Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 59: Trận chiến nổ ra giữa làn sương đen bị nguyền rủa.

...Arc 2: Hành trình trao trả di vật...

Deatarh.

Một cây cầu khổng lồ bắt nguồn từ phía nam, kéo dài đến tận trung tâm lục địa.

Nó được xây dựng cách đây ba mươi năm, là một trong những công trình kiến trúc lịch sử của vương quốc Vassia.

Kể từ khi cây cầu hoàn thành, nền kinh tế của vương quốc ngày càng phát triển nhờ hoạt động giao thương sầm uất.

Nhưng đi cùng với sự thịnh vượng ấy là những hành động tàn nhẫn đến từ ngài bá tước.

Từng ngôi làng biến mất khỏi bản đồ, và từ đó, số lượng thần dân ở phía nam ngày càng giảm sút.

Cho đến thời điểm này, những sự kiện tồi tệ vẫn tiếp diễn trên khắp lục địa Vassia.

Trên cây cầu Deatarh, tại khu vực trung tâm, có một đoàn hiệp sĩ dưới quyền vị tử tước.

Đó là đoàn hiệp sĩ Patrick.

Tất cả bọn họ hiện đang phải đối diện với điềm báo gở đến từ khu rừng chết.

“Quát!!.. Quát!!..”

Lại là tiếng kêu của lũ quạ, chúng tụ tập trên cây cầu Deatarh như một lời chào đón vị linh mục đen Prieved.

Làn sương mù đen dày đặc xung quanh đang che phủ mọi thứ, chỉ để lại một khoảng trống nhỏ giữa đoàn hiệp sĩ.

Đứng đối diện với vị linh mục đen chính là hai chàng hiệp sĩ Gavin và Keld.

Cả hai chàng hiệp sĩ đã bị vị linh mục đen lừa gạt.

Hắn ta đã giả dạng một người đàn ông trung niên tội nghiệp.

Chỉ vì một chút mềm lòng và lơ là, cả hai chàng hiệp sĩ đã phải trả một cái giá khá đắt.

Cánh tay phải của Gavin đã b��� chém lìa khỏi cơ thể, tất cả là do thứ vũ khí sắc bén trên tay vị linh mục đen Prieved.

Một trong những món vũ khí thuộc về thời đại cổ thần binh khi thế giới vừa trải qua những biến động sơ khai.

Cây thương hắc ám màu đen với những đường gai đỏ chết chóc, hình dạng ba lưỡi sắc bén gợi liên tưởng đến một cây thánh giá.

Chiếc áo choàng đen che phủ toàn thân dần tan biến vào hư vô, để lộ ra diện mạo thật sự của vị linh mục.

“P... Prieved!?.”

Chàng hiệp sĩ Keld lên tiếng, ánh mắt đầy kinh ngạc khi thấy kẻ đứng trước mặt mình là một trong những thuộc hạ của Zora.

Qua phản ứng bất ngờ và giọng điệu của Keld, không khó để nhận ra rằng hai người có quen biết.

Nhưng sự ngạc nhiên và bất ngờ ấy dần dần biến mất, thay vào đó là một khuôn mặt tức giận với những đường gân xanh nổi trên thái dương.

Khuôn mặt giận dữ của chàng hiệp sĩ Keld liền khiến vị linh mục đen trước mắt mỉm cười thỏa mãn.

Đó mới chính là phản ứng thật sự mà vị linh mục đen muốn thấy từ chàng hiệp sĩ Keld.

Và rồi, giọng điệu ���m áp kia lại cất lên, nhưng lại mang ý trêu chọc người khác:

“Ôi trời.. Sao cậu lại giận dữ thế, không phải cậu nên mừng vì đã lâu lắm rồi mới gặp lại ta ch...

“CÂM MIỆNG LẠI NGAY CHO TA!!!.. PRIEVED!!!.”

Trong cơn tức giận, Keld lập tức lớn tiếng ngắt lời vị linh mục đen.

Thanh kiếm sắt liền rút ra khỏi vỏ bọc, anh lao thẳng về phía hắn ta một cách đầy căm phẫn.

Chàng hiệp sĩ Keld đã không chần chừ vung kiếm thật nhanh vào kẻ trước mắt mình.

“...!!!KENG!!!...”

Nhưng thật trớ trêu thay, đường kiếm của chàng hiệp sĩ Keld đã bị chặn đứng lại một cách nhẹ nhàng.

Thanh kiếm sắt và cây thương cổ thần binh va chạm, tạo nên một âm thanh lớn.

