(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 60: Kết thúc trận chiến với mũi tên quyết định.
Arc 2: Hành trình trao trả di vật
Tại trung tâm cây cầu Deatarh.
Làn sương đen nguyền rủa đang bao trùm vạn vật, nó được tạo nên từ cuốn kinh thánh kỳ dị Belial.
Vị linh mục đen Prieved chính là chủ nhân sở hữu cuốn kinh thánh ấy.
"...!!!KENG!!!..."
Bên trong làn sương đen chết chóc, âm thanh vũ khí va chạm càng lúc càng nhiều.
"...!!!KENG!!!..."
"...!!!KENG!!!..."
Từng giây từng phút trôi qua, trận chiến ngày càng ác liệt hơn bao giờ hết.
Những binh lính dưới trướng Patrick dễ dàng nhận ra điều đó.
Mặc dù tất cả bọn họ đều đứng ở bên ngoài làn sương đen, một khoảng cách an toàn nhưng cũng đủ để cảm nhận được bầu không khí căng thẳng của trận chiến này.
"Không thể tin được... Làn sương đen này, nó đang ngày càng dày đặc hơn trước..."
"Đội trưởng Patrick đang ở bên trong, liệu ngài ấy có gặp phải bất lợi không?"
Tất cả những binh lính đứng bên ngoài màn sương đen đều mang chung một tâm trạng: lo lắng cho tình hình của đội trưởng Patrick.
Không biết đã bao lâu kể từ khi trận đấu diễn ra. Có thể đội trưởng đang gặp khó khăn, nhưng tất cả binh lính dưới trướng ông lại không thể tự tiện can thiệp vào trận chiến này.
"Nghe đây!!... Tất cả các ngươi không được gấp gáp, nếu trận chiến của đội trưởng gặp bất lợi, đích thân ta sẽ can thiệp!!"
Nhận thấy sự lo lắng từ các binh lính, cung thủ Kyler đã lên tiếng trấn an và ngăn cản tất cả.
Anh ta biết rõ rằng, tất cả binh lính dư��i trướng Patrick đều tôn trọng và xem ông ấy như gia đình.
Khi sự lo lắng tăng cao, tất nhiên họ sẽ muốn can thiệp vào trận chiến giữa đội trưởng và linh mục đen.
Nhưng với tình hình hiện giờ, việc can thiệp vào trận chiến để tiếp viện là quá mạo hiểm.
Bởi vì không một ai biết được bên trong làn sương đen kia sẽ có nguy hiểm gì.
"...!!!KENG!!!..."
Bên trong làn sương đen nguyền rủa, âm thanh vũ khí va chạm vẫn tiếp tục vang lên một cách ác liệt.
Đội trưởng Patrick hiện đang phòng thủ trước những cuộc tấn công dồn dập xung quanh mình.
Thật sự rất khó khăn, vì làn sương đen quá dày đặc khiến thị giác trở nên vô dụng.
Nhưng dù cho có gặp trở ngại nào đi chăng nữa, đội trưởng vẫn tiếp tục chiến đấu.
Kinh nghiệm mà ông ấy đã tích lũy qua tháng ngày làm hiệp sĩ là không thể xem thường.
"...!!!KENG!!!..."
Linh mục đen đã hòa vào làn sương đen, ẩn mình và bất ngờ tấn công, hệt như tàng hình hoàn toàn.
"...!!!KENG!!!..."
Nhưng kể cả như thế, những đòn tấn công của hắn ta vẫn không thể làm đội trưởng bị thương.
Từng đợt Hắc thương đoản mệnh nhắm đến, tất cả đều bị đội trưởng chặn lại bằng thanh kiếm sắt trên tay.
"Ngươi nghĩ... vô hiệu hóa thị giác của ta, là có thể tấn công dễ dàng hơn?"
"Thật nực cười... Prieved... Ngươi đã trở nên quá kiêu ngạo rồi..."
Đội trưởng lên tiếng trong khi đảo mắt tìm kiếm linh mục.
Những lời vừa rồi của ông đã khiến sự bất an trong lòng hắn càng tăng, nhờ đó mà những đợt tấn công chậm dần.
Chẳng mấy chốc linh mục đã phải trả giá cho sự kiêu ngạo của mình, vị trí của Hắc thương đoản mệnh bị lộ tẩy.
