(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 68: Điểm dừng chân đầu tiên của chuyến đi dài.. Nơi mà kẻ trộm gặp phải định mệnh.
...Arc 2: Hành trình trao trả di vật...
Thời gian cứ trôi qua từng giây, từng phút, rồi từng giờ.
Đã mấy ngày trôi qua kể từ vụ phục kích của Goblin trong khu rừng rộng lớn. Chuyến đi dài vẫn đang tiếp diễn, nhóm của Raidou cũng đã đi được nửa chặng đường.
Không hề có nguy hiểm hay quái vật nào tấn công trên đường. Có vẻ như chỉ khu rừng trước đó mới ẩn chứa nhiều hiểm nguy.
“LỘC... CỘC...” “LỘC... CỘC...”
Tiếng xe ngựa vẫn đều đặn vang lên. Bánh xe gỗ và đàn ngựa kéo xe chậm rãi trên con đường mòn. Xung quanh vẫn là vùng thảo nguyên bạt ngàn, hai bên đường mòn là thảm thực vật xanh tươi đa dạng.
“Cũng đã ba ngày rồi... Vùng thảo nguyên này thật rộng lớn nhỉ, Raidou.”
“Ờ... Ừm... Quả thật là vậy...”
Trên toa xe ngựa lúc này, hai giọng nói đang trò chuyện cùng nhau. Califa và Raidou đang ngắm nhìn khung cảnh thảo nguyên.
Califa dễ dàng hòa nhập và trò chuyện với mọi người, nhưng Raidou lại hoàn toàn khác biệt.
“...”
Vị vệ thần Ulanni Meredith im lặng là chuyện thường, nhưng ngay cả Raidou cũng vậy. Rõ ràng có điều gì đó đang khiến Raidou phải bận tâm. Chắc hẳn cảm giác lần đầu tiên tự tay tiêu diệt quái vật vẫn còn ám ảnh cậu.
“Raidou... Có điều gì đó đang khiến cậu phải suy nghĩ nhiều sao?”
Nhìn thấy Raidou cứ mãi im lặng, Califa quan tâm hỏi han. Đáp lại, Raidou thoát khỏi dòng suy nghĩ và ngước nhìn Califa ngẩn ngơ.
“Hể... Sao cô... Biết được thế?”
Câu hỏi của Califa đã chạm đúng vào suy nghĩ của Raidou.
“Cậu đã im lặng hơn ba ngày nay rồi, nên cũng không khó để đoán được...”
Califa đáp lời Raidou, sau đó cô ấy lộ vẻ lo lắng khi nhìn người bạn của mình. Không biết phải giải thích ra sao, Raidou chỉ im lặng một lúc trước Califa.
“Raidou... Ta biết ngươi đang suy nghĩ về những gì.”
Một giọng nói khác bất ngờ lên tiếng với Raidou, đó chính là vị vệ thần Ulanni Meredith. Thật lạ khi thấy ngài ấy lại quan tâm đến cuộc trò chuyện của người khác như vậy.
“Là về lũ Goblin có đúng không...”
Raidou trợn mắt im lặng, không thốt nên lời khi nhìn vị vệ thần. Vị vệ thần đã nói chính xác những gì Raidou đang nghĩ trong suốt thời gian qua.
“Vâng... Là về lũ Goblin...”
Raidou có chút ngập ngừng thừa nhận suy nghĩ của mình. Một phần vì cậu không muốn làm phiền hay liên lụy đến vị vệ thần.
“Quả nhiên... Ta đã không lầm...”
Vị vệ thần nói khẽ, tỏ ý mình đã không nhầm.
“Raidou... Tuy không biết ngươi đã từng có một cuộc sống ra sao, nhưng kể từ giờ hãy làm quen dần với chuyện đó đi.”
Vị vệ th���n dặn dò Raidou hãy tập làm quen với việc phải tiêu diệt quái vật. Lý do sẽ sớm được làm rõ.
