(Đã dịch) Sử Thi Về Ấn Ký - Chương 8: Đặt chân đến ngôi làng đầu tiên.
...Arc 1: Sự khởi đầu...
Sau khi cô gái trẻ giới thiệu tên, ba người tiếp tục bước đi và chẳng mấy chốc đã rời khỏi khu rừng.
Trước mắt Raidou hiện ra một đồng bằng tự nhiên tuyệt đẹp, với những thảm cỏ thấp bé nhưng xanh tươi và trải dài bát ngát.
Raidou đứng sững sờ, kinh ngạc trước khung cảnh này. Đây là lần đầu tiên cậu được nhìn thấy một nơi như vậy.
“Nơi này tuyệt thật.” Raidou thốt lên lời khen ngợi khi bước đi trên đồng bằng, những cơn gió nhẹ thoảng qua mang đến cho cậu cảm giác yên bình lạ thường.
“Khu vực này tuyệt lắm phải không? Đây là một phần của vùng đất này đấy. Thường thì sẽ có những đồng bằng như thế này ở một vài nơi. Chúng đều rất tuyệt vời và tiện đường cho các thương nhân qua lại.”
Califa cũng lên tiếng khen ngợi đồng bằng, khuôn mặt cô rạng rỡ nụ cười hiền hậu.
“Tuyệt thật đấy, giá như nơi tôi sống cũng được như vậy thì tuyệt biết mấy.”
“Chỗ cậu không có những nơi như thế này sao?” Califa thắc mắc nhìn Raidou. Cô hỏi về nơi cậu từng sinh sống.
Raidou gật đầu đáp: “Ừm… Nơi tôi sống rất ít những khu vực như thế này, đa phần đều là đường phố và nhà cửa thôi.”
Nghe Raidou nói xong, Califa mỉm cười bảo: “Hóa ra các cậu đến từ phương xa, vậy mà tôi cứ nghĩ cả hai đến từ một ngôi làng nào đó gần đây.”
Nói rồi, Califa liền bước đi và bảo Raidou: “Được rồi, để tôi dẫn đường hai cậu đến làng của mình.”
“Làm phiền cô rồi,” Raidou mỉm cười đáp Califa. Sau đó, cả ba tiếp tục bước đi, nhưng rồi có một chuyện khiến Raidou phải chú ý.
“Grah?!” Ruijerd – chàng trai tóc trắng – hiện đang bước đi bằng chính đôi chân của mình, điều đó khiến Raidou vô cùng ngạc nhiên.
Bởi vì trông Ruijerd cứ như một đứa trẻ đang tập đi. Không biết cậu ta học hỏi hay bắt chước Califa và Raidou, nhưng hành động bước đi đó thật thú vị.
“Trông ra dáng con người hơn rồi đấy, cứ tiếp tục phát huy nhé.”
Raidou thốt lên lời khen dành cho Ruijerd, nhưng đáp lại chỉ là vẻ mặt khó hiểu của cậu ta.
“Này, chúng ta đi thôi, trời sắp tối rồi đấy!” Califa lên tiếng giục cả hai. Cô đã bỏ xa Raidou và Ruijerd một khoảng khá xa.
“Vâng, tôi đến liền đây!” Raidou đáp Califa, rồi cậu bước đi ngay. Chỉ còn lại Ruijerd đang chập chững từng bước một trên đôi chân của mình.
“Này Califa, liệu có ổn không khi cô mang nhiều đồ như vậy?” Sau khi bắt kịp Califa, Raidou hỏi cô về những thứ cô đang mang theo.
Những thứ đó bao gồm bánh xe gỗ Califa đang ôm trong lòng, chiếc giỏ đựng đồ làm từ sợi thực vật đeo bên tay phải chứa đầy dụng cụ của cô, và cuối cùng là cây rìu nặng nề đeo sau lưng.
Mang theo cả đống thứ như vậy chắc chắn rất mệt mỏi, vả lại cô đang thở dốc, mồ hôi chảy thành dòng trên mặt.
“Sẽ không sao đâu, tôi đã quen với việc này rồi. Cảm ơn cậu đã lo lắng cho tôi nhé.”
Califa nói mình không sao, nhưng thực chất cô đã thấm mệt. Raidou không vì thế mà thôi ngỏ ý giúp đỡ.
“Không, cô mang nhiều đồ thế này chắc mệt lắm rồi. Để tôi trả ơn cô vì đã giúp chúng tôi thoát khỏi khu rừng.”