Với giác quan nhạy bén cùng kinh nghiệm của mình, đội trưởng giữ chặt thanh kiếm trên tay và vung vào không trung.
"...!!!XẸT!!!..."
Lưỡi kiếm chém đứt sự sa đọa và ngăn cản đòn tấn công từ Hắc thương đoản mệnh.
Linh mục Prieved đã bị tấn công lại, trái ngược hoàn toàn với sự tính toán của hắn ta.
"Không thể tin được... Không những chứa đựng một lượng hào quang khủng khiếp, mà phản xạ còn vượt trội hơn tất cả những chiến binh hùng mạnh trên lục địa này."
Linh mục vẫn ẩn mình trong làn sương đen, mặc dù hắn đang bị thương bởi cú vung kiếm vừa rồi.
Rõ ràng bất lợi đang nghiêng về phía linh mục, nhưng hắn ta vẫn còn tự tin mà thốt lên rằng:
"Mà... dù cho lão già nhà ngươi có phản xạ cao đến đâu đi chăng nữa,"
"Nhưng cứ mãi ở trong làn sương đen nguyền rủa này, thì nhà ngươi cũng sẽ chết vì cạn kiệt sức lực mà thôi."
Giọng nói của linh mục đen Prieved phát lên, không rõ là ở đâu nhưng rất gần với đội trưởng Patrick.
Hắn ta hiện đang rất tự tin với làn sương đen nguyền rủa do mình tạo ra từ cuốn kinh thánh Belial.
Những lời lẽ đó không phải là nói suông.
Bởi vì ngay sau đó đến cả đội trưởng Patrick cũng phải thừa nhận rằng hắn ta nói đúng:
"Phải... ngươi nói rất đúng, nếu cứ kéo dài, ta mới là kẻ bất lợi."
"...!!!KENG!!!..."
Đội trưởng Patrick lên tiếng thừa nhận bất lợi mà làn sương đen gây ra, nhưng ông cũng không quên phòng thủ trước những đòn tấn công bất ngờ.
"Dù cho thế, ngươi cũng đừng nên đánh giá thấp kẻ thù của mình!!"
"Làn sương đen này, chỉ l�� lớp vỏ bọc tạm thời che chở ngươi thôi!!"
Đội trưởng Patrick cau mày lại mà lên tiếng bằng một giọng lớn.
Thanh kiếm sắt trên tay ông được giữ thật chặt, với sức mạnh và lượng hào quang trắng của mình.
Hào quang hay còn được gọi là Aura.
Khi truyền vào cơ thể, nó sẽ giúp tăng cường sức mạnh, tốc độ lẫn khả năng chịu đựng.
Và khi truyền vào vũ khí, nó sẽ trở nên bền bỉ và sắc bén hơn nữa.
Đó là khả năng Aura của đội trưởng Patrick, một loại khác biệt hoàn toàn.
Aura dạng khí.
Nó khác hoàn toàn với vị vệ thần Ulanni Meredith.
Cô ấy sở hữu Aura dạng rắn cho phép người sử dụng có thể ngưng tụ thành hình thể vật lý, ví dụ như Lưỡi kiếm bầu trời.
"Prieved... Hãy chiêm ngưỡng đi... Đây chính là thứ sức mạnh có thể phá tan lớp vỏ bọc dơ bẩn kia của ngươi!!"
Đội trưởng Patrick giơ thanh kiếm của mình lên.
Hơn ai hết, ông ấy hiểu rất rõ về thứ năng lượng hào quang kia.
Aura dạng khí... Nó khác hẳn so với hai loại kia... Bởi vì tiềm năng phát triển không thể đong đếm được.
"...!!!Hào quang kiếm khí!!!..."
"...!!!Lưỡi gươm diệt rồng!!!..."
"...!!!GRAM!!!..."
Với lời nói mạnh mẽ của mình, đội trưởng Patrick đã tập hợp tất cả hào quang vào một điểm.
Lưỡi kiếm của ông, nó đang dần được bao bọc hoàn toàn bởi thứ năng lượng hào quang trắng kia.
