(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 55: Đêm trước khi điềm báo đến gần.
Điềm báo đã được gửi đi.
Phía nam lục địa Vassia, trên một vùng đất xa xôi, ba bóng người đang bước đi.
Trong ba bóng người ấy, có một chàng trai với mái tóc đen tuyền, Raidou, cùng chiếc áo choàng đang phất phơ trên con đường mòn.
Hai người còn lại cũng chẳng xa lạ gì, đó là Ruijerd và vệ thần Ulanni Meredith.
Nhiều giờ trôi qua, cả ba vẫn miệt mài bước trên con đường mòn.
Xung quanh không còn là thảo nguyên nữa, thay vào đó là một khu rừng xanh rộng lớn.
Hành trình đến bộ lạc Phong Lang có vẻ rất xa xôi, liệu họ có thể đặt chân đến đó trước khi những biến cố khác kịp xảy ra?
“Ha...... Ha......” Hơi thở dốc, mồ hôi đầm đìa trên khuôn mặt, Raidou đang dần thấm mệt.
Có lẽ do cậu đã di chuyển khá lâu trên con đường mòn mà không hề dừng chân nghỉ ngơi dù chỉ một giây.
“Ha...... Ha...... Tại sao hai người kia lại có thể trụ được lâu đến vậy chứ.”
Raidou vừa suy nghĩ vừa cố gắng bước theo kịp hai người kia, trên tay vẫn nắm chặt chiếc túi vải đựng đồ.
Thật khó tin, nhưng người bạn thân của cậu và vị vệ thần đang bước đi trước mắt, cả hai đều không hề tỏ ra mệt mỏi.
Nếu cứ tiếp tục thế này, e rằng Raidou sẽ gục mất.
“Ha...... Ha...... Ha....” Hơi thở ngày càng dồn dập và nặng nhọc hơn, miệng khô khốc vì thiếu nước.
Ngước lên nhìn, bầu trời đã dần ngả về chiều, điều đó có nghĩa là họ đã đi được nhiều tiếng đồng hồ.
“Khi trời tối, có thể ngài ấy sẽ dừng chân nghỉ ngơi, mình chỉ cần cố gắng thêm vài giờ nữa thôi.”
Raidou cố gắng kiên trì thêm một lúc nữa.
Dù có sở hữu lõi chứa từ Thời gian, nhưng điều đó cũng không thể giúp Raidou giảm bớt mệt mỏi.
Dù sao thì cậu vẫn chưa thích nghi hoàn toàn với nó, và có lẽ đây đã là giới hạn của cậu.
“...BỊCH!...” Chiếc túi vải rơi bịch xuống đất, theo sau là tiếng Raidou ngã.
Raidou gục xuống đất, ý thức dần mờ nhạt.
Người bạn thân của cậu và vị vệ thần liền quay lại nhìn, họ đã kinh ngạc trước cảnh tượng đó.
“GRA!!.. Rai.. Raidou!!!.”
Có lẽ Ruijerd là người phản ứng dữ dội nhất.
Cậu ta hoảng loạn kêu gào và chạy đến chỗ của Raidou bằng tất cả tứ chi của mình.
Vệ thần thì khác, cô ấy trông rất bình tĩnh, không lộ chút cảm xúc nào trên gương mặt, khác hẳn so với Ruijerd.
“...” Ý thức cậu dần tan biến.
Tất cả những gì Raidou nhìn thấy trước khi ngất xỉu, chính là sự hoảng loạn của Ruijerd và khuôn mặt bình tĩnh của vệ thần Ulanni Meredith.
Cứ thế, Raidou kiệt sức nằm trên con đường mòn, chìm vào bất tỉnh vì mệt mỏi.
...
Thời gian cứ thế trôi qua.
Không rõ đã bao lâu.
Kể từ khi chạm trán với Zora trong cơn ác mộng của mình, Raidou đã không còn chạm trán với nó nữa.
