(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 53: Bắt đầu một cuộc hành trình mới.
"Này!!... Này nhóc!!... Mau tỉnh dậy đi!!" Một giọng nói vang vọng bên tai. Ruijerd từ từ mở mắt, thoát khỏi giấc ngủ ngon lành. "Gra~..." Cậu ngáp dài một tiếng, mắt lướt nhìn xung quanh. Giọng nói vừa rồi, đánh thức cậu dậy, chính là của cung thủ Kyler. Dù đã cố nhìn kỹ, Ruijerd vẫn còn mơ màng, chưa đủ tỉnh táo để nhận ra chuyện gì đang diễn ra.
Nơi Ruijerd ngủ say chính là quán rượu nhỏ, nơi hôm qua cậu đã ăn rất nhiều món. Sau khi ăn uống no nê, Ruijerd đã ngủ thiếp đi ngay trên bàn. "Này nhóc!!... Tỉnh rồi thì mau ra ngoài đi, bạn của cậu đang đợi đấy!!" Trong lúc Ruijerd còn đang mơ màng, Kyler đã thúc giục cậu rời khỏi quán rượu.
Lúc này, Ruijerd mới để ý Kyler đang mặc giáp phục, phía sau lưng đeo túi tên, trên tay là cây cung. Dặn dò Ruijerd xong, Kyler liền bước ra cửa, rời khỏi quán rượu. Ruijerd vẫn ngơ ngác nhìn quanh, như thể đang tìm kiếm ai đó. "Rai... Raidou?." Chẳng mấy chốc, cái tên thốt ra đã tiết lộ người cậu đang tìm. Ruijerd lập tức rời bàn, bước đi tìm kiếm chàng trai tóc đen tuyền Raidou.
"Bình... Bịch..." Ruijerd bước ra lối thoát. Ánh mặt trời chói chang khiến cậu khó chịu. Thế nhưng, điều đó không ngăn được Ruijerd bước ra khỏi quán rượu. "Ruijerd... Mừng khi thấy cậu đã dậy." Một giọng nói quen thuộc lọt vào tai Ruijerd. Khi cơn chói mắt dịu đi, cậu thấy chàng trai tóc đen tuyền Raidou đứng đó.
"Nào, Ruijerd..." Raidou bước tới, đưa chiếc áo choàng cậu đã dùng khi rời Thị trấn Bù Nhìn. "Đây... Khoác vào đi... Nó là của cậu đấy." Dù không hiểu Raidou nói gì, Ruijerd vẫn đưa tay đón lấy. Cầm áo choàng, cậu ngơ ngác trước mọi việc. Nhìn vẻ mặt ấy của Ruijerd, Raidou khẽ mỉm cười rồi quay người bước đi. Mọi chuyện giờ đã rõ ràng: hôm nay chính là lúc mọi người lên đường. Raidou đã khoác áo choàng, tay xách túi vải đựng đồ. Phía sau lớp áo choàng, ngay trên lưng cậu là cây nỏ vừa được Lão James sửa chữa, kèm túi da đựng mũi tên. Nhưng điều đặc biệt nhất là vật Raidou đang đeo bên hông, gần cây nỏ. Đó không gì khác ngoài con dao găm mới được Lão James rèn riêng cho cậu.
Con dao găm dài 30cm tính cả tay cầm, với hai đường lưỡi sắc bén được mài giũa tinh xảo, được bọc trong vỏ làm từ da của một loài động vật không rõ. "Grah?.." Thấy sự bất thường trên người Raidou, Ruijerd lập tức tò mò bước tới ngắm nghía con dao găm. "Hể?... Ruijerd... Cậu sao thế?... Là con dao găm này ư?" Thấy cử chỉ của Ruijerd, Raidou lập tức hiểu ý. Sự tò mò là điều hiển nhiên, vì vậy Raidou không ngần ngại khoe con dao găm cho Ruijerd nhìn cận cảnh: "Thấy sao?... Tuyệt lắm phải không?" "Hôm qua... Khi tôi về lò rèn... Ông James đ�� rèn nó cho tôi đấy." "Tôi còn đặt tên cho nó... là Anastasia nữa." "Ý nghĩa của cái tên này... là sự hồi s..." "Grah..." Mặc cho Raidou đang cực kỳ hào hứng khoe và kể về con dao găm mới, Ruijerd bất chợt lộ vẻ chán nản trên khuôn mặt.
