(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 57: Đêm trò chuyện giữa hai người bạn thân.
...Arc 2: Hành trình trao trả di vật... -------------------------------------
Trời đã chạng vạng.
Dạo bước trên cánh đồng rộng lớn, Raidou, Ruijerd cùng người bạn thân Califa rời khỏi khu rừng. Cả ba băng qua ngôi làng không tên, trở về căn nhà bên bờ sông.
Đứng trước căn nhà, Califa vội mở cửa bước vào, trên tay cô là chiếc bánh xe gỗ thành quả của ngày hôm đó. Đặt bánh xe gỗ vào một góc, Califa dọn dẹp, cất rìu và dao vào thùng gỗ. Xong xuôi, Califa bước ra ngoài chuẩn bị nhóm lửa trại. Lửa trại được nhóm lên để mọi người cùng quây quần bên nhau, vừa trò chuyện, vừa ôn lại những kỷ niệm cũ. Đó là cách tốt nhất Califa chào đón hai người bạn thân của mình trở về.
“Califa,” Raidou lên tiếng, “Tôi và Ruijerd chỉ tìm được bấy nhiêu đây thôi, nhưng chắc cũng đủ để nhóm lửa trại.”
Trong lúc Califa đang chuẩn bị dụng cụ nhóm lửa, Raidou xuất hiện với một ít cành cây khô vừa kiếm được. Cụ thể hơn, Califa chịu trách nhiệm nhóm lửa, còn Raidou sẽ tìm củi hoặc cành cây khô quanh nhà.
“Hai cậu không cần phải tìm kiếm thêm đâu.” “Chừng này đủ để duy trì đến khuya rồi đấy.”
Califa mỉm cười khi thấy những cành cây khô Raidou và Ruijerd mang về. Thường thì Califa đã tích trữ sẵn cành cây khô sau nhà, nhưng vài ngày trước chúng đã dùng hết, nên bất đắc dĩ họ phải tìm kiếm xung quanh.
“Được rồi, hai cậu cứ ngồi xuống đi, tôi sẽ nhóm lửa ngay đây.” Califa nói khi mọi thứ đã sẵn sàng.
Lấy những cành cây khô và đá dựng thành vòng tròn, Califa còn chuẩn bị sẵn cỏ và rơm khô để mồi lửa. Và thứ cuối cùng không thể thiếu là một nhánh cây thẳng được gọt dũa kỹ càng cùng miếng gỗ khô ngay ngắn có vài lỗ hổng gần cạnh – cả hai thứ này là dụng cụ nhóm lửa của Califa. Cách nhóm lửa này thật sơ khai và nguyên thủy, nhưng nhìn đi nhìn lại, người ta thật sự phải nể phục Califa, bởi chỉ với chừng đó mà cô đã nhóm được lửa.
Ngọn lửa le lói nhỏ bé giữa những cành cây khô, chẳng mấy chốc đã bùng lên, mang theo hơi ấm bao trùm không gian xung quanh. Mặt trời cũng đã khuất dạng kể từ khi cả ba trở về nhà.
...
Raidou ngồi gần lửa trại, im lặng chìm đắm trong những suy nghĩ riêng. Califa vào trong nhà cất dụng cụ nhóm lửa, sẵn tiện lấy thêm một ít lương thực cho hai người bạn. Và vẫn như mọi lần, khi không còn ánh mắt nào theo dõi, Ruijerd lại biến mất.
“Này Raidou! Ruijerd đâu rồi!?”
Bước ra khỏi nhà với mấy ổ bánh mì cứng trên tay, Califa hoảng hốt khi không thấy Ruijerd đâu cả. Raidou thì vẫn bình tĩnh, như đã quá quen thuộc với hành động của Ruijerd.
“Ruijerd đôi khi biến mất đột ngột. Chuyện này thường xuyên xảy ra vào ban đêm.” Raidou bình tĩnh giải thích về hành động của Ruijerd.
