(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 64: Đêm của nỗi sợ quá khứ.
Arc 2: Hành trình trao trả di vật
LỘC! CỘC! LỘC! CỘC!
Tiếng xe ngựa lộc cộc trên con đường mòn phía xa, xung quanh là những hàng cây xanh ngút ngàn.
Hiện tại, nhóm Raidou đã tiến vào địa phận của một khu rừng lớn ở phía nam. Nếu không nhầm, sâu bên trong khu rừng này chính là nơi Raidou gặp gỡ người bạn của mình, Ruijerd.
"Gra..." "Rui... Ruijerd!?"
Hệt như ngày trước, khi đi xe ngựa đến thị trấn Bù Nhìn, Ruijerd lại khiến mọi người phải lo lắng. Cậu ta đang chóng mặt dữ dội và dường như sắp nôn tháo đến nơi.
"GRAH!!?" "Chờ đã Ruijerd! Đừng nôn ở đây!"
Ruijerd bịt miệng, cố gắng kìm nén cơn buồn nôn. Không để mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn, Raidou nhanh chóng giữ chặt bạn mình và lớn tiếng gọi người lái xe ngựa:
"Ông Barlow! Anh Carnell! Làm ơn dừng xe ngựa lại!"
Hai người lái xe ngựa là Carnell và ông Barlow ngay lập tức giảm tốc độ của ngựa. Dù hai ông cháu họ không rõ điều gì khiến Raidou phải lớn tiếng gọi dừng xe đột ngột như thế, nhưng tình hình có vẻ khá nghiêm trọng.
Ngay sau khi chiếc xe ngựa khựng lại giữa đường mòn, Raidou không chút chần chừ kéo Ruijerd xuống xe.
"...!!!ỌE!!!..."
Cảnh tượng sau đó khiến những người trên xe ngựa phải ngoảnh mặt đi. Ruijerd gục xuống đất, nôn ra rất nhiều thứ kinh khủng, đến mức Raidou cũng phải quay mặt sang chỗ khác. May mắn thay, cảnh tượng đó không kéo dài lâu. Khi kết thúc, Ruijerd dường như đã kiệt sức.
Điều đó buộc Raidou phải đỡ Ruijerd dậy khỏi mặt đất và dìu cậu ấy trở lại chiếc xe ngựa.
"Raidou... Cậu ấy trông tệ quá, liệu có ổn không nếu tiếp tục đi xe ngựa thế này?"
Khi dìu Ruijerd lên xe, Califa tỏ vẻ lo lắng nhìn vào khuôn mặt cậu ta. Nhưng vì không muốn chuyến đi bị đình trệ hay dừng lại, Raidou liền trấn an Califa và tất cả những người khác:
"Sẽ không sao đâu. Chuyện này... chỉ xảy ra vài lần thôi."
Nói xong, Raidou leo lên xe trước rồi đưa tay kéo Ruijerd lên. Với sức lực của mình, Raidou kéo Ruijerd vào toa xe, và cả hai ổn định chỗ ngồi. Raidou ngồi phía trong, còn Ruijerd thì ngay gần lối xuống xe.
Ngay từ đầu, việc để Ruijerd ngồi gần lối xuống là vì Raidou biết chuyện tương tự sẽ lại tái diễn.
"Ôi trời... Cậu ta bị say xe ngựa có phải không? Ta cũng từng gặp vài người như thế rồi." "Ông à... Nếu cậu ấy say xe ngựa, thì mình nên đi chậm lại thôi." "Ừm... Cháu nói đúng. Phải giảm tốc độ của lũ ngựa lại thôi."
Ngồi ở chỗ điều khiển ngựa phía trước, hai ông cháu Barlow và Carnell đã chú ý đến tình trạng tồi tệ của Ruijerd. Họ cũng thông cảm cho cơn say xe của Ruijerd. Dù sao cậu ấy cũng là khách hàng của họ, và Raidou lại không muốn dừng chuyến đi dài này.
Thế nên, chiếc xe ngựa tiếp tục lăn bánh nhưng với tốc độ chậm hơn trước nhiều.
"Raidou... Vậy là Ruijerd bị say xe ngựa sao?" "Ừm... Tôi chỉ mới biết gần đây thôi. Đó là khi chúng tôi đến... thị trấn Bù Nhìn... Cậu ấy đã nôn ra một ít... trên xe ngựa..."