Đoàn hiệp sĩ ở phía sau liền bị thu hút, và nhanh chóng nhận ra vấn đề nghiêm trọng.

Từng binh lính dưới trướng Patrick liền bước xuống khỏi lưng ngựa, tất cả đều sẵn sàng chờ đợi mệnh lệnh tấn công từ vị đội trưởng của mình.

Trái với mong đợi của họ, mệnh lệnh được đưa ra chỉ là một cái giơ tay ngăn cản tất cả.

“Tất cả hãy nhanh chóng sơ cứu cho hiệp sĩ Gavin!”

“Tuyệt đối không được tấn công tên có mái tóc đen tuyền kia.”

Vị đội trưởng Patrick vừa nói vừa giơ tay ngăn cản những binh lính của mình.

Bọn họ đều ngơ ngác không hiểu tại sao lại bị cản lại. Một mệnh lệnh tấn công lúc này là vô cùng cần thiết vì chàng hiệp sĩ Keld và Gavin đang gặp nguy hiểm.

Nhưng mệnh lệnh đưa ra chỉ là sơ cứu cho chàng hiệp sĩ Gavin nhằm giữ mạng cho anh ta.

Tuy nhiên, mệnh lệnh vẫn phải được tuân theo, vì vậy tất cả binh lính đã không chần chừ chuẩn bị những thứ cần thiết để sơ cứu hiệp sĩ Gavin.

Nhận thấy tất cả binh lính không còn ý định tấn công, vị đội trưởng Patrick liền bước lên phía trước.

Ông ấy đến gần chàng hiệp sĩ Gavin.

Lúc này, hiệp sĩ Gavin đang cố gắng giữ cho máu ngừng chảy từ vết thương, cánh tay phải của anh đã hoàn toàn đứt lìa khỏi cơ thể.

Nhưng tình trạng đang ngày càng tồi tệ hơn, biểu hiện choáng váng và chóng mặt rõ rệt.

“Gavin..”

“Đội trưởng Patrick!?.”

Trong khi đang khó khăn, vị đội trưởng Patrick đã đến bên cạnh chàng hiệp sĩ Gavin.

Ông ấy đặt tay lên vai chàng hiệp sĩ trẻ và lên tiếng nói:

“Hãy lui về sau đi.. Những binh lính khác sẽ nhanh chóng sơ cứu cho cậu...”

“Nhưng mà đội trưởng, hiệp sĩ Keld đang...”

Khi vị đội trưởng Patrick ra lệnh Gavin rút lui về phía sau, anh ta đã định phản đối vì Keld vẫn còn đang chiến đấu.

Nhưng rồi Gavin cũng hiểu ra lý do vì sao đội trưởng kêu anh rút lui.

Không phải là bỏ mặc Keld một mình chiến đấu với kẻ thù.

Mà là vì tình trạng của anh bây giờ không thích hợp để chiến đấu.

“Tôi hiểu rồi.. Nhờ ngài giúp đỡ Keld, thưa đội trưởng.”

Chàng hiệp sĩ Gavin đã rút lui về phía sau để những người trong đoàn sơ cứu vết thương ở cánh tay phải của mình.

Trước khi rút lui, anh ta cũng không quên nhờ đội trưởng giúp đỡ Keld, quả là một tấm lòng tốt bụng, thấu hiểu người khác.

Vị đội trưởng đã khá ấn tượng về lòng tốt bụng của Gavin.

Nhưng giờ không có thời gian để nghĩ nhiều, bởi vì kẻ thù vẫn còn đang ung dung trước mắt đội trưởng.

“...”

Chàng hiệp sĩ Keld vẫn còn đang chiến đấu với vị linh mục đen Prieved.

Rõ ràng đây là một trận chiến bất lợi về sức mạnh, Keld không phải là đối thủ của vị linh mục đen kia.

Những đường kiếm được vung ra đều bị chặn đứng lại một cách nhẹ nhàng.

Vị linh mục đen cứ như đang trêu đùa với sự tức giận của chàng hiệp sĩ.

“Trời ơi.. Thật không thể tin nổi.. Kiếm ph��p dễ đoán thế này, liệu ngươi có xứng danh hiệp sĩ không?”

Từng lời trêu chọc vang lên với giọng điệu ấm áp của vị linh mục đen, chúng khiến chàng hiệp sĩ càng tức giận hơn nữa.

Thế nhưng.