Trái lại, Califa tỏ ra lo lắng, lên tiếng khi bước đến gần lửa trại: “Liệu có ổn không? Ban đêm luôn nguy hiểm, lỡ cậu ấy vào rừng thì sao?”
Califa nắm chặt bánh mì trên tay, lo lắng ngồi xuống cạnh Raidou. Khi cô hỏi về sự an toàn của Ruijerd, Raidou khẽ mỉm cười. Thật tốt khi thấy có người ngoài mình lo lắng cho Ruijerd, Raidou mừng thầm trong lòng. Biết ơn những gì Califa đã làm, Raidou không muốn để cô lo lắng thêm. Cậu mỉm cười nhìn Califa rồi nói:
“Đừng lo lắng, mọi thứ sẽ ổn thôi. Ruijerd rất khỏe, khác hẳn người bình thường.”
Nghe những lời đó, Califa dần bớt lo lắng.
“Nếu thật sự như lời cậu nói, có vẻ tôi đã lo lắng thái quá rồi.” “À phải rồi! Tôi có mang mấy ổ bánh mì, nếu cậu đói thì ăn nhé.”
Không còn lo lắng, Califa đưa những ổ bánh mì đang cầm trên tay cho Raidou xem.
“Bánh... bánh mì ư...” Raidou bất ngờ khi nhìn thấy những ổ bánh mì đó.
Raidou từng nếm thử bánh mì do Califa mang đến rồi, và nó đã để lại một nỗi sợ nho nhỏ trong cậu. Vừa cứng ngắc, vừa khô khan đến mức đáng sợ.
“Raidou, cậu sao vậy?” “À... ừm... không có gì đâu...”
Raidou phân vân không biết có nên nhận bánh mì hay không. Nhưng thật lòng, cậu không đủ can đảm để từ chối lòng tốt của Califa.
“Thành thật cảm ơn...” Raidou mỉm cười, dù hơi gượng ép nhưng cuối cùng vẫn nhận lấy một ổ bánh mì. Cậu nếm thử, nó vẫn cứng ngắc hệt như trước đây, vị khô khan chẳng thay đổi là bao. Và có chút hoài niệm, bởi ổ bánh mì cứng của Califa chính là loại lương thực đầu tiên cậu được ăn khi đến thế giới này.
...
“Này Raidou, chúng ta có thể tiếp tục được chứ? Ý tôi là những chuyện đã xảy ra khi cậu đến thị trấn Bù Nhìn...”
Ngồi trước lửa trại, trên tay cô vẫn là những ổ bánh mì cứng. Califa chần chừ không ăn bánh mì, thay vào đó cô lên tiếng hỏi Raidou về những chuyện đã xảy ra ở thị trấn Bù Nhìn. Tất cả điều này chỉ vì tò mò, bởi khi còn ở trong rừng, câu chuyện của Raidou mới chỉ được kể phân nửa.
... Nhưng rồi, Raidou chợt chết lặng, ngay khi nghe những lời của Califa. Trong lòng cậu đột nhiên khựng lại, nhức nhối một cách đau lòng.
Thị trấn Bù Nhìn. Chỉ cần nhắc đến nó, cậu lại nghĩ đến những cảnh tượng ngày trước. Sự kiện Chọn Lọc. Cột sáng bí ẩn kia và gã quái vật Lankak – cậu không thể nào quên được tất cả những gì chúng đã gây ra.
“Ừm... nói sao đây nhỉ... Tôi đã tham gia một công hội mạo hiểm giả...” Raidou lên tiếng. Cậu quyết định sẽ kể về chuyện mình cùng Ruijerd đăng ký trở thành mạo hiểm giả.
Sự bất ngờ lập tức hiện lên khuôn mặt Califa, và cô hào hứng thốt lên: “Tuyệt quá! Vậy là cậu đã trở thành một mạo hiểm giả rồi nhỉ?”
