(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 54: Điềm báo từ khu rừng chết.
...Arc 2: Hành trình trao trả di vật...
“Quát! Quát!” – Tiếng quạ kêu.
Tại phía đông lục địa Vassia này, có một khu vực bị cách ly với những vùng đất khác.
Đó là một khu rừng chết được bao quanh bởi làn sương đen, cây cối khô héo và chết mòn theo thời gian.
Trên bầu trời, những đám mây hình xoáy che khuất cả ánh sáng mặt trời.
Giữa trung tâm khu rừng chết này, một tòa lâu đài kiến trúc Gothic đen tuyền sừng sững nơi đây hàng trăm năm qua.
Bầu không khí nơi đây chỉ có thể miêu tả bằng hai từ: chết chóc và u ám.
Lũ quạ đen kêu quạ quạ khi đậu trên nóc tòa lâu đài, chúng đã nhìn thấy hai hình bóng đang bước đến.
Khi hai hình bóng dừng lại trước cánh cổng lâu đài, lũ quạ liền bay đi.
Cánh cổng dần mở rộng ra như thể đang chào đón hai vị khách.
Khi cánh cổng mở ra hai bên, một người bước ra tiếp đón họ.
Với mái tóc dài và ngắn, màu đen tuyền.
Cùng hai bộ váy đen nhỏ nhắn có họa tiết bông hoa thêu trải dài xuống.
Hai người bước ra tiếp đón chính là Sian và Maera.
Hai cô bé chính là những ngọn lửa được nuôi dưỡng bởi sự đố kỵ tại nơi đây.
“Thành thật xin lỗi vì đã để ngài phải chờ đợi…”
“Chúng tôi sẽ là người dẫn ngài đến chỗ Chủ nhân Zo…”
Khi hai cô bé đang trân trọng cất lời với vị khách của tòa lâu đài, bỗng một cảm giác ớn lạnh xuất hiện từ trong bóng tối.
Không có hình bóng của vị khách nào ở ngoài lối vào cổng cả, người đã biến mất rồi chăng.
Bởi vì một trong hai vị khách đã ở ngay bên cạnh Sian.
“CRACK! CRACK!” – Tiếng xương hàm va chạm vào nhau.
Từ trong bóng tối, một hình bóng cao lêu nghêu với cái lưng gù đang nhìn xuống hai chị em bằng ánh mắt đỏ thẫm như máu.
“Hai đứa… chính là thuộc hạ mới của Ngài sao… CRACK!...”
Một giọng nói lạnh lẽo phát ra từ miệng của hình bóng cao lêu nghêu, với chiếc hàm bị rách toạc được băng bó sơ sài.
Nửa dưới hàm bị cháy đen và nước dãi đang nhỏ giọt xuống.
Vị khách đáng sợ ấy khiến hai cô bé rùng mình, run rẩy trước ánh mắt kia.
Nhưng đáng sợ hơn cả chính là bàn tay của vị khách này, một bộ móng vuốt dài và sắc bén như hòa vào thịt xương.
Vị khách này cũng sở hữu mái tóc đen tuyền giống hệt hai cô bé Sian và Maera.
“Chị ơi…” – Phản ứng tự nhiên khi cảm thấy sợ hãi, cô bé Sian đã núp sau lưng Maera.
“Phải rồi… Hãy sợ đi… Ta sẽ treo cổ các ngươi lên và xé thành nhiều mảnh thịt…”
Sự run rẩy của hai cô bé khiến vị khách đáng sợ trước mắt cảm thấy rất thích thú.
Hắn muốn xé xác cả hai bằng móng vuốt sắt nhọn của mình.
Nhưng điều đó bị ngăn lại bởi vị khách còn lại.
“Begi’nous… Ta nghĩ cậu không nên làm thế với hai đứa trẻ đâu.”
Một hình bóng khác lại xuất hiện từ trong bóng tối.
Nhưng lần này, thay vì cảm giác ớn lạnh như kẻ kia, vị khách này lại tỏa ra một luồng khí hoàn toàn khác biệt.
Với mái tóc ngắn đen tuyền, một khuôn mặt hiền lành và nhân hậu đến kỳ lạ.
Bộ trang phục của một vị cha xứ, nó có màu đen, với họa tiết kẻ sọc dọc màu tím đậm.
Trên tay là cuốn kinh thánh có hình ảnh kỳ dị cùng với những chữ viết khó hiểu.
Người này đang tỏa ra một cảm giác ấm áp đủ để xoa dịu cả sự sợ hãi của hai cô bé Sian và Maera.