Cho dù có tức giận hay dồn hết sức lực đến mấy, chàng hiệp sĩ cũng không thể khiến vị linh mục đen bị thương.

“Đùa giỡn thế đủ rồi.. Keld.. Ngươi không nhận thấy rằng, ngươi quá yếu kém sao?.”

“...!!KENG!!...” – Nhanh đến mức chàng hiệp sĩ không kịp nhìn thấy, vị linh mục vừa vung thương tấn công.

Nhưng thật kỳ lạ, thay vì chém lìa đầu chàng hiệp sĩ để kết thúc trận đấu nhanh chóng, hắn ta lại nhằm vào thanh kiếm sắt.

Nguyên nhân chính là do bản chất của hắn ta, hắn muốn nhìn thấy vẻ tuyệt vọng từ kẻ thù, sau đó giết cũng chưa muộn.

Đối với một hiệp sĩ, vũ khí của mình chính là thứ quan trọng và đáng tự hào nhất trong cuộc đời.

Thật đáng buồn, chỉ với chừng này khả năng và thể lực, chàng hiệp sĩ Keld sẽ không bao giờ thắng nổi kẻ trước mắt.

Thanh kiếm sắt nứt toác, rồi vỡ vụn hoàn toàn trước mắt chàng hiệp sĩ.

Vũ khí duy nhất mà anh có đã bị phá hủy.

“Không.. Không thể nào..”

Vẻ mặt ngơ ngác rồi dần tuyệt vọng khi vũ khí của mình bị phá hủy.

Đứng trước vị linh mục Prieved, giờ đây chàng hiệp sĩ Keld đã nhận ra một sự thật.

Rằng anh quá yếu kém khi đối mặt với hắn ta, hoàn toàn không hề xứng tầm đối thủ trong trận chiến này.

“Chúa sẽ ban ơn cứu rỗi.. Ta sẽ giúp ngươi gặp lại gia đình thân yêu của mình.. Keld..”

Xoay cây thương một vòng, vị linh mục lên tiếng, giọng đầy thương cảm cho chàng hiệp sĩ.

Ngay sau đó, mũi thương sắc nhọn liền lao đến một cách nhanh chóng.

Nó đang nhắm thẳng vào trái tim của chàng hiệp sĩ.

Cú đâm này sẽ kết liễu kẻ đang tuyệt vọng trước mặt vị linh mục đen.

Nhưng làm gì có chuyện dễ dàng như thế cơ chứ.

“...!!!Hào quang kiếm khí!!!...”

“...!!!Lang thần công phá!!!...”

Từ phía xa, trước mắt vị linh mục đen, một con sói đang lao thẳng đến với tốc độ nhanh không tưởng.

Khi những "răng nanh" của nó đến gần thì vị linh mục mới có phản ứng, hắn liền giơ cây thương của mình ra đỡ lấy đòn tấn công bất ngờ.

Khi con sói áp sát vị linh mục.

“...!!!ẦM!!!...”

Ngay lập tức, "răng nanh" của nó va chạm với cây thương, sự va chạm giữa hai món vũ khí mạnh đến mức thổi bay cả linh mục.

Không thể tin được rằng cú va chạm vừa rồi đã khiến vùng xung quanh vỡ nát và khói bụi mù mịt.

Vị linh mục Prieved đã bị thổi bay ra một khoảng cách khá xa, lấy lại thăng bằng và lập tức đáp xuống đất một cách an toàn.

Ngước mắt nhìn đến con sói vừa tấn công mình, vị linh mục đã khẽ đổ mồ hôi khi nhận ra đây là đối thủ đáng gờm.

Đó là vị đội trưởng tên Patrick.

“Lui về sau đi Keld.. Ta sẽ lo liệu tên linh mục này.”

Trong sự tuyệt vọng và cái chết cận kề, chàng hiệp sĩ Keld đã được vị đội trưởng đáng kính cứu mạng kịp thời.

Và khi vị đội trưởng ra lệnh lui về, sự tuyệt vọng ấy đã chuyển thành nỗi dằn vặt trong tâm trí.

Chàng hiệp sĩ Keld muốn trở nên mạnh hơn nữa, chỉ có như vậy anh mới có thể báo thù cho gia đình mình.

“Rõ thưa đội trưởng...”

Keld uất ức lên ti��ng, cuối cùng anh đành phải rút lui nhường lại trận chiến cho đội trưởng của mình.

Nếu như ở lại, anh cũng chỉ là vật cản đường mà thôi.

Keld rời khỏi vị trí đó, với thanh kiếm gãy vụn trên tay mình.

