(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 6: Tiếng kêu gào vang vọng bên trong khu rừng đầy rộng lớn.
Trong khu rừng rộng lớn, một con sông trải dài từ vách núi xa xôi đến tận bìa rừng. Dọc bờ sông, một chàng trai tóc đen tuyền đang ngồi, đó là Raidou.
Quần áo của cậu đã ướt một nửa, và bên cạnh là một chàng trai tóc dài trắng muốt. Không rõ hắn là ai, nhưng Raidou tin chắc đây chính là kẻ đã chọc giận con Griffin.
Raidou đã kéo chàng trai đó lên bờ, bởi vì cậu được dạy rằng không được bỏ mặc ai gặp nguy hiểm, ngay cả khi đó là một người lạ.
Sau khi kéo chàng trai đó lên bờ, Raidou đặt hắn nằm đó rồi bước vào rừng. Cậu tìm kiếm những cành cây khô để nhóm lửa sưởi ấm.
Trong túi quần, Raidou có một chiếc bật lửa, cậu thường mang theo phòng khi cần dùng đến. Thật may mắn khi có nó, cậu đã có thể nhóm lửa dễ dàng.
“Cũng may là mình có mang theo nó, nếu không thì sẽ chết cóng mất... Mà... rốt cuộc người này là ai, sao lại trôi dạt trên sông thế này?”
Raidou ngước nhìn chàng trai tóc dài trắng muốt, trông hắn thật sự khá tàn tạ. Trên người có những vết thương như bị cắt xẻ hay cào cấu, nhưng Raidou đã dùng chiếc áo của mình để băng bó chúng lại.
Ban đầu khi kéo hắn lên bờ, máu liên tục chảy ra từ những vết thương đó. Vì thế, Raidou đã băng bó vết thương cho hắn, nếu không e rằng hắn sẽ chết vì mất máu quá nhiều.
“Haiz... Chỉ vì cứu hắn ta mà áo của mình đã rách mất một nửa. Giờ phần bụng chẳng khác nào bị phơi ra cả.” Raidou thở dài và tự nhủ rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi. Khi nào hắn tỉnh dậy, cậu sẽ hỏi về đường ra khỏi khu rừng này.
“Áo mình rách cũng không phải vô ích. Chỉ cần chờ người này tỉnh dậy là được.”
“...” Raidou lặng lẽ ngồi trước trại lửa nhỏ vừa nhóm từ những cành cây khô. Bên cạnh là chàng trai tóc dài trắng muốt. Không khí xung quanh thật tĩnh lặng.
“Gừ!!.. Gừ!!..” Nhưng rồi sự tĩnh lặng đó đã bị phá vỡ bởi tiếng gầm gừ phát ra từ chàng trai tóc dài trắng muốt.
“Hể?” Raidou lập tức quay sang nhìn chàng trai đó. Hắn ta đã tỉnh dậy nhưng có chút kỳ lạ.
Chàng trai tóc trắng trông như một con thú hoang, chống bốn chi xuống đất và mái tóc dài dựng ngược lên một vài sợi. Móng tay thì vừa dài vừa sắc nhọn và đặc biệt là hàm răng cá mập của hắn. Trông hắn chẳng khác nào một con thú đang cảnh giác với mọi nguy hiểm.
“Gừ!!.. Gừ!!..”
Raidou lùi lại khi nhìn thấy chàng trai có những hành động kỳ lạ như thú hoang.
“Này, rốt cuộc chuyện này là s...”
“GRAHH!!!.” Chưa kịp để Raidou nói hết câu, chàng trai tóc trắng đã gào lên và lao thẳng đến cậu.
“Cái quái!!”
“...!!BỊCH!!...” Raidou không kịp phản ứng, bị chàng trai tóc trắng vồ lấy và ngã ngửa ra đất.
“GRAH!!!.” Chàng trai tóc trắng lại gầm lên một lần nữa, hắn liền giơ tay lên.
