Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 56: Trở về nơi ngôi làng không tên.

Arc 2: Hành trình trao trả di vật

-------------------------------------

Thời gian trôi đi thật nhanh, đã hơn hai ngày kể từ khi Raidou rời làng Erast. Theo lộ trình trên tấm bản đồ, chuyến hành trình này rất dài và sẽ mất ít nhất một tháng để đến được Bộ lạc Phong Lang.

"Xào... Xạc..." Cơn gió nhẹ thoảng qua, những tán lá xào xạc trong khu rừng.

Trên con đường mòn ấy, ba bóng người trùm kín áo choàng đang bước đi. Đó chính là vệ thần Ulanni Meredith, chàng trai Raidou và Ruijerd.

"..."

Dạo bước trên con đường mòn, bầu không khí im lặng bao trùm khu rừng. Cứ ngỡ bước vào những vùng đất như thế này sẽ dễ dàng đụng độ quái vật. Nhưng kể từ khi rời làng Erast, cả ba không hề gặp phải nguy hiểm hay khó khăn nào trong chuyến hành trình. Đây cũng là một điều may mắn, khiến lộ trình không bị gián đoạn.

Cứ thế, mọi việc diễn ra suôn sẻ.

Sau một thời gian dài xuyên rừng, cuối cùng cả ba cũng đã tới được một khu vực khác. Một khu đồng bằng tuyệt đẹp, với những thảm cỏ xanh mướt, bát ngát trải dài.

"Nơi này là..."

Sững sờ trước cảnh tượng bày ra trước mắt. Hệt như lần đầu tiên đến đây, Raidou bước vào đồng bằng này. Những cơn gió nhẹ nhàng thoảng qua. Cởi mũ áo choàng ra, cậu ngước nhìn xa xăm, hít thở bầu không khí nơi đây. Cảm giác yên bình thật lạ lùng này, đã lâu lắm rồi Raidou mới được trải nghiệm lại cảm giác ấy.

"Tuyệt thật... Nơi này vẫn thế..."

Sau khi hít thở bầu không khí trong lành nơi đây, Raidou lập tức bước theo vệ thần. Ruijerd theo sau. Cả ba lại tiếp tục hành trình trên con đường mòn.

Càng đi sâu, họ càng thấy rõ nhiều điều khi tiến gần trung tâm đồng bằng hơn. Cả ba đã nhìn thấy ngôi làng của Califa, cùng với con sông bắt nguồn từ sâu trong rừng.

"..."

Họ lặng đi khi thấy ngôi làng. Cảnh tượng tại nơi đây giống hệt như ngày trước, chẳng hề thay đổi bao nhiêu. Một số nhà cửa vẫn là đống đổ nát và hoang tàn, nhưng một số khác dường như đã được dọn dẹp. Xác chết rải rác khắp nơi trên mặt đất giờ đã không còn nhiều như trước nữa, nhưng vẫn còn rải rác vài bộ phận cơ thể đứt lìa và xương người.

Khi đến gần và bước vào làng.

"Nó vẫn thế... Chỉ là... có chút đổi khác."

"Grah..."

Raidou và Ruijerd đã từng đặt chân đến đây rồi, nên không ngạc nhiên khi họ thản nhiên bước vào làng. Nhưng với vệ thần Ulanni Meredith thì lại hoàn toàn khác. Đã rất lâu rồi cô mới đặt chân đến ngôi làng không tên này, ít nhất cũng đã hơn mười mấy năm nay. Bởi vì từ trước đến nay, cô ấy không thường đi theo con đường này.

"Ngôi làng này thật hoang tàn." "Có vẻ như nó đã trải qua một cuộc tấn công của quái vật... Là Goblin sao?."

Vị vệ thần ngước nhìn những bộ phận đứt lìa còn sót lại trên mặt đất, những bộ phận đã thối rữa cùng xương người nằm rải rác gần đó. Cảnh tượng nơi đây khiến cô ấy nghĩ về một cuộc tấn công của quái vật. Và Goblin chính là ví dụ đầu tiên, chúng thường đi theo bầy đàn và hay tấn công những ngôi làng nhỏ.