“Ôi Chúa… Chủ nhân sẽ tức giận khi biết hai đứa trẻ đã chết.”
“Vì vậy hãy dừng những hành động sai trái đó lại, Begi’nous…”
Giọng nói của vị khách này thật ấm áp, thật sự quá khác biệt với kẻ tên Begi’nous kia.
“CRACK! CRACK!” – Bước ra khỏi bóng tối, vị khách đáng sợ với cái tên Begi’nous đã lộ diện hoàn toàn.
Một bộ trang phục rách rưới lộ ra chiếc bụng ốm đến mức xương xẩu có thể nhìn thấy rõ, chiếc quần thì thô kệch, tàn tạ đến mức khó thể hình dung.
“Ngươi không nên ngăn cản ta… CRACK! Lần sau ta sẽ tính sổ với ngươi chuyện này, Prieved…”
Vị khách đáng sợ Begi’nous rời khỏi đó, hắn ta tiến vào sâu trong lâu đài như thể quá quen thuộc với nơi đây.
Chỉ còn lại hai chị em Sian và Maera cùng Prieved.
Vị khách với ngoại hình và cách nói chuyện của một linh mục cũng được tiết lộ tên là Prieved.
“Hai đứa đừng quá sợ, tính khí của cậu ta chỉ hơi nóng nảy thôi.”
“Đừng quá bận tâm đến những lời vừa rồi.”
“Nào, ta đi thôi…” – Prieved trấn an hai cô bé bằng một giọng điệu ấm áp.
Hành xử nhẹ nhàng, khuôn mặt thư sinh mỉm cười nhân hậu, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đã đủ khiến hai cô bé thấy cảm mến vị khách này.
“Vâng… Hãy để chúng tôi dẫn ngài đến với Chủ nhân.”
Không muốn chậm trễ hơn nữa, hai cô bé đồng thanh cất tiếng và hướng tay vào bên trong lâu đài, ra hiệu mời vị khách kia.
Thấy vậy, Prieved nhẹ nhàng bước theo hai cô bé.
Hai cô bé bước đi phía trước dẫn đường.
Lướt qua những căn phòng khác nhau, dạo bước trên hành lang tăm tối chỉ có ánh sáng từ những ngọn đuốc gắn trên tường.
Bên trong tòa lâu đài này, bầu không khí ngột ngạt và u ám như thể nơi đây không dành cho con người.
Càng vào sâu trong tòa lâu đài, bầu không khí lại càng trở nên u ám hơn với những làn sương đen bao phủ.
Nhưng rồi hai cô bé cũng dừng bước.
Prieved liền ngước nhìn về phía trước, một cánh cổng khác nối liền với hành lang rộng lớn này.
“CRACK! Prieved… Ngươi chậm trễ quá đấy…”
Một hình bóng cao lêu nghêu lại xuất hiện, chính là vị khách đáng sợ vừa rồi, Begi’nous.
Với ánh mắt đỏ thẫm của mình, Begi’nous chỉ trích sự chậm trễ của Prieved.
Nghe lời chỉ trích đó, Prieved bình tĩnh đáp lại bằng giọng điệu ấm áp của mình:
“Begi’nous… Ta không nên gấp gáp như thế.”
“Chủ nhân sẽ không để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt này đâu…”
Prieved giữ cuốn kinh thánh trên tay mà nhẹ nhàng cư xử, khác hẳn với vị khách đáng sợ Begi’nous.
“CRACK! Ngươi nên chú ý hành động của mình trước Chủ nhân.”
“Chủ nhân triệu tập chúng ta… CRACK! Chắc hẳn đã có chuyện gì đó xảy ra…”
Thay vì tức giận và chỉ trích, lần này Begi’nous cảnh cáo Prieved về hành động chậm trễ vừa rồi.
Nhưng rồi, trong khi hai vị khách đang nói chuyện với nhau, một giọng nói bỗng cắt ngang.
“Xin lỗi hai vị… Cánh cổng dẫn đến ngai vàng của Chủ nhân đang mở.”
“Xin hai vị hãy giữ im lặng và lễ nghi của mình ạ…”
Hai cô bé can thiệp vào cuộc trò chuyện của hai vị khách, bởi vì cánh cổng đang mở rộng ra.
Làn sương đen kia đang dần đặc quánh lại xung quanh.
Hai vị khách cũng im lặng chờ đợi cánh cổng mở ra hoàn toàn.