Những móng tay sắc nhọn của hắn khiến Raidou rùng mình, theo phản xạ, cậu lập tức giữ chặt cánh tay hắn. Sự hoang mang và sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt Raidou.
“Này chờ đã!! Tôi là người đã cứu cậu đấy, tại sao lại tấn công tôi chứ!!”
“GRAH!!.” Chàng trai tóc trắng vẫn tiếp tục cố gắng tấn công Raidou. Khi nhìn thấy Raidou phản kháng bằng cách giữ chặt hai tay của mình, chàng trai tóc trắng đã há miệng, lộ ra hàm răng cá mập đáng sợ. Hắn ta định cắn chết Raidou ngay tại chỗ.
“Ah.. Ahh!!?.” Raidou hoảng sợ kêu lên khi thấy hàm răng cá mập kia, cậu lập tức tự vệ bằng cách buông tay phải, đấm thật mạnh vào khuôn mặt của chàng trai tóc trắng.
“...!!BỤP!!...”
“...!!BỤP!!...” Không chỉ đấm vào mặt, Raidou còn mạnh bạo tấn công thẳng vào những vết băng bó trên người hắn. Máu bắn ra, có vẻ vết thương đã bị hở do bị tấn công quá mạnh.
“!!!GRAH!!!.” Chàng trai tóc dài trắng muốt lập tức kêu thét lên, hắn ngã vật sang một bên, ôm lấy vết thương đang băng bó.
“Ha......... Ha........ Không nói năng gì đã vồ lấy mình rồi, thằng khốn này điên rồi sao!?”
Raidou lấy lại hơi, cậu tức giận nhìn chàng trai tóc trắng.
“Đừng có đùa!! Đó là thái độ với người đã cứu ngươi ư?”
“Gừ Gừ!!.” Có vẻ như chàng trai tóc trắng không hiểu Raidou nói gì. Hắn ta lại tiếp tục gầm gừ, mặc cho Raidou cố gắng giải thích.
“Gầm gừ cái gì chứ! Rõ ràng ta là người đã cứu ngươi thế mà lại tấn công ta...”
“GRAHH!!!.” Lại thêm một lần nữa, Raidou bị tiếng gào của chàng trai tóc trắng chặn lời.
“...!!BỊCH!!...” Hắn ta lại tiếp tục lao đến và vồ lấy Raidou một lần nữa, nhưng lần này thì khác rồi.
“Đừng có mà đùa!!” Raidou tức giận hét lên với hắn, và hành động sau đó của cậu đã khiến chàng trai tóc trắng một phen khiếp vía.
“...!!BỤP!!...” Raidou đã tung cú đá mạnh vào hạ bộ của chàng trai tóc trắng.
“Gừ!?... !!!GRAHHH!!!.” Hắn ta gào thét lên, ngã vật sang một bên, nằm trên mặt đất.
“Ha...... Ha...... Thằng khốn!!?”
“....!!!BỤP!!!...”. Raidou tức giận lại đá mạnh thêm một cú nữa vào hạ bộ của chàng trai tóc trắng, mặc dù hắn ta đã không còn khả năng chiến đấu.
“!!!GRAHHH!!!.”
“Thằng khốn!!? Chết đi!!”
“BỤP!!!.. BỤP!!!..”
“GRAH!!!... GRAHH!!...”
Âm thanh gào thét vang vọng khắp khu rừng gần bờ sông.
...
Một lúc sau, khi tiếng gào thét lắng xuống cũng là lúc chàng trai tóc trắng ngất lịm.
“Ha.......... Ha.......... Ngất rồi sao?”
Raidou dừng lại những hành động bạo lực của mình, cậu nhìn chàng trai tóc trắng và cảm thấy nếu cứ để hắn như vậy thì không ổn chút nào.
“Mình phải trói tên này lại, nếu không khi hắn tỉnh dậy sẽ lại phiền phức mất.”
Raidou cởi dây nịt của mình. Cậu bước tới gần chàng trai tóc trắng và dùng nó trói hai tay hắn ra sau lưng.