Khi Raidou kể về lần đầu tiên phát hiện Ruijerd say xe, đó là lúc cả hai đang đi xe ngựa đến thị trấn Bù Nhìn. Thật tồi tệ, khi đó vì hành động quá chậm trễ nên Ruijerd đã nôn ra ngay chỗ ngồi đối diện, nhưng cũng may là chiếc xe ngựa dừng lại kịp thời.
"Haiz... Cậu ta lúc nào cũng vậy hết."
Raidou thở dài khi nghĩ đến việc Ruijerd sắp sửa nôn ra ngay trên xe ngựa lần nữa. Thật sự cũng không thể trách cậu ta được, say xe ngựa là một trong những triệu chứng khó chịu mà.
"Ruijerd... Hãy cố chịu đựng. Nếu cảm thấy không ổn... thì hãy kêu tôi giúp..." "Gra..."
Gạt bỏ những suy nghĩ ngao ngán về người bạn của mình, Raidou nhìn Ruijerd và nhẹ giọng nói. Không giận dữ hay trách móc, Raidou hoàn toàn thông cảm cho tình trạng hiện tại của Ruijerd.
Từ trước đến nay, dù cho Ruijerd có gây rắc rối đến mấy thì Raidou vẫn luôn là người đứng ra ngăn cản những tình huống tồi tệ có thể xảy ra. Dù cho mọi chuyện có thật sự tồi tệ, cuối cùng thì cả hai vẫn tiếp tục tồn tại và sống sót cho đến hiện tại. Raidou tự hỏi, không biết từ khi nào mà cả hai lại gắn bó với nhau như vậy nữa, có thể là do định mệnh chăng.
Khi nhìn thấy tất cả đều ổn định chỗ ngồi và tình trạng của Ruijerd đã khá hơn, ông Barlow, người điều khiển xe ngựa, mỉm cười lên tiếng:
"Raidou... Bạn của cháu đã ổn hơn rồi nhỉ, vậy chúng ta sẽ tiếp tục chuyến đi dài này nhé."
Giọng nói của ông Barlow vang lên từ chỗ ngồi lái xe phía trước. Raidou nghe thấy và không chần chừ đáp lại:
"Vâng... Ruijerd đã ổn hơn rồi ạ... Nên ông hãy tiếp tục... cho xe ngựa di chuyển..."
Raidou mỉm cười, thân thiện đáp lời ông Barlow. Sau đó, chiếc xe ngựa lại di chuyển, tất cả bọn họ tiếp tục chuyến hành trình dài của mình, tiến về phía tây, và sau đó là thung lũng gió Selio Wialey nơi bộ lạc Phong Lang ẩn cư.
...
Thế nhưng, thời gian vẫn cứ trôi. Chiếc xe ngựa bắt buộc phải tìm một nơi thích hợp để nghỉ ngơi, bởi vì trời đã sắp tối, và ban đêm là thời điểm rất nguy hiểm.
"Ôi trời... Ta cứ mải điều khiển lũ ngựa mà quên cả thời gian trôi luôn đấy." "Ông à... Mình nên dừng lại thôi, khu rừng này chẳng có chỗ nào trống cả."
Chiếc xe ngựa vẫn đang được ông Barlow điều khiển, vẫn tiếp tục lăn bánh. Lý do khá đơn giản, để dựng trại cần một khu đất đủ trống trải. Nhưng thật trớ trêu thay, trên đoạn đường mòn xuyên khu rừng rộng lớn này vẫn chưa có nơi nào được khai thác để tạo nên những khu vực trống trải dành cho những lữ khách dựng trại.
Không một ai muốn nán lại hay nghỉ ngơi qua đêm tại khu rừng rộng lớn này, rõ ràng nguyên nhân chính là những mối nguy hiểm tiềm ẩn nơi đây.
"Đừng có dừng xe ngựa lại..."
Trong khi hai ông cháu Barlow và Carnell đang suy nghĩ về nơi dừng chân để nghỉ ngơi qua đêm thì một giọng nói bất ngờ vang lên, ngăn cản quyết định của họ. Giọng nói đó là của một chàng trai khoảng chừng 26 tuổi, anh ta có mái tóc ngắn màu nâu vuốt lên và điểm nhấn chính là vết sẹo dọc mắt trái. Trang phục đơn giản hệt như Raidou, nhưng điều đáng chú ý là vật mà anh ta đang giữ trong lòng.