…
Khi cánh cổng mở ra hoàn toàn.
Sian và Maera tách sang hai bên để nhường đường, đứng cúi đầu ra hiệu mời hai vị khách bước vào:
“Mời hai vị bước vào… Chủ nhân hiện đang chờ đợi ở bên trong ạ…”
Hai cô bé không còn dẫn đường cho hai vị khách nữa, giờ đây họ chỉ có thể tự mình bước đi.
Bầu không khí trở nên u ám đến tột độ.
Hai vị khách đã bước vào bên trong, một nơi rộng lớn với những trụ cột và những ngọn đuốc gắn trên đó.
Nhưng những ngọn đuốc lại không được thắp sáng.
Khi cả hai vị khách bước vào bên trong, cánh cổng ở phía sau đã từ từ đóng lại.
Bóng tối bao trùm hoàn toàn, cho đến khi những ngọn đuốc đột nhiên bừng sáng với ngọn lửa màu xanh dương.
Trước mắt hai vị khách, là những bậc thang dẫn lên cao.
Trên đó chính là ngai vàng đen của kẻ được gọi là Chủ nhân.
Với mái tóc đen tuyền buông dài qua vai xuống tận eo.
Đôi tai nhọn cùng hình xăm gai trên cổ.
Ngoại hình xinh đẹp với làn da màu đen nhạt, chiều cao ước chừng trên 1m7.
Trên người là bộ trang phục Gothic đen tuyền, chiếc váy buông dài trên nền gạch như muốn tô điểm thêm vẻ đẹp u ám của ả.
Trước mặt hai vị khách, không ai khác ngoài chủ nhân của họ.
Zora, sự đố kỵ của thế giới này.
“BỊCH!”
Cúi người quỳ xuống trước Chủ nhân của mình, Begi’nous và Prieved không khỏi vui mừng khi nhìn thấy ả.
Zora chính là Chủ nhân, và cũng chính là người đã triệu tập bọn họ.
“Ôi Chúa… Thưa Ch�� nhân đáng kính của tôi, điều kỳ diệu nào đã khiến Ngài triệu tập lũ hèn mọn này đến đây?”
Sau khi hoàn tất nghi thức chào hỏi, Prieved không thể giấu nổi vẻ mừng rỡ trên khuôn mặt của mình.
Prieved hỏi Chủ nhân của mình lý do Ngài triệu tập họ đến đây.
Đáp lại chỉ là một cái nhìn u ám từ đôi mắt của Chủ nhân Prieved.
… Zora im lặng, chỉ im lặng ngước nhìn hai thuộc hạ của mình, chính là Prieved và Begi’nous.
Nhưng sau cùng ả ta cũng cất lời nói với thuộc hạ của mình:
“Begi’nous… Vụ việc tại thị trấn bù nhìn, là do thuộc hạ của ngươi gây ra… Có đúng không?”
Mắt Begi’nous tròn xoe kinh ngạc khi nghe giọng nói của Chủ nhân đang ám chỉ đến mình.
Begi’nous đổ mồ hôi lạnh, từng giọt đều thấm đẫm nỗi sợ hãi khi biết mình đã khiến Chủ nhân thất vọng.
Hắn giờ đây không dám ngẩng đầu nhìn Chủ nhân của mình, khác hẳn với Prieved, tên linh mục vẫn có thể thoải mái ngắm nhìn Ngài.
“CRACK! Vâng thưa Ngài… Chính là thuộc hạ của thần.”
“Hắn ta chính là He… L…”
Begi’nous thừa nhận kẻ gây ra thảm họa tại thị trấn bù nhìn chính là thuộc hạ của mình.
Nhưng khi hắn cố gắng giải thích, một chuyện kỳ lạ bỗng xảy ra, máu bắt đầu rỉ ra từ cổ hắn.
Giống hệt trường hợp trong giấc mơ của Raidou, chắc chắn Zora đã ra tay.
…
Đến nước này, Begi’nous chỉ có thể cúi đầu mà quỳ trước Chủ nhân của mình.
Hắn biết rõ, nếu còn cất lời mà không có sự cho phép của Chủ nhân.
Rất có thể hắn ta sẽ chết.
Từ trên ngai vàng của mình, Zora nhìn xuống thuộc hạ bằng ánh mắt sắc lạnh.
“Begi’nous… Ngươi biết rõ, ấn ký chính là thứ hiếm có trên thế giới này.”
“Vậy mà ngươi lại đưa chìa khóa khải hoàn cho một thuộc hạ dưới trướng ư?”
