(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 66: Thoát khỏi khu rừng đầy rộng lớn.
...Arc 2: Hành trình trao trả di vật...
Tiếng bánh xe ngựa lộc cộc vang vọng trong khu rừng rộng lớn.
Mặt trời đang dần lên, bình minh sắp hé rạng trên lục địa Vassia.
May mắn thay, lúc này không ai gặp phải nguy hiểm hay rắc rối gì. Mọi chuyện dường như đã ổn cả rồi.
Vụ phục kích của bầy Goblin trên con đường mòn đêm qua quả thực quá kinh hoàng. Thế nhưng, may mắn là trên chiếc xe đó có mạo hiểm giả hạng B Galron và vị vệ thần hùng mạnh Ulanni Meredith đến từ bộ lạc Phong Lang.
Tiếng bánh xe ngựa lộc cộc.
Dù sao, mọi chuyện cũng đã qua, tất cả vẫn bình an vô sự, không ai phải chịu bất cứ tổn hại nào.
Sau khi lũ Goblin bị tiêu diệt sạch sẽ, đoàn xe ngựa tiếp tục lên đường, bởi không ai muốn nán lại khu rừng rộng lớn này thêm một giây phút nào nữa.
“Ôi trời… Phía trước là bìa rừng rồi! Chúng ta sắp thoát khỏi khu rừng nguy hiểm này rồi.”
“Ông ơi… Ra khỏi rừng, mình tìm chỗ nào nghỉ ngơi nhé. Mấy con ngựa chắc mệt lắm rồi vì phải chạy liên tục suốt đêm qua.”
Giọng nói của hai ông cháu Barlow và Carnell vang lên từ phía trước, nơi họ đang điều khiển đoàn ngựa. Cả hai ông cháu đều mừng rỡ khi sắp thoát khỏi khu rừng rộng lớn này.
Quả thật, phía trước là bìa rừng, nơi chuyển tiếp từ khu rừng rậm rạp sang một vùng đất khác.
Tiếng bánh xe ngựa lộc cộc.
Tiếng bánh xe ngựa lộc cộc.
Không mất nhiều thời gian, chiếc xe ngựa đã đến bìa rừng. Khung cảnh giao thoa giữa khu rừng rộng lớn và một vùng thảo nguyên trải dài hiện ra.
Hai bên con đường mòn giờ đây không còn những hàng cây xanh hay bụi rậm nữa, mà thay vào đó là những thảm cỏ bát ngát trải dài đến tận chân trời.
Vùng thảo nguyên này nằm ở phía nam, gần với phương tây, là một trong những nơi có thảm thực vật đa dạng. Nếu khu rừng rộng lớn ban nãy bao phủ một phần phương nam, thì vùng thảo nguyên này cũng tương tự, trải dài mênh mông về phía tây.
Để đến được phía tây, tất yếu phải đi qua vùng thảo nguyên này, bởi nó là một phần quan trọng của khu vực.
Tiếng bánh xe ngựa lộc cộc.
Tiếng bánh xe ngựa lộc cộc.
Ngay khi rời khỏi khu rừng rộng lớn, hai ông cháu Barlow và Carnell thở phào nhẹ nhõm. Giờ đây, họ không còn phải lo lắng quá nhiều về những mối nguy hiểm từ quái vật nữa.
Từ trước đến nay, vùng thảo nguyên này vẫn luôn khá an toàn, điều đó hai ông cháu Barlow và Carnell đều rõ. Từng có một thời gian dài, lộ trình của họ thường xuyên đi qua vùng thảo nguyên này. Chẳng thế mà hai ông cháu mới thở phào nhẹ nhõm đến thế.
“Đêm qua thật quá nguy hiểm, nếu không có các cô cậu, hai ông cháu chúng tôi đã bỏ mạng trong rừng rồi.”
“Ngài Galron và nhóm của cậu Raidou… Chân thành cảm ơn vì đã bảo vệ đoàn xe ngựa lẫn tính mạng của chúng tôi.”
Hai ông cháu Barlow và Carnell bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với những ân nhân của mình. Dù cả hai đang chuyên tâm điều khiển ngựa, nhưng họ vẫn không quên những gì đã xảy ra đêm qua.
“Ông Barlow à… Không cần cảm ơn đâu, dù sao thì đó cũng chỉ là một phần trong điều khoản của chúng ta mà thôi.”
Khi nghe những lời biết ơn đó, Galron đáp lại bằng một giọng vừa tự tin vừa mỉa mai. Quả thật mỉa mai, bởi nếu hai ông cháu Barlow và Carnell không đưa ra đủ số tiền thù lao, chắc chắn đêm qua Galron đã không ra tay như vậy.