Vẻ hào hứng của Califa khiến Raidou hơi ngạc nhiên. Trở thành mạo hiểm giả, Raidou thật sự không nghĩ vậy. Dù sao thì cậu cũng chỉ vừa mới đăng ký, cấp bậc chỉ dành cho những người mới vào nghề chứ chưa thật sự chính thức. Và cũng thật trớ trêu, khi vừa mới bước chân vào nghề mạo hiểm giả chưa được bao lâu thì sự kiện Chọn Lọc đã xảy ra. Nói chung, hiện tại Raidou và Ruijerd vẫn chưa phải là mạo hiểm giả chính thức.
Nghĩ đến đây, Raidou lắc đầu ngao ngán, giải thích rõ ràng cho Califa hiểu: “Không phải đâu. Chúng tôi chỉ là người mới. Vừa đăng ký không có nghĩa là đã chính thức trở thành mạo hiểm giả.”
Nghe giải thích xong, Califa nhanh chóng hiểu ra. “Hóa ra là thế. Vậy mà trước giờ tôi cứ nghĩ chỉ cần đăng ký là sẽ trở thành mạo hiểm giả chính thức.” Califa mỉm cười gượng, hơi ngại vì vốn kiến thức còn hạn chế của mình.
Raidou không hề cười chê hay coi thường vốn kiến thức của Califa. Thay vào đó, cậu lại muốn chia sẻ chúng với cô. Ngồi quây quần bên nhau bên lửa trại, chẳng mấy chốc một cuộc trò chuyện thân mật đã diễn ra giữa hai người. Raidou đã chia sẻ rất nhiều điều qua lời kể của mình, nhưng cậu vẫn giữ bí mật về sự kiện Chọn Lọc trước kia.
“Không thể tin được, có nhiều cấp bậc dành cho mạo hiểm giả đến thế sao!” Califa không thể giấu được sự bất ngờ khi tiếp thu thêm những kiến thức cơ bản về nghề mạo hiểm giả.
Về phần Raidou, cậu cũng mừng khi thấy Califa hào hứng với những gì mình kể.
“Ừm... Công hội mạo hiểm giả tạo ra cấp bậc là để cân bằng. Nhờ có cấp bậc mà các nhiệm vụ được phân loại. Nhiệm vụ càng cao thì cấp bậc yêu cầu càng cao. Nhờ đó, tỷ lệ tử vong đã giảm đi rất đáng kể đấy.”
Cả hai thoải mái trò chuyện bên nhau bên lửa trại ấm áp. Đêm nay thật sự rất vui. Nhưng ngày mai bắt buộc Raidou phải lên đường rồi. Vì vậy, trong cuộc trò chuyện đêm nay, cậu quyết định thông báo tin về cái chết của thương nhân Louis.
“Califa.” “Hửm?”
Raidou đổi giọng, ngay sau khi giải thích cho Califa một số kiến thức cơ bản về mạo hiểm giả. Khi nghe Raidou gọi tên mình, Califa lắng tai ngước nhìn, trên tay cô vẫn là ổ bánh mì ăn dở.
“Tôi trở về đây là vì có một chuyện cần phải thông báo cho cô.”
Sắc mặt và giọng nói của Raidou dần thay đổi, không còn vui vẻ như ban nãy. Khuôn mặt cậu nghiêm túc hẳn. Và rồi, quyết định cũng được đưa ra: “Louis, vị thương nhân thường xuyên ghé qua ngôi làng, ông ấy đã chết ngay khi đặt chân đến lãnh thổ của Dalhurst.”
...
Bầu không khí chìm vào im lặng ngay khi thông báo được đưa ra. Sắc mặt Califa dần thay đổi. Không còn sự vui vẻ như vừa nãy nữa. Khuôn mặt cô có chút buồn ngay khi nghe tin về thương nhân Louis.
