Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 61: Điềm báo vẫn đang còn tiếp tục diễn ra.

Arc 2: Hành trình trao trả di vật

-------------------------------------

Trên cây cầu Deatarh, ngay giữa trung tâm cầu, một đoàn hiệp sĩ đang chờ đợi điều gì đó.

Những binh lính trong đoàn đứng sát vách cầu, nơi đã bị tàn phá sau một trận chiến.

Ai cũng rõ, trận chiến đã phá hủy một phần cây cầu này chính là giữa đội trưởng Patrick và linh mục đen Prieved.

Cầu đã hư hại một số chỗ, chẳng hạn như một bên lan can, nơi người ta có thể nhìn thẳng xuống mặt đất từ trên cao.

“Thật phi thường… Cao như thế này mà ngài Kyler có thể leo xuống dưới sao?”

“Tuyệt vời thật… Không những giỏi thiện xạ mà ngài ấy còn có thể leo trèo tốt đến vậy.”

“Không biết ngài ấy đã leo xuống tới dưới mặt đất chưa nhỉ…”

Những binh lính dưới quyền Patrick đang dần tụ tập tại nơi cung thủ Kyler đã trèo xuống.

Điều này có chút nguy hiểm, bởi vì nếu mọi người tụ tập tại một điểm vốn đã chịu ảnh hưởng từ trận chiến lúc trước, thì nguy hiểm là điều khó tránh.

“Này… Này… Đừng có mà tụ tập lại chứ, nguy hiểm lắm đấy có biết không.”

Khi tất cả đang cố gắng tập trung chờ cung thủ Kyler leo lên trở lại, một giọng nói vang lên ngăn cản hành động đó.

Đó là tiếng của hiệp sĩ Keld, người luôn giữ thái độ nghiêm túc trong những tình huống như vậy.

“Thôi nào Keld… Cậu đừng nghiêm trọng vấn đề chứ, sẽ không có nguy hiểm nào xảy ra cả đâu.”

“Phải rồi đấy Keld… Cậu đừng lo lắng thái quá cho chúng tôi, cứ tiếp tục ngồi nghỉ ngơi tại đó đi.”

Một số binh lính cười toe toét đáp lại lời can ngăn của hiệp sĩ Keld.

Tất cả đều nghe rõ, nhưng chỉ có một vài người lùi bước về sau để giữ an toàn cho bản thân.

Số còn lại thì chẳng màng đến lời can ngăn, họ vẫn tiếp tục đứng ở vách cầu và ngước nhìn xuống dưới.

Thấy tất cả như thế, hiệp sĩ Keld cũng không thể làm gì.

Bởi vì hiện tại, anh không đủ tư cách lẫn sức mạnh để can thiệp.

Trận chiến với linh mục đen Prieved đã khiến hiệp sĩ Keld phải suy nghĩ nhiều hơn về bản thân.

“Prieved… Khốn kiếp…”

Hiệp sĩ Keld liền trở nên khó chịu khi nghĩ về tên linh mục đen.

Khi đối diện với hắn, mọi đòn tấn công đều dễ dàng bị hóa giải.

Rõ ràng sức mạnh chênh lệch quá lớn, hiệp sĩ Keld không thể gây ra dù chỉ một vết xước nhỏ cho hắn.

“Keld…”

“Đội trưởng Patrick!?”

Thật bất ngờ, đội trưởng Patrick đang đứng kế bên hiệp sĩ Keld.

Dòng suy nghĩ về trận chiến với linh mục đen của Keld đứt đoạn khi đội trưởng gọi tên anh.

“Ta biết cậu đang tức giận với tên linh mục đen kia.”

“Nhưng cũng đừng vì thế mà vội đánh giá bản thân mình yếu hơn hắn ta.”

“Cậu đã dũng cảm tấn công hắn, vì thế nên Gavin mới được cứu và sống sót.”

Thật khó tin, đội trưởng Patrick dường như đọc được suy nghĩ của Keld.