Cơn ác mộng về Yuki, dường như đã biến mất khỏi giấc mơ của cậu.
Có vẻ đó là một điều tốt, nhưng cuộc chạm trán với Zora đã để lại không ít hậu quả cho Raidou.
Ả ta đã tạo nên một nỗi ám ảnh mới trong tâm trí cậu.
“Ha!!...”
Chợt bừng tỉnh khỏi giấc mơ, Raidou theo phản xạ ôm chặt lấy cổ họng.
Ngồi tựa vào thân cây, chiếc áo choàng đã được cởi ra và dùng để giữ ấm cho cậu.
“Ha!!...... Ha!!...... Cổ họng của mình...”
Hơi thở khó khăn, cảm giác như cổ họng bị siết chặt, nỗi ám ảnh do Zora gây ra quá chân thực đối với cậu.
Cảm giác cổ họng bị xé toạc, máu vương vãi khắp nơi.
Nhưng rồi nỗi ám ảnh đó dần tan biến khi Raidou định thần, trở về với thực tại.
Xung quanh là một bãi đất trống nhỏ, cậu đang tựa vào thân cây, chiếc áo choàng đắp lên người giữ ấm, bên cạnh là chiếc túi vải.
“Tỉnh dậy rồi ư...” Một giọng nói bất ngờ vang lên, Raidou thấy vị vệ thần đang ở trước mặt.
Cô ấy đang ngồi trên mặt đất với chiếc áo choàng che phủ toàn thân, đối diện là một bếp lửa nhỏ đang sưởi ấm.
“Ha...... Ha...... Ngài.. Vệ thần?.”
Với sắc mặt tiều tụy, Raidou ngước nhìn cô, gọi danh hiệu vệ thần của bộ lạc Phong Lang.
Giờ thì cậu mới để ý, rằng bầu trời đã tối sẫm trong màn đêm tĩnh mịch.
Có vẻ như sau khi ngất xỉu vì kiệt sức, thì vệ thần, hoặc ít nhất là Ruijerd, đã đưa cậu đến đây và đặt tựa vào thân cây này.
“Sắc mặt của ngươi trông thật tồi tệ.. Vừa mới gặp ác mộng sao?..”
Vệ thần hỏi về sắc mặt tiều tụy của Raidou.
Kể từ khi ngất xỉu trên con đường mòn, cô ấy đã chứng kiến toàn bộ hành động kỳ lạ của cậu khi chìm trong nỗi ám ảnh của Zora trong cơn ác mộng.
“Vâng.. Chỉ là ác mộng thôi.” Raidou từ từ đứng dậy và không quên trả lời vị vệ thần.
Cậu liền khoác lại chiếc áo choàng của mình, cơ thể đã ấm áp hơn khi có nó che phủ khắp người.
Nhưng lại càng ấm áp hơn khi cậu bước đến gần chỗ của vệ thần Ulanni Meredith.
Ngồi xuống trước ngọn lửa, giữ khoảng cách với vệ thần Ulanni Meredith.
Hơi ấm từ lửa trại nhỏ đã xoa dịu bớt nỗi ám ảnh do Zora gây ra, tinh thần của cậu dần tốt hơn, trở lại bình thường.
“...” Tuy vậy, nỗi ám ảnh chỉ tan biến khi trở về thực tại, nhưng rồi cậu sẽ lại hoảng sợ khi mơ thấy cơn ác mộng đó.
“Ừm.. Thưa vệ thần, tôi muốn hỏi, Ruijerd đã đi đâu rồi?..”
Raidou ngước nhìn vệ thần, hỏi về tung tích của Ruijerd.
Bởi vì khi bình tĩnh lại và nhìn xung quanh, cậu đã không thấy ai khác ngoài vệ thần Ulanni Meredith.
“...” Và khi đứng trước câu hỏi của cậu, vị vệ thần im lặng một lát, như thể không biết phải giải thích rõ ràng thế nào.