“Tôi biết mà.” Califa lên tiếng, giọng nhỏ có chút đau buồn ẩn chứa bên trong. Nhưng thay vì khóc thương, cô ấy lại khẽ mỉm cười trước mặt Raidou. “Ngay từ đầu tôi đã mơ hồ nhận ra rồi. Kể từ khi thương nhân Louis ghé qua ngôi làng, đã hơn mười mấy ngày rồi. Lộ trình của ông ấy là thường xuyên ghé qua ngôi làng này mà.”
Hóa ra là ngay từ đầu Califa đã mơ hồ nhận ra rồi. Không dễ gì để biết được lộ trình của đoàn thương nhân Louis, quả nhiên mối quan hệ giữa hai người thật sự rất thân thiết. Mà dù sao, thương nhân Louis cũng chính là cha đỡ đầu của Califa mà.
“Liệu có ổn không? Đoàn thương nhân Louis sẽ không còn ghé qua ngôi làng nữa...” Raidou chợt hỏi Califa. Sắc mặt cô khiến cậu có chút hối hận khi thông báo về cái chết của Louis.
“Chắc tôi sẽ rời đi đến một nơi khác...” Califa nhẹ giọng nói, đôi tay cô đã có chút run rẩy bởi tâm trạng đang dần tệ đi. Cô từ từ gục đầu xuống, khuôn mặt tối sầm lại khi nói ra những lời vừa rồi. “Ngôi làng này đã không còn được như trước nữa rồi. Gần đây không có đoàn thương nhân nào ghé qua làng, lương thực của tôi thì đang cạn kiệt.” Nói đến đây, cô nắm chặt tay, uất ức nói về sự vô dụng của bản thân: “Cậu thấy đấy. Tôi rất yếu kém trong việc săn bắt, dường như là không thể. Chính vì thế tôi sẽ đi đến một nơi khác để sinh sống.”
Miệng nói là sẽ đến một nơi khác sinh sống, nhưng trong thâm tâm cô thật sự không muốn rời khỏi nơi đây – một nơi chất chứa bao nhiêu kỷ niệm, từ thuở ấu thơ cho đến bây giờ. Nhưng để tiếp tục sống sót, cô ấy buộc phải rời đi đến một nơi khác.
“Tôi biết... cô sẽ nói như thế mà.” Trong lúc đau buồn nhất, một giọng nói cất lên bên cạnh cô. Với giọng điệu nhẹ nhàng, Raidou đối diện cô và thẳng thắn nói:
“Califa, tôi trở về đây là vì cô đấy. Lời hứa mà tôi nói thật sự rất hoang đường. Dù tôi không biết tương lai sẽ nguy hiểm ra sao, nhưng nếu có thể...”
Raidou ngước nhìn khuôn mặt Califa. Cô ấy đang lắng nghe cậu, đôi mắt như sắp khóc đến nơi. Dưới đôi mắt ấy có chút quầng thâm, bởi những chuyện tồi tệ liên tục xảy ra khiến tâm trạng cô ngày càng tồi tệ hơn.
“Liệu cô có muốn bước cùng tôi trên chuyến hành trình này không?”
Thật sự điều này rất hoang đường. Chẳng ai lại giữ một lời hứa như thế với người khác cả, nếu có thì cũng rất hiếm.
“Tại sao...?” Một lời ‘Tại sao’ bật ra từ Califa. Từ trước đến giờ, chưa từng có ai hứa hẹn một điều hoang đường như thế với cô cả. Kể từ khi gặp Raidou, cuộc sống cô đã thay đổi rõ rệt.
“Tại sao cậu lại phải làm đến mức này cơ chứ? Chỉ là một lời hứa thôi mà, đâu nhất thiết phải dẫn tôi theo.”