Nhưng phán đoán về Goblin có lẽ không đúng. Bởi vì có hai mùi hương khác lạ đang pha trộn trong không khí ngôi làng. Tuy không thật rõ ràng, nhưng một trong hai mùi hương kia đã từng xuất hiện trên người chàng trai Raidou.

"..."

Cô lặng lẽ nhìn Raidou. Vị vệ thần vẫn cảm thấy mơ hồ về mùi hương đó, không rõ là của ai. Nhưng rồi sau đó, vị vệ thần không còn để tâm đến mùi hương lạ ấy nữa. Lần này, thứ mà cô ấy để tâm đến chính là thứ đang hiện hữu sâu trong rừng.

"Vệ thần?... Ngài đi đâu thế!?"

Raidou cất tiếng hỏi khi thấy vệ thần bước ra khỏi làng. Đáp lại, cô ấy chỉ đáp gọn lỏn vài câu:

"Ta có thứ cần làm trong rừng." "Các ngươi cứ làm việc của mình... Ta sẽ quay lại khi mặt trời lặn."

Rời làng, vị vệ thần đi thẳng về phía rừng xa. Giờ đây, ngôi làng chỉ còn lại hai người: Raidou và Ruijerd.

"Ta đi thôi... Ruijerd..."

Sau khi nhìn theo bóng lưng của vệ thần, Raidou quay người, tiến sâu vào trong làng. Cậu bước đi trên con đường mòn, ngước nhìn xung quanh để tìm kiếm bóng dáng một người. Linh cảm mách bảo Raidou rằng người đó vẫn còn ở đây.

Lướt qua những ngôi nhà đổ nát, sự hoang tàn của nơi này khiến Raidou không khỏi đau xót. Raidou tiếp tục bước qua làng, tiến về phía con sông. Cứ như thể cậu đã thuộc lòng từng lối đi ở nơi này.

Cuối cùng, Raidou cũng đã tới nơi. Cậu nhìn thấy ngôi nhà được xây dựng bằng gỗ. Đơn sơ và tồi tàn, nhỏ hơn cả một căn phòng ở thế giới trước của Raidou. Dù ngôi nhà trước mắt có tồi tàn đến mấy, nó vẫn mang lại cho Raidou cảm giác thoải mái và thân thuộc lạ kỳ.

"Không biết đã bao lâu rồi nhỉ... Kể từ khi mình rời đi..."

Một dòng suy nghĩ thoáng qua về ngày cậu đặt chân đến thế giới này, gặp gỡ Califa và rời đi cùng thương nhân Louis. Cậu khẽ mỉm cười, lòng tràn đầy háo hức khi sắp được gặp lại người bạn thân.

Bước đến trước cánh cửa của ngôi nhà, dùng tay gõ cửa.

"..."

Nhưng rồi chẳng có tiếng đáp lại từ bên trong. Rõ ràng không có ai ở trong, và điều đó càng được khẳng định khi Raidou mở cửa kiểm tra. Bên trong ngôi nhà có một số bánh xe gỗ rải rác khắp nơi, ở góc tường là chiếc giường nhỏ, kế bên là những thùng lương thực và dụng cụ. Sự bừa bộn trong căn nhà thật quen thuộc. Nhưng không có ai ở đây cả.

"Cô ấy đã vào khu rừng rồi ư?."

Raidou chợt thốt lên. Cậu biết rõ. Giờ này, khi mặt trời còn đứng bóng, chắc chắn người bạn thân kia đã rời đi. Cô ấy chắc hẳn đã vào rừng để làm công việc thường ngày: điêu khắc bánh xe gỗ. Ít nhất, cậu nghĩ vậy.

"Grah!!.. Califa!!"

Khi Raidou định tiến vào rừng, thì bất chợt Ruijerd kêu lên, kèm theo là cái tên Califa. Điều này lập tức thu hút sự chú ý của Raidou, trên mặt cậu lộ rõ vẻ ngạc nhiên. Raidou nhìn hành động kỳ lạ mà Ruijerd đang làm. Ruijerd ngồi xổm, úp mặt xuống đất. Lại hành động như một con thú hoang, đánh hơi mùi hương của người từng ở đây.