Khi lưỡi kiếm được bao bọc bởi một lượng lớn hào quang khủng khiếp, linh mục đen Prieved đã nhận ra điều chẳng lành:
"Chúa có mắt... Đừng có nghĩ rằng, ta sẽ cho lão già nhà ngươi được sử dụng đến nó thêm một lần nữa."
"Hắc thương đoản mệnh... Nhát chém ân h..."
Ngay khi linh mục đen có ý định tấn công bất ngờ vào sơ hở của đội trưởng Patrick, thì lập tức một lượng hào quang khổng lồ liền bùng phát khắp cơ thể ông.
Lượng hào quang phát ra từ đội trưởng, nó nhiều đến nỗi khiến làn sương đen dần bị phai mờ.
Linh mục đen đã không thể tiếp cận được, bởi vì lượng hào quang kia quá dày đặc và chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm nếu đến gần.
Với thanh kiếm được bao bọc bởi một lượng lớn hào quang, đội trưởng không chút chần chừ, vung kiếm.
Ngay lập tức thanh kiếm được cắm thẳng xuống nền đá cầu Deatarh.
Lượng lớn hào quang kia đang tỏa ra xung quanh, tựa một màn khí dày đặc bao trùm mọi vật.
Làn sương đen nguyền rủa đang bị xua tan và biến mất khỏi nơi đây, chẳng mấy chốc tất cả những binh lính ở bên ngoài đã nhìn thấy được trận chiến.
"Chúa ơi... Thật kinh khủng làm sao... Thứ năng lượng hào quang của lão già nhà ngươi, nó đã lấn át hết làn sương nguyền rủa."
Linh mục đen Prieved liền lên tiếng, hắn hiện diện rõ ràng khi màn sương đen hoàn toàn tan biến.
Vết thương mà đội trưởng Patrick gây ra cho hắn nằm ở ngay vai phải, hiện đang chảy máu và có vẻ khá nặng.
Nhưng vết thương đấy không phải là thứ cần quan tâm.
Bởi vì hiện tại, hắn ta đang phải đối mặt với một thứ còn nguy hiểm hơn tất cả.
Lưỡi gươm Gram.
"Quả nhiên... Nếu như không sử dụng đến nó, thì ta sẽ chết dưới lưỡi kiếm của lão..."
Linh mục đen Prieved bắt đầu thì thầm bằng một ngôn ngữ khó hiểu.
Nguy hiểm đang ở trước mắt, ngay lúc này, nếu không dốc toàn lực, hắn ta chắc chắn sẽ chết trong tay đội trưởng.
"Hỡi chúa trên cao... Lời cầu nguyện này sẽ tạo nên sự sa đọa của thế giới này."
"Ta kêu gọi ngươi... Kẻ canh gác nhà thờ của chúa... Belial..."
Một lần nữa, linh mục đen Prieved lại cầu nguyện bằng cách thì thầm với chúa của mình.
Vết thương trên vai hắn dần lành lại, máu cũng ngừng chảy.
Cuốn kinh thánh tự động lật từng trang, một thứ gì đó sắp xuất hiện ngay khi lời cầu nguyện kết thúc.
Nhưng mọi thứ đâu có dễ dàng như vậy, không dễ gì để hắn có thể hoàn tất lời cầu nguyện triệu hồi từ cuốn kinh thánh.
Đội trưởng đã quyết định tấn công linh mục đen Prieved.
"Prieved!... Ta sẽ không để cho ngươi được sử dụng đến nó nữa đâu..."
Đội trưởng Patrick lên tiếng với lượng lớn hào quang xung quanh mình.
Và chẳng mấy chốc thì cuộc tấn công đã diễn ra.
Ông biến mất khỏi tầm nhìn của linh mục đen Prieved.
Chỉ trong tích tắc, đội trưởng đã áp sát hắn ta.
Thanh kiếm sắt vung lên nhanh như chớp, cắt đứt lời cầu nguyện của linh mục đen.
Và để lại một vết chém sâu hoắm trên ngư���i hắn.
"Không thể nào... Lão già khốn, ngươi đã phá hỏng lời cầu nguyện đến chúa của ta..."
Khi lời cầu nguyện bị ngăn chặn, linh mục đen trở nên tức giận mà thốt lên.
Dù vết thương có nặng đến đâu, hắn cũng chẳng màng tới.