“Bởi vì trên đường đến phía tây, sẽ còn có nhiều thứ nguy hiểm hơn lũ Goblin kia. Nên là hãy cẩn thận, và đừng ngần ngại tiêu diệt lũ quái vật...”
Quả đúng như những gì vị vệ thần vừa nói. Nếu không sớm làm quen với cảm giác lần đầu tiên tiêu diệt quái vật, thì chắc chắn sau này, Raidou sẽ gặp khó khăn khi đối mặt với lũ quái vật, kể cả những bầy Goblin trước đó.
“Đúng thật... Nếu như tôi... Không làm quen dần...”
Raidou gục đầu, suy tư về cảm giác lần đầu tiên tiêu diệt quái vật. Trước giờ, cậu chỉ chạm trán với quái vật, nhưng chưa từng tự tay kết liễu chúng. Có lẽ là cậu nên làm quen dần với nó thôi.
...
Suy nghĩ của Raidou miên man cho đến khi xe ngựa dừng lại. Di chuyển trên con đường mòn tại vùng thảo nguyên đã khá lâu rồi. Cuối cùng thì tất cả bọn họ đã đến được một nơi có người sinh sống.
Một thị trấn nằm ngay trên vùng thảo nguyên bát ngát này, nó trông khá giống với thị trấn bù nhìn, cũng nhộn nh���p không kém. Vì sao gọi là thị trấn thay vì một ngôi làng? Bởi vì nơi đây có đường sá và nhà cửa được xây dựng tốt hơn.
Đường sá lát đá và sỏi nhỏ li ti, đủ rộng cho người và xe ngựa qua lại. Nhà cửa thì được xây khá tốt, khung làm từ ván gỗ lớn, tường xây bằng gạch đá thô, một số vách thì trát đất sét trộn rơm rạ.
Náo nhiệt nhất vẫn là khu trung tâm, một khu chợ bày bán đầy rẫy quầy hàng ngoài trời. Nơi đây bày bán đủ loại dụng cụ và vật phẩm thiết yếu cho đời sống hàng ngày. Chỗ khác thì bán thịt, rau củ quả, dù các mặt hàng này không nhiều. Một vài nơi khác bày bán vũ khí và những món đồ kỳ lạ, thường nằm ẩn mình trong hẻm nhỏ hoặc cuối chợ.
“Nào! Nào! Mời vào, thịt dê và heo giá rẻ không quá 1 xu bạc đây!”
“Ai đi qua nên ghé lại coi thử một lần, đây là những thứ cần thiết cho cuộc sống của chúng ta! Chỉ với một vài xu đồng mà thôi!”
Khi xe ngựa của nhóm Raidou tiến vào thị trấn, cả bọn lập tức bị cuốn hút bởi sự náo nhiệt nơi đây. Đến gần trung tâm, hai ông cháu Barlow và Carnell đã tìm một nơi thích hợp để dừng xe ngựa.
“Mọi người, đây là thị trấn Haswell. Một nơi khá náo nhiệt với những khu chợ đầy rẫy mặt hàng. Không chỉ có vậy, nó còn được so sánh là ngang bằng với thị trấn bù nhìn tại phương nam nữa đấy...”
Khi chiếc xe ngựa dừng lại, ông Barlow lên tiếng giới thiệu về thị trấn này. Haswell – một thị trấn náo nhiệt, được đồn đại là có thể sánh ngang với thị trấn bù nhìn.
Những tưởng nhóm của Raidou sẽ bất ngờ với nơi đây, nhưng khi nhắc đến thị trấn bù nhìn, cả nhóm lại im lặng. Chỉ có duy nhất Califa là bất ngờ với sự náo nhiệt tại thị trấn Haswell này, dù sao cô cũng hiếm khi rời khỏi ngôi làng của mình.
Còn Galron thì chẳng mấy để tâm, dường như anh ta đã quen thuộc nơi này đến hàng chục lần rồi.