"Này... Cái vẻ mặt đó... Là ý gì chứ?" Raidou nhăn nhó khi thấy vẻ mặt ngao ngán của Ruijerd. Dường như Ruijerd chẳng chút hứng thú nào với con dao găm Anastasia. Bởi vì trong mắt cậu, những thanh kiếm và bộ giáp của đoàn hiệp sĩ Patrick mới là thứ thú vị nhất. Thấy biểu cảm đó, Raidou cũng mơ hồ đoán được suy nghĩ của Ruijerd. "Này, Ruijerd..." Có lẽ đây chính là lúc để Raidou nói ra điều đó. "Gra?." Ruijerd vừa cất tiếng đáp, Raidou chợt im lặng một lát, rồi lời nói cũng được thốt ra: "Vừa rồi... Tôi đã hỏi chuyện... Đội trưởng Patrick, ông ấy bảo rất muốn cậu gia nhập đoàn hiệp sĩ đấy..."
"Gra!?... Th... Thật sao?" Mắt Ruijerd chợt sáng lên mừng rỡ, như thể đã hiểu được những lời Raidou vừa nói. "Ừm... Nếu muốn... Cậu có thể đi theo... đoàn hiệp sĩ của Patrick." Ruijerd chợt im lặng khi nghe Raidou nói vậy, nhưng rồi sự hào hứng đã lấn át mọi thứ khi Raidou tiếp lời: "Phải rồi... Khi đi theo đoàn hiệp sĩ... Cậu sẽ không phải lo lắng... về việc thiếu thức ăn." "Bởi vì họ... là hiệp sĩ mà..." Raidou cố gắng giữ bình tĩnh để nói ra những lời ấy, và chẳng mấy chốc, Ruijerd đã hăm hở hẳn lên khi biết đoàn hiệp sĩ của Patrick có rất nhiều thức ăn. "Thế... Ta đi tìm họ thôi..." "GRAH!!..."
Sau đó, cả hai bước đi, tiến đến lối ra ngôi làng để tìm kiếm đoàn hiệp sĩ Patrick.
Một lát sau, khi đang dạo bước trên con đường mòn, cả hai đã nhìn thấy lối ra khỏi làng Erast. Tại đó, hình bóng từng người lính trong đoàn hiệp sĩ dần hiện rõ hơn. "Chà... Cuối cùng thì hai cậu cũng đến rồi." Một bóng hình quen thuộc bước tới chỗ cả hai. Bóng hình ấy, với cây cung quen thuộc, không ai khác ngoài cung thủ Kyler. Anh ta chính là người đầu tiên phát hiện ra cả hai khi họ còn đang đi trên đường mòn.
"Thành thật xin lỗi... vì đã bắt anh... chờ đợi bọn tôi." Thấy Kyler, Raidou lập tức xin lỗi vì đã để họ phải chờ. Đoàn hiệp sĩ Patrick đã đợi ở lối ra khỏi làng Erast, tất cả là vì mệnh lệnh của Kyler và cả đội trưởng Patrick. "Không sao đâu nhóc..." Kyler tỏ vẻ thoải mái, như thể việc giúp đỡ Raidou là điều bình thường với anh ta. "Dù sao thì bọn ta cũng không thể bỏ mặc hai cậu ở lại đây được." Kyler vừa nói vừa bước đến chỗ Raidou, lập tức khoác vai cậu. Mỉm cười thoải mái, Kyler liền ghé sát tai Raidou thì thầm: "Nếu cậu muốn trả ơn thì lần sau hãy mua cho ta ít rượu." "Với lại, đừng nói cho đội trưởng Patrick biết chuyện này nhé..."
Hiểu được lời thì thầm của Kyler, Raidou gật đầu đồng ý và đáp: "Vâng... Tôi hiểu rồ..." "Suỵt... Đừng có lớn tiếng như thế chứ..." Suýt nữa thì Raidou đã lỡ lời gây chú ý với tất cả mọi người có mặt, nhưng may mắn là điều đó đã không xảy ra. Raidou đành chịu thua, cậu chỉ có thể gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, thay vì nói ra. Rõ ràng, Kyler là một người rất đam mê rượu, nói thẳng ra là nghiện thì đúng hơn. "Kyler!!... Đừng có đứng đó trò chuyện nữa, đội trưởng đang chờ anh đấy!!" "Ờ... Ta đến liền đây!!" Không thể tiếp tục trò chuyện với Raidou, Kyler được một binh lính dưới trướng g��i.