Thấy sự nhiệt tình của Raidou, Califa quyết định chia sẻ gánh nặng với cậu. Bánh xe gỗ được chuyển qua tay Raidou, và khi mang vác nó, cậu mới biết nó nặng đến mức nào. Thật tuyệt vời khi Califa có thể chịu đựng được sức nặng của vật đó.
“À! Cậu ổn chứ?” Califa tỏ vẻ lo lắng khi thấy Raidou loạng choạng đôi chút lúc vác bánh xe gỗ.
Nhưng ngay sau đó, Raidou giữ được thăng bằng và trấn an cô: “Không sao đâu, tôi mang được mà, vừa rồi chỉ là bất ngờ thôi.”
“Thật sự không sao chứ?”
“Tất nhiên rồi, chỉ là tôi hơi bất ngờ với cân nặng của thứ này. Nhưng giờ thì mọi thứ ổn rồi.”
Raidou dùng hai tay giữ chặt bánh xe gỗ của Califa. Thấy Raidou như vậy, Califa mỉm cười và nói lời cảm ơn: “Thành thật cảm ơn cậu, Raidou. Nếu không có sự giúp đỡ này thì chắc tôi đã kiệt sức từ nãy giờ rồi.”
Raidou khá tò mò không biết thứ này rốt cuộc là gì, thế nên cậu hỏi Califa về bánh xe gỗ.
“Mà này Califa, cho tôi hỏi chút. Thứ này rốt cuộc là gì vậy, tại sao cô lại mang nó về làng chứ?”
Raidou hỏi về cái bánh xe, bởi từ trước đến giờ cậu chưa từng thấy một bánh xe thô sơ như thế này.
“Ừm… Nó là một cái bánh xe, tuy hơi thô sơ nhưng thường được các thương nhân thu mua với giá tốt.”
“Hóa ra là vậy.” Raidou không hề chê bai thành quả của Califa, thay vào đó cậu cảm thấy rất thán phục cô gái này. Califa có thể tự mình làm ra bánh xe gỗ, tuy nó hơi thô sơ nhưng cũng thật đáng khâm phục.
...
C��� thế, mọi người tiếp tục và cả ba đã bước đi trên đồng bằng khá lâu.
Nhưng ngay sau đó, Califa dừng bước và chỉ tay về phía xa.
“Nhìn đi, đó chính là làng của tôi đấy!”
Theo hướng Califa chỉ, có một ngôi làng nhỏ nằm đó. Ngay gần làng là một con sông rộng lớn, nguồn nước có thể đến từ khu rừng mà Raidou vừa rời khỏi.
Nhưng thật kỳ lạ, ngôi làng không giống như tưởng tượng của Raidou chút nào. Những ngôi nhà ở đó đều được xây từ gỗ hoặc rơm, cấu trúc hoàn toàn không giống ở Nhật.
“Đó… đó là ngôi làng cô đã nói ư?”
Raidou ngơ ngác hỏi Califa. Cô lập tức gật đầu và mỉm cười đáp: “Đúng vậy, nó chính là nơi tôi sinh sống từ nhỏ đến bây giờ đấy.”
Raidou nhìn ngôi làng và cảm thấy có điều gì đó khác lạ, chúng không hề giống những vùng quê ở Nhật Bản.
“Thế… tên ngôi làng là gì?” Raidou tò mò hỏi Califa. Cậu cần xác nhận xem nơi đây có phải là Nhật Bản hay không.
Trước câu hỏi của Raidou, Califa ngập ngừng một lúc, nhưng sau cùng cô cũng lên tiếng: “Nói sao nhỉ… Ngôi làng hiện tại đã không còn tên nữa rồi.”
“Hể? Tại sao lại vậy chứ?” Nghe câu trả lời của Califa, Raidou thắc mắc và hỏi về vấn đề của ngôi làng.
“Ngôi làng của chúng tôi thật sự rất nghèo. Chính vì thế, chúng tôi đã không cống nạp đầy đủ cho ngài bá tước ở vùng đất này, nên làng hiện đã bị gạch tên khỏi bản đồ rồi.”
Califa nói với giọng hơi buồn bã. Nhưng ngay sau đó, cô lấy lại nụ cười và bảo: “Nhưng mà sẽ không sao đâu! Làng của chúng tôi hiện đang được ngài tử tước suy xét lại, vì vậy chỉ cần chống chọi đến mùa thu hoạch năm sau là được rồi!”