Bởi nỗi đau thể xác hay máu thịt chẳng đáng gì so với lời cầu nguyện dành cho chúa và chủ nhân của hắn.
"Hắc thương đoản mệnh!!... Nhát chém ân huệ!!..."
Trong cơn tức giận, Prieved hành động dại dột, vội vã vung cây Hắc thương đoản mệnh.
"...!!!KENG!!!..."
Nhưng ngay lập tức nó hoàn toàn bị chặn đứng bởi thanh kiếm sắt của đội trưởng Patrick.
Như thể đã liệu trước mọi chuyện, ông thấu rõ từng hành động lẫn cảm xúc bất thường của linh mục đen Prieved.
Trận chiến này đang dần đi đến hồi kết, Lưỡi gươm Gram đã sẵn sàng kết liễu đối thủ trước mắt.
"...!!!KENG!!!..."
Đội trưởng sử dụng thanh kiếm sắt đánh bật Hắc thương đoản mệnh, nhanh chóng lùi lại, giữ khoảng cách với linh mục đen Prieved.
Giữ chặt thanh kiếm sắt trên tay, từ khoảng cách khá xa, đội trưởng không chút chần chừ hô lớn:
"...!!!Hào quang kiếm khí!!!..."
"...!!!Nhát chém diệt rồng!!!..."
Khi lời nói được thốt lên, lượng hào quang bao bọc thanh kiếm sắt liền dao động dữ dội.
Ngay sau đó thanh kiếm sắt đã được vung.
Lập tức lượng lớn hào quang bao bọc thanh kiếm đã tạo thành một đường chém lao thẳng t��i linh mục đen.
Nó cuốn phăng mọi thứ trên đường và nhắm thẳng vào cơ thể của hắn ta.
"...!!!ẦM!!!..."
Nhát chém Diệt Rồng tạo ra một dư chấn cực lớn, cuốn bay một phần cây cầu Deatarh.
Khói bụi mù mịt khắp nơi, đá và mọi thứ bị phá hủy nằm rải rác xung quanh. Sức mạnh của đội trưởng thật kinh khủng làm sao!
"Agh... Cơ thể của ta... Nó đang bị xé toạc..."
Khi làn khói bụi tan theo gió, linh mục đen Prieved hiện ra, một nửa cơ thể đã bị Nhát chém Diệt Rồng xé toạc.
Máu vẫn rỉ từng giọt, những mảng thịt dường như bị xóa sổ bởi lượng hào quang kinh khủng vừa rồi.
Từ vết thương của hắn, có thể nhìn thấy những bộ phận bên trong. Ruột gan, phổi, não lẫn trái tim đã bị phá hủy một nửa.
Thật trớ trêu, sự sống của con người là nhờ vào chúng.
Nhưng đứng trước cái chết của mình, linh mục đen Prieved không hề tỏ ra sợ hãi.
Ngược lại, hắn ngước nhìn đội trưởng bằng ánh mắt đầy khó chịu.
Dường như cảm xúc trêu đùa từ khi trận chiến bắt đầu đã kết thúc.
"Chưa đâu... Vẫn chưa kết thúc... Ta sẽ kh��ng chết... một cách vô nghĩa."
"Patrick..."
"Coi như... ta đã phạm sai lầm... khi quá kiêu ngạo..."
Linh mục đen khó nhọc cất tiếng, với một nửa cơ thể đã tan nát.
Cuốn kinh thánh nguyền rủa bay lên không trung, tiến về phía vết thương của hắn.
Trang giấy có hình ảnh kỳ dị và những dòng chữ khó hiểu liền được lật ra.
Một làn sương đen đột ngột xuất hiện từ bên trong trang giấy.
"Lần sau... khi ngày nhật thực đến... Chủ nhân sẽ cướp đoạt... tất cả của ngươi..."
Làn sương đen đang dần bao phủ lấy cơ thể bị xé toạc của Prieved, nó đã dần mờ nhạt đi.
Ngay lúc này, đội trưởng Patrick đã lập tức nhận ra hành động tiếp theo của hắn: rút lui khi cơ thể đã trọng thương.
"Prieved!!... Đừng có mơ mộng, rằng ta sẽ cho ngươi rút lui an toàn!!!"
