(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 62: Galron kẻ truy đuổi cơ hội lướt ngang qua mình.
Arc 2: Hành trình trao trả di vật
Tại phương nam có một ngôi làng khá đặc biệt mang tên Nepas Gaston. Nơi đây sở hữu những con đường mòn trải dài ra bốn phía, dẫn đến mọi ngả đường. Điều này là bởi trước đây, ngôi làng từng là điểm khởi đầu cho việc xây dựng những con đường mòn theo lời của vua Dermot.
Tuy nhiên, điểm đáng chú ý nhất của Nepas Gaston chính là hoạt động giao thương sầm uất. Phần lớn người dân nơi đây đều sống nhờ vào các đoàn thương nhân và nhóm du mục từ phương xa. Và giữa trung tâm ngôi làng, mỗi ngày luôn là nơi nhộn nhịp nhất.
“Nào mọi người! Hãy ghé qua đoàn thương nhân của chúng tôi! Có rất nhiều hàng hóa đến từ phía tây xa xôi đây!”
“Nghe đây! Đây là áo giáp được làm từ vảy quái vật Basilisk dạng rắn khổng lồ, và chỉ với 48 Xu Bạc Aurora là có thể sở hữu được nó!”
Không khí tại trung tâm làng luôn náo nhiệt. Các thương nhân và nhóm du mục rao bán đủ loại mặt hàng của họ. Trong số đó, nổi bật nhất chính là bộ áo giáp làm từ vảy quái vật Basilisk. Tuy chưa rõ Basilisk trông như thế nào, nhưng theo lời đồn của một số người, chúng có rất nhiều chủng loại.
Sự náo nhiệt càng tăng lên khi một vài người đứng gần đoàn xe thương nhân, tò mò tiến lại hỏi han về bộ áo giáp Basilisk:
“Đây có thật là áo giáp làm từ vảy Basilisk không? Làm sao anh có thể lấy được nó cơ chứ?”
Một người hỏi, và nhận được câu trả lời từ chủ rao bán:
“Tất nhiên đây là vảy Basilisk thật rồi! Nhưng vì một số lý do nên tôi không thể tiết lộ nơi cung cấp nguyên liệu được.”
Người rao bán khẳng định áo giáp Basilisk của mình là hàng thật, nhưng thông tin về nguồn gốc nguyên liệu thì lại không thể tiết lộ cho bất cứ ai.
Bộ áo giáp làm từ vảy Basilisk dạng rắn, xét một cách khách quan, trông khá vừa vặn với những người có mặt tại đó. Tuy nhiên, giá cả của nó lại rất đắt đỏ so với mức thu nhập trung bình của một người bình thường. Nói chung, sẽ chẳng ai mạo hiểm bỏ tiền ra mua nếu chưa tận mắt chứng kiến sự hữu ích của nó.
“Đừng lo lắng! Nếu tất cả mọi người ở đây còn nghi ngờ, tôi sẽ chứng minh rằng mặt hàng áo giáp Basilisk này hoàn toàn xứng đáng với cái giá 48 Xu Bạc Aurora!”
Khi mọi người bắt đầu hoài nghi về chiếc áo giáp Basilisk, chủ rao bán liền lớn tiếng cam đoan về giá trị của nó. Hành động tiếp theo của ông ta đã khiến tất cả những người có mặt tại đoàn thương nhân phải bất ngờ.
“Galron, mau mang vũ khí ra đây!”
Với mái tóc ngắn màu nâu, bộ trang phục đơn giản tiện lợi cho việc di chuyển, và một vết sẹo chạy dọc dưới mắt trái, một chàng trai khoảng 26 tuổi xuất hiện, mang theo thanh kiếm sắt vác bên hông. Theo lời của chủ rao bán, anh ta tên là Galron và có vẻ là lính đánh thuê bảo vệ đoàn thương nhân này.