Ông đã lên tiếng về những gì Keld đã làm, không hề chê bai hay chỉ trích sự yếu kém sức mạnh hay sự liều lĩnh của Keld trong trận chiến vừa rồi.

“Không… Tôi không cứu Gavin… Là Farrah và những người khác đã kịp thời trị thương cho anh ta…”

Tuy đội trưởng đã lên tiếng trấn an, nhưng hiệp sĩ Keld vẫn khẳng định mình không phải người cứu Gavin.

Dù sao, những lời chế nhạo của linh mục đen Prieved cùng sự chênh lệch sức mạnh đã ám ảnh anh.

“Tùy cậu… Suy nghĩ thế nào cũng được.”

Đội trưởng Patrick bước đi, hướng về phía đám đông đang tập trung.

Nhưng không vì thế mà ông bỏ mặc hoàn toàn hiệp sĩ Keld, trước khi rời đi, ông đã nói những lời chắc nịch:

“Nhưng mà… Nếu như cậu không lao vào tấn công tên linh mục đen, thì chắc chắn Gavin sẽ là người đầu tiên bị giết chết.”

“Hãy nhớ rõ, rằng trên chiến trường kẻ thù đôi khi sẽ ưu tiên chọn những kẻ yếu thế hơn để tấn công…”

Sau khi đội trưởng kết thúc lời, ông đã rời đi.

Chỉ còn mình hiệp sĩ Keld ngồi dựa vào vách cầu chưa bị hư hại.

Anh im lặng và tự hỏi mình đã làm được gì, những lời của đội trưởng vẫn văng vẳng trong đầu anh.

“Mình đã cứu Gavin sao…”

Nhìn về phía hiệp sĩ Gavin đang nghỉ ngơi sau khi trận chiến kết thúc, một vài người đang chăm sóc vết thương và băng bó cho anh.

Keld liền kinh ngạc khi thấy tình trạng tồi tệ của hiệp sĩ Gavin.

“Không… Mình chỉ hành động theo cảm xúc mà thôi… Thật ngu ngốc…”

Hiệp sĩ Keld gục đầu xuống và tự trách bản thân.

Dù không ai thiệt mạng trong trận chiến vừa rồi, nhưng hiệp sĩ Gavin đã phải trả một cái giá quá đắt.

Bởi vì cánh tay phải của Gavin đã đứt lìa khỏi cơ thể sau nhát chém bất ngờ của linh mục đen Prieved.

Đối với một hiệp sĩ, khi mất đi cánh tay cũng đồng nghĩa với việc không thể sử dụng được vũ khí nữa.

Hiệp sĩ Gavin có thể sẽ phải đối mặt với nguy cơ rời khỏi đoàn và bị tước đi danh hiệu hiệp sĩ của mình.

Là do cả hai hiệp sĩ quá lơ là khi đứng trước linh mục đen đang trong hình hài người đàn ông lang thang.

Hắn ta đã đóng quá tốt vai diễn của mình, khiến hai hiệp sĩ mất cảnh giác và ra tay bất ngờ.

“…”

Im lặng và tự trách bản thân vì quá vô dụng.

Keld ngồi gục đầu một mình, trong khi tất cả đang chờ cung thủ Kyler trở lại.

Anh đã không thèm quan tâm đến tất cả nữa, thay vào đó là những suy nghĩ rối bời kèm theo tự trách mình.

Thời gian vẫn cứ trôi qua.

Không biết đã bao lâu kể từ khi cung thủ Kyler leo xuống bên dưới mặt đất.

Tất cả mọi người trong đoàn hiệp sĩ Patrick vẫn đang ngóng chờ từng giây từng phút, họ đều lo lắng muốn được nhìn thấy cung thủ xuất hiện an toàn.

“Ôi trời… Ngài ấy kia rồi!!”

“Không thể tin được, ngài ấy đã thật sự leo xuống dưới cây cầu này sao?!”

Thật đáng mừng cho tất cả vì ngay sau đó, một vài người lính đã thốt lên khi thấy một bóng dáng ở phía dưới.

Hình bóng của cung thủ Kyler đang leo trèo lên phía trên cây cầu Deatarh này.