“Khi ta đang dựng lửa trại.. Bạn của ngươi đã chạy sâu vào trong rừng..”
Vệ thần Ulanni Meredith giải thích ngắn gọn cho Raidou hiểu, tuy không được rõ ràng cho lắm nhưng bấy nhiêu cũng là quá đủ để Raidou hiểu rồi.
“Lại nữa ư..” Nghe lời giải thích của vị vệ thần, Raidou ngao ngán với hành động quen thuộc của người bạn mình.
Một khi đã chạy vào rừng, Ruijerd sẽ không trở lại cho đến khi bình minh lên cao.
Đến nước này, Raidou cũng không thể làm được gì ngoài thở dài ngao ngán.
“Haiz.. Thật là, lần nào cậu ta cũng hành động kỳ lạ.”
Ngồi trước lửa trại nhỏ, ngao ngán, im lặng trước những hành động của Ruijerd.
Chàng trai Raidou và vị vệ thần Ulanni Meredith chỉ biết im lặng khi ngồi gần nhau.
Có thể là do vị vệ thần rất ít nói, nhưng một phần cũng do Raidou không biết phải bắt chuyện từ đâu.
“Này...” Tất nhiên là bầu không khí im lặng không thể kéo dài mãi được, vì vị vệ thần đã chủ động bắt chuyện với Raidou:
“Chiếc túi của ngươi.. Bên trong có bản đồ của vùng đất này không?.”
Cuộc trò chuyện nhỏ này bắt đầu với một câu hỏi từ cô ấy, về tấm bản đồ của vùng đất này.
Lục lọi trong trí nhớ, chẳng mấy chốc, Raidou nhớ ra trong túi vải của mình có một tấm bản đồ cũ kỹ.
“Vâng, đúng là có.. Nhưng tấm bản đồ.. Đã quá cũ kỹ rồi..”
Khi biết tấm bản đồ đã quá cũ kỹ, thay vì rút lại lời nói thì vị vệ thần vẫn giữ nguyên ý định ban đầu.
Cô ấy ngước nhìn Raidou với khuôn mặt bình tĩnh, lên tiếng ngỏ lời muốn xem qua tấm bản đồ kia.
“Không sao hết.. Hãy đưa tấm bản đồ cho ta đây..”
Ngay khi vị vệ thần ngỏ lời, chàng trai Raidou không chần chừ hay suy nghĩ thêm.
Đứng dậy, lại gần chiếc túi vải, mở nó ra.
Bên trong túi vải, chứa tấm bản đồ cũ kỹ, một ít bánh mì và lương khô được bọc trong lớp vải nhỏ.
Bánh mì và lương khô, những lương thực này đều có được từ quán rượu nhỏ ở làng Erast.
Không phải tự nhiên mà cậu có được số lương thực này, chúng đều do cung thủ Kyler đưa cho.
Một hành động giúp đỡ chàng trai trẻ đang trên đường đến bộ lạc Phong Lang xa xôi.
“Tấm bản đồ đây.. Thưa ngài vệ thần..”
Dẹp bỏ lương thực sang một bên, Raidou lấy ra tấm bản đồ và bước đến đưa cho vị vệ thần.
Cô ấy nhận lấy tấm bản đồ, mở ra, im lặng ngắm nhìn kỹ lưỡng.
Tấm bản đồ cũ kỹ vừa dày cộp, vừa rách rưới, không còn nguyên vẹn.
“Dù đã cũ kỹ, nhưng nó vẫn là bản đồ của vùng đất này.”
“Có vẻ như, nó đã được làm ra từ hơn mười mấy năm về trước..”
Vị vệ thần thốt ra những lời nhận xét, kiểm tra tấm bản đồ và chỉ trong giây lát đã nhận ra tuổi thọ của nó.
“Mười... Mười mấy năm ư!?.” Raidou kinh ngạc trước tuổi thọ của tấm bản đồ, sau đó hơi thất vọng:
“Nếu vậy thì.. Tấm bản đồ vô dụng rồi ư?.”