Trở lại với chủ đề chính, ngay khi đến gần chiếc áo giáp Basilisk, Galron đã rút thanh kiếm sắt ra khỏi vỏ. Hành động tiếp theo khá dễ đoán: thanh kiếm sắt đó ngay lập tức được vung mạnh vào áo giáp Basilisk.
“...!!!KENG!!!...”
Một âm thanh va chạm lớn vang lên. Sau tiếng động đó, tất cả mọi người có mặt đều tròn mắt kinh ngạc. Thanh kiếm sắt trên tay Galron đã bị nứt một đường lớn sau đòn tấn công vừa rồi, và chẳng mấy chốc thì vỡ vụn. Từng mảnh vỡ rơi xuống đất, chỉ còn lại cán kiếm và một phần lưỡi sót lại.
“Không thể tin được! Thanh kiếm đó đã vỡ vụn chỉ với một lần va chạm mạnh sao?!”
“Áo giáp... nó vẫn còn nguyên vẹn sau đòn tấn công vừa rồi của anh ta! Đây thật sự là nguyên liệu từ quái vật Basilisk sao?!”
Vài người kinh ngạc thốt lên sau khi chứng kiến những gì v��a xảy ra. Dần dần, một đám đông hiếu kỳ đã tụ tập lại. Tâm điểm chú ý tại trung tâm ngôi làng giờ đây chính là đoàn xe thương nhân đang rao bán áo giáp Basilisk.
“Có thật sự đó là áo giáp làm từ vảy Basilisk không?!”
“Không rõ lắm, nhưng thanh kiếm kia vừa vỡ nát khi va chạm mạnh với nó đấy!”
“Đùa sao! Là vảy quái vật Basilisk dạng rắn đấy, để tiêu diệt được nó cần phải có một nhóm mạo hiểm giả cấp B đó!”
Những giọng nói bàn tán của đám đông lớn dần. Từng người một chen lấn để tận mắt chứng kiến áo giáp Basilisk. Nhưng cuối cùng, vẫn chẳng có ai mua cả, bởi vì họ chỉ tụ tập lại vì sự hiếu kỳ mà thôi.
Rồi thời gian cứ thế trôi qua, chẳng mấy chốc từ một đám đông đã giải tán, chỉ còn lại vỏn vẹn một vài người. Chủ rao bán áo giáp Basilisk cũng đã dừng công việc của mình. Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc, vì đây chỉ mới là khởi đầu.
Hãy tiến sâu vào một nơi vắng vẻ, với hai bên là đoàn xe của các thương nhân che chắn.
“KHỐN! Ngôi làng này chẳng mấy ai hiểu được giá trị thật sự của nó cả!”
Một giọng nói tức giận vang lên từ nơi vắng vẻ đó, rõ ràng đó chính là chủ rao bán mặt hàng áo giáp Basilisk. Ông ta khoảng tầm 50 tuổi, có ngoại hình trung bình với chiều cao 1m65, trang phục được khâu vá từ một loại vải đất đỏ đến từ phương tây. Hiện tại, khuôn mặt ông ta đang rất cau có, bởi vì việc buôn bán của đoàn thương nhân đã không được thuận lợi.
“MẸ NÓ CHỨ!”
“...!!ẦM!!...”
Chẳng mấy chốc, cơn tức giận đã bộc phát. Chủ rao bán áo giáp Basilisk nổi nóng, đá mạnh vào những thùng hàng gần đó. Các loại hoa quả lẫn mặt hàng khác liền rơi rớt khỏi những thùng gỗ bị đá, chúng lăn lóc và rải rác khắp nơi trên mặt đất. Thật trớ trêu thay, những thùng hàng đó lại thuộc về đoàn xe thương nhân của chính ông ta, rõ ràng là tự hại mình rồi.
“Này lão thương nhân kia!”
Một giọng nói khác bất ngờ xuất hiện. Bóng dáng một chàng trai khoảng 26 tuổi bước đến gần. Với vết sẹo dọc dưới mắt trái, anh ta chính là Galron, người đã chứng minh độ bền của áo giáp Basilisk.
“Gr... Galron... Ngươi muốn gì nữa đ��y?”