"...!!Bụp!!..." Trước khi rời đi, Kyler không quên dặn dò Raidou lần cuối: "Nhớ đấy nhóc... Lần sau hãy mua nó cho ta đấy..." "Phải rồi... Trả lại cho nhóc đây..." Suýt nữa thì quên, Kyler lấy ra một thứ và đưa cho Raidou. "Hể!!... Thứ này là..." Nhận lấy từ tay anh ta, Raidou bất ngờ vì đó chính là túi hầu bao đựng tiền của mình. Hóa ra Kyler đã giữ nó thay cho Lão James. Và điều bất ngờ hơn nữa là không một xu Aurora's nào bị mất, tất cả đều còn nguyên vẹn. Tổng cộng là 3 Xu Bạc và 8 Xu Đồng.
"GRAH!!" "Gì vậy?... Này Ruijerd, chờ đã!?" Đang lúc kiểm tra túi tiền, Ruijerd đột ngột chạy lướt qua Raidou, lao về phía đoàn hiệp sĩ. Cậu bé chạy một cách chập chững, rồi dừng lại trước đội trưởng Patrick. Trên tay cầm mũ sắt, vị đội trưởng đang mặc giáp phục. Đó là một bộ giáp tấm che phủ toàn thân, với biểu tượng của ngài tử tước phía trên. Thanh kiếm vác bên hông, cưỡi trên lưng ngựa to lớn, sự oai nghiêm của một vị đội trưởng lập tức khiến Ruijerd hào hứng hơn bao giờ hết. "GRAH!!"
"Chàng trai trẻ, cậu có chuyện gì muốn nói với ta sao?" "Gia... Gia nhập... Hiệp... Hiệp sĩ!!" Đội trưởng ngồi trên lưng ngựa, cúi xuống nhìn Ruijerd hỏi. Và tất nhiên, Ruijerd lập tức đáp lại bằng giọng điệu không thuần thục ngôn ngữ của lục địa này. "Ồ... Vậy là cậu đã quyết định tham gia đoàn hiệp sĩ của chúng ta." "Có vẻ như, Raidou đã kể cho cậu nghe về lời mời của ta rồi..." Đội trưởng vẫn ngồi trên lưng ngựa, sau khi dứt lời, ông nhìn về phía Raidou. Ông muốn xác nhận xem Raidou có chấp nhận để Ruijerd gia nhập đoàn hiệp sĩ hay không. Trong thâm tâm, ông không muốn chia rẽ hai chàng trai trẻ trước mắt mình.
Dù ấn tượng ban đầu không có gì nổi bật, nhưng giờ thì đã khác. Ánh mắt của đội trưởng lập tức thu hút sự chú ý của Raidou. Không để ông đợi lâu, Raidou đã hiểu ra vấn đề. Vào buổi sáng bình minh ló dạng, lời mời của đội trưởng đã khiến cậu phân vân rất nhiều. Nhưng để Ruijerd không gặp nguy hiểm, và không muốn cậu phải chịu cảnh đói bụng cùng mình. Raidou đành chấp nhận, vì muốn Ruijerd có một cuộc sống tốt hơn. "Trên cuộc hành trình này... để tiến đến bộ lạc Phong Lang, rất có thể sẽ gặp nguy hiểm." "Mà từ trước đến giờ... người đầu tiên lao vào nguy hiểm luôn là Ruijerd, chỉ vì để bảo vệ mình ư?..." Những dòng suy nghĩ lướt qua đầu Raidou, sự dằn vặt và không muốn Ruijerd hay bất cứ ai gặp nguy hiểm nữa. Raidou không ngần ngại nhìn thẳng vào đội trưởng, khẽ mỉm cười và chỉ gật đầu một cái. Một hành động nhanh gọn, đủ để đội trưởng Patrick hiểu được điều cậu muốn truyền đạt.
"Được rồi!!... Nếu cậu đã sẵn sàng thì chuẩn bị đi!!" "Chúng ta sẽ khởi hành, lên đường tiến đến vương quốc Vassia!!" "Nơi ngự trị của đức vua Dermot... người đứng đầu lục địa này!!" Đội trưởng thốt lên những lời rõ ràng trước mắt Ruijerd, vẻ oai nghiêm của ông khiến cậu ngưỡng mộ vô cùng. "GRA... GRAHHH!!!" Ruijerd hào hứng kêu lên không kém đội trưởng. Thế nhưng, sự hào hứng và tinh thần sẵn sàng lên đường chỉ có duy nhất Ruijerd và những người lính mới hòa vào bầu không khí ấy. Bởi vì trên cuộc hành trình của đoàn hiệp sĩ, có một người sẽ rời đi và theo con đường riêng của mình.