“Không đâu..” Raidou nghĩ rằng tấm bản đồ đã trở nên vô dụng, nhưng ngay lập tức, vị vệ thần lên tiếng với khuôn mặt bình tĩnh:
“Nó không hề vô dụng.. Chỉ là quá cũ kỹ mà thôi, nhưng ta vẫn có thể nhận ra đường đi nước bước tại vùng đất này..”
Vị vệ thần ngắm nhìn tấm bản đồ kỹ lưỡng.
Sau đó cô ấy chỉ tay vào một địa điểm trên tấm bản đồ.
“Nơi đây là thị trấn Bù Nhìn.”
“Mười mấy năm về trước nó chỉ là một thị trấn nhỏ vắng vẻ mà thôi.”
“Nhưng kể từ khi ngài tử tước đặt chân đến đó thì mọi thứ trở nên náo nhiệt hơn...”
Địa điểm mà vị vệ thần chỉ tay vào, chính là Thị trấn Bù Nhìn.
Hình vẽ khắc họa về thị trấn chỉ là một số ngôi nhà hệt như lời cô vừa nói, rằng nó vừa nhỏ vừa vắng vẻ.
“Từ thị trấn Bù Nhìn.. băng qua khu rừng là sẽ đến một ngôi làng không tên.”
“Cứ theo con đường mòn sẽ đến vùng thảo nguyên và ngôi làng Erast..”
Đứng ở phía sau vị vệ thần, lắng nghe từng lời và quan sát tấm bản đồ trên tay cô ấy.
Mặc cho t��m bản đồ đã quá cũ kỹ, vị vệ thần vẫn có thể nắm rõ đường đi nước bước hiện tại.
Cô chỉ tay vào một địa điểm gần với ngôi làng Erast, đó là một con đường mòn trải dài.
“Nhìn đi.. Đây là con đường mòn mà chúng ta đang đi.”
“Một con đường mòn dẫn đến nhiều hướng khác nhau.”
“Và đây, chính là nơi chúng ta sẽ ghé qua trên chuyến hành trình đến bộ lạc Phong Lang.”
Vị vệ thần chỉ tay vào một nơi trên tấm bản đồ.
Raidou có thể nhận ra biểu tượng của nó, là một ngôi làng, nhưng vẫn không rõ tên.
“Chúng ta.. Sẽ dừng chân.. Tại một ngôi làng ư?.”
Có chút thắc mắc về ngôi làng, Raidou lên tiếng hỏi vệ thần Ulanni Meredith, người hiểu rõ đường đi nước bước trên tấm bản đồ.
Và không phải chờ đợi lâu, cô ấy liền lên tiếng nói với cậu rằng: “Phải.. Nó là một ngôi làng.. Nhưng giờ thì đã bị gạch tên khỏi bản đồ rồi.”
“Cái.. Cái gì!?...” Raidou bất ngờ trước thông tin về ngôi làng.
Raidou biết rõ việc một ngôi làng bị gạch tên sẽ dẫn đến hậu quả ra sao.
Bởi vì khi trước cậu đã được một người bạn thân giải thích về nó, không ai khác ngoài Califa Jerome.
Califa là một trong số những người sinh sống tại các ngôi làng không tên, và hậu quả đã quá rõ ràng.
“Ngôi làng bị gạch tên này, từng là nơi giao thương tấp nập.”
“Nhưng kể từ khi cây cầu Deatarh được hoàn thành, nó đã bị chính ngài bá tước thẳng thừng gạch tên.”
Vệ thần Ulanni Meredith nhìn chăm chú ngôi làng bị gạch tên trên tấm bản đồ.
Cô ấy im lặng như thể đang suy nghĩ về một vấn đề.
“Ta đã từng đặt chân đến ngôi làng này.”
“Ngôi làng nằm trên một khu đồng bằng rộng lớn, kế bên là một con sông chảy dài từ khu rừng đi xa.”