“Mà… Nếu ông muốn bày tỏ lòng biết ơn, hãy cảm ơn người khoác áo choàng kia.”
“Bởi vì… Đêm qua không chỉ có mỗi mình ta chiến đấu với lũ Goblin.”
Không muốn nhận thêm những lời biết ơn từ hai ông cháu, Galron chốt lại bằng cách ám chỉ đến một người khác trên toa xe.
Người được ám chỉ không ai khác chính là vị vệ thần Ulanni Meredith, người đã tự tay kết liễu con Goblin đầu đàn. Đêm qua, nếu không nhờ có vị vệ thần bảo vệ phía sau, ngay cả Galron cũng không thể lường trước được ai sẽ là người bỏ mạng đầu tiên trước những đợt tấn công dồn dập của lũ Goblin.
Tất nhiên, Galron đã chứng kiến những gì vị vệ thần làm, dù không đầy đủ vì anh ta còn bận rộn chiến đấu với lũ Goblin ở phía trước. Nhưng chừng đó thôi cũng đủ khiến Galron nảy sinh nhiều suy nghĩ.
Anh ta muốn biết rõ hơn liệu vị vệ thần có phải là một thú nhân mang mùi hương đặc trưng anh đã ngửi thấy không. Nếu suy đoán đó của anh ta là chính xác, thì con mồi đang ở ngay trước mắt còn gì.
Galron khẽ mỉm cười thầm trong lòng.
Anh ta đã thành công chuyển sự chú ý của hai ông cháu Barlow và Carnell sang vị vệ thần chỉ bằng vài lời ám chỉ. Chắc chắn họ sẽ cảm ơn và bày tỏ lòng biết ơn với nhóm Raidou, đặc biệt là vị vệ thần.
“Ngài Galron nói đúng… Đêm qua, nhóm của cậu Raidou cũng đã chiến đấu với lũ Goblin.”
“Chân thành cảm ơn các cô cậu đã bảo vệ chúng tôi.”
Ông Barlow chuyển sự chú ý sang vị vệ thần. Y hệt như Galron đã dự đoán, hai ông cháu họ thật sự bày tỏ lòng biết ơn. Nếu mọi chuyện suôn sẻ, khi sự chú ý dồn vào vị vệ thần, đó chính là cơ hội để biết được thân phận đằng sau lớp áo choàng kia.
“Cậu Raidou… Cậu có thể cho chúng tôi biết tên những người bạn trong nhóm của cậu chứ?”
“Ít nhất trong chuyến đi dài này, hai ông cháu chúng tôi cũng phải biết rõ tên những vị ân nhân chứ…”
Thật không thể tin được, mọi thứ đã diễn ra suôn sẻ đúng như ý Galron. Vì muốn bày tỏ lòng biết ơn, ông Barlow đã hỏi Raidou về tên của những người khác. Mục đích là để ông Barlow lẫn Carnell biết rõ họ là ai, tiện bề xưng hô và nói chuyện trong suốt chuyến đi dài này.
Thật kỳ lạ, khi ông Barlow hỏi, Raidou lại không đáp lời. Thay vào đó là sự im lặng cùng khuôn mặt ngơ ngác không rõ lý do của Raidou.
Thế nhưng, sự im lặng đó không kéo dài lâu, bởi đã có người lên tiếng đánh thức Raidou.
“Raidou… Cậu ổn chứ?”
“Califa?... Ông Barlow?...”
Ngơ ngác nhìn những người trên toa xe ngựa, Raidou dường như vừa chìm đắm quá sâu vào suy nghĩ của mình. Những suy nghĩ đó có lẽ liên quan đến vụ việc đêm qua, liệu có phải là cảm giác lần đầu giết chết quái vật chăng?
Quả thật đúng là như vậy, Raidou đã suy nghĩ rất nhiều về những chuyện xảy ra đêm qua. Nhưng may mắn nhờ có Califa kéo cậu thoát khỏi dòng suy nghĩ ấy.
“Raidou… Nếu không phiền, cậu có thể giới thiệu những người bạn của mình cho hai ông cháu chúng tôi biết không?”
Thêm một lần nữa, ông Barlow lại lên tiếng hỏi Raidou về việc giới thiệu những người khác. Không như vừa rồi, lần này Raidou đã lập tức hiểu ra vấn đề.
“À vâng… Ông không nói thì cháu quên mất rồi…”
Tất nhiên, Raidou sẵn lòng giới thiệu những người bạn của mình cho hai ông cháu Barlow và Carnell. Dù sao thì đó cũng chẳng phải chuyện gì khó khăn, chỉ là giới thiệu sơ qua về họ mà thôi.