Giọng nói của Zora còn ớn lạnh hơn cả Begi’nous, như muốn xuyên thẳng vào tiềm thức của kẻ đang lắng nghe.
“Nói đi… Begi’nous… Ngươi sẽ làm gì đây?”
“Khi mà ấn ký từ chìa khóa khải hoàn kia đã bị đánh cắp, bởi một kẻ ngoại lai…”
Ánh mắt như thể sẽ giết chết Begi’nous trong chốc lát, nhưng nếu hắn không lên tiếng cũng chẳng khá hơn.
Vẫn đang cúi đầu, cổ của Begi’nous vẫn đang rỉ từng giọt máu, nhưng vết thương ấy không thấm vào đâu trước cơn thịnh nộ của Chủ nhân hắn.
“CRACK! Thưa Chủ nhân… Thần sẽ làm tất cả.”
“Để khiến cho Chủ nhân hài lòng…”
Nghe thuộc hạ trả lời, Zora biến sắc.
Khuôn mặt tối sầm lại, làn sương đen tuyền bủa vây quanh ả.
“Đã quá muộn rồi…” – Zora cất tiếng, giọng nói như xuyên thẳng vào tiềm thức sợ hãi của Begi’nous.
Hắn ta lại cố gắng giữ bình tĩnh khi đứng trước Chủ nhân.
“Ngươi nghĩ rằng kẻ đó sẽ dễ dàng bị đánh bại ư?”
“Một kẻ đến từ chủng tộc Orc, và đang sở hữu một ấn ký không rõ nguồn gốc…”
Zora không chút nhân nhượng trước thuộc hạ của mình.
Ả ta đã sẵn sàng ra tay giết chết Begi’nous.
Đến nước này đã không còn lựa chọn nào khác.
Để giữ mạng sống và lấy lại lòng tin của Chủ nhân, Begi’nous cố gắng lên tiếng dù cổ họng đang dần bị xé toạc:
“Xin Ngài… CRACK! Hãy ban cho thần một cơ hội để chuộc lại lỗi lầm…”
Giọng nói Begi’nous bị nghẹn lại bởi làn sương đen xung quanh, cổ hắn ta đang dần bị xé toạc ra khỏi thân.
Không còn gì để làm, Begi’nous giờ đây chỉ còn biết chấp nhận cái chết cận kề.
Hắn ta không tức giận với Chủ nhân của mình, một điều cho thấy sự trung thành tuyệt đối.
“Chờ đã thưa Chủ nhân…” – Một giọng nói kế bên bất ngờ cất lên khiến hành động giết chết Begi’nous dừng lại.
Prieved vẫn đang quỳ trước Chủ nhân của mình, có điều, hắn không cúi đầu sát đất như Begi’nous.
“Chủ nhân của tôi… Mong Ngài hãy tha cho cái mạng hèn mọn của kẻ ăn mày đó.”
“Hắn ta vẫn còn giá trị, và đặc biệt là năng lực của Kẻ Treo Cổ rất cần thiết cho kế hoạch của chúng ta…”
Cái chết của Begi’nous đã bị ngăn cản nhờ vào lời nói của Prieved.
Zora đã dừng lại hành động giết chết Begi’nous, nhưng có lẽ chỉ là tạm thời.
“Prieved… Ngươi nói là ta tha mạng cho hắn sao?”
“Từ trước đến giờ… Ấn ký đối với chúng ta chính là nguồn sức mạnh quan trọng.”
“Chỉ vì lơ là mà để một thuộc hạ sử dụng chìa khóa khải hoàn, để rồi lại bị đánh cắp bởi kẻ ngoại lai…”
Zora ngồi trên ngai vàng của mình, nhìn xuống thuộc hạ với ánh mắt ớn lạnh đến tận xương tủy.
“Chúa ơi… Tôi biết là Ngài rất quan trọng những thứ như ấn ký.”
“Nhưng nếu chúng ta giết chết Begi’nous thì thật sự quá lãng phí.”
“Hãy cho hắn ta một cơ hội để chuộc lại lỗi lầm của mình, tôi xin Ngài thưa Chủ nhân…”
Prieved van xin Chủ nhân đáng kính của mình bằng một giọng điệu ấm áp và nhẹ nhàng.
Đáp lại chỉ là sự im lặng của Zora.
Ả ta tối sầm sắc mặt, rõ ràng là đang suy nghĩ về một điều gì đó.