"Ừm... Ruijerd... Cậu biết Califa ở đâu... Có phải không?."

Raidou không hề thấy lạ trước hành động đánh hơi của Ruijerd. Quá đỗi quen thuộc với điều đó, cậu li��n hỏi rõ về mùi hương mà Ruijerd đánh hơi được. Liệu rằng mùi hương đó, có phải là của Califa, người bạn thân của cậu không.

"Grah!!..."

"Chờ đã, cậu chạy đi đâu thế!?"

Không đợi hồi đáp, Ruijerd chỉ kêu lên một tiếng rồi phóng đi với tất cả tứ chi. Không thể cứ đứng nhìn mãi, Raidou cũng lập tức đuổi theo. Theo hướng mùi hương, cả hai lao đi dọc bờ sông.

...

Không biết bao lâu trôi qua. Đã khá lâu kể từ khi họ đuổi theo mùi hương ấy.

Đặt chân vào khu rừng, Raidou hơi bất ngờ khi Ruijerd đã đánh hơi tới tận nơi này. Và cả hai vẫn còn đang theo hướng mùi hương kia. Men theo dòng nước, dọc bờ sông, họ tiến sâu vào rừng. Cuối cùng, cả hai cũng đã dừng bước. Trước mắt là một nơi khá quen thuộc với cả Raidou lẫn Ruijerd: một khu đất trống, với những gốc cây bị đốn hạ trơ trọi. Bờ sông kia là nơi Ruijerd từng bắt cá ngày trước.

Tiến lên thêm vài bước nữa, cho đến khi họ chạm mặt một bóng hình quen thuộc.

"Califa?..."

Raidou cất tiếng hỏi bóng hình kia. Người đó đang giữ chặt cây rìu trong tay, cơ thể ướt đẫm mồ hôi. Thân hình hơi thanh mảnh, với mái tóc đuôi ngựa màu nâu khiến khuôn mặt ưa nhìn và xinh xắn thêm phần nổi bật. Bộ quần áo khá bẩn và rách rưới, một vài chỗ cũng đã được khâu vá lại. Không khó để Raidou nhận ra đó chính là Califa.

"Cậu là... Raidou!?"

Hạ cây rìu xuống mặt đất. Cô thốt lên lời, khuôn mặt lộ rõ vẻ bất ngờ khi thấy chàng trai Raidou. Đã khá lâu kể từ khi Raidou và Ruijerd rời khỏi ngôi làng không tên. Califa vẫn tiếp tục sống. Mặc dù không còn người thân hay bất kỳ ai bên cạnh, ngôi làng thân yêu cũng đã bị phá hủy. Sau bao ngày tồn tại, sống sót nhờ công việc điêu khắc bánh xe gỗ và bán cho các thương nhân. Cuối cùng, Califa cũng có được một cuộc trò chuyện thoải mái với người bạn thân.

...

"Raidou... Cậu làm tôi bất ngờ đấy." "Tôi cứ tưởng hai người sẽ không quay lại nơi này nữa chứ."

Raidou và Califa ngồi trên bờ sông và trò chuyện với nhau. Ngắm nhìn Ruijerd bắt cá như một con thú hoang, hệt như cảnh tượng ngày xưa.

"Đúng thật... Tôi đã hứa sẽ quay lại nơi này." "Nhưng lẽ ra, đó phải là một dịp khác."

Khi nhắc đến lời hứa hẹn trước kia của mình, Raidou có chút ngập ngừng trong lời nói. Nếu không có sự kiện chọn lọc, thì giờ cậu vẫn còn ở Thị trấn bù nhìn và tiếp tục phát triển trên con đường mạo hiểm giả của mình. Mọi chuyện tồi tệ cứ thế tiếp diễn. Cho đến bây giờ vẫn vậy, Raidou chẳng có gì trong tay ngoài vài đồng xu Aurora's và những vật phẩm có được nhờ may mắn.

"Raidou... Trông cậu khác hẳn lần đầu chúng ta gặp nhau đấy, có vẻ đã có nhiều chuyện xảy ra nhỉ."