Califa đã kiểm soát cảm xúc của mình khá tốt. Về phần Raidou, cậu rất tò mò về vấn đề ngôi làng bị gạch tên.
“Califa, chuyện ngôi làng bị gạch tên đáng sợ lắm sao?” Cuối cùng, Raidou lên tiếng hỏi Califa. Cô không giấu giếm gì mà lập tức nói.
“Ừm… Việc một ngôi làng bị gạch tên đồng nghĩa với cái chết đang chờ đợi người dân nơi đó. Bởi vì họ sẽ không thể giao dịch với các làng khác nữa. Cuối cùng, ngôi làng đó sẽ bị xóa sổ khỏi những tấm bản đồ mới về sau.”
Nghe những gì Califa kể, Raidou không thắc mắc hay hỏi tiếp nữa. Bởi vì khuôn mặt Califa hiện đang rưng rưng nước mắt, sẽ thật tồi tệ nếu cô khóc.
“Tuy không biết có chuyện gì, nhưng rất có thể việc ngôi làng bị gạch tên là một điều đáng sợ.” Raidou suy nghĩ một chút về vấn đề này. Cậu ngước nhìn bánh xe gỗ đang ôm trong lòng và thắc mắc về nó.
“Mà này Califa, cô định dùng bánh xe gỗ này vào mục đích gì?”
Raidou hỏi Califa về bánh xe gỗ cậu đang mang vác. Cô nhìn cậu và mỉm cười nói: “Tôi thường làm những bánh xe gỗ như thế để trao đổi với các thương buôn. Đoàn thương buôn đôi lúc sẽ ghé qua làng chúng tôi, từ đó chúng tôi có thể trao đổi những thứ mình cần. Có thể là lương thực, nhưng nếu không có thì chúng tôi sẽ đổi lấy những thứ như dụng cụ hay Đồng Xu Aurora.”
“Đồng Xu Aurora?” Nghe những lời vừa rồi của Califa, thứ khiến Raidou chú ý nhất chính là Đồng Xu Aurora.
“Đồng Xu Aurora? Thứ đó là tiền tệ ở đây ư?” Raidou không hề ngần ngại hỏi Califa về loại tiền đó.
“Cậu không biết đến nó sao?” Califa ngạc nhiên khi nghe Raidou hỏi về Đồng xu Aurora. Cô hỏi lại cậu một lần nữa để chắc chắn về những gì mình vừa nghe.
“Thật sự thì đây là lần đầu tiên tôi nghe đến loại tiền tệ đó.” Raidou trả lời Califa. Sau đó, cô không thể giấu nổi sự kinh ngạc.
“Có vẻ như hai cậu đến từ một nơi rất xa nhỉ. Nhưng không sao hết, tôi sẽ giải thích cho cả hai biết về loại tiền tệ ở đây.”
Califa mỉm cười thân thiện và nói với Raidou. Ngay sau đó, cô bắt đầu giải thích về loại tiền tệ đó: “Để xem nào… Đồng Aurora là loại tiền tệ ở vùng đất này, chúng tôi dùng chúng để trao đổi với nhau. Thường thì Đồng Xu Aurora sẽ chia làm ba loại: đầu tiên là loại thấp nhất – Xu Đồng, tiếp đến là Xu Bạc và cuối cùng là Xu Vàng.”
“Nếu muốn có một Xu Bạc thì cần đến một trăm Xu Đồng. Xu Vàng cũng tương tự, phải có một trăm Xu Bạc thì mới có thể quy đổi ra một Xu Vàng.”
Nghe xong, Raidou đã hiểu đôi chút, nhưng thứ cậu tò mò chính là cái tên của loại tiền tệ đó.
“Tôi hơi tò mò một chút, vì sao loại tiền tệ đó lại được gọi là Đồng Aurora thế?”
Raidou hỏi Califa về cái tên của loại tiền tệ đó. Đáp lại câu hỏi đó là nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt Califa.
“Về chuyện này, tôi chỉ được nghe kể rằng cái tên đó bắt nguồn từ một truyền thuyết lâu đời mà mọi người hay truyền tai nhau. Nhưng mà nó khá dài dòng nên để khi nào rảnh rỗi thì tôi sẽ kể cho cậu nghe, dù sao thì trời cũng sắp tối rồi mà.”