“Ngôi làng này có một điều đặc biệt khiến cho ta nhớ đến.”
Vị vệ thần nhớ lại những gì mình đã ghi nhớ trong ký ức xưa cũ, cùng hình ảnh rõ ràng về cây cổ thụ sâu trong khu rừng.
“Gần với ngôi làng.. Sâu trong khu rừng, có một cái cây cổ thụ rất kỳ lạ.”
“Khi lần đầu nhìn thấy nó, ta đã cảm thấy rất dễ chịu.”
“Cái cây cổ thụ đó, như thể đang xoa dịu ta, nó tỏa ra một thứ năng lượng rất khác thường.”
“Không phải Aura.. Cũng không phải Mana..”
Khi lắng nghe tất cả những lời vừa rồi của vị vệ thần, Raidou đã sững sờ.
Với khuôn mặt kinh ngạc kèm theo đó là một chút sợ hãi.
Raidou đã mường tượng ra được cây cổ thụ đó.
Cậu đã từng thấy nó trong khu rừng, chính xác hơn là nó đang nằm gần với ngôi làng của Califa.
“Tôi.. Tôi biết nó.. Cái cây cổ thụ kia.. Tôi đã từng thấy nó rồi..”
Raidou lên tiếng với giọng điệu chập chờn.
Nhắc đến cái cây cổ thụ đó, Raidou lại nhớ đến khung cảnh kinh hoàng tại ngôi làng của Califa.
Xác người rải rác khắp nơi trên mặt đất, nhà cửa bị phá hủy thành đống đổ nát hoang tàn.
“Phải rồi...” Khi nhắc đến cái cây cổ thụ, Raidou chợt nhớ đến một vấn đề quan trọng với mình.
Một lời hứa hẹn về người bạn thân đã giúp đỡ cậu khi đang gặp khó khăn và lạc lõng giữa thế giới này.
“Thưa vệ thần.. Khi ghé qua ngôi làng, tôi mạn phép xin ngài một điều..”
Raidou từ từ quỳ xuống mặt đất, đối diện với vị vệ thần, người được xem là cao quý nhất trong chủng tộc thú nhân.
“Hãy để tôi.. Được dẫn theo một người bạn thân của mình.”
Raidou lên tiếng xin phép vị vệ thần yêu cầu.
Rằng cậu muốn dẫn theo một người bạn trên chuyến hành trình này.
Califa Jerome.. Cô ấy chắc hẳn đang gặp khó khăn, bởi vì nguồn cung cấp lương thực của cô ấy từ thương nhân Louis đã ngừng.
Thương nhân Louis.. Theo như lời kể từ cung thủ Kyler, thì ông ấy đã chết khi vừa đặt chân đến lãnh thổ Dalhurst.
Giờ đây, Raidou không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đưa Califa đi cùng trên chuyến hành trình này, nhưng điều đó cũng cần có sự đồng ý của cô ấy.
“...”
Ngước nhìn chàng trai đang quỳ trước mắt mình, vị vệ thần vẫn giữ nguyên sắc mặt bình tĩnh cùng vẻ lạnh nhạt.
“Tùy cậu.. Ta không có lý do để từ chối.”
“Nhưng có một điều cần phải lưu ý, trên chuyến hành trình này ta không phải là người hộ tống hai người.”
“Nếu như gặp phải nguy hiểm thì hãy tự bảo vệ bản thân mình...”
Vị vệ thần không mấy để tâm đến hành động hay lời xin phép của Raidou.
Cô ấy cũng không từ chối khi Raidou muốn dẫn thêm một người đi cùng.
Bởi vì ngay từ đầu vị vệ thần chỉ cho phép Raidou bước theo chân mình, điều đó không có nghĩa là cô ấy hộ tống hay bảo vệ cậu.
Nói thẳng ra.
Dù cho có cùng hướng đi thì bọn họ vẫn chỉ là những người xa lạ.