Vật đó được bao bọc bởi những lớp vải, nhìn bên ngoài nó giống hệt như một thanh kiếm có lưỡi thẳng nhưng đến phần đầu thì lại cong một cách kỳ lạ. Chúng ta sẽ không biết nó là gì nếu như anh ta không tháo bỏ lớp vải bọc.
Anh ta chính là Galron, kẻ luôn tìm kiếm cơ hội.
"Galron... Cậu nói vậy là sao chứ? Nếu không dừng chân để nghỉ ngơi thì lũ ngựa sẽ trở nên mệt mỏi mất."
Barlow cảm thấy rất khó hiểu trước sự ngăn cản của Galron, vì vậy ông liền hỏi rõ anh ta. Đáp lại, Galron không tỏ ra giấu giếm hay khó chịu chút nào. Anh ta chỉ bình tĩnh nở một nụ cười nhẹ và lên tiếng giải thích:
"Ông không nghe được tin tức về những chuyện đã xảy ra gần đây tại khu rừng này sao? Một số mạo hiểm giả đã bỏ mạng khi tiến sâu vào trong khu rừng này, thi thể họ được tìm thấy với tình trạng bị hủy hoại thê thảm. Nghe nói là do một con quái vật lớn gây ra, nó được cho là đang ẩn mình bên trong khu rừng này đấy. Mà... nếu nói về quái vật lớn, thì chắc hẳn là con Griffin trên đỉnh núi giữa khu rừng này rồi."
Galron kể lại những điều mình nghe ngóng được cho mọi người. Sau khi lắng nghe hết những lời Galron kể, một số người đã tỏ vẻ kinh ngạc và lo sợ về con quái vật lớn kia. Dù chỉ là một tin tức xuất hiện gần đây và không thể chứng minh rằng nó thật sự chắc chắn, nhưng sự đề phòng vẫn là điều cần thiết trên chuyến đi dài lần này.
"Ôi trời... Nếu như tin tức đó là sự thật, vậy có nghĩa là chúng ta bắt buộc phải rời khỏi khu rừng này mới tìm được chỗ dựng trại. Nhưng ta khá lo sợ rằng lũ ngựa sẽ sớm kiệt sức trong đêm nay, dù sao thì bọn chúng cũng đã di chuyển liên tục hàng giờ đồng hồ rồi..."
Ông Barlow lên tiếng với nỗi băn khoăn không biết nên dừng lại dựng trại qua đêm hay tiếp tục đi cho đến khi rời khỏi khu rừng. Nhưng thứ mà ông ấy quan tâm nhất chính là những vị khách trên chiếc xe ngựa của mình.
"Với lại... Nhóm của Raidou, các cậu có muốn tiếp tục không? Hay là chúng ta vẫn giữ ý định tìm chỗ dựng trại nghỉ qua đêm?"
Hỏi rõ những vị khách của mình, ông Barlow hoàn toàn không muốn tự mình quyết định mọi chuyện. Khách hàng vẫn là trên hết mà, thế nên phải hỏi ý kiến của họ rồi mới quyết định được.
"Ông cứ tiếp tục đi ạ... Chúng cháu sẽ không sao đâu... Với lại Ruijerd đã ngủ rồi..."
Giờ nhìn lại thì mới để ý, trên toa xe ngựa chỉ còn vài người tỉnh táo mà thôi. Ruijerd đã ngủ thiếp đi, có thể là do cậu ta quá mệt mỏi khi nôn tháo vào sáng nay. Califa và vị vệ thần thì vẫn thức, dường như sự rung lắc từ chiếc xe ngựa và màn đêm bao trùm xung quanh đã khiến họ không tài nào chợp mắt. Raidou thì bắt buộc phải giữ sự tỉnh táo để canh chừng, phòng trường hợp Ruijerd lại nôn tháo như sáng nay.
Bầu không khí giờ đây rất yên ắng, chỉ có tiếng gió khẽ lướt qua giữa khu rừng này mà thôi.
"Ta hiểu rồi... Nếu các cô cậu không phản đối, thì chúng ta sẽ tiếp tục chuyến đi dài này cho đến khi rời khỏi khu rừng. Carnell... Vì chúng ta không thể dựng trại để nấu ăn, nên cháu hãy lấy cho mọi người một ít lương khô đi."
