cùng thì đội trưởng Patrick cũng đã lên tiếng, từ nãy đến giờ ông vẫn luôn chú ý xung quanh và đề phòng trường hợp bất ngờ xảy ra.

Nhưng ông lại quên rằng, khi không để mắt đến vị cung thủ thì anh ta sẽ được nước mà làm tới, mặc kệ rằng ngày mai họ buộc phải lên đường rời khỏi làng Erast.

Và thật trớ trêu làm sao, thay vì nghe lời đội trưởng, vị cung thủ đã phủi tay bỏ qua mà đáp lại bằng một giọng say xỉn:

"Thôi nào đội trưởng... Tôi thề với ngài, đây sẽ là cốc rượu cuối cùng trong đêm nay..."

Patrick thở dài khi lắng nghe những lời vừa rồi của vị cung thủ.

Ông đã không còn ngăn cản anh ta nữa.

Đằng nào rồi cũng say xỉn, nên ông cũng đã quá quen thuộc với cách hành xử của vị cung thủ này rồi.

Lúc này, đội trưởng đang bận tâm về vấn đề giữa hai chủng tộc Orc và Thú nhân, cùng với vệ thần Ulanni Meredith.

Trong lòng vị đội trưởng, thật sự rất muốn giúp đỡ cho người bạn và từng là đồng đội của mình, Ulanni Meredith.

Nhưng mà... ông vẫn còn đang trong nhiệm vụ, trên hết là đoàn hiệp sĩ cần phải trở về thông báo cho ngài tử tước biết về tình hình tại thị trấn bù nhìn.

Một tiếng "Hừm..." khẽ thoát ra. Trong khi đang suy nghĩ về vấn đề của vệ thần, đội trưởng bất chợt nhớ đến một chuyện.

Chuyện là thế này, sau khi cuộc họp về Oya kết thúc, đội trưởng đã nhìn thấy Raidou đuổi theo Ulanni Meredith.

Chắc hẳn là cậu đã hỏi cô ấy vài chuyện, hoặc chí ít cũng liên quan đến vấn đề giữa hai chủng tộc.

"Này Raidou..." – Đến nước này, chỉ có thể hỏi rõ Raidou thì mới biết được mọi chuyện.

"Có chuyện gì ư... Thưa ngài... Đội trưởng?"

Đột ngột bị hỏi chuyện, Raidou hơi thắc mắc và có phần ngơ ngác khi đối diện với đội trưởng.

Không để Raidou thắc mắc lâu, đội trưởng đã thẳng thừng hỏi vấn đề:

"Ta chỉ tò mò muốn hỏi... Khi đuổi theo vệ thần, cậu đã nói gì với cô ấy?"

Raidou giật mình khi nghe câu hỏi, vì khi đuổi theo Ulanni Meredith thì cậu đã không muốn gây sự chú ý với những người xung quanh.

Thế nhưng, cậu không thể tránh được ánh mắt tinh tường của đội trưởng.

"Khi đó... Tôi đã nhờ vệ thần giúp đỡ..."

"Tôi xin ngài ấy... dẫn tôi đến... Bộ lạc Phong Lang."

"Bởi vì hiện tại... Tôi có một số chuyện... cần làm..."

Sau cùng thì cũng không thể giấu được, Raidou đã cố gắng hết sức nói rõ mọi chuyện liên quan đến việc cậu đuổi theo vệ thần.

Mọi thứ đã rõ ràng. Đội trưởng cũng không cần phải hỏi thêm về chuyện mà Raidou cần làm, vì ông ấy đã nhận ra tất cả.

Chuyện mà Raidou muốn làm, đó chính là trao trả chiếc vòng của Oya cho gia đình cô bé.

"Hmm... Ta hiểu rồi..."

Raidou im lặng, tò mò rốt cuộc đội trưởng hỏi chuyện đó để làm gì, chắc hẳn không phải chỉ để xác nhận thôi đâu.

Đội trưởng cũng im lặng. Ông ấy đang suy nghĩ về một điều gì đó, và rồi lại lên tiếng thêm một lần nữa: "Vậy... cậu đã chuẩn bị gì chưa?"

Lại thêm một câu hỏi khiến Raidou phải suy nghĩ nhiều.

"Chuẩn... chuẩn bị ư?"

Raidou bất ngờ thốt lên những lời ngơ ngác của mình.

Chừng đó thôi cũng đủ để đội trưởng nhận ra rằng cậu chưa chuẩn bị gì cả.