Những binh lính vui mừng kinh ngạc khi nhìn thấy cung thủ an toàn trở lại.

Họ lập tức xúm lại để xem rõ tình hình của cung thủ Kyler.

Ngay khi anh vừa leo lên, vô số câu hỏi đã dồn dập được đặt ra từ những người lính.

“Ngài Kyler!!… Cuối cùng ngài đã trở lại rồi.”

“Ôi trời, thật may mắn vì ngài vẫn an toàn…”

“Thưa ngài, tên linh mục kia giờ đã ra sao rồi ạ?”

Những câu hỏi ngày một tăng lên, tất cả binh lính đang dần tụ tập lại chỗ cung thủ Kyler.

Quá nhiều thứ để giải đáp và thật khó khăn khi phải giải thích mọi thứ cho từng người một, cung thủ đang gặp khó khăn với họ.

Nhưng rồi tất cả cũng đã dừng lại, bởi vì đội trưởng Patrick đang bước đến gần họ.

“Kyler… Vết máu trên cơ thể cậu là của tên linh mục Prieved?”

Khi đến nơi, đội trưởng Patrick liền chú ý đến những chi tiết nhỏ trên trang phục của Kyler.

Trang phục anh ta có một số vết máu dính ở bên hông và có cả trên quần lẫn cây cung được cất phía sau lưng.

Dường như cung thủ Kyler đã giao chiến với linh mục đen Prieved khi cả hai chạm trán nhau bên dưới khu rừng.

Nhưng chỉ với chừng đó thì không đủ để thuyết phục đội trưởng rằng Kyler đã kết liễu linh mục đen Prieved.

Tất nhiên là Kyler cũng đã nhận ra mình nên làm gì đó để chứng minh với đội trưởng.

“Vâng thưa đội trưởng… Khi vừa xuống bên dưới khu rừng, tôi đã ngay lập tức đuổi theo hướng mà hắn ta rơi xuống.”

Vừa đáp lời, cung thủ Kyler vừa lấy ra một vật anh đã thu được từ linh mục đen Prieved.

Cuốn kinh thánh bị nguyền rủa Belial, nó đang nằm trên tay cung thủ Kyler.

Mọi người xung quanh đều kinh ngạc khi nhìn thấy nó.

“Ngay khi tôi bắt kịp được với tên linh mục đen, thì đã có một cuộc giao tranh diễn ra giữa cả hai.”

“Cuốn kinh thánh này, chính là thứ mà tôi lấy được sau khi giết chết hắn ta.”

Giải thích tất cả mọi thứ cho đội trưởng biết được, sau đó thì đưa ra cuốn kinh thánh bị nguyền rủa Belial.

Đội trưởng Patrick liền nhận lấy và xem xét kỹ lưỡng, đây chỉ là để muốn chắc chắn rằng cuốn kinh thánh là thật.

Tất nhiên là không để cho đội trưởng phải thất vọng, nó đích thực là cuốn kinh thánh bị nguyền rủa Belial.

“Cậu làm tốt lắm Kyler… Đây là bước tiến đầu tiên dành cho chúng ta.”

“Cầm lấy và hãy giữ nó thật cẩn thận, đức vua sẽ rất hài lòng khi biết được tên linh mục đen đã bị giết chết…”

Sau khi xem xét và kiểm tra kỹ lưỡng cuốn kinh thánh bị nguyền rủa, đội trưởng đã trả lại cho Kyler.

Đội trưởng Patrick đã không giữ lấy nó, thay vào đó là trao lại cho người có công lớn nhất trong việc kết liễu linh mục đen Prieved.

“Chà… Tôi sẽ giữ nó thật cẩn thận thưa đội trưởng… Patrick…”

Nhận lấy cuốn kinh thánh bị nguyền rủa Belial, Kyler cất nó vào thắt lưng.

Cung thủ Kyler chợt mỉm cười nhẹ một cách khó hiểu khi thấy đội trưởng của mình quay lưng rời đi.