Ông Barlow đã không còn phân vân về quyết định tiếp tục cho xe ngựa di chuyển, bởi vì tất cả mọi người trong nhóm Raidou không phản đối hay gì cả. Nhưng ông ấy cũng không quên kêu người cháu của mình lấy ra một ít lương khô cho tất cả mọi người, một giải pháp tạm thời giúp kiềm hãm cơn đói bụng trong đêm nay.
"Cũng may là đêm nay mặt trăng sáng, nên chúng ta sẽ không cần dùng đến đuốc."
Ánh trăng soi sáng cả đường mòn, ông Barlow không gặp khó khăn trong việc giảm tốc độ xe ngựa, để cháu mình có thể vào trong toa xe. Carnell cũng không chần chừ, anh ta chui vào bên trong toa xe ngựa rồi lục tìm trong những thùng gỗ. Tất nhiên, bên trong những thùng gỗ đó chứa lương thực và đồ dùng sinh hoạt dành cho chuyến đi dài lần này.
Lục lọi một lúc, cuối cùng thì Carnell cũng tìm được thùng gỗ chứa lương khô.
"Đây là phần của mọi người... Hãy ăn nó để kiềm hãm cơn đói bụng."
Lấy ra một ít lương khô và đưa cho tất cả mọi người, ai nấy cũng nhận lấy, không ai từ chối.
"Cảm ơn anh Carnell..." "Đây là... Trông giống như lương khô của cậu trước đây, Raidou."
Raidou và Califa lên tiếng nói chuyện, trong khi đó thì Galron và vị vệ thần Ulanni Meredith chỉ im lặng thưởng thức lương khô của mình. Sau khi đưa đủ lương khô cho mọi người, Carnell cũng chu đáo lấy ra hai túi đựng nước bằng da. Hai túi đựng nước đó trông khá lớn, và chắc chắn là Carnell đã chuẩn bị cho mọi người.
"Cầm lấy Raidou... Nó là túi đựng nước đấy." "Nó chứa rất nhiều nước bên trong, nên hãy chia sẻ để không ai bị thiếu." "Còn đây là của ngài Galron..."
Đưa cho nhóm Raidou và Galron một túi đựng nước để họ có thể dùng bữa tốt hơn. Carnell thật sự chu đáo, dù chỉ là hành động nhỏ nhưng vẫn để lại ấn tượng tốt với mọi người. Raidou và Galron không từ chối, cả hai đã nhận lấy túi đựng nước của riêng họ.
Tất cả đều im lặng và thưởng thức bữa ăn trong toa xe ngựa. Mặt trời cũng đã lặn xuống từ lúc nào, giờ đây chỉ còn ánh trăng soi sáng con đường mòn. Ánh trăng sáng dẫn lối chiếc xe ngựa rời khỏi khu rừng rộng lớn này.
Nhưng liệu tất cả có thể rời khỏi nơi này an toàn không? Điều đó thì chỉ có thời gian mới trả lời được mà thôi.
...
Sau khi tất cả dùng bữa xong, bầu không khí lại chìm vào tĩnh lặng. Chỉ còn lại tiếng xe ngựa chạy trên con đường mòn trong khu rừng rộng lớn này mà thôi.
LỘC! CỘC! LỘC! CỘC!
Nhưng sự yên ắng và tĩnh lặng đó liệu có phải là một điềm lành? Thật kỳ lạ khi một khu rừng lại không có âm thanh hay tiếng động của bất kỳ loài vật nào. Kể cả lũ cú mèo hoặc những loài chim, chúng không xuất hiện gần khu vực xe ngựa của họ. Có lẽ bởi vì nơi họ đang đi qua, có điều gì đó khiến những động vật và loài chim không muốn đến gần.
...!!VÈO!!... ...!!PHỤP!!...
Và đúng thật, điều đó rõ ràng là một mối nguy hiểm tiềm ẩn trong khu vực này. Một mũi tên xuất hiện từ trong những hàng cây, bắn thẳng về phía chiếc xe ngựa. Chẳng mấy chốc, mũi tên đó đã ghim xuống mặt đất ngay trước mặt lũ ngựa, bọn chúng lập tức hoảng sợ khi thấy sự đe dọa bất ngờ.
"THÔI CHẾT!! LŨ NGỰA ĐANG HOẢNG LOẠN!!" "Ông... Rắc rối rồi, để cháu điều khiển chúng!"
Trong tình huống hoảng loạn này, Carnell đã đứng ra điều khiển lũ ngựa thay cho người ông của mình. Thật vậy, anh ta đã kiểm soát được chúng và chẳng mất bao lâu để lũ ngựa bình tĩnh lại.