"Hãy nghe kỹ đây chàng trai trẻ... Cậu có thể sẽ gặp khó khăn khi đến Bộ lạc Phong Lang."

"Bởi vì bộ lạc không nằm tại một vị trí nhất định."

Lời nói của đội trưởng đã chứng minh, ông ấy đã từng đến Bộ lạc Phong Lang và chắc hẳn nơi đó rất là quen thuộc.

"Ta khuyên cậu... Hãy chuẩn bị kỹ càng trước khi lên đường đi đến Bộ lạc Phong Lang, vì nơi đó hiện nằm tại một thung lũng rất xa nơi đây."

"Nơi đó có những cơn gió rất mạnh, cậu hãy cẩn thận kẻo bị gió cuốn đi xa."

Đội trưởng đã khuyên Raidou một số điều rất bổ ích.

Tuy đã từng nghe qua thung lũng kia thông qua lời kể của Kyler, nhưng Raidou không ngờ nó lại nguy hiểm đến thế.

"Tôi hiểu rồi... Cảm ơn ngài... Về những lời khuyên... Tôi sẽ chuẩn bị... Và cẩn thận hơn trên đường đi."

Raidou cảm ơn đội trưởng với nụ cười nhẹ trên khuôn mặt mình.

Cảm thấy một phần an tâm khi đứng trước chàng trai trẻ này, đội trưởng đã suy nghĩ rất nhiều và rồi đưa ra một quyết định sáng suốt cho tương lai:

"Raidou... Ta, với cương vị đội trưởng của đoàn hiệp sĩ tử tước."

"Ta muốn nhờ cậu giúp đỡ đây..."

Đội trưởng đã quyết định nhờ Raidou một việc, và tin rằng cậu sẽ không từ chối.

Gật đầu đồng ý, Raidou đã sẵn sàng giúp đỡ cho đội trưởng mà không cảm thấy một chút phân vân hay lo lắng.

"Ta muốn nhờ cậu chuyện này... Lắng nghe đây, Raidou..."

Đội trưởng mở miệng nói cho Raidou biết về chuyện mà ông ấy muốn nhờ cậu giúp.

Và khi lắng nghe được nó, Raidou đã không thể giấu được sự ngạc nhiên trên gương mặt mình.

"Tôi ư?... Liệu có thể chứ?"

"Không cần phải lo lắng... Khi đó ta sẽ cử người đến để nhận tin tức từ cậu..."

Cuộc trò chuyện giữa hai người đã khép lại trong im lặng.

Đội trưởng Patrick đã không còn mối bận tâm về chuyện của vệ thần Ulanni Meredith.

Thưởng thức hết cốc rượu của mình, đội trưởng đã trở về phòng ngủ.

Còn về phần Raidou, cậu hiện đang đắm chìm trong những suy nghĩ khó khăn của mình.

Những lời nhờ vả của đội trưởng, tuy không được tiết lộ cho người đọc, nhưng chúng sẽ được biết đến trong tương lai gần.

Còn giờ thì cứ chờ đợi, cho đến khi mọi thứ rõ ràng hơn.

Tiếng Ruijerd ngáp dài cùng tiếng cười của vị cung thủ Kyler vọng lên.

"Hahaha! Phải rồi, cứ ăn nhiều vào đi nhóc!"

Raidou ngồi một mình.

Ngước mắt nhìn họ. Khác với suy nghĩ của cậu, Ruijerd hiện đang rất vui vẻ cùng mọi người tại đây.

Khuôn mặt vui vẻ đó của Ruijerd, đây có lẽ là lần đầu tiên Raidou thấy được.

Raidou tự hỏi, rằng khi Ruijerd đồng hành cùng cậu thì cậu ta đã cảm thấy như thế nào.

Liệu cậu ta có vui vẻ không khi mỗi lần quậy phá thì đều bị Raidou ngăn cản lại.

"Áo... Giáp!"

"Chà... Thằng nhóc có vẻ như rất thích bộ giáp của cậu đấy Felix."

"Haha... Vậy là cậu cũng muốn làm hiệp sĩ như bọn ta đây sao?!"

Ruijerd đang chú ý đến bộ giáp của một hiệp sĩ tên Felix.

Khi nghe được từ "hiệp sĩ" thì phản ứng của cậu lại càng dữ dội hơn hẳn:

"Hiệp... sĩ!"

"Hahaha! Nhìn xem cách mà thằng nhóc nói kìa, nó cứ như là một đứa trẻ vậy!"