Thân ai thì người nấy tự lo liệu, không có sự bảo vệ nào ở đây cả.
“Vâng.. Tôi hiểu rồi.. Thành thật cảm ơn ngài..”
Hiểu được những gì mà vị vệ thần đang nói, Raidou ngừng quỳ.
Nhưng kể cả vậy cậu vẫn thốt ra lời cảm ơn đến vị vệ thần, dù điều đó không thực sự cần thiết.
“...”
Lắng nghe được lời cảm ơn, nhưng không có phản hồi, vị vệ thần chỉ im lặng ngồi một chỗ, xem tấm bản đồ.
Raidou cũng chẳng muốn làm phiền. Cậu ngồi xuống trước lửa trại nhỏ, ngắm nhìn ngọn lửa rực rỡ trước mắt.
Bầu không khí trở nên yên tĩnh.
Đêm hôm nay, không một tiếng ồn ào, chẳng có âm thanh khó chịu hay thú dữ gào rú.
Cả hai người ngồi trước lửa trại nhỏ, chờ đợi thời gian trôi qua từng giây phút.
Trong khi cả hai đang nghỉ ngơi, thì một sự kiện khác lại sắp sửa diễn ra ở một nơi xa xôi.
“Quát!!.. Quát!!..”
Quạ đen đậu trên cành cây.
Tại khu vực có những đám mây xoáy che khuất ánh sáng mặt trời, một nơi mà cái chết luôn hiện hữu.
Khu rừng Chết.. Nơi mà Zora đang ngự trị.
Khu rừng Chết này, từ trước đến nay đã là một nơi bị cách ly với những vùng đất khác.
Đây là một nơi chưa từng được con người khám phá và ghi chép.
Chính vì thế mà nhiều tổ chức đã đưa ra những yêu cầu liên quan đến khu rừng với mức phần thưởng cao đến khó tin được.
Những yêu cầu đó chủ yếu đến từ Công hội mạo hiểm giả và các Hội quán lớn ở nhiều nơi khác.
Yêu cầu và phần thưởng lớn và hậu hĩnh, cũng đồng nghĩa với việc nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm, đe dọa tính mạng.
Kể cả vậy, vẫn có những mạo hiểm giả cấp cao nhận lời.
Và kết cục khi đặt chân vào khu rừng này, đa số đều không thể quay về.
Bởi vì tất cả đều đã bị giết chết bởi những thứ kỳ dị từ khu rừng Chết, và những kẻ xử tử dưới trướng của Zora.
Tại rìa của khu rừng, xác người treo cổ trên những cành cây khô héo, lũ quạ đang cố gắng xé từng mảnh thịt để lấp đầy cơn đói.
Phía bên ngoài khu rừng Chết, tại một khu vực khác biệt, có một doanh trại được dựng lên từ những mạo hiểm giả.
“KHÔNG!!.. TRÁNH XA TA RA, TÊN QUÁI VẬT!!..”
Tiếng gào thét phát ra từ bên trong doanh trại, xác người ngổn ngang trên đất, với những vết cắt chí mạng.
Lần theo tiếng gào thét đó, đến với một người đàn ông mặc giáp sắt và mang kiếm bên hông.
Khuôn mặt anh ta sợ hãi và cố gắng chạy trốn, trên cơ thể là những vết cắt đến từ một thứ vũ khí sắc bén.
Máu đang chảy dài xuống mặt đất, cố gắng lê lết khỏi doanh trại.
Khi người đàn ông chưa đi được nửa bước.
Đã có một sợi dây thừng đột ngột xuất hiện từ trong bóng tối, nó len lỏi qua những xác chết và tiến thẳng đến người đàn ông.
Dây thừng liền siết chặt chân của người đàn ông, khiến anh ta ngã xuống đất, nằm cạnh những xác chết.
Với ánh mắt hoảng sợ khi bị tóm lấy, người đàn ông ngước lại nhìn vào trong bóng tối.