“CRACK! Thưa Chủ nhân… Thần sẽ làm tất cả.”
“Để khiến cho Chủ nhân hài lòng…”
Mặc dù phần cổ đang bị rách toạc, nhưng Begi’nous vẫn giữ được bình tĩnh để van xin Chủ nhân của mình.
Lần này thì hắn đã ngẩng đầu nhìn Chủ nhân.
…
Vẫn là sự im lặng cùng gương mặt tối sầm ấy.
Sự im lặng không kéo dài, Zora cất lời đưa ra quyết định của mình:
“Được rồi… Lần này ta sẽ tha mạng cho ngươi.”
“Nhưng đừng mong sẽ có lần sau.”
Zora quyết định tha mạng cho thuộc hạ của mình.
Nghe quyết định tha mạng từ Chủ nhân, Begi’nous cúi đầu tỏ vẻ kính trọng trước ân huệ ấy.
Màn sương đen ở xung quanh cũng đã giảm bớt.
“Chủ nhân của tôi… Ngài thật anh minh khi đã tha thứ cho cái mạng hèn mọn đó.”
Prieved ngước nhìn Chủ nhân bằng ánh mắt ngưỡng mộ và tôn sùng như một vị thánh.
Về phần Begi’nous, hắn vẫn im lặng chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo.
Ngước nhìn hai thuộc hạ của mình, Zora bắt đầu vào chuyện chính.
“Hai ngươi hãy nghe rõ đây.”
“Ngày hôm nay ta triệu tập hai ngươi đến đây vì kế hoạch đang bị đe dọa.”
“Khi sự kiện chọn lọc tại thị trấn bù nhìn kết thúc, vẫn còn những kẻ sống sót hiện hữu ngoài kia…”
Khi nghe những lời của Chủ nhân, hai thuộc hạ của ả đã tròn mắt kinh ngạc.
Prieved đang dần cảm thấy hứng thú và tò mò về những kẻ còn sống sót sau sự kiện chọn lọc tại thị trấn bù nhìn.
“Điều mà ta đã lo ngại đang xảy ra.”
“Những kẻ sống sót kia, chúng đã phát triển được những khả năng riêng biệt.”
Nói đến đây Zora đột nhiên im lặng.
Ánh mắt ả thay đổi, một luồng khí lạnh lẽo bao trùm không gian.
“Nhưng đó chưa phải là điều đáng lo lắng.”
“Có những kẻ đang chống lại ta, và một trong số đó có cả hiệp sĩ Patrick…”
Bầu không khí ớn lạnh, cùng làn sương đen xung quanh càng lúc càng đặc quánh.
Những điều này chứng tỏ, Zora rất chú ý đến hành động của đoàn hiệp sĩ Patrick, và ngược lại, ông ta cũng vậy.
“Chủ nhân của tôi… Xin Ngài hãy bớt giận.”
“Lão già Patrick đó đã quá tuổi rồi… Ngay cả Chúa cũng không thể cứu vãn khỏi sự ra đi vì tuổi già của nhân loại.”
Nhận thấy sự tức giận của Chủ nhân qua những hiện tượng xung quanh,
Thuộc hạ Prieved đã ngay lập tức lên tiếng xoa dịu cơn giận của Zora.
Nhưng trái với sự mong đợi, một vết xước đã xuất hiện trên khuôn mặt Prieved.
Một lời cảnh cáo Zora dành cho hắn.
“Thứ lỗi vì thần đã xen lời Ngài, thưa Chủ nhân của tôi…”
Sau khi im lặng một lúc, phản ứng của Zora khiến Prieved chợt nhận ra lý do mình được triệu tập đến đây.
“Prieved… Ta triệu tập ngươi đến đây để giao cho ngươi một mệnh lệnh.”
Ánh mắt của Zora hướng về phía hai thuộc hạ, giọng nói vẫn lạnh lẽo và như xoáy sâu vào tiềm thức.
“Hãy ngăn chặn đoàn hiệp sĩ Patrick tiến đến Vassia…”
Zora giao cho thuộc hạ một mệnh lệnh đặc biệt: ngăn chặn đoàn hiệp sĩ Patrick.
Quả nhiên, Prieved đã nghĩ đúng, vì lời cảnh cáo vừa rồi chính là lời nhắc nhở hắn không được ngạo mạn hay lơ là trước vị hiệp sĩ Patrick.
“Vâng thưa Chủ nhân của tôi… Mệnh lệnh của Ngài chính là tuyệt đối…”
Prieved cúi đầu trước Chủ nhân của mình, mặc dù bên ngoài chỉ thể hiện sự ấm áp và nhân hậu.