Ngay cả vị vệ thần cũng không lên tiếng phản đối, ngài ấy vẫn ngồi im lặng một chỗ, cơ thể được che phủ kín đáo bởi áo choàng.
“Ông Barlow… Để cháu giới thiệu… Đây l�� Ruijerd và Califa, hai người bọn họ là bạn của cháu.”
“Cuối cùng… người đang khoác áo choàng… chính là…”
Giới thiệu tên của Califa và Ruijerd thật dễ dàng, nhưng đến lượt vị vệ thần thì Raidou lại khựng lại. Sau vụ cảnh cáo vì suýt tiết lộ thông tin về bộ lạc Phong Lang cho Galron, Raidou đã trở nên kín đáo hơn khi nhắc đến thông tin liên quan đến vị vệ thần.
Khựng lại nhìn vị vệ thần một lúc lâu, Raidou chờ đợi ý kiến từ ngài ấy. Không để mất thời gian, ngay sau đó, vị vệ thần đã tự mình lên tiếng giới thiệu sơ qua tên của mình cho hai ông cháu Barlow và Carnell.
“Ulanni… đó là tên của ta.”
Khi nghe đến cái tên này, hai ông cháu Barlow và Carnell lập tức nảy sinh chút tò mò. Nhìn cách vị vệ thần giấu kín toàn thân dưới lớp áo choàng, hai ông cháu họ lập tức nghĩ về những lời Raidou đã từng nói.
“Ulanni… Một cái tên thật xa lạ. Có vẻ như vị ân nhân đây chính là thú nhân tộc mà cậu Raidou nhắc đến nhỉ?”
Lần đầu gặp Raidou, hai ông cháu họ đã được kể rằng trong nhóm có một thú nhân tộc. Mọi chuyện đã đến n��ớc này, cũng không thể che giấu mãi được nữa.
Nhóm của Raidou, tất cả đều đã tiết lộ thân phận trước ông Barlow và Carnell rồi. Giờ đây, chỉ còn duy nhất vị vệ thần là chưa tiết lộ.
Bất ngờ, một tiếng thở dài khe khẽ vang lên, xuất phát từ vị vệ thần. Ngồi đối diện, Raidou thoáng nghe thấy tiếng thở dài đó. Tự hỏi không biết ngài ấy đang nghĩ gì, Raidou khá lo lắng vì đã lỡ tiết lộ chuyện trong nhóm có một thú nhân tộc.
“Phải… Ta chính là thú nhân tộc mà cậu ta nhắc đến.”
Thật bất ngờ, vị vệ thần đã chính miệng xác nhận mình là một thú nhân tộc. Càng bất ngờ hơn nữa, ngay sau đó, ngài ấy cởi bỏ mũ trùm đầu của chiếc áo choàng che phủ. Để lộ mái tóc xanh dương dài xõa vai như bầu trời, nổi bật nhất là đôi tai thú thuộc chủng loại sói.
Khuôn mặt xinh đẹp không biểu lộ cảm xúc của vị vệ thần khiến hai ông cháu Barlow và Carnell phải bất ngờ. Nhưng có vẻ người bất ngờ nhất lại chính là mạo hiểm giả hạng B Galron.
Galron đang ngước nhìn đôi tai thú của vị vệ thần với sự chú ý đặc biệt, trong lòng thì giữ chặt thanh kiếm Khopesh.
“Quả nhiên… Mùi hương đó chính là của một thú nhân.”
Galron mừng thầm vì đã suy đoán chính xác về mùi hương mình ngửi được lúc trước. Không còn nghi ngờ gì nữa, vị vệ thần chính là mục tiêu quan trọng nhất của Galron lúc này.
Nhưng lúc này chưa phải thời điểm thích hợp để hành động. Galron im lặng, chuyển sự chú ý sang hướng khác để vị vệ thần không nảy sinh nghi ngờ.
Hãy trở lại với chủ đề chính.
Lúc này, hai ông cháu Barlow và Carnell đang nhìn chằm chằm vào vị vệ thần. Họ dường như bị hút hồn bởi những đặc điểm khác lạ của ngài ấy.
“Ôi trời… So với những thú nhân tộc chúng tôi từng gặp, vị ân nhân đây thật khác biệt làm sao…”
Ông Barlow là người đầu tiên lên tiếng về vị vệ thần. Qua những lời vừa rồi, rõ ràng hai ông cháu họ đã từng gặp qua một vài thú nhân tộc khác.