Vị cung thủ cùng những binh lính dưới trướng cười đùa vui vẻ khi thấy cách nói chuyện của Ruijerd.

Quay lại với Raidou, trong khi mọi người đang vui vẻ với không khí của buổi tiệc cuối cùng tại quán rượu nhỏ này, thì cậu vẫn im lặng ngồi yên một chỗ.

***

Thời gian cứ thế mà trôi qua, bữa tiệc cuối cùng cũng đã kết thúc.

Màn đêm đã trở nên thanh tịnh, những ai còn tỉnh táo thì loạng choạng bước về với gia đình hoặc nhà của mình.

"Tạm biệt... Lần sau có dịp, chúng ta lại uống tiếp!"

"Ờ... Chúc anh thượng lộ bình an trở về nhà của mình..."

Vài người bước ra khỏi quán rượu nhỏ, họ chào tạm biệt nhau và hẹn gặp lại vào lần sau.

Số còn lại thì không còn đủ tỉnh táo để bước đi, nên những người này đã quyết định ngủ luôn tại quán rượu nhỏ.

Thuê phòng hoặc ngủ trên bàn, có kẻ thì say xỉn đến mức gục ngã tại lối ra vào và trên sàn nhà của quán.

Tiếng ngáy khò khò. Người say xỉn nhất tại quán rượu này, không ai khác ngoài vị cung thủ Kyler, đang ngủ thiếp đi ngay trên bàn ăn.

Chẳng còn ai đủ tỉnh táo ngoài chàng trai Raidou và cô bé phục vụ Mila.

"Liệu có ổn không... khi anh ta... ngủ thiếp đi... trên bàn ăn?"

"Anh không cần phải lo lắng đâu, cứ mặc kệ chú ấy ngủ ở đó đi..."

Raidou lo lắng lên tiếng hỏi Mila về cách ngủ của Kyler.

Đáp lại thì cô bé chẳng thèm để tâm đến vị cung thủ, như thể chuyện này là quá đỗi bình thường tại quán rượu nhỏ.

Thái độ của cô bé Mila đã khiến Raidou hơi khó hiểu về quan hệ của hai người họ.

Nhưng cậu có thể thông cảm, bởi vì cô bé hiện đang bận rộn với công việc dọn dẹp của mình.

Mớ hỗn độn tại quán rượu nhỏ này cần được dọn dẹp.

Buổi tiệc vừa rồi đã để lại rất nhiều bát thức ăn trên bàn ghế, kèm theo những cốc rượu vương vãi khắp nơi.

"Mila... Để anh giúp đỡ em..."

"Cảm ơn nhã ý của anh, nhưng em đã quen với việc dọn dẹp một mình rồi, nên là..."

Raidou đã ngỏ lời giúp đỡ Mila trong việc dọn dẹp.

Tuy rằng cô bé không cần đến sự giúp đỡ của bất cứ ai, nhưng Raidou vẫn kiên quyết muốn giúp.

"Này, chờ đã!" – Cô bé Mila bất ngờ thốt lên khi nhìn thấy Raidou nhặt cốc rượu dưới sàn.

"Em đã bảo rồi kia mà... Anh không cần phải dọn dẹp đâu, sao lại cứng đầu thế."

Mila bước đến gần, cố gắng ngăn cản ý muốn giúp đỡ của Raidou bằng giọng nói của mình.

Nhưng khi thấy sự cứng đầu của cậu, thì cô bé cũng đành chịu thua và mỉm cười cho qua chuyện.

***

Raidou và Mila đã cùng nhau dọn dẹp mớ hỗn độn tại quán rượu nhỏ này, cho đến khi trời đã khuya.

Một tiếng ngáp dài cùng sự ngái ngủ đến từ Ruijerd, cậu ta đã ngủ thiếp đi ngay trên bàn.

Quán rượu nhỏ giờ đây thật yên ắng, không còn một chút tiếng ồn nào ngoài tiếng ngáy ngủ của Ruijerd.

Và cũng không còn cái không khí náo nhiệt như ban đầu nữa.

Yên tĩnh và mùi nồng của rượu đã giảm đi đáng kể, điều này khiến cho Raidou cảm thấy khá là thoải mái.

Cậu hiện đang ngồi tại một góc bàn của quán rượu nhỏ này, ngước nhìn xung quanh căn phòng đã được dọn dẹp ngăn nắp.