Một sự thay đổi rõ rệt trong cuộc đời Califa. Từ trước đến nay, nếu gặp khó khăn và đau đớn, cô ấy chỉ có thể chịu đựng một mình và không muốn ai biết. Nhưng giờ đây, đã có một người hiểu cho cô, đôi khi còn ở bên an ủi và giúp đỡ. Dù chỉ là một người xa lạ, đến vào cuộc đời cô chẳng được bao lâu. Tại sao lại phải làm đến mức này, chỉ là một lời hứa hẹn thôi mà. Tại sao lại giúp đỡ cô dù biết rằng sẽ không có lợi ích gì cho bản thân.
“Tại sao ư? Vì cô là bạn thân của tôi mà.”
Những lời đó kèm suy nghĩ của Califa liền được giải đáp. Dù cho không thuần thục ngôn ngữ, nhưng chỉ với vài lời kèm chất giọng nhẹ nhàng ấy cũng đã đủ để truyền đạt rồi.
... “Califa...”
Sự im lặng bất chợt bao trùm xung quanh. Nước mắt cô đã rơi xuống khi nghe những lời vừa rồi của cậu.
“Tôi... tôi không biết phải nói sao nữa. Từ trước đến giờ chưa từng có ai nói như thế với tôi cả. Cảm ơn cậu, Raidou. Tôi thật sự rất vui khi nghe cậu nói thế.”
Đôi chân Califa mềm nhũn, những giọt nước mắt rơi xuống mặt đất. Tâm trạng cô như thể đã được an ủi phần nào. Cô nhẹ nhàng lau đi từng hàng nước mắt, dù cho đôi tay vẫn run rẩy. Thật sự rất khó để cô diễn tả thành lời, cảm xúc như muốn vỡ òa vì hạnh phúc khi có một người bạn như thế này.
Ngồi bên cạnh, Raidou khẽ mỉm cười khi nhìn thấy những giọt nước mắt cùng tâm trạng rối bời của cô. Những giọt nước mắt ấy như muốn nói lên nỗi lòng của cô. Cậu có thể thấu hiểu phần nào nỗi lòng đó. Cậu xích lại gần hơn để an ủi người bạn thân của mình. Cậu nhẹ nhàng đặt tay lên lưng cô và dành một chút thời gian an ủi.
...
Thật đáng mừng khi cả hai gặp lại nhau vào thời điểm này, bởi nếu kéo dài lâu hơn, không biết điều tồi tệ gì sẽ xảy ra nữa. Lượng lương thực Califa tích trữ đã sắp cạn kiệt. Điều tồi tệ hơn nữa là các thương nhân đã không còn ghé qua ngôi làng không tên này.
“Xin lỗi nhé, lại làm phiền cậu an ủi tôi nữa rồi.” “Không, tôi không thấy phiền. Ít ra, tôi đã không im lặng như trước đây.”
Cuối cùng nước mắt cũng dừng lại, sự an ủi tận tình của Raidou đã khiến Califa có chút hạnh phúc. Cô ấy đang hạnh phúc vì lần đầu tiên trong đời có một người bạn thân như Raidou. Cả hai mỉm cười với nhau, sau đó là một cuộc trò chuyện nhỏ bên lửa trại. Nhưng trong lúc cả hai đang vui vẻ trò chuyện, một giọng nói đã chen ngang.
“Ta trở về hơi muộn. Raidou, có vẻ người bạn của ngươi đã đồng ý theo chân ngươi trên chuyến hành trình này rồi.”
Ngay khi giọng nói cất lên, một hình bóng xuất hiện từ trong bóng tối. Với ánh sáng từ lửa trại, người ta có thể thấy rõ đó là vị vệ thần Ulanni Meredith. Bước đến gần, nàng ngồi xuống đối diện cả hai.
“Rai... Raidou... Cô ta... có đôi tai thú trên đầu kìa!” “Califa, đừng hoảng sợ! Hãy nghe tôi giải thích!”
...Kết thúc...
Mọi nội dung trong tài liệu này thuộc về truyen.free, kính mong quý độc giả không tự ý sao chép.