"Này Raidou..." Kyler đã chú ý đến Raidou, cũng dễ hiểu vì cậu chẳng có vẻ gì là hào hứng với bầu không khí kia. "Vâng... Có chuyện gì ư?" Raidou lên tiếng hỏi và bước đến gần Kyler. Kyler đang ngồi trên lưng ngựa của mình, anh không muốn giải thích dài dòng mà chỉ nói thẳng: "Còn chuyện gì nữa chứ... Mau lên ngựa đi, ta sẽ tiễn nhóc một đoạn đường..." Những lời của Kyler cho thấy anh đã nhận ra điều bất thường từ Raidou. Thành ra anh chỉ tiễn một đoạn, thay vì nói cùng nhau lên đường tiến đến Vassia. "Vâng... Thành thật cảm ơn anh..." Một lời cảm ơn được thốt lên, sau đó Kyler đưa tay kéo Raidou lên lưng ngựa.
"Được rồi, sẵn sàng chưa, ta sẽ khởi hành đấy..." Kyler cưỡi ngựa đến gần đội trưởng nhưng vẫn giữ khoảng cách di chuyển. Khi tất cả đã chuẩn bị và sẵn sàng rời đi, đột nhiên một giọng nói bé nhỏ bất chợt phát ra từ phía sau. "Này!!... Chờ cháu với!!" Từ phía xa, cô bé Mila đang gấp gáp chạy đến chỗ Kyler. "Mila?... Là cháu sao." "Chú Kyler!!... Tại sao mọi người rời đi mà không nói cho cháu biết chứ?" Mila đã đến gần, và chẳng mấy chốc, một cuộc trò chuyện nhỏ đã diễn ra giữa cô bé và Kyler. "Chà... Cháu biết đấy, nếu ta nói thì cháu sẽ lại van xin đi theo chúng ta mất... Nên là..." Kyler dường như vừa nói trúng tim đen của Mila, bởi vì cô bé đã khựng lại trong giây lát.
"Cháu... Cháu có phải trẻ con nữa đâu." "Ít nhất thì cũng phải thông báo chứ, để cháu còn đưa tiễn mọi người nữa." "Hahaha!!" Kyler bật cười khi lời nói của Mila đã không còn giống như ngày trước nữa. Và rồi, cuộc trò chuyện cũng phải kết thúc tại đây, bởi vì đội trưởng Patrick sắp sửa lên đường, theo sau là những binh lính dưới trướng ông. "Ừm... Thế, cháu chúc mọi người thượng lộ bình an." Nhìn thấy Mila lặn lội ra đây đưa tiễn, Kyler rất mừng và hẹn gặp cô bé vào dịp sau: "Chà... Cháu hãy sống tốt đấy, lần sau bọn ta sẽ lại tiếp tục ghé qua ngôi làng." "Vâng... Cháu sẽ chờ đợi chú và mọi người." Cô bé Mila mỉm cười nói.
Sau đó, đội trưởng không đình trệ việc lên đường nữa, ông ấy lập tức kêu to: "...!!TẤT CẢ, XUẤT PHÁT!!..." "...!!!RÕ!!!..." Khi mệnh lệnh được đưa ra, những binh lính lập tức đồng thanh đáp lại đội trưởng của mình. "LỘC!!... CỘC!!" Ngựa đã chạy, đoàn hiệp sĩ đang rời khỏi làng Erast. Và khi đoàn hiệp sĩ đã đi được một đoạn khá xa, giọng nói của cô bé Mila lại vang lên một lần nữa. Lần này cô bé đang nói về Raidou: "Anh Raidou!!... Lần sau nhớ ghé qua lò rèn đấy, lúc đó em chắc chắn sẽ rèn và sửa chữa vũ khí cho anh!!!" "..." Raidou đã nghe được những lời đó của cô bé. Nhưng ngựa đã đi quá xa để cậu có thể đáp lại.