Cuốn kinh thánh bị nguyền rủa Belial, sẽ là bằng chứng rõ nhất về cái chết của linh mục đen Prieved.

Đức vua Dermot xứ Vassia chắc chắn sẽ rất hài lòng về chiến công của đoàn hiệp sĩ Patrick ngày hôm nay.

Tất cả những binh lính có mặt t��i nơi đây đều vui mừng không thể tả được thành lời, đội trưởng và cung thủ Kyler lại lập công cho vương quốc.

Giết chết một mối đe dọa tiềm tàng, linh mục đen Prieved kẻ được cho là điềm báo do chính Zora mang đến.

“Nhật thực sao… Ả Zora rốt cuộc đang âm mưu điều gì về lục địa này chứ…”

Nhìn về phía đông, đội trưởng Patrick tự hỏi về những lời linh mục đã nói trước khi rút lui.

Những lời đó hệt như một điềm báo dành cho vương quốc Vassia và cả đoàn hiệp sĩ của Patrick.

Zora… Mọi thứ dường như đều nằm trong kế hoạch của ả, điềm báo về ngày nhật thực sắp tới.

Khi đó, tất cả sẽ phải đối mặt với mối hiểm họa còn lớn hơn cả sự kiện chọn lọc tại thị trấn bù nhìn.

Nhưng khi điềm báo nhật thực đến gần hơn, chính tay đội trưởng Patrick sẽ giải quyết tất cả.

“…!!!TẤT CẢ CHUẨN BỊ!!!…”

Dây cương ngựa đã sẵn sàng, đội trưởng Patrick không chần chừ mà ra lệnh.

Toàn bộ binh lính dưới trướng ông lập tức hiểu ý, nhanh chóng trở về chỗ ngựa và leo lên.

“…!!!NGHE ĐÂY!!!…”

“…!!!CHÚNG TA SẼ LẠI TIẾP TỤC LÊN ĐƯỜNG TRỞ VỀ VASSIA!!!…”

“…!!!THÔNG TIN VỀ THỊ TRẤN BÙ NHÌN LẪN CÁI CHẾT TÊN LINH MỤC, NHẤT ĐỊNH PHẢI THÔNG BÁO CHO ĐỨC VUA!!!…”

Ngay khi đội trưởng kết thúc lời, toàn bộ binh lính đều trong tâm thế sẵn sàng và mạnh mẽ hô vang:

“…!!!RÕ THƯA ĐỘI TRƯỞNG!!!…”

Giờ thì đoàn hiệp sĩ của Patrick lại tiếp tục lên đường tiến đến vương quốc Vassia.

Họ đều đã sẵn sàng, nhưng cũng không phải là tất cả.

Bởi vì phía sau, có một người đang bị thương nặng sau trận chiến vừa rồi, đó là hiệp sĩ Gavin.

“Gavin… Cậu sẽ gặp khó khăn khi cưỡi ngựa một mình đấy, thay vào đó thì hãy lên ngựa của tôi.”

“À… Lại làm phiền anh nữa rồi Keld…”

Với tình trạng hiện tại, chắc chắn hiệp sĩ Gavin không thể tự mình cưỡi ngựa.

May thay, trong lúc gặp khó khăn, hiệp sĩ Gavin đã được giúp đỡ.

Keld đã cưỡi ngựa đến gần và vươn tay ra để giúp đỡ Gavin.

Sau đó, hai hiệp sĩ cùng đi chung, còn chú ngựa của Gavin thì được một người khác trong đoàn dắt giúp.

Chẳng mấy chốc đoàn hiệp sĩ lập tức lên đường, tiếng vó ngựa đã vang vọng khắp cây cầu Deatarh.

Họ đều thẳng tiến đến vương quốc Vassia, nơi bình minh ló dạng.

“LỘC!!… CỘC!!…”

“LỘC!!… CỘC!!…”

-------------------------------------

Trong khi đoàn hiệp sĩ của Patrick đang tiến đến vương quốc Vassia.

Thì Raidou lại ngược lại, hành trình của cậu sẽ không thể hướng về nơi bình minh ló dạng.