Nhưng tất nhiên mọi chuyện sẽ không bao giờ suôn sẻ đối với hắn ta, bởi Lưỡi gươm Gram đã sẵn sàng kết liễu mạng sống sa đọa, ghê tởm ấy.
"...!!!Hào quang kiếm khí!!!..."
"...!!!Nhát chém diệt rồng!!!..."
Lại một lần nữa, Lưỡi gươm Gram đã được vung.
Ngay lập tức xuất hiện một đường chém kinh khủng hướng đến phía linh mục đen Prieved.
Việc ngăn cản này vô cùng khó khăn, nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
Làn sương đen kia đã bao phủ hoàn toàn cơ thể của linh mục đen.
Khi đường chém đến gần, làn sương đen ấy biến đổi cơ thể hắn, hóa thành một con quạ đen rồi bay vút lên.
"...!!!ẦM!!!..."
Khi chứng kiến đường chém tàn phá mọi thứ trên đường, linh mục đen Prieved mới nhận ra mình đã quá kiêu ngạo.
Đội trưởng Patrick.
Ông ấy đã già và tuổi thọ quá cao so với một hiệp sĩ lâu năm.
Cũng chính vì thế mà hắn đã coi thường khả năng chịu đựng của đội trưởng khi ở trong làn sương đen nguyền rủa.
Chưa kể đến khả năng quan sát và phản xạ nhạy bén, cũng như lượng hào quang kinh khủng ấy.
Mọi chuyện đã vượt ngoài tầm kiểm soát khi đội trưởng Patrick sử dụng Lưỡi gươm Gram.
"Quát!!... Quát!!..."
Với hình dáng quạ đen của mình, linh mục đen đã bay đi và hòa nhập với bầy đàn.
Đàn quạ đã che giấu hắn khỏi tầm ngắm của đội trưởng.
Hắn đã rút lui suôn sẻ kh���i trận chiến. Mọi thứ tưởng chừng đã kết thúc, nhưng chưa hẳn.
"...!!!VÈO!!!..."
Một thứ gì đó đã bay đến, xé gió bay thẳng vào linh mục đen trong hình dạng con quạ.
Thật trớ trêu.
Hắn đã bay xa khỏi cầu Deatarh, thoát khỏi tầm tấn công của đội trưởng Patrick.
Nhưng.
Hắn ta đã quên mất một chuyện, rằng trong đoàn hiệp sĩ, có một người sở hữu khả năng quan sát đáng sợ.
Vị cung thủ Kyler.
Anh ta đã sử dụng cây cung của mình, nhắm bắn một mũi tên xé gió về phía linh mục đen.
"...!!!PHỤP!!!..."
Tất nhiên khả năng thiện xạ của anh ta không chê vào đâu được.
Bởi vì mũi tên đó vừa bay trúng đôi cánh của linh mục đen trong hình dạng quạ.
Hắn ta đã rơi xuống bên dưới, nơi khu rừng đang chờ đợi để kết liễu sinh mạng hắn.
"..."
Đứng trên cây cầu Deatarh, ngước mắt nhìn con quạ mà mình mới bắn hạ.
Tất cả binh lính dưới trướng thì hiện đang bàn tán về trận chiến vừa rồi, và trọng tâm chính là linh mục đen Prieved.
Nhìn thấy con quạ phía xa đang rơi xuống nơi khu rừng bên dưới, đội trưởng bước đến gần cung thủ Kyler với thanh kiếm sắt đã tra vào vỏ.
"Kyler... Cậu chắc chắn con quạ đó là hắn chứ."
"Vâng thưa đội trưởng... Tôi không nhầm lẫn đâu, ngài biết khả năng quan sát của tôi như thế nào kia mà..."
Đội trưởng Patrick hỏi về con quạ bị bắn hạ, và rồi cung thủ Kyler đã trả lời bằng một giọng nói rất tự tin.
Tuy nhiên, chỉ với lời nói thì cũng không thể chứng minh đó là sự thật.
Chính vì thế mà ngay sau đó đội trưởng đã ra một mệnh lệnh đặc biệt cho cung thủ:
"Kyler... Cậu có thể leo xuống đó chứ, ta muốn chắc chắn rằng tên linh mục kia đã chết."
"Chà... Tất nhiên là được rồi... Nhưng sẽ tốn rất nhiều thời gian để leo xuống rồi trở lên lại đấy."