Khi nhìn thấy Galron, khuôn mặt chủ rao bán nhăn nhó một cách khó chịu. Mâu thuẫn là điều không thể tránh khỏi, bởi vì giữa cả hai chẳng có mối quan hệ lâu dài nào.
Để biết rõ thêm, chúng ta sẽ quay ngược lại câu chuyện khi mọi thứ chưa bắt đầu. Để quảng bá mặt hàng áo giáp Basilisk của mình, chủ rao bán đã thuê một mạo hiểm giả cấp trung là Galron. Nhưng vì vụ làm ăn đã thất bại, giờ đây ông ta chẳng có tâm trạng để nói chuyện với anh.
Và khi thấy khuôn mặt cau có, nhăn nhó đó, Galron đã lập tức lên tiếng nhắc nhở ông ta:
“Lão quên rồi sao? Tiền công của ta, tính như thế nào đây?”
Đáp lại lời nhắc nhở của Galron vẫn là khuôn mặt khó chịu của chủ rao bán và một giọng nói tức giận:
“Ngươi đùa với ta sao?! Giao dịch rõ ràng đã thất bại rồi, tiền công cái quái gì cơ chứ! Mau biến đi trước khi ta gọi những kẻ hộ tống đến đây xử lý ngư...”
Giọng nói tức giận của chủ rao bán đột nhiên dừng lại. Trước mắt ông ta, Galron đã không còn đủ kiên nhẫn để nói chuyện dài dòng. Anh ta rút ra thanh kiếm sắt đã bị v��� vụn sau màn quảng bá áo giáp Basilisk lúc trước. Dù chỉ còn lại cán kiếm và một phần lưỡi, nó vẫn có thể sử dụng.
“Nghe đây lão thương nhân kia, tao đây không muốn nhiều lời đâu. Nếu không muốn đầu của mình lìa khỏi thân, thì mày hãy ngoan ngoãn đưa tiền công cho tao đi!”
Galron lớn tiếng với chủ rao bán áo giáp Basilisk, hành động tiếp theo của anh ta chính là đe dọa. Anh ta giơ thanh kiếm lên, đôi bàn tay vuốt theo đường lưỡi còn sót lại.
“Chờ... chờ đã... Ta hiểu rồi... Ta sẽ trả tiền công cho ngươi mà...”
Chủ rao bán lập tức hốt hoảng khi thấy hành động đe dọa kia. Ông ta nhận ra tính mạng của mình đang bị đe dọa bởi thanh kiếm sắt trên tay Galron. Vội vàng và hoảng hốt lấy ra một túi tiền nhỏ từ trong người, rõ ràng là ông ta đã chuẩn bị sẵn cho tình huống này.
“Tiền của ngươi đây...”
Túi tiền nhỏ từ chủ rao bán liền được trao cho Galron. Khi thấy túi tiền, Galron có vẻ khá hài lòng, ngay sau đó anh ta liền cất đi thanh kiếm sắt. Mở túi nhỏ ra để kiểm tra và xem xét kỹ lưỡng số tiền, tổng cộng là 5 Xu Bạc và 20 Xu ��ồng Aurora.
“Hah... Cũng biết điều đó chứ... Nhưng mà!”
“Không phải ta đã đưa tiền công rồi sao, ngươi còn muốn gì nữa cơ chứ?!”
Galron đột nhiên mỉm cười và cất đi túi tiền nhỏ vừa được trao. Nhưng thay vì mọi chuyện kết thúc, một rắc rối khác lại ập đến với chủ rao bán áo giáp Basilisk. Nhận thấy sự sợ hãi trên khuôn mặt ông ta, Galron lại tiếp tục rút thanh kiếm sắt kia ra để đe dọa thêm một lần nữa:
“Nhìn xem này... Thanh kiếm của tao đã bị hư hỏng nặng nề sau màn quảng cáo cho áo giáp của mày. Vì vậy... thứ mà tao muốn có được, chính là số tiền bồi thường cho thanh kiếm.”