Califa thốt lên khi chú ý đến vẻ ngoài hiện tại của Raidou. Dù đang ngồi bệt dưới đất, nhưng áo choàng vẫn còn che phủ toàn thân cậu. Ẩn sau lớp áo choàng, chính là con dao găm Anastasia được đeo sau hông, trên lưng là cây nỏ, món quà của thương nhân Louis. Chưa kể, chiếc túi da đựng mũi tên đang được đeo chung với dao găm Anastasia cũng là món quà của Frank. Chiếc túi vải đựng đồ đạc và lương thực của cậu nằm ngay trên đất, cạnh bên. Dưới mắt Raidou giờ có quầng thâm nhẹ vì những cơn ác mộng kéo dài. Đã có chút thay đổi, từ cách nói chuyện cho đến ngôn ngữ cậu dùng.

"Ừm... Đã có rất nhiều chuyện... Kể từ khi tôi rời đi."

Raidou mỉm cười, bắt chuyện với Califa. Chẳng mấy chốc, cuộc trò chuyện giữa cả hai kéo dài hơn dự kiến. Raidou đã kể cho cô ấy những gì cậu đã trải qua, nhưng vẫn giữ bí mật về sự kiện chọn lọc tại Thị trấn bù nhìn. Về phần Califa cũng vậy. Cô ấy đã kể lại tường tận mọi việc cô đã làm kể từ khi Raidou rời khỏi ngôi làng không tên.

"Vậy ra... Califa chính là người... Dọn dẹp nhà cửa đổ nát và xác chết!?"

Trong khi trò chuyện, Raidou vô cùng kinh ngạc khi biết được sự thật này. Califa đã tự tay dọn dẹp bớt xác chết và nhà cửa đổ nát trong ngôi làng không tên. Một số xác chết được mang đi đến nơi yên nghỉ thích hợp để chôn cất. Còn những ngôi nhà bị phá hủy thành đống đổ nát, cô sử dụng chúng vào các công việc hằng ngày, như tái chế thành vật dụng cần thiết hoặc dùng làm củi nhóm lửa nấu nướng.

"Thật không thể tin nổi... chỉ một mình cô ấy..." Thật đáng ngưỡng mộ trước những việc làm đó. Dường như Califa đã vượt qua nỗi đau khi chứng kiến những người dân trong làng mình ra đi. Nụ cười vẫn nở trên khuôn mặt cô ấy. Raidou thật sự không muốn phá vỡ bầu không khí dễ chịu của cuộc trò chuyện này. Nhưng tiếc rằng, cậu đến đây là để thông báo cho Califa biết thông tin về cái chết của vị thương nhân Louis.

"..."

"Raidou... Cậu ổn chứ?."

Raidou im lặng, cau mày, phân vân không biết có nên thông báo hay không. Biểu hiện của cậu khiến Califa chú ý. Cô ấy dần cảm thấy lo lắng.

"Không sao cả... Tôi ổn..."

Nơi đây và thời điểm này không thích hợp để Raidou thông báo. Cậu đã quyết định giữ im lặng, không nói đến thông tin về cái chết của vị thương nhân kia. Lý do cho quyết định này là vì hiện tại cậu chỉ muốn trò chuyện với Califa như hai người bạn thân, và bầu không khí đang thật sự rất tốt.

Cứ thế, cả hai lại tiếp tục trò chuyện, mặc cho thời gian trôi đi từng giây. Raidou đã quyết định giữ im lặng, nhưng sự im lặng này sẽ chẳng thể kéo dài mãi. Rồi sẽ có lúc, cậu buộc phải thông báo cho cô ấy biết. Đó là điều không thể tránh khỏi.

-------------------------------------

Không biết bao lâu trôi qua. Cuộc trò chuyện giữa Raidou và Califa cứ thế kéo dài, cho đến khi trời chiều, cuộc trò chuyện mới dần kết thúc. Nhưng đó không phải là điều đáng chú ý nhất.