Khi mệnh lệnh được đưa ra, cung thủ liền tiến đến mép cầu, nơi đã bị phá hủy sau trận chiến.
Đứng tại vách cầu, anh ta ngước xuống bên dưới để xem thử độ cao của nơi đây.
Cây cầu Deatarh này nó thật sự rất cao, đến nỗi ba ngôi nhà lớn nhất thị trấn bù nhìn xếp chồng lên nhau cũng không chạm nổi tới đỉnh của nó.
"Chà... Sẽ hơi khó khăn để leo xuống dưới đấy."
"Chưa kể có rất nhiều chỗ đã bị hư hỏng theo thời gian, đá thì nứt ra, còn độ cao đến mức choáng váng... Thật không thể tin được."
Cung thủ Kyler đã không thể giấu đi sự kinh ngạc khi đứng trên cây cầu và ngước mắt nhìn xuống phía dưới.
Độ cao của cây cầu Deatarh thật choáng váng nhưng không vì thế mà Kyler sợ sệt.
Ngược lại, anh ta vô cùng hưng phấn và tự tin vào khả năng leo trèo của mình.
Cất cung về sau lưng, với một tâm thế sẵn sàng.
Cung thủ Kyler không chút chần chừ mà bắt đầu leo xuống dưới:
"Được rồi... Tôi đi đây, sẽ không tốn quá nhiều thời gian để trở lại đâu."
Cung thủ Kyler trèo xuống dưới cây cầu Deatarh, anh ta đã bám vào những vách đá hư hỏng nhô ra.
Đứng từ phía trên, tất cả những binh lính trong đoàn hiệp sĩ đều lập tức sững sờ và kinh ngạc trước độ cao nơi đây.
Họ chỉ có thể đứng trên cao nhìn xuống, bởi trong toàn bộ đoàn hiệp sĩ, chỉ duy nhất Kyler có khả năng leo xuống dưới.
...
Cứ thế thời gian trôi qua.
Một lát sau, cung thủ Kyler đã an toàn đặt chân xuống dưới.
Anh ta không gặp phải bất kỳ nguy hiểm hay sự cố nào trong quá trình leo xuống.
Và bên dưới cây cầu Deatarh này chính là một khu rừng rộng lớn trải dài đến phía xa.
Trong khu rừng này, tại một gốc cây cách khá xa so với cây cầu và đoàn hiệp sĩ Patrick, có một hình bóng đang bước đi với một nửa cơ thể bị thương nặng. Đó không ai khác ngoài linh mục đen Prieved.
Thoát khỏi màn sương đen hóa quạ, hắn trở lại hình dáng con người.
Với sức lực dần cạn kiệt, hắn vội vàng sử dụng khả năng hồi phục từ cuốn kinh thánh nguyền rủa Belial.
"Mũi tên đó... Ta nguyền rủa nó, rốt cuộc là kẻ nào đã bắn trúng ta."
"Patrick... Đoàn hiệp sĩ của lão đó có cung thủ sao?"
Lê lết trong khu rừng rộng lớn, linh mục không ngừng thắc mắc rốt cuộc kẻ nào đã bắn trúng mình.
Một cung thủ trong đoàn hiệp sĩ của Patrick, nếu không nhầm lẫn, hình như hắn từng biết một người tương tự trong ký ức.
Tài năng thiện xạ của người đó từng khiến nhà vua bất ngờ, được trui rèn từ nhỏ và gắn bó lâu dài với cung tên.
Bất cứ ai đến từ vương quốc Vassia đều tự hào và nể phục khi nghe đến danh xưng ấy.
Vị cung thủ Kyler.
Ngày trước linh mục đen đã từng gặp qua anh ta, nhưng khi đó thì chỉ đang là một đứa trẻ mà thôi.
"Kẻ bắn mũi tên này... rất có thể là đứa trẻ đó."
"Đứa trẻ đã từng theo bước ngài ấy... Kyler..."
Khi nhắc đến cái tên Kyler, linh mục đen đã dừng lại ở kế bên một cái cây.
Hắn ta cau mày khó chịu, cánh tay lành lặn thì liền đập mạnh vào thân cây kế bên mình.