Để đến được bộ lạc Phong Lang, họ buộc phải đi về phía tây.

Có thể đây sẽ là một chuyến hành trình dài và nhiều khó khăn.

Nhưng Raidou sẽ làm tất cả, chỉ vì mong muốn của cô bé Oya.

“Vậy là chúng ta… Sẽ tiến đến nơi… Thung lũng Selio Wialey?”

“Đúng vậy… Thung lũng Gió Selio Wialey, chính là nơi bộ lạc Phong Lang của chúng ta sinh sống.”

Giữa Raidou và vệ thần Ulanni Meredith, cuộc trò chuyện diễn ra khi cả hai đang dừng chân trên con đường mòn.

Họ dừng chân một lát để nghỉ ngơi, đồng thời kiểm tra lại đường đi nước bước trên tấm bản đồ cũ kỹ.

Người xem xét tấm bản đồ cũ kỹ và vạch ra lộ trình hợp lý chính là vệ thần.

Khi vệ thần kiểm tra tấm bản đồ, thì Raidou đã thắc mắc hỏi về nơi bộ lạc Phong Lang sinh sống.

Thung lũng Gió Selio Wialey, chính là nơi tộc thú nhân đang sinh sống trên lục địa Vassia.

“Thung lũng Gió Selio Wialey, nơi đó hình như nằm tại phía tây nam thì phải…”

Bất ngờ, một giọng nói khác cất lên.

Đó chính là Califa, người bạn thân thiết của Raidou và Ruijerd.

Cô tò mò khi thấy Raidou và vệ thần xem xét tấm bản đồ cũ kỹ kia, nên đã đến gần lắng nghe cuộc trò chuyện.

Và ngay sau đó, cô cũng tham gia vào cuộc trò chuyện với họ.

“Califa… Cô biết đến… Nơi đó sao?”

Raidou đã tỏ vẻ kinh ngạc khi nghe được Califa nói về hướng đi đến Thung lũng Gió Selio Wialey.

Mong muốn biết thêm chi tiết về Thung lũng Gió, Raidou đã hỏi Califa.

Nhưng thật đáng tiếc, Califa chưa bao giờ đến nơi đó:

“Haha… Xin lỗi cậu nhé… Tôi không biết gì nhiều về Thung lũng Gió Selio Wialey.”

“Chỉ là tôi được các thương nhân kể lại, rằng nơi đó nằm tại phía tây nam mà thôi.”

Califa trả lời cho Raidou biết, rằng cô chỉ biết mỗi thông tin Thung lũng Gió nằm tại phía tây nam.

Khi nghe được câu trả lời, Raidou đã có chút tụt hứng và một phần thất vọng khi đến cả bản thân mình còn không biết nơi đó ra sao.

Thế mà lại muốn thực hiện mong muốn của Oya, nếu không nhờ có vệ thần, việc tìm ra tung tích gia đình cô bé chắc sẽ rất khó khăn.

“Xem xét đường đi đến đ��y là đủ rồi… Tiếp tục lên đường thôi…”

“Vâng thưa ngài vệ thần…”

Vệ thần Ulanni Meredith đột ngột lên tiếng thúc giục mọi người tiếp tục lên đường.

Dường như ngài ấy đã vạch ra xong xuôi lộ trình tiếp theo của chuyến hành trình này rồi.

Tất nhiên, khi nghe lời vệ thần, họ lập tức tiếp tục bước đi mà không một chút phàn nàn.

Nhưng liệu mọi thứ có suôn sẻ hay không, khi mà một số điềm báo đã bắt đầu xuất hiện.

“Hửm… Ruijerd, cậu đang làm gì ở đó thế?”

Califa ngước nhìn về phía Ruijerd đang dừng bước.

Cô ấy cũng đã lên tiếng hỏi, nhưng không nhận được một lời hồi đáp nào cả.

Về phần Ruijerd, anh lại đang chăm chú nhìn chằm chằm vào một cái cây gần đó.