Galron lên tiếng đe dọa chủ rao bán. Lần này, không còn là đòi tiền công nữa, mà đây rõ ràng là hành vi cướp bóc. Giữa một nơi vắng vẻ, ít người qua lại và chẳng mấy ai để ý đến giọng nói sợ hãi của chủ rao bán áo giáp Basilisk. Một nơi thích hợp cho việc cướp bóc và đe dọa đến tính mạng người khác.
“Đừng có được nước mà làm tới, ngươi nghĩ rằng ta s...”
“...!!XẸT!!...”
Khi chủ rao bán cố gắng lên tiếng chống trả, thanh kiếm sắt trên tay Galron đã lập tức được vung đến. Cổ họng ông ta liền xuất hiện một đường chém nhỏ, vết thương không lớn nhưng cũng đủ để đe dọa tinh thần.
“Ch... chờ đã... Ta sẽ đưa tiền bồi thường... Nên làm ơn đừng giết ta...”
Một ít máu đã chảy ra. Chủ rao bán áo giáp Basilisk liền dùng bàn tay giữ lấy cổ họng của mình. Sau đó, ông ta van xin tha mạng, nhưng cũng không quên lấy ra một số tiền từ trong người. Số tiền đó ngay lập tức bị Galron cướp đoạt hết.
“23 Xu Bạc Aurora... Quả nhiên là mày vẫn còn rất nhiều tiền trong người.”
Galron mỉm cười khi giữ trong tay số tiền vừa mới cướp đoạt được. Chủ rao bán áo giáp Basilisk vẫn còn sợ hãi trước thanh kiếm sắt kia, nhưng thật may mắn cho ông ta vì mọi thứ đến đây có vẻ là kết thúc rồi.
“Mày còn đứng đó làm gì? Mau cút đi trước khi tao đây đổi ý!”
“Vâng... vâng... tôi đi ngay đây...”
Với khuôn mặt đáng sợ và thanh kiếm sắt trên tay, Galron đã lớn tiếng xua đuổi chủ rao bán. Ông ta cũng chẳng muốn nán lại, nên đã vội vàng sợ hãi rời đi cùng với vết thương trên cổ họng.
“...!!BỊCH!!...”
Khi chủ rao bán chạy đến một ngã rẽ của đoàn xe thương nhân, một bóng dáng người khoác áo choàng che phủ toàn thân bất ngờ xuất hiện. Sau đó, bóng dáng người khoác áo choàng đã va chạm với chủ rao bán, nhưng không ai ngã ra cả. Chủ rao bán đã bị sự sợ hãi lấn át, sau c�� va chạm đó, ông ta lại tiếp tục hoảng hốt chạy đi.
“Hử?”
Tiếng va chạm khiến Galron chú ý đến bóng dáng người khoác áo choàng che phủ toàn thân kia. Người đó đang tiến đến gần nơi anh ta đang đứng, nhưng đã không có cuộc chiến nào xảy ra. Đơn giản là cả hai chẳng quen biết hay có xung đột bất ngờ nào, chỉ lướt ngang qua như những người xa lạ mà thôi.
“Cái mùi này?!”
Nhưng có một điều khiến Galron để tâm đến bóng dáng người khoác áo choàng kia. Mùi hương thoáng qua từ người đó, Galron đã từng hít phải khá nhiều trong cuộc đời mình rồi.
“Là thú nhân tộc sao?”
Mùi hương đó hệt như của những kẻ đến từ thú nhân tộc vậy. Liệu người khoác áo choàng đang bước đi phía trước có phải là một thú nhân đến từ một bộ lạc nào đó hay không.
“...”
Galron im lặng, đứng nhìn bóng dáng người khoác áo choàng che phủ toàn thân kia. Trong một khoảnh khắc, anh ta đã nhìn thấy một chiếc vòng tay lấp ló bên tay trái của người đó. Hình dáng chiếc vòng tay và những ký tự lẫn hình ảnh kỳ lạ ở bên trên.