Nhưng bên trong vị linh mục này, ẩn chứa một cái ác được che đậy bởi vẻ ngoài đó.
Một cái ác kỳ dị giữa lục địa này – Kẻ Xử Tử Đóng Đinh, Prieved.
Về phần Begi’nous, hắn đang chờ đợi và sẵn sàng nhận mệnh lệnh.
“Begi’nous…” – Và rồi, mệnh lệnh đã được giao cho hắn, Zora nhìn xuống bằng ánh mắt lạnh lẽo như lúc trước.
“Về phần ngươi… Ta có một mệnh lệnh dành riêng cho ngươi.”
“Hãy đến bộ lạc Phong Lang ở phía tây nam.”
“Tại nơi đó có một kẻ ngoại lai sở hữu mái tóc đen tuyền giống với ta.”
“Hãy ghi nhớ rõ tên của kẻ đó, và mang hắn đến đây.”
“Raidou! Kẻ có khả năng đe dọa kế hoạch của ta…”
Zora ngước nhìn về phía xa, với ánh mắt như thể biết trước những điều Raidou sắp trải qua.
Ả ta biết rằng, nh��ng kẻ sở hữu mái tóc đen tuyền giống với mình, đều có thể đe dọa đến kế hoạch.
“Chỉ có vậy thôi… Đừng khiến cho ta thất vọng, bởi vì kế hoạch vẫn đang đi đúng hướng.”
Khi Zora kết thúc lời của mình, hai thuộc hạ liền xin phép rời đi:
“Vâng thưa Chủ nhân của tôi… Ngài sẽ không phải thất vọng đâu…”
“CRACK! Tôi… Sẽ mang hắn đến đây… Và khiến Ngài hài lòng… Thưa Chủ nhân đáng kính.”
Cả hai thuộc hạ cúi đầu xin phép rời đi.
Cánh cổng ở phía sau lại mở ra, hệt như đang chờ đợi họ rời đi.
…
Không nói thêm lời nào, Zora chìm vào bầu không khí u ám nơi đây.
Hai thuộc hạ đã rời đi, chỉ còn lại sự tĩnh lặng trong đêm u ám này.
“Chủ nhân Zora…”
Một giọng nói cất lên giữa hư vô, làn sương đen bỗng tụ lại một điểm.
Một hình bóng dần hiện rõ bên cạnh ngai vàng của Zora.
Làn sương đen vừa rồi chính là hóa thân của người này, một thuộc hạ thân cận của Zora.
Nhưng hắn khác hoàn toàn với hai kẻ vừa rồi.
Hắn có thể đứng bên cạnh ngai vàng và gọi thẳng tên Zora, cho thấy hắn là một thuộc hạ thân cận.
“Để Prieved ngăn chặn đoàn hiệp sĩ của lão Patrick liệu có ổn không?”
Hình bóng dần lộ rõ, một người đàn ông có ngoại hình cân đối.
Mái tóc đen tuyền cột kiểu đuôi ngựa, bộ trang phục quản gia, trên đầu đội cặp sừng xoắn ốc.
Khuôn mặt bí ẩn, được che bởi chiếc mặt nạ bí ẩn, có họa tiết 'Thập giá đỏ thẫm †' cùng những đường gai xung quanh.
Thuộc hạ thân cận này của Zora không rõ tên tuổi, xuất thân, chỉ biết hắn đã theo dõi Prieved và Begi’nous từ khi họ đặt chân vào tòa lâu đài.
Người mở những cánh cổng, cũng chính là hắn ta, và cả làn sương đen cũng là do hắn tạo ra.
“Nếu như Prieved chết đi thì sẽ là một điều hối tiếc.”
“Nhưng điều đó là bất khả thi, bởi vì hắn ta đang sở hữu một loại vũ khí từ thời Cổ Thần Binh cho đến hiện tại.”
Zora lên tiếng nói rõ về việc cử Prieved đi ngăn chặn đoàn hiệp sĩ của Patrick.
Ả ta đã tính trước được toàn bộ sự việc, mọi thứ đều đang đi đúng hướng theo kế hoạch.
Kế hoạch mà ả ta đã tạo ra, đó chính là thống trị toàn b�� lục địa Vassia này.
“Thần đã hiểu, thưa Chủ nhân Zora…”
...Kết thúc...
Bản dịch này được đăng tải độc quyền tại truyen.free.