“Được rồi, chúng ta sẽ để đàn ngựa nghỉ ngơi. Trong khi đó các cô cậu có thể xuống xe và làm việc riêng, lát nữa chúng ta sẽ tiếp tục lên đường. Mong mọi người thông cảm vì hai ông cháu chúng tôi cần bổ sung thêm lương thực và những vật phẩm thiết yếu cho chuyến đi.”
Sau khi giới thi���u về thị trấn Haswell, ông Barlow và cháu trai Carnell thông báo với mọi người rằng xe ngựa sẽ dừng chân tại đây một thời gian ngắn. Lý do là hai ông cháu cần bổ sung lương thực và những vật phẩm thiết yếu cho chuyến đi dài.
Không ai có ý kiến gì, một vài người bước xuống xe để làm công việc của mình.
“Nặng quá...”
“Califa... Để tôi giúp... Mang hành lý của cô... Xuống xe ngựa...”
Nhóm của Raidou xuống xe ngựa, chỉ có Califa mang theo hành lý. Cả nhóm quyết định tiến vào trung tâm thị trấn. Vị vệ thần Ulanni Meredith cũng đi cùng vì ngài cần mua một số thứ.
...
Cùng nhau dạo bước đến khu chợ ở trung tâm thị trấn. Nơi đây đông đúc người qua lại, đủ mọi tầng lớp từ dân thường đến các chức sắc. Không khí náo nhiệt với những quầy hàng ngoài trời bày bán đủ loại mặt hàng.
“Ngài vệ thần, hướng đó là!?”
Khi đến khu chợ, vị vệ thần đã rẽ sang hướng khác.
“Ta cần phải mua một số thứ, nên các ngươi cứ làm việc của mình đi...”
Vị vệ thần đáp lời Raidou một cách ngắn gọn. Sau đó ngài ấy đã bước đi theo một hướng khác.
Giờ đây chỉ còn lại Raidou, Ruijerd và Califa.
“Raidou, Ruijerd... Hai người không phiền giúp tôi một lát chứ?”
Califa nhìn sang hai người bạn của mình và lên tiếng nhờ sự giúp đỡ của họ. Thấy không có việc gì làm, Raidou không ngần ngại đồng ý giúp Califa. Ruijerd thì chẳng hiểu gì nhưng vẫn bước theo Raidou.
“Califa... Vậy là cô muốn bán đi một số thứ sao?”
“Đúng vậy... Tôi muốn bán đi một số thứ để lấy xu Aurora, dùng vào việc mua sắm những thứ cần thiết.”
Khi được đồng ý giúp đỡ, Califa dành một chút thời gian giải thích công việc họ cần làm. Đơn giản là cô muốn bán một số món đồ để lấy xu Aurora, dùng vào việc mua sắm những thứ cần thiết.
Những món đồ cần trao đổi đã được chuẩn bị xong, Califa cất tất cả vào trong thùng gỗ hành lý của mình. Đa số là những bánh xe gỗ hoặc các vật phẩm khác do cô ấy tự điêu khắc. Chẳng rõ những món đồ như vậy có trao đổi được không, nhưng cứ thử xem sao.
...
Thời gian cứ vậy mà trôi qua. Ba người bọn họ đã đi qua một số quầy hàng tại khu chợ trung t��m này. Một vài người từ chối trao đổi vì những bánh xe gỗ khá thô sơ, còn những món khác thì họ sẽ suy nghĩ thêm.
“Hmm... Có vẻ như bánh xe gỗ do tôi làm ra quá thô sơ để sử dụng rồi, chắc sẽ không ai chịu trao đổi chúng đâu...”
Califa bước đi với vẻ hơi thất vọng vì chưa trao đổi được gì. Nhưng không muốn những cố gắng của cô trở nên vô nghĩa, Raidou lập tức lên tiếng an ủi.
“Không đâu Califa... Chúng ta sẽ bán được... Những bánh xe gỗ... Hãy thử tìm... Một số quầy hàng khác xem...”