Tinh thần Keld đã suy sụp nặng nề.

“...”

“Trời ơi.. Nực cười thật.. Đáng lẽ ngươi nên đến sớm hơn Patrick, tinh thần của hắn đã bị tổn thương nặng nề đấy..”

Cứ như thể mọi chuyện đã nằm trong tính toán của mình, vị linh mục mỉm cười quái dị, giọng điệu ấm áp pha chút trêu chọc.

Nhưng nụ cười quái dị ấy không giữ được lâu, bởi vì một ánh mắt đáng sợ đang hướng đến hắn ta.

Ánh mắt của một kẻ mang trong mình nguồn sức mạnh còn vượt xa hắn.

“Trời ơi.. Hào quang này thật đáng sợ!”

“Quả nhiên chủ nhân đã đúng, lão già ngươi là một đối thủ ta nên đề phòng.. Patrick.”

Khi ánh mắt ấy hướng về phía mình, vị linh mục đen đã nhận ra một điều.

Nếu như hắn không chiến đấu nghiêm túc với kẻ trước mặt, thì cái chết là điều không thể tránh khỏi.

Và rồi.. Hắn không nói thêm lời nào nữa.

Vị linh mục đen đưa lưỡi thương ra phía trước, rồi vào tư thế sẵn sàng bắt đầu trận chiến.

Về phần đội trưởng Patrick, ông ấy không cần phải vào tư thế nào cả.

Trên tay là một vũ khí hoàn toàn mới, một thanh kiếm sắt có kích cỡ trung bình, nó đã được mua từ lò rèn của lão James.

Với phong thái bình tĩnh kèm theo luồng hào quang màu trắng dày đặc xung quanh mình, chừng đó thôi cũng đủ để khiến vị linh mục đen phải e ngại rồi.

“Haa!!...”

Nhịp thở của đội trưởng Patrick tăng lên, hệt như thể một con sói sắp sửa lao vào con mồi của mình.

“...!!!Hào quang kiếm khí!!!...”

“...!!!Lang thần công phá!!!...”

“...!!!ẦM!!!...”

Trận chiến đã bắt đầu với sự chủ động tấn công từ đội trưởng Patrick.

Ông ấy lao đi thật nhanh, hệt như thể một con sói đang tiến thẳng đến con mồi của mình một cách hung hãn.

Thật bất ngờ.

Khi nhìn thấy đội trưởng Patrick lao thẳng đến phía mình, vị linh mục đen Prieved đã không né tránh hay phòng thủ.

Ngược lại, hắn ta đang cảm thấy rất hứng thú với sức mạnh của đội trư���ng Patrick.

Hắn liền giữ chặt cây hắc thương, lập tức lao thẳng về phía đội trưởng Patrick một cách nhanh chóng nhưng đầy điềm tĩnh, không hề gây ra bất kỳ phá hủy nào trên đường.

“Hắc thương đoản mệnh... Nhát chém ân huệ..”

“...!!!ẦM!!!...”

Khi cả hai lao vào nhau, âm thanh va chạm dữ dội giữa hai vũ khí đã vang vọng khắp cây cầu Deatarh.

Sự va chạm vẫn mạnh như trước kia, nó mạnh đến mức thổi bay cả đá vụn xung quanh và phá hủy một vùng.

Khói bụi sau vụ va chạm là điều không thể tránh khỏi, mù mịt che phủ mọi thứ, cộng thêm màn sương đen khiến mọi thứ khó khăn hơn.

Dù tầm nhìn bị hạn chế, nhưng cuộc chiến vẫn tiếp diễn bên trong làn khói bụi sau vụ va chạm vừa rồi.

“...!!!KENG!!!...” – Âm thanh từ những đòn tấn công như răng nanh của sói.

Lập tức từ bên trong làn khói bụi, vị linh mục đen Prieved đã bị thổi bay ra thêm một lần nữa.

Hắn ta bay đi ra xa nhưng không mất bao lâu để lấy lại thăng bằng và đáp xuống một cách an toàn.

“Một nhát chém ân huệ từ hắc thương.. Còn lại hai nhát nữa, là ta sẽ cho ngươi an nghỉ tuổi già.”

Ngay khi vừa đáp xuống an toàn, vị linh mục đen đã lên tiếng nói về khả năng từ cây thương của mình.

Hắn ta tự tin rằng chỉ cần thêm hai nhát chém nữa là có thể kết liễu mạng sống của đội trưởng Patrick.