Tại một nơi vắng vẻ giữa khu rừng này, xuyên qua những hàng cây và bụi rậm. Giữa một bãi đất trống, sừng sững một cây cổ thụ to lớn đã chết đang hiện hữu trong khu rừng. Khi tiến đến gần với nó, một cảm giác đau xót lạ thường đến khó tả chợt ập đến.

Vệ thần Ulanni Meredith lại một lần nữa đặt chân đến đây. Cảnh tượng xung quanh cây cổ thụ thật khác biệt so với ngày xưa. Chẳng còn xanh tươi hay mang lại sự yên bình. Vị vệ thần có thể nhận ra tình trạng của cây cổ thụ. Nó đã chết.

"Dù đã chết." "Nhưng vẫn tỏa ra thứ năng lượng kỳ lạ kia."

Tiến đến gần, cô đối diện cây cổ thụ, đặt tay lên thân nó. Trong mắt vệ thần, đây không chỉ là một cây cổ thụ đã chết. Nó đang nảy nở và sinh sôi thêm một lần nữa. Thứ năng lượng khác thường đó không xuất phát từ thân cây đã chết, mà từ s��u bên trong gốc rễ của nó.

"Để xem rốt cuộc có gì bên trong."

Cô lùi lại nửa bước, siết chặt một cánh tay. Với luồng năng lượng từ hào quang mang màu sắc của bầu trời, tụ lại thành một lưỡi kiếm xanh lam.

"...Lưỡi kiếm của bầu trời..." "...AURA'NUS..."

Lập tức, vị vệ thần vung lưỡi kiếm chém một đường lên thân cây cổ thụ đã chết. Lớp vỏ bên trong lập tức bị phá hủy, để lộ một khoảng trống giữa thân cây. Bên trong khoảng trống giữa thân cây đấy có một thứ khác thường, tỏa ra một loại năng lượng độc đáo. Thứ khác thường kia có hình dáng như một nụ hoa màu xanh lá, bao quanh bởi những rễ cây cổ thụ. Nụ hoa này đang tỏa ra một thứ năng lượng khác thường, màu trắng tinh khiết.

Khi nhìn thấy vật trước mắt, trên mặt vệ thần hiện lên chút bất ngờ.

"Quả nhiên... Nó thật sự tồn tại..."

Vệ thần ngước nhìn vật bên trong thân cây cổ thụ. Khi ánh nắng le lói chiếu vào, nụ hoa ấy đã nở rộ. Một hạt giống đã xuất hiện. Sắc màu tự nhiên và thứ năng lượng khác thường. Vị vệ thần từng nghe kể về nó, một hạt giống từ cây có gốc rễ trải dài khắp Lục địa lớn phía bên kia.

"Hạt giống của cây thế giới." "Sẽ thật rắc rối, nếu có kẻ từ lục địa bên kia biết đến nó..."

Vị vệ thần đưa tay vào trong thân cây cổ thụ, lấy hạt giống từ nụ hoa. Cô ngắm kỹ hạt giống trên tay. Sau khi chắc chắn về nó, cô ấy liền cất giấu vào một chiếc túi vải nhỏ chắc chắn. Dù đã được cất giấu trong túi, nhưng hạt giống ấy vẫn tỏa ra thứ năng lượng khác thường. Dù sao thì đây cũng chỉ là giải pháp tạm thời, khi đến được nơi có giao thương ổn định, cô sẽ mua vật chứa đựng kỹ càng hơn.

Cất giấu chiếc túi vải đựng hạt giống vào trong người mình, nhờ lớp áo choàng che khuất khỏi những ánh mắt tò mò xung quanh. Vị vệ thần ngước nhìn cây cổ thụ lần cuối. Thân nó đang dần nứt vỡ, chẳng mấy chốc, từng cành và nhánh cây đều rơi xuống đất. Đổ vỡ và khô héo, vì thiếu đi hạt giống kia, giờ đây cây cổ thụ đã chết hoàn toàn.

Không còn cảm giác xoa dịu hay yên bình như trước nữa, cũng chẳng thấy đau xót hay buồn bã.

"..."