Những lời an ủi, động viên của Raidou nghe không được tự nhiên cho lắm. Dù vậy, Califa vẫn hiểu được lòng tốt của người bạn mình. Cô ấy liền trở nên vui vẻ hơn và mỉm cười với Raidou.
“Raidou... Cảm ơn cậu nhé, tôi sẽ thử ghé qua một số quầy hàng buôn bán vật phẩm khác. Tôi mong rằng sẽ có ai đó hiểu được giá trị của những bánh xe này...”
Nhờ có những lời an ủi và động viên của Raidou, Califa đã tiếp tục dành thời gian ghé qua những quầy hàng khác để trao đổi. Cuối cùng thì công sức của cô ấy cũng đã được đền đáp.
“Ôi... Những bánh xe gỗ này của cô trông thật thô sơ làm sao, nhưng tôi nghĩ mình có thể giúp chúng trở nên hữu ích...”
Một người đàn ông khoảng 50 tuổi đã nhìn thấy giá trị của những bánh xe gỗ của Califa. Người đó có trang phục không giống thương nhân, có vẻ là người dân trong làng. Quầy hàng của ông ta chỉ trưng bày những món đồ điêu khắc hoặc vật dụng gia đình bằng gỗ tự làm.
“Điều ông nói là thật sao chủ quầy!?”
“Ừm phải... Những bánh xe gỗ của cô, ta sẽ thu mua lại chúng.”
May mắn dường như đã mỉm cười với Califa. Người đàn ông lớn tuổi ở quầy hàng gần một con hẻm đã thu mua lại những bánh xe gỗ. Nhưng tất nhiên ông ta cũng không muốn chịu thiệt, nên mức giá đưa ra khá thấp.
“2 xu đồng cho mỗi cái bánh xe gỗ, tổng là 10 xu đồng. Bán đi những món đồ không cần thiết nữa là được thêm 15 xu đồng... Tổng cộng 25 xu đồng.”
Trao đổi thành công với người đàn ông lớn tuổi. Califa rời đi, vui vẻ đếm từng đồng xu Aurora mình vừa kiếm được. Đồng thời cô ấy cũng biết thêm một thông tin: người mình vừa trao đổi chính là một thợ thủ công chuyên làm đồ gỗ và vật dụng.
“Này Califa...”
“Hửm!?”
Dạo bước tại khu chợ, cả ba người đã có một cuộc trò chuyện nhỏ. Chủ đề là những món đồ Califa vừa trao đổi để lấy 25 xu Aurora.
“Liệu có ổn không... Những vật vừa rồi... Là dụng cụ điêu khắc kia mà...”
Trong cuộc trò chuyện nhỏ này, có thể thấy, những món đồ Califa mang đi trao đổi khá quan trọng. Dụng cụ điêu khắc bánh xe gỗ, những món đồ ấy tuy không đắt giá nhưng lại chứa đựng nhiều kỷ niệm khó quên.
“Không sao đâu... Tôi bán chúng để có thêm chút xu Aurora mua những thứ cần thiết. Ví dụ như lương thực, chúng rất quan trọng trong tình hình hiện giờ.”
“Dù sao thì, tôi cũng không thể mãi kiếm sống bằng việc điêu khắc những bánh xe gỗ thô sơ đó.”
Califa giải thích những gì mình làm. Không phải tự nhiên mà Califa lại trao đổi những dụng cụ điêu khắc để lấy xu Aurora. Chuyến đi dài lần này, rất khó đoán điều gì sẽ xảy ra trên đường. Vì thế, chuẩn bị trước những thứ cần thiết là điều đương nhiên.
Quan trọng hơn, những dụng cụ điêu khắc đó chỉ gồm dao, búa và vài món liên quan khác. Còn cây rìu và quần áo thì vẫn được giữ lại.
“Vậy là cô chỉ bán... Những thứ không cần thiết... Rìu thì vẫn giữ lại ư...”
Raidou ngơ ngác hỏi, và Califa lập tức trả lời bằng giọng điệu tích cực.