Nhưng hắn ta đã quá ngạo mạn, bởi vì nhát chém đó chỉ đủ sức đánh bay chiếc mũ sắt và để lại một vết xước nhỏ trên mặt đội trưởng.

Chỉ với chừng đó thì chẳng thể ngăn cản được cuộc tấn công từ ông ấy.

Bên trong làn khói bụi, một bóng hình lập tức bay vút ra từ trên cao và tiến thẳng đến phía vị linh mục đen.

Rõ ràng đây là một đòn tấn công từ trên không trung.

“Trời ơi.. Lão ta định tấn công từ trên cao sao!?.”

Khi bay đến gần Prieved, đội trưởng đã lao xuống với thanh kiếm chứa đựng luồng năng lượng hào quang trắng.

“...!!!ẦM!!!...”

Thanh kiếm đã lao thẳng xuống vị trí của linh mục đen và cắm sâu, tạo ra một áp lực lớn, phá hủy một vùng nhỏ xung quanh.

Mọi thứ lại bị phá hủy cùng khói bụi mù mịt, nhưng thật phi thường từ bên trong đó, vị linh mục đen đã phi thân ra khỏi đó.

Hắn ta với cây thương trong tay đã đỡ được đòn tấn công từ trên không trung của đội trưởng Patrick.

Nhưng đấy không phải là đòn tấn công duy nhất, bởi vì ngay sau đó đội trưởng cũng đã lao ra ngoài làn khói bụi.

“...!!!Hào quang kiếm khí!!!...”

“...!!!Lang thần công phá!!!...”

Con sói lại lao đến phía vị linh mục đen.

"Răng nanh" của nó lần này chắc chắn sẽ không cho hắn cơ hội né tránh.

Hào quang trắng xung quanh đội trưởng đã dày đặc hơn.

Đòn tấn công lần này đã uy lực hơn những lần trước, nó khiến vị linh mục đen cảm thấy bất an.

“Trời ơi.. Mọi chuyện càng lúc càng thú vị rồi.”

Thật khó hiểu.. Vị linh mục đen Prieved đang mỉm cười khi đang cảm thấy bất an.

Đội trưởng trước mắt hắn.. Thật sự rất mạnh, cuộc chiến này đang ngày càng thú vị.

“Trời ơi, con đang run rẩy.. Thật tuyệt vời, đây là lần đầu con cảm nhận được nó, nỗi bất an từ sâu thẳm bên trong..”

Prieved lên tiếng thầm thì với chúa của hắn.

Tay phải đang giữ chặt cây hắc thương đoản mệnh.

Tay trái hắn giang rộng giữa hư vô, khuôn mặt nở một nụ cười quái dị, những lời cầu nguyện thầm thì vang lên:

“Hỡi ôi.. Vị chúa của tôi.. Hãy ban cho kẻ sa đọa này một ân huệ..”

“Ra đây đi.. Kinh thánh bị nguyền rủa.. BELIAL!!..”

Khi lời cầu nguyện thầm thì kết thúc, một cuốn kinh thánh quái dị lập tức hiện ra ngay trên tay trái của vị linh mục.

Cuốn kinh thánh đấy liền được mở ra, từng trang giấy lật mở, lộ ra những hình ảnh kỳ dị cùng các dòng chữ khó hiểu.

Khi cuốn kinh thánh dừng lại ở trang giấy được chọn, một làn sương đen đột ngột tỏa ra từ đó.

Làn sương đen che phủ toàn thân vị linh mục đen, như thể đang bảo vệ hắn khỏi sự đe dọa đang đến gần.

Con sói đã đến gần, nhưng khi cả hai va chạm với nhau thì lại không giống như lần trước.

Bởi vì đội trưởng Patrick đã rơi vào làn sương đen được tạo ra từ cuốn kinh thánh bị nguyền rủa Belial.

“Để xem.. Khi thị giác bị vô hiệu, thì lão già ngươi sẽ đánh trúng ta kiểu gì đây.”

Giọng nói ấm áp của Prieved vang lên giữa hư vô, xung quanh đội trưởng giờ đây là m���t màn sương đen dày đặc.

Thị giác đã không còn hữu ích trong trường hợp này.

Đội trưởng đang cẩn trọng giữ chặt thanh kiếm trên tay mình.

Cho đến khi lưỡi thương đoản mệnh tiếp cận ông.

“...!!!KENG!!!...”

Truyện được biên tập công phu, từng câu chữ đều là tâm huyết của đội ngũ truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free