“Quả nhiên là thú nhân tộc... Đó chắc hẳn là di vật của chúng.”
Galron mỉm cười khi nhìn thấy chiếc vòng tay của thú nhân tộc, một di vật minh chứng cho bộ lạc Phong Lang.
“Di vật đó... là của bộ lạc Phong Lang sao? Kẻ đó chắc chắn sẽ có giá khá cao đấy...”
Một ý nghĩ cực kỳ tàn ác chợt xuất hiện trong đầu Galron. Anh ta sẽ bắt được bóng dáng người khoác áo choàng kia, với mục tiêu là số tiền trao đổi với lũ buôn bán nô lệ. Nhưng bây giờ không phải lúc để manh động, bởi vì khi nhắc đến bộ lạc Phong Lang, Galron đã có chút đề phòng. Dường như trong quá khứ anh ta đã từng chạm trán với một thú nhân tộc đến từ bộ lạc Phong Lang rồi chăng.
“Mà thôi... Dù sao thì truy đuổi con mồi vẫn là phương châm tốt nhất, cứ chờ xem tình hình thế nào đã...”
Galron đã không tấn công bóng dáng người khoác áo choàng, thay vào đó thì bước rời đi theo hướng ngược lại. Nếu như tấn công bất ngờ, chẳng ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra. Dù sao thì loài sói luôn là những kẻ có giác quan tốt hơn tất cả. Nếu như bị đánh ngược lại thì sao đây? Galron rời đi với những suy nghĩ đó.
Điều mà anh ta cần làm bây giờ chính là:
“Phải rồi... Thanh kiếm sắt này giờ vô dụng rồi, có nên chi tiền để mua cái ngon hơn không nhỉ?”
Vừa suy nghĩ vừa bước đi, Galron đã biến mất hoàn toàn khỏi trung tâm của ngôi làng Nepas Gaston này. Giờ đây chỉ còn lại sự vắng vẻ, hai bên là đoàn thương nhân nhưng rồi họ cũng đã rời đi để giao thương với những nơi khác.
...
Thời gian cứ thế lại trôi qua.
Chúng ta đều biết rõ bóng dáng người khoác áo choàng che phủ toàn thân vừa rồi là ai. Hoặc chí ít là tất cả đang tò mò về thân phận của người đó chẳng hạn. Cũng không mấy xa lạ là bao, bóng dáng người khoác áo choàng che phủ toàn thân chính là chàng trai trẻ sở hữu mái tóc đen tuyền Raidou.
Lý do cậu xuất hiện chậm trễ như thế này sẽ rõ ràng khi cậu gặp lại những người đồng hành của mình.
“Raidou... Mừng là cậu quay lại rồi, mọi chuyện thế nào rồi?”
Giọng nói của một cô gái trẻ thốt lên, đó chính là Califa, và cô ấy đã rất mừng khi nhìn thấy Raidou. Những người khác cũng vậy, họ khá trông chờ sự trở lại của cậu.
“Xin lỗi nhé... Có hơi mất thời gian... Nhưng cũng may mắn thật... Tôi đã tìm được rồi.”
Có vẻ như Raidou đã tách ra khỏi những người bạn đồng hành để tìm kiếm một cái gì đó. Tất nhiên, mục đích của việc tách ra cũng sắp sửa được tiết lộ.
“Thật... thật sao? Vậy là cậu đã tìm được một người lái xe ngựa đi về phía tây rồi sao?”
Chính xác là vậy. Việc tách ra khỏi những người bạn đồng hành chính là để tìm kiếm một người lái xe ngựa. Việc đi bộ đường dài là cực kỳ khó khăn, đối với tất cả bọn họ, việc đi đến phía tây thật là xa vời làm sao.
Khi nhìn thấy thể lực và sức chịu đựng đường dài của mọi người, vị vệ thần Ulanni Meredith đã đưa ra một gợi ý. Rằng tất cả sẽ thuê một người lái xe ngựa đường dài đến phía tây, nơi Thung lũng Gió Selio Wialey đang chờ đợi. Nhưng để tìm kiếm được một người lái xe ngựa như thế thì lại cực kỳ khó khăn. Và cũng thật may mắn là Raidou đã tìm được người đó.