Cô bé Mila thì đã đi vào bên trong phòng bếp ở phía sau quầy rượu.

Không rõ lắm, nhưng có thể là cô bé đang rửa sạch đống bát thức ăn và cốc rượu sau bữa tiệc.

Nhưng bất ngờ thay, một lát sau, khi Raidou đang ngồi nghỉ ngơi một mình, thì Mila đã trở lại với trên tay một khay thức ăn bằng gỗ.

Một tiếng "cộc" khẽ vang lên khi một bát thức ăn và cốc nước được đặt xuống bàn, ngay trước mặt Raidou.

"Cái này... Là cho anh ư?" – Raidou tỏ vẻ ngơ ngác khi nhìn thấy những thứ được đặt trên bàn.

Đáp lại thì cô bé Mila đã mỉm cười trả lời với cậu rằng: "Tất nhiên là dành cho anh rồi."

Ngước mắt nhìn vào bát thức ăn do chính cô bé Mila mang đến.

Raidou có thể thấy được, trong bát thức ăn chính là món súp mà cậu đã từng thưởng thức qua với vị cung thủ Kyler.

Còn về phần cốc nước... Thật may mắn vì nó không phải rượu, chỉ là một cốc nước đầy mà thôi.

Mila ngước nhìn vẻ ngơ ngác của Raidou.

Ngay sau đó thì cô bé liền giải thích lý do tại sao mình lại mang thức ăn và đồ uống cho cậu:

"Khi nãy em có để ý là anh không ăn uống cùng với mọi người."

"Bộ có chuyện gì xảy ra sao?"

Cô bé đã để ý đến Raidou khi cậu đang ngồi ăn uống cùng với vị cung thủ và đội trưởng Patrick.

Nói là ăn uống... Nhưng thật ra Raidou đã không đụng đến đồ ăn cho đến khi buổi tiệc kết thúc, điều này khiến cho cô bé Mila cảm thấy rất lo lắng và sợ rằng cậu đang đói bụng.

"Chuyện đó... Là do anh... không uống được rượu."

"Mùi của nó... rất khó chịu... Nên anh đ��nh phải... chịu."

Ngay lập tức, Raidou đã lên tiếng giải thích cho Mila biết về vấn đề tại sao cậu lại ngồi im mà không thưởng thức món ăn hay rượu.

"Chỉ thế thôi sao?" – Sau khi lắng nghe lời giải thích của cậu, cô bé Mila đã thốt lên với vẻ mặt vẫn còn hơi lo lắng.

Để khiến cô bé an tâm hơn, Raidou đã gật đầu như thể muốn chắc chắn thêm về lời nói của mình.

Thấy được cái gật đầu của cậu, đến nước này thì cô bé đã không còn nghĩ ngợi gì nhiều nữa.

Mọi chuyện đã rõ ràng, Raidou đã cầm lấy thìa gỗ của mình và bắt đầu thưởng thức bữa ăn do chính cô bé Mila mang đến.

"Thấy sao... Nó có ngon không anh?"

"Ừm... Ngon lắm." – Raidou thưởng thức bữa ăn một cách ngon miệng, điều đó đã khiến cho Mila cảm thấy rất vui mừng.

"Món súp này là do chính tay bố và mẹ của em làm ra đấy."

"Và tất nhiên, là nó phải ngon hơn những món khác rồi..."

Mila tự hào nói về món súp mà Raidou hiện đang thưởng thức.

Ngồi đối diện ngắm nhìn Raidou ngon miệng với bữa ăn, nụ cười rạng rỡ lộ rõ trên khuôn mặt cô bé.

Cả hai ngồi đối diện nhau tại bàn, mỉm cười và trò chuyện trong bầu không khí vui vẻ của riêng mình.

Có vẻ như đêm nay, sẽ là lần cuối cùng mà Raidou có thể trò chuyện với cô gái bé nhỏ này...

Bởi vì ngày mai, cậu buộc phải lên đường tiến đến Bộ lạc Phong Lang rồi.

***

Thời gian cứ thế mà trôi qua thêm một lần nữa, bữa ăn ngon miệng của Raidou đã kết thúc.

Giờ đây quán rượu nhỏ chỉ còn lại cô bé Mila và Ruijerd vẫn đang say ngủ, bởi vì Raidou đã quyết định rời đi.

Không phải là cậu rời khỏi làng Erast, mà là cậu muốn đến lò rèn của Lão James để xem tình hình thế nào rồi.