Califa quyết định sẽ kể về truyền thuyết liên quan đến Đồng Xu Aurora, nhưng cô sẽ kể cho Raidou vào lúc rảnh rỗi.
“Chúng ta tiếp tục đi chứ, để tôi dẫn các cậu vào làng của mình.”
“Ừm… Làm phiền cô rồi.”
Từ nãy đến giờ, Raidou và Califa đã đứng yên một chỗ để trò chuyện, đó cũng chính là cơ hội để Ruijerd đuổi kịp họ bằng đôi chân của mình. Nhưng ngay sau đó, Raidou và Califa lại tiếp tục tiến đến ngôi làng, còn Ruijerd thì vẫn phải chập chững đuổi theo.
Khi tiến đến ngôi làng, Raidou đặt chân lên một con đường mòn khá rộng. Con đường đó trải dài từ phía xa đến tận làng của Califa.
Sau một lúc lâu bước đi trên con đường mòn, Raidou cũng đã đến được ngôi làng không tên của Califa. Nơi đây có vẻ khá ít người sinh sống, cậu có thể thấy một số người đang nhìn mình từ đằng xa. Đa phần đều là những ánh mắt tò mò về Raidou và Ruijerd.
“Xin lỗi cậu nhé, làng của chúng tôi khá ít người sinh sống. Vì vậy mà họ thường rất hay tò mò với những người đến từ phương xa, mong cậu thông cảm cho họ nhé.”
Raidou cảm thấy khá bình tĩnh khi bị nhìn ngắm như vậy. Bởi vì cậu luôn bị những người họ hàng dòm ngó bằng ánh mắt ghét bỏ, nên chuyện này cũng có phần quen thuộc.
“Phải rồi… Hai cậu đến từ phương xa nên chắc không có nơi tá túc qua đêm nhỉ. Nếu không chê thì cả hai cậu có thể đến nhà tôi nghỉ ngơi. Tuy nó hơi bừa bộn chút.”
Khi đã tiến vào làng, Califa ngỏ ý giúp đỡ Raidou và Ruijerd, nói rằng cô sẽ cho cả hai nghỉ ngơi tại nhà mình.
Tất nhiên, điều đó khiến Raidou rất vui mừng, bởi vì ở đây chẳng có ai để cậu nhờ giúp đỡ. Thật may mắn khi cậu gặp được Califa.
“Nếu được như thế thì tuyệt quá rồi, thành thật cảm ơn cô vì sự giúp đỡ này, Califa.”
Sự nhiệt tình của Raidou khiến Califa có chút ngại ngùng. Tuy nhiên, cô vẫn giữ nguyên quyết định đó và dẫn họ đến nhà mình.
...
Trên đường đi, những người trong làng đã chào hỏi Califa rất nhiều, và trong số đó có một cô bé khá nổi bật.
Trên tay cô bé là những loại cây khác nhau. Rất có thể đó là các loại thảo dược vừa hái, bởi cô bé đã khoe chúng với Califa.
“Chị Califa, xem này! Hôm nay em cùng chị tìm được rất nhiều thảo dược đấy ạ. Chúng có thể sẽ giúp ích cho mọi người trong làng ta.”
Cô bé đó khoảng chừng mười bốn tuổi, cơ thể hơi gầy gò, trang phục rách rưới lấm lem bùn đất.
Sau khi cô bé khoe những loại thảo dược mình vừa hái, Califa mỉm cười nhẹ và lên tiếng khen ngợi.
“Em giỏi lắm Alia, biết giúp đỡ chị mình như thế là tốt. Nhưng em cũng phải đưa cho chị kiểm tra thảo dược đấy nhé.”
Califa dùng một tay xoa đầu cô bé Alia, tay còn lại giữ chiếc giỏ đựng dụng cụ của mình. Trông Califa và Alia cứ như gia đình vậy.
Ngay sau khi xoa đầu Alia xong, một người phụ nữ đã tiến đến và dẫn cô bé đi. Có vẻ như đó chính là chị của cô bé.
“Tạm biệt chị Califa!” Cô bé Alia cùng chị mình chào tạm biệt Califa. Raidou đã chứng kiến cuộc trò chuyện của Califa và Alia, nhìn họ, cậu nhớ đến những ngày tháng cùng Yuki.