“Một người lái xe có lộ trình đến một ngôi làng gần phía tây sao?!”
Trở lại với bọn họ, sau khi trở về, Raidou đã giải thích mọi thứ cho họ biết rõ hơn về người lái xe ngựa được thuê. Rằng người đó chỉ có lộ trình tiến đến một ngôi làng nằm sát với phương tây. Nhiêu đó cũng là quá tốt rồi, ít ra thì cũng đỡ phải đi bộ đường dài.
“Cái gì?! 40 Xu Đồng Aurora cho một người sao, như thế là quá đắt rồi đấy!”
Khi đang giải thích rõ ràng, Califa đã bất ngờ thốt lên rõ to. Chỉ vì cô ấy quá đỗi kinh ngạc khi nghe đến số tiền ước tính cho chuyến đi xe ngựa đường dài lần này.
“Đừng có than thở... Giá cả thế là hợp lý rồi đấy...”
Một giọng nói khác liền cất lên để ngăn cản hành động than thở về giá cả của Califa. Với mái tóc màu xanh dương của bầu trời, đó chính là giọng của vị vệ thần Ulanni Meredith. Cô ấy liền lên tiếng để giải thích cho tất cả hiểu thêm:
“Nghe đây... Đối với những người lái xe ngựa đường dài, thông thường giá cả sẽ được tính theo công sức và chi phí lương thực của họ. 40 Xu Đồng Aurora là đủ hợp lý rồi, có những nơi họ còn tăng giá lên đến tận 1 Xu Bạc đấy...”
Khi nghe được những lời giải thích của vị vệ thần Ulanni Meredith, Califa đã hiểu đôi chút về những người lái xe ngựa. Và còn một số điều mà vị vệ thần muốn nói ra, đó chính là chuyện Raidou tách rời khỏi những người bạn đồng hành. Không phải là chỉ trích về hành động đó, mà là những lời cảm ơn, bởi vì chính vị vệ thần là người đã nhờ Raidou tìm kiếm giúp mình.
“Raidou... Cảm ơn ngươi vì đã giúp ta tìm kiếm người lái xe ngựa. Lần sau nếu có thể, thì ta sẽ trả ơn lại trong khả năng của mình.”
“Không... không cần đâu ạ... Được giúp đỡ cho ngài... đã là quá tốt rồi...”
Vị vệ thần Ulanni Meredith lên tiếng cảm ơn Raidou một cách ngắn gọn nhưng đủ để hiểu được, Raidou cũng đã lập tức đáp lại rõ ràng. Lý do ngài ấy nhờ đến sự giúp đỡ của Raidou là bởi sự phân biệt đối xử giữa hai chủng tộc 'Nhân loại và Thú nhân tộc'. Còn về phần 40 Xu Đồng Aurora cho mỗi người trong cuộc hành trình này, đương nhiên là vị vệ thần sẽ lo liệu tất cả. Dù sao thì trên lục địa Vassia này, rất khó để tìm kiếm được một nhân loại chịu giúp đỡ những thú nhân tộc đang gặp khó khăn. Chẳng mấy ai lại đi giúp đỡ những người khác mình cả, và vị vệ thần hiểu rất rõ điều đó.
“Được rồi... Ta đi thôi... Hãy tìm một nơi bên ngoài ngôi làng, để dựng trại nghỉ ngơi qua hôm nay.”
“À phải rồi... Ngày mai... Tôi sẽ dẫn mọi người... Đến nơi xe ngựa chờ đợi...”
“Cậu vất vả rồi Raidou, đêm nay hãy để tôi canh gác trại lửa cho.”
“Ừm... Cảm ơn cô, Califa...”
“Grah?”
...Kết thúc...
Bản biên tập này được truyen.free giữ bản quyền.