“CRACK!!... CRACK!!...” Tiếng xương hàm va chạm vào nhau.
Một hình bóng cao lêu nghêu xuất hiện với cái lưng gù.
Mái tóc dài đen tuyền rối bù, chứa đầy bọ và chấy, cái hàm bị rách toạc được băng bó lại để che đi nửa dưới bị cháy đen.
Với bộ móng vuốt dài và sắc bén được nối liền vào tận xương thịt.
Kẻ xử tử với biệt danh Kẻ Treo Cổ, Begi'nous.
Hắn ta đang xử tử những kẻ liều lĩnh đến gần khu rừng Chết, nơi mà chủ nhân Zora ngự trị.
“TÊN QUÁI VẬT, NGƯƠI RỐT CUỘC LÀ THỨ GÌ VẬY!!!.”
“CRACK!!.. CRACK!!..”
Người đàn ông mặc giáp hoảng sợ kêu lên với Begi'nous.
Đáp lại chẳng có gì ngoài tiếng xương hàm va chạm vào nhau, kèm với đó là ánh mắt đỏ thẫm như máu của kẻ xử tử.
Hoảng loạn.. Sợ hãi.. Run rẩy..
Khi nhìn thấy tất cả những điều đó từ người đàn ông mặc giáp, kẻ xử tử Begi'nous cảm thấy vô cùng thích thú.
Những sợi dây thừng lại xuất hiện từ trong bóng tối, chúng tiến đến và trói chặt người đàn ông kia, treo anh ta lên cao giữa không trung.
“KHÔNG!!.. LÀM ƠN!!.. HÃY THA CHO T...”
Giọng gào thét của người đàn ông bị ngắt quãng, vì cổ họng bị siết chặt bởi sợi dây thừng.
Ánh mắt tuyệt vọng, cơ thể bị khống chế bởi những sợi dây thừng.
Người đàn ông cố gắng vùng vẫy trong khi kẻ xử tử đang bước đến gần.
Bộ móng vuốt kia đã sẵn sàng đoạt mạng người đàn ông, kẻ xử tử bắt đầu tăng tốc.
Begi'nous.. Hắn bước từng bước, rồi tăng tốc lao thẳng về phía trước.
“KENGGG!!!...” Bộ móng vuốt khép chặt lại thành một mũi khoan, lao thẳng đến, xuyên thủng da thịt.
Từng lớp da, từng mảnh thịt và những bộ phận nội tạng của người đàn ông, đều bị xé toạc, vương vãi khắp nơi trên mặt đất.
Máu chảy dài xuống, nhuộm đỏ xung quanh, khiến cho nơi đây càng đáng sợ hơn.
Sau khi giết chết người đàn ông, bộ móng vuốt dài được thu lại, những sợi dây thừng cũng đã biến mất giữa hư vô.
Ngước nhìn bộ móng vuốt được nhuộm đỏ bởi máu, kẻ xử tử Begi'nous nở một nụ cười quái dị với cái hàm rách toạc.
Bộ móng vuốt của hắn, máu còn dính trên đó đang từ từ tan biến, như thể tất cả đang bị hấp thụ.
Khi này, vết thương từ cổ họng do chủ nhân Zora gây ra đang được hồi phục dần, không hề để lại sẹo.
Kẻ xử tử Begi'nous.
Với cổ họng được nối liền và hồi phục nhờ máu của những kẻ bị xử tử.
Hắn ta giờ đây đã có thể nói chuyện.
Và từ đầu tiên chính là một cái tên.
Mục tiêu của hắn ta, nhiệm vụ mà chủ nhân Zora đã giao cho.
“CRACK!!.. RAIDOUUUU!!..”
“TA SẼ TÓM ĐƯỢC NGƯƠI.. VÀ TRAO CHO CHỦ NHÂN!!..”
Bản chuyển ngữ này được thực hiện và giữ bản quyền bởi truyen.free.