“Raidou, cậu không sao chứ?” Califa nhìn vào mặt Raidou. Cậu đã lơ đãng một lúc lâu, chỉ vì nhớ đến những ngày tháng cùng Yuki.
“Ờ… Xin lỗi, tôi hơi lơ đãng, nhưng cô bé vừa rồi là người trong làng ư?”
Raidou đã lấy lại sự tỉnh táo của mình, và cậu cũng đã hỏi về cô bé Alia.
“Phải đấy. Cô bé sinh ra tại ngôi làng này và tôi xem mọi người ở đây như gia đình mình vậy.”
Sau đó, Califa và Raidou lại tiếp tục bước đi, theo sau là Ruijerd – chàng trai có mái tóc dài màu trắng tinh khiết.
Nhà Califa rõ ràng không nằm trong địa phận của làng. Bởi vì Raidou và Ruijerd đã rời khỏi làng và tiến đến phía con sông gần đó.
Theo chân Califa, cả hai thấy một ngôi nhà nhỏ xây bằng gỗ. Trông nó thật sự khá đơn sơ và tồi tàn, nhưng rồi Califa lên tiếng.
“Đây chính là nhà của tôi.” Califa tiến đến trước ngôi nhà đó và vui vẻ giới thiệu nó cho Raidou và Ruijerd.
Raidou rất bất ngờ về ngôi nhà của Califa, nó còn nhỏ hơn cả một ngôi nhà ở nơi cậu sinh sống. Có khi còn chẳng bằng một căn phòng lớn nữa.
Khi Califa mở cửa nhà, Raidou cực kỳ bất ngờ, bởi bên trong có rất nhiều bánh xe gỗ nằm rải rác khắp nơi. Xung quanh chẳng khác nào một mớ hỗn độn, dụng cụ và đồ vật cần thiết nằm lăn lóc. Gần góc tường gỗ, Raidou thấy một chiếc giường gỗ với vài thùng gỗ bên cạnh. Những thùng gỗ đó đều được phủ một miếng vải lớn bên trên, dường như bên trong là lương thực.
“Haha… Xin lỗi nhé, nhà tôi hơi bừa bộn một chút. Nếu hai cậu không phiền thì có thể ngủ tạm trên chiếc giường này.”
Califa gãi đầu, có chút ngại ngùng khi bị người khác nhìn thấy mớ hỗn độn trong nhà mình. Raidou ngước nhìn chiếc giường của cô, nó không có nệm hay chăn ấm, chỉ có duy nhất một tấm vải lớn trải bên trên.
“Không cần đâu, tôi ngủ dưới sàn là được rồi.”
“Nhưng… nhưng mà nếu vậy th…”
“Không sao đâu, cô cho tôi tá túc nhờ đã là quá tốt lắm rồi.”
Raidou khéo léo từ chối lời giúp đỡ của Califa. Cậu không thể cứ như vậy mà cướp đi chỗ ngủ của cô, ít ra được tá túc đã là quá đủ rồi.
“Grah!”
“Hể?” Tiếng kêu của chàng trai tóc trắng phát ra từ phía sau lưng Raidou. Ruijerd đã đuổi kịp Raidou và Califa bằng những bước đi chập chững của mình.
Nhưng Califa đã che mặt lại vì ngại ngùng khi thấy Ruijerd, bởi cậu ta hiện đang trần như nhộng.
Califa tiến sâu vào trong nhà. Cô đã tránh xa khỏi tầm mắt của Raidou và Ruijerd.
“Đừng có nhìn chằm chằm ta như thế trong bộ dạng đó.”
“Grah?”
Raidou giữ khoảng cách với Ruijerd vì lo ngại một cuộc tấn công khác đến từ cậu ta. Nhưng ngay sau đó, Califa xuất hiện, trên tay là hai bộ quần áo khá cũ kỹ, có vài chỗ khâu vá lại.
“Xin lỗi nhé… Tôi chỉ có mỗi hai bộ này là của con trai thôi, nó hơi rách rưới một chút nhưng nếu hai cậu muốn thì có thể mặc vào…”
Califa đưa hai bộ quần áo ra trước mắt Raidou và Ruijerd. Cô thì cúi mặt nhìn xuống đất vì ngại ngùng khi đối diện với cả hai.
“Hể?” Raidou nhìn hai bộ quần áo do Califa đưa ra. Giờ thì cậu mới nhận ra lý do Califa ngại ngùng chính là vì Ruijerd và chiếc áo bị rách của cậu.