Nhưng mọi chuyện càng trở nên r���c rối, vì lũ ngựa hoảng sợ trước mũi tên kia nên đã đánh thức tất cả. Những người có mặt trên toa xe ngựa đã dồn sự chú ý đến phía trước, nơi lũ ngựa vừa hoảng loạn.
"Đó... Đó là!?"
Califa dường như đã nhìn thấy điều gì đó ở phía trước, khuôn mặt cô ấy tái mét vì sợ hãi. Không chỉ riêng Califa, những người khác cũng đã phát hiện ra. Một mối nguy hiểm đang vây quanh, chúng rất đông và có thể lên đến hàng chục.
Khi phát hiện ra chúng, Galron ngay lập tức ra khỏi toa xe, đến lối điều khiển phía trước.
"Ông Barlow và cậu Carnell... Hãy ở yên một chỗ và ổn định lũ ngựa, đừng để chúng hoảng sợ thêm nữa."
Galron bất ngờ lên tiếng khi nhảy xuống xe, đứng trên mặt đất với sự đề phòng ở phía trước. Vật được bao bọc bởi những lớp vải kia, anh ta đã giữ nó trong lòng cho đến giờ. Khi lớp vải kia được tháo ra, để lộ hình dáng thật sự của nó. Quả nhiên như dự đoán ban đầu, nó là một thanh kiếm, nhưng có vẻ kỳ lạ. Lưỡi kiếm rất thẳng, cho đến khi đến phần trên thì lại cong vòng một cách kỳ lạ, như thể đến từ một nơi khác không thuộc lục địa Vassia này.
"Quả nhiên... Thanh kiếm Khopesh này rất khác lạ."
Galron nhìn thanh kiếm trên tay mình, siết chặt nó, không để tâm đến ánh mắt kinh ngạc của những người khác. Và không để mọi người phải đợi lâu, Galron liền vào thế thủ, lớn tiếng nói:
"Tất cả nghe đây! Chúng ta đã bị bao vây rồi!" "Hãy chuẩn bị đối phó với nguy hiểm, vì quanh ta là một bầy quái vật Goblin!!!"
Khi những lời của Galron kết thúc, từ trong lùm cây có rất nhiều hình bóng xuất hiện. Hình bóng nhỏ bé như trẻ con, nhưng lại mang nước da màu xanh lục, đôi tai nhọn và ánh mắt đáng sợ. Bọn chúng rất đông và tất cả đều trang bị vũ khí. Một con trong số đó dùng nỏ, dường như là kẻ cầm đầu.
"Gob... Goblin ư!?" "Raidou... Cậu hãy bảo vệ những người trên xe ngựa đi, ta sẽ lo liệu đám Goblin phía sau."
Khi Raidou và mọi người còn đang bất ngờ trước tình huống hiện tại, vị vệ thần đã ngay lập tức nhảy khỏi xe, từ lối phía sau. Vị vệ thần biết mình nên làm gì trong tình huống này; Galron thì đang ở phía trước, thì ngài tất nhiên phải lo mặt sau. Dù chuyện gì xảy ra, sự an toàn của tất cả và sự không bị đình trệ của chuyến đi này là điều ngài quan tâm nhất, để có thể đến bộ lạc Phong Lang thật nhanh chóng.
Thoát khỏi sự bất ngờ nhanh chóng, Raidou đã rút ra con dao găm Anastasia của mình. Sự đề phòng giờ đã được đẩy lên mức cao nhất. Raidou chưa bao giờ gặp phải tình huống này. Dù có con dao găm Anastasia trên tay, và cây nỏ Louis ở phía sau, nhưng vẫn có điều gì đó khiến Raidou khựng lại một lúc.
Lũ Goblin kia, chúng có nét giống hắn, gã quái vật đã phá hủy cả một vùng ở thị trấn Bù Nhìn.
"Bọn chúng... Nước da xanh đấy." "Giống hệt như hắn ta."
Phải... Điều Raidou đang nghĩ đến chính là nỗi sợ hãi còn sót lại sau sự kiện chọn lọc. Nỗi sợ đó... Nó xuất phát từ gã quái vật thuộc chủng tộc Orc.
Lankak... Kẻ sở hữu ấn ký của vị thần chiến tranh Ares.
...Kết thúc...
Mọi bản quyền đối với phần truyện này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.