"Nhóc không cần phải đáp lại cô bé đâu, chỉ cần lần sau quay lại làng là được rồi..." Trong khi Raidou đang khó khăn trong việc đáp lại Mila, Kyler đã ngăn cậu lại bằng những lời thoải mái của mình. Có vẻ Kyler cũng có ý định quay lại làng Erast này. "Tôi hiểu rồi..." Raidou khẽ mỉm cười và im lặng. Cứ thế, đoàn hiệp sĩ đã rời xa làng Erast, chỉ còn lại một mình cô bé Mila đứng ngắm nhìn bóng lưng của họ. Sau cùng, cô bé cũng rời đi để trở về với gia đình tại quán rượu nhỏ. Tuy rằng cuộc gặp gỡ giữa đoàn hiệp sĩ và Mila rất ngắn ngủi, chỉ vỏn vẹn vài ngày. Nhưng mà... Ấn tượng mà họ đã để lại cho cô bé là không thể quên được. Thật sự thì những ngày vừa qua, cô bé đã rất vui với bầu không khí náo nhiệt mà đoàn hiệp sĩ mang đến...
"LỘC!!... CỘC!!" "LỘC!!... CỘC!!" Đoàn hiệp sĩ đang phi ngựa trên con đường mòn. Họ đều im lặng, chỉ một vài người đủ can đảm nói chuyện: "Này Raidou... Nhóc đã quyết định rồi nhỉ?" Kyler lên tiếng hỏi Raidou về quyết định của mình trong ngày hôm nay. Anh đã biết mọi chuyện, những việc Raidou sắp sửa làm. Và không muốn để Kyler chờ đợi, Raidou đáp: "Vâng... Tôi đã quyết định... sẽ tiến đến... Bộ lạc Phong Lang, cùng với ngài ấy." "Thế sao..." Kyler vừa kiểm soát ngựa vừa bảo: "Nhưng mà... nếu nhóc thay đổi quyết định, thì đoàn hiệp sĩ chúng ta luôn chào đón đấy..."
Những lời của Kyler chợt khiến Raidou khẽ mỉm cười. Đoàn hiệp sĩ sẽ luôn chào đón cậu ư, nếu là sự thật thì thật tuyệt vời. "Thành thật cảm ơn... Nhưng tôi đã quyết định rồi... Tôi vẫn sẽ đến đó." Raidou muốn giữ vững quyết định của mình, hành trình tiến đến Bộ lạc Phong Lang vẫn sẽ tiếp tục. Đến nước này, Kyler cũng không muốn ngăn cản hay phản đối quyết định của chàng trai trẻ. "Chà... Thế thì, ta cũng không thể ngăn cản nhóc lại được rồi... Nhìn phía trước đi, Raidou..." Kyler ngước mắt nhìn về phía xa, anh đã phát hiện được một bóng hình. Khi Raidou khẽ nghiêng đầu nhìn theo. Cậu thấy, ở phía xa có một ngã ba trên con đường mòn, và lấp ló tại đó là một bóng hình đã chờ sẵn. Bóng hình ấy, chính là Vệ thần Ulanni Meredith. Cô đang đợi Raidou tại đó.
"Ngài vệ thần!?" "Chà... Có vẻ như cô ta đang chờ nhóc đấy." Raidou bất ngờ khi thấy vệ thần. Bởi vì, lúc bình minh lên cậu đã tìm kiếm cô khắp nơi nhưng không thấy. Hóa ra, Vệ thần đã đi trước từ khi bình minh ló dạng, cũng may là cô không quên chờ đợi cậu. "LỘC... CỘC..." Giảm tốc độ của ngựa lại, đoàn hiệp sĩ của Patrick đã dừng ở ngã ba con đường mòn. "Chà... Nhìn xem ai kìa, không phải là Vệ thần Ulanni sao." Khi dừng lại, Kyler không thể kìm lòng mà thốt lên những lời trêu chọc dành cho Vệ thần. Sự trêu chọc của anh chẳng nhằm nhò gì với cô, cô vẫn giữ khuôn mặt bình tĩnh như thể đang chờ đợi một điều gì đó. Và điều đó chính là Raidou.
"Thành thật xin lỗi... vì đã bắt ngài chờ đợi... thưa Vệ thần." Raidou leo xuống ngựa của Kyler. Từng bước đến chỗ Vệ thần, cậu lên tiếng xin lỗi vì đã để cô phải chờ. "Đi thôi..." Vệ thần quay người, bước đi và không quên dặn dò cậu: "Hãy nhanh lên... Ta không muốn phải chậm trễ thêm nữa đâu..." "À vâng..." Raidou liền đáp, nhưng khi cậu bước theo Vệ thần, một suy nghĩ phân vân đột ngột xuất hiện. "Phải rồi... Ruijerd..." Raidou quay lại nhìn Ruijerd. Ruijerd đang ngồi trên lưng ngựa phía sau đội trưởng Patrick, khuôn mặt mỉm cười hào hứng với những gì đang diễn ra. Chỉ cần sự hào hứng ấy là đủ để Raidou có thể an tâm rời đi.