Raidou áo rách lộ bụng, còn Ruijerd thì trần như nhộng, cả hai đều khiến Califa ngại ngùng khi đối diện.
Raidou đặt bánh xe gỗ của Califa xuống trong nhà cô. Sau đó, cậu nhận lấy hai bộ quần áo kia và bước ra ngoài cùng Ruijerd. Về phần Califa, cô đã trốn vào trong nhà để tránh xa tầm mắt của cả hai.
“Đây! Cầm lấy và tự mặc vào đi.” Raidou đưa cho Ruijerd một bộ quần áo. Nhưng khi nhìn thấy nó, Ruijerd ngay lập tức vứt xuống đất.
“Này, ngươi làm gì thế hả? Mau chóng mặc vào đi, ngươi ��ịnh như thế mà gặp người ta ư?”
“Grah!”
“Mặc vào đi, cái tên này!”
“Grah!”
Raidou đã giằng co và vật lộn với Ruijerd chỉ để mặc quần áo cho cậu ta. Sau cùng, Ruijerd và Raidou đã thay xong bộ quần áo do Califa đưa, mọi thứ có vẻ đã ổn thỏa cả rồi.
“Ha… ha… Mệt chết đi được.”
“Woah! Nhìn hai cậu hợp với bộ quần áo lắm đấy.” Califa xuất hiện và mỉm cười khi thấy Raidou và Ruijerd. Cô cũng đã khen ngợi cả hai khi thấy bộ quần áo đó.
“Cũng thật may mắn là nó vừa với các cậu đấy.”
“À… Ừm.” Raidou cảm thấy hơi ngứa ngáy khi mặc bộ quần áo. Nhưng thứ nghiêm trọng hơn chính là cơn đói ập đến.
“Ọc… ọc…” Bụng Raidou phát ra âm thanh khi đói, nhưng không chỉ có cậu là người duy nhất. Ruijerd cũng đang cảm thấy đói bụng giống Raidou.
“Ọc… ọc.” Nhưng không chỉ có Raidou và Ruijerd là có âm thanh phát ra từ bụng, một người ở đó cũng gặp phải trường hợp tương tự.
“Ừm… Xin lỗi nhé, từ sáng đến giờ tôi chưa có gì vào bụng cả.” Califa đỏ mặt vì ngại ngùng trước những gì vừa xảy ra. Ngay sau đó, cô lên tiếng và bước vào trong nhà mình.
“Các cậu chờ tôi một chút nhé, sẽ nhanh thôi.”
Califa bước vào trong và tiến đến gần những thùng gỗ đặt kế bên chiếc giường của mình. Ngay sau đó, cô vén miếng vải lớn đang phủ trên một thùng gỗ, bên trong là những ổ bánh mì trông khá khô khan.
Califa lấy ra ba ổ bánh mì và đem chia sẻ cho Raidou và Ruijerd, mỗi người một ổ.
Raidou nhìn ổ bánh mì trên tay và không mảy may suy nghĩ gì, cậu cùng Ruijerd đã không thể nhịn đói thêm nữa. Ruijerd cũng đã nhận ra thứ trên tay mình là đồ ăn.
“Itadakimasu!”
“Grah!”
“Này, chờ đã, đừng có gấp gáp mà cắn n…”
Califa đột ngột kêu lên và cố gắng ngăn cản Raidou và Ruijerd, nhưng mọi thứ đã quá muộn rồi.
Khi Raidou và Ruijerd há miệng cắn vào ổ bánh mì trên tay, một âm thanh đau đớn phát ra từ cả hai.
“…GẶC!...”
Âm thanh phát ra từ miệng cả hai, sự đau đớn là không thể tránh khỏi, bởi vì ổ bánh mì trên tay họ quá cứng nhắc và khô khan.
“AGHH! CỨNG… CỨNG QUÁ?!”
“GRAH!”
Raidou dùng một tay ôm miệng, tay còn lại vẫn giữ ổ bánh mì đó. Về phần Ruijerd, cậu ta thảm hại hơn hẳn, đã làm rơi ổ bánh mì và hiện đang giãy giụa trong đau đớn ngay trên mặt đất.
“Xin… xin lỗi vì đã không cảnh cáo sớm hơn cho hai cậu biết.”
...Kết thúc...
Mọi nội dung trong tác phẩm này đều thuộc bản quyền của truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.