Vị vệ thần vẫn im lặng ngồi yên, không hề biểu lộ cảm xúc trước những lời vừa rồi. Nhận ra ngài ấy là một người ít nói, sau đó ông Barlow lập tức lên tiếng kết thúc sự tò mò của mình.
“Dù sao thì hai ông cháu chúng tôi rất vui khi được biết tên của vị ân nhân Ulanni đây.”
“Mong là chúng ta sẽ giúp đỡ lẫn nhau trên chuyến đi dài này.”
Đáp lại ông Barlow, vị vệ thần chỉ thốt ra vài lời ngắn gọn.
“Ừm… Ta sẽ giúp đỡ… nếu vấn đề đó nằm trong khả năng của mình.”
Tuy chỉ là những lời ngắn gọn, nhưng chừng đó thôi cũng đủ để hai ông cháu Barlow và Carnell cảm thấy biết ơn rồi. Việc giúp đỡ lẫn nhau là chuyện hiển nhiên trên hành trình, vả lại chuyến đi dài này rất quan trọng đối với vị vệ thần mà.
“Được rồi… Carnell… Cháu à, chúng ta hãy tìm một chỗ để nghỉ ngơi thôi nào.”
“Vâng thưa ông… Việc tìm chỗ trống trải cứ để cháu lo.”
Không để mất thêm thời gian, hai ông cháu Barlow và Carnell lập tức trở lại với công việc của mình. Ông Barlow tập trung điều khiển ngựa, còn Carnell đảm nhận việc tìm kiếm một nơi trống trải để nghỉ ngơi.
...
Chẳng mấy chốc vài phút đã trôi qua, quả thật không để mọi người phải thất vọng. Hai ông cháu Barlow và Carnell đã tìm được một khu vực trống trải gần con đường mòn.
Để không cản trở ai, chiếc xe ngựa được di chuyển lên thảm cỏ và dừng lại.
“Carnell… Cháu giúp ta mang những dụng cụ cần thiết xuống xe ngựa được không?”
“Vâng… Cứ để đó cho cháu, ông hãy chăm sóc lũ ngựa đi.”
Ngay khi xe ngựa dừng lại, hai ông cháu Barlow và Carnell lập tức chia nhau công việc. Ông Barlow chăm sóc ngựa, còn Carnell tự mình chuẩn bị dụng cụ để nhóm lửa và nấu ăn.
Mọi thứ đều diễn ra suôn sẻ, tất cả những người trong xe ngựa cũng đã xuống khu vực trống trải. Mặt trời vẫn còn đứng bóng, hai ông cháu Barlow và Carnell không hề có ý định dựng trại. Họ chỉ đơn thuần muốn cho lũ ngựa nghỉ ngơi một lát, tiện thể tranh thủ nấu một bữa ăn thật ngon cho mọi người.
“Carnell… Việc thái cắt rau củ lẫn thịt cứ để ta lo, cháu hãy đi nhóm lửa đi.”
“Vâng… Ông hãy nhớ cẩn thận nhé, nếu có gì không ổn thì cứ gọi cháu.”
Carnell đến khu vực trống trải với những dụng cụ trên tay. Sau đó, anh ta bắt đầu nhóm lửa trại bằng những thứ đã chuẩn bị. Củi khô có sẵn trong thùng gỗ trên toa xe, kèm theo đó là đá đánh lửa – thứ không thể thiếu trong cuộc sống thường ngày.
Tất cả mọi người đều ngồi ngắm nhìn ngọn lửa trại được dựng lên và thắp sáng. Từng giây từng phút trôi qua, đá đánh lửa va chạm liên tục. Ngọn lửa nhỏ dần lóe lên rồi lớn mạnh, những dụng cụ nấu ăn cũng đã đư���c chuẩn bị sẵn.
Sau đó, ông Barlow mang rau củ lẫn thịt đã chế biến sơ qua đến bên bếp lửa, chờ đợi. Hai ông cháu họ phối hợp rất ăn ý với nhau.
...
Phải chăng là do hai ông cháu Barlow và Carnell đã thực hiện những chuyến đi dài lâu năm? Cách họ phối hợp và nấu nướng đều rất thành thục. Không phải món ăn xa xỉ hay cầu kỳ gì, họ chỉ đang nấu một món súp.
Món súp với rau củ và thịt, khá đầy đủ cho một bữa ăn hàng ngày của những người bình thường.
“Món súp ăn được rồi… Carnell, cháu hãy múc ra cho mỗi người một bát đi.”
Sau một lúc chờ đợi, món súp rau củ lẫn thịt đã chín. Carnell đã chuẩn bị sẵn những bát và thìa gỗ đủ cho tất cả mọi người có mặt ở đây. Sử dụng vá múc gỗ để múc súp vào bát, mỗi người đều có phần, không ai bị thiệt thòi.