Raidou quay người, lặng lẽ bước đi cùng Vệ thần Ulanni Meredith. Cả hai đều đã lặng lẽ rời đi mà không nói một lời tạm biệt với đoàn hiệp sĩ. Nhìn bóng lưng cả hai, trong đoàn hiệp sĩ, chỉ có duy nhất hai người nhận ra điều bất thường ở Raidou. Đội trưởng Patrick và cung thủ Kyler. Đối với họ, việc Vệ thần Ulanni Meredith ít khi mở lời nói chuyện là điều bình thường. Nhưng đến cả Raidou cũng ít nói thì thật kỳ lạ. Tất nhiên, cũng không thể cứ mãi nhìn theo hai người họ, đội trưởng Patrick liền giữ chặt dây cương ngựa và chuẩn bị đưa ra mệnh lệnh khởi hành.
"Gra!?..." Khi mệnh lệnh chưa được đưa ra, Ruijerd đã bất chợt kêu lên. "Sao thế chàng trai... Tìm kiếm bạn của mình à?" Đội trưởng lên tiếng khi Ruijerd rung lắc, ngó nghiêng xung quanh như thể đang tìm kiếm thứ gì đó. "Rai... Raidou!!" Vì cứ mãi mê ngắm nhìn vẻ oai nghiêm của đội trưởng và bộ giáp trước mắt mà không để ý xung quanh, Ruijerd không biết Raidou đã rời đi từ lúc nào. "Vô ích thôi... Cậu ta đã rời đi từ nãy đến giờ rồi... Nên hãy dừng l..." "GRAHH!!" Không để đội trưởng nói thêm, Ruijerd lập tức giãy giụa trên lưng ngựa của Patrick. "Này!!... Làm gì thế, coi chừng rơi xuống ngựa bây giờ!!" Cưỡi ngựa kế bên đội trưởng, Kyler tỏ vẻ hoảng hốt khi nhìn thấy Ruijerd cố gắng xuống ngựa.
"...!!BỊCH!!..." Và rồi, chuyện gì đến cũng đến, cậu ta rơi xuống khỏi lưng ngựa và đáp xuống mặt đất. "GRAHH!!" Ruijerd lúc này cứ như một thú hoang, gào lên và lao đi bằng tất cả tứ chi của mình. Nhìn thấy Ruijerd chạy đi, những binh lính dưới trướng của Patrick rất khó hiểu. "Chà... Đội trưởng, có cần tôi đuổi theo cậu ta không?" Kyler cưỡi ngựa đến gần hỏi đội trưởng của mình, đáp lại chỉ là một cái lắc đầu và những lời ngắn gọn: "Không cần thiết... Chúng ta tiếp tục lên đường thôi." "Rõ..." Tuy Kyler đã ngỏ lời đi bắt Ruijerd lại, nhưng đội trưởng đã phản đối. Bởi vì ngay từ khi rời khỏi làng Erast.
Đội trưởng Patrick đã nhận ra, rằng Ruijerd chắc chắn sẽ phản ứng như thế khi biết Raidou rời đi. Và ấn tượng ban đầu của ông về hai người họ đã đúng, đó chính là tình bạn. Hoặc chí ít cũng phải là tình đồng đội, giống hệt như đội trưởng và tất cả binh lính ở đây. Hình ảnh của hai chàng trai trẻ Raidou và Ruijerd đã khiến đội trưởng Patrick nhớ lại những ngày tháng xưa cũ của mình. Về cái thời tuổi trẻ và những năm tháng huy hoàng khi trước. "Hừm... Hoài niệm thật." "Đội trưởng?... Có chuyện gì sao?" Kyler nhìn đội trưởng bằng ánh mắt khó hiểu trước những lời vừa rồi. "Không có gì đâu... Ta chỉ là đang nhớ lại những ngày tháng xưa kia mà thôi."
Tuy rằng nói là không có gì, nhưng Kyler đã để ý thấy, qua khe hở của mũ sắt, một nụ cười hoài niệm đang hiện hữu trên khuôn mặt đội trưởng Patrick. "LỘC!!... CỘC!!" "LỘC!!... CỘC!!" Cứ thế, đoàn hiệp sĩ của Patrick đã phi ngựa khởi hành lên đường trở về Vassia. Tiếng ngựa chạy trên con đường mòn, họ đã đi hướng khác hoàn toàn với Raidou và Vệ thần Ulanni Meredith.