Qua lời hắn nói, dường như cung thủ Kyler từng theo Zora.
"...!!!VÈO!!!..." – Một thứ gì đó đang bay đến.
Vì quá khó chịu với Kyler, linh mục đen Prieved không để ý đến xung quanh.
Cho đến khi vật thể kia bay đến gần và ghim thẳng vào thân cây cạnh nơi hắn đang đứng.
"...!!!PHỤP!!!..." – Ghim vào thân cây, tạo ra tiếng động thu hút sự chú ý của linh mục đen.
Một mũi tên, nó đã bay đến từ phía xa và rõ ràng là một lời cảnh cáo.
Giờ đây linh mục đã cảm nhận được, rằng mạng sống của hắn đang bị đe dọa nghiêm trọng.
"Mũi tên này... Không thể nào, t��n cung thủ đã đuổi theo sao!?"
Với tình trạng hiện tại của mình, linh mục đen Prieved chẳng thể làm gì ngoài cố gắng bỏ chạy.
Hắn ta hốt hoảng lê lết qua những thân cây xanh, xuyên qua những bụi rậm ngứa ngáy.
Cơn đau từ vết thương do đội trưởng Patrick gây ra thật sự quá nặng nề.
Thế nhưng, không gì quan trọng bằng việc giữ lấy mạng sống.
Nhưng thật trớ trêu thay.
Linh mục đen Prieved đã không thể thoát khỏi sự truy đuổi ráo riết của cung thủ Kyler.
Từ phía xa, vô số mũi tên bay tới, tất cả đều nhắm thẳng vào hắn.
"...!!!PHỤP!!!..."
"...!!!PHỤP!!!..."
"...!!!PHỤP!!!..."
Từng đợt mũi tên bay đến và ghim thẳng vào cơ thể của linh mục đen Prieved.
Hắn ta lập tức ngã gục vì trọng thương, máu chảy lênh láng, thấm đẫm mặt đất.
Sức lực dường như cạn kiệt, hắn chỉ có thể cố gắng lê lết thêm chút nữa để giữ lấy mạng sống sa đọa này.
Cuối cùng, lê lết đến một thân cây, hắn nằm dựa vào đó, chờ đợi kẻ muốn kết liễu mình.
"Ta đã đoán đúng... Ngươi chính là Kyler..."
Nằm bất lực dựa vào thân cây, linh mục đen đã sẵn sàng đón nhận cái chết.
Đứng trước hắn ta chính là cung thủ Kyler.
Anh ta giương cung, mũi tên đã được nạp sẵn, chĩa thẳng vào kẻ địch.
Chỉ cần mũi tên kia được bắn ra, mạng sống của linh mục đen Prieved sẽ chấm dứt tại đây.
"Ngươi có lời nào muốn nói không... Prieved."
Một lời trăn trối sao?
Linh mục đen Prieved hoàn toàn bị dồn vào đường cùng.
Một nửa cơ thể bị phá hủy, mái tóc rối bời, khuôn mặt nhợt nhạt vì thiếu sức sống dần đi, vết thương thì cứ chảy máu liên tục.
Giờ đây chỉ còn một cách duy nhất, không thể dùng sức mạnh vì đã kiệt quệ, hắn bèn mở miệng nói với cung thủ Kyler:
"Đừng giết ta... Kyler... Ta biết ngươi mong muốn điều gì."
"Chủ nhân Zora... Ngài ấy vẫn chưa quên ngươi."
"Nếu tha mạng... ta sẽ tiết lộ cho ngươi... thông tin về nơi ngài ấy hiện đang ngự trị..."
Những lời lẽ của linh mục đen Prieved, dù hơi khó nghe nhưng vẫn đủ để người đối diện hiểu được.
"Zora sao... Đó là lời trăn trối cuối cùng của ngươi rồi nhỉ..."
Lắng nghe tất cả, cung thủ Kyler đáp lời ngắn gọn, gương mặt bình tĩnh đến vô cảm.
Với đôi tay đang giữ chặt cây cung đã nạp sẵn tên.
Chẳng mấy chốc quyết định đã được đưa ra.
Lời trăn trối của linh mục đen đã hết.
Giờ thì mũi tên sẽ được bắn.
"...!!!PHỤP!!!..."
...Kết thúc...
Bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.