“Raidou... Thấy vậy thôi, nh��ng thật ra cây rìu này cực kỳ quan trọng đấy. Nó sẽ giúp ích rất nhiều khi chúng ta thiếu gỗ hoặc cần đốn cây, hơn nữa còn có thể dùng để chiến đấu với quái vật.”
Califa giải thích rõ về công dụng quan trọng của cây rìu. Lắng nghe xong, Raidou hiểu sơ qua nhưng vẫn còn chút khó khăn và bỡ ngỡ. Về phần Ruijerd thì càng khó hiểu hơn vì anh chẳng biết Califa vừa nói gì.
“Mà thôi... Dù sao thì... Cũng may mắn là chúng ta... Bán được chúng...”
“Hehe... Raidou, tất cả đều là nhờ những lời động viên lúc trước của cậu đấy.”
Raidou có chút vui mừng vì Califa đã bán được những món đồ không cần thiết. Nhưng cậu còn vui hơn nữa khi cô ấy nói tất cả là nhờ những lời động viên của mình lúc trước.
“Phải rồi... Giờ thì chúng ta... Sẽ làm gì tiếp theo đây?”
Raidou vừa đi vừa lên tiếng hỏi Califa sẽ làm gì tiếp theo. Tất nhiên rồi, cô ấy chắc chắn sẽ mua một vài thứ cần thiết.
“Hmm... Chắc là chúng ta sẽ đi mua một ít lương thực, rồi sau đó sẽ ghé qua xem thử một số quầy hàng.”
Califa lên tiếng nói rõ, thứ đầu tiên ph��i mua chắc chắn là lương thực. Raidou cũng liền lên tiếng đáp lại những lời đó.
“Hóa ra là th...”
“...!!BỊCH!!...”
Nhưng rồi sau đó, một sự việc bất ngờ đã cắt ngang cuộc trò chuyện. Một người nào đó đã va phải Raidou khi đang dạo bước. Cú va chạm khá mạnh khiến Raidou suýt ngã xuống đất. Nhưng cũng may điều đó đã không xảy ra.
“Ôi chúa ơi... Raidou cậu không sao chứ!?”
“Grah!?”
Califa và Ruijerd liền lo lắng hỏi người bạn của mình.
“Au... Tôi không sao... Chỉ hơi đau nhức chút...”
Raidou giữ lấy tay trái, cú va chạm vừa rồi khiến nó đau không ít. Nhưng khi quan sát kỹ lưỡng, một điều lập tức khiến Raidou bất ngờ.
“Không thể nào!?”
“Vòng tay của Oya... Cả hầu bao đựng tiền... Chúng đâu mất r...”
Raidou hoảng hốt khi không thấy vòng tay của Oya trên tay trái, cũng như chiếc hầu bao đựng tiền đeo bên thắt lưng. Chợt bừng tỉnh khỏi cơn hoảng, Raidou lập tức nghĩ đến cú va chạm vừa rồi với người kia. Không khó để nhận ra, kẻ đó chính là tên trộm vòng tay của Oya và chiếc hầu bao.
“Người đó... Ở đâu... Bên này... Hay ở kia...”
Raidou lập tức quan sát xung quanh, với suy nghĩ tìm kiếm người vừa va chạm với mình. Cũng không mất nhiều thời gian để phát hiện ra kẻ đó. Hắn đang chạy về phía một con hẻm nhỏ.
“Raidou!? Cậu chạy đi đâu thế?”
“Rai... Raidou!?”
Califa và Ruijerd lên tiếng thắc mắc hỏi. Vì Raidou đã đuổi theo ngay khi phát hiện kẻ vừa trộm đồ của mình.
“Tôi sẽ quay lại ngay thôi, hai người cứ đi trước đi...”
Raidou chạy rẽ vào bên trong con hẻm, đuổi theo kẻ vừa ăn trộm vòng tay Oya và hầu bao.
...Kết thúc...
Mọi quyền đối với tác phẩm này đều thuộc về truyen.free, một nguồn tài liệu không thể thiếu cho những ai yêu thích văn học.