Tại một nơi cách đó không xa, có hai bóng hình đang lặng lẽ bước đi trên con đường mòn. Với chiếc áo choàng che phủ toàn thân, hai bóng hình đó chính là Raidou và Vệ thần Ulanni Meredith. "Công nhận... Ngài ấy ít nói thật, cảm giác cứ yên ắng làm sao..." Raidou vừa suy nghĩ về Vệ thần vừa bước đi trên con đường mòn.
Bầu không khí yên ắng này khiến Raidou cảm thấy như thể đang thiếu vắng thứ gì đó, hoặc chí ít là ai đó... Ruijerd chẳng hạn. "Cũng đã được một lúc rồi... Có lẽ Ruijerd đã rời đi cùng với đoàn hiệp sĩ rồi." "Mình nên tập làm quen thôi... Dẫu sao thì khi đi c��ng với họ, Ruijerd sẽ sống tốt hơn." Raidou đưa tay ra sau gáy, giữ mũ áo choàng của mình, khoác lên trùm đầu lại. Giữ im lặng, cậu cứ thế lặng lẽ bước đi theo sau Vệ thần Ulanni Meredith. Những dòng suy nghĩ vẫn còn đó, nhưng cậu cũng không thể quay đầu lại được nữa rồi. Bởi vì đoàn hiệp sĩ của Patrick đã rời đi, chắc chắn Ruijerd cũng sẽ theo họ thôi. Hoặc chí ít là Raidou nghĩ vậy. "GRAHHH!!!" Một tiếng kêu vang vọng đến từ phía sau Raidou.
Một tiếng kêu quen thuộc đối với cậu, và khi quay người lại để nhìn xem... Người bạn mà Raidou đang cố gắng để quên đi, hiện đang ở ngay trước mắt. "Ruijerd, sao cậu lại!?" "Gra... Gra... Đi... Đi theo... Rai... Raidou!!" Raidou từ từ nhíu mày. Không phải cậu đang tức giận vì Ruijerd đã chạy đến đây. Mà là do cậu không muốn khiến Ruijerd gặp nguy hiểm, nếu đi theo Patrick thì có lẽ sẽ tốt hơn. "Cậu... nên quay trở lại... với đoàn hiệp sĩ, đừng theo tôi nữa... Cậu sẽ lại gặp nguy hiểm đấy." "Ng... Nguy... Hiểm?" Ruijerd lắp bắp nói, dường như cậu vẫn chưa hiểu được những gì Raidou vừa nói.
"Cậu còn nhớ chứ... lúc chúng ta chạm trán gã quái vật... ở nông trại Martin." "Cậu đã bị hắn tấn công... cứ lao đầu... vào nguy hiểm, chỉ để bảo vệ tôi." "Cậu có thể chết đấy..." "Ch... Chết?" Ruijerd nghiêng đầu khó hiểu, vẫn không rõ những lời vừa rồi của Raidou có ý gì với mình. "Hãy quay lại đi... Cậu sẽ gặp nguy hiểm... khi đi cùng tôi." Vì muốn chắc chắn Ruijerd sẽ hiểu, Raidou đã nhắc lại những lời lúc trước của mình. Dứt lời, đã không còn gì để nói nữa, Raidou liền quay đi và quyết định sẽ bước tiếp. "GRAHH!!" Nhưng khi vừa quay đi, Ruijerd ở phía sau đã kêu lên thêm một lần nữa.
"Tôi đã bảo... là đừng có đi th..." Raidou quay người lại, nói rõ thêm một lần nữa. Nhưng rồi Raidou đã phải bất ngờ, khi Ruijerd đang lao đến rất nhanh bằng tất cả tứ chi của mình. "GRAHH!!!" Khi tiếp cận nhau, Ruijerd nhảy lên và vồ lấy Raidou. Cảnh tượng này giống hệt như lần đầu cả hai gặp nhau tại khu rừng rộng lớn vậy. "Này!!... Đủ rồi!!... Đừng có giữ chặt thế!!" "GRAHH!!" Ruijerd đã vồ lấy được Raidou. Cậu cứ thế tấn công, nhưng lần này đã không còn nguy hiểm như lúc trước nữa. Ngã xuống mặt đất, giành giật nhau, giãy giụa và cố gắng thoát ra. Sau cùng thì sức lực của Ruijerd vẫn hơn hẳn Raidou.