“Của cậu đây, Raidou… Còn đây là của Califa và Ruijerd.”
Carnell chia đều phần ăn cho từng người, sau đó anh ta đi đến toa xe để lấy một vài thứ cần thiết. Những thứ cần thiết đó là túi nước và những chiếc cốc gỗ. Một bữa ăn đầy đủ thì không thể thiếu những thứ đó được.
Mở túi nước ra, đổ vào từng cốc gỗ rồi chia cho mỗi người.
“Món súp ngon quá…”
“Grah…”
“Nào Ruijerd… Từ từ thôi… Coi chừng làm rớt bát.”
Khi tất cả đều đã có đủ phần ăn, đa số đều hào hứng trước món súp này. Bữa ăn đã bắt đầu, từng người thưởng thức món súp ngon lành, không có bất cứ sự khó chịu nào.
Món súp rất ngon miệng, không quá xa xỉ hay cầu kỳ, một bữa ăn quá đủ đầy cho tất cả lúc này.
“Raidou?!... Sao cậu vẫn chưa ăn, có chuyện gì không ổn à?”
“Không… Không có gì đâu… Tôi ổn mà.”
Trong khi tất cả đang thưởng thức bữa ăn, Raidou lại nhìn vào bát súp, chìm vào suy nghĩ nào đó. Nhưng vì không muốn mọi người lo lắng, Raidou đã bắt đầu thưởng thức bữa ăn của mình.
Thưởng thức từng thìa một, trước khi thời gian trôi qua và tất cả lại tiếp tục lên đường.
...Kết thúc...
Chuyện ngoài lề: Kiến thức về sinh vật của thế giới này. (2)
Tiếp nối 'Chương 47', chúng ta sẽ cùng tìm hiểu thêm về những sinh vật của thế giới này. Và chủ đề chính hôm nay không có gì xa lạ với chúng ta cả. Đó chính là tìm hiểu về quái vật Goblin, một sinh vật đã tồn tại từ rất lâu trên lục địa Vassia này.
Được rồi, chúng ta sẽ không dài dòng nữa, hãy cùng bắt đầu thôi nào.
1. Tên gọi: Goblin (hay còn gọi là Yêu tinh).
2. Nguồn gốc, Nơi sinh sống và Tập tính.
Nguồn gốc: Hiện tại không có tài liệu nào ghi chép về nguồn gốc của lũ Goblin, chỉ biết rằng chúng đã tồn tại từ rất lâu trên lục địa Vassia này.
Nơi sinh sống: Goblin không có nơi sinh sống cố định, chúng thường tụ tập thành bầy đàn và chọn một nơi thích hợp để làm lãnh thổ. Lãnh thổ có thể là hang động, hoặc bất cứ nơi đâu trên lục địa này.
Tập tính: Goblin là một loại quái vật thường xuyên tụ tập thành bầy đàn, chúng sẽ lập một nhóm để phục kích và bắt cóc nhân loại.
3. Nhận xét và đánh giá về sinh vật.
Nhận xét: Theo lời những mạo hiểm giả từng chạm trán với lũ Goblin, đa số đều nhận xét rằng chúng thật kinh tởm. Goblin còn được cho là có trí thông minh ngang ngửa một đứa trẻ, dù vậy thì vẫn còn khá mơ hồ về chúng.
Đánh giá: Goblin được công hội mạo hiểm giả đánh giá là một chủng loại quái vật. Để giết chết một con Goblin thì khá dễ dàng, nhưng nếu chúng đi theo bầy đàn thì lại là một chuyện khác. Chính vì thế, những nhiệm vụ liên quan đến Goblin thường có cấp độ từ hạng C lên tới hạng B.
Góc khuất: Nếu bạn không biết tại sao ở chương trước lũ Goblin lại nhắm vào Califa, tôi sẽ giải thích ở đây luôn. Goblin là một chủng loại quái vật ít giống đực, vậy nên chúng thường bắt cóc những con cái của các chủng tộc – gần gũi nhất chính là con người – để giao phối và sinh sản ra những Goblin khác cho bầy đàn của mình. Đó là một bản năng đã ăn sâu vào máu của chúng.
Đó là tất cả những gì chúng ta có thể biết được ở thời điểm hiện tại. Không rõ trong tương lai sẽ có những gì xảy ra, có thể là lũ Goblin sẽ trở nên lớn mạnh hơn hoặc tuyệt chủng. Chẳng ai biết được, chỉ có thời gian mới có thể trả lời tất cả. Vì thế, hẹn gặp lại tất cả vào chương khác.
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free.