Im lặng nhìn cái chết của cây cổ thụ, hệt như đã đoán trước điều này ngay từ khi lấy hạt giống ra. Giờ đây, không còn lý do gì để ở lại bãi đất trống này nữa. Vị vệ thần liền quay người, lặng lẽ rời đi.

...Kết thúc...

Chuyện ngoài lề: Thông tin nhân vật. (6)

Đã lâu rồi chúng ta không cập nhật thêm thông tin về những nhân vật đã xuất hiện trong thế giới này. Vậy nên hôm nay, ta sẽ tiếp tục với phần 'Chương 46'. Hãy cùng tìm hiểu về hai kẻ xử tử đã xuất hiện, thuộc hạ của Zora: Linh mục Prieved và Kẻ Treo Cổ Begi'nous. Hãy bắt đầu với vị linh mục Prieved.

1. Thông tin: * Tên gọi: Prieved * Chủng tộc: Nhân loại * Tuổi tác: 46 * Giới tính: Nam * Ngoại hình: Thư sinh, khuôn mặt hiền lành, mỉm cười nhân hậu một cách kỳ lạ. Mái tóc ngắn đen tuyền, giọng nói ấm áp. Chiều cao 1m82. * Giới thiệu: Xuất hiện lần đầu tại 'Chương 53', là một trong những thuộc hạ dưới trướng Zora, hắn được giao nhiệm vụ ngăn cản đoàn hiệp sĩ Patrick.

2. Trang bị: * Trang phục: Bộ quần áo linh mục màu đen tuyền, kèm họa tiết kẻ sọc dọc màu tím đậm. * Vũ khí: Đã được tiết lộ bởi Zora, hắn sở hữu một loại vũ khí từ thời cổ thần binh, khi thế giới vừa trải qua biến động sơ khai. * Vật phẩm mang theo: Cuốn kinh thánh với hình ảnh kỳ dị cùng những chữ viết khó hiểu. Không rõ công dụng, nhưng Prieved luôn giữ trên tay.

3. Thông tin bên lề: * Ngoại hình của Prieved trông thật trẻ trung dù đã 46 tuổi, điều này là nhờ một phần năng lực được Zora ban tặng.

Phần thông tin về Prieved kết thúc tại đây, tiếp theo sẽ là Kẻ Treo Cổ Begi'nous.

1. Thông tin: * Tên gọi: Begi'nous * Chủng tộc: Undead * Tuổi tác: 66 * Giới tính: Nam * Ngoại hình: Mái tóc dài đen tuyền rối bù, đầy bọ và chấy. Ánh mắt đỏ thẫm như máu, cái hàm rách toạc được băng bó lại để che đi phần nửa dưới cháy đen. Chiều cao 1m97, cao lêu nghêu với cái lưng gù, hắn gầy gò đến mức thiếu thịt, lộ cả xương sườn. * Giới thiệu: Xuất hiện lần đầu tại 'Chương 53', là một trong những thuộc hạ dưới trướng Zora, và hắn hiện đang tiến gần Raidou như một điềm báo chẳng lành.

2. Trang bị: * Trang phục: Bộ quần áo rách rưới đến mức lộ cả xương sườn, hệt như một kẻ ăn mày. * Vũ khí: Bộ móng vuốt dài và sắc bén ở hai tay, chúng nối liền với xương thịt và cả thể xác hắn. * Vật phẩm mang theo: Vẫn chưa rõ.

3. Thông tin bên lề: * Begi'nous là một Undead, đó là lý do bề ngoài của hắn không giống một con người bình thường. Hắn gầy gò vì không cần dung nạp thức ăn, và vì đã chết nên những nhu cầu bình thường là không cần thiết. Zora đã cứu hắn từ cái chết, vậy nên mệnh lệnh đưa ra là tuyệt đối.

Có vẻ như chúng ta cần tìm hiểu thêm về hai kẻ này trong tương lai, bởi vì sẽ còn nhiều điều khác xảy ra. Vậy nên, đến đây là kết thúc. Hẹn gặp lại vào lần tiếp theo nhé.

Bản quyền của chương truyện này được truyen.free bảo hộ, mời quý độc giả tìm đọc tại địa chỉ gốc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free