"Anh có ổn không đấy... Trời đang tối như thế mà, có thể sẽ nguy hiểm lắm đấy."

Mila đang tiễn Raidou rời khỏi quán rượu nhỏ.

Khi biết được Raidou sẽ quyết định đi đến lò rèn của Lão James cô bé đã rất lo lắng, nhưng mọi thứ rồi sẽ ổn thông qua những lời tiếp theo của cậu:

"Không sao đâu... Anh sẽ ổn... Cảm ơn em đã lo lắng..."

Biết không thể ngăn cản Raidou rời đi, Mila chỉ có thể tiễn cậu bằng những lời tốt lành:

"Thế thì... Chúc anh thượng lộ bình an đến lò rèn của ông James nhé."

"Ừm... Cảm ơn em." – Raidou gật đầu và bắt đầu bước đi, rời xa quán rượu nhỏ.

***

Một lát sau, khi đang dạo bước trên con đường mòn của làng Erast, Raidou đã nhìn thấy lò rèn của Lão James ở xa.

Khi đến gần lò rèn, thì lạ thay tiếng búa gõ đã không còn vang vọng nữa.

"Hể?... Im lặng quá." – Raidou đã đến lò rèn của Lão James, đứng trước sự yên ắng bao trùm nơi đây cậu đã cảm thấy hơi tò mò.

Khi mở cửa bước vào bên trong, hơi nóng từ lò nung vẫn tỏa ra từ phòng rèn.

Bước từng bước đến phòng rèn, ngước nhìn phía trước, Raidou đã thấy Lão James.

Lão James hiện đang ướt đẫm mồ hôi, ngọn lửa từ lò nung thì đang hừng hực nhưng không lớn mạnh như ban đầu.

"Phù!... Cậu đến rồi đấy à, nhóc con!"

Tại cái đe sắt lớn, Lão James ngước nhìn Raidou, điềm tĩnh nói.

Ngay sau đó thì Lão James đã lấy một vật được đặt trên cái đe sắt lớn.

Được bao phủ bởi lớp vải, nó có hình dáng như một con dao găm với hai lưỡi và chiều dài 30cm.

"Cầm lấy nhóc... Kể từ nay về sau con dao găm này chính là của ngươi đấy."

Lão James đưa cho Raidou con dao găm được bao phủ bởi lớp vải, nó khá nóng khi cầm lên tay.

Raidou vẫn chưa định thần được rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra, trên tay thì đang giữ con dao găm được bao phủ bởi lớp vải.

"Cậu sẽ đặt tên cho nó là gì đây?"

"Đặt... đặt tên ư?" – Raidou kinh ngạc trước những lời vừa rồi của Lão James.

Rõ ràng vật trên tay cậu chính là thứ mà Lão James dành thời gian rèn ra mấy ngày qua.

Nhận thấy rằng Raidou vẫn chưa nghĩ đến việc đặt tên cho món vũ khí của mình, Lão James đã lập tức lên tiếng nói:

"Những món vũ khí được rèn ra đều cần phải có một cái tên."

"Bởi vì nó sẽ gắn liền với chủ nhân của mình cho đến suốt đời, đến khi nào món vũ khí ấy bị phá hủy hoặc vứt bỏ thì mọi thứ mới kết thúc."

Sau khi kết thúc lời, Lão James đã bước đến một góc và lấy ra chiếc ghế gỗ để ngồi nghỉ.

Một tiếng "Phù!" lớn thoát ra. Lão James hít thở một hơi sâu và sau đó thì bình tĩnh khuyên bảo Raidou rằng:

"Nhóc con! Trước khi đặt tên cho nó hãy suy nghĩ thật kỹ lưỡng."

"Vì đã lâu lắm rồi ta mới rèn ra một món vũ khí tốt đến vậy..."

Những lời vừa rồi của Lão James chứng minh rằng, đã rất lâu rồi lò rèn mới được thắp sáng lại thêm một lần nữa.

Có vẻ như, cái tên Martin chính là nguồn động lực giúp Lão James quay lại với công việc thợ rèn.

Dường như vị khách hàng tên Martin đã quá thân thuộc với lò rèn này.

Bởi vì trên khuôn mặt của Lão James hiện đang nở nụ cười mừng rỡ, kèm theo đó là sự hoài niệm.

"Vâng... Tôi sẽ suy nghĩ kỹ càng... Về việc đặt tên cho vũ khí này."

Bản văn này là tài sản trí tuệ thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free