“Phù.. Xong rồi.” Raidou thở phào nhẹ nhõm sau khi trói hai tay chàng trai tóc trắng lại bằng dây nịt. Mối nguy hiểm đã được ngăn chặn, Raidou trở lại chỗ lửa trại nhỏ của mình.
Raidou ngồi xuống đất và nhóm lửa lại, cậu tiếp tục sưởi ấm cơ thể để tránh cái lạnh ban đêm.
Bầu trời đang dần tối và những ngôi sao đã thu hút sự chú ý của Raidou.
“Nhiều thật.. Giá như nơi mình ở cũng có nhiều như vậy thì tốt biết mấy, Yuki chắc chắn sẽ thích lắm...”
Raidou dừng lời, cậu không thể nhắc đến Yuki thêm một lần nào nữa. Cảnh tượng của ngày hôm đó vẫn ám ảnh cậu đến tận bây giờ.
“Kể từ khi đến khu rừng này, mình có cảm giác đ��y không phải là Nhật Bản. Thứ giống thạch rau câu phun ra Axit, và những tiếng động lớn trong khu rừng.”
“Nếu như đây không phải là Nhật Bản, thì liệu mình có thể trở về không?”
Raidou ngồi thẫn thờ nhìn ngọn lửa đang rực cháy, những dòng suy nghĩ của cậu cứ thế tiếp diễn... Cho đến khi cậu ngủ thiếp đi.
Trong khi Raidou đang ngủ say, thì bên kia khu rừng, tại một bãi đất trống trải dài giữa những hàng cây xanh, có một nhóm gồm bốn người đang cắm trại tại đó.
Bọn họ gồm có ba nam và một nữ. Tất cả đều ngồi trên những khúc gỗ và trước mặt họ là một đống lửa trại.
Trong số đó có một người đàn ông trung niên với ngoại hình cao to vạm vỡ, bên cạnh là một cây rìu khá lớn. Có vẻ như người đàn ông này là đội trưởng của nhóm, vì anh ta đã hơn ba mươi tuổi rồi.
Bên phải người đàn ông là ba người còn lại. Hai chàng trai trẻ với mái tóc nâu và vũ khí là thanh kiếm vắt bên hông, cả hai đều khoảng mười sáu, mười bảy tuổi.
Cuối cùng là người phụ nữ duy nhất của nhóm, một cô gái trẻ có ngoại hình nhỏ nhắn với mái tóc ngắn màu nâu đậm, cô ấy hiện đã mười bảy tuổi và đang gục mặt xuống vì ngượng ngùng.
Bọn họ đều trông rất vui vẻ khi trò chuyện và tâm điểm là hai chàng trai trẻ của nhóm. Hai chàng trai trẻ đó đều đang trêu chọc cô gái duy nhất ở đây.
“Này đừng có gục đầu như thế chứ, nói chuyện với mọi người một tí đi.”
Cả hai chàng trai trẻ đều hướng về người phụ nữ của nhóm mình, có vẻ như bọn họ đang muốn cô ấy cùng trò chuyện với họ.
“Em không sao đâu, mọi người không cần phải lo cho em.. Vì vậy cứ tiếp tục trò chuyện đi ạ.”
Nhưng người phụ nữ lại không thể trò chuyện với bọn họ, bởi vì cô ấy đang rất ngượng ngùng.
“Nhìn xem kìa, cô gái trẻ trong nhóm của chúng ta đang ngượng ngùng đó, trông cũng khá dễ thương đấy chứ!?”
“Haha!!.. Hahaha!!”
“Hahaha!!” Hai chàng trai trẻ đều đang trêu chọc cô gái một cách vui vẻ, bọn họ không hề có ác ý.
“Mọi người đừng có cười nữa mà, xin dừng lại đi.”
Người phụ nữ ngượng ngùng nói, tất cả đều mỉm cười khi thấy vẻ đáng yêu đó của cô.
Nhóm của bọn họ đã có một buổi trò chuyện rất vui vẻ bên đống lửa trại đêm nay, nhưng rồi mọi thứ đã kết thúc khi một giọng nói phát ra từ phía bên kia hàng cây xanh.