"Được rồi!!... Được rồi!!... Dừng lại đi!!" "Tôi sẽ cho cậu theo mà!!" "Graa!?" Ruijerd đã dừng lại hành động của mình, sau đó một nụ cười hiện rõ trên khuôn mặt cậu. Dường như, trên đời này, chỉ có một mình Raidou mới hiểu được cậu đang muốn gì. "Ha... Ha... Hết nói nổi... với cậu rồi đấy, lúc nào cũng quậy phá cả..." Raidou ngồi dậy, với hơi thở khó khăn, cậu lên tiếng nói về Ruijerd. "GRAHHH!!" "Rồi... rồi... Tôi không bỏ rơi cậu đâu... Nên là buông tay... khỏi tóc tôi đi..." "Graa..." Ruijerd vừa mới hành động như một con thú hoang khi Raidou cố gắng rời đi mà không có cậu.
Không rõ Ruijerd đang nghĩ gì, nhưng cuối cùng cậu cũng đã dừng lại những hành động hoang dã của mình. Raidou cũng vì thế mà thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy khỏi mặt đất. "..." Trong khi Raidou và Ruijerd giải quyết vấn đề của mình, đứng trước họ chính là Vệ thần Ulanni Meredith. Cô ấy đã chứng kiến mọi chuyện, nhưng dù sao thì cũng không phải người trong cuộc nên: "Này... Nếu hai ngươi đã giải quyết xong xuôi vấn đề của mình, thì hãy nhanh chân lên đi." "Ta đây không thích phải chờ đợi đâu..." Vệ thần Ulanni Meredith đã lên tiếng thúc giục hai chàng trai tiếp tục lên đường. Chỉ có vậy thôi, sau khi thúc giục xong, Vệ thần liền bước đi, mặc kệ họ có theo chân mình hay không. "Thành thật xin lỗi... vì đã bắt ngài... phải chờ đợi chúng tôi." "Ừm... Miễn sao các ngươi đừng làm chậm quá trình tiến đến bộ lạc là được..."
Khi lời thúc giục đến tai, Raidou đã kéo theo Ruijerd, bước đi theo chân Vệ thần Ulanni Meredith. Cậu cũng không quên xin lỗi, nhưng trong vẻ bình tĩnh và lạnh nhạt của cô ấy dường như chẳng để tâm những lời đó. "Nào Ruijerd... Ta đi thôi... Chúng ta hãy cùng nhau đến Bộ lạc Phong Lang." "Grah?.." Không còn suy nghĩ phân vân lúc trước, giờ đây Raidou đã sẵn sàng lên đường cùng với người bạn của mình là Ruijerd. "Cậu biết không... Bộ lạc Phong Lang... chính là nơi Oya sinh ra đấy." "O... Oya!?" Khi Raidou nhắc đến tên của cô bé tai thú Oya, Ruijerd đã phản ứng lại như thể nhận ra người đó. Nghe được tên Oya, Raidou thầm mừng vì Ruijerd vẫn còn nhớ đến cô bé.
"Phải... Chính là Oya." "Được rồi... Chúng ta hãy đi thôi... Tiến đến Bộ lạc Phong Lang." "GRAH!!" Ruijerd kêu lên đáp lại và bước đi bằng hai chân theo sau Raidou. Mặc dù đi bằng tất cả tứ chi sẽ dễ dàng hơn cho Ruijerd, nhưng đứng trước cậu chính là Raidou. Raidou, người mà Ruijerd vẫn đang học hỏi từng hành động mỗi ngày, và chính là người thân nhất đối với cậu. Cảm giác thiếu vắng trong Raidou giờ đây đã tan biến cùng với sự phân vân giữa những dòng suy nghĩ của mình. Dường như mọi thứ đã trở lại như những lúc bình thường rồi. "Bây giờ... Việc mình cần làm chính là trao trả di vật của Oya cho Bộ lạc Phong Lang." "Nơi gia đình của cô bé đang chờ đợi..." Raidou suy nghĩ về quyết định của mình, Ruijerd đã trở lại và không còn gì để phân vân nữa.
Và chiếc vòng tay của Oya hiện đang ở trên tay trái của cậu, như thể muốn khẳng định quyết định của mình về việc tiến đến Bộ lạc Phong Lang. Giờ đây cuộc hành trình mới của Raidou và Ruijerd đã bắt đầu.
Những trang văn này, sau khi được chắp bút và trau chuốt, nay thuộc về truyen.free.