Thấy được hành động kỳ lạ này, Raidou đã lập tức cảm thấy có chút bất an.

Ánh mắt chăm chú đó có chút quen thuộc, rõ ràng ở thị trấn bù nhìn, Ruijerd cũng từng làm thế khi tiến đến nông trại của Martin.

“Này Ruijerd!!… Mau đi thôi nào!!”

Thật bất ngờ, khi nghe giọng Raidou, Ruijerd đã lập tức phản ứng.

“GRAH!!…”

Ruijerd kêu l��n để đáp lại và ngay sau đó thì chạy đến chỗ của Raidou.

Tất cả lại tiếp tục bước đi như thể không có chuyện gì xảy ra.

Nhưng không đơn giản thế, sự trùng hợp trong hành động của Ruijerd chính là điềm báo dành cho họ.

Bởi vì hiện tại, ẩn mình trong những tán lá của cái cây mà Ruijerd đã chăm chú ngắm nhìn.

Một con quạ đen đang theo dõi từng bước chân, từng hành động nhỏ của họ.

“Quát!!… Quát!!…”

Một tiếng kêu đầy ớn lạnh bất ngờ vang vọng khắp nơi.

Con quạ lập tức bay lên cao trên bầu trời, nó đang ngước mắt nhìn tất cả.

Đây rõ ràng là một điềm báo đáng sợ từ Khu Rừng Chết.

Kẻ xử tử với hình thức treo cổ, Begi'nous.

Hắn đang từng bước đến gần Raidou.

…Kết thúc…

Chuyện ngoại lề: Về Aura.

Aura là thứ sức mạnh mà đội trưởng Patrick đã thể hiện trong trận chiến vừa rồi.

Ông đã cho thấy khả năng thật sự từ Aura của mình, khiến linh mục đen Prieved phải khiếp sợ.

Giờ hãy cùng tìm hiểu kỹ hơn về Aura.

Aura, hay còn gọi là hào quang.

Thứ sức mạnh này đến từ bên kia đại lục, và rất ít người sở hữu nó trên mảnh đất Vassia này.

Để sở hữu sức mạnh Aura, cần một điều kiện cực kỳ khó khăn trong cuộc đời mỗi người.

Đó chính là trải nghiệm cận kề cái chết, cơ hội chỉ đến một lần duy nhất.

Đội trưởng Dorian's chính là một trong số ít những người hiếm hoi lĩnh hội được Aura trên lục địa Vassia.

Có thể xem lại ở Chương 27 khi đội trưởng Dorian's ra đi.

Lĩnh hội được Aura là một chuyện, nhưng kiểm soát và sử dụng nó ra sao thì hiện tại vẫn chưa rõ ràng.

Nhờ trận chiến giữa đội trưởng Patrick và linh mục đen Prieved, ta mới biết thêm thông tin về Aura.

1. Aura dạng khí: Sức mạnh hào quang mà đội trưởng Patrick sở hữu. Nó cho phép người sử dụng bao bọc kiếm, tăng cường độ bền và sắc bén. Được cho là có tiềm năng lớn nhất, dạng khí còn nhiều công dụng chưa được tiết lộ. 2. Aura dạng rắn: Sức mạnh mà vệ thần Ulanni Meredith sở hữu. Nó cho phép người sử dụng ngưng tụ thành hình thể, ví dụ như lưỡi kiếm bầu trời AURA'NUS. Tiềm năng vẫn chưa rõ ràng, có thể sẽ được tiết lộ nhiều hơn trong tương lai không xa.

Đến đây có lẽ là kết thúc rồi.

Hiện tại, cuộc chiến giữa đội trưởng Patrick và linh mục đen Prieved chỉ tiết lộ được chừng đó thông tin về Aura.

Trong tương lai không xa, rất có thể sẽ còn nhiều loại Aura khác nữa chăng? Hẹn gặp lại vào một lần khác nhé.

Thời gian vẫn cứ trôi, tạm biệt mọi người nhé, hẹn gặp lại ở chương khác.

Bản dịch này là tài sản của truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free