“Nhìn xem chúng ta tìm thấy gì này Loreb!?”
“Con người! Thịt của chúng ngon lắm, em muốn ăn con bé kia, được không anh Lankak!?”
Từ trong lùm cây rậm rạp, hai hình bóng to lớn xuất hiện, với ngoại hình trông cực kỳ đáng sợ.
Đó là hai con Orc. Một loài không tồn tại ở đây, chúng đều có ngoại hình đáng sợ với nước da xanh lục và hai chiếc răng nanh nhô ra từ miệng.
Cả hai gã Orc đều mặc một bộ giáp da thú dày trên cơ thể, nhưng vũ khí của chúng lại khác nhau hoàn toàn.
Trong số đó, có một gã Orc to béo đang vác theo một thanh đao lớn làm từ xương trên tay. Hắn ta được gọi là Loreb.
Gã Orc còn lại có thân hình vạm vỡ với những khối cơ bắp cuồn cuộn, trên tay là một cây rìu to lớn được rèn từ kim loại quê hương hắn. Gã được gọi là Lankak, anh trai của Loreb.
“Sao.. Sao trong khu rừng này lại có quái vật to lớn thế này chứ?.. Không phải theo báo cáo chỉ có bọn Goblin và lũ Slime thôi sao?”
Hai chàng trai trẻ kia đã sợ hãi và đứng dậy rút vũ khí ra chuẩn bị chiến đấu, người đàn ông vạm vỡ cũng đã vác cây rìu của mình lên.
“Chuẩn bị vũ khí đi, chúng ta cần phải chiế...”
Người đàn ông, cũng là đội trưởng của nhóm, kêu lên bảo mọi người chuẩn bị. Nhưng đã quá muộn, ngay khi anh ta đang nói thì gã Orc Lankak đã ra tay.
“...!!!ẦM!!!...” Lankak lao đến và vung cây rìu lớn xuống, cơ thể người đàn ông lập tức bị chẻ đôi.
“Đã là một chiến binh thì không được lơ là trong mọi tình huống, bọn loài người các ngươi luôn khiến ta thất vọng.”
Gã Orc Lankak lên tiếng ngay sau khi giết chết người đàn ông. Chỉ với một cú vung, không những giết chết một người mà còn khiến đất đá xung quanh bị phá hủy một vùng nhỏ.
Nhìn thấy người đàn ông bị giết chết dễ dàng như vậy, hai chàng trai trẻ và người phụ nữ đã bắt đầu hoảng sợ.
“Kh.. Không!! Tôi không muốn chết!!”
“Này chờ đã, cậu chạy đi đâu thế!!” Một trong hai chàng trai trẻ đã chạy trốn để giữ lấy mạng sống.
Lúc này, Loreb bước ra hỏi Lankak: “Anh ơi.. Tên kia chạy mất rồi, chúng ta phải làm sao đây?”
Khi nghe Loreb hỏi mình, Lankak đã lập tức đáp lại: “Cứ mặc kệ hắn ta đi, vẫn còn hai đứa kia kìa.. Nếu mày muốn thì cứ việc ăn thịt hai đứa nó, ta không thích vị của loài người đâu.”
Sau khi Lankak bảo thế, Loreb đã mỉm cười man rợ: “Nếu anh đã nói thế, thì em không khách sáo đâu!”
Loreb bước đến gần hai người còn lại, một nam và một nữ. Đứng trong hoàn cảnh này chỉ có thể chạy trốn để giữ lấy mạng sống, nhưng chàng trai trẻ kia đã không làm vậy.
“Mau chạy đi!! Tôi sẽ câu giờ cho cô!!”
Chàng trai trẻ giữ chặt thanh kiếm và dũng cảm lao đến gã Orc Loreb. Cậu run rẩy giơ thanh kiếm lên, chỉ để hy vọng có thể câu giờ cho người phụ nữ chạy đi.
“Chết đi đồ quái vật!!”
“...!!!VỤT!!!...” Nhưng có vẻ chàng trai trẻ đã đặt cược mạng sống mình vào vô ích, bởi vì ngay sau đó cậu ta đã bị giết chết một cách tàn bạo.
Chỉ với một cú vung từ thanh đao lớn của gã Orc Loreb, cơ thể chàng trai trẻ đã bị cắt đôi. Thanh kiếm cũng đã bị phá hủy bởi đòn tấn công đó.
“Ta ghét nhất là những kẻ phá hỏng bữa ăn của ta... Nào! Giờ tới lượt ngươi đó, miếng mồi ngon cuối cùng!!!”
Loreb nở một nụ cười man rợ trên khuôn mặt. Người phụ nữ đã lập tức ngã ngửa ra sau vì sợ hãi, đôi chân run rẩy, không thể đứng dậy được nữa.
“Không đừng mà, làm ơn không!!”
“Không!! Đừng có đến đây!!!.”
Người phụ nữ đã kêu thét trong thảm thiết và tuyệt vọng. Loreb thì vẫn tiếp tục công việc của mình, miếng mồi trước mắt hắn là thứ cực kỳ tuyệt vời. Thanh đao lớn lập tức bị ném xuống đất.
Loreb không cần vũ khí, bởi vì miếng mồi ngon luôn hấp dẫn nhất khi còn tươi.
“Thịt!! Thịt!!! Ta thích thịt của loài người!!!.”
“Không thả ra mau, đồ quái vật!!”
“AHHHH!!.” Loreb đè người phụ nữ xuống đất, mặc cho cô ấy giãy giụa trong tuyệt vọng.
Loreb nắm lấy cánh tay trái của người phụ nữ, rồi sau đó, cánh tay bị bứt rời khỏi cơ thể cô, máu bắn tung tóe khắp mặt đất.
Trong sự tuyệt vọng, cô ấy đã giãy giụa và kêu gào. Nhưng đáp lại chỉ là những mảnh thịt bị gã Orc Loreb xé toạc.
“Ngon quá đi!! Này Lankak, anh có muốn ăn không để em còn chừa cho anh một miếng!”
Loreb gọi Lankak trong khi vẫn đang xâu xé người phụ nữ, nhưng đáp lại chỉ là câu trả lời phũ phàng.
“Không... Ta đã bảo là không thích thịt của loài người rồi mà.. Ngươi cứ ăn một mình đi, ta sẽ đi tìm tên đã bỏ chạy.”
Lankak rời khỏi đó, hắn ta theo hướng chàng trai trẻ còn lại đã chạy trốn. Chỉ còn lại Loreb và người phụ nữ đang thoi thóp với hơi thở cuối cùng.
“Làm ơn!!”
“Ai.. Ai đó, cứu tôi với!!”
Loreb lại tiếp tục thưởng thức bữa ăn, hắn xâu xé và ngấu nghiến thịt của người phụ nữ tội nghiệp.
...
Và sau khi thưởng thức xong toàn bộ con mồi, gã Orc Loreb đã mừng rỡ khen ngợi rằng: “Phần đầu của loài người lúc nào cũng thơm ngon, nhưng em vẫn thích tứ chi của chúng hơn!”
Loreb đang nói chuyện với anh trai hắn. Lankak đã trở lại, và trên tay hắn là cái đầu của chàng trai trẻ đã chạy trốn.
“Ăn luôn đầu của tên này đi, chúng ta sẽ rời khỏi đây ngay bây giờ!!”
“Vâng!! Thưa anh Lankak.” Loreb cầm lấy cái đầu của chàng trai trẻ đã chạy trốn, hắn ta cũng vác thanh đao lớn của mình lên vai.
Sau đó cả hai gã Orc đã rời khỏi khu trại của nhóm người kia, chỉ còn lại những khúc xương và máu thịt vương vãi trên mặt đất.
Phiên bản chỉnh sửa này thuộc về truyen.free, mong rằng sẽ đem lại